Chương 117

Ánh trăng lười nhác lơ lửng trên bầu trời đêm, những đám mây cũng chậm chạp trôi.

Tuy nhiên, cảnh đêm xinh đẹp như vậy, lại bị một tiếng rống giận phá huỷ, “Cút, cút hết cho ta…” Tĩnh Nghi nổi giận gạt hết đồ đạc trên bàn.

“Tĩnh Nghi tiểu thư, dù sao chăng nữa cô cũng phải ăn chút gì đi, cô mà không ăn, chúng tôi chúng tôi cũng khó lòng giao phó.” Một xà yêu yếu ớt nói.

Tĩnh Nghi tức giận trừng xà yêu đã nói những lời này, “Các ngươi khó lòng giao phó? Các ngươi cho ta ăn cái gì? Tại sao ta ăn xong toàn thân không có chút sức lực?” Muốn hại chết cô? Không có dễ như vậy đâu!

“Cái… cái này là sợ Tĩnh Nghĩ tiểu thư đi lung tung, cho nên mới thêm nhuyễn cốt tán, cái này đối với thân thể không chút độc hại nào, chỉ là sau khi ăn vào không có sức lực mà thôi.” Xà yêu yếu ớt giải thích.

“Cút, cút hết cho ta.” Tĩnh Nghi không thể chịu được thêm nữa hét lên, chúng xà yêu vội run sợ rời khỏi.

Xà điện

“Xà Vương, Xà Nhi giống như là biến mất khỏi không khí vậy, thuộc hạ rốt cuộc cũng không tài nào tra ra được tông tích, xin Xà Vương trừng phạt.” Tinh Thần vội quỳ xuống thỉnh tội.

Duệ Uyên hất tay tỏ ý kêu hắn đứng lên, rốt cuộc thì cô ấy bị ai mang đi? Mà sao ngay cả một chút dấu vết cũng không thấy?

“Được rồi, ngươi lui xuống đi” Duệ Uyên phiền não nói.

“…” Tinh Thần do dự không biết có nên đi hay không.

“Sao vậy ngươi còn có chuyện gì à?” Duệ Uyên híp mắt lại hỏi

Tinh Thần vội bẩm báo: “Cái vị Tĩnh Nghi tiểu thư kia gần đây náo loạn ngày càng dữ dội, đã… đã có mấy yêu xà bị cô ta làm bị thương rồi.”

Duệ Uyên nghe xong hừ lạnh một tiếng, “Biết rồi, ngươi lui xuống đi” Tĩnh Nghi tiểu thư ơi, ngươi đang cô đơn sao? Hứ, vậy Bổn vương sẽ đi an ủi ngươi vậy!

Một lần nữa đến hậu viện, nơi đây đã bị đập phá loạn cả lên.

Y đẩy nhẹ cánh cửa, bên trong truyền ra tiếng quát tức giận, “Cút đi, ta không muốn nhìn thấy các ngươi” Lúc này, Tĩnh Nghi đang nằm trên giường, mền trùm kín đầu.

“Tĩnh Nghi cô nương, ngay cả ta cũng không muốn gặp sao?” Duệ Uyên mỉm cười nói.

Tĩnh Nghi ngây ra một lát vội kéo mền ra, đập vào mắt cô là người nam nhân đẹp trai mà cô ngày nhớ đêm mong.

“Huynh… huynh rốt cuộc cũng đến rồi.” Cô vội ngồi bật dậy dựa vào đầu giường buồn bã nói, trong câu nói này có mấy phần oán trách.

Duệ Uyên mỉm cười, “Biểu ca của ta dạo này tương đối bận rộn, tất nhiên ta cũng rất bận.” Y giải thích một cách khéo léo uyển chuyển.

Tĩnh Nghi nghe thấy vậy cũng không còn giọng điệu oán trách như vừa nãy nữa mà chuyển thành dịu dàng, “Không ngờ công tử vẫn còn nhớ tới ta…”

Duệ Uyên phe phẩy cây quạt trong tay ngồi trên ghế đẩu (1) thong dong mỉm cười, “Tĩnh Nghi cô nương cớ gì lại nói như vậy, nữ nhân xinh đẹp giống như cô đây gặp một lần thì sẽ khó mà ‘quên được’, ta làm sao có thể quên được cơ chứ, huống hồ, biểu ca của ta thường nhắc đến cô, ta muốn quên, cũng quên không được.”

Tĩnh Nghi nghe xong khuôn mặt nhỏ xinh đẹp lập tức đỏ lên, lời của y là có ý gì? Trừ khi y cũng có ý đối với cô?

Duệ Uyên nhìn thấy bộ dáng mê trai của cô không nhịn được cười khẩy một tiếng, ả nữ nhân như thế này thì ngay cả đổ nước rửa chân cho y cũng không đủ tư cách!

Nghe nói Tĩnh Nghi cô nương gần đây không chịu ăn cơm? Đây là vì sao?” Y hỏi.

“Ôi…” Tĩnh Nghi thở dài thườn thượt nói: “Biểu ca của huynh không biết cho ta ăn cái gì, mà ta cảm thấy toàn thân không có sức lực… ta luôn cảm thấy hắn muốn giam cầm ta.”

“Không phải vậy chứ, ta nghĩ nhất định là huynh ấy vô cùng để ý đến cô, sợ cô bỏ đi, mới đưa ra hạ sách như vầy.” Y giải thích với cô.

Tĩnh Nghi nghe xong đứng lên đi đến trước cửa sổ, sau một hồi, cô đột nhiên xoay người lại, nhìn y với ánh mắt cực kỳ thâm tình, “Từ sau khi ly biệt, nhớ mãi lần gặp nhau, vài lần vào cõi mộng, mong cùng chàng tương phùng.”

Duệ Uyên ngây ra một chút, sau đó thầm cười trong lòng, dám cá là cô ta đối với tướng mạo của y rất vừa lòng đi, ngay cả bài thơ tình ám muội như thế mà cũng có thể đọc ra cho được?

“Tĩnh Nghi cô nương, à, không, ta nên gọi cô là biểu tẩu.” Y vội vàng tạt một gáo nước lạnh vào cô, muốn nằm mơ? Cũng phải coi ngươi có đủ tư cách hay không?

“Huynh…” Nghe thấy lời cự tuyệt uyển chuyển của y, trái tim cô lại bắt đầu đau nhói, tại sao, tại sao nam nhân mà cô thích đều không thích cô?

“Tĩnh Nghi cô nương, cô làm sao vậy?” Y giả vờ không hiểu.

Nước mắt Tĩnh Nghi tuôn rơi trước mặt y như ai oán, “Tại sao, tại sao người mà ta thích không thể thích ta? Lẽ nào, lẽ nào ta lại kém cỏi đến vậy sao?”

Trong lòng Duệ Uyên nhủ thầm, không phải là tướng mạo kém cỏi, mà là lòng dạ của ngươi quá xấu xí! Song, trò chơi này mới bắt đầu, y cần phải chơi đùa với ả thật tốt, trầm mặc một lát y vội nói: “Tĩnh Nghi cô nương, cô rất tốt, thật sự rất tốt.”

Tĩnh Nghi nghe xong đôi mắt ngấn lệ vô cùng đáng thương kéo lấy cánh tay y hỏi: “Thật vậy sao? Thật vậy sao? Nhưng huynh… nhưng huynh sao lại đối với ta…” không có cảm giác chứ?

“Tĩnh Nghi cô nương, cho dù ta có hảo cảm với cô, nhưng chúng ta cuối cùng cũng không thể nào, biểu ca Duệ Uyên là ‘người’ mà ta tôn trọng nhất, ta sẽ không phản bội huynh ấy, cô hiểu không?” Y mới không có lương tâm giống cô như vậy, chỉ vì một người nam nhân sợ là ngay cả phụ vương ả cũng phản bội luôn?

“Hu hu… nhưng mà… nhưng mà ta không có cảm giác đối với biểu ca của huynh… cuộc hôn nhân này là do biểu ca của huynh cưỡng cầu, ta từ đầu đến cuối đều không có gật đầu…” Cô nức nở nói.

“Cô thật sự không thích biểu ca của ta?” Y hỏi tiếp.

“Cái tên xấu xí đó, ta làm sao…” Tĩnh Nghi vội phát hiện mình gấp gáp biện bạch mà nói sai lời, cô vội vàng ho nhẹ một tiếng nói tiếp: “Biểu ca của huynh quả thật rất lợi hại, nhưng mà ta lại không thích, ta chỉ muốn tìm một người mà mình thích sống đến hết đời.”

Duệ Uyên lạnh lùng nhìn cô đóng kịch, tên xấu xí? Hứ, nếu như ả ta biết y bây giờ chính là cái tên xấu xí kia, không biết ả ta sẽ có phản ứng gì? Lúc này đây y không thể không tin Xà Nhi mất tích có liên quan đến ả ta, bởi vì ả ta rất biết đóng kịch.

“Nếu Tĩnh Nghi cô nương đã đau lòng như vậy, vậy thì ta đi thương lượng một chút cùng với biểu ca, để xem huynh ấy có thể thả cô không?”

“Thật sao? Thật có thể sao?” Trong lòng cô tràn đầy chờ mong.

“Yên tâm, ta sẽ cố gắng hết sức, nhớ là cô phải ăn uống, nếu không đợi đến khi biểu ca của ta đồng ý thả cô, nhưng cô lại không có sức để đi thì cũng như không?”

“Nhưng mà…”

“Cô yên tâm, kể từ ngày mai ta sẽ dặn dò người làm cơm kêu bọn họ không bỏ dược vật vào cho cô dùng nữa, ngoan, nhớ phải ăn cơm đó, ta ở đây cũng lâu rồi, ta đi trước đây, chờ tin của ta.” Cái vai diễn này của y diễn vô cùng xuất sắc, Tĩnh Nghi ơi Tĩnh Nghi, ngươi nếu như thật sự có đầu óc thì đừng có mà sạp bẫy nha!

Tĩnh Nghi nghe xong ngoan ngoãn gật đầu, chỉ cần lời y nói, cô đều nghe theo hết, cô cũng tin tưởng y nhất định có thể làm cho cô thoát khỏi bể khổ! Chờ, cô bằng lòng chờ!

Chapter
1 Chương 1: Chia tay
2 Chương 2: Trướng bụng?
3 Chương 3: Cô sắp sinh rồi!
4 Chương 4: Quái thai
5 Chương 5: Con là con trai người
6 Chương 6: Con tên Minh Diệm
7 Chương 7: Tốc độ trưởng thành
8 Chương 8: Khách đến thăm
9 Chương 9: Thành thật thú tội
10 Chương 10: Điểm đặc biệt của Tô Tiểu Thiến
11 Chương 11: Lễ phép
12 Chương 12: Quái thai bệnh rồi
13 Chương 13: Chút khó khăn trước mắt
14 Chương 14: Xuyên tâm thuật kỳ dị (1)
15 Chương 15: Xuyên tâm thuật kỳ dị (2)
16 Chương 16: Khủng hoảng
17 Chương 17: Điềm báo trước của cơn bão
18 Chương 18: Thấu tâm thuật (*) ((*) Thấu tâm thuật: Thuật nhìn thấu tâm tư)
19 Chương 19: Gửi nuôi?
20 Chương 20: Về việc nấu ăn
21 Chương 21: Hoả thiêu nhà bếp
22 Chương 22: Món quà
23 Chương 23: Cảm ứng
24 Chương 24: Dị không gian (*) ((*) Dị không gian: Không gian khác)
25 Chương 25: Màu trắng trong thế giới màu xanh (*) ((*) Nguyên văn: Bạch sắc trong Lục Giới)
26 Chương 26: Sinh vật bất minh có cánh
27 Chương 27: Người chim
28 Chương 28: Khẩu thị tâm phi (*) ((*) Khẩu thị tâm phi: Miệng nói vậy mà lòng không phải như vậy)
29 Chương 29: Minh Vương lãnh khốc
30 Chương 30: Vũ
31 Chương 31: Tình cờ gặp
32 Chương 32: Huyết
33 Chương 33: Huyết tư tế
34 Chương 34: Ma ăn thịt người
35 Chương 35: Cuộn tranh u linh
36 Chương 36: Tình yêu cấm kỵ
37 Chương 38: Chờ đợi thời cơ
38 Chương 39: Thứ nàng muốn, ta đều cho nàng
39 Chương 40: Hút máu biến đổi
40 Chương 41: Vũ mất (1)
41 Chương 42: Vũ mất (2)
42 Chương 43: Kiếp nạn kết thúc, trở về!
43 Chương 44: Trao đổi điều kiện
44 Chương 45: Để ngươi khó xử
45 Chương 46: Tự cho thông minh
46 Chương 47: Dần dần biến hoá
47 Chương 48: Ngủ quên rồi
48 Chương 49: Chuyện cười
49 Chương 50: Nỗi sợ hãi của mỗi người
50 Chương 51: Tí tuổi vạn người mê
51 Chương 52: Tĩnh Nghi ngượng ngùng
52 Chương 53: Tặng quà cho ngươi
53 Chương 54: Nụ hôn trêu ghẹo
54 Chương 55: Mở mắt nói dối
55 Chương 56: Thi triển ‘tài hoa’
56 Chương 57: ‘Cái gọi là’ cầm nghệ
57 Chương 58: Trút giận
58 Chương 59: Anh… không có ngủ?
59 Chương 60: Địa phủ
60 Chương 61: Ngươi nói xem ta muốn làm gì?
61 Chương 62: Cưỡng hôn
62 Chương 63: Vũ? Là anh sao?
63 Chương 64: Trừng phạt
64 Chương 65: Cầm phi
65 Chương 66: Gặp mặt
66 Chương 67
67 Chương 68
68 Chương 69
69 Chương 70
70 Chương 71
71 Chương 72
72 Chương 73
73 Chương 74
74 Chương 75
75 Chương 76
76 Chương 77
77 Chương 78
78 Chương 79
79 Chương 80
80 Chương 81
81 Chương 82
82 Chương 83
83 Chương 84
84 Chương 85
85 Chương 86
86 Chương 87
87 Chương 88
88 Chương 89
89 Chương 90
90 Chương 91
91 Chương 92
92 Chương 93
93 Chương 94
94 Chương 95
95 Chương 96
96 Chương 97
97 Chương 98
98 Chương 99
99 Chương 100
100 Chương 101
101 Chương 102
102 Chương 103
103 Chương 104
104 Chương 105
105 Chương 106
106 Chương 107
107 Chương 108
108 Chương 109
109 Chương 110
110 Chương 111
111 Chương 112
112 Chương 113
113 Chương 114
114 Chương 115
115 Chương 116
116 Chương 117
117 Chương 118
118 Chương 119
119 Chương 120
120 Chương 121
121 Chương 122
122 Chương 123
123 Chương 124
124 Chương 125
125 Chương 126
126 Chương 127
127 Chương 128
128 Chương 129
129 Chương 130
130 Chương 131: Khúc nhạc của Tô Tiểu Thiến
131 Chương 132: Bị bắt
132 Chương 133: Phong hào Ngọt phi
133 Chương 134: Ca ca hắn thật gầy
134 Chương 135: Ai muốn ăn cơm ngươi làm. ta còn chưa muốn chết đâu!
135 Chương 136: Bản vương nhất định phải chiến thắng!
136 Chương 137: Kinh hỉ
137 Chương 138: Ngươi là Vương Hậu của Minh Giới?
138 Chương 139: Sao Ngưu Lang - Chức Nữ
139 Chương 140: Chúng ta viên phòng đi!
140 Chương 141: Viên phòng không là được rồi sao
141 Chương 142: Ta kêu người giết nàng sao?
142 Chương 143: Ta sẽ bảo hộ nàng, vĩnh viễn
143 Chương 144: Nằm ngắm trăng (1)
144 Chương 144-2: Nằm ngắm trăng (2)
145 Chương 145: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó
146 Chương 145-2: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó (2)
147 Chương 146: Thúc trường đan???
148 Chương 147: Ta muốn cưới nàng
149 Chương 147-2: Ta muốn cưới nàng 2
150 Chương 147-3: Ta muốn cưới nàng 3
151 Chương 148: Không nên vứt bỏ ta
152 Chương 149: Chúng ta đã kết làm bạn tốt
153 Chương 150: U Tĩnh uyển
154 Chương 151: Cũng chỉ có Cầm phi ta mà thôi!
155 Chương 152: Cuộc sống ở U Tĩnh uyển
156 Chương 153: Minh Diễm bị bắt
157 Chương 154
158 Chương 155: Một hai ba tiễn ngươi về Tây thiên
159 Chương 156
160 Chương 157: Bây giờ hắn có thể làm chính là bù đắp
161 Chương 158: Mang thai nghiệt chủng
162 Chương 159
163 Chương 160: Truy tìm con trai
164 Chương 161: Dấu vết
165 Chương 162: Dụ dỗ
166 Chương 163: Yêu thuật
167 Chương 164
168 Chương 165
169 Chương 166: Lão thái bà ngươi sống lâu như vậy, nên chết rồi
Chapter

Updated 169 Episodes

1
Chương 1: Chia tay
2
Chương 2: Trướng bụng?
3
Chương 3: Cô sắp sinh rồi!
4
Chương 4: Quái thai
5
Chương 5: Con là con trai người
6
Chương 6: Con tên Minh Diệm
7
Chương 7: Tốc độ trưởng thành
8
Chương 8: Khách đến thăm
9
Chương 9: Thành thật thú tội
10
Chương 10: Điểm đặc biệt của Tô Tiểu Thiến
11
Chương 11: Lễ phép
12
Chương 12: Quái thai bệnh rồi
13
Chương 13: Chút khó khăn trước mắt
14
Chương 14: Xuyên tâm thuật kỳ dị (1)
15
Chương 15: Xuyên tâm thuật kỳ dị (2)
16
Chương 16: Khủng hoảng
17
Chương 17: Điềm báo trước của cơn bão
18
Chương 18: Thấu tâm thuật (*) ((*) Thấu tâm thuật: Thuật nhìn thấu tâm tư)
19
Chương 19: Gửi nuôi?
20
Chương 20: Về việc nấu ăn
21
Chương 21: Hoả thiêu nhà bếp
22
Chương 22: Món quà
23
Chương 23: Cảm ứng
24
Chương 24: Dị không gian (*) ((*) Dị không gian: Không gian khác)
25
Chương 25: Màu trắng trong thế giới màu xanh (*) ((*) Nguyên văn: Bạch sắc trong Lục Giới)
26
Chương 26: Sinh vật bất minh có cánh
27
Chương 27: Người chim
28
Chương 28: Khẩu thị tâm phi (*) ((*) Khẩu thị tâm phi: Miệng nói vậy mà lòng không phải như vậy)
29
Chương 29: Minh Vương lãnh khốc
30
Chương 30: Vũ
31
Chương 31: Tình cờ gặp
32
Chương 32: Huyết
33
Chương 33: Huyết tư tế
34
Chương 34: Ma ăn thịt người
35
Chương 35: Cuộn tranh u linh
36
Chương 36: Tình yêu cấm kỵ
37
Chương 38: Chờ đợi thời cơ
38
Chương 39: Thứ nàng muốn, ta đều cho nàng
39
Chương 40: Hút máu biến đổi
40
Chương 41: Vũ mất (1)
41
Chương 42: Vũ mất (2)
42
Chương 43: Kiếp nạn kết thúc, trở về!
43
Chương 44: Trao đổi điều kiện
44
Chương 45: Để ngươi khó xử
45
Chương 46: Tự cho thông minh
46
Chương 47: Dần dần biến hoá
47
Chương 48: Ngủ quên rồi
48
Chương 49: Chuyện cười
49
Chương 50: Nỗi sợ hãi của mỗi người
50
Chương 51: Tí tuổi vạn người mê
51
Chương 52: Tĩnh Nghi ngượng ngùng
52
Chương 53: Tặng quà cho ngươi
53
Chương 54: Nụ hôn trêu ghẹo
54
Chương 55: Mở mắt nói dối
55
Chương 56: Thi triển ‘tài hoa’
56
Chương 57: ‘Cái gọi là’ cầm nghệ
57
Chương 58: Trút giận
58
Chương 59: Anh… không có ngủ?
59
Chương 60: Địa phủ
60
Chương 61: Ngươi nói xem ta muốn làm gì?
61
Chương 62: Cưỡng hôn
62
Chương 63: Vũ? Là anh sao?
63
Chương 64: Trừng phạt
64
Chương 65: Cầm phi
65
Chương 66: Gặp mặt
66
Chương 67
67
Chương 68
68
Chương 69
69
Chương 70
70
Chương 71
71
Chương 72
72
Chương 73
73
Chương 74
74
Chương 75
75
Chương 76
76
Chương 77
77
Chương 78
78
Chương 79
79
Chương 80
80
Chương 81
81
Chương 82
82
Chương 83
83
Chương 84
84
Chương 85
85
Chương 86
86
Chương 87
87
Chương 88
88
Chương 89
89
Chương 90
90
Chương 91
91
Chương 92
92
Chương 93
93
Chương 94
94
Chương 95
95
Chương 96
96
Chương 97
97
Chương 98
98
Chương 99
99
Chương 100
100
Chương 101
101
Chương 102
102
Chương 103
103
Chương 104
104
Chương 105
105
Chương 106
106
Chương 107
107
Chương 108
108
Chương 109
109
Chương 110
110
Chương 111
111
Chương 112
112
Chương 113
113
Chương 114
114
Chương 115
115
Chương 116
116
Chương 117
117
Chương 118
118
Chương 119
119
Chương 120
120
Chương 121
121
Chương 122
122
Chương 123
123
Chương 124
124
Chương 125
125
Chương 126
126
Chương 127
127
Chương 128
128
Chương 129
129
Chương 130
130
Chương 131: Khúc nhạc của Tô Tiểu Thiến
131
Chương 132: Bị bắt
132
Chương 133: Phong hào Ngọt phi
133
Chương 134: Ca ca hắn thật gầy
134
Chương 135: Ai muốn ăn cơm ngươi làm. ta còn chưa muốn chết đâu!
135
Chương 136: Bản vương nhất định phải chiến thắng!
136
Chương 137: Kinh hỉ
137
Chương 138: Ngươi là Vương Hậu của Minh Giới?
138
Chương 139: Sao Ngưu Lang - Chức Nữ
139
Chương 140: Chúng ta viên phòng đi!
140
Chương 141: Viên phòng không là được rồi sao
141
Chương 142: Ta kêu người giết nàng sao?
142
Chương 143: Ta sẽ bảo hộ nàng, vĩnh viễn
143
Chương 144: Nằm ngắm trăng (1)
144
Chương 144-2: Nằm ngắm trăng (2)
145
Chương 145: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó
146
Chương 145-2: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó (2)
147
Chương 146: Thúc trường đan???
148
Chương 147: Ta muốn cưới nàng
149
Chương 147-2: Ta muốn cưới nàng 2
150
Chương 147-3: Ta muốn cưới nàng 3
151
Chương 148: Không nên vứt bỏ ta
152
Chương 149: Chúng ta đã kết làm bạn tốt
153
Chương 150: U Tĩnh uyển
154
Chương 151: Cũng chỉ có Cầm phi ta mà thôi!
155
Chương 152: Cuộc sống ở U Tĩnh uyển
156
Chương 153: Minh Diễm bị bắt
157
Chương 154
158
Chương 155: Một hai ba tiễn ngươi về Tây thiên
159
Chương 156
160
Chương 157: Bây giờ hắn có thể làm chính là bù đắp
161
Chương 158: Mang thai nghiệt chủng
162
Chương 159
163
Chương 160: Truy tìm con trai
164
Chương 161: Dấu vết
165
Chương 162: Dụ dỗ
166
Chương 163: Yêu thuật
167
Chương 164
168
Chương 165
169
Chương 166: Lão thái bà ngươi sống lâu như vậy, nên chết rồi