Chương 121

Trong cơn gió ấm áp, không khí tràn ngập mùi hương của hoa Bỉ Ngạn, hương thơm thoang thoảng ngây ngất…

Tâm tình hôm nay của cô đặc biệt tốt, vừa nãy quỷ sai đứng gác có nói với cô, gần đây không có nghe thấy tiếng kêu phát bệnh của Hoa Hồn, chuyện này đối với cô mà nói là một tin tức tốt vô cùng, cô cáo từ quỷ sai tiến vào, nhưng đi chưa được bao lâu thì nghe thấy tiếng sáo, nhẹ nhàng mềm mại rất hay, cô gia tăng bước chân, bởi vì cô biết tiếng sao này nhất định là của Hoa Hồn.

Quả nhiên, đợi khi cô ra khỏi rừng trúc, đập vào mắt cô chính là Hoa Hồn một thân bạch y đang ngồi trên cây, một chân lơ lửng trên không, một chân để trên nhánh cây, y đang quay lưng về phía cô thổi lên tiếng sáo du dương xa xăm.

Tô Tiểu Thiến mỉm cười, Hoa Hồn như vậy rất đẹp, đẹp giống như một thiên sứ.

Tiếng sáo của Hoa Hồng bỗng nhiên ngừng lại, bởi vì y cảm nhận được có người đến, giây kế tiếp, y từ trên cây nhảy xuống, như thiên sứ đáp xuống trước mặt cô.

“Hoa Hồn” Cô gọi một cách ngọt ngào.

“Đến rồi.” Y khe khẽ nói.

Tô Tiểu Thiến vội gật đầu, Hoa Hồn nắm lấy tay cô đi đến ván gỗ bên ngoài căn nhà rồi dừng lại, Tô Tiểu Thiến cười ha ha ngồi lên ván gỗ, nhìn dòng suối nhỏ trước mặt.

Nơi đây thật đẹp, rừng trúc xanh rì vây tròn xung quanh, bên trong đều là hoa Mạn Châu Sa (= tên gọi khác của hoa Bỉ Ngạn), một màu đỏ rực, hoa Bỉ Ngạn như vậy còn đẹp gấp ngàn lần so với ở sông Vong Xuyên, bên ngoài căn nhà có một cây cao to chót vót, nhánh cây to lớn mà rắn chắt, mà dòng suối nhỏ phía xa kia càng làm người ta phải kinh ngạc, nó không rộng lớn, nhưng nước lại vô cùng trong sạch, đứng trên bờ có thể nhìn rõ được khuôn mặt của bạn.

Tô Tiểu Thiến nghĩ, chỉ có mỹ cảnh thế này, yên tĩnh thế này mới có thể sinh ra được một Hoa Hồn như thiên sứ!

“Hoa Hồn, hôm nay anh có đỡ hơn chút nào không? Còn có chỗ nào không khoẻ không?” Cô nhớ ra vội hỏi.

“Từ lần trước khi nàng cứu ta xong, ta đã không còn phát bệnh nữa rồi.” Hoa Hồn khẽ mỉm cười.

“Thật sao? Vậy thì tốt quá, ha ha.” Tô Tiểu Thiến nói một cách chân thành.

Hoa Hồn không nói gì chỉ mỉm cười.

Lúc này, Tô Tiểu Thiến đột nhiên nhớ đến mình có mua lắc tay bình an, cô vội giơ tay từ trên cánh tay gỡ sợi dây đỏ đeo lên tay Hoa Hồn.

“Đây là?” Hoa Hồn nhìn sợ dây đỏ trên tay không hiểu.

Tô Tiểu Thiến mỉm cười ngờ nhệch, “Đây là lắc bình an tôi mua đó, anh nhìn xem, tôi cũng có một cái, tôi hy vọng nó có thể bảo hộ anh bình an.”

Nhìn thấy nụ cười đơn thuần như vậy của cô, lòng của Hoa Hồn đau đớn vạn phần.

“Hoa Hồn anh làm sao vậy?” Nhìn ra sự sầu muộn của y, cô không nén được hỏi.

Hoa Hồn thở dài một tiếng, hồi lâu mới mở miệng nói: “Tiểu Thiến, nàng đối xử với ta tốt như vậy, có phải chỉ vì ta có tướng mạo giống với người nam tử tên là Vũ phải không?”

“…?”

“Ta thật sự rất ngưỡng mộ người nam tử tên Vũ kia, rốt cuộc thì y đã làm gì mà để lại dấu ấn sâu như vậy trong lòng nàng, mà khiến cho nàng đối với một kẻ bệnh tật như ta không nỡ xa rời, bằng lòng cắn nát ngón tay để cứu ta…” Tim Hoa Hồn lại đau nhói lên, rốt cuộc thì y chỉ là kẻ thế thân thôi sao?

Tô Tiểu Thiến bị y hỏi như thế, cô cũng không biết nên nói gì nữa, thật sự như vậy sao? Cô chỉ đem Hoa Hồn coi như là thế thân của Vũ sao? Nhưng mà, nhưng mà y vốn dĩ không phải là Hoa Hồn, cô có thể cảm nhận rõ ràng y chính là Vũ, đương nhiên, cô không thể nói như vậy được, cô sợ mình nói ra như vậy, Hoa Hồn sẽ càng thêm đau lòng!

“Nàng thích người nam tử tên là Vũ kia sao?” Hoa Hồn đột nhiên hỏi.

Thích? Cô có từng thích không? Cô không biết, chỉ biết cái chết của Vũ khiến cô vô cùng vô cùng đau lòng.

“Cô và y rời xa nhau sao?”

“Ừm, chúng tôi rời xa nhau, anh ấy vì muốn thành toàn cho tôi, cho nên rời khỏi tôi…” Cô không ngờ nguyện vọng của mình sẽ hại chết y, chuyện này là chuyện cô hối hận nhất trong cuộc đời.

Tim Hoa Hồn bỗng co rút mãnh liệt.

“Hoa Hồn anh làm sao vậy?” Tô Tiểu Thiến cảm nhận được sự khác thường của Hoa Hồn vội vàng hỏi thăm.

“Không… không sao hết…” Kỳ quái, tại sao tim của y, y lại không khống chế được? Tại sao nghĩ đến Vũ y lại đau đớn đến vậy?

“Hoa Hồn… Hoa Hồn anh rốt cuộc bị làm sao vậy?” Nhìn sắc mặt y càng lúc càng không tốt, cô rất lo lắng.

Hít thở sâu một hồi, sắc mặt y mới trở lại bình thường, “Xin lỗi đã để nàng lo lắng. Ta không sao.”

“Tôi đi mời Minh Huyền trưởng lão để ông xem cho anh được không?”

“Không cần, ta thật sự không sao, nàng ngồi cùng ta một lát đi.”

Tô Tiểu Thiến nghe thấy vậy gật đầu, ngồi cùng y ngắm hoa.

********************* đường phân cách linh dị *********************

“Cầm Nhi nàng thế nào rồi?” Lê Ngạo nghe được tin Cầm phi không khoẻ nên đến thăm nàng ta.

Cầm phi nằm trên giường sắc mặt không được tốt, “Vương… hu hu, thiếp đã lâu rồi không nhìn thấy người… có phải người đã không còn muốn thiếp nữa?” Lệ tuôn rơi theo giọng nói của nàng ta.

Lê Ngạo ngồi trên mép giường nhẹ nhàng ôm lấy nàng ta đang khóc lóc, “Bổn vương gần đây tương đối bận, ái phi đừng nghĩ lung tung, chờ ta xử lý xong công việc, ta nhất đinh sẽ ở bên cạnh nàng.” Trong câu nói này rốt cuộc có bao nhiêu phần thật trong đó, ngay cả bản thân y cũng không rõ.

Y không biết tại sao đầu óc của y đều là cái đồ ngu ngốc kia, nếu không phải do cô nghỉ phép, e là y cũng không muốn đến chỗ này!

“Vương… thiếp… thiếp thật sự rất nhớ người, người có việc gì bận rộn, thiếp có thể giúp người không?”

“Cầm Nhi dưỡng thân thể cho tốt chính là đã giúp Bổn vương rồi, nàng cũng biết là thân thể của nàng vẫn không được tốt, không dễ gì phục hồi khoẻ mạnh, nàng đừng để mắc bệnh lại, như vầy đi, ngày mai ta kêu Ma Tôn đến xem cho nàng.”

Cầm phi rơi lệ nói: “Cầm Nhi chỉ cần nhìn thấy người, liền khoẻ lại liền.” Gần đây nàng ta vẫn đang điều tra xem Minh Vương đang bận rộn cái gì, nhưng trừ công việc ra cũng chưa từng đến chỗ vị thị phụng nào, lẽ nào thật sự là bận quốc sự? Nhưng mà, nhưng mà dựa vào trưc giác của nữ nhân thì không thể nào đơn giản như vậy được, nhưng vấn đề ở đâu? Nàng ta rốt cuộc cũng không điều tra ra được.

“Bổn vương đêm nay lưu lại chỗ nàng, đừng khóc nhè nữa” Y nhéo mũi nàng ta nói.

Cầm phi nghe vậy nín khóc mỉm cười, “Vương…”

Đêm đến

“Vương… người sao vậy… sao không chạm vào Cầm Nhi…” Cầm phi xấu hổ nói.

“Thân thể Cầm phi không tốt, Bổn vương ôm nàng được rồi.” Y vỗ lưng nàng ta nói, y không phải không chạm, mà là vốn dĩ không muốn muốn chạm, nàng ta có tâm tư gì, y làm sao lại không biết? Chỉ là y đã không còn có cảm giác kích tình như ban đầu, bây giờ y một chút cảm giác đối với nàng ta cũng không có.

Đêm nay, y mất ngủ!

Chapter
1 Chương 1: Chia tay
2 Chương 2: Trướng bụng?
3 Chương 3: Cô sắp sinh rồi!
4 Chương 4: Quái thai
5 Chương 5: Con là con trai người
6 Chương 6: Con tên Minh Diệm
7 Chương 7: Tốc độ trưởng thành
8 Chương 8: Khách đến thăm
9 Chương 9: Thành thật thú tội
10 Chương 10: Điểm đặc biệt của Tô Tiểu Thiến
11 Chương 11: Lễ phép
12 Chương 12: Quái thai bệnh rồi
13 Chương 13: Chút khó khăn trước mắt
14 Chương 14: Xuyên tâm thuật kỳ dị (1)
15 Chương 15: Xuyên tâm thuật kỳ dị (2)
16 Chương 16: Khủng hoảng
17 Chương 17: Điềm báo trước của cơn bão
18 Chương 18: Thấu tâm thuật (*) ((*) Thấu tâm thuật: Thuật nhìn thấu tâm tư)
19 Chương 19: Gửi nuôi?
20 Chương 20: Về việc nấu ăn
21 Chương 21: Hoả thiêu nhà bếp
22 Chương 22: Món quà
23 Chương 23: Cảm ứng
24 Chương 24: Dị không gian (*) ((*) Dị không gian: Không gian khác)
25 Chương 25: Màu trắng trong thế giới màu xanh (*) ((*) Nguyên văn: Bạch sắc trong Lục Giới)
26 Chương 26: Sinh vật bất minh có cánh
27 Chương 27: Người chim
28 Chương 28: Khẩu thị tâm phi (*) ((*) Khẩu thị tâm phi: Miệng nói vậy mà lòng không phải như vậy)
29 Chương 29: Minh Vương lãnh khốc
30 Chương 30: Vũ
31 Chương 31: Tình cờ gặp
32 Chương 32: Huyết
33 Chương 33: Huyết tư tế
34 Chương 34: Ma ăn thịt người
35 Chương 35: Cuộn tranh u linh
36 Chương 36: Tình yêu cấm kỵ
37 Chương 38: Chờ đợi thời cơ
38 Chương 39: Thứ nàng muốn, ta đều cho nàng
39 Chương 40: Hút máu biến đổi
40 Chương 41: Vũ mất (1)
41 Chương 42: Vũ mất (2)
42 Chương 43: Kiếp nạn kết thúc, trở về!
43 Chương 44: Trao đổi điều kiện
44 Chương 45: Để ngươi khó xử
45 Chương 46: Tự cho thông minh
46 Chương 47: Dần dần biến hoá
47 Chương 48: Ngủ quên rồi
48 Chương 49: Chuyện cười
49 Chương 50: Nỗi sợ hãi của mỗi người
50 Chương 51: Tí tuổi vạn người mê
51 Chương 52: Tĩnh Nghi ngượng ngùng
52 Chương 53: Tặng quà cho ngươi
53 Chương 54: Nụ hôn trêu ghẹo
54 Chương 55: Mở mắt nói dối
55 Chương 56: Thi triển ‘tài hoa’
56 Chương 57: ‘Cái gọi là’ cầm nghệ
57 Chương 58: Trút giận
58 Chương 59: Anh… không có ngủ?
59 Chương 60: Địa phủ
60 Chương 61: Ngươi nói xem ta muốn làm gì?
61 Chương 62: Cưỡng hôn
62 Chương 63: Vũ? Là anh sao?
63 Chương 64: Trừng phạt
64 Chương 65: Cầm phi
65 Chương 66: Gặp mặt
66 Chương 67
67 Chương 68
68 Chương 69
69 Chương 70
70 Chương 71
71 Chương 72
72 Chương 73
73 Chương 74
74 Chương 75
75 Chương 76
76 Chương 77
77 Chương 78
78 Chương 79
79 Chương 80
80 Chương 81
81 Chương 82
82 Chương 83
83 Chương 84
84 Chương 85
85 Chương 86
86 Chương 87
87 Chương 88
88 Chương 89
89 Chương 90
90 Chương 91
91 Chương 92
92 Chương 93
93 Chương 94
94 Chương 95
95 Chương 96
96 Chương 97
97 Chương 98
98 Chương 99
99 Chương 100
100 Chương 101
101 Chương 102
102 Chương 103
103 Chương 104
104 Chương 105
105 Chương 106
106 Chương 107
107 Chương 108
108 Chương 109
109 Chương 110
110 Chương 111
111 Chương 112
112 Chương 113
113 Chương 114
114 Chương 115
115 Chương 116
116 Chương 117
117 Chương 118
118 Chương 119
119 Chương 120
120 Chương 121
121 Chương 122
122 Chương 123
123 Chương 124
124 Chương 125
125 Chương 126
126 Chương 127
127 Chương 128
128 Chương 129
129 Chương 130
130 Chương 131: Khúc nhạc của Tô Tiểu Thiến
131 Chương 132: Bị bắt
132 Chương 133: Phong hào Ngọt phi
133 Chương 134: Ca ca hắn thật gầy
134 Chương 135: Ai muốn ăn cơm ngươi làm. ta còn chưa muốn chết đâu!
135 Chương 136: Bản vương nhất định phải chiến thắng!
136 Chương 137: Kinh hỉ
137 Chương 138: Ngươi là Vương Hậu của Minh Giới?
138 Chương 139: Sao Ngưu Lang - Chức Nữ
139 Chương 140: Chúng ta viên phòng đi!
140 Chương 141: Viên phòng không là được rồi sao
141 Chương 142: Ta kêu người giết nàng sao?
142 Chương 143: Ta sẽ bảo hộ nàng, vĩnh viễn
143 Chương 144: Nằm ngắm trăng (1)
144 Chương 144-2: Nằm ngắm trăng (2)
145 Chương 145: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó
146 Chương 145-2: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó (2)
147 Chương 146: Thúc trường đan???
148 Chương 147: Ta muốn cưới nàng
149 Chương 147-2: Ta muốn cưới nàng 2
150 Chương 147-3: Ta muốn cưới nàng 3
151 Chương 148: Không nên vứt bỏ ta
152 Chương 149: Chúng ta đã kết làm bạn tốt
153 Chương 150: U Tĩnh uyển
154 Chương 151: Cũng chỉ có Cầm phi ta mà thôi!
155 Chương 152: Cuộc sống ở U Tĩnh uyển
156 Chương 153: Minh Diễm bị bắt
157 Chương 154
158 Chương 155: Một hai ba tiễn ngươi về Tây thiên
159 Chương 156
160 Chương 157: Bây giờ hắn có thể làm chính là bù đắp
161 Chương 158: Mang thai nghiệt chủng
162 Chương 159
163 Chương 160: Truy tìm con trai
164 Chương 161: Dấu vết
165 Chương 162: Dụ dỗ
166 Chương 163: Yêu thuật
167 Chương 164
168 Chương 165
169 Chương 166: Lão thái bà ngươi sống lâu như vậy, nên chết rồi
Chapter

Updated 169 Episodes

1
Chương 1: Chia tay
2
Chương 2: Trướng bụng?
3
Chương 3: Cô sắp sinh rồi!
4
Chương 4: Quái thai
5
Chương 5: Con là con trai người
6
Chương 6: Con tên Minh Diệm
7
Chương 7: Tốc độ trưởng thành
8
Chương 8: Khách đến thăm
9
Chương 9: Thành thật thú tội
10
Chương 10: Điểm đặc biệt của Tô Tiểu Thiến
11
Chương 11: Lễ phép
12
Chương 12: Quái thai bệnh rồi
13
Chương 13: Chút khó khăn trước mắt
14
Chương 14: Xuyên tâm thuật kỳ dị (1)
15
Chương 15: Xuyên tâm thuật kỳ dị (2)
16
Chương 16: Khủng hoảng
17
Chương 17: Điềm báo trước của cơn bão
18
Chương 18: Thấu tâm thuật (*) ((*) Thấu tâm thuật: Thuật nhìn thấu tâm tư)
19
Chương 19: Gửi nuôi?
20
Chương 20: Về việc nấu ăn
21
Chương 21: Hoả thiêu nhà bếp
22
Chương 22: Món quà
23
Chương 23: Cảm ứng
24
Chương 24: Dị không gian (*) ((*) Dị không gian: Không gian khác)
25
Chương 25: Màu trắng trong thế giới màu xanh (*) ((*) Nguyên văn: Bạch sắc trong Lục Giới)
26
Chương 26: Sinh vật bất minh có cánh
27
Chương 27: Người chim
28
Chương 28: Khẩu thị tâm phi (*) ((*) Khẩu thị tâm phi: Miệng nói vậy mà lòng không phải như vậy)
29
Chương 29: Minh Vương lãnh khốc
30
Chương 30: Vũ
31
Chương 31: Tình cờ gặp
32
Chương 32: Huyết
33
Chương 33: Huyết tư tế
34
Chương 34: Ma ăn thịt người
35
Chương 35: Cuộn tranh u linh
36
Chương 36: Tình yêu cấm kỵ
37
Chương 38: Chờ đợi thời cơ
38
Chương 39: Thứ nàng muốn, ta đều cho nàng
39
Chương 40: Hút máu biến đổi
40
Chương 41: Vũ mất (1)
41
Chương 42: Vũ mất (2)
42
Chương 43: Kiếp nạn kết thúc, trở về!
43
Chương 44: Trao đổi điều kiện
44
Chương 45: Để ngươi khó xử
45
Chương 46: Tự cho thông minh
46
Chương 47: Dần dần biến hoá
47
Chương 48: Ngủ quên rồi
48
Chương 49: Chuyện cười
49
Chương 50: Nỗi sợ hãi của mỗi người
50
Chương 51: Tí tuổi vạn người mê
51
Chương 52: Tĩnh Nghi ngượng ngùng
52
Chương 53: Tặng quà cho ngươi
53
Chương 54: Nụ hôn trêu ghẹo
54
Chương 55: Mở mắt nói dối
55
Chương 56: Thi triển ‘tài hoa’
56
Chương 57: ‘Cái gọi là’ cầm nghệ
57
Chương 58: Trút giận
58
Chương 59: Anh… không có ngủ?
59
Chương 60: Địa phủ
60
Chương 61: Ngươi nói xem ta muốn làm gì?
61
Chương 62: Cưỡng hôn
62
Chương 63: Vũ? Là anh sao?
63
Chương 64: Trừng phạt
64
Chương 65: Cầm phi
65
Chương 66: Gặp mặt
66
Chương 67
67
Chương 68
68
Chương 69
69
Chương 70
70
Chương 71
71
Chương 72
72
Chương 73
73
Chương 74
74
Chương 75
75
Chương 76
76
Chương 77
77
Chương 78
78
Chương 79
79
Chương 80
80
Chương 81
81
Chương 82
82
Chương 83
83
Chương 84
84
Chương 85
85
Chương 86
86
Chương 87
87
Chương 88
88
Chương 89
89
Chương 90
90
Chương 91
91
Chương 92
92
Chương 93
93
Chương 94
94
Chương 95
95
Chương 96
96
Chương 97
97
Chương 98
98
Chương 99
99
Chương 100
100
Chương 101
101
Chương 102
102
Chương 103
103
Chương 104
104
Chương 105
105
Chương 106
106
Chương 107
107
Chương 108
108
Chương 109
109
Chương 110
110
Chương 111
111
Chương 112
112
Chương 113
113
Chương 114
114
Chương 115
115
Chương 116
116
Chương 117
117
Chương 118
118
Chương 119
119
Chương 120
120
Chương 121
121
Chương 122
122
Chương 123
123
Chương 124
124
Chương 125
125
Chương 126
126
Chương 127
127
Chương 128
128
Chương 129
129
Chương 130
130
Chương 131: Khúc nhạc của Tô Tiểu Thiến
131
Chương 132: Bị bắt
132
Chương 133: Phong hào Ngọt phi
133
Chương 134: Ca ca hắn thật gầy
134
Chương 135: Ai muốn ăn cơm ngươi làm. ta còn chưa muốn chết đâu!
135
Chương 136: Bản vương nhất định phải chiến thắng!
136
Chương 137: Kinh hỉ
137
Chương 138: Ngươi là Vương Hậu của Minh Giới?
138
Chương 139: Sao Ngưu Lang - Chức Nữ
139
Chương 140: Chúng ta viên phòng đi!
140
Chương 141: Viên phòng không là được rồi sao
141
Chương 142: Ta kêu người giết nàng sao?
142
Chương 143: Ta sẽ bảo hộ nàng, vĩnh viễn
143
Chương 144: Nằm ngắm trăng (1)
144
Chương 144-2: Nằm ngắm trăng (2)
145
Chương 145: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó
146
Chương 145-2: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó (2)
147
Chương 146: Thúc trường đan???
148
Chương 147: Ta muốn cưới nàng
149
Chương 147-2: Ta muốn cưới nàng 2
150
Chương 147-3: Ta muốn cưới nàng 3
151
Chương 148: Không nên vứt bỏ ta
152
Chương 149: Chúng ta đã kết làm bạn tốt
153
Chương 150: U Tĩnh uyển
154
Chương 151: Cũng chỉ có Cầm phi ta mà thôi!
155
Chương 152: Cuộc sống ở U Tĩnh uyển
156
Chương 153: Minh Diễm bị bắt
157
Chương 154
158
Chương 155: Một hai ba tiễn ngươi về Tây thiên
159
Chương 156
160
Chương 157: Bây giờ hắn có thể làm chính là bù đắp
161
Chương 158: Mang thai nghiệt chủng
162
Chương 159
163
Chương 160: Truy tìm con trai
164
Chương 161: Dấu vết
165
Chương 162: Dụ dỗ
166
Chương 163: Yêu thuật
167
Chương 164
168
Chương 165
169
Chương 166: Lão thái bà ngươi sống lâu như vậy, nên chết rồi