Chương 139: Sao Ngưu Lang – Chức Nữ

Tô Tiểu Thiến đem cha mẹ thật là tốt an táng tại đây xinh đẹp yên bình,nhưng trong lòng cô
đã không thể yên lặng như trước, đây hết thảy đều là phát sinh quá mức
đột nhiên, đột nhiên đến cô không thể tiếp thu, cô thế nào cũng không
nghĩ tới bạn tốt của mình cư nhiên là quái vật ác độc như thế, mà cô lại ngu ngốc tin tưởng nàng ta.

Trên một sườn núi bây giờ gồm có Đại Bảo , Tiểu Bảo, Lê Ngạo, Hoa Hồn, còn có cô, năm người ngồi xuống bãi
cỏ xanh nhìn về phía ánh sáng ngọc tinh khôi, mỗi người tự ôm một tâm
sự, mà Minh Huyền trưởng lão đã trở về, hắn đã đáp ứng cô muốn cho cha
mẹ của cô đi lên thế giới cực lạc.

Đêm trăng non, không có ánh
đèn quấy rầy, không có ô nhiễm không khí, không có huyết sắc Minh Giới,
sao rơi đầy trời trong bầu trời đêm, là đẹp lóa mắt như vậy, Tô Tiểu
Thiến lâng lâng nhìn về phía bầu trời, mọi người nói, người sau khi chết sẽ hóa thành sao, như vậy, ngôi sao nào là cha mẹ mình đâu?

"Ngươi đang suy nghĩ gì?" Hoa Hồn nhẹ giọng hỏi.

Tô Tiểu Thiến ngoái đầu nhìn lại tỏ vẻ tươi cười, "Không muốn cái gì, ách, Hoa Hồn, ngươi thân thể tốt rồi sao?"

Hoa Hồn đối với cô ôn nhu cười, "Ta rất tốt, Tiểu Thiến, ngươi... Phải kiên cường" Hoa Hồn thiên ngôn vạn ngữ không biết nên thế nào đi an ủi cô,
cứ việc ban ngày mọi người đều thay phiên đi an ủi cô, thế nhưng không
nghĩ tới cô lại kiên cường báo bọn họ cho biết, cô không có việc gì, kỳ
thực hắn biết đáy lòng cô rất đau, hôm nay hắn gặp qua một mặt điên
cuồng của cô,là bi thương như vậy, đau lòng như vậy, bất lực như vậy.

"Ta nhất định sẽ tốt lên " cô còn có sứ mệnh vẫn chưa xong nhất định sẽ kiên trì đến cuối cùng .

"Có ta ở đây, nàng tự nhiên sẽ thật tốt " Lê Ngạo nhìn hai người chít chít
méo mó tự nhiên không vui đứng lên, hai người này đem hắn cho rằng không khí sao?

Tô Tiểu Thiến cười cười không rảnh mà để ý đến hắn sẽ ghen.

"Mẹ, bầu trời có tảng đá đẹp quá nga" Tiểu Bảo ngồi ở trên bả vai của cô nhẹ giọng nói nói.

Tảng đá? Tô Tiểu Thiến ngây ra một lúc, hỏi vội: "Ai nói cho con biết đó là tảng đá ?"

"Không ai nói cho ta biết, chính tatự đoán " Tiểu Bảo nghiêng đầu nhìn về phía cô, ách? Không đúng sao?

"Ngu ngốc, đó là sao" Đại Bảo đột nhiên khinh bỉ nói, muội muội này thực sự làm cho hắn mất mặt!

"Đại bảo, không thể nói muội muội như vậy " Tô Tiểu Thiến vội xoay người nói.

Đại Bảo nghe vậy nhếch miệng không nói chuyện.

"Tiểu Bảo, những thứ kia là sao, ngươi xem, kia là sao Ngưu Lang, cách một
khoảng ngân hà đó là sao Chức Nữ" Tô Tiểu Thiến chỉ ngón tay lên bầu
trời đối bọn họ nói.

"Ngưu Lang Chức Nữ?" Trên vai Tiểu Bảo trong giọng nói hàm một tia hiếu kỳ.

"Đúng vậy, truyền thuyết bầu trời ở một đám chức nữ..." .

Tô Tiểu Thiến kể về chuyện tình giữa hai người bọn họ, bọn họ bên cạnh đều mỉm cười nghe, gió nhẹ từ từ thổi, đêm rất dài, nhưng bọn họ lại không
cảm thấy cô đơn.

"Mẹ, tình yêu này rất thương cảm nga, vì sao
người trong lòng không thể ở cùng một chỗ? Tại sao muốn tách ra, bọn họ
rõ ràng đều thích đối phương không phải sao?" Tiểu Bảo xoa một chút lệ
trong mắt chảy ra không khỏi hỏi.

Tô Tiểu Thiến than nhẹ một
tiếng, "Tình yêu cũng không phải là theo ý có thể cùng một chỗ , thế
giới rất lớn, việc ngoài ý muốn rất nhiều, có rất nhiều chuyện, đều
không phải chúng ta có thể nghĩ đến " Tô Tiểu Thiến nói xong không khỏi
nhìn về phía Lê Ngạo, trong lòng như kim đâm mà đau đớn, Lê Ngạo, chúng
ta sẽ một đường đi cùng nhau chứ?

Cảm giác được bị người nhìn lén, Lê Ngạo quay đầu nhìn sang vừa vặn chống lại ánh mắt lóe sáng của cô.

Hoa Hồn nhàn nhạt nhìn về phía khoảng không, hắn cũng không khẩn cầu có
tình yêu, hắn chỉ hy vọng có thể ở lại bên cạnh cô bảo hộ cô, chiếu cố
cô cũng đã đủ.

"Được rồi Hoa Hồn, ngươi được trưởng lão mang ra khỏi nơi đó , sau này liền ở quý phủ hắn đi" Lê Ngạo vội vàng nói.

"Xin lỗi Minh Vương, Hoa Hồn ly khai vùng cấm chỉ có một tâm nguyện, đó
chính là ở lại bên cạnh nàng bảo hộ nàng, chiếu cố nàng" Hoa Hồn hoàn
toàn không để ý mặt mũi của hắn nói.

"Có ta còn cần ngươi sao?" vị chua bắt đầu thăng cấp.

"Đó là suy nghĩ của ngươi" Hoa Hồn như trước không mua sổ sách.

"Ngươi muốn lần thứ hai tiến vào vùng cấm sao?" Hắn bắt đầu lấy chức quyền uy hiếp.

Hai mỹ nam ánh mắt trên không trung chạm vào nhau, bùm bùm ánh lửa bắn ra
bốn phía, tràn đầy mùi chiến tranh nhưng vào lúc này bị Tô Tiểu Thiến
cắt ngang .

"Được rồi, các ngươi đều là người thân nhất của ta,
ta sẽ không để cho các ngươi ly khai khỏi ta" Tô Tiểu Thiến nghiêm túc
nói, cô kéo qua tay Hoa Hồn, cũng kéo qua tay Lê Ngạo, ba bàn tay cứ như vậy cùng nắm lại một chỗ.

"Hừ" Lê Ngạo cánh mũi hừ một tiếng, rút tay mình về, Tô Tiểu Thiến không để ý cười cười, Hoa Hồn cũng theo cô cười cười.

Ngày hôm sau

Bọn họ tất cả đều chuẩn bị thỏa đáng, Tô Tiểu Thiến lần thứ hai hôn một chút ngón cái Tiểu Bảo.

"Đại Bảo, hảo hảo chiếu Cố muội muội" Tô Tiểu Thiến đối với hắn ngửa đầu dặn dò.

Đại Bảo hừ một tiếng.

"Mẹ ngươi đi sau này nhất định phải nhớ về thăm Tiểu Bảo..." Tiểu Bảo biết
rõ hôm nay cô sẽ rời đi, nàng như trước che giấu không được trong lòng
thương cảm.

"Ai nghĩ rời đi?" Trong lúc bất chợt nam nhân thần bí từ trên trời giáng xuống mặt đất.

"Ba ba?" Hai bảo bảo đồng thời la lên.

"Ha ha, nghĩ không ra các ngươi có thể tìm được đếm đây?" Hắc Sơn lớn tiếng cười nói.

"Là ngươi mang nàng đi?" Lê Ngạo nhíu mày giọng điệu rất là bất mãn.

"Là ta thì như thế nào? Các ngươi thế nhưng tới cũng đừng nghĩ đi" Hắc Sơn cuồng vọng cười cười.

"Chỉ bằng ngươi?" Lê Ngạo hừ lạnh một tiếng.

Ta cho ngươi biết, cái chỗ này, ta chính là thần, ta không cho các ngươi
đi, ai cũng đi không được" Hắc Sơn phi thường nói, trong tay lại đột
nhiên nhiều ra một lợi khí phiếm quang.

Lê Ngạo thấy thế tròng mắt lập tức thả ra một tia quang mang hung ác.

"Ba ba, để cho mẹ đi thôi" trong lúc bất chợt, Đại Bảo mở miệng nói , hắn
nói những lời này làm cho tất cả mọi người ngây ngẩn cả ra, bao gồm Hắc
Sơn.

"Đại Bảo?" Tô Tiểu Thiến vạn lần không nghĩ tới hắn cư nhiên sẽ gọi mình là mẹ?

"Đại Bảo ngươi đây là?" Hắc Sơn cũng ngây ngẩn cả người.

"Mẹ đối với ta cùng muội muội rất tốt, mẹ có rất nhiều chuyện muốn làm,
không thể ở tại chỗ này, ba ba ngươi để cho bọn họ đi thôi" Đại Bảo thản nhiên nói.

"Nhưng là các ngươi..." Không là thích nàng sao?

"Ba ba, không để cho ta chán ghét ngươi" Đại Bảo lạnh lùng nói.

Hắc Sơn nghe vậy nhất thời nghẹn lời, hắn không biết nên nói như thế nào,
nên làm như thế nào? Chẳng lẽ thực sự cứ như vậy buông tha bọn họ?

"Mẹ ngươi đi đi, Tiểu Bảo ta sẽ chiếu cố " Đại Bảo không để ý tới Hắc Sơn tiếp tục nói.

Tô Tiểu Thiến hút hút mũi, sờ sờ chân to của Đại Bảo rưng rưng nói: "Xin lỗi, ta không thể lưu lại cùng các ngươi "

"Mẹ, nếu như ngươi gặp vấn đề không thể giải quyết hãy tới tới tìm Đại Bảo"
trong lúc bất chợt, Đại Bảo dường như trưởng thành rất nhiều, điều này
làm cho Tô Tiểu Thiến cảm động không ngớt.

"Uh, Đại Bảo phải ngoan ngoãn " Tô Tiểu Thiến rơi lệ dặn dò.

Lê Ngạo chân mày không tự chủ nhíu lại, đứa bé này rốt cuộc thân phận gì?
Vì sao phụ thân hắn sợ hắn như vậy? Bất quá, hắn không quản được , hiện
tại hắn sẽ mang cô trở lại, cột vào bên cạnh mình, Tô Tiểu Thiến cáo
biệt xong, ba người cùng nhau biến mất.

Chapter
1 Chương 1: Chia tay
2 Chương 2: Trướng bụng?
3 Chương 3: Cô sắp sinh rồi!
4 Chương 4: Quái thai
5 Chương 5: Con là con trai người
6 Chương 6: Con tên Minh Diệm
7 Chương 7: Tốc độ trưởng thành
8 Chương 8: Khách đến thăm
9 Chương 9: Thành thật thú tội
10 Chương 10: Điểm đặc biệt của Tô Tiểu Thiến
11 Chương 11: Lễ phép
12 Chương 12: Quái thai bệnh rồi
13 Chương 13: Chút khó khăn trước mắt
14 Chương 14: Xuyên tâm thuật kỳ dị (1)
15 Chương 15: Xuyên tâm thuật kỳ dị (2)
16 Chương 16: Khủng hoảng
17 Chương 17: Điềm báo trước của cơn bão
18 Chương 18: Thấu tâm thuật (*) ((*) Thấu tâm thuật: Thuật nhìn thấu tâm tư)
19 Chương 19: Gửi nuôi?
20 Chương 20: Về việc nấu ăn
21 Chương 21: Hoả thiêu nhà bếp
22 Chương 22: Món quà
23 Chương 23: Cảm ứng
24 Chương 24: Dị không gian (*) ((*) Dị không gian: Không gian khác)
25 Chương 25: Màu trắng trong thế giới màu xanh (*) ((*) Nguyên văn: Bạch sắc trong Lục Giới)
26 Chương 26: Sinh vật bất minh có cánh
27 Chương 27: Người chim
28 Chương 28: Khẩu thị tâm phi (*) ((*) Khẩu thị tâm phi: Miệng nói vậy mà lòng không phải như vậy)
29 Chương 29: Minh Vương lãnh khốc
30 Chương 30: Vũ
31 Chương 31: Tình cờ gặp
32 Chương 32: Huyết
33 Chương 33: Huyết tư tế
34 Chương 34: Ma ăn thịt người
35 Chương 35: Cuộn tranh u linh
36 Chương 36: Tình yêu cấm kỵ
37 Chương 38: Chờ đợi thời cơ
38 Chương 39: Thứ nàng muốn, ta đều cho nàng
39 Chương 40: Hút máu biến đổi
40 Chương 41: Vũ mất (1)
41 Chương 42: Vũ mất (2)
42 Chương 43: Kiếp nạn kết thúc, trở về!
43 Chương 44: Trao đổi điều kiện
44 Chương 45: Để ngươi khó xử
45 Chương 46: Tự cho thông minh
46 Chương 47: Dần dần biến hoá
47 Chương 48: Ngủ quên rồi
48 Chương 49: Chuyện cười
49 Chương 50: Nỗi sợ hãi của mỗi người
50 Chương 51: Tí tuổi vạn người mê
51 Chương 52: Tĩnh Nghi ngượng ngùng
52 Chương 53: Tặng quà cho ngươi
53 Chương 54: Nụ hôn trêu ghẹo
54 Chương 55: Mở mắt nói dối
55 Chương 56: Thi triển ‘tài hoa’
56 Chương 57: ‘Cái gọi là’ cầm nghệ
57 Chương 58: Trút giận
58 Chương 59: Anh… không có ngủ?
59 Chương 60: Địa phủ
60 Chương 61: Ngươi nói xem ta muốn làm gì?
61 Chương 62: Cưỡng hôn
62 Chương 63: Vũ? Là anh sao?
63 Chương 64: Trừng phạt
64 Chương 65: Cầm phi
65 Chương 66: Gặp mặt
66 Chương 67
67 Chương 68
68 Chương 69
69 Chương 70
70 Chương 71
71 Chương 72
72 Chương 73
73 Chương 74
74 Chương 75
75 Chương 76
76 Chương 77
77 Chương 78
78 Chương 79
79 Chương 80
80 Chương 81
81 Chương 82
82 Chương 83
83 Chương 84
84 Chương 85
85 Chương 86
86 Chương 87
87 Chương 88
88 Chương 89
89 Chương 90
90 Chương 91
91 Chương 92
92 Chương 93
93 Chương 94
94 Chương 95
95 Chương 96
96 Chương 97
97 Chương 98
98 Chương 99
99 Chương 100
100 Chương 101
101 Chương 102
102 Chương 103
103 Chương 104
104 Chương 105
105 Chương 106
106 Chương 107
107 Chương 108
108 Chương 109
109 Chương 110
110 Chương 111
111 Chương 112
112 Chương 113
113 Chương 114
114 Chương 115
115 Chương 116
116 Chương 117
117 Chương 118
118 Chương 119
119 Chương 120
120 Chương 121
121 Chương 122
122 Chương 123
123 Chương 124
124 Chương 125
125 Chương 126
126 Chương 127
127 Chương 128
128 Chương 129
129 Chương 130
130 Chương 131: Khúc nhạc của Tô Tiểu Thiến
131 Chương 132: Bị bắt
132 Chương 133: Phong hào Ngọt phi
133 Chương 134: Ca ca hắn thật gầy
134 Chương 135: Ai muốn ăn cơm ngươi làm. ta còn chưa muốn chết đâu!
135 Chương 136: Bản vương nhất định phải chiến thắng!
136 Chương 137: Kinh hỉ
137 Chương 138: Ngươi là Vương Hậu của Minh Giới?
138 Chương 139: Sao Ngưu Lang - Chức Nữ
139 Chương 140: Chúng ta viên phòng đi!
140 Chương 141: Viên phòng không là được rồi sao
141 Chương 142: Ta kêu người giết nàng sao?
142 Chương 143: Ta sẽ bảo hộ nàng, vĩnh viễn
143 Chương 144: Nằm ngắm trăng (1)
144 Chương 144-2: Nằm ngắm trăng (2)
145 Chương 145: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó
146 Chương 145-2: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó (2)
147 Chương 146: Thúc trường đan???
148 Chương 147: Ta muốn cưới nàng
149 Chương 147-2: Ta muốn cưới nàng 2
150 Chương 147-3: Ta muốn cưới nàng 3
151 Chương 148: Không nên vứt bỏ ta
152 Chương 149: Chúng ta đã kết làm bạn tốt
153 Chương 150: U Tĩnh uyển
154 Chương 151: Cũng chỉ có Cầm phi ta mà thôi!
155 Chương 152: Cuộc sống ở U Tĩnh uyển
156 Chương 153: Minh Diễm bị bắt
157 Chương 154
158 Chương 155: Một hai ba tiễn ngươi về Tây thiên
159 Chương 156
160 Chương 157: Bây giờ hắn có thể làm chính là bù đắp
161 Chương 158: Mang thai nghiệt chủng
162 Chương 159
163 Chương 160: Truy tìm con trai
164 Chương 161: Dấu vết
165 Chương 162: Dụ dỗ
166 Chương 163: Yêu thuật
167 Chương 164
168 Chương 165
169 Chương 166: Lão thái bà ngươi sống lâu như vậy, nên chết rồi
Chapter

Updated 169 Episodes

1
Chương 1: Chia tay
2
Chương 2: Trướng bụng?
3
Chương 3: Cô sắp sinh rồi!
4
Chương 4: Quái thai
5
Chương 5: Con là con trai người
6
Chương 6: Con tên Minh Diệm
7
Chương 7: Tốc độ trưởng thành
8
Chương 8: Khách đến thăm
9
Chương 9: Thành thật thú tội
10
Chương 10: Điểm đặc biệt của Tô Tiểu Thiến
11
Chương 11: Lễ phép
12
Chương 12: Quái thai bệnh rồi
13
Chương 13: Chút khó khăn trước mắt
14
Chương 14: Xuyên tâm thuật kỳ dị (1)
15
Chương 15: Xuyên tâm thuật kỳ dị (2)
16
Chương 16: Khủng hoảng
17
Chương 17: Điềm báo trước của cơn bão
18
Chương 18: Thấu tâm thuật (*) ((*) Thấu tâm thuật: Thuật nhìn thấu tâm tư)
19
Chương 19: Gửi nuôi?
20
Chương 20: Về việc nấu ăn
21
Chương 21: Hoả thiêu nhà bếp
22
Chương 22: Món quà
23
Chương 23: Cảm ứng
24
Chương 24: Dị không gian (*) ((*) Dị không gian: Không gian khác)
25
Chương 25: Màu trắng trong thế giới màu xanh (*) ((*) Nguyên văn: Bạch sắc trong Lục Giới)
26
Chương 26: Sinh vật bất minh có cánh
27
Chương 27: Người chim
28
Chương 28: Khẩu thị tâm phi (*) ((*) Khẩu thị tâm phi: Miệng nói vậy mà lòng không phải như vậy)
29
Chương 29: Minh Vương lãnh khốc
30
Chương 30: Vũ
31
Chương 31: Tình cờ gặp
32
Chương 32: Huyết
33
Chương 33: Huyết tư tế
34
Chương 34: Ma ăn thịt người
35
Chương 35: Cuộn tranh u linh
36
Chương 36: Tình yêu cấm kỵ
37
Chương 38: Chờ đợi thời cơ
38
Chương 39: Thứ nàng muốn, ta đều cho nàng
39
Chương 40: Hút máu biến đổi
40
Chương 41: Vũ mất (1)
41
Chương 42: Vũ mất (2)
42
Chương 43: Kiếp nạn kết thúc, trở về!
43
Chương 44: Trao đổi điều kiện
44
Chương 45: Để ngươi khó xử
45
Chương 46: Tự cho thông minh
46
Chương 47: Dần dần biến hoá
47
Chương 48: Ngủ quên rồi
48
Chương 49: Chuyện cười
49
Chương 50: Nỗi sợ hãi của mỗi người
50
Chương 51: Tí tuổi vạn người mê
51
Chương 52: Tĩnh Nghi ngượng ngùng
52
Chương 53: Tặng quà cho ngươi
53
Chương 54: Nụ hôn trêu ghẹo
54
Chương 55: Mở mắt nói dối
55
Chương 56: Thi triển ‘tài hoa’
56
Chương 57: ‘Cái gọi là’ cầm nghệ
57
Chương 58: Trút giận
58
Chương 59: Anh… không có ngủ?
59
Chương 60: Địa phủ
60
Chương 61: Ngươi nói xem ta muốn làm gì?
61
Chương 62: Cưỡng hôn
62
Chương 63: Vũ? Là anh sao?
63
Chương 64: Trừng phạt
64
Chương 65: Cầm phi
65
Chương 66: Gặp mặt
66
Chương 67
67
Chương 68
68
Chương 69
69
Chương 70
70
Chương 71
71
Chương 72
72
Chương 73
73
Chương 74
74
Chương 75
75
Chương 76
76
Chương 77
77
Chương 78
78
Chương 79
79
Chương 80
80
Chương 81
81
Chương 82
82
Chương 83
83
Chương 84
84
Chương 85
85
Chương 86
86
Chương 87
87
Chương 88
88
Chương 89
89
Chương 90
90
Chương 91
91
Chương 92
92
Chương 93
93
Chương 94
94
Chương 95
95
Chương 96
96
Chương 97
97
Chương 98
98
Chương 99
99
Chương 100
100
Chương 101
101
Chương 102
102
Chương 103
103
Chương 104
104
Chương 105
105
Chương 106
106
Chương 107
107
Chương 108
108
Chương 109
109
Chương 110
110
Chương 111
111
Chương 112
112
Chương 113
113
Chương 114
114
Chương 115
115
Chương 116
116
Chương 117
117
Chương 118
118
Chương 119
119
Chương 120
120
Chương 121
121
Chương 122
122
Chương 123
123
Chương 124
124
Chương 125
125
Chương 126
126
Chương 127
127
Chương 128
128
Chương 129
129
Chương 130
130
Chương 131: Khúc nhạc của Tô Tiểu Thiến
131
Chương 132: Bị bắt
132
Chương 133: Phong hào Ngọt phi
133
Chương 134: Ca ca hắn thật gầy
134
Chương 135: Ai muốn ăn cơm ngươi làm. ta còn chưa muốn chết đâu!
135
Chương 136: Bản vương nhất định phải chiến thắng!
136
Chương 137: Kinh hỉ
137
Chương 138: Ngươi là Vương Hậu của Minh Giới?
138
Chương 139: Sao Ngưu Lang - Chức Nữ
139
Chương 140: Chúng ta viên phòng đi!
140
Chương 141: Viên phòng không là được rồi sao
141
Chương 142: Ta kêu người giết nàng sao?
142
Chương 143: Ta sẽ bảo hộ nàng, vĩnh viễn
143
Chương 144: Nằm ngắm trăng (1)
144
Chương 144-2: Nằm ngắm trăng (2)
145
Chương 145: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó
146
Chương 145-2: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó (2)
147
Chương 146: Thúc trường đan???
148
Chương 147: Ta muốn cưới nàng
149
Chương 147-2: Ta muốn cưới nàng 2
150
Chương 147-3: Ta muốn cưới nàng 3
151
Chương 148: Không nên vứt bỏ ta
152
Chương 149: Chúng ta đã kết làm bạn tốt
153
Chương 150: U Tĩnh uyển
154
Chương 151: Cũng chỉ có Cầm phi ta mà thôi!
155
Chương 152: Cuộc sống ở U Tĩnh uyển
156
Chương 153: Minh Diễm bị bắt
157
Chương 154
158
Chương 155: Một hai ba tiễn ngươi về Tây thiên
159
Chương 156
160
Chương 157: Bây giờ hắn có thể làm chính là bù đắp
161
Chương 158: Mang thai nghiệt chủng
162
Chương 159
163
Chương 160: Truy tìm con trai
164
Chương 161: Dấu vết
165
Chương 162: Dụ dỗ
166
Chương 163: Yêu thuật
167
Chương 164
168
Chương 165
169
Chương 166: Lão thái bà ngươi sống lâu như vậy, nên chết rồi