Chương 10: Ánh trăng như nước

Thủy Nhan nương bóng đêm đứng ở bên cạnh cửa sổ phòng Triệu Vũ Quốc, trong phòng có ánh đèn, ngược lại với bên ngoài đang ngập tràn bóng tối, nàng đứng im dưới tán cây đại thụ không nhúc nhích, ánh mắt chăm chú nhìn xuyên qua cành lá vào phòng Triệu Vũ Quốc.

Chỉ thấy hắn đang chăm chú nhìn vào một quyển sách, nhìn bìa sách, Thủy Nhan cảm thấy sự quen thuộc, không biết vì sao, bìa sách màu xanh lam kia khiến cô xúc động đến thế.

Cố ngăn chặn cơn xúc động, nàng tiếp tục chăm chú nhìn vào phòng Triệu Quốc Vũ, một nén nhang trôi qua, hai nén nhang trôi qua…

Hắn vẫn như cũ không có chút thay đôi nào, mà cô cũng thế, vẫn đứng im lặng dưới tán cây, ánh mắt vẫn bình lặng, đúng lúc này, một con rắn nhỏ từ trong bụi cỏ chậm rãi đi ra.

Lưỡi hồng thè ra, trong bóng đêm làm cho người ta càng thêm sợ hãi, Thủy Nhan lại không hoảng sợ cúi đầu nhìn xem loại rắn này loại gì. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.m

Đang nhìn con rắn xanh thì trong đầu không biết cái gì mách cho nàng biết rằng con rắn này không có độc. Nàng không còn để ý tới việc nó bò qua chân mà thu hồi ánh mắt, tiếp tục nhìn vào trong phòng Triệu Vũ Quốc.

Con rắn nhỏ kia không hề kiêng nể gì, chậm rãi bò qua chân nàng, cảm giác lạnh thấu xương từ sau lưng truyền lại, mặt Thủy Nhan chẳng mảy may biến sắc, vẫn lạnh lùng tựa sương đêm…

Đột nhiên, trong phòng Triệu Vũ Quốc dịch chuyển, hắn ngẩng đầu lên, hai mắt như đuốc, giống như có lực xuyên thấu, không rõ hắn tìm kiếm cái gì, phóng tầm mắt bay về phía nàng.

Cho dù nàng có tố chất vững vàng, nhưng bất ngờ không phòng thủ bị bắt gặp như thế, trong lòng cũng sẽ run lên, ngay sau đó, cả người dựng hết lông tơ, nhưng cũng chỉ vù qua một nhịp thở, nàng rất nhanh trấn tĩnh lại, nhìn xuống phía dưới, vẫn không nhúc nhích, vững chắc như bức phù điêu, ánh mắt phóng tới kia khiến nàng có cảm giác lạnh thấu xương.

Đến lúc nàng khôi phục lại bình thường, Triệu Vũ Quốc lại thu hồi ánh mắt, cúi đầu tiếp tục đọc sách, nhưng nàng ở bên ngoài hiểu rõ hắn đã nhìn thấy gì, khóe môi còn gợi lên như thể gặp chuyện gì đó thú vị lắm.

Thủy Nhan nhíu mày, trong lòng có cảm giác như bị người khác đùa bỡn, có chút buồn bực đưa mắt nhìn Triệu Vũ Quốc đang đọc sách, nàng lặng yên rời khỏi tán cây, mắt nhìn thấy con rắn nhỏ kia đang bò quay lại chỗ nàng đứng…

Chứng kiến thân ảnh thướt tha kia biến mất, Triệu Vũ Quốc buông quyển sách xuống, trầm giọng nói: "Đi ra!"

Phút chốc, trên xà nhà một bóng đen xuất hiện, một khắc sau, bóng đen này quỳ gối trước mặt Triệu Vũ Quốc

Hắn hỏi: "Vừa rồi ngươi thấy gì?"

Bóng đen đáp lời: "Thuộc hạ thấy vị cô nương kia đứng yên dưới tán cây thật lâu, thẳng lưng nhìn về phía công tử, một con rắn xanh bò qua chân nàng, nàng cũng không hề quan tâm."

"Ân, ta biết rồi, từ giờ trở đi, ngươi rút về, không cần đi theo nàng."

Triệu Vũ Quốc buông hẳn sách ra, đưa tay vuốt cằm, mấy sợi râu đâm vào tay hắn, nhưng mà hắn không quan tâm, suy nghĩ tới một việc gì đó.

Thạch Đông Thăng nói, hằng ngày nàng đều dành thời gian đi lại những con đường trong biệt uyệt, nàng rất thông minh, thích ứng nhanh.

Nhưng THạch Đông Thăng làm sao biết, năm đó hắn chỉ dùng có nửa ngày thời gian đã tìm được lãnh cung nhốt Mẫu Phi, phá cửa xông vào cứu nữ nhân đáng thương kia ra khỏi biển lửa. Cũng vào lúc đó, hắn chứng thực được thân phận của mình…

"Có thể từ vấn đề căn bản tìm ra đáp án, rất tốt!" Triệu Vũ Quốc nhìn những chiếc lá vàng ngoài cửa sổ lả tả lay động trong gió thầm nói.

Thủy Nhan lựa chọn một đường gần đây nhất đã đi qua để quay trở về, mặc dù không dễ dàng chút nào…

Trở lại trong phòng, dưới ánh đèn, Thủy Nhan đánh giá đôi giày thêu của mình, hình như xem ra đã mất đi hình dáng ban đầu, nội tâm nàng bực bội, "giày vốn dĩ dùng để đi đường, nên ưu tiên bền là trên hết, dùng sợi gai mà làm, chứ dùng gấm vóc, bông tơ gì đó, nhìn thì đẹp mắt nhưng nhanh chóng bị hỏng, lại còn thêu hoa làm chi nữa, giày vốn dĩ bị che khuất sau váy rồi? Thật là lãng phí thời gian quá đi…"

Triệu Vũ Quốc cùng Thạch Đông Thăng nói chuyện gì nàng nghe không rõ, do khoảng cách quá xa, nhưng biểu hiện cười mà như không cười kia của Triệu Vũ Quốc hoàn toàn lọt vào mắt nàng.

Thủy Nhan có chút rối bời, "Hắn phát hiện ra mình tìm hiểu?"

Nhưng sau đó lại nghĩ, "Hắn vì cái gì mà thản nhiên như không?"

Thủy Nhan sẽ không tìm hiểu chuyện không phải của bản thân mình, nàng chỉ nhằm vào vấn đề mấu chốt mà cân nhắc, trải qua điều tra đêm nay, một lần nữa nàng cảm giác mình không phải là người được chuộc từ Thanh lâu ra nhờ tay kẻ kia.

Nói đến thanh lâu, hôm nay nàng rốt cục đã hiểu đó là nơi thế nào, thì ra đó là địa điểm mà nam nhân tới mua hoa thưởng nguyệt, đương nhiên, là nàng nghe lén được trong lúc nghe mấy tên nô tài nói chuyện với nhau, bọn họ cũng nói, nếu nữ nhân có tiền, cũng có thể đi đến địa phương đó…

Nàng biết về thanh lâu xong, trực giác báo cho nàng biết, bản thân không phải đi ra từ chỗ đó, nếu như chứng minh được mình không phải đi ra từ chỗ đó, thì sẽ chứng minh được rằng nàng không phải nô tài của hắn!

Nghĩ đến đây, trong lòng có nhiều mối nghi hoặc đột nhiên sáng sủa hơn nhiều, tháo bỏ hài, thả tóc ra, vui vẻ ở trong phòng, khiến nàng vừa mỹ lại vừa như một đứa trẻ, nhìn nàng thì đã mười tám mười chín tuổi, nhưng lúc này đây chỉ như một cô thiếu nữ đang dậy thì…

Ánh trăng ôn nhu xuyên thấu cửa sổ rơi trong phòng, như một lớp lụa mỏng đeo trên gương mặt nõn nà của nàng, bởi vì tâm tình sung sướng mà má hơi hồng, khiến nàng như có thêm sự kiều mị, kiều mà không tầm thường, mị mà không tà, e rằng dùng từ xinh đẹp cũng không đủ để mô tả, mà ngay cả người đứng bên ngoài cũng lặng đi – Triệu Vũ Quốc giờ phút này đang được chứng kiến một màn kinh ngạc.

Hắn không nghĩ tới, nữ nhân xinh đẹp có thể tới mức này, như một đóa quỳnh, im lặng nở rộ, vẻ đẹp có nó chưa bao giờ phụ thuộc bất kì kẻ nào, vật nào, chỉ là vì mình.

Triệu Vũ Quốc nhìn thấy Thủy Nhan vì cảm nhận ra thân phậ của mình mà vui sướng đến vậy, hắn không có nhíu mày, ngược lại khẽ gật đầu, thích thú tức thì quay người biến mất trong bóng đêm…

Mà trong phòng cùng lúc Thủy Nhan cảm nhận thấy ngoài cửa sổ như có người nhìn nàng chăm chú, vội nhìn ra cửa sổ, chỉ thấy cây cối lay động, ngoại trừ tiếng gió lao xào, tất cả im lặng.

Nàng ngẩng đầu nhìn ánh trăng sáng tỏ, lộ ra nụ cười khó hiểu: "Ngày mai, ta nên đi ra ngoài một chút!"

Chapter
1 Chương 1-1: Tiết tử
2 Chương 1-2: Thành Hôn
3 Chương 2: Đêm động phòng hoa chúc
4 Chương 3: Hoa chúc huyết hận
5 Chương 4: Nghi hoặc về thân phận
6 Chương 5: Ta là Thủy Nhan!
7 Chương 6: Trầm lãnh
8 Chương 7: Mịt mờ khó hiểu
9 Chương 8: Nữ nhân này không tầm thường
10 Chương 9: Điều tra
11 Chương 10: Ánh trăng như nước
12 Chương 11: Ngũ nhi thú sự
13 Chương 12: Mặt Mày Tương Đối
14 Chương 13: Mị Lực Binh Thư
15 Chương 14: Thân Trúng Kỳ Độc
16 Chương 15: Mị Lực Gây Họa
17 Chương 16: Thủy Nhan Tức Giận
18 Chương 17: Công Tử Áo Lam
19 Chương 18: Rơi Vào Hổ Khẩu
20 Chương 19: Sơ Định Hiệp Nghị
21 Chương 20: Tử Cũng Có Thể Là Thẻ Bài
22 Chương 21: Tương Kế Tự Kế
23 Chương 22: Trí Nhớ Được Mở Ra
24 Chương 23: Huyết Ảnh Sương
25 Chương 24: Nguyên Nhân Cái Chết Của Hắc Bà
26 Chương 25: Tiểu Ách cùng Ách muội
27 Chương 26: Đẹp, làm sao mà giấu!
28 Chương 27: Đào hoa lâu (P1)
29 Chương 28: Đào hoa lâu (P2)
30 Chương 29: Đào hoa lâu (P3)
31 Chương 30: Giường êm nệm ấm
32 Chương 31: Tình hình trong màn trướng
33 Chương 32: Nụ Cười Duyên Dáng
34 Chương 33: Gấm Xanh Sở Vân Quốc
35 Chương 34: Tránh Nặng Tìm Nhẹ
36 Chương 35: Kéo Tơ (P1)
37 Chương 36: Kéo Tơ (P2)
38 Chương 37: Kéo Tơ (P3)
39 Chương 38: Nhận Giải Dược?
40 Chương 39: Lợi Dụng Trà Hương
41 Chương 40: Ấn Tượng Tấn Quốc
42 Chương 41: Quân Cờ Vì Ai
43 Chương 42: Tin Tức Tử Hạ
44 Chương 43: Tâm Kế Thủy Nhan
45 Chương 44: Tới Viện Bái Lạy Hoa Thần
46 Chương 45: Ngươi Là Ai?
47 Chương 46: Trà Hương Nhụt Chí
48 Chương 47: Hắc Dạ Kinh Phong
49 Chương 48: Nước Tắm Màu Đỏ
50 Chương 49: Xử Lý Miệng Vết Thương
51 Chương 50: Thân phận Tử Hạ
52 Chương 51: Chém giết
53 Chương 52: Ký ức huyết sắc
54 Chương 53: Phủ thái tử
55 Chương 54: Giải thích nghi hoặc
56 Chương 55: Tử Ngọc Loan Bội
57 Chương 56: Thực hiện lời hứa
58 Chương 57: Cố Nhân mời
59 Chương 58: Ẩm trà tự sự
60 Chương 59: Hữu tình lạnh bạc
61 Chương 60: Trở lại biệt uyển
62 Chương 61: Tâm sự thật mạnh
63 Chương 62
64 Chương 63: Mắt mờ tâm minh
65 Chương 64: Hạ Ngải moi tim
66 Chương 65: Vấn tâm
67 Chương 66: Thủy Nhan chuyển biến
68 Chương 67
69 Chương 68: Liên thủ giết đâm
70 Chương 69: Nghĩ tới sẽ phải nói
71 Chương 70: Tâm thái Thủy Nhan
72 Chương 71: Kiến thức đầu đường
73 Chương 72: Đau lòng
74 Chương 73: Hiểu
75 Chương 74: Thủy Nhan cố gắng
76 Chương 75: Quyết định
77 Chương 76: Cuộc thi thuyền rồng sông Mịch La
78 Chương 77: Trúng kế
79 Chương 78: Quy tức pháp
80 Chương 79: Triệu Vũ Quốc hoảng hốt
81 Chương 80: Say mèm
82 Chương 81: Lựa chọn quyết định
83 Chương 82: Ta tên Tuyết Dao
84 Chương 83: Tuyết Dao bình tĩnh
85 Chương 84: Phá vòng vây
86 Chương 85: Phải sống cho ta!
87 Chương 86: Tứ Hoàng tử Điểm Thương quốc
88 Chương 87: Lục Hổ
89 Chương 88: Triệu Minh Thành
90 Chương 89: Kẻ làm vua, Hạ Ngải!
91 Chương 90: Lão đại Tuyết Dao
92 Chương 91: Một góc ngự hoa viên
93 Chương 92: Hồ Trúc Khê
94 Chương 93: Tô Tiệp Dư
95 Chương 94: Bắt được
96 Chương 95: Toan tính cắt đứt thương tâm
Chapter

Updated 96 Episodes

1
Chương 1-1: Tiết tử
2
Chương 1-2: Thành Hôn
3
Chương 2: Đêm động phòng hoa chúc
4
Chương 3: Hoa chúc huyết hận
5
Chương 4: Nghi hoặc về thân phận
6
Chương 5: Ta là Thủy Nhan!
7
Chương 6: Trầm lãnh
8
Chương 7: Mịt mờ khó hiểu
9
Chương 8: Nữ nhân này không tầm thường
10
Chương 9: Điều tra
11
Chương 10: Ánh trăng như nước
12
Chương 11: Ngũ nhi thú sự
13
Chương 12: Mặt Mày Tương Đối
14
Chương 13: Mị Lực Binh Thư
15
Chương 14: Thân Trúng Kỳ Độc
16
Chương 15: Mị Lực Gây Họa
17
Chương 16: Thủy Nhan Tức Giận
18
Chương 17: Công Tử Áo Lam
19
Chương 18: Rơi Vào Hổ Khẩu
20
Chương 19: Sơ Định Hiệp Nghị
21
Chương 20: Tử Cũng Có Thể Là Thẻ Bài
22
Chương 21: Tương Kế Tự Kế
23
Chương 22: Trí Nhớ Được Mở Ra
24
Chương 23: Huyết Ảnh Sương
25
Chương 24: Nguyên Nhân Cái Chết Của Hắc Bà
26
Chương 25: Tiểu Ách cùng Ách muội
27
Chương 26: Đẹp, làm sao mà giấu!
28
Chương 27: Đào hoa lâu (P1)
29
Chương 28: Đào hoa lâu (P2)
30
Chương 29: Đào hoa lâu (P3)
31
Chương 30: Giường êm nệm ấm
32
Chương 31: Tình hình trong màn trướng
33
Chương 32: Nụ Cười Duyên Dáng
34
Chương 33: Gấm Xanh Sở Vân Quốc
35
Chương 34: Tránh Nặng Tìm Nhẹ
36
Chương 35: Kéo Tơ (P1)
37
Chương 36: Kéo Tơ (P2)
38
Chương 37: Kéo Tơ (P3)
39
Chương 38: Nhận Giải Dược?
40
Chương 39: Lợi Dụng Trà Hương
41
Chương 40: Ấn Tượng Tấn Quốc
42
Chương 41: Quân Cờ Vì Ai
43
Chương 42: Tin Tức Tử Hạ
44
Chương 43: Tâm Kế Thủy Nhan
45
Chương 44: Tới Viện Bái Lạy Hoa Thần
46
Chương 45: Ngươi Là Ai?
47
Chương 46: Trà Hương Nhụt Chí
48
Chương 47: Hắc Dạ Kinh Phong
49
Chương 48: Nước Tắm Màu Đỏ
50
Chương 49: Xử Lý Miệng Vết Thương
51
Chương 50: Thân phận Tử Hạ
52
Chương 51: Chém giết
53
Chương 52: Ký ức huyết sắc
54
Chương 53: Phủ thái tử
55
Chương 54: Giải thích nghi hoặc
56
Chương 55: Tử Ngọc Loan Bội
57
Chương 56: Thực hiện lời hứa
58
Chương 57: Cố Nhân mời
59
Chương 58: Ẩm trà tự sự
60
Chương 59: Hữu tình lạnh bạc
61
Chương 60: Trở lại biệt uyển
62
Chương 61: Tâm sự thật mạnh
63
Chương 62
64
Chương 63: Mắt mờ tâm minh
65
Chương 64: Hạ Ngải moi tim
66
Chương 65: Vấn tâm
67
Chương 66: Thủy Nhan chuyển biến
68
Chương 67
69
Chương 68: Liên thủ giết đâm
70
Chương 69: Nghĩ tới sẽ phải nói
71
Chương 70: Tâm thái Thủy Nhan
72
Chương 71: Kiến thức đầu đường
73
Chương 72: Đau lòng
74
Chương 73: Hiểu
75
Chương 74: Thủy Nhan cố gắng
76
Chương 75: Quyết định
77
Chương 76: Cuộc thi thuyền rồng sông Mịch La
78
Chương 77: Trúng kế
79
Chương 78: Quy tức pháp
80
Chương 79: Triệu Vũ Quốc hoảng hốt
81
Chương 80: Say mèm
82
Chương 81: Lựa chọn quyết định
83
Chương 82: Ta tên Tuyết Dao
84
Chương 83: Tuyết Dao bình tĩnh
85
Chương 84: Phá vòng vây
86
Chương 85: Phải sống cho ta!
87
Chương 86: Tứ Hoàng tử Điểm Thương quốc
88
Chương 87: Lục Hổ
89
Chương 88: Triệu Minh Thành
90
Chương 89: Kẻ làm vua, Hạ Ngải!
91
Chương 90: Lão đại Tuyết Dao
92
Chương 91: Một góc ngự hoa viên
93
Chương 92: Hồ Trúc Khê
94
Chương 93: Tô Tiệp Dư
95
Chương 94: Bắt được
96
Chương 95: Toan tính cắt đứt thương tâm