Chương 89

Từ lúc trở về từ chỗ nữ vương, Tô Tiểu Thiến cả người không có một chút tinh thần, Trình quý nhân trái lại lại trở nên lo lắng.

“A Xú, cô sao vậy? Có chỗ nào không khoẻ sao?” Trình quý nhân không ngừng lặp lại câu hỏi.

Tô Tiểu
Thiến thở dài một tiếng, hồi nãy có rất nhiều việc cô không thể hiểu,
vết thương, còn có trùng đen, con trùng đen kia sao lại làm cho lòng cô
đau đớn khó chịu một cách khó hiểu như vậy chứ?

“Cô nói đi, rốt cuộc cô bị làm sao vậy?” Trình quý nhân giống như nữ nhân không ngừng lải nhải hỏi han.

“Nè, anh có biết bí mật của nữ vương không?” Tô Tiểu Thiến bỗng chợt nghĩ, nói không chừng hắn ta biết thì sao?

“Bí mật gì?”

“Trùng đen…”

“Á… cô… sao cô lại hỏi cái này?” Trình quý nhân vội vàng đứng lên đi đến cạnh cửa nhìn ngó không thấy ai mới đóng cửa lại.

“Ê? Anh biết phải không?” Nhìn khuôn mặt căng thẳng của hắn ta, trong lòng Tô Tiểu Thiến đã có tính toán, hắn ta nhất định biết cái gì đó.

“Suỵt,
đây là điều cấm kỵ của Ma Huyễn Giới, cô ngàn vạn lần đừng có nói như
vậy ở bên ngoài, nếu không cô nhất định sẽ bị ném vào Thi Ma Uyên đó” Trình quý nhân vô cùng căng thẳng nói, cái bộ dáng đó thật sự giống như là đi ăn trộm vậy.

“Vậy anh biết phải không?”

“Chuyện này… chuyện này…”

“Nói đi,
anh nghĩ lại đi, tôi đã nói hết chuyện ở quê nhà của tôi cho anh nghe,
anh tiết lộ một chút cũng đâu có chết, tôi thề sẽ không nói cho người
khác biết” ánh mắt tuyệt vọng của con trùng đen kia, cô nhất định phải làm rõ.

Trình quý nhân bị bức ép đành đầu hàng, uống một ngụm nước, mới nói một cách dè dặt: “Nữ vương có một người tỷ muội rất tốt, người con gái đó nghe nói còn xinh
đẹp hơn cả nữ vương, người con gái đó cũng vô cùng lương thiện, được bà
ngoại của nữ vương vô cùng yêu thích, tính tình của nữ vương vốn dĩ thất thường, người con gái đó thấy lương thực của người nông dân bị thời
tiết khắc nghiệt phá hoại, nên nàng ta đi tìm nữ vương nói chuyện…”

Nói đến đây, Trình quý nhân ảm đạm thở dài.

“Sau đó thì sao?” Tô Tiểu Thiến hồi hộp truy hỏi.

“Sau đó
nữ vương làm sao có thể nghe lời của nàng ta cho được? Người con gái đó
vô cùng tức giận muốn tuyệt giao với nữ vương, nói người không màn đến
sự sống chết của bá tánh cả nước, ngay tại chỗ chỉ trích nữ vương không
xứng với ngôi vị này.”

“Nữ vương từ nhỏ muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, người sao có thể để kẻ
khác ăn nói như vậy cho được, nên… người liền biến nàng ta thành trùng
đen, bà ngoại của nữ vương biết được dẫn chúng đại thần đến tìm người,
đòi phế hoàng vị của người, thật ra, sự việc vốn cũng không đến nỗi tồi
tệ đến như vậy”

“Có phải do bọn họ cầu tình không?” Tô Tiểu Thiến nói chen vào.

Trình quý nhân gật đầu, “Nữ vương càng thêm tức giận, người cảm thấy chỉ vì tỷ muội của mình mới
khiến cho bọn họ không phục người, cho nên, người nổi giận đem tất cả
mọi người tối hôm đó biến thành trùng đen, bao gồm luôn cả bà ngoại
người.”

Tô Tiểu
Thiến nghe xong lời của hắn ta, trong lòng cô cũng không biết tại sao
lại hoảng loạn, cô cảm thấy nội tâm của nữ vương không có ác độc như
vậy, nhất định có rất nhiều chuyện đã xảy ra trên người nàng ta mới
khiến nàng ta trở nên mất bình tĩnh như vậy.

“Kỳ thực, tôi cảm thấy có lúc nữ vương làm cho người ta thấy xót xa, người giống như một đứa trẻ cô độc vậy” Trình quý nhân bỗng dưng nói.

“Cô độc?” Tô Tiểu Thiến lẩm nhẩm hai từ này, làm nữ vương đều cô độc thôi, từ cổ
Hoàng đế có được giang sơn nhưng y vẫn sống trong sự cô độc.

Trình quý nhân đứng lên, mở cửa phòng, hắn ta nhìn bầu trời trong cơn mưa, “Nàng lại khóc nữa rồi…”

Tô Tiểu Thiến đi đến bên cạnh hắn ta, lúc này bên ngoài mưa bay lất phất, nữ vương khóc nữa sao?

“A Xú, cô có thể hiểu được nỗi đau khổ của nàng không? Trong con mắt của người
bên ngoài thì nàng chính là một tên ma quỷ, nhưng thật ra không phải như vậy đâu, ta nhớ có một lần nàng qua đêm ở chỗ ta, đêm khuya nàng nằm
mộng, nàng ôm chặt lấy ta khóc nức nở kêu gọi, bà ngoại đừng rời bỏ con, đừng rời bỏ con…”

“A Xú, cô có biết đó là loại cảm giác gì không? Ta ôm chặt lấy nàng trong lòng
lại đau đớn vô cùng, khi đó nàng hoàn toàn không phải là nữ vương ngự ở
trên cao, mà giống như một cô bé bị bỏ rơi” Lần đầu tiên, lời lẽ của Trình quý nhân lại đàn ông như vậy.

Tô Tiểu
Thiến không nói gì nhìn lên bầu trời, một nữ vương ngự ở trên cao trong
giấc mộng lại bất lực giống như một đứa trẻ, trên người nàng ta rốt cuộc có bao nhiêu bí mật? Ngay tại lúc này cô có thể khẳng định, nàng ta
nhất định có nỗi khổ!

*************** Đường phân cách linh dị ***************

Trong hoàng cung.

Ma Tâm Ái
bất lực ngồi trên giường ôm lấy gối đầu oà khóc nức nở, nàng ta nghĩ,
chắc mọi người trên dưới cả nước đều hận nàng ta? Hận ả nữ vương ác ma
nàng đây?

Nàng ta
ngước đôi mắt đẫm lệ cầm lấy chiếc hộp trên bàn, từ từ mở ra, bên trong
chỉ thấy một con trùng lớn màu đen, nó nằm bò bên trong ngủ say sưa,
hoàn toàn không hề thấy bị phiền nhiễu khi chiếc hộp mở ra.

“Bà ngoại… Tâm Ái rất nhớ người… nhưng… nhưng sao người lại muốn hại con?” Nước mắt của nàng ta rơi trên người nó, con trùng màu đen tỉnh dậy, mở đôi mắt to đen láy nhìn nàng ta.

“Người cứ luôn cho rằng tỷ ấy tốt hơn con, nhưng người có biết rằng? Ác ma thật
sự chính là tỷ ấy, tỷ ấy mỗi đêm đều đến giày vò hành hạ con, đánh con,
dùng kim đâm con… con rất sợ, con không dám nói cho bất cứ ai, tỷ ấy đã
nói, nếu như con dám nói ra, tỷ ấy sẽ giết con…” Nước mắt lại đong đầy khoé mắt nàng ta.

“Con vốn
nghĩ rằng, chỉ cần con nhẫn nhịn chịu đựng là được, bởi tỷ ấy là người
bà ngoại yêu thích nhặt về, tỷ ấy không cha không mẹ, Tâm Ái không nên
ghen tỵ tranh giành, càng không muốn làm bà ngoại đau lòng, cho nên, Tâm Ái vẫn luôn nhẫn nhịn chịu đựng…”

“Nhưng…
nhưng không ngờ tỷ ấy lừa người nói con gây hại cho đất nước, mà người,
bà ngoại thân yêu nhất của con, người bà mà khi con còn bé nâng niu con
trên tay, lại nhẫn tâm muốn hại con?” Ma Tâm Ái càng khóc càng lớn tiếng.

Trùng đen dường như bị hù doạ vội nép mình vào trong góc trốn.

“Người
sao lại có thể nhẫn tâm đối xử với con như vậy chứ?… Tâm Ái không phải
là kẻ xấu… Tâm Ái bị các người ép… con hận người, con hận người không
tin tưởng người thân của mình, hận người nhặt về cái thứ tai hoạ kia,
hận người muốn hại con… Người có biết Tâm Ái vì người mà chịu biết bao
nhiêu tủi khổ? Người có biết rằng Tâm Ái vĩnh viễn cũng không thể nào
hoài thai được…” Nước mắt tràn ngập khoé mắt từng giọt từng giọt rơi xuống, sự thống khổ của nàng ta có ai hiểu được đây?

Con trùng đen trong chiếc hộp dường như nghe hiểu được vậy, cả người không ngừng run rẩy…

Đôi mắt đẫm
lệ của Ma Tâm Ái nhìn thấy dáng vẻ sợ hãi của nó, trong lòng cười chua
xót, người run rẩy cái gì? Người đâu còn trí nhớ, người căn bản không
biết con đang nói cái gì?

Khi đó nàng
ta tuyệt vọng, vì bảo vệ bản thân, bất đắc dĩ dùng tử cung đem giao dịch với bọn thây ma, kể từ đó về sau, chỉ cần người uống phải máu của nàng
ta sẽ biến thành trùng đen, mà nàng ta thì đời đời kiếp kiếp vĩnh viễn
không thể sinh đẻ.

Mà trong lúc nàng ta khóc lóc, hoàn toàn không phát hiện ra trong một góc khuất, có
một đôi mắt tím lạnh lẽo quan sát hết thảy, sau đó, lãnh đạm xoay người
rời đi.

Chapter
1 Chương 1: Chia tay
2 Chương 2: Trướng bụng?
3 Chương 3: Cô sắp sinh rồi!
4 Chương 4: Quái thai
5 Chương 5: Con là con trai người
6 Chương 6: Con tên Minh Diệm
7 Chương 7: Tốc độ trưởng thành
8 Chương 8: Khách đến thăm
9 Chương 9: Thành thật thú tội
10 Chương 10: Điểm đặc biệt của Tô Tiểu Thiến
11 Chương 11: Lễ phép
12 Chương 12: Quái thai bệnh rồi
13 Chương 13: Chút khó khăn trước mắt
14 Chương 14: Xuyên tâm thuật kỳ dị (1)
15 Chương 15: Xuyên tâm thuật kỳ dị (2)
16 Chương 16: Khủng hoảng
17 Chương 17: Điềm báo trước của cơn bão
18 Chương 18: Thấu tâm thuật (*) ((*) Thấu tâm thuật: Thuật nhìn thấu tâm tư)
19 Chương 19: Gửi nuôi?
20 Chương 20: Về việc nấu ăn
21 Chương 21: Hoả thiêu nhà bếp
22 Chương 22: Món quà
23 Chương 23: Cảm ứng
24 Chương 24: Dị không gian (*) ((*) Dị không gian: Không gian khác)
25 Chương 25: Màu trắng trong thế giới màu xanh (*) ((*) Nguyên văn: Bạch sắc trong Lục Giới)
26 Chương 26: Sinh vật bất minh có cánh
27 Chương 27: Người chim
28 Chương 28: Khẩu thị tâm phi (*) ((*) Khẩu thị tâm phi: Miệng nói vậy mà lòng không phải như vậy)
29 Chương 29: Minh Vương lãnh khốc
30 Chương 30: Vũ
31 Chương 31: Tình cờ gặp
32 Chương 32: Huyết
33 Chương 33: Huyết tư tế
34 Chương 34: Ma ăn thịt người
35 Chương 35: Cuộn tranh u linh
36 Chương 36: Tình yêu cấm kỵ
37 Chương 38: Chờ đợi thời cơ
38 Chương 39: Thứ nàng muốn, ta đều cho nàng
39 Chương 40: Hút máu biến đổi
40 Chương 41: Vũ mất (1)
41 Chương 42: Vũ mất (2)
42 Chương 43: Kiếp nạn kết thúc, trở về!
43 Chương 44: Trao đổi điều kiện
44 Chương 45: Để ngươi khó xử
45 Chương 46: Tự cho thông minh
46 Chương 47: Dần dần biến hoá
47 Chương 48: Ngủ quên rồi
48 Chương 49: Chuyện cười
49 Chương 50: Nỗi sợ hãi của mỗi người
50 Chương 51: Tí tuổi vạn người mê
51 Chương 52: Tĩnh Nghi ngượng ngùng
52 Chương 53: Tặng quà cho ngươi
53 Chương 54: Nụ hôn trêu ghẹo
54 Chương 55: Mở mắt nói dối
55 Chương 56: Thi triển ‘tài hoa’
56 Chương 57: ‘Cái gọi là’ cầm nghệ
57 Chương 58: Trút giận
58 Chương 59: Anh… không có ngủ?
59 Chương 60: Địa phủ
60 Chương 61: Ngươi nói xem ta muốn làm gì?
61 Chương 62: Cưỡng hôn
62 Chương 63: Vũ? Là anh sao?
63 Chương 64: Trừng phạt
64 Chương 65: Cầm phi
65 Chương 66: Gặp mặt
66 Chương 67
67 Chương 68
68 Chương 69
69 Chương 70
70 Chương 71
71 Chương 72
72 Chương 73
73 Chương 74
74 Chương 75
75 Chương 76
76 Chương 77
77 Chương 78
78 Chương 79
79 Chương 80
80 Chương 81
81 Chương 82
82 Chương 83
83 Chương 84
84 Chương 85
85 Chương 86
86 Chương 87
87 Chương 88
88 Chương 89
89 Chương 90
90 Chương 91
91 Chương 92
92 Chương 93
93 Chương 94
94 Chương 95
95 Chương 96
96 Chương 97
97 Chương 98
98 Chương 99
99 Chương 100
100 Chương 101
101 Chương 102
102 Chương 103
103 Chương 104
104 Chương 105
105 Chương 106
106 Chương 107
107 Chương 108
108 Chương 109
109 Chương 110
110 Chương 111
111 Chương 112
112 Chương 113
113 Chương 114
114 Chương 115
115 Chương 116
116 Chương 117
117 Chương 118
118 Chương 119
119 Chương 120
120 Chương 121
121 Chương 122
122 Chương 123
123 Chương 124
124 Chương 125
125 Chương 126
126 Chương 127
127 Chương 128
128 Chương 129
129 Chương 130
130 Chương 131: Khúc nhạc của Tô Tiểu Thiến
131 Chương 132: Bị bắt
132 Chương 133: Phong hào Ngọt phi
133 Chương 134: Ca ca hắn thật gầy
134 Chương 135: Ai muốn ăn cơm ngươi làm. ta còn chưa muốn chết đâu!
135 Chương 136: Bản vương nhất định phải chiến thắng!
136 Chương 137: Kinh hỉ
137 Chương 138: Ngươi là Vương Hậu của Minh Giới?
138 Chương 139: Sao Ngưu Lang - Chức Nữ
139 Chương 140: Chúng ta viên phòng đi!
140 Chương 141: Viên phòng không là được rồi sao
141 Chương 142: Ta kêu người giết nàng sao?
142 Chương 143: Ta sẽ bảo hộ nàng, vĩnh viễn
143 Chương 144: Nằm ngắm trăng (1)
144 Chương 144-2: Nằm ngắm trăng (2)
145 Chương 145: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó
146 Chương 145-2: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó (2)
147 Chương 146: Thúc trường đan???
148 Chương 147: Ta muốn cưới nàng
149 Chương 147-2: Ta muốn cưới nàng 2
150 Chương 147-3: Ta muốn cưới nàng 3
151 Chương 148: Không nên vứt bỏ ta
152 Chương 149: Chúng ta đã kết làm bạn tốt
153 Chương 150: U Tĩnh uyển
154 Chương 151: Cũng chỉ có Cầm phi ta mà thôi!
155 Chương 152: Cuộc sống ở U Tĩnh uyển
156 Chương 153: Minh Diễm bị bắt
157 Chương 154
158 Chương 155: Một hai ba tiễn ngươi về Tây thiên
159 Chương 156
160 Chương 157: Bây giờ hắn có thể làm chính là bù đắp
161 Chương 158: Mang thai nghiệt chủng
162 Chương 159
163 Chương 160: Truy tìm con trai
164 Chương 161: Dấu vết
165 Chương 162: Dụ dỗ
166 Chương 163: Yêu thuật
167 Chương 164
168 Chương 165
169 Chương 166: Lão thái bà ngươi sống lâu như vậy, nên chết rồi
Chapter

Updated 169 Episodes

1
Chương 1: Chia tay
2
Chương 2: Trướng bụng?
3
Chương 3: Cô sắp sinh rồi!
4
Chương 4: Quái thai
5
Chương 5: Con là con trai người
6
Chương 6: Con tên Minh Diệm
7
Chương 7: Tốc độ trưởng thành
8
Chương 8: Khách đến thăm
9
Chương 9: Thành thật thú tội
10
Chương 10: Điểm đặc biệt của Tô Tiểu Thiến
11
Chương 11: Lễ phép
12
Chương 12: Quái thai bệnh rồi
13
Chương 13: Chút khó khăn trước mắt
14
Chương 14: Xuyên tâm thuật kỳ dị (1)
15
Chương 15: Xuyên tâm thuật kỳ dị (2)
16
Chương 16: Khủng hoảng
17
Chương 17: Điềm báo trước của cơn bão
18
Chương 18: Thấu tâm thuật (*) ((*) Thấu tâm thuật: Thuật nhìn thấu tâm tư)
19
Chương 19: Gửi nuôi?
20
Chương 20: Về việc nấu ăn
21
Chương 21: Hoả thiêu nhà bếp
22
Chương 22: Món quà
23
Chương 23: Cảm ứng
24
Chương 24: Dị không gian (*) ((*) Dị không gian: Không gian khác)
25
Chương 25: Màu trắng trong thế giới màu xanh (*) ((*) Nguyên văn: Bạch sắc trong Lục Giới)
26
Chương 26: Sinh vật bất minh có cánh
27
Chương 27: Người chim
28
Chương 28: Khẩu thị tâm phi (*) ((*) Khẩu thị tâm phi: Miệng nói vậy mà lòng không phải như vậy)
29
Chương 29: Minh Vương lãnh khốc
30
Chương 30: Vũ
31
Chương 31: Tình cờ gặp
32
Chương 32: Huyết
33
Chương 33: Huyết tư tế
34
Chương 34: Ma ăn thịt người
35
Chương 35: Cuộn tranh u linh
36
Chương 36: Tình yêu cấm kỵ
37
Chương 38: Chờ đợi thời cơ
38
Chương 39: Thứ nàng muốn, ta đều cho nàng
39
Chương 40: Hút máu biến đổi
40
Chương 41: Vũ mất (1)
41
Chương 42: Vũ mất (2)
42
Chương 43: Kiếp nạn kết thúc, trở về!
43
Chương 44: Trao đổi điều kiện
44
Chương 45: Để ngươi khó xử
45
Chương 46: Tự cho thông minh
46
Chương 47: Dần dần biến hoá
47
Chương 48: Ngủ quên rồi
48
Chương 49: Chuyện cười
49
Chương 50: Nỗi sợ hãi của mỗi người
50
Chương 51: Tí tuổi vạn người mê
51
Chương 52: Tĩnh Nghi ngượng ngùng
52
Chương 53: Tặng quà cho ngươi
53
Chương 54: Nụ hôn trêu ghẹo
54
Chương 55: Mở mắt nói dối
55
Chương 56: Thi triển ‘tài hoa’
56
Chương 57: ‘Cái gọi là’ cầm nghệ
57
Chương 58: Trút giận
58
Chương 59: Anh… không có ngủ?
59
Chương 60: Địa phủ
60
Chương 61: Ngươi nói xem ta muốn làm gì?
61
Chương 62: Cưỡng hôn
62
Chương 63: Vũ? Là anh sao?
63
Chương 64: Trừng phạt
64
Chương 65: Cầm phi
65
Chương 66: Gặp mặt
66
Chương 67
67
Chương 68
68
Chương 69
69
Chương 70
70
Chương 71
71
Chương 72
72
Chương 73
73
Chương 74
74
Chương 75
75
Chương 76
76
Chương 77
77
Chương 78
78
Chương 79
79
Chương 80
80
Chương 81
81
Chương 82
82
Chương 83
83
Chương 84
84
Chương 85
85
Chương 86
86
Chương 87
87
Chương 88
88
Chương 89
89
Chương 90
90
Chương 91
91
Chương 92
92
Chương 93
93
Chương 94
94
Chương 95
95
Chương 96
96
Chương 97
97
Chương 98
98
Chương 99
99
Chương 100
100
Chương 101
101
Chương 102
102
Chương 103
103
Chương 104
104
Chương 105
105
Chương 106
106
Chương 107
107
Chương 108
108
Chương 109
109
Chương 110
110
Chương 111
111
Chương 112
112
Chương 113
113
Chương 114
114
Chương 115
115
Chương 116
116
Chương 117
117
Chương 118
118
Chương 119
119
Chương 120
120
Chương 121
121
Chương 122
122
Chương 123
123
Chương 124
124
Chương 125
125
Chương 126
126
Chương 127
127
Chương 128
128
Chương 129
129
Chương 130
130
Chương 131: Khúc nhạc của Tô Tiểu Thiến
131
Chương 132: Bị bắt
132
Chương 133: Phong hào Ngọt phi
133
Chương 134: Ca ca hắn thật gầy
134
Chương 135: Ai muốn ăn cơm ngươi làm. ta còn chưa muốn chết đâu!
135
Chương 136: Bản vương nhất định phải chiến thắng!
136
Chương 137: Kinh hỉ
137
Chương 138: Ngươi là Vương Hậu của Minh Giới?
138
Chương 139: Sao Ngưu Lang - Chức Nữ
139
Chương 140: Chúng ta viên phòng đi!
140
Chương 141: Viên phòng không là được rồi sao
141
Chương 142: Ta kêu người giết nàng sao?
142
Chương 143: Ta sẽ bảo hộ nàng, vĩnh viễn
143
Chương 144: Nằm ngắm trăng (1)
144
Chương 144-2: Nằm ngắm trăng (2)
145
Chương 145: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó
146
Chương 145-2: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó (2)
147
Chương 146: Thúc trường đan???
148
Chương 147: Ta muốn cưới nàng
149
Chương 147-2: Ta muốn cưới nàng 2
150
Chương 147-3: Ta muốn cưới nàng 3
151
Chương 148: Không nên vứt bỏ ta
152
Chương 149: Chúng ta đã kết làm bạn tốt
153
Chương 150: U Tĩnh uyển
154
Chương 151: Cũng chỉ có Cầm phi ta mà thôi!
155
Chương 152: Cuộc sống ở U Tĩnh uyển
156
Chương 153: Minh Diễm bị bắt
157
Chương 154
158
Chương 155: Một hai ba tiễn ngươi về Tây thiên
159
Chương 156
160
Chương 157: Bây giờ hắn có thể làm chính là bù đắp
161
Chương 158: Mang thai nghiệt chủng
162
Chương 159
163
Chương 160: Truy tìm con trai
164
Chương 161: Dấu vết
165
Chương 162: Dụ dỗ
166
Chương 163: Yêu thuật
167
Chương 164
168
Chương 165
169
Chương 166: Lão thái bà ngươi sống lâu như vậy, nên chết rồi