Chương 59: Cứu người gặp nạn

Khi vào rừng, Lương Tuấn Hy mới luyến tiếc buông tay nàng ra bắt đầu hái thảo dược. Niên Khai Điềm vẫn chưa từ bỏ hy vọng, nàng ngồi xổm bên cạnh hắn như con mèo nhỏ xin hắn, tựa tựa vào tay hắn: “Tuấn Hy!”

Lương Tuấn Hy quay sang cưng chìu cười ‘ân’ một tiếng lại tiếp tục công việc của mình. Nếu lúc này hắn nói, hắn yêu nàng, vậy nàng sẽ có phản ứng thế nào? Chỉ là hắn còn chưa kịp đắng đo xem nên nói hay không đã nghe nàng kinh hô.

“Bên kia có có người a!”

Niên Khai Điềm chỉ vừa nâng mắt liền đã thấy được người đó tựa cây đứng lên rồi lại ngã xuống, vậy nghĩa là người này sớm đã ở đây rồi, do hắn không đứng lên nên nàng không biết mà thôi. Nhưng nhìn hắn, hình như là bị thương nặng a.

“Kệ họ đi.” Lương Tuấn Hy hờ hững đáp một câu. Câu nói của nàng khiến tất cả hứng thú của hắn đều tuột mất rồi. Hắn là sớm biết bên kia có người, từ lúc có âm thanh ngã xuống đất phát sinh, nhưng là hắn cố ý xem như không biết, vậy mà nàng đi lôi ra.

“Nhưng người ta là bị thương nha.” Niên Khai Điềm đứng lên bước đến chỗ người kia. Nàng được trùng sinh, đương nhiên phải làm nhiều việc thiện tích đức rồi, nếu không chẳng phải uổng phí thượng thiên cho nàng trùng sinh sao?

Lương Tuấn Hy bất đắc dĩ đứng lên bước theo nàng. Hắn làm sao yên tâm nàng đi một mình cơ chứ, lỡ như người đó giả vờ cố ý dụ nàng thì sao?

Bước đến nơi, Niên Khai Điềm nhìn nam tử trước mặt sớm đã bất tỉnh, mà trên người hắn đầy máu. Vết thương bị đao chém trên bả vai không ngừng rỉ máu, thấm ướt cả y phục hoa lệ của hắn. Nàng đương nhiên không sợ những thứ này rồi, những thứ đời trước nàng thấy được còn đáng sợ hơn vậy nhiều.

“Chúng ta cứu hắn đi.”

Lương Tuấn Hy cười khổ, theo tay của nàng, hắn điểm huyệt cầm máu rồi đỡ nam tử kia lên vai của mình. “Mang hắn hồi phủ hay thuê khách điếm đây? Nàng nói xem.”

Niên Khai Điềm chạy đến chỗ lúc nãy bọn họ ngồi, mang giỏ cối của Lương Tuấn Hy lên vai rồi chạy lại về chỗ hắn. Nào có thể để một người lai lịch bất minh vào nhà được. “Thuê khách điếm đi.” Đã cứu người còn tiếc gì số tiền khách điếm chứ.

“Vậy đi thôi.” Lương Tuấn Hy nhàn nhạt nói ra một câu liền theo trí nhớ mà bước ra khu rừng.

Niên Khai Điềm ở bên liên tục vì hắn lau mồ hôi, chỉ là đi được một đoạn nàng vô tình nhìn thấy một nhà trúc cũ, “Đợi chút.” Nếu là nơi này có thể lưu lại vậy liền đỡ phải cõng hắn đi một đoạn xa như vậy rồi.

Bọn họ lui tới chỗ này rất nhiều lần, nên nhà trúc này không phải lần đầu thấy. Thế nhưng chưa từng đến gần, vì vậy cũng không biết có người nào sinh sống ở đó hay không.

Khi nàng bước đến nhà trúc, đảo mắt nhìn xung quanh đều là bụi, “Cho hỏi nơi này có người ở không?” Một lúc lâu không nghe có âm thanh trả lời, nàng đẩy cửa bước vào. Ai ngờ vừa đụng nhẹ cửa cũng rơi ra một cánh.

Vậy liền chứng tỏ là không có người ở rồi.

Nàng bước vào quan sát bên trong một mắt rồi lại thử hết bàn ghế cùng giường trúc bên trong. Ngoại trừ bụi bẩn thì vẫn còn chắc chắn, thiết nghĩ có thể sử dụng được. Nàng xoay tới xoay lui tìm thấy một mảnh vải cũ được vắt ở bên cửa sổ, lập tức cầm lấy lau giường.

Làm xong hết thảy nàng chạy về chỗ của Lương Tuấn Hy: “Bên đó có một ngôi nhà bị bỏ hoang, mang hắn đến đó đi.” Nàng khoác tay hắn cẩn thận đưa đến chỗ nhà gỗ.

Dưới sự giúp đỡ của Niên Khai Điềm, Lương Tuấn Hy thận lợi vào nhà, đặt nam nhân kia lên giường rồi đưa tay lau mồ hôi thở phào một hơi: “Nàng ở đây xem hắn, ta trở về lấy dược sương.”

Không để hắn xoay đi, nàng nhấn hắn xuống giường, “Ta trở về, ngươi lưu lại đi.” Tháo giỏ mây trên lưng xuống giao cho hắn.

“Nhưng...” Lương Tuấn Hy vừa há mồm phản bác đã bị nàng quát lên: “Ngươi rất muốn ta lưu lại cùng một nam nhân xa lạ ở nơi hoang vắng này sao? Nếu hắn tỉnh lại nổi lên ý đồ gì thì thế nào?”

Lương Tuấn Hy chỉ biết phì cười mà dặn dò nàng lấy dược sương cùng một chút dược khác rồi nói: “Vậy nàng đi cẩn thận nhé.” Người ta bị thương thành như vậy rồi còn có thể làm gì được mà nổi ý đồ chứ. Lấy dáng vẻ bệnh trạng này, đến một cô nương tay trói gà không chặt sợ là còn ứng phó không nỗi nữa kìa.

Niên Khai Điềm đáp một tiếng liền xoay người rời đi. Hắn nhìn không thấy, làm sao chạy nhanh bằng nàng được, vẫn là nàng đi mới tốt. Còn có hắn cõng nam nhân kia cũng rất mệt rồi, mà người mở miệng bảo cứu người lại là nàng nữa, nàng đương nhiên phải ra chút sức rồi.

Trở về phủ, ngoại làm theo lời dặn của hắn, nàng còn mang theo một kiện y phục mới dành cho đệ tử của tiêu cục, khăn, thau, gối chăn...Thước nhi nhìn nàng lom lom, sau đó ôm lấy nàng khóc nức nở: “Tiểu thư a, người bình tĩnh một chút, có chuyện gì từ từ nói có được không? Nếu người bỏ đi nô tỳ biết phải làm sao?”

Niên Khai Điềm ngửa đầu cười ha hả, búng lên trán của nàng ta một cái: “Ngươi nói đi đâu, ta mang đi cho người ta a. Đừng chậm trễ ta, mau buông ra đi.”

Thước nhi bĩu môi vỗ vỗ ngực: “Thế mà nô tỳ cứ tưởng...”

“Tưởng cái đầu ngươi a, còn không mau luyện võ đi, những thứ võ công đánh gà giết khỉ của ngươi không ai sợ đâu.” Niên Khai Điềm nói xong ôm rất nhiều đồ nhanh chân rời đi.

Khi đến nơi, nàng đưa dược sương cho Lương Tuấn Hy, rồi ở một bên lấu thau cùng khăn ra đổ nước nóng vào. Bởi nàng biết hắn có nước uống mang theo trong giỏ mây nên cũng không mang nước uống.

Lương Tuấn Hy nghe tiếng nước, khẽ cười thán: “Điềm Điềm trưởng thành rồi không có quên trước quên sau như trước nữa a!” Lúc nhỏ nàng rất thường xuyên quên đầu quên đuôi, lúc nào cũng phải hắn ở bên cạnh nhắc nhở. Sau này có Thước nhi cũng đỡ hơn rất nhiều.

Niên Khai Điềm bĩu môi không đáp, khẽ hừ một tiếng. Nàng chết qua một lần rồi, đương nhiên phải rút chút kinh nghiệm chứ, không thôi trùng sinh xem như lãng phí rồi.

Việc đầu tiên của Lương Tuấn Hy làm không phải xử lý vết thương mà là: “Điềm Điềm, nàng ra ngoài đi! Nhớ đóng cửa, tránh để gió khiến hắn lạnh.”

“Vì sao?” Niên Khai Điềm chớp chớp mắt không hiểu nhìn hắn. Hắn biết rõ nàng không sợ mà, lại nói nàng ở bên cạnh im lặng nào có làm phiền gì hắn đâu.

“Thân thể nam tử nàng làm sao nhìn được.” Lương Tuấn Hy nhẹ giọng nhắc nhở, ôn tồn đầy cảm giác dỗ dành hài tử: “Ngoan, ra ngoài, nếu cần ta gọi nàng hỗ trợ.”

Làm như nàng là tiểu hài tử vậy, còn dùng cái giọng đó dỗ nữa chứ. Nàng chỉ hiếu kỳ hắn xử lý vết thương thôi, nào có ý nhìn thân thể nam tử gì như hắn nói đâu. Theo nàng thấy, hắn sợ nàng học lõm thì đúng hơn. Nghĩ thế nàng xoay người bước ra ngoài.

- --

Qua một lúc lâu, Lương Tuấn Hy mở cửa bước ra ngoài, “Xong rồi, có thể vào rồi.”

Niên Khai Điềm lấy ngón trỏ chỉ vào vai hắn, dùng lực đẩy ra một đoạn để mình bước vào. Trong không khí lúc này, mùi tiên huyết cũng mùi rượu hòa lẫn vào nhau, xông thẳng lên mũi nàng.

Chỉ thấy phần vai của năm tử lạ mặt tuấn tú, nhắm nghiền mắt nằm trên giường kia bị băng trắng quấn chặt, những phần khác vẫn nguyên vẹn, chỉ là y phục được thay thành kiện nàng mang đến rồi. Chăn cũng được Lương Tuấn Hy đắp lại cẩn thận.

Nàng chép chép qua môi, nhìn thấy môi của nam tử đó có độ ẩm, vậy chứng tỏ Lương Tuấn Hy còn để hắn uống nước rồi. Nàng từ trong đống đồ bản thân mang đến đưa một kiện y phục cho Lương Tuấn Hy: “Mau thay đi, y phục của ngươi đều dính máu rồi.”

“Điềm Điềm thật chu đáo a.” Khen nàng một câu, Lương Tuấn Hy bước vào thay y phục. Lúc nãy hắn cũng không nghĩ đến vấn đề này, nếu là lấy bộ dạng này trở về, sợ là cha nương lại một phen lo lắng nữa rồi.

Niên Khai Điềm đỏ mặt bước ra ngoài, đưa lưng về phía nhà trúc. Tên này có hư não hay không a? Hắn giúp người ta xử lý vết thương thì đóng cửa đuổi nàng ra ngoài, hiện bản thân mình thay y phục lại không đóng, cũng không cố kỵ nàng đang ở?

Sau khi nghe Lương Tuấn Hy nói thay xong rồi, nàng mới bước vào, đỡ đầu nam tử kia lên kê gối, thay hắn dịch lại chăn. Sau đó nàng ngồi trên giường quan sát một lúc mới hỏi: “Vậy tối nay tính thế nào?”

“Hồi phủ chứ có thế nào được, không lẽ nàng muốn chúng ta lưu lại chăm sóc hắn a?” Lương Tuấn Hy đứng trước mặt nàng, đầu khẽ cúi, treo đầy ý cười trên mặt. Nàng bắt đầu biết quan tâm hắn rồi, hắn không vui làm sao được.

Niên Khai Điềm nhìn nam tử kia, có chút lúng túng nói: “Để hắn một mình ở lại đây, có hơi...”

“An tâm, hắn sẽ không sao. Mỗi ngày ta trích chút thời gian đến đây chăm sóc hắn là được.”

“Vậy trở về thôi.” Niên Khai Điềm nghe thế cũng cảm thấy thỏa đáng. Nàng nói xong liền đứng lên đi đầu bước ra ngoài.

Thấy Lương Tuấn Hy lấy hết đồ ra, nàng mới cận thận đóng cửa rồi cùng hắn trở về phủ. Chỉ là trước khi đi, hai người sửa lại cánh cửa bị rơi ra kia, dù gì thì nam tử trên giường này không biết bao giờ mới tỉnh lại, nếu để người ta thương khỏi mà bị nhiễm phong hàn cũng không nên.

Cứ như vậy, mỗi ngày hai người đều sẽ đến nơi này xem vết thương cho nam tử kia. Chỉ là đến ngày thứ ba hắn vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại, Niên Khai Điềm có chút nóng nảy vừa uy hắn dùng dược vừa hỏi: “Vì sao lâu như vậy hắn còn chưa tỉnh lại a?”

“Do mất máu nhiều thôi, đừng gấp.” Lương Tuấn Hy ngồi thẳng lưng để nam tử đó tựa vào mình. Vẻ mặt hắn rất bình tĩnh, hệt như bản thân đang tận lực làm hết trách nhiệm của một đại phu vậy.

Khi chén dược cạn, hắn mới cẩn thân đỡ nam tử kia nằm xuống. Động tác nho nhã, phủi qua người xong lại cận thận thu dọn đồ vào dược sương. Niên Khai Điềm nâng mắt nhìn bóng lưng kia, đôi môi hàm tiếu phát ra âm thanh nhẹ như mây trời.

“Lúc nãy phụ thân nói với ta vài ngày nữa để ta đi áp tiêu, sau này hắn phải do ngươi chăm sóc rồi.”

Chapter
1 Chương 1: Lần nữa bắt đầu
2 Chương 2: Tính tình đại biến
3 Chương 3: Tự hứa thay đổi
4 Chương 4: Cảm tạ khó nói
5 Chương 5: Hạ định quyết tâm
6 Chương 6: Một thân thương thế
7 Chương 7: Đổi xưng hô đi
8 Chương 8: Mở miệng khiêu chiến
9 Chương 9: Cảm thấy trống trải
10 Chương 10: Không nói ra được
11 Chương 11: Lễ khinh ý trọng
12 Chương 12: Trù nghệ đặc biệt
13 Chương 13: Nàng lại giận hắn?
14 Chương 14: Không gặp người nào
15 Chương 15: Niên phủ có trộm
16 Chương 16: Ấm áp thấu tâm
17 Chương 17: Cùng tìm manh mối
18 Chương 18: Tam nhân chi tình
19 Chương 19: Con mắt đáng hận
20 Chương 20: Đắt như vậy a
21 Chương 21: Sợ tội tự sát
22 Chương 22: Mất hết uy tín
23 Chương 23: Lần đầu áp tiêu
24 Chương 24: Lọt vào phỉ ổ
25 Chương 25: Mở lời cầu thú
26 Chương 26: Tiếp tục lên đường
27 Chương 27: Cẩn thận trúng độc
28 Chương 28: Kinh thành phồn hoa
29 Chương 29: Dạo kinh thành
30 Chương 30: Đều đã có chủ ý
31 Chương 31: Vị chua nồng nặc
32 Chương 32: Có tướng phu thê
33 Chương 33: Bị nhìn trúng rồi
34 Chương 34: Lễ vật tâm đắc nhất
35 Chương 35: Mua y phục
36 Chương 36: Người có tiền thật tốt
37 Chương 37: Ăn nhầm thuốc nổ rồi
38 Chương 38: Không tiện từ chối
39 Chương 39: Nữ nhi là khó hiểu nhất
40 Chương 40: Điềm điềm xảy ra chuyện
41 Chương 41: Lừa người dối mình
42 Chương 42: Tâm trạng hỗn loạn
43 Chương 43: Thăm bệnh bệnh hay quấy rối
44 Chương 44: Truy vấn
45 Chương 45: Nhất kích xuyên tâm
46 Chương 46: Tâm ý của đại sư huynh
47 Chương 47: Yêu cầu kỳ quái
48 Chương 48: Phát hiện manh mối
49 Chương 49: Cảnh cáo
50 Chương 50: Lễ vật sinh thần
51 Chương 51: Tâm tình tan nát
52 Chương 52: Có chút dao động
53 Chương 53: Khiêu khích
54 Chương 54: Quyết định xuống nước
55 Chương 55: Sự thật trước mắt
56 Chương 56: Tâm ý tương đối
57 Chương 57: Không mắc mưu nữa
58 Chương 58: ‘mượn tạm’ mang về
59 Chương 59: Cứu người gặp nạn
60 Chương 60: Tự có ý nghĩ
61 Chương 61: Bất chấp hoàn cảnh
62 Chương 62: Suy nhược từ nhỏ
63 Chương 63: Áp tiêu gặp nạn
64 Chương 64: Có mỹ nhân ngư
65 Chương 65: Truy bắt hung thủ
66 Chương 66: Đại công cáo thành
67 Chương 67: Hắn đang nói gì?
68 Chương 68: Để ta suy nghĩ
69 Chương 69: Chấp nhận
70 Chương 70: Cùng nhau xuống phố
71 Chương 71: Bất ngờ trong bất ngờ
72 Chương 72: Tỷ muội ẩu đả
73 Chương 73: Không tin, làm khó
74 Chương 74: Thách thức thành thân
75 Chương 75: Lưỡng tình tương duyệt
76 Chương 76: Chính miệng thú nhận
77 Chương 77: Đồng sinh cộng tử
78 Chương 78: Tân hôn mới tính
79 Chương 79: Cố sự thuở nhỏ
80 Chương 80: Trở về tiêu cục
81 Chương 81: Hạ tràng thê thảm
82 Chương 82: Cha nương thiên vị
83 Chương 83: Cục diện rối rắm
84 Chương 84: Cùng làm bánh trung thu
85 Chương 85: Mang đi không được thì hủy
86 Chương 86: Nhạn thanh xuất giá
87 Chương 87: Cố sự chưa từng kể
88 Chương 88: Đoạt thân
89 Chương 89: Tố khổ
90 Chương 90: Nỗi lòng
91 Chương 91: Đáp ứng
92 Chương 92: Người lạ bái phỏng
93 Chương 93: Thân phận chân chính
94 Chương 94: Cự tuyệt
95 Chương 95: Đỗ vỡ
96 Chương 96: Tiếp nhận
97 Chương 97: Hỉ sự
98 Chương 98: Áp ‘tiêu’
Chapter

Updated 98 Episodes

1
Chương 1: Lần nữa bắt đầu
2
Chương 2: Tính tình đại biến
3
Chương 3: Tự hứa thay đổi
4
Chương 4: Cảm tạ khó nói
5
Chương 5: Hạ định quyết tâm
6
Chương 6: Một thân thương thế
7
Chương 7: Đổi xưng hô đi
8
Chương 8: Mở miệng khiêu chiến
9
Chương 9: Cảm thấy trống trải
10
Chương 10: Không nói ra được
11
Chương 11: Lễ khinh ý trọng
12
Chương 12: Trù nghệ đặc biệt
13
Chương 13: Nàng lại giận hắn?
14
Chương 14: Không gặp người nào
15
Chương 15: Niên phủ có trộm
16
Chương 16: Ấm áp thấu tâm
17
Chương 17: Cùng tìm manh mối
18
Chương 18: Tam nhân chi tình
19
Chương 19: Con mắt đáng hận
20
Chương 20: Đắt như vậy a
21
Chương 21: Sợ tội tự sát
22
Chương 22: Mất hết uy tín
23
Chương 23: Lần đầu áp tiêu
24
Chương 24: Lọt vào phỉ ổ
25
Chương 25: Mở lời cầu thú
26
Chương 26: Tiếp tục lên đường
27
Chương 27: Cẩn thận trúng độc
28
Chương 28: Kinh thành phồn hoa
29
Chương 29: Dạo kinh thành
30
Chương 30: Đều đã có chủ ý
31
Chương 31: Vị chua nồng nặc
32
Chương 32: Có tướng phu thê
33
Chương 33: Bị nhìn trúng rồi
34
Chương 34: Lễ vật tâm đắc nhất
35
Chương 35: Mua y phục
36
Chương 36: Người có tiền thật tốt
37
Chương 37: Ăn nhầm thuốc nổ rồi
38
Chương 38: Không tiện từ chối
39
Chương 39: Nữ nhi là khó hiểu nhất
40
Chương 40: Điềm điềm xảy ra chuyện
41
Chương 41: Lừa người dối mình
42
Chương 42: Tâm trạng hỗn loạn
43
Chương 43: Thăm bệnh bệnh hay quấy rối
44
Chương 44: Truy vấn
45
Chương 45: Nhất kích xuyên tâm
46
Chương 46: Tâm ý của đại sư huynh
47
Chương 47: Yêu cầu kỳ quái
48
Chương 48: Phát hiện manh mối
49
Chương 49: Cảnh cáo
50
Chương 50: Lễ vật sinh thần
51
Chương 51: Tâm tình tan nát
52
Chương 52: Có chút dao động
53
Chương 53: Khiêu khích
54
Chương 54: Quyết định xuống nước
55
Chương 55: Sự thật trước mắt
56
Chương 56: Tâm ý tương đối
57
Chương 57: Không mắc mưu nữa
58
Chương 58: ‘mượn tạm’ mang về
59
Chương 59: Cứu người gặp nạn
60
Chương 60: Tự có ý nghĩ
61
Chương 61: Bất chấp hoàn cảnh
62
Chương 62: Suy nhược từ nhỏ
63
Chương 63: Áp tiêu gặp nạn
64
Chương 64: Có mỹ nhân ngư
65
Chương 65: Truy bắt hung thủ
66
Chương 66: Đại công cáo thành
67
Chương 67: Hắn đang nói gì?
68
Chương 68: Để ta suy nghĩ
69
Chương 69: Chấp nhận
70
Chương 70: Cùng nhau xuống phố
71
Chương 71: Bất ngờ trong bất ngờ
72
Chương 72: Tỷ muội ẩu đả
73
Chương 73: Không tin, làm khó
74
Chương 74: Thách thức thành thân
75
Chương 75: Lưỡng tình tương duyệt
76
Chương 76: Chính miệng thú nhận
77
Chương 77: Đồng sinh cộng tử
78
Chương 78: Tân hôn mới tính
79
Chương 79: Cố sự thuở nhỏ
80
Chương 80: Trở về tiêu cục
81
Chương 81: Hạ tràng thê thảm
82
Chương 82: Cha nương thiên vị
83
Chương 83: Cục diện rối rắm
84
Chương 84: Cùng làm bánh trung thu
85
Chương 85: Mang đi không được thì hủy
86
Chương 86: Nhạn thanh xuất giá
87
Chương 87: Cố sự chưa từng kể
88
Chương 88: Đoạt thân
89
Chương 89: Tố khổ
90
Chương 90: Nỗi lòng
91
Chương 91: Đáp ứng
92
Chương 92: Người lạ bái phỏng
93
Chương 93: Thân phận chân chính
94
Chương 94: Cự tuyệt
95
Chương 95: Đỗ vỡ
96
Chương 96: Tiếp nhận
97
Chương 97: Hỉ sự
98
Chương 98: Áp ‘tiêu’