Chương 100

Dịch: Mã Tộc

Toàn bộ xung quanh đều bao phủ trong màn sương, bốn bề yên tĩnh giống như thế giới sẽ không còn tiếng động nữa.

Tô Tiểu
Thiến chỉ cảm thấy bản thân bị một cổ lực lớn ập đến như bị đánh tan ra, chờ đến lúc cô có thể hô hấp lại được thì đã ở trên không cao vút đang
trực tiếp rơi xuống.

“Á…” Tiếng kêu thảm thiết của cô theo đà rơi xuống không ngừng vang lên, trời ơi,
cô cứ như vầy mà rơi xuống khẳng định sẽ biến thành đống thịt nát bét.

“Á…” Tô Tiểu Thiến từ trên trời rơi xuống được cành cây cản đỡ một chút, rồi cô mới xiêu xiêu vẹo vẹo rơi xuống đất, lập tức ngất xỉu.

Duệ Uyên
đang ngâm mình trong ôn tuyền bỗng nhiên nghe thấy âm thanh kỳ lạ này, y huơ cánh tay một cái y phục hoa lệ liền đã ở trên người y rồi, y đi về
phía bên cạnh, liền bắt gặp Tô Tiểu Thiến đang hôn mê bất tỉnh.

Kẻ này là
ai? Duệ Uyên buồn bực không thôi, ngồi xuồng dò thử hơi thở cô, vẫn còn
sống, thấy tình cảnh này y lấy từ trên người ra một hạt linh châu nhỏ
cho cô nuốt xuống.

“Xấu xí tỉnh lại, xấu xí tỉnh lại đi”

Tô Tiểu
Thiến mơ mơ hồ hồ cảm thấy có thứ gì đó lành lạnh như băng lướt qua mặt
cô, sau một hồi, cô mở đôi mắt ra, đập vào mắt cô là một đại mãng xà đầu người thân rắn, trên mặt y có một vết sẹo rất lớn, một lúc sau, cô vẫn
hỏi một cách yếu ớt: “Anh… anh là mỹ nam xà?” Cô kinh ngạc kêu lên.

Duệ Uyên
chau mày, mỹ nam xà? Cái cách xưng hô này quả thật là y lần đâu nghe
thấy, đối với kẻ xa lạ, y vẫn dùng bộ dáng xấu xí để lộ diện.

Bất quá trong nháy mắt, có một ý niệm tà ác chiếm cứ đầu óc y, “Đồ xấu xí, hôm nay ngươi may mắn được làm thức ăn của ta đó?” Nói xong, y há mở cái miệng cực lớn ra.

Tô Tiểu Thiến ngây người ra một lát, vội bổ nhào lên người y, sờ mò thân rắn của y nói một cách hưng phấn: “Oa, anh thật lợi hại nha, anh còn biết nói chuyện nữa? Ôi, da của anh thật là trơn bóng” Nói xong, cô giơ hai tay ra bắt đầu sờ mó người y.

Duệ Uyên bị
phản ứng như thế của cô giật cả mình, cô ta… đầu cô ta có vấn đề sao?
Nghĩ đến đây, y vội hất cô xuống đất sau đó thu người lại.

“Ui da, đau quá đi, anh anh làm gì vậy hả?” Tô Tiểu Thiến bị động tác bất thình lình của y làm cho sững sờ.

Duệ Uyên cảm thấy cô kỳ quái hỏi: “Ngươi không sợ ta?”

Tô Tiểu Thiến phủi mông đứng lên, làu bàu nói: “Sao tôi phải sợ anh chứ, nè, tôi nói cho anh biết, tôi thích rắn lắm luôn đó, hi hi” Nói xong, cô chạy đến trước mặt y sờ chiếc đuôi của y cười hì hì.

“Lấy cái tay ngươi ra” Duệ Uyên bị cô sờ mó rất không được tự nhiên, cô thật sự là một kẻ kỳ quái, bởi vì y có khứu giác nhạy có thể ngửi ra được cô không phải là dị loại (= ý chỉ một giống loài vật khác) mà là người.

Tô Tiểu Thiến bĩu môi nói: “Keo kiệt, sờ có chút cũng không được nữa”

“Ngươi là ai?” Duệ Uyên cảnh giác hỏi, người phàm này sao lại ở đây? Rồi làm sao cô ta lại đến được Xà Giới? Một chuỗi vấn đề nhanh chóng xoay chuyển trong đầu y.

Tô Tiểu Thiến gãi đầu không hiểu, cô chỉ mình hỏi ngược lại “Tôi là ai? Tôi là ai vậy?” Cô trợn trừng đôi mắt ép sát khuôn mặt y nghiêng đầu hỏi.

“Ngươi không lẽ không biết mình là ai sao?” Đối với phản ứng của cô, y có chút giật mình.

Tô Tiểu Thiến vội vã lắc đầu, cô là ai? “Tôi là ai? Đây là đâu?”

“Xà Giới” Y nhíu mày nói, xem ra đây là một ả khờ.

“Xà Giới?” Tô Tiểu Thiến nghe xong đôi mắt mở to sáng lấp lánh khác thường, oa, cô
lại đến được Xà Giới, trời ơi, cô thích rắn lắm, vậy là nguyện vọng bao
ước lâu nay đã thành rồi.

“Biểu tình như thế của ngươi là sao?” Đối với biểu tình vui mừng sung sướng như vậy của cô, y hoàn toàn không thể tiếp nhận.

“Mỹ nam xà, tôi muốn ở lại đây có được hay không?” Cô chấp hai tay lại nói, đôi mắt tràn đầy vẻ chờ mong.

“Ngươi ở lại đây làm cái gì?” Ý của y ngược lại chính là ngươi có tài cán gì mà đòi ở lại?

Tô Tiểu Thiến ngớ ra vội cười nói: “Tôi thích rắn, tôi có thể giúp anh chăm sóc rắn, đúng rồi, ở Xà Giới anh làm gì vậy?”

“Vua” Dứt lời, y lắc lư thân thể đi về phía trước.

“Vua?” Tô Tiểu Thiến ngây ra một lát lập tức phản ứng lại, cô vội đuổi theo y kêu lên: “Anh là Xà Vương đúng chứ?”

Nhưng y không thèm ngó ngàng đến cô, cứ ‘lắc lư’ về phía động phủ.

**************** Đường phân cách linh dị ****************

Trên bầu trời đỏ rực, ánh trăng như ẩn như hiện, thị vệ bên ngoài giống như u linh.

Trên chiếc giường rộng lớn, Lê Ngạo đang hôn mê không động đậy.

“Trưởng lão, Minh Vương không có chuyện gì chứ?” Tiểu Bạch không yên tâm hỏi.

Minh Huyền trưởng lão dẫn bọn họ ra khỏi phòng, “Minh Vương chỉ tạm thời hôn mê mà thôi, cùng lắm thì vài canh giờ nữa ngài sẽ tỉnh lại.”

“Trưởng lão, Minh Vương đã trở về sau kiếp nạn, nhưng còn Vương Hậu đâu?” Tiểu Hắc nóng vội nói.

“Minh Diệm vẫn ổn chứ?” Minh Huyền trưởng lão thay đổi chủ đề.

Tiểu Bạch vội gật đầu, “Cậu bé đã hoá thành anh linh nữa rồi, hiện giờ được Ma Tôn phong bế lại để trị liệu, thuộc hạ thấy lần này cậu bé đã bị thương nặng”

Minh Huyền trưởng lão gật đầu, ông không nên đồng ý để cho Minh Diệm đi Phàm Gian, lần này suýt chút nữa là hại nó rồi!

“Trưởng lão, Minh Vương tỉnh lại hỏi Vương Hậu thì phải làm sao?” Tiểu Bạch hỏi, y tin chắc ngài khẳng định sẽ hỏi.

“Hai người các ngươi nhớ kỹ cho ta, cứ nói ta đã dẫn trở lại Phàm Gian rồi” Ông dặn dò.

Hai ngươi nhìn nhau một cái không hiểu lắc đầu, chuyện này sao lại lừa gạt Minh Vương chứ? Lừa gạt chính là tội khi quân đó!

Minh Huyền trưởng lão khẽ than một tiếng, bất đắc dĩ nói: “Kiếp nạn trong kiếp này của Vương Hậu sẽ rất nhiều, mấy chuyện như vầy chỉ
mới là màn mở đầu thôi, ta nghĩ, nàng về sau sẽ càng lúc càng gian nan,
ôi, các ngươi có thể giấu được bao lâu thì giấu bấy lâu, bọn họ còn có
rất nhiều chuyện chờ cùng nhau giải quyết đó.”

Cả hai thấy
trưởng lão nói như vậy, bọn họ cũng chỉ đành gật đầu, chỉ cần có thể
giúp Minh Vương cùng Vương Hậu, cho dù có chết, bọn họ cũng sẽ không nói ra từ không.

“Ưm…” Chân mày Lê Ngạo khẽ động đậy một chút, Minh Huyền trưởng lão vội đi qua.

“Minh Vương ngài tỉnh rồi?”

Lê Ngạo nhíu mày mở đôi mắt ra, lão hồ ly? Sao y lại ở đây? Y xoay đầu nhìn ngó bốn
phía, căn phòng quen thuộc, chiếc giường quen thuộc, người quen thuộc, y trở về rồi!

“Bọn họ đâu?” Bỗng dưng, y chợt nhớ ra y trở về rồi, vậy bọn họ thì sao?

“Bẩm Minh Vương, Minh Diệm đã giao cho Ma Tôn trị liệu sẽ không có chuyện gì, còn về Tô cô nương tất nhiên nàng cũng đã trở lại Phàm Gian của nàng rồi,
ngài không cần phải lo lắng” Tiểu Bạch vội nói.

“Nàng ta trở về rồi?” Y chau mày hỏi.

“Dạ phải, dương thọ của nàng chưa tận tất nhiên không thể lưu lại Âm Gian (= âm phủ).” Minh Huyền trưởng lão mỉm cười nói.

Không có chuyện gì rồi? Không có chuyện gì thì tốt, nghe thấy bọn họ đều an toàn vô sự, y liền khép mắt lại ngủ tiếp.

Chapter
1 Chương 1: Chia tay
2 Chương 2: Trướng bụng?
3 Chương 3: Cô sắp sinh rồi!
4 Chương 4: Quái thai
5 Chương 5: Con là con trai người
6 Chương 6: Con tên Minh Diệm
7 Chương 7: Tốc độ trưởng thành
8 Chương 8: Khách đến thăm
9 Chương 9: Thành thật thú tội
10 Chương 10: Điểm đặc biệt của Tô Tiểu Thiến
11 Chương 11: Lễ phép
12 Chương 12: Quái thai bệnh rồi
13 Chương 13: Chút khó khăn trước mắt
14 Chương 14: Xuyên tâm thuật kỳ dị (1)
15 Chương 15: Xuyên tâm thuật kỳ dị (2)
16 Chương 16: Khủng hoảng
17 Chương 17: Điềm báo trước của cơn bão
18 Chương 18: Thấu tâm thuật (*) ((*) Thấu tâm thuật: Thuật nhìn thấu tâm tư)
19 Chương 19: Gửi nuôi?
20 Chương 20: Về việc nấu ăn
21 Chương 21: Hoả thiêu nhà bếp
22 Chương 22: Món quà
23 Chương 23: Cảm ứng
24 Chương 24: Dị không gian (*) ((*) Dị không gian: Không gian khác)
25 Chương 25: Màu trắng trong thế giới màu xanh (*) ((*) Nguyên văn: Bạch sắc trong Lục Giới)
26 Chương 26: Sinh vật bất minh có cánh
27 Chương 27: Người chim
28 Chương 28: Khẩu thị tâm phi (*) ((*) Khẩu thị tâm phi: Miệng nói vậy mà lòng không phải như vậy)
29 Chương 29: Minh Vương lãnh khốc
30 Chương 30: Vũ
31 Chương 31: Tình cờ gặp
32 Chương 32: Huyết
33 Chương 33: Huyết tư tế
34 Chương 34: Ma ăn thịt người
35 Chương 35: Cuộn tranh u linh
36 Chương 36: Tình yêu cấm kỵ
37 Chương 38: Chờ đợi thời cơ
38 Chương 39: Thứ nàng muốn, ta đều cho nàng
39 Chương 40: Hút máu biến đổi
40 Chương 41: Vũ mất (1)
41 Chương 42: Vũ mất (2)
42 Chương 43: Kiếp nạn kết thúc, trở về!
43 Chương 44: Trao đổi điều kiện
44 Chương 45: Để ngươi khó xử
45 Chương 46: Tự cho thông minh
46 Chương 47: Dần dần biến hoá
47 Chương 48: Ngủ quên rồi
48 Chương 49: Chuyện cười
49 Chương 50: Nỗi sợ hãi của mỗi người
50 Chương 51: Tí tuổi vạn người mê
51 Chương 52: Tĩnh Nghi ngượng ngùng
52 Chương 53: Tặng quà cho ngươi
53 Chương 54: Nụ hôn trêu ghẹo
54 Chương 55: Mở mắt nói dối
55 Chương 56: Thi triển ‘tài hoa’
56 Chương 57: ‘Cái gọi là’ cầm nghệ
57 Chương 58: Trút giận
58 Chương 59: Anh… không có ngủ?
59 Chương 60: Địa phủ
60 Chương 61: Ngươi nói xem ta muốn làm gì?
61 Chương 62: Cưỡng hôn
62 Chương 63: Vũ? Là anh sao?
63 Chương 64: Trừng phạt
64 Chương 65: Cầm phi
65 Chương 66: Gặp mặt
66 Chương 67
67 Chương 68
68 Chương 69
69 Chương 70
70 Chương 71
71 Chương 72
72 Chương 73
73 Chương 74
74 Chương 75
75 Chương 76
76 Chương 77
77 Chương 78
78 Chương 79
79 Chương 80
80 Chương 81
81 Chương 82
82 Chương 83
83 Chương 84
84 Chương 85
85 Chương 86
86 Chương 87
87 Chương 88
88 Chương 89
89 Chương 90
90 Chương 91
91 Chương 92
92 Chương 93
93 Chương 94
94 Chương 95
95 Chương 96
96 Chương 97
97 Chương 98
98 Chương 99
99 Chương 100
100 Chương 101
101 Chương 102
102 Chương 103
103 Chương 104
104 Chương 105
105 Chương 106
106 Chương 107
107 Chương 108
108 Chương 109
109 Chương 110
110 Chương 111
111 Chương 112
112 Chương 113
113 Chương 114
114 Chương 115
115 Chương 116
116 Chương 117
117 Chương 118
118 Chương 119
119 Chương 120
120 Chương 121
121 Chương 122
122 Chương 123
123 Chương 124
124 Chương 125
125 Chương 126
126 Chương 127
127 Chương 128
128 Chương 129
129 Chương 130
130 Chương 131: Khúc nhạc của Tô Tiểu Thiến
131 Chương 132: Bị bắt
132 Chương 133: Phong hào Ngọt phi
133 Chương 134: Ca ca hắn thật gầy
134 Chương 135: Ai muốn ăn cơm ngươi làm. ta còn chưa muốn chết đâu!
135 Chương 136: Bản vương nhất định phải chiến thắng!
136 Chương 137: Kinh hỉ
137 Chương 138: Ngươi là Vương Hậu của Minh Giới?
138 Chương 139: Sao Ngưu Lang - Chức Nữ
139 Chương 140: Chúng ta viên phòng đi!
140 Chương 141: Viên phòng không là được rồi sao
141 Chương 142: Ta kêu người giết nàng sao?
142 Chương 143: Ta sẽ bảo hộ nàng, vĩnh viễn
143 Chương 144: Nằm ngắm trăng (1)
144 Chương 144-2: Nằm ngắm trăng (2)
145 Chương 145: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó
146 Chương 145-2: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó (2)
147 Chương 146: Thúc trường đan???
148 Chương 147: Ta muốn cưới nàng
149 Chương 147-2: Ta muốn cưới nàng 2
150 Chương 147-3: Ta muốn cưới nàng 3
151 Chương 148: Không nên vứt bỏ ta
152 Chương 149: Chúng ta đã kết làm bạn tốt
153 Chương 150: U Tĩnh uyển
154 Chương 151: Cũng chỉ có Cầm phi ta mà thôi!
155 Chương 152: Cuộc sống ở U Tĩnh uyển
156 Chương 153: Minh Diễm bị bắt
157 Chương 154
158 Chương 155: Một hai ba tiễn ngươi về Tây thiên
159 Chương 156
160 Chương 157: Bây giờ hắn có thể làm chính là bù đắp
161 Chương 158: Mang thai nghiệt chủng
162 Chương 159
163 Chương 160: Truy tìm con trai
164 Chương 161: Dấu vết
165 Chương 162: Dụ dỗ
166 Chương 163: Yêu thuật
167 Chương 164
168 Chương 165
169 Chương 166: Lão thái bà ngươi sống lâu như vậy, nên chết rồi
Chapter

Updated 169 Episodes

1
Chương 1: Chia tay
2
Chương 2: Trướng bụng?
3
Chương 3: Cô sắp sinh rồi!
4
Chương 4: Quái thai
5
Chương 5: Con là con trai người
6
Chương 6: Con tên Minh Diệm
7
Chương 7: Tốc độ trưởng thành
8
Chương 8: Khách đến thăm
9
Chương 9: Thành thật thú tội
10
Chương 10: Điểm đặc biệt của Tô Tiểu Thiến
11
Chương 11: Lễ phép
12
Chương 12: Quái thai bệnh rồi
13
Chương 13: Chút khó khăn trước mắt
14
Chương 14: Xuyên tâm thuật kỳ dị (1)
15
Chương 15: Xuyên tâm thuật kỳ dị (2)
16
Chương 16: Khủng hoảng
17
Chương 17: Điềm báo trước của cơn bão
18
Chương 18: Thấu tâm thuật (*) ((*) Thấu tâm thuật: Thuật nhìn thấu tâm tư)
19
Chương 19: Gửi nuôi?
20
Chương 20: Về việc nấu ăn
21
Chương 21: Hoả thiêu nhà bếp
22
Chương 22: Món quà
23
Chương 23: Cảm ứng
24
Chương 24: Dị không gian (*) ((*) Dị không gian: Không gian khác)
25
Chương 25: Màu trắng trong thế giới màu xanh (*) ((*) Nguyên văn: Bạch sắc trong Lục Giới)
26
Chương 26: Sinh vật bất minh có cánh
27
Chương 27: Người chim
28
Chương 28: Khẩu thị tâm phi (*) ((*) Khẩu thị tâm phi: Miệng nói vậy mà lòng không phải như vậy)
29
Chương 29: Minh Vương lãnh khốc
30
Chương 30: Vũ
31
Chương 31: Tình cờ gặp
32
Chương 32: Huyết
33
Chương 33: Huyết tư tế
34
Chương 34: Ma ăn thịt người
35
Chương 35: Cuộn tranh u linh
36
Chương 36: Tình yêu cấm kỵ
37
Chương 38: Chờ đợi thời cơ
38
Chương 39: Thứ nàng muốn, ta đều cho nàng
39
Chương 40: Hút máu biến đổi
40
Chương 41: Vũ mất (1)
41
Chương 42: Vũ mất (2)
42
Chương 43: Kiếp nạn kết thúc, trở về!
43
Chương 44: Trao đổi điều kiện
44
Chương 45: Để ngươi khó xử
45
Chương 46: Tự cho thông minh
46
Chương 47: Dần dần biến hoá
47
Chương 48: Ngủ quên rồi
48
Chương 49: Chuyện cười
49
Chương 50: Nỗi sợ hãi của mỗi người
50
Chương 51: Tí tuổi vạn người mê
51
Chương 52: Tĩnh Nghi ngượng ngùng
52
Chương 53: Tặng quà cho ngươi
53
Chương 54: Nụ hôn trêu ghẹo
54
Chương 55: Mở mắt nói dối
55
Chương 56: Thi triển ‘tài hoa’
56
Chương 57: ‘Cái gọi là’ cầm nghệ
57
Chương 58: Trút giận
58
Chương 59: Anh… không có ngủ?
59
Chương 60: Địa phủ
60
Chương 61: Ngươi nói xem ta muốn làm gì?
61
Chương 62: Cưỡng hôn
62
Chương 63: Vũ? Là anh sao?
63
Chương 64: Trừng phạt
64
Chương 65: Cầm phi
65
Chương 66: Gặp mặt
66
Chương 67
67
Chương 68
68
Chương 69
69
Chương 70
70
Chương 71
71
Chương 72
72
Chương 73
73
Chương 74
74
Chương 75
75
Chương 76
76
Chương 77
77
Chương 78
78
Chương 79
79
Chương 80
80
Chương 81
81
Chương 82
82
Chương 83
83
Chương 84
84
Chương 85
85
Chương 86
86
Chương 87
87
Chương 88
88
Chương 89
89
Chương 90
90
Chương 91
91
Chương 92
92
Chương 93
93
Chương 94
94
Chương 95
95
Chương 96
96
Chương 97
97
Chương 98
98
Chương 99
99
Chương 100
100
Chương 101
101
Chương 102
102
Chương 103
103
Chương 104
104
Chương 105
105
Chương 106
106
Chương 107
107
Chương 108
108
Chương 109
109
Chương 110
110
Chương 111
111
Chương 112
112
Chương 113
113
Chương 114
114
Chương 115
115
Chương 116
116
Chương 117
117
Chương 118
118
Chương 119
119
Chương 120
120
Chương 121
121
Chương 122
122
Chương 123
123
Chương 124
124
Chương 125
125
Chương 126
126
Chương 127
127
Chương 128
128
Chương 129
129
Chương 130
130
Chương 131: Khúc nhạc của Tô Tiểu Thiến
131
Chương 132: Bị bắt
132
Chương 133: Phong hào Ngọt phi
133
Chương 134: Ca ca hắn thật gầy
134
Chương 135: Ai muốn ăn cơm ngươi làm. ta còn chưa muốn chết đâu!
135
Chương 136: Bản vương nhất định phải chiến thắng!
136
Chương 137: Kinh hỉ
137
Chương 138: Ngươi là Vương Hậu của Minh Giới?
138
Chương 139: Sao Ngưu Lang - Chức Nữ
139
Chương 140: Chúng ta viên phòng đi!
140
Chương 141: Viên phòng không là được rồi sao
141
Chương 142: Ta kêu người giết nàng sao?
142
Chương 143: Ta sẽ bảo hộ nàng, vĩnh viễn
143
Chương 144: Nằm ngắm trăng (1)
144
Chương 144-2: Nằm ngắm trăng (2)
145
Chương 145: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó
146
Chương 145-2: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó (2)
147
Chương 146: Thúc trường đan???
148
Chương 147: Ta muốn cưới nàng
149
Chương 147-2: Ta muốn cưới nàng 2
150
Chương 147-3: Ta muốn cưới nàng 3
151
Chương 148: Không nên vứt bỏ ta
152
Chương 149: Chúng ta đã kết làm bạn tốt
153
Chương 150: U Tĩnh uyển
154
Chương 151: Cũng chỉ có Cầm phi ta mà thôi!
155
Chương 152: Cuộc sống ở U Tĩnh uyển
156
Chương 153: Minh Diễm bị bắt
157
Chương 154
158
Chương 155: Một hai ba tiễn ngươi về Tây thiên
159
Chương 156
160
Chương 157: Bây giờ hắn có thể làm chính là bù đắp
161
Chương 158: Mang thai nghiệt chủng
162
Chương 159
163
Chương 160: Truy tìm con trai
164
Chương 161: Dấu vết
165
Chương 162: Dụ dỗ
166
Chương 163: Yêu thuật
167
Chương 164
168
Chương 165
169
Chương 166: Lão thái bà ngươi sống lâu như vậy, nên chết rồi