Chương 101

Dịch: Mã Tộc

Đêm mùa hạ
đẹp biết bao, những ngôi sao pha lê trên vũ trụ tối đen vô biên cứ như
thế đang chiếu sáng lấp lánh mê người, châu chấu, cào cào cùng những chú ếch chưa ngủ, ve sầu, từ trong bụi cỏ, ven bờ hồ, trên ngọn cây khe khẽ xướng lên ca khúc trữ tình.

Tuy nhiên vào lúc này trong khung cảnh tuyệt đẹp lại bỗng bị một tiếng la thảm thiết phá vỡ.

“Á… Xà Nhi tỷ tỷ, tỷ đừng kéo nữa, hu hu đau quá đi…” Một xà yêu đầu người thân rắn thảm thiết kêu lên.

Tô Tiểu Thiến ngoác miệng cười, “Ái chà, cậu ráng nhịn một chút nữa đi, cậu xem tôi sắp sửa làm xong rồi, ý, trên trời có sao băng kìa” Tô Tiểu Thiến ngón tay chỉ lên trời, xà yêu kia cũng thật thà ngẩng đầu lên trên nhìn, ủa? Làm gì có chứ?

“Á… đau… đau…” Xà yêu đó ngân ngấn lệ, la oai oái lên lộ ra chiếc lưỡi cùng răng nanh rắn, lừa gạt, cô ta là kẻ lừa gạt, hu hu.

“Xem, đại công cáo thành (= công việc đã xong)” Tô Tiểu Thiến vỗ hai tay cười ha ha đứng lên.

“Đồ xấu xí, ngươi đang làm cái gì vậy?” Bỗng nhiên, Duệ Uyên xuất hiện, cùng đi bên cạnh y là một xà yêu nhỏ đang
run lẩy bẩy, cũng là xà yêu nhỏ cô vừa mới sửa sang, nhìn dáng vẻ dường
như đang báo cáo lại với y.

“Tôi đang giúp bọn họ mà” Tô Tiểu Thiến bĩu môi khẽ nói.

Duệ Uyên nhìn một đống da rắn trên đất quát nói: “Đây là ngươi giúp bọn họ? Ngươi muốn hại chết họ thì có?”

Tô Tiểu Thiến vội bĩu môi, “Tôi đâu có, bọn họ đang lột da, tôi thấy bọn họ lột cả buổi trời cũng lột
không ra được, tôi mới tốt bụng giúp bọn họ kéo ra thôi, sao anh lại như vậy chứ, hu hu” Tô Tiểu Thiến đột nhiên bật khóc gào lên.

“…?” Tiếng khóc lóc ầm ĩ này của cô, làm cho cả đám nam nhân bọn họ không biết phải làm sao.

“Đại
vương, Xà Nhi tỷ tỷ cũng không phải cố ý, thuộc hạ nghĩ tỷ ấy không nhịn được khi nhìn thấy bọn thuộc hạ chịu đau đớn, cho nên…” Xà yêu vừa mới bị đau đớn giày vò chết đi sống lại nói một cách yếu ớt.

“Xà Nhi tỷ tỷ? Ai là Xà Nhi?” Duệ Uyên không hiểu.

“Tôi, tôi là Xà Nhi” Tô Tiểu Thiến khóc nấc lên nói.

Duệ Uyên hết nói nỗi ‘hứ’ một tiếng “Ngươi không phải là rắn, lại đi gọi là Xà Nhi? Ngươi bớt kinh tởm lại đi”

Tô Tiểu Thiến bị y nói như thế, lập tức cảm thấy mình không còn mặt mũi nào nữa, dứt khoát há miệng khóc lớn lên, “Oa, Xà Vương ức hiếp người, Oa…”

“Câm miệng, ngươi ồn chết đi được” Duệ Uyên trước giờ ôn hoà dịu dàng cũng phải gào thét lên.

“Anh gào lên làm gì chứ? Tôi cũng không phải bị điếc?” Tô Tiểu Thiến đột nhiên gào trả lại, lần này mọi người đều sửng sờ, cô… cô ta gan cũng lớn quá đi thôi?

Tô Tiểu Thiến lau nước mắt nói: “Anh mà còn dám gào thét tôi, tôi liền đem anh đi nướng ăn” Dứt lời, cô hất đầu rời khỏi chỗ này, hoàn toàn không thèm ngó ngàng chúng xà yêu cả mặt mừ mờ.

“A – - -” Duệ Uyên nhịn không được gào lên một tiếng, cái ả nữ nhân xấu xí chết
tiệt, chờ lát nữa ta đem ngươi ăn luôn, để xem ả ta còn hênh hoang được
hay không.

Đêm, trở nên tĩnh lặng.

Duệ Uyên biến thành người đi vào, Tô Tiểu Thiến bỗng nhiên nói “‘Anh’ muốn làm cái gì?”

Duệ Uyên khựng lại một lát, y không ngờ cô vẫn chưa ngủ, nhẹ ‘hứ’ một tiếng nhàn nhạt nói: “Ta… muốn ăn sạch ngươi”

“Hả, ăn sạch ‘tôi’, ‘anh’ thật không biết xấu hổ nha, ‘tôi’ là con gái đó nha, ‘tôi’ còn lâu mới thích ‘anh’.”

Duệ Uyên sắc mặt khó coi nói: “Ngươi hiểu lầm rồi, ta là muốn ăn sạch ngươi, không phải lên giường vớingươi, chỉ dựa vào tướng mạo xấu xí này của ngươi, ngươi chớ có mà tự mình đa
tình nữa”

“Ồ, nhưng ‘tôi’ không thích bị ăn, ‘tôi’ thích chủ động ăn thôi, ngoan, đến đây, đến đây, để ‘tôi’ ăn nào…” Cô nói líu ríu.

Duệ Uyên
trợn trắng mắt, ả nữ nhân này cũng hạ lưu quá đi, quả thật là khẩu vị
ngược đời, y không muốn phải ở thêm một phút giây nào nữa liền xoay
người bỏ đi.

Lúc này, Tô Tiểu Thiến ôm lấy mềm lật người lại, nước miếng chảy trên mềm, “Vịt quay đến đây, đừng có ngại ngùng mà, mày hãy để tao ăn đi…”

Hôm sau.

Tô Tiểu
Thiến vương vai ưỡn eo nghênh đón ánh mặt trời, cô mở cửa phòng đi ra,
chúng xà yêu thấy cô vội có thể tránh thì tránh, có thể trốn thì trốn.

“Chài ai, các cậu trốn làm gì vậy, tôi cũng không đem mấy cậu đi nướng ăn” Tô Tiểu Thiến vội nói.

“Á…” Chúng xà yêu nghe xong la hét thất thanh toàn bộ biến mất tiêu không nhìn thấy nữa.

Quạc quạc, quạc quạc…

Tô Tiểu Thiến cảm thấy trên đỉnh đầu có một đàn quạ đen bay qua… bọn họ trốn cái gì chứ?

“Bọn họ là sợ ngươi lại giúp bọn họ lột da nữa, ờ, nói không chừng ngươi con nướng quay bọn họ nữa đó chứ?” Duệ Uyên lắc cái đuôi to lớn trườn qua nói.

Tô Tiểu Thiến bĩu môi, chơi không vui, chơi không vui một chút nào! Cô căn bản chưa từng nghĩ đến hại bọn họ mà!

“Đi thôi” Y trườn thân người nói.

“Đi đâu vậy?” Tô Tiểu Thiến vội đi theo.

“Hái thảo dược.” Y đầu cũng không ngoảnh lại nói.

Thảo dược?
Có ai bị thương sao? Dù rằng không rõ chuyện gì nhưng cô vẫn đi theo y
lên sơn cốc, hì hì, có thể đi đến mấy nơi khác để chơi cũng tốt, cứ bị
nhốt ở chỗ này mãi cũng rất chán.

Xuyên qua
một sơn cốc nhỏ, cảnh tượng đập vào mắt cô là một hang động lộ thiên,
ngọn núi cao lớn, nước trong tinh khiết, những đoá hoa đủ màu sắc, bướm
bướm từng đàn bay lượn.

“Đẹp quá đi” Tô Tiểu Thiến cảm thán nói.

“Đây là Linh Dược Cốc của Xà Giới, bên trong nơi đây có rất nhiều dược vật cần thiết cho bọn ta.” Duệ Uyên nói.

“Oa, nhìn thấy sơn cốc là tôi đã thích rồi, có điều, chúng ta hái thuốc cho ai dùng vậy? Xà Giới có rắn bị thương sao?” Cô mở to đôi mắt khẩn trương hỏi.

“Đúng vậy, bọn rắn bị thương đều nhờ ngươi ban cho” Y trừng cô nói một cách hung hăng.

“Hả? Tôi? Tôi sao lại là tôi?”

“Rắn lột
da là có định luật, nào có giống như ngươi đi lột giúp bọn họ, ngươi có
biết là bọn họ đều phải đợi da tự tróc mới có thể từ từ lột ra, ngươi
thì hay rồi, da phía dưới còn chưa tróc ra được, ngươi liền đem bọn họ
lột sạch sẽ luôn, vết thương đó có thể không bị nhiễm trùng được hay
sao?” Y chỉ trích nói.

Tô Tiểu
Thiến bị y nói như vậy, rốt cuộc biết được lỗi lầm của bản thân rồi,
cũng biết được từ nay chúng xà yêu sẽ không dám đến gần cô nữa, “Hu hu, tôi sai rồi, không phải cố ý, tôi tưởng rằng tôi có thể giúp bọn họ, tôi không biết sẽ thành như vậy” Cô xin lỗi tự trách.

“Được rồi, ngươi đừng khóc nữa, nữ nhân phiền chết đi được” Y làu bàu một câu.

Tô Tiểu Thiến bĩu môi không nói nữa.

“Ta nói với ngươi thuốc gì, ngươi liền đi hái, trở về ta sắc thuốc, bọn họ uống rồi sẽ khỏi thôi.”

Tô Tiểu Thiến vội gật đầu đồng ý.

Hai canh giờ sau, hái thuốc, sắc thuốc, đều do một tay cô hoàn thành, cô cẩn thận
bưng thuốc đưa vào tay mỗi một xà yêu bị thương.

“Xà Nhi tỷ tỷ, tỷ không cần tự trách, ta không có trách tỷ, thật đó” Đang nói chính là xà yêu thành thật ngày hôm qua.

Tô Tiểu Thiến cảm động hít hít mũi, “Xin lỗi, tôi không biết sẽ thành ra như vậy, yên tâm đi, lần sau tôi sẽ không kéo da của các cậu nữa, bất quá…”

“Bất quá cái gì?” Chúng xà mở to đôi mắt chờ đợi vế sau của cô.

“Hề hề, không nói cho các cậu biết” Cô cười một cách gian trá, chúng xà thấy nụ cười quỷ dị trên khuôn mặt
cô, toàn thân lông tóc dựng đứng, hơ hơ, cô… cô ta không phải lại nghĩ
ra phương pháp gì để giày vò bọn họ nữa đó chứ?

Chapter
1 Chương 1: Chia tay
2 Chương 2: Trướng bụng?
3 Chương 3: Cô sắp sinh rồi!
4 Chương 4: Quái thai
5 Chương 5: Con là con trai người
6 Chương 6: Con tên Minh Diệm
7 Chương 7: Tốc độ trưởng thành
8 Chương 8: Khách đến thăm
9 Chương 9: Thành thật thú tội
10 Chương 10: Điểm đặc biệt của Tô Tiểu Thiến
11 Chương 11: Lễ phép
12 Chương 12: Quái thai bệnh rồi
13 Chương 13: Chút khó khăn trước mắt
14 Chương 14: Xuyên tâm thuật kỳ dị (1)
15 Chương 15: Xuyên tâm thuật kỳ dị (2)
16 Chương 16: Khủng hoảng
17 Chương 17: Điềm báo trước của cơn bão
18 Chương 18: Thấu tâm thuật (*) ((*) Thấu tâm thuật: Thuật nhìn thấu tâm tư)
19 Chương 19: Gửi nuôi?
20 Chương 20: Về việc nấu ăn
21 Chương 21: Hoả thiêu nhà bếp
22 Chương 22: Món quà
23 Chương 23: Cảm ứng
24 Chương 24: Dị không gian (*) ((*) Dị không gian: Không gian khác)
25 Chương 25: Màu trắng trong thế giới màu xanh (*) ((*) Nguyên văn: Bạch sắc trong Lục Giới)
26 Chương 26: Sinh vật bất minh có cánh
27 Chương 27: Người chim
28 Chương 28: Khẩu thị tâm phi (*) ((*) Khẩu thị tâm phi: Miệng nói vậy mà lòng không phải như vậy)
29 Chương 29: Minh Vương lãnh khốc
30 Chương 30: Vũ
31 Chương 31: Tình cờ gặp
32 Chương 32: Huyết
33 Chương 33: Huyết tư tế
34 Chương 34: Ma ăn thịt người
35 Chương 35: Cuộn tranh u linh
36 Chương 36: Tình yêu cấm kỵ
37 Chương 38: Chờ đợi thời cơ
38 Chương 39: Thứ nàng muốn, ta đều cho nàng
39 Chương 40: Hút máu biến đổi
40 Chương 41: Vũ mất (1)
41 Chương 42: Vũ mất (2)
42 Chương 43: Kiếp nạn kết thúc, trở về!
43 Chương 44: Trao đổi điều kiện
44 Chương 45: Để ngươi khó xử
45 Chương 46: Tự cho thông minh
46 Chương 47: Dần dần biến hoá
47 Chương 48: Ngủ quên rồi
48 Chương 49: Chuyện cười
49 Chương 50: Nỗi sợ hãi của mỗi người
50 Chương 51: Tí tuổi vạn người mê
51 Chương 52: Tĩnh Nghi ngượng ngùng
52 Chương 53: Tặng quà cho ngươi
53 Chương 54: Nụ hôn trêu ghẹo
54 Chương 55: Mở mắt nói dối
55 Chương 56: Thi triển ‘tài hoa’
56 Chương 57: ‘Cái gọi là’ cầm nghệ
57 Chương 58: Trút giận
58 Chương 59: Anh… không có ngủ?
59 Chương 60: Địa phủ
60 Chương 61: Ngươi nói xem ta muốn làm gì?
61 Chương 62: Cưỡng hôn
62 Chương 63: Vũ? Là anh sao?
63 Chương 64: Trừng phạt
64 Chương 65: Cầm phi
65 Chương 66: Gặp mặt
66 Chương 67
67 Chương 68
68 Chương 69
69 Chương 70
70 Chương 71
71 Chương 72
72 Chương 73
73 Chương 74
74 Chương 75
75 Chương 76
76 Chương 77
77 Chương 78
78 Chương 79
79 Chương 80
80 Chương 81
81 Chương 82
82 Chương 83
83 Chương 84
84 Chương 85
85 Chương 86
86 Chương 87
87 Chương 88
88 Chương 89
89 Chương 90
90 Chương 91
91 Chương 92
92 Chương 93
93 Chương 94
94 Chương 95
95 Chương 96
96 Chương 97
97 Chương 98
98 Chương 99
99 Chương 100
100 Chương 101
101 Chương 102
102 Chương 103
103 Chương 104
104 Chương 105
105 Chương 106
106 Chương 107
107 Chương 108
108 Chương 109
109 Chương 110
110 Chương 111
111 Chương 112
112 Chương 113
113 Chương 114
114 Chương 115
115 Chương 116
116 Chương 117
117 Chương 118
118 Chương 119
119 Chương 120
120 Chương 121
121 Chương 122
122 Chương 123
123 Chương 124
124 Chương 125
125 Chương 126
126 Chương 127
127 Chương 128
128 Chương 129
129 Chương 130
130 Chương 131: Khúc nhạc của Tô Tiểu Thiến
131 Chương 132: Bị bắt
132 Chương 133: Phong hào Ngọt phi
133 Chương 134: Ca ca hắn thật gầy
134 Chương 135: Ai muốn ăn cơm ngươi làm. ta còn chưa muốn chết đâu!
135 Chương 136: Bản vương nhất định phải chiến thắng!
136 Chương 137: Kinh hỉ
137 Chương 138: Ngươi là Vương Hậu của Minh Giới?
138 Chương 139: Sao Ngưu Lang - Chức Nữ
139 Chương 140: Chúng ta viên phòng đi!
140 Chương 141: Viên phòng không là được rồi sao
141 Chương 142: Ta kêu người giết nàng sao?
142 Chương 143: Ta sẽ bảo hộ nàng, vĩnh viễn
143 Chương 144: Nằm ngắm trăng (1)
144 Chương 144-2: Nằm ngắm trăng (2)
145 Chương 145: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó
146 Chương 145-2: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó (2)
147 Chương 146: Thúc trường đan???
148 Chương 147: Ta muốn cưới nàng
149 Chương 147-2: Ta muốn cưới nàng 2
150 Chương 147-3: Ta muốn cưới nàng 3
151 Chương 148: Không nên vứt bỏ ta
152 Chương 149: Chúng ta đã kết làm bạn tốt
153 Chương 150: U Tĩnh uyển
154 Chương 151: Cũng chỉ có Cầm phi ta mà thôi!
155 Chương 152: Cuộc sống ở U Tĩnh uyển
156 Chương 153: Minh Diễm bị bắt
157 Chương 154
158 Chương 155: Một hai ba tiễn ngươi về Tây thiên
159 Chương 156
160 Chương 157: Bây giờ hắn có thể làm chính là bù đắp
161 Chương 158: Mang thai nghiệt chủng
162 Chương 159
163 Chương 160: Truy tìm con trai
164 Chương 161: Dấu vết
165 Chương 162: Dụ dỗ
166 Chương 163: Yêu thuật
167 Chương 164
168 Chương 165
169 Chương 166: Lão thái bà ngươi sống lâu như vậy, nên chết rồi
Chapter

Updated 169 Episodes

1
Chương 1: Chia tay
2
Chương 2: Trướng bụng?
3
Chương 3: Cô sắp sinh rồi!
4
Chương 4: Quái thai
5
Chương 5: Con là con trai người
6
Chương 6: Con tên Minh Diệm
7
Chương 7: Tốc độ trưởng thành
8
Chương 8: Khách đến thăm
9
Chương 9: Thành thật thú tội
10
Chương 10: Điểm đặc biệt của Tô Tiểu Thiến
11
Chương 11: Lễ phép
12
Chương 12: Quái thai bệnh rồi
13
Chương 13: Chút khó khăn trước mắt
14
Chương 14: Xuyên tâm thuật kỳ dị (1)
15
Chương 15: Xuyên tâm thuật kỳ dị (2)
16
Chương 16: Khủng hoảng
17
Chương 17: Điềm báo trước của cơn bão
18
Chương 18: Thấu tâm thuật (*) ((*) Thấu tâm thuật: Thuật nhìn thấu tâm tư)
19
Chương 19: Gửi nuôi?
20
Chương 20: Về việc nấu ăn
21
Chương 21: Hoả thiêu nhà bếp
22
Chương 22: Món quà
23
Chương 23: Cảm ứng
24
Chương 24: Dị không gian (*) ((*) Dị không gian: Không gian khác)
25
Chương 25: Màu trắng trong thế giới màu xanh (*) ((*) Nguyên văn: Bạch sắc trong Lục Giới)
26
Chương 26: Sinh vật bất minh có cánh
27
Chương 27: Người chim
28
Chương 28: Khẩu thị tâm phi (*) ((*) Khẩu thị tâm phi: Miệng nói vậy mà lòng không phải như vậy)
29
Chương 29: Minh Vương lãnh khốc
30
Chương 30: Vũ
31
Chương 31: Tình cờ gặp
32
Chương 32: Huyết
33
Chương 33: Huyết tư tế
34
Chương 34: Ma ăn thịt người
35
Chương 35: Cuộn tranh u linh
36
Chương 36: Tình yêu cấm kỵ
37
Chương 38: Chờ đợi thời cơ
38
Chương 39: Thứ nàng muốn, ta đều cho nàng
39
Chương 40: Hút máu biến đổi
40
Chương 41: Vũ mất (1)
41
Chương 42: Vũ mất (2)
42
Chương 43: Kiếp nạn kết thúc, trở về!
43
Chương 44: Trao đổi điều kiện
44
Chương 45: Để ngươi khó xử
45
Chương 46: Tự cho thông minh
46
Chương 47: Dần dần biến hoá
47
Chương 48: Ngủ quên rồi
48
Chương 49: Chuyện cười
49
Chương 50: Nỗi sợ hãi của mỗi người
50
Chương 51: Tí tuổi vạn người mê
51
Chương 52: Tĩnh Nghi ngượng ngùng
52
Chương 53: Tặng quà cho ngươi
53
Chương 54: Nụ hôn trêu ghẹo
54
Chương 55: Mở mắt nói dối
55
Chương 56: Thi triển ‘tài hoa’
56
Chương 57: ‘Cái gọi là’ cầm nghệ
57
Chương 58: Trút giận
58
Chương 59: Anh… không có ngủ?
59
Chương 60: Địa phủ
60
Chương 61: Ngươi nói xem ta muốn làm gì?
61
Chương 62: Cưỡng hôn
62
Chương 63: Vũ? Là anh sao?
63
Chương 64: Trừng phạt
64
Chương 65: Cầm phi
65
Chương 66: Gặp mặt
66
Chương 67
67
Chương 68
68
Chương 69
69
Chương 70
70
Chương 71
71
Chương 72
72
Chương 73
73
Chương 74
74
Chương 75
75
Chương 76
76
Chương 77
77
Chương 78
78
Chương 79
79
Chương 80
80
Chương 81
81
Chương 82
82
Chương 83
83
Chương 84
84
Chương 85
85
Chương 86
86
Chương 87
87
Chương 88
88
Chương 89
89
Chương 90
90
Chương 91
91
Chương 92
92
Chương 93
93
Chương 94
94
Chương 95
95
Chương 96
96
Chương 97
97
Chương 98
98
Chương 99
99
Chương 100
100
Chương 101
101
Chương 102
102
Chương 103
103
Chương 104
104
Chương 105
105
Chương 106
106
Chương 107
107
Chương 108
108
Chương 109
109
Chương 110
110
Chương 111
111
Chương 112
112
Chương 113
113
Chương 114
114
Chương 115
115
Chương 116
116
Chương 117
117
Chương 118
118
Chương 119
119
Chương 120
120
Chương 121
121
Chương 122
122
Chương 123
123
Chương 124
124
Chương 125
125
Chương 126
126
Chương 127
127
Chương 128
128
Chương 129
129
Chương 130
130
Chương 131: Khúc nhạc của Tô Tiểu Thiến
131
Chương 132: Bị bắt
132
Chương 133: Phong hào Ngọt phi
133
Chương 134: Ca ca hắn thật gầy
134
Chương 135: Ai muốn ăn cơm ngươi làm. ta còn chưa muốn chết đâu!
135
Chương 136: Bản vương nhất định phải chiến thắng!
136
Chương 137: Kinh hỉ
137
Chương 138: Ngươi là Vương Hậu của Minh Giới?
138
Chương 139: Sao Ngưu Lang - Chức Nữ
139
Chương 140: Chúng ta viên phòng đi!
140
Chương 141: Viên phòng không là được rồi sao
141
Chương 142: Ta kêu người giết nàng sao?
142
Chương 143: Ta sẽ bảo hộ nàng, vĩnh viễn
143
Chương 144: Nằm ngắm trăng (1)
144
Chương 144-2: Nằm ngắm trăng (2)
145
Chương 145: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó
146
Chương 145-2: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó (2)
147
Chương 146: Thúc trường đan???
148
Chương 147: Ta muốn cưới nàng
149
Chương 147-2: Ta muốn cưới nàng 2
150
Chương 147-3: Ta muốn cưới nàng 3
151
Chương 148: Không nên vứt bỏ ta
152
Chương 149: Chúng ta đã kết làm bạn tốt
153
Chương 150: U Tĩnh uyển
154
Chương 151: Cũng chỉ có Cầm phi ta mà thôi!
155
Chương 152: Cuộc sống ở U Tĩnh uyển
156
Chương 153: Minh Diễm bị bắt
157
Chương 154
158
Chương 155: Một hai ba tiễn ngươi về Tây thiên
159
Chương 156
160
Chương 157: Bây giờ hắn có thể làm chính là bù đắp
161
Chương 158: Mang thai nghiệt chủng
162
Chương 159
163
Chương 160: Truy tìm con trai
164
Chương 161: Dấu vết
165
Chương 162: Dụ dỗ
166
Chương 163: Yêu thuật
167
Chương 164
168
Chương 165
169
Chương 166: Lão thái bà ngươi sống lâu như vậy, nên chết rồi