Chương 69

“Tiểu Thiến ngồi đi” Anh đẩy gọng kính đen trên mũi cười nói.

Tô Tiểu Thiến gật đầu, vội ngồi xuống, “À… trưởng phòng, tôi… tôi…”

“Em không cần nói gì hết, chỉ cần bây giờ em có thể trở lại làm việc là được rồi” Anh không hỏi lý do, chỉ hy vọng có thể được nhìn thấy cô, chỉ muốn dùng quyền lợi của anh để lưu lại cô là được rồi.

Tô Tiểu Thiến bị ánh mắt nóng bỏng của anh nhìn đến ngượng ngùng, cúi đầu nói: “Ừm, tôi nhất định sẽ làm việc thật tốt, ha… để cho anh phải lo lắng thật sự ngại quá”

“Không cần khách sáo như vậy” Anh không thích cô xa lạ như vậy.

Tô Tiểu Thiến nghe xong vội ngẩng đầu lên nói: “Ừm, tóm lại công việc này đối với tôi rất quan trọng, tôi cũng vô cùng cảm
ơn anh có thể để cho tôi ở lại, anh cứ yên tâm, tôi đã nghỉ ngơi lâu
rồi, để tôi tăng ca từ từ trả vậy.” Cô thật sự rất ngại.

“Ha ha, em cũng đừng tự trách, cứ coi như nghỉ tết là được” Anh luôn luôn thích tìm cái cớ cho cô.

“À, trưởng phòng, tối nay nếu anh có thời gian, nể mặt ăn bữa cơm nha” Tô Tiểu Thiến xấu hổ nói, tuy cô không muốn giữa cô và anh có bất kỳ
quan hệ gì, nhưng người ta đã giúp cô quá nhiều rồi, nếu ngay cả bữa cơm cũng không mời, hình như không phải đạo cho lắm?

“Ha ha, lần sau đi, hai ngày nay công ty sẽ bận lắm” Tiêu Dật cười dịu dàng nói.

Tô Tiểu Thiến gật đầu tỏ ý công việc quan trọng hơn.

“Em nghe tin chưa? Tổng công ty phái đến một vị tổng giám đốc, nghe nói vô cùng tài hoa, trên thông thiên văn dưới biết địa lý (1), các tổng tài đều khâm phục đến sát đất, đồng thời, còn truyền khẩu dụ
xuống dưới, nói rằng, tất cả các công ty chi nhánh, đều phải nghe theo
lời vị ấy, anh nghĩ vị Boss này nhất định rất đặc biệt, nếu không thì
một công ty lớn như vậy cũng sẽ không để cho một người nói gì nghe nấy
đâu, cho nên gần đây lãnh đạo các phòng ban đều khá là bận rộn” Tiêu Dật giải thích.

( (1) Trên thông thiên văn, dưới biết địa lý: Tức không có cái gì không biết.)

Tô Tiểu Thiến vội vã gật đầu, thì ra sắp có một nhân vật lớn đến công ty!

Tục ngữ nói, ba người phụ nữ là một cái chợ, vậy một đám phụ nữ, thì chính là n cái
chợ rồi, phụ nữ thích tám chuyện hóng hớt là trời sinh, xem đi, mới chưa đầy một ngày, mà cái đám mỹ nữ đều biết được sắp có một nhân vật lớn
đến công ty.

Nghe nói, cái vị tổng giám đốc này có đãi ngộ còn cao hơn cả tổng tài (2).

( (2) Đọc đến đây không biết mọi người có thắc mắc giữa ‘tổng giám đốc &
tổng tài’ khác nhau chỗ nào??? Ừ, thật ra 2 cái này nói giống cũng giống mà khác thì cũng khác.

Tức nếu như ở ‘một công ty’ thì người lớn nhất công ty đó chính là ‘tổng giám đốc’,
cấp dưới của tổng giám đốc chính là giám đốc các phòng ban.

Nhưng nếu
quy mô công ty lớn hơn rất nhiều, trở thành ‘tập đoàn’, phía dưới có rất nhiều công ty con, để phân biệt tổng công ty (tức công ty mẹ) với công
ty con, vậy thì khi đó người chịu trách nhiệm quản lý công ty con là
Tổng giám đốc, còn người chịu trách nhiệm quản lý Tập đoàn là Tổng tài.)

Nghe nói, ba vị tổng tài của tổng công ty gặp vị ấy đều khom lưng cúi đầu.

Nghe nói, vị ấy trên thông thiên văn dưới biết địa lý.

Nghe nói, vị ấy có toàn quyền ở công ty chi nhánh, bất kỳ một câu nói nào của vị ấy, các tổng tài của tổng công ty đều không dám nói từ ‘không’.

Điều quan trong nhất nghe nói là, vị ấy đẹp trai ngời ngời, trời sinh quý khí, bá đạo nhưng không hề che lấp vẻ dịu dàng.

Tô Tiểu Thiến ngáp một cái nhìn Tĩnh Nghi đang thăm dò tin tức.

“Ê, mình nói với cậu nhiều như vậy, cậu rốt cuộc có nghe lọt lỗ tai không vậy?” Tĩnh Nghi không vui hỏi.

Tô Tiểu Thiến bưng ly cà-phê đến trước mặt uống một ngụm, “Cậu còn không biết xấu hổ mà nói mình, giờ nghỉ trưa của mình đều bị cậu bá chiếm hết rồi, những lời cậu nói với mình đều không phải là những lời
vô căn cứ sao?” Cô híp mắt lại hỏi.

Tĩnh Nghi vội ép sát người mình vào tôi, “Cái gì mà vô căn cứ hả, đây đều là những tin tức mà mình đã nghe ngóng
không hề dễ dàng gì mà có được đó, lẽ nào cậu không muốn nhìn thấy vị
Boss lớn này?”

Tô Tiểu Thiến bất đắc dĩ nằm bò lên bàn, đầu cũng không ngẩng nói: “Điều này liên quan gì đến mình, vị Boss nhỏ nhà mình đã đủ phiền mình lắm
rồi, lấy đâu thời gian mà còn lo cho vị Boss lớn của công ty?”

Tĩnh Nghi nghe xong cười như kẻ trộm nói, “Nè, mình nói cho cậu hay, nếu mà vị Boss này là người đàn ông lý tưởng của
mình, mình nhất định sẽ đoạt về tay, mà nè, cậu đừng có tranh với mình
đó nha, nếu không chớ trách mình trở mặt đó” Tĩnh Nghi vội đặt hàng trước, cứ làm như vị tổng giám đốc này là hàng hoá vậy.

Tô Tiểu Thiến ngước mắt cực kỳ nghiêm túc nói: “Người cậu phải lo lắng không phải là mình, mà là…” Ngón tay cô chỉ về phía người phụ nữ ăn mặc hết sức gợi cảm trong phòng nghỉ, “Vả lại, hễ cứ người đàn ông nào có bộ dáng hơi hơi đẹp trai thì hình như đều là đối tượng lý tưởng trong lòng cậu hết.”

“Nè, cậu muốn chết à.” Tĩnh Nghi bị cô nói như vậy, rất là ngượng, nói như vậy không phải là nói cô là mê trai sao?

Tô Tiểu Thiến thấy cô ấy tức giận, vội tạ lỗi “Xin lỗi, xin lỗi mình sai rồi được chưa? Cậu đừng tức giận nữa nha”

Tĩnh Nghi hất mái tóc nói: “Hứ, lần sau mà cậu còn nói như vậy nữa, coi chừng mình diệt cậu”

************* Đừng phân cách linh dị *************

Ánh bình minh xuyên thấu màn đêm mỏng manh, chiếu ra tia nắng ban mai xán lạn, chào đón một ngày mới.

Tô Tiểu Thiến ngồi trên xe của Tĩnh Nghi hai tay chống má đang nghĩ một số việc, cảnh sắc bên ngoài lướt qua vùn vụt.

“Ê, câu đang nghĩ cái gì vậy?” Tĩnh Nghi vừa lái xe vừa hỏi tâm sự trong lòng của Tô Tiểu Thiến.

Tô Tiểu Thiến bỗng dưng xoay đầu lại nói: “Mình phát hiện dạo này Minh Diệm rất thần bí, mình cũng không biết nó đang làm cái gì nữa?”

Tĩnh Nghi nghe xong cười nhạo cô chuyện bé xé to, “Con trai cậu còn có thể làm ra chuyện gì được? Nó hả, ngày ngày đều được
một đám tiểu công chúa hầu hạ như một vị đại gia, cậu còn lo lắng cho nó cái gì?” Cô ấy đã thấy qua được sức hấp dẫn của Minh Diệm, chỉ cần
nó mở miệng, thứ nó muốn ngày thứ hai nhất định sẽ có người tặng, cho dù giá tiền có bao nhiêu đi chăng nữa.

Tô Tiểu
Thiến than nhẹ một tiếng, cô chính là sợ lần trước cười nhạo nó, khiến
nó không vui, haizz, chắc là không có chuyện đó đâu?

Công ty

Các cô vừa
mới đến công ty liền phát hiện hôm nay khác với ngày thường, hôm nay nơi này treo đèn kết hoa, hoa tươi trái ngọt lung linh đầy rẫy, Tĩnh Nghi
hiếu kỳ lách mình nghe ngóng.

Một phút sau.

“Nè nè, nghe nói cái vị tổng giám đốc thần bí chiều nay sẽ đến công ty đó” Tĩnh Nghi hưng phấn nói ríu rít.

Tô Tiểu Thiến nhún vai không quan tâm đi về phía thang máy, Tĩnh Nghi hoảng hốt một lát rồi đi theo, “Wow, sớm biết hôm nay vị ấy đến, thì mình đã mặc bộ váy công chúa màu hồng rồi, đó là bộ quần áo đẹp nhất của mình đó” Tĩnh Nghi kéo kéo bộ quần áo trên người nói một cách bất mãn.

Tô Tiểu Thiến thấy vậy nhịn không được khẽ cười, cũng không phải là coi mắt, làm ra vẻ long trọng như vậy để làm gì?

Hai người
vui vẻ vừa tiến vào phòng làm việc liền phát hiện không khí không bình
thường, Tô Tiểu Thiến nhìn một cái liền trợn tròn mắt câm nín, lúc này
nơi đây bốn phía sực nức nước hoa, ai nấy cũng cầm lấy đồ trang điểm,
quần áo của bọn họ cũng quyến rũ, khêu gợi, đây… đây không phải là vì vị tổng giám đốc kia mà chuẩn bị đó chứ?

Tĩnh Nghi thấy vậy rất tức giận, “Cho xin, bọn họ cũng thật không ra làm sao, đều biết tổng giám đốc hôm nay
đến sao không có người nào nói với mình? Hại mình ăn mặc tuỳ tiện như
vậy”

Tô Tiểu Thiến vội an ủi nói: “Tĩnh Nghi cậu đừng có như vậy, cậu là bông hoa đặc biệt trong rừng hoa mà,
nói không chừng chính nhờ sự đặc biệt này của cậu mà thu hút được vị ấy
cũng nên? Vả lại, suy cho cùng tổng giám đốc bộ dáng ra làm sao mọi
người cũng đâu có biết, lỡ mà là một ông già xấu đau xấu đớn thì sao?”

Tĩnh Nghi
nghe xong, trong lòng bỗng chốc thoải mái hơn một chút, nói cũng đúng,
lời đồn dù sao cũng là lời đồn, ai biết vị ấy bộ dáng ra sao, lỡ như xấu muốn chết, có tặng cho cô, cô cũng không thèm!

Trở lại chỗ
ngồi, Tô Tiểu Thiến có thói quen bắt đầu chỉnh lý công việc mà hôm nay
cần phải làm, mà các mỹ nữ xung quanh đều đang cười hi ha để so độ xinh
đẹp, nhằm thu phục vị Boss lớn còn lợi hại còn hơn tổng tài này ngay tại chỗ!

Chapter
1 Chương 1: Chia tay
2 Chương 2: Trướng bụng?
3 Chương 3: Cô sắp sinh rồi!
4 Chương 4: Quái thai
5 Chương 5: Con là con trai người
6 Chương 6: Con tên Minh Diệm
7 Chương 7: Tốc độ trưởng thành
8 Chương 8: Khách đến thăm
9 Chương 9: Thành thật thú tội
10 Chương 10: Điểm đặc biệt của Tô Tiểu Thiến
11 Chương 11: Lễ phép
12 Chương 12: Quái thai bệnh rồi
13 Chương 13: Chút khó khăn trước mắt
14 Chương 14: Xuyên tâm thuật kỳ dị (1)
15 Chương 15: Xuyên tâm thuật kỳ dị (2)
16 Chương 16: Khủng hoảng
17 Chương 17: Điềm báo trước của cơn bão
18 Chương 18: Thấu tâm thuật (*) ((*) Thấu tâm thuật: Thuật nhìn thấu tâm tư)
19 Chương 19: Gửi nuôi?
20 Chương 20: Về việc nấu ăn
21 Chương 21: Hoả thiêu nhà bếp
22 Chương 22: Món quà
23 Chương 23: Cảm ứng
24 Chương 24: Dị không gian (*) ((*) Dị không gian: Không gian khác)
25 Chương 25: Màu trắng trong thế giới màu xanh (*) ((*) Nguyên văn: Bạch sắc trong Lục Giới)
26 Chương 26: Sinh vật bất minh có cánh
27 Chương 27: Người chim
28 Chương 28: Khẩu thị tâm phi (*) ((*) Khẩu thị tâm phi: Miệng nói vậy mà lòng không phải như vậy)
29 Chương 29: Minh Vương lãnh khốc
30 Chương 30: Vũ
31 Chương 31: Tình cờ gặp
32 Chương 32: Huyết
33 Chương 33: Huyết tư tế
34 Chương 34: Ma ăn thịt người
35 Chương 35: Cuộn tranh u linh
36 Chương 36: Tình yêu cấm kỵ
37 Chương 38: Chờ đợi thời cơ
38 Chương 39: Thứ nàng muốn, ta đều cho nàng
39 Chương 40: Hút máu biến đổi
40 Chương 41: Vũ mất (1)
41 Chương 42: Vũ mất (2)
42 Chương 43: Kiếp nạn kết thúc, trở về!
43 Chương 44: Trao đổi điều kiện
44 Chương 45: Để ngươi khó xử
45 Chương 46: Tự cho thông minh
46 Chương 47: Dần dần biến hoá
47 Chương 48: Ngủ quên rồi
48 Chương 49: Chuyện cười
49 Chương 50: Nỗi sợ hãi của mỗi người
50 Chương 51: Tí tuổi vạn người mê
51 Chương 52: Tĩnh Nghi ngượng ngùng
52 Chương 53: Tặng quà cho ngươi
53 Chương 54: Nụ hôn trêu ghẹo
54 Chương 55: Mở mắt nói dối
55 Chương 56: Thi triển ‘tài hoa’
56 Chương 57: ‘Cái gọi là’ cầm nghệ
57 Chương 58: Trút giận
58 Chương 59: Anh… không có ngủ?
59 Chương 60: Địa phủ
60 Chương 61: Ngươi nói xem ta muốn làm gì?
61 Chương 62: Cưỡng hôn
62 Chương 63: Vũ? Là anh sao?
63 Chương 64: Trừng phạt
64 Chương 65: Cầm phi
65 Chương 66: Gặp mặt
66 Chương 67
67 Chương 68
68 Chương 69
69 Chương 70
70 Chương 71
71 Chương 72
72 Chương 73
73 Chương 74
74 Chương 75
75 Chương 76
76 Chương 77
77 Chương 78
78 Chương 79
79 Chương 80
80 Chương 81
81 Chương 82
82 Chương 83
83 Chương 84
84 Chương 85
85 Chương 86
86 Chương 87
87 Chương 88
88 Chương 89
89 Chương 90
90 Chương 91
91 Chương 92
92 Chương 93
93 Chương 94
94 Chương 95
95 Chương 96
96 Chương 97
97 Chương 98
98 Chương 99
99 Chương 100
100 Chương 101
101 Chương 102
102 Chương 103
103 Chương 104
104 Chương 105
105 Chương 106
106 Chương 107
107 Chương 108
108 Chương 109
109 Chương 110
110 Chương 111
111 Chương 112
112 Chương 113
113 Chương 114
114 Chương 115
115 Chương 116
116 Chương 117
117 Chương 118
118 Chương 119
119 Chương 120
120 Chương 121
121 Chương 122
122 Chương 123
123 Chương 124
124 Chương 125
125 Chương 126
126 Chương 127
127 Chương 128
128 Chương 129
129 Chương 130
130 Chương 131: Khúc nhạc của Tô Tiểu Thiến
131 Chương 132: Bị bắt
132 Chương 133: Phong hào Ngọt phi
133 Chương 134: Ca ca hắn thật gầy
134 Chương 135: Ai muốn ăn cơm ngươi làm. ta còn chưa muốn chết đâu!
135 Chương 136: Bản vương nhất định phải chiến thắng!
136 Chương 137: Kinh hỉ
137 Chương 138: Ngươi là Vương Hậu của Minh Giới?
138 Chương 139: Sao Ngưu Lang - Chức Nữ
139 Chương 140: Chúng ta viên phòng đi!
140 Chương 141: Viên phòng không là được rồi sao
141 Chương 142: Ta kêu người giết nàng sao?
142 Chương 143: Ta sẽ bảo hộ nàng, vĩnh viễn
143 Chương 144: Nằm ngắm trăng (1)
144 Chương 144-2: Nằm ngắm trăng (2)
145 Chương 145: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó
146 Chương 145-2: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó (2)
147 Chương 146: Thúc trường đan???
148 Chương 147: Ta muốn cưới nàng
149 Chương 147-2: Ta muốn cưới nàng 2
150 Chương 147-3: Ta muốn cưới nàng 3
151 Chương 148: Không nên vứt bỏ ta
152 Chương 149: Chúng ta đã kết làm bạn tốt
153 Chương 150: U Tĩnh uyển
154 Chương 151: Cũng chỉ có Cầm phi ta mà thôi!
155 Chương 152: Cuộc sống ở U Tĩnh uyển
156 Chương 153: Minh Diễm bị bắt
157 Chương 154
158 Chương 155: Một hai ba tiễn ngươi về Tây thiên
159 Chương 156
160 Chương 157: Bây giờ hắn có thể làm chính là bù đắp
161 Chương 158: Mang thai nghiệt chủng
162 Chương 159
163 Chương 160: Truy tìm con trai
164 Chương 161: Dấu vết
165 Chương 162: Dụ dỗ
166 Chương 163: Yêu thuật
167 Chương 164
168 Chương 165
169 Chương 166: Lão thái bà ngươi sống lâu như vậy, nên chết rồi
Chapter

Updated 169 Episodes

1
Chương 1: Chia tay
2
Chương 2: Trướng bụng?
3
Chương 3: Cô sắp sinh rồi!
4
Chương 4: Quái thai
5
Chương 5: Con là con trai người
6
Chương 6: Con tên Minh Diệm
7
Chương 7: Tốc độ trưởng thành
8
Chương 8: Khách đến thăm
9
Chương 9: Thành thật thú tội
10
Chương 10: Điểm đặc biệt của Tô Tiểu Thiến
11
Chương 11: Lễ phép
12
Chương 12: Quái thai bệnh rồi
13
Chương 13: Chút khó khăn trước mắt
14
Chương 14: Xuyên tâm thuật kỳ dị (1)
15
Chương 15: Xuyên tâm thuật kỳ dị (2)
16
Chương 16: Khủng hoảng
17
Chương 17: Điềm báo trước của cơn bão
18
Chương 18: Thấu tâm thuật (*) ((*) Thấu tâm thuật: Thuật nhìn thấu tâm tư)
19
Chương 19: Gửi nuôi?
20
Chương 20: Về việc nấu ăn
21
Chương 21: Hoả thiêu nhà bếp
22
Chương 22: Món quà
23
Chương 23: Cảm ứng
24
Chương 24: Dị không gian (*) ((*) Dị không gian: Không gian khác)
25
Chương 25: Màu trắng trong thế giới màu xanh (*) ((*) Nguyên văn: Bạch sắc trong Lục Giới)
26
Chương 26: Sinh vật bất minh có cánh
27
Chương 27: Người chim
28
Chương 28: Khẩu thị tâm phi (*) ((*) Khẩu thị tâm phi: Miệng nói vậy mà lòng không phải như vậy)
29
Chương 29: Minh Vương lãnh khốc
30
Chương 30: Vũ
31
Chương 31: Tình cờ gặp
32
Chương 32: Huyết
33
Chương 33: Huyết tư tế
34
Chương 34: Ma ăn thịt người
35
Chương 35: Cuộn tranh u linh
36
Chương 36: Tình yêu cấm kỵ
37
Chương 38: Chờ đợi thời cơ
38
Chương 39: Thứ nàng muốn, ta đều cho nàng
39
Chương 40: Hút máu biến đổi
40
Chương 41: Vũ mất (1)
41
Chương 42: Vũ mất (2)
42
Chương 43: Kiếp nạn kết thúc, trở về!
43
Chương 44: Trao đổi điều kiện
44
Chương 45: Để ngươi khó xử
45
Chương 46: Tự cho thông minh
46
Chương 47: Dần dần biến hoá
47
Chương 48: Ngủ quên rồi
48
Chương 49: Chuyện cười
49
Chương 50: Nỗi sợ hãi của mỗi người
50
Chương 51: Tí tuổi vạn người mê
51
Chương 52: Tĩnh Nghi ngượng ngùng
52
Chương 53: Tặng quà cho ngươi
53
Chương 54: Nụ hôn trêu ghẹo
54
Chương 55: Mở mắt nói dối
55
Chương 56: Thi triển ‘tài hoa’
56
Chương 57: ‘Cái gọi là’ cầm nghệ
57
Chương 58: Trút giận
58
Chương 59: Anh… không có ngủ?
59
Chương 60: Địa phủ
60
Chương 61: Ngươi nói xem ta muốn làm gì?
61
Chương 62: Cưỡng hôn
62
Chương 63: Vũ? Là anh sao?
63
Chương 64: Trừng phạt
64
Chương 65: Cầm phi
65
Chương 66: Gặp mặt
66
Chương 67
67
Chương 68
68
Chương 69
69
Chương 70
70
Chương 71
71
Chương 72
72
Chương 73
73
Chương 74
74
Chương 75
75
Chương 76
76
Chương 77
77
Chương 78
78
Chương 79
79
Chương 80
80
Chương 81
81
Chương 82
82
Chương 83
83
Chương 84
84
Chương 85
85
Chương 86
86
Chương 87
87
Chương 88
88
Chương 89
89
Chương 90
90
Chương 91
91
Chương 92
92
Chương 93
93
Chương 94
94
Chương 95
95
Chương 96
96
Chương 97
97
Chương 98
98
Chương 99
99
Chương 100
100
Chương 101
101
Chương 102
102
Chương 103
103
Chương 104
104
Chương 105
105
Chương 106
106
Chương 107
107
Chương 108
108
Chương 109
109
Chương 110
110
Chương 111
111
Chương 112
112
Chương 113
113
Chương 114
114
Chương 115
115
Chương 116
116
Chương 117
117
Chương 118
118
Chương 119
119
Chương 120
120
Chương 121
121
Chương 122
122
Chương 123
123
Chương 124
124
Chương 125
125
Chương 126
126
Chương 127
127
Chương 128
128
Chương 129
129
Chương 130
130
Chương 131: Khúc nhạc của Tô Tiểu Thiến
131
Chương 132: Bị bắt
132
Chương 133: Phong hào Ngọt phi
133
Chương 134: Ca ca hắn thật gầy
134
Chương 135: Ai muốn ăn cơm ngươi làm. ta còn chưa muốn chết đâu!
135
Chương 136: Bản vương nhất định phải chiến thắng!
136
Chương 137: Kinh hỉ
137
Chương 138: Ngươi là Vương Hậu của Minh Giới?
138
Chương 139: Sao Ngưu Lang - Chức Nữ
139
Chương 140: Chúng ta viên phòng đi!
140
Chương 141: Viên phòng không là được rồi sao
141
Chương 142: Ta kêu người giết nàng sao?
142
Chương 143: Ta sẽ bảo hộ nàng, vĩnh viễn
143
Chương 144: Nằm ngắm trăng (1)
144
Chương 144-2: Nằm ngắm trăng (2)
145
Chương 145: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó
146
Chương 145-2: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó (2)
147
Chương 146: Thúc trường đan???
148
Chương 147: Ta muốn cưới nàng
149
Chương 147-2: Ta muốn cưới nàng 2
150
Chương 147-3: Ta muốn cưới nàng 3
151
Chương 148: Không nên vứt bỏ ta
152
Chương 149: Chúng ta đã kết làm bạn tốt
153
Chương 150: U Tĩnh uyển
154
Chương 151: Cũng chỉ có Cầm phi ta mà thôi!
155
Chương 152: Cuộc sống ở U Tĩnh uyển
156
Chương 153: Minh Diễm bị bắt
157
Chương 154
158
Chương 155: Một hai ba tiễn ngươi về Tây thiên
159
Chương 156
160
Chương 157: Bây giờ hắn có thể làm chính là bù đắp
161
Chương 158: Mang thai nghiệt chủng
162
Chương 159
163
Chương 160: Truy tìm con trai
164
Chương 161: Dấu vết
165
Chương 162: Dụ dỗ
166
Chương 163: Yêu thuật
167
Chương 164
168
Chương 165
169
Chương 166: Lão thái bà ngươi sống lâu như vậy, nên chết rồi