Chương 71: Bất ngờ trong bất ngờ

Tác giả: Luna Huang

Mọi người cùng nhau xuất phủ, Niên Khai Điềm vẫn là khoác tay Lương Tuấn Hy không hề buông tay. Hắn tuy thông thuộc đường đi, nhưng đường lớn rất đông nhỡ lại phát sinh chuyện phi lễ như lần trước thì nguy.

Niên Tuệ Nhàn lại khó chịu nắm một bên tay của Niên Khai Điềm, “Ngươi giao Hy ca cho Bá sư huynh đi, nam nữ giữa đường lôi lôi kéo kéo như vậy còn ra thể thống gì?”

“Hắn nhìn không thấy, ta biết làm sao?” Niên Khai Điềm như là rất vô tội đáp, kỳ thực nàng là cố ý làm như vậy để nàng ta biết khó mà lui.

Niên Tuệ Nhàn tuy ấm ức nhưng cũng nói không được gì nữa, Bước trên đường không bao lâu thì Niên Tuệ Nhàn muốn tách ra: “Nữ nhân chúng ta muốn mua chút đồ, các ngươi tự đi đi.”

“Ngươi muốn mua thứ gì mà không để bọn họ theo?” Niên Khai Điềm ném ra một câu hỏi, tay không quên nghịch chiếc trống lắc vừa mua.

“Đương nhiên là mua đồ của nữ nhân rồi.” Niên Tuệ Nhàn có chút khó khăn đáp trả, mặt nàng lúc này vô cùng khó coi trừng mắt hai nam nhân kia.

Niên Khai Điềm lấy trống lắc chỉ vào Bá Cao Minh vui vẻ tuyên bố: “Tam sư huynh hồi phủ đi, chúng ta đi với Hy là được rồi.” Sau đó nàng cười tít mắt hướng Niên Tuệ Nhàn nói: “Hy nhìn không thấy, có đi với chúng ta cũng không có gì phải ngại.”

“Ngươi không ngại ta ngại.” Niên Tuệ Nhàn lại bày vẻ mặt đầy ủy khuất cùng ngượng ra lấy đồng tình. Nàng vốn chỉ muốn đi cùng Niên Khai Điềm, đột nhiên lại xuất hiện thêm hai tên phá đám, thật tức chết mà.

“Vậy ngươi đi một mình đi, chúng ta hồi phủ.” Niên Khai Điềm xua xua tay cầm trống lắc chuẩn bị kéo Lương Tuấn Hy ly khai.

Nhìn thấy vậy một màn, Niên Tuệ Nhàn gạt tay hai người ra, kéo Niên Khai Điềm sang một bên thì thầm: “Thật ra là Hứa sư huynh muốn tạo bất ngờ cho ngươi, ta vốn muốn mang ngươi đến xem nhưng lại bị bọn họ chặn mất. Ngươi để bọn họ về đi.”

Niên Khai Điềm lập tức hiểu rõ mục đích Niên Tuệ Nhàn đến tìm mình, nàng nhếch môi đầy khinh bỉ, cao giọng nói: “Nguyên lai hôm nay còn có đại sư huynh nữa a. Vậy chúng ta cùng đi gặp đi, càng nhiều người càng vui mà, phải không tam sư huynh?”

Quả như Niên Khai Điềm dự đoán, Bá Cao Minh cực kỳ hào hứng tán thành. Lương Tuấn Hy lại không có ý kiến, bởi hắn biết rõ sẽ không có chuyện nàng nhìn thấy bẫy mà vẫn xông vào nữa.

Chỉ là nghe được Niên Tuệ Nhàn do dự, hắn liền nói: “Nếu tam tiểu thư cảm thấy chúng ta phiền phức vậy thì để ta một mình trở về vậy.” Sau đó hắn nâng một tay lên: “Điềm Điềm, phiền nàng đưa ta hồi phủ.”

“Được.” Niên Khai Điềm cực kỳ nhiệt tình đáp ứng. Nàng biết Lương Tuấn Hy đang bức ép Niên Tuệ Nhàn, đương nhiên cũng sẽ phụ họa. Đừng mơ tưởng kéo nàng với Hứa Bộ Nam nữa, chuyện đó đã là quá khứ rồi.

“Được rồi, cùng đi.” Niên Tuệ Nhàn bất đắc dĩ phải thỏa thuận. Trước dỗ Niên Khai Điềm đến đó trước, sau lại tìm cách tách bọn họ ra để nàng ta ở cùng một chỗ với Hứa Bộ Nam vậy.

Bọn họ cùng đến một trà lâu, đứng ở trước căn phòng, Niên Tuệ Nhàn đưa tay gõ cửa xong nép sang một bên. Niên Khai Điềm lại ôm lấy cánh tay nàng ta buộc nàng ta phải đứng ở giữa cửa, bản thân nàng lại tránh ra một khoảng.

Cửa vừa mở đã thấy một bó hoa hồng đỏ rực trình ở trước mắt Niên Tuệ Nhàn, bó hoa đó cũng che đi đường nhìn của Hứa Bộ Nam. Nhân lúc đang kinh ngạc không người nào lên tiếng, Niên Khai Điềm vỗ tay vui vẻ nói: “Nguyên lai đường muội đưa ta đến đây là để xem đại sư huynh bày tỏ tâm ý với ngươi a. Vừa lúc có thêm hai người nữa cũng thấy được a, không cần chối nữa.”

“Sư muội.” Hứa Bộ Nam cùng Bá Cao Minh đồng loạt hô to biểu lộ phẫn nộ.

Hứa Bộ Nam đang định mở miệng, đột nhiên nghe được câu này, tay cầm hoa lập tức hạ xuống, mở to mắt nhìn Niên Tuệ Nhàn rồi lại chuyển sang Niên Khai Điềm. Vốn theo kế hoạch là Niên Khai Điềm đứng ở giữa cơ mà, hiện lại xuất hiện sự nhầm lẫn tai hại này, lại còn có thêm hai người làm chứng nữa.

“Tam sư huynh không nhìn thấy đại sư huynh đang tặng hoa cho đường muội sao? “Niên Khai Điềm nhân cơ hội này để chặt đứt huyễn mộng của Bá Cao Minh, “Hắn cố ý tạo bất ngờ cho đường muội, còn để chúng ta chứng kiến nữa a.” Nàng xem như bản thân không hề biết rằng Niên Tuệ Nhàn sớm nói với mình Hứa Bộ Nam chuẩn bị tất cả là cho nàng.

“Sư muội, ta...” Thần kinh của Hứa Bộ Nam đang rất căng thẳng, hắn một lòng chỉ muốn mau chóng giải thích mớ lộn xộn này mà thôi. Kế hoạch cưa cẩm Niên Khai Điềm để sau đi.

“Đại sư huynh đừng nói gì cả, chúng ta có mắt có thể nhìn thấy được ngươi đối với đường muội thế nào.” Niên Khai Điềm y như một người lương thiện rộng lượng, không chấp nhặt bất kỳ chuyện gì, chỉ cười nói rất bình thản: “Để hồi phủ ta nhất định nói cùng phụ mẫu, nếu nhị thúc mà biết ắt hẳn sẽ rất vui a.”

Niên Tuệ Nhàn cũng cấp cấp ngăn cản: “Đừng...”

“Đường muội đừng ngại, trưởng thành rồi nam thú nữ gả là chuyện bình thường, Niên gia chúng ta cũng đã lâu không có hỉ sự rồi, vẫn là hai người bắt đầu trước đi.” Niên Khai Điềm to giọng hơn cắt đứt âm thanh khẩn trương lại nhỏ của Niên Tuệ Nhàn.

“Không phải như vậy đâu!” Hứa Bộ Nam cũng một lòng khẩn trương không thể đặt xuống. Nếu là Niên Khai Điềm đi nói hết vậy hắn nỗ lực bao lâu nay cũng không có tác dụng gì rồi. Không, hắn tuyệt không để chuyện này xảy ra.

“Ý của đại sư huynh rằng đường muội nhà ta không hiền thục không xứng cho huynh thú?” Niên Khai Điềm chớp chớp mắt bày ra bộ dáng vô hại dồn người đến chân tường.

“Không phải.” Hứa Bộ Nam khổ sở nhăn mặt nói.

“Vậy là tốt rồi.” Niên Khai Điềm lại bật cười, “Ngươi tình ta nguyện, vậy rất tốt a. Ta cũng không làm phiền hai người nữa, vẫn là sớm trở về báo tin tức tốt với mọi người.”

Dứt lời, Niên Khai Điềm một tay ôm cánh tay của Lương Tuấn Hy một tay cường ngạnh nắm cánh tay của Bá Cao Minh kéo đi. Ba người cùng bước, chỉ có nàng cùng Lương Tuấn Hy cười đến sáng lạn, ngược lại Bá Cao Minh nóng đến muốn giết người, nhìn chằm chằm Niên Tuệ Nhàn cùng Hứa Bộ Nam.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Ra khỏi trà lâu một đoạn, Bá Cao Minh tức giận hất tay Niên Khai Điềm ra, “Sư muội, đó là chuyện gì?”

Bởi lúc này Niên Tuệ Nhàn nói rất nhỏ, nên ngoại trừ Niên Khai Điềm cũng chỉ có Lương Tuấn Hy thính lực tốt mới nghe được, nên hiện tại Bá Cao Minh hoàn toàn không biết đây chỉ là Niên Khai Điềm đẩy bọn họ xuống nước.

Niên Khai Điềm lại không lưu ý qua nhiều, chỉ nhẹ nhàng nói: “Trước mắt rành rành còn không rõ sao? Đường muội cùng đại sư huynh sớm động lòng với nhau rồi, huynh còn cố chấp không chịu tiếp thu?”

“Bá huynh, ta biết chuyện này rất khó tiếp thu, ta không có mắt cũng biết được, bó hồng lúc nãy rất nồng, sợ là Hứa huynh phí không ít bạc a.” Lương Tuấn Hy cảm thán nhớ lại lúc bó hồng xuất hiện, một trận hương hoa xông vào mũi. Vì có được Điềm Điềm không tiếc bỏ nhiều bạc như vậy a, đáng tiếc nếu là sớm một chút liền được rồi, hiện bị nàng nhìn thấu tất cả còn muốn lừa nàng là chuyện rất khó!

“Ta không tin ta không tin, ta phải đi hỏi nàng cho rõ.” Bá Cao Minh kích động đến như điên một dạng, rõ ràng Niên Tuệ Nhàn có ý với hắn, sao chớp mắt một cái liền chuyển sang Hứa Bộ Nam được. Nhất định là có uẩn khuất, hắn phải hỏi cho rõ.

“Còn muốn hỏi?” Niên Khai Điềm dùng lực túm tay hắn lại không để hắn như nguyện, “Nếu thực sự là hiểu lầm bọn họ sớm hướng chúng ta giải thích rồi, đằng này nào có đuổi theo, huynh còn muốn cố chấp?” Nàng biết rõ Hứa Bộ Nam sẽ tiếc bạc mà không đuổi theo nên mới tự tin xoay người mà ly khai.

Lương Tuấn Hy cũng giúp Niên Khai Điềm giữ chặt Bá Cao Minh, “Ta biết Bá huynh nhất thời khó chấp nhận, nhưng chuyện tình cảm rất khó miễn cưỡng.”

Chỉ là thấy Bá Cao Minh quá cố chấp nên hai người cùng nhau túm hắn áp trở về Bá gia. Còn không quên nói với Bá lão gia để hắn ở phủ nghỉ ngơi cho tốt. Bá lão gia thấy hắn hiện quá cuồng liền cho người bắt lại giam vào phòng, tuy hắn có thân thủ nhưng một lúc đấu với nhiều người, thua chắc rồi.

Sau khi ba người đi khỏi, Hứa Bộ Nam tức giận ném bó hoa to đắt tiền xuống đất, cánh hoa bay tứ tung rồi rơi trên mặt đất, nộ xích: “Đáng chết, chuyện sao lại thành thế này?” Nếu không phải hắn bỏ ra thật nhiều tiền thuê bao sương này thì lúc nãy hắn sớm đuổi theo rồi.

Niên Tuệ Nhàn cũng rất ấm ức, nàng đạp lên cánh hoa bước vào trong phòng đóng cửa lại, “Muội sợ nàng hẳn biết chút gì đó rồi.”

“Lấy cái não đó của nàng ta thì biết được cái gì.” Hứa Bộ Nam tức giận ngồi trên ghế, liên tục uống cạn hai ly trà. “Tên hạt tử kia cũng nào nhìn thấy được gì mà nói với nàng ta.”

“Là sợ tỷ tỷ phá hỏng chuyện của chúng ta.” Niên Tuệ Nhàn trầm giọng, ánh mắt hiện lại vài tia ngoan độc. Nếu là vậy thì đừng trách nàng rồi, đã sớm cảnh cáo nhưng tỷ tỷ vẫn luôn để ngoài tai, đến hiện tại phá hỏng tất cả.

Căn phòng đột nhiên rơi vào im lặng, Niên Tuệ Nhàn bước đến giường ngồi xuống quan sát xung quanh, âm thanh lại có chút tà mị: “Bộ Nam, đã phí không ít bạc rồi không bằng hưởng thụ một chút, đừng để những kẻ không biết điều đó làm ảnh hướng.”

Hứa Bộ Nam ngước mắt nhìn tiểu mỹ nhân nằm nghiên trên giường, dùng bộ dáng hấp dẫn nhất quyến rũ hắn. Hắn tà nhếch môi, bước đến giường, cũng đúng, bạc này không thể phí được. “Nàng càng ngày càng biết quyến rũ người khác rồi.”

“Người ta chỉ quyến rũ ngươi thôi.” Niên Tuệ Nhàn ôm lấy cổ hắn cười khúc khích.

Chapter
1 Chương 1: Lần nữa bắt đầu
2 Chương 2: Tính tình đại biến
3 Chương 3: Tự hứa thay đổi
4 Chương 4: Cảm tạ khó nói
5 Chương 5: Hạ định quyết tâm
6 Chương 6: Một thân thương thế
7 Chương 7: Đổi xưng hô đi
8 Chương 8: Mở miệng khiêu chiến
9 Chương 9: Cảm thấy trống trải
10 Chương 10: Không nói ra được
11 Chương 11: Lễ khinh ý trọng
12 Chương 12: Trù nghệ đặc biệt
13 Chương 13: Nàng lại giận hắn?
14 Chương 14: Không gặp người nào
15 Chương 15: Niên phủ có trộm
16 Chương 16: Ấm áp thấu tâm
17 Chương 17: Cùng tìm manh mối
18 Chương 18: Tam nhân chi tình
19 Chương 19: Con mắt đáng hận
20 Chương 20: Đắt như vậy a
21 Chương 21: Sợ tội tự sát
22 Chương 22: Mất hết uy tín
23 Chương 23: Lần đầu áp tiêu
24 Chương 24: Lọt vào phỉ ổ
25 Chương 25: Mở lời cầu thú
26 Chương 26: Tiếp tục lên đường
27 Chương 27: Cẩn thận trúng độc
28 Chương 28: Kinh thành phồn hoa
29 Chương 29: Dạo kinh thành
30 Chương 30: Đều đã có chủ ý
31 Chương 31: Vị chua nồng nặc
32 Chương 32: Có tướng phu thê
33 Chương 33: Bị nhìn trúng rồi
34 Chương 34: Lễ vật tâm đắc nhất
35 Chương 35: Mua y phục
36 Chương 36: Người có tiền thật tốt
37 Chương 37: Ăn nhầm thuốc nổ rồi
38 Chương 38: Không tiện từ chối
39 Chương 39: Nữ nhi là khó hiểu nhất
40 Chương 40: Điềm điềm xảy ra chuyện
41 Chương 41: Lừa người dối mình
42 Chương 42: Tâm trạng hỗn loạn
43 Chương 43: Thăm bệnh bệnh hay quấy rối
44 Chương 44: Truy vấn
45 Chương 45: Nhất kích xuyên tâm
46 Chương 46: Tâm ý của đại sư huynh
47 Chương 47: Yêu cầu kỳ quái
48 Chương 48: Phát hiện manh mối
49 Chương 49: Cảnh cáo
50 Chương 50: Lễ vật sinh thần
51 Chương 51: Tâm tình tan nát
52 Chương 52: Có chút dao động
53 Chương 53: Khiêu khích
54 Chương 54: Quyết định xuống nước
55 Chương 55: Sự thật trước mắt
56 Chương 56: Tâm ý tương đối
57 Chương 57: Không mắc mưu nữa
58 Chương 58: ‘mượn tạm’ mang về
59 Chương 59: Cứu người gặp nạn
60 Chương 60: Tự có ý nghĩ
61 Chương 61: Bất chấp hoàn cảnh
62 Chương 62: Suy nhược từ nhỏ
63 Chương 63: Áp tiêu gặp nạn
64 Chương 64: Có mỹ nhân ngư
65 Chương 65: Truy bắt hung thủ
66 Chương 66: Đại công cáo thành
67 Chương 67: Hắn đang nói gì?
68 Chương 68: Để ta suy nghĩ
69 Chương 69: Chấp nhận
70 Chương 70: Cùng nhau xuống phố
71 Chương 71: Bất ngờ trong bất ngờ
72 Chương 72: Tỷ muội ẩu đả
73 Chương 73: Không tin, làm khó
74 Chương 74: Thách thức thành thân
75 Chương 75: Lưỡng tình tương duyệt
76 Chương 76: Chính miệng thú nhận
77 Chương 77: Đồng sinh cộng tử
78 Chương 78: Tân hôn mới tính
79 Chương 79: Cố sự thuở nhỏ
80 Chương 80: Trở về tiêu cục
81 Chương 81: Hạ tràng thê thảm
82 Chương 82: Cha nương thiên vị
83 Chương 83: Cục diện rối rắm
84 Chương 84: Cùng làm bánh trung thu
85 Chương 85: Mang đi không được thì hủy
86 Chương 86: Nhạn thanh xuất giá
87 Chương 87: Cố sự chưa từng kể
88 Chương 88: Đoạt thân
89 Chương 89: Tố khổ
90 Chương 90: Nỗi lòng
91 Chương 91: Đáp ứng
92 Chương 92: Người lạ bái phỏng
93 Chương 93: Thân phận chân chính
94 Chương 94: Cự tuyệt
95 Chương 95: Đỗ vỡ
96 Chương 96: Tiếp nhận
97 Chương 97: Hỉ sự
98 Chương 98: Áp ‘tiêu’
Chapter

Updated 98 Episodes

1
Chương 1: Lần nữa bắt đầu
2
Chương 2: Tính tình đại biến
3
Chương 3: Tự hứa thay đổi
4
Chương 4: Cảm tạ khó nói
5
Chương 5: Hạ định quyết tâm
6
Chương 6: Một thân thương thế
7
Chương 7: Đổi xưng hô đi
8
Chương 8: Mở miệng khiêu chiến
9
Chương 9: Cảm thấy trống trải
10
Chương 10: Không nói ra được
11
Chương 11: Lễ khinh ý trọng
12
Chương 12: Trù nghệ đặc biệt
13
Chương 13: Nàng lại giận hắn?
14
Chương 14: Không gặp người nào
15
Chương 15: Niên phủ có trộm
16
Chương 16: Ấm áp thấu tâm
17
Chương 17: Cùng tìm manh mối
18
Chương 18: Tam nhân chi tình
19
Chương 19: Con mắt đáng hận
20
Chương 20: Đắt như vậy a
21
Chương 21: Sợ tội tự sát
22
Chương 22: Mất hết uy tín
23
Chương 23: Lần đầu áp tiêu
24
Chương 24: Lọt vào phỉ ổ
25
Chương 25: Mở lời cầu thú
26
Chương 26: Tiếp tục lên đường
27
Chương 27: Cẩn thận trúng độc
28
Chương 28: Kinh thành phồn hoa
29
Chương 29: Dạo kinh thành
30
Chương 30: Đều đã có chủ ý
31
Chương 31: Vị chua nồng nặc
32
Chương 32: Có tướng phu thê
33
Chương 33: Bị nhìn trúng rồi
34
Chương 34: Lễ vật tâm đắc nhất
35
Chương 35: Mua y phục
36
Chương 36: Người có tiền thật tốt
37
Chương 37: Ăn nhầm thuốc nổ rồi
38
Chương 38: Không tiện từ chối
39
Chương 39: Nữ nhi là khó hiểu nhất
40
Chương 40: Điềm điềm xảy ra chuyện
41
Chương 41: Lừa người dối mình
42
Chương 42: Tâm trạng hỗn loạn
43
Chương 43: Thăm bệnh bệnh hay quấy rối
44
Chương 44: Truy vấn
45
Chương 45: Nhất kích xuyên tâm
46
Chương 46: Tâm ý của đại sư huynh
47
Chương 47: Yêu cầu kỳ quái
48
Chương 48: Phát hiện manh mối
49
Chương 49: Cảnh cáo
50
Chương 50: Lễ vật sinh thần
51
Chương 51: Tâm tình tan nát
52
Chương 52: Có chút dao động
53
Chương 53: Khiêu khích
54
Chương 54: Quyết định xuống nước
55
Chương 55: Sự thật trước mắt
56
Chương 56: Tâm ý tương đối
57
Chương 57: Không mắc mưu nữa
58
Chương 58: ‘mượn tạm’ mang về
59
Chương 59: Cứu người gặp nạn
60
Chương 60: Tự có ý nghĩ
61
Chương 61: Bất chấp hoàn cảnh
62
Chương 62: Suy nhược từ nhỏ
63
Chương 63: Áp tiêu gặp nạn
64
Chương 64: Có mỹ nhân ngư
65
Chương 65: Truy bắt hung thủ
66
Chương 66: Đại công cáo thành
67
Chương 67: Hắn đang nói gì?
68
Chương 68: Để ta suy nghĩ
69
Chương 69: Chấp nhận
70
Chương 70: Cùng nhau xuống phố
71
Chương 71: Bất ngờ trong bất ngờ
72
Chương 72: Tỷ muội ẩu đả
73
Chương 73: Không tin, làm khó
74
Chương 74: Thách thức thành thân
75
Chương 75: Lưỡng tình tương duyệt
76
Chương 76: Chính miệng thú nhận
77
Chương 77: Đồng sinh cộng tử
78
Chương 78: Tân hôn mới tính
79
Chương 79: Cố sự thuở nhỏ
80
Chương 80: Trở về tiêu cục
81
Chương 81: Hạ tràng thê thảm
82
Chương 82: Cha nương thiên vị
83
Chương 83: Cục diện rối rắm
84
Chương 84: Cùng làm bánh trung thu
85
Chương 85: Mang đi không được thì hủy
86
Chương 86: Nhạn thanh xuất giá
87
Chương 87: Cố sự chưa từng kể
88
Chương 88: Đoạt thân
89
Chương 89: Tố khổ
90
Chương 90: Nỗi lòng
91
Chương 91: Đáp ứng
92
Chương 92: Người lạ bái phỏng
93
Chương 93: Thân phận chân chính
94
Chương 94: Cự tuyệt
95
Chương 95: Đỗ vỡ
96
Chương 96: Tiếp nhận
97
Chương 97: Hỉ sự
98
Chương 98: Áp ‘tiêu’