Chương 13

Nghe vậy, Thẩm Nhược Kiều đột nhiên bật dậy khỏi ghế, vẻ mặt hoảng sợ: "Ngươi nói cái gì? Mau chuẩn bị đi, tiến cung!"

Nha hoàn thấy nàng có vẻ bối rối hoảng sợ thì ngạc nhiên, đột nhiên ngây ra không biết phải làm sao.

Cô đang định nói gì đó, Thẩm Nhược Kiều đã chạy tới cửa, quay đầu lại nói: "Đình Lan, ngươi tới Bách Lý phủ, nói cho biểu tiểu thư biết, hoàng thượng đã ban hôn cho Nhị tiểu thư với Bách Lý đại thiếu gia. Còn nữa, nhớ nói với nàng rằng ta bây giờ tiến cung."

Đình Lan ngẩn người, nhìn nàng với vẻ mặt khó hiểu, "Tiểu thư, tại sao phải tới Bách Lý phủ nói với biểu tiểu thư chuyện đó? Tiểu thư, người tiến cung không cần nô tỳ bồi người sao?"

Sắc mặt Thẩm Nhược Kiều tối sầm, ánh mắt lạnh lùng như tia kiếm nhìn chằm chằm vào cô, "Bảo ngươi đi thì mau đi, hỏi nhiều như vậy để làm gì? Ta muốn làm gì còn cần phải giải thích với ngươi sao? Nếu ngươi không đi thì để ta sai người khác!"

Đương nhiên, nàng muốn Đình Lan đó đi! Nha hoàn Đình Lan này, đến trước khi chết nàng mới biết, cô ta sớm đã bị Bách Lý Tử Loan mua chuộc.

Chỉ vì Bách Lí Tử Loan hứa với cô ta rằng sau này sẽ để cô ta gả cho Bách Lý Văn Dương làm thiếp.

Kiếp trước Đình Lan đã giúp đỡ Thẩm Ngữ Yên rất nhiều, tạo điều kiện thuận lợi cho Bách Lý Văn Dương ra vào tiểu viện của nàng.

Cô ta còn nói rất nhiều điều tốt đẹp về Bách Lý Văn Dương trước mặt nàng, giống như Bách Lý Văn Dương mới chính là chủ nhân của cô ta.

Về sau, sau khi gả cho Bách Lý Văn Dương được 3 tháng, Đình Lan, nha hoàn hồi môn của nàng đã leo lên giường của Bách Lý Văn Dương.

Khi nàng phát hiện ra, Đình Lan đã quỳ xuống trước mặt nàng, khóc lóc, như thể cảm thấy có lỗi với nàng, muốn lấy cái chết chuộc tội. Cô ta không ngừng quỳ lạy, hy vọng nàng sẽ không trách hận gì Bách Lý Văn Dương.

Còn Bách Lý Văn Dương lúc đó chỉ muốn bán Đình Lan đi để tiếp tục diễn một màn tình cảm mặn nồng trước mặt nàng. Chính Bách Lý Tử Loan dùng lời lẽ ngon ngọt thuyết phục bọn họ, đồng thời nói rằng chuyện này không nên truyền ra ngoài, và để cho Đình Lan trở thành nha hoàn thông phòng.

Vì sự "trung thành" của Đình Lan và những lời nói như rót mật vào tai của biểu muội tốt, cuối cùng nàng cũng đồng ý.

Nhưng người có dã tâm như cô ta thì làm sao có thể chỉ chấp nhận làm một nha hoàn thông phòng? Một tháng sau, tin cô ta có thai được truyền ra ngoài. Sau đó cô ta bắt đầu để lộ dáng vẻ xấu xí trước mặt nàng.

Không chỉ nói bóng nói gió về việc nàng không có con, còn không coi chủ tử như nàng ra gì.

Kết quả, cuối cùng cô ta đắc tội với Bách Lý Tử Loan, bị Bách Lý Văn Dương phạt gậy cho đến chết. Đương nhiên, đứa trẻ cũng không được sinh ra.

Mọi người chỉ nghĩ rằng đó là vấn đề của nàng, nàng gả cho Bách Lý phủ hơn một năm mà không có thai. Nhưng không ai biết rằng Bách Lý Văn Dương chưa từng viên phòng với nàng.

Nàng vẫn còn trong sạch cho tới khi chết.

"Tiểu thư, nô tỳ lập tức đi tới đó!" Đình Lan háo hức nói.

Thẩm Nhược Kiều đương nhiên biết cô sẽ không bao giờ bỏ qua cơ hội tiếp cận Bách Lí Văn Dương. Thẩm phủ đã nhận được thánh chỉ của Hoàng thương, Bách Lý phủ sao có thể không nhận được?

Chỉ sợ bây giờ Bách Lý phủ đang hỗn loạn! Đặc biệt là Bách Lý Văn Dương, hắn không ngờ hôn sự của mình lại tới nhanh như vậy. Hắn ta hẳn đang lo lắng không biết phải giải thích chuyện của Thẩm Ngữ Yên cho Bách Lý Tử Loan như thế nào.

Còn Bách Lý Tử Loan thì sao? Cô ta sẽ làm gì? Ngồi khóc lóc thảm thiết hay sẽ chấp nhận thân phận thê thiếp của Thẩm Ngữ Yên?

Suy cho cùng, vị trí phu nhân vẫn còn trống! Bất quá, chỉ cần Bách Lý Văn Dương vẫn còn là con nuôi của Bách Lý phủ, hắn cùng Bách Lý Tử Loan tuyệt đối không có cơ hội!

Vậy thì, nàng không phải nên cho Bách Lý Tử Loan một cơ hội sao? Nàng tiến cung a! Chỉ cần Đình Lan nói tin tức này cho Bách Lý Tử Loan, Bách Lý Tử Loan nhất định sẽ tiến cung tìm nàng.

Vậy nàng sẽ làm cho Bách Lý Tử Loan hoàn toàn mất mặt trong cung!

Nhưng điều nàng không thể chắc chắn bây giờ là lời nói của Đình Lan rằng Mộ Dung Ngọc được triệu vào cung là thật hay giả? Bất kể là thật hay giả, tin tức này là ai nói cho Đình Lan? Mục đích nói Đình Lan đưa tin là gì?

"Đình Lan," Thẩm Nhược Kiều gọi Đình Lan đang chuẩn bị ra ngoài, vẻ mặt trở nên bình tĩnh nói, "Làm sao ngươi biết Tần vương được triệu vào cung?"

"Nô tỳ.." Đình Lan có vẻ bối rối. Cô ta e ngại nhìn nàng, trong mắt hiện lên một tia hoảng sợ, nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại nói: "Vừa rồi nô tỳ đang quét sân ở tiền viện, tình cờ nghe được mama nói với lão phu nhân nói."

"Ồ?" Thẩm Nhược Kiều vẻ mặt khó hiểu nhìn nàng, "Chuyện của Tần vương phủ bằng cách nào lại truyền tới Thẩm phủ chúng ta nhanh như vậy? Ngay cả mama trong viện của Lão phu nhân cũng biết?"

"Tiểu thư.." Đình Lan chỉ cảm thấy chân mình mềm nhũn, cô luôn cảm thấy tiểu thư bây giờ có vẻ khác lạ, đặc biệt là đôi mắt đó, mang đến cho người ta cảm giác uy quyền, lạnh lùng và sợ hãi, "Nô tỳ.. Nô tỳ.."

"Thôi được rồi, ngươi mau chóng đi đến Bách Lý phủ, nhất định phải nói với biểu tiểu thư của ngươi tất cả những gì ta nói." Thẩm Nhược Kiều nhếch mép cười nhạt, thản nhiên nói.

Đình Lan nhìn dáng vẻ của nàng, tim đập mạnh. Nhưng cô ta nóng lòng muốn đến Bách Lý phủ gặp Bách Lý Văn Dương nên vội vàng rời đi mà không suy nghĩ gì nữa.

Nhìn bóng lưng Đình Lan, Thẩm Nhược Kiều nhếch khóe môi lên thành một vòng cung kỳ lạ, gọi một nha hoàn khác là Xuân Bạch.

Xuân Bạch, Tú Đào, Đình Lan và Bán Dung là bốn người giúp việc thân cận của nàng.

Trong số đó, Xuân Bạch và Tú Đào thực sự trung thành với nàng. Đình Lan bị Bách Lý Tử Loan mua chuộc, còn Bán Dung là người được Thẩm Ngữ Yên cài vào Kiều viện của nàng,

Bây giờ, Tú Đào, nàng đã an bài xong rồi. Bề ngoài, cô bị nhà họ Tô bán cho Nhâm Y Tử, nhưng thực chất chính nàng là người nhờ Tú Đào nhân cơ hội này ra ngoài lan truyền chuyện của Thẩm Ngữ Yên và Bách Lý Văn Dương.

Rất nhanh, tin tức Thẩm Ngữ Yên và Bách Lý Văn Dương lợi dụng khuê phòng của nàng để gian díu với nhau sẽ được lan truyền khắp kinh thành. Đến lúc đó, nàng muốn xem Thẩm Trí Hằng còn có thể bảo vệ được nữ nhi của hắn như thế nào. Nàng cũng muốn xem Bách Lý Tử Loan sẽ làm sao. Còn di nương tốt của nàng, bà ấy có biết gì về chuyện của Bách Lý Văn Dương và Bách Lý Tử Loan không?

"Tiểu thư, người thật sự muốn vào cung sao?" Xuân Bạch cầm lệnh bài tiến cung đi tới, vẻ mặt lo lắng nhìn Thẩm Nhược Kiều, "Tiểu thư, người định tiến cung cầu xin cho Nhị tiểu thư sao? Tiểu thư, xin thứ lỗi nếu nô tỳ đi quá giới hạn, nô tỳ cảm thấy Nhị tiểu thư không hề tốt với tiểu thư như vậy."

Thẩm Ngữ Yên đương nhiên không xứng với nàng! Nàng tiến cung chỉ để làm cho Bách Lý Tử Loan mất mặt, đồng thời tìm hiểu thái độ của Huệ phi.

Suy cho cùng, chuyện ban hôn này tới cũng thật đúng lúc.

"Từ giờ trở đi, bản tiểu thư sẽ chỉ đối xử tốt với những người thật lòng tốt với mình." Thẩm Nhược Kiều nhìn cô cười rồi nói.

* * *

Thẩm Nhược Kiều được chỉ dẫn bởi một cung nữ, tiến về phía Nhất Khôn cung của Thái hậu.

"Thẩm tiểu thư?" Giọng nói ngạc nhiên của Lãnh Lăng vang lên.

Nghe vậy, Thẩm Nhược Kiều nhìn quanh và nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

Lúc này, hắn cũng đang nhìn về phía nàng.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8: Ta leo lên giường khi nào?
9 Chương 9: Lỡ tay đổ nhầm thuốc vào chân
10 Chương 10: Thánh chỉ tới!
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19: Nàng nói xem bản vương xuống giường bằng cách nào?
20 Chương 20: Ban ngày ban mặt quyến rũ hắn
21 Chương 21: Ta không muốn sớm như vậy biến thành góa phụ!
22 Chương 22: Thái hậu cảnh cáo
23 Chương 23: Chọn ngươi làm người khai đao
24 Chương 24: Thẩm Nhược Kiều, ta thành toàn cho nàng!
25 Chương 25: Đệ đệ Nhược Thần
26 Chương 26: Đón đệ về nhà
27 Chương 27: Đều tại tiện nhân Thẩm Nhược Kiều
28 Chương 28: Canh cánh trong lòng
29 Chương 29: Thẩm Nhược Kiều, bản vương giết nàng!
30 Chương 30: Thẩm Nhược Kiều, còn không đi?
31 Chương 31: Ngài đừng thổi vào tai ta nữa được không?
32 Chương 32: Thẩm Nhược Kiều, nàng lại cởi y phục của ta!
33 Chương 33: Nam nhi không được dễ dàng rơi nước mắt!
34 Chương 34: Có Tần vương hậu thuẫn
35 Chương 35: Vương gia, Thẩm tiểu thư được mời tới Bách Lý phủ
36 Chương 36: Bách Lý phủ dám làm nàng tổn thương!
37 Chương 37: Cạo đầu làm ni cô
38 Chương 38: Nửa người nửa quỷ
39 Chương 39: Không vào hang cọp sao bắt được cọp con?
40 Chương 40: Lấy oán báo ơn!
41 Chương 41: Nữ nhân trong phòng Bách Lý Văn Dương
42 Chương 42: Thỉnh ngươi nạp nàng thành thiếp
43 Chương 43: Bách Lý đại thiếu gia, ngươi ái mộ ta?
44 Chương 44: Thẩm Nhược Kiều, giúp bản vương thay thuốc!
45 Chương 45: Giường của nàng, bản vương không được nằm?
46 Chương 46: Loan Nhi muội muội, muội ngủ rồi sao?
47 Chương 47: Cho dù ta có phải bỏ mạng
48 Chương 48: Xác nhận
49 Chương 49: Tô thị có gì tốt?
50 Chương 50: Vương gia, ngài thích vượt tường vậy sao?
Chapter

Updated 50 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8: Ta leo lên giường khi nào?
9
Chương 9: Lỡ tay đổ nhầm thuốc vào chân
10
Chương 10: Thánh chỉ tới!
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19: Nàng nói xem bản vương xuống giường bằng cách nào?
20
Chương 20: Ban ngày ban mặt quyến rũ hắn
21
Chương 21: Ta không muốn sớm như vậy biến thành góa phụ!
22
Chương 22: Thái hậu cảnh cáo
23
Chương 23: Chọn ngươi làm người khai đao
24
Chương 24: Thẩm Nhược Kiều, ta thành toàn cho nàng!
25
Chương 25: Đệ đệ Nhược Thần
26
Chương 26: Đón đệ về nhà
27
Chương 27: Đều tại tiện nhân Thẩm Nhược Kiều
28
Chương 28: Canh cánh trong lòng
29
Chương 29: Thẩm Nhược Kiều, bản vương giết nàng!
30
Chương 30: Thẩm Nhược Kiều, còn không đi?
31
Chương 31: Ngài đừng thổi vào tai ta nữa được không?
32
Chương 32: Thẩm Nhược Kiều, nàng lại cởi y phục của ta!
33
Chương 33: Nam nhi không được dễ dàng rơi nước mắt!
34
Chương 34: Có Tần vương hậu thuẫn
35
Chương 35: Vương gia, Thẩm tiểu thư được mời tới Bách Lý phủ
36
Chương 36: Bách Lý phủ dám làm nàng tổn thương!
37
Chương 37: Cạo đầu làm ni cô
38
Chương 38: Nửa người nửa quỷ
39
Chương 39: Không vào hang cọp sao bắt được cọp con?
40
Chương 40: Lấy oán báo ơn!
41
Chương 41: Nữ nhân trong phòng Bách Lý Văn Dương
42
Chương 42: Thỉnh ngươi nạp nàng thành thiếp
43
Chương 43: Bách Lý đại thiếu gia, ngươi ái mộ ta?
44
Chương 44: Thẩm Nhược Kiều, giúp bản vương thay thuốc!
45
Chương 45: Giường của nàng, bản vương không được nằm?
46
Chương 46: Loan Nhi muội muội, muội ngủ rồi sao?
47
Chương 47: Cho dù ta có phải bỏ mạng
48
Chương 48: Xác nhận
49
Chương 49: Tô thị có gì tốt?
50
Chương 50: Vương gia, ngài thích vượt tường vậy sao?