Chương 45: Ngươi Là Ai?

"Buông ta ra…" Thủy Nhan đầy kiên quyết nói.

"Suỵt…"Hồng y nam tử tựa ngón tay trắng nõn của mình lên môi, làm thủ thế im lặng, hình dáng này vô cùng mê người, chẳng qua, một chiêu này hoàn toàn vô dụng đối với Thủy Nhan.

Chỉ thấy Thủy Nhăn mặt không đổi sắc, cả người cảnh giác phòng bị nhìn hắn, bởi vì nàng nghe thấy tiếng bước chân càng lúc càng gần, liền lập tức không nói gì, nhưng đôi tay để trước ngực, tận lực tạo khoảng cách giữa hai người.

Hồng y nam tử nhìn thấy đôi tay để trước ngực của Thủy Nhan chỉ khẽ nở một nụ cười mỉm thần bí.

Nụ cười tuy là mê người, nhưng đối với Thủy Nhan lại hoàn toàn dư thừa, chỉ thấy nàng dùng ánh mắt dò xét như dò xét một thi thể nhìn hắn, như muốn tìm kiếm dấu vết, nhưng khuôn mặt lạ lẫm này, tiếng nói này, quả thật nàng chưa từng gặp, khi tiếng bước chân xa dần, Thủy Nhan trầm giọng hỏi: "Vì sao lại giúp ta?"

"A… Ta đang giúp ngươi sao?"Hồng y nam tử đầy kỳ quái hỏi.

Thủy Nhan hai mắt giương lên, cũng không tranh luận, chỉ nhàn nhạt nói: "Bỏ tay trên lưng ta ra, được không?".

Nàng cố ý nhấn mạnh vào hai từ cuối, nghe lên thành có phần uy hiếp nhiều hơn.

Hồng y nam tử hơi nhíu mày, tựa tiếu phi tiếu nhìn nàng: "Ta có thể coi đây là uy hiếp không?".

"Tùy ngươi, hiện tại mời ngươi buông tay ra!".

Nói xong Thủy Nhan khẽ dùng sức đẩy ra, nhưng nàng phát hiện không thể nhúc nhích chút nào, liền thất kinh: "Hắn có võ công!".

Hồng y nam tử vẫn cười, con ngươi ngăm đen tỏa sáng chăm chú nhìn nàng, tựa như là đang trêu đùa nàng vậy.

"Ngươi rốt cuộc là ai?" Thủy Nhan lớn tiếng hỏi.

"Nơi này là Nam viện, ta lại ở trong này, không phải khách nhân thì là chủ nhân, người nói đi?"Hồng y nam tử vừa nói vừa kề gần Thủy Nhan.

Thủy Nhan lại dò xét kỹ hắn, từ trang phục và thần thái, nếu nàng không nhận ra hắn là chủ nhân nơi này thì quả thật nàng quá kém rồi.

"Ngươi là người Nam viện, sao lại làm khó một người Bắc viện như ta".

Hồng y nam tử khẽ gật đầu, thu lại ánh mắt bất cần, trong khoảnh khắc, trầm lãnh cùng sắc bén trong mắt hắn làm Thủy Nhan cảm thấy vô cùng quen thuộc, làm nàng nhớ tới Triệu Vũ Quốc, nhưng rõ ràng có khác biệt so với ánh mắt của Triệu Vũ Quốc, tựa hồ là nhiều hơn một thứ gì đó.

Hắn buông lỏng bàn tay đang kiềm chế nàng, nhỏ giọng nói: "Tử Hạ rất an toàn, ngươi không cần đi tìm". Bạn đang xem tại TruyệnFULL.vn - www.TruyệnFULL.vn

Thủy Nhan cả người chấn động, không ngờ người này có thể nói ra tên Tử Hạ, nàng lại ngẩng đầu dò xét hắn, mang theo tìm tòi: "Ngươi là ai?".

"Cứ gọi ta là Ngải".

"Ngải…"Trong ấn tượng của Thủy Nhan, nàng chưa từng nghe thấy cái tên này, Triệu Vũ Quốc cũng chưa từng nhắc đến tên này.

Trong lúc Thủy Nhan sững sờ, hắn thuận thế nằm nghiêng trên sạp mềm dựng bên tường, lớp vải mỏng tà tà bên người, để lộ bờ ngực sáng bóng như ngọc, tóc lõa xõa hờ hững, hắn ngáp dài một cái tựa như rất mệt mỏi, hắn cũng không để ý đến Thủy Nhan đang bên cạnh, khẽ híp mắt giống như đang ngủ, bộ dáng mị hoặc có thể so với nữ nhân.

Thủy Nhan vẫn không buông tha, tiếp tục truy vấn: "Ngươi là ai?".

"Ngươi hỏi Quốc, hắn biết".

Thủy Nhan trong lòng rõ ràng, người hắn nói đến là Triệu Vũ Quốc, nhưng mặt ngoài vẫn nói: "Ta không biết người ngươi nói".

Khóe miệng Ngải khẽ cong lên, tựa như đang cười, lại tựa như tán thưởng thận trọng của Thủy Nhan: "Thưa dịp những người kia còn chưa phát hiện, ngươi nên mau trở về đi, bái Hoa thần có thể bái bao lâu chứ?"

Thủy Nhan kinh ngạc, thì ra từ khi nàng vào Nam viện hắn đã biết, mà một khi hắn đã biết, tự nhiên cũng có người khác chứng kiến, nghĩ đến đây, Thủy Nhan vội vã từ các con đường nhỏ quay lại.

Khi nàng đi đến dưới tàng cây quỳnh hoa, thì Hổ Tam Nương mang theo Trà Hương vừa lúc xuất hiện.

"Sao ngươi lại đến đây?"Chứng kiến Thủy Nhan đang thắp hương, Hổ Tam Nương cau mày hỏi.

Thủy Nhan đứng lên, nhìn Trà Hương không nói gì, mà Trà Hương có tật giật mình, vội xua tay nói: "Không phải muội, là Tam Nương đến tìm tỷ, muội đành dẫn người đi".

Thủy Nhan mỉm cười: "Ngươi hôm nay làm sao vậy? Như người mất hồn vậy, Tam Nương tới đây cũng không phải chuyện xấu gì, làm sao ngươi phải che che giấu giấu chứ?"

Trà Hương nhìn vào gương mặt ôn nhu của Thủy Nhan, không biết vì sao có cảm giác như lọt vào hầm băng, giống như không khí ở bốn phía đột nhiên biến mất, lập tức hô hấp không thông, nhất là câu mất hồn mất vía của nàng.

Vừa rồi là nàng vụng trộm đi tìm Tam Nương, bởi vì trải qua suy nghĩ cẩn thận, cùng với bị Thủy Nhan uy hiếp, chẳng bằng đi trước thông tri cho Hổ Tam Nương, vì thế nàng đã đem chuyện Thủy Nhan không có việc gì liền ương ngạnh muốn đến Nam viện bái thần hoa cho Hổ Tam Nương nghe, mà nàng có tật giật mình, nhìn thấy ánh mắt trầm lãnh của Thủy Nhan liền sợ đến mức nói năng lộn xộn.

"Được rồi, hai ngươi đừng nói lời vô nghĩa nữa, Quỳnh Hoa, sao con lại đến đây bái thần hoa?".

Thủy Nhan cung kính đáp: "Sở dĩ chọn nơi này là vì cái cây này".

"Cây này làm sao?"Hổ Tam Nương có chút không kiên nhẫn hỏi.

Thủy Nhan kinh ngạc trừng lớn hai mắt, "Chẳng lẽ ma ma quên tên của ta rồi sao?"

"Là Quỳnh Hoa!".

"Đúng vậy, từ lúc ma ma đổi tên cho ta, ta cảm thấy mang cái tên này mang vận may đến, vì thế ta nghĩ, một khi muốn bái thần hoa, liền bái thần quỳnh hoa".

Hổ Tam Nương nghe Thủy Nhan giải thích, khẽ quan sát đánh giá chung quanh, thấy bên người Thủy Nhan chỉ có Ách muội cùng Tiểu Ách, tâm tình cảnh giác cũng khẽ hạ xuống.

"Là vậy à, hiện tại con đã bái hoa thần xong đúng không?".

"Ưm, ta đang thu thập dự tính cùng hai vị tỷ muội trở về".

"Không phải ta nói con rồi sao, con mang theo Trà Hương chẳng phải tốt hơn hai tỷ muội này sao?"Hổ Tam Nương nói xong liền đẩy Trà Hương một cái, mà Trà Hương như giật mình tỉnh ngủ, vội vàng tiến lên thu thập mọi thứ.

Thủy Nhan hiểu được, Hổ Tam Nương là hoài nghi nàng, nàng dùng vẻ mặt ủy khuất nhìn Trà Hương, sau đó rất không tình nguyện nói: "Ma ma thích ta mang theo nàng, thì về sau ta đi đâu làm gì đều mang theo nàng là được…".

Nhìn thấy bộ dáng của Thủy Nhan, Hổ Tam Nương chợt hiểu được là nàng tức giận chuyện Trà Hương thông đồng cùng Triệu Vũ Quốc, trong lòng cũng cảm thấy buồn cười, đáy mắt lộ vẻ kinh miệt, lúc này một đám người tiến về bên này.

"Các ngươi thu thập xong liền lập tức quay về Bắc viện, ta sẽ về sau" Nói xong, ả bước về phía đám người.

Thủy Nhan trộm nhìn. Đám người kia ăn mặc khác với quy nô Bắc viện cùng nô tài Nam viện, cảm giác như một đám quỷ giữa ban ngày vậy, trong lòng thầm nghĩ: "Chỗ này đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Chapter
1 Chương 1-1: Tiết tử
2 Chương 1-2: Thành Hôn
3 Chương 2: Đêm động phòng hoa chúc
4 Chương 3: Hoa chúc huyết hận
5 Chương 4: Nghi hoặc về thân phận
6 Chương 5: Ta là Thủy Nhan!
7 Chương 6: Trầm lãnh
8 Chương 7: Mịt mờ khó hiểu
9 Chương 8: Nữ nhân này không tầm thường
10 Chương 9: Điều tra
11 Chương 10: Ánh trăng như nước
12 Chương 11: Ngũ nhi thú sự
13 Chương 12: Mặt Mày Tương Đối
14 Chương 13: Mị Lực Binh Thư
15 Chương 14: Thân Trúng Kỳ Độc
16 Chương 15: Mị Lực Gây Họa
17 Chương 16: Thủy Nhan Tức Giận
18 Chương 17: Công Tử Áo Lam
19 Chương 18: Rơi Vào Hổ Khẩu
20 Chương 19: Sơ Định Hiệp Nghị
21 Chương 20: Tử Cũng Có Thể Là Thẻ Bài
22 Chương 21: Tương Kế Tự Kế
23 Chương 22: Trí Nhớ Được Mở Ra
24 Chương 23: Huyết Ảnh Sương
25 Chương 24: Nguyên Nhân Cái Chết Của Hắc Bà
26 Chương 25: Tiểu Ách cùng Ách muội
27 Chương 26: Đẹp, làm sao mà giấu!
28 Chương 27: Đào hoa lâu (P1)
29 Chương 28: Đào hoa lâu (P2)
30 Chương 29: Đào hoa lâu (P3)
31 Chương 30: Giường êm nệm ấm
32 Chương 31: Tình hình trong màn trướng
33 Chương 32: Nụ Cười Duyên Dáng
34 Chương 33: Gấm Xanh Sở Vân Quốc
35 Chương 34: Tránh Nặng Tìm Nhẹ
36 Chương 35: Kéo Tơ (P1)
37 Chương 36: Kéo Tơ (P2)
38 Chương 37: Kéo Tơ (P3)
39 Chương 38: Nhận Giải Dược?
40 Chương 39: Lợi Dụng Trà Hương
41 Chương 40: Ấn Tượng Tấn Quốc
42 Chương 41: Quân Cờ Vì Ai
43 Chương 42: Tin Tức Tử Hạ
44 Chương 43: Tâm Kế Thủy Nhan
45 Chương 44: Tới Viện Bái Lạy Hoa Thần
46 Chương 45: Ngươi Là Ai?
47 Chương 46: Trà Hương Nhụt Chí
48 Chương 47: Hắc Dạ Kinh Phong
49 Chương 48: Nước Tắm Màu Đỏ
50 Chương 49: Xử Lý Miệng Vết Thương
51 Chương 50: Thân phận Tử Hạ
52 Chương 51: Chém giết
53 Chương 52: Ký ức huyết sắc
54 Chương 53: Phủ thái tử
55 Chương 54: Giải thích nghi hoặc
56 Chương 55: Tử Ngọc Loan Bội
57 Chương 56: Thực hiện lời hứa
58 Chương 57: Cố Nhân mời
59 Chương 58: Ẩm trà tự sự
60 Chương 59: Hữu tình lạnh bạc
61 Chương 60: Trở lại biệt uyển
62 Chương 61: Tâm sự thật mạnh
63 Chương 62
64 Chương 63: Mắt mờ tâm minh
65 Chương 64: Hạ Ngải moi tim
66 Chương 65: Vấn tâm
67 Chương 66: Thủy Nhan chuyển biến
68 Chương 67
69 Chương 68: Liên thủ giết đâm
70 Chương 69: Nghĩ tới sẽ phải nói
71 Chương 70: Tâm thái Thủy Nhan
72 Chương 71: Kiến thức đầu đường
73 Chương 72: Đau lòng
74 Chương 73: Hiểu
75 Chương 74: Thủy Nhan cố gắng
76 Chương 75: Quyết định
77 Chương 76: Cuộc thi thuyền rồng sông Mịch La
78 Chương 77: Trúng kế
79 Chương 78: Quy tức pháp
80 Chương 79: Triệu Vũ Quốc hoảng hốt
81 Chương 80: Say mèm
82 Chương 81: Lựa chọn quyết định
83 Chương 82: Ta tên Tuyết Dao
84 Chương 83: Tuyết Dao bình tĩnh
85 Chương 84: Phá vòng vây
86 Chương 85: Phải sống cho ta!
87 Chương 86: Tứ Hoàng tử Điểm Thương quốc
88 Chương 87: Lục Hổ
89 Chương 88: Triệu Minh Thành
90 Chương 89: Kẻ làm vua, Hạ Ngải!
91 Chương 90: Lão đại Tuyết Dao
92 Chương 91: Một góc ngự hoa viên
93 Chương 92: Hồ Trúc Khê
94 Chương 93: Tô Tiệp Dư
95 Chương 94: Bắt được
96 Chương 95: Toan tính cắt đứt thương tâm
Chapter

Updated 96 Episodes

1
Chương 1-1: Tiết tử
2
Chương 1-2: Thành Hôn
3
Chương 2: Đêm động phòng hoa chúc
4
Chương 3: Hoa chúc huyết hận
5
Chương 4: Nghi hoặc về thân phận
6
Chương 5: Ta là Thủy Nhan!
7
Chương 6: Trầm lãnh
8
Chương 7: Mịt mờ khó hiểu
9
Chương 8: Nữ nhân này không tầm thường
10
Chương 9: Điều tra
11
Chương 10: Ánh trăng như nước
12
Chương 11: Ngũ nhi thú sự
13
Chương 12: Mặt Mày Tương Đối
14
Chương 13: Mị Lực Binh Thư
15
Chương 14: Thân Trúng Kỳ Độc
16
Chương 15: Mị Lực Gây Họa
17
Chương 16: Thủy Nhan Tức Giận
18
Chương 17: Công Tử Áo Lam
19
Chương 18: Rơi Vào Hổ Khẩu
20
Chương 19: Sơ Định Hiệp Nghị
21
Chương 20: Tử Cũng Có Thể Là Thẻ Bài
22
Chương 21: Tương Kế Tự Kế
23
Chương 22: Trí Nhớ Được Mở Ra
24
Chương 23: Huyết Ảnh Sương
25
Chương 24: Nguyên Nhân Cái Chết Của Hắc Bà
26
Chương 25: Tiểu Ách cùng Ách muội
27
Chương 26: Đẹp, làm sao mà giấu!
28
Chương 27: Đào hoa lâu (P1)
29
Chương 28: Đào hoa lâu (P2)
30
Chương 29: Đào hoa lâu (P3)
31
Chương 30: Giường êm nệm ấm
32
Chương 31: Tình hình trong màn trướng
33
Chương 32: Nụ Cười Duyên Dáng
34
Chương 33: Gấm Xanh Sở Vân Quốc
35
Chương 34: Tránh Nặng Tìm Nhẹ
36
Chương 35: Kéo Tơ (P1)
37
Chương 36: Kéo Tơ (P2)
38
Chương 37: Kéo Tơ (P3)
39
Chương 38: Nhận Giải Dược?
40
Chương 39: Lợi Dụng Trà Hương
41
Chương 40: Ấn Tượng Tấn Quốc
42
Chương 41: Quân Cờ Vì Ai
43
Chương 42: Tin Tức Tử Hạ
44
Chương 43: Tâm Kế Thủy Nhan
45
Chương 44: Tới Viện Bái Lạy Hoa Thần
46
Chương 45: Ngươi Là Ai?
47
Chương 46: Trà Hương Nhụt Chí
48
Chương 47: Hắc Dạ Kinh Phong
49
Chương 48: Nước Tắm Màu Đỏ
50
Chương 49: Xử Lý Miệng Vết Thương
51
Chương 50: Thân phận Tử Hạ
52
Chương 51: Chém giết
53
Chương 52: Ký ức huyết sắc
54
Chương 53: Phủ thái tử
55
Chương 54: Giải thích nghi hoặc
56
Chương 55: Tử Ngọc Loan Bội
57
Chương 56: Thực hiện lời hứa
58
Chương 57: Cố Nhân mời
59
Chương 58: Ẩm trà tự sự
60
Chương 59: Hữu tình lạnh bạc
61
Chương 60: Trở lại biệt uyển
62
Chương 61: Tâm sự thật mạnh
63
Chương 62
64
Chương 63: Mắt mờ tâm minh
65
Chương 64: Hạ Ngải moi tim
66
Chương 65: Vấn tâm
67
Chương 66: Thủy Nhan chuyển biến
68
Chương 67
69
Chương 68: Liên thủ giết đâm
70
Chương 69: Nghĩ tới sẽ phải nói
71
Chương 70: Tâm thái Thủy Nhan
72
Chương 71: Kiến thức đầu đường
73
Chương 72: Đau lòng
74
Chương 73: Hiểu
75
Chương 74: Thủy Nhan cố gắng
76
Chương 75: Quyết định
77
Chương 76: Cuộc thi thuyền rồng sông Mịch La
78
Chương 77: Trúng kế
79
Chương 78: Quy tức pháp
80
Chương 79: Triệu Vũ Quốc hoảng hốt
81
Chương 80: Say mèm
82
Chương 81: Lựa chọn quyết định
83
Chương 82: Ta tên Tuyết Dao
84
Chương 83: Tuyết Dao bình tĩnh
85
Chương 84: Phá vòng vây
86
Chương 85: Phải sống cho ta!
87
Chương 86: Tứ Hoàng tử Điểm Thương quốc
88
Chương 87: Lục Hổ
89
Chương 88: Triệu Minh Thành
90
Chương 89: Kẻ làm vua, Hạ Ngải!
91
Chương 90: Lão đại Tuyết Dao
92
Chương 91: Một góc ngự hoa viên
93
Chương 92: Hồ Trúc Khê
94
Chương 93: Tô Tiệp Dư
95
Chương 94: Bắt được
96
Chương 95: Toan tính cắt đứt thương tâm