Chương 118: Sơ nhập Bắc Cảnh (2)

Cho đến hoàng hôn, toàn bộ năm nghìn tân nhân mới đặt chân được lên đến đỉnh núi. Tất cả đều mồ hôi uể oải khắp người, sắc mặt người nào người nấy vô cùng thảm. Bọn họ đứng vững, bản thân đã là quá sức gắng gượng.

La Sung đứng trước năm nghìn người nói “Bước qua cánh cổng sau lưng ta, chính là bước vào Đạo Viện. Tất cả mọi người chuẩn bị cho việc khảo thí ngày hôm sau”

Lúc này trên bầu trời, có hơn mười thân ảnh cưỡi phi hành kiếm từ phương xa bay về. Bọn họ càng tiến lại gần, chân dung càng lộ rõ hơn, đó là mươi hai vị sư tỷ cưỡi trên thanh phi hành kiếm, tà áo bạch y phất phơ trong gió xinh đẹp như những vị tiên nữ. Trên nét mặt của từng vị sư tỷ đều vô cùng băng lãnh, không hề có một tia cảm xúc.

Sắc mặt La Sung nhất thời mơ mộng. Đó là mười hai vị sư tỷ nội viện, vân du bên ngoài mới về. Bọn họ người nào người nấy vô cùng đẹp, đẹp khiến hắn muốn kết thành đạo lữ. Nhưng rất tiếc, hắn với không bao giờ tới, hắn chạy đua còn thua vị sư đệ Bạch Vô Thiên kia mà.

Bên dưới, toàn bộ tân nhân nét mặt người nào cũng mang một ao ước, có thể cưỡi phi hành kiếm, vân du khắp nơi. Giống như tay trái ôm đàn, tay phải cầm trường kiếm cưỡi tiên hạc. Cảm giác thật sự vô cùng tốt.

La Sung cảm giác thất thố, kéo theo cả đám thất thố. Hắn ho nhẹ một tiếng nói “Bớt sân si lại, tập trung tham gia khảo thí. Nếu chịu khó tu luyện, không đến mười năm, các ngươi sẽ có thể có một thân bản lĩnh như họ”

Nghe sư huynh nói đến thời gian mười năm, sắc mặt người nào người ấy đều xụ xuống. Bọn họ không nghĩ đến, chỉ là cưỡi một thanh phi kiếm lại phải mất mười năm.

La Sung thấy vậy, bổ sung tiếp “Nhưng nếu trong các ngươi, có tư chất cực tốt, không đến vài ba tháng, vẫn có thể đạt được cấp độ đó!”

Hắn nói đến đây, ánh mắt đảo một vòng tìm kiếm tên tiểu tử vừa lừa hắn một thanh bảo kiếm. Ngươi là một tên phú nhị đại, lại dễ dàng nhận một thanh bảo kiếm của ta, ngươi thật quá đáng.

Lúc này, một tiếng chuông cực kỳ lớn vang vọng lên. Tiếng chuông mang theo một âm hưởng rung động, khiến tim người nghe thấy đều đập thình thịch.

La Sung lập tức xoay người, hướng về vị trí ngọn Chủ Phong khom người bái. Mọi người bất ngờ vì nghi thức này, nhưng cũng lập tức làm theo. Toàn cảnh nhất thời trở nên nghiêm trang trở lại.

Sau mười hô hấp, La Sung mới ngẩng người nói “Cứ đến giờ này, khi tiếng chuông vang lên, toàn bộ người ở Đạo Viện hướng về ngọn Chủ Phong khom người thi lễ. Đây là nghi thức có từ xưa của Đạo Viện, tất cả tân nhân ghi nhớ!”

Hắn hướng về cánh cổng, có một lớp màng mỏng như một tấm kính trong suốt nói “Khi bước qua cánh cổng đó, các ngươi đã trở thành một nửa đệ tử Đạo Viện. Khảo thí thành công sẽ trở thành đệ tử chính thức của Đạo Viện. Nếu tư chất tốt, có thể sẽ được một vị trưởng lão đặc cách nhận làm đệ tử chân truyền. Đây là cơ duyên từ xưa đến nay ít khi xuất hiện!”

Lời của La Sung sư huynh nói ra, khiến nhiều người nhất thời rơi vào một tia hy vọng. Hy vọng cơ duyên người nào lại không ham muốn, hơn nữa làm một đệ tử chân truyền của một vị trưởng lão. Đây chính là ý nói, con đường tương lai chắc chắn là tiền đồ vô lượng.

La Sung sau khi đã truyền đạt xong những điều cơ bản về Đạo Viện. Hắn mới bước qua cánh cổng, dẫn theo năm nghìn tân nhân đi vào Đạo Viện.

Phía sau cánh cổng chính là một thế giới quan khác, khung cảnh khác. Bầu trời vẫn là một màu hoàng hôn, nhưng cảm giác linh khí có phần dày đặc hơn. Trên bầu trời áng mây trôi qua, những đàn tiên hạc bay nhấp nhô bên phía chân trời, cảnh tượng nhất thời đẹp như một giấc mộng.

Phía bên phải là một ngọn núi hình bậc thang, từng bậc thang là một dãy nhà được xếp chồng lên nhau. Nhìn như Ô Thang Thôn với nhiều căn nhà gỗ được chồng chất lên nhau cho đến tận đỉnh núi. Nếu tính ra, có hơn hai nghìn căn nhà được bố trí chồng chất lên nhau như vậy.

Một vài con cháu phú nhị đại nhất thời vỡ mộng, trong lòng thất vọng “Cảm giác tu chân như ăn lông ở lỗ quá. Còn đâu cảm giác ấm áp của chăn ấm nệm êm nữa!”

La Sung phì cười “Các ngươi nghĩ đi du ngoạn sao? Đạo Viện cũng không phải là một nơi dành cho nhàn nhân sinh sống. Trước các ngươi năm người một tổ, tá túc một đêm. Sáng hôm sau, ta sẽ dẫn các ngươi đi khảo thí”

Hắn nói xong, liền phóng lên thanh phi hành kiếm rời đi. Mọi người ở lại nhốn nháo tìm kiếm gian phòng của minh. Trong nhất thời khung cảnh giành giật chỗ ở bắt đầu huyên náo lên. Nếu không có vài vị sư huynh nội viện kịp thời đến bố trí, mâu thuẫn đánh nhau là chuyện sớm muộn cũng xảy ra.

Bạch Vô Thiên không nóng vội tìm chỗ ở, hắn cứ thẳng hướng cao nhất mà đi lên. Càng đi lên cao, khung cảnh bên dưới chân hắn càng thu nhỏ lại, khắp nơi mang một màu đỏ rực xen lẫn là những tán cây xanh. Bên trên là đường chân trời, với một vài đàn tiên hạc bay lượn lờ.

Khung cảnh này, ở Thanh Lương Quốc không thể nào có được.

Hắn dừng lại ở gian phòng cao nhất, có sân rộng với hoa cỏ xung quanh. Đây như một trang viên nhỏ. Bên trong gian nhà nhỏ có hai thân ảnh, một tên có thân hình mập mạp mày rậm không đến nỗi xấu xí. Còn một tên dáng người thanh nhã, như một thiếu gia trong một gia đình quý tộc.

Bạc Vô Thiên vừa đến thì tên mập mạp đã chạy ra tươi cười nói “Vị huynh đệ này, chỗ này ta đã bao hết rồi!”

Bạch Vô Thiên ngẩng người, chỗ này của Đạo Viện vẫn có người bỏ tiền bao trọn một gian nhà, như vậy cũng quá xa xỉ nha.

Hắn đứng im không nói gì, tên mập thấy vậy mới tiến tới nhét cho hắn một xâu kim tệ. Hắn nói “Ai cũng nhận của ta năm mươi kim tệ rồi rời đi. Vị huynh đệ cũng không ngoại lệ!”

Bạch Vô Thiên như không để ý đến hắn, nhìn dáo dác xung quanh. Nơi đây quả thật là một nơi ở tốt, rộng rãi lại có thể ngắm phong cảnh đẹp. Năm mươi kim tệ quá ít đi.

Hắn nói “Thứ lỗi cho ta, ta thích chỗ này hơn!”

Tên mập mạp bắt đầu lúng túng. Tiền đúng là hắn có nhiều, dễ dàng mua chuộc những tiểu tử khác. Tên này lại chê năm mươi đồng kim tệ. Đây chính là một con số không nhỏ khi giao dịch ở Bắc Cảnh.

Hắn thở dài, không thỏa thuận được thì đành chia sớt chỗ ở cho vị huynh đệ trước mặt.

Hắn đứng ra giới thiệu “Ta là Hoàng Mập, đến từ Hoàng Thành ở Thượng Thiên. Vị huynh đệ bên cạnh ta là u Dương Sinh, người Huyền Vĩnh Thành cũng ở Thượng Thiên”

Bạch Vô Thiên nhìn đối phương đã từ bỏ ý định chiếm hữu chỗ ở, liền chắp tay lại nói “Còn ta Bạch Vô Thiên, ở Văn Lang Châu!”

Hoàng Mập ngẫm nghĩ một lúc, vẫn không nghĩ ra một nơi gọi là Văn Lang Châu. Như vậy, nơi đó chắc chắn là rất xa so với Bắc Cảnh.

Đang lúc nói chuyện, thì có hai thân ảnh đi vào gian nhà. Diện mạo bên ngoài đều là thiếu niên, một người có dáng vẻ nhỏ con, chỉ đứng tới vai người còn lại. Còn thiếu niên cao lớn sắc mặt băng lãnh, hắn hầu như không để ý những người khác.

Vị thiếu niên nhỏ người áy náy nói “Thứ lỗi vì quấy rầy, tiểu đệ cùng vị huynh đệ này đến trễ!”

Thiếu niên nhỏ người giới thiệu “Tiểu đệ là Lý Nhược Phàm, đến từ Bách Hoa Cốc!”

Còn vị thiếu niên băng lãnh, như không muốn nói chuyện. Hắn nhìn thấy mọi người đợi bản thân giới thiệu. Hắn mới thả lỏng một chút nói “Mặc Thần Dương!”

Bạch Vô Thiên nhìn Lý Nhược Phàm, thiếu niên này dáng người nhỏ nhắn nhìn như một nữ nhân, lại có một hương thơm tỏa ra xung quanh. Cảm giác vô cùng dễ chịu. Đây chắc hẳn là một nữ nhân không hơn không kém, nhưng có điều nàng ta lại cải trang thành nam nhân, chắc chắn là có một ý đồ gì đó. Còn vị thiếu niên tên Mặc Thần Dương, khí thế bất phàm, trên người có sát khí. Đây ắt hẳn không phải là một nhân vật tầm thường.

Hoàng Mập thấy vậy, liền đứng ra giới thiệu lại từ đầu. Lúc đầu ai cũng tỏ ra nguy hiểm, nhưng giờ đã thu liễm người lại.

Bên ngoài, bầu trời đã bắt đầu tối sầm lại. Khắp nơi đều le lói ánh đèn huyền ảo. Trên đỉnh ngọn Chủ Phong có một ánh sáng lấp lánh tỏa ra xung quanh, mặc dù không thể chiếu hết, nhưng vẫn tỏa ra một loại uy nghiêm bao phủ cả một vùng trời Đạo Viện. Nơi đó còn có một ngọn tháp, gọi là Tháp Linh Lung, trên Tháp Linh Lung có một ngọn đèn, nhưng đã tắt hàng trăm năm nay.

Chapter
1 Chương 1: Khúc Tiểu Bạch
2 Chương 2: Tẩy Lục Quả
3 Chương 3: Bắt gặp Thủy Lăng Kính
4 Chương 4: Đoạt lấy Tẩy Lục Quả
5 Chương 5: Tìm đến Phù Đà Sơn
6 Chương 6: Bức màn đen
7 Chương 7: Lời ước hẹn năm năm
8 Chương 8: Con mèo đen mắt đỏ, tại sao lại đi theo ta?
9 Chương 9: Bạn học mới
10 Chương 10: Hai năm sau
11 Chương 11: Phương gia Dược Điền
12 Chương 12: Tiểu Hắc tham ăn
13 Chương 13: Hốt hoảng Nhiêu Phong Trại mã tặc
14 Chương 14: Tiểu Hắc, không còn là miêu bàn tử!
15 Chương 15: Phương pháp luyện tập Ngự Kiếm Quyết mới!
16 Chương 16: Bạch gia
17 Chương 17: Bạch Nhiên Nhiên từ biệt
18 Chương 18: Cha mẹ gặp nạn
19 Chương 19: Phương Triết tức giận, phi kiếm loạn vũ
20 Chương 20: Bạch gia chủ rung động
21 Chương 21: Bình minh trước đống tro tàn
22 Chương 22: Tiến lên Thanh Sơn
23 Chương 23: Khắp nơi đều là bẫy, khai chiến!
24 Chương 24: Tên nó là Bạch Nhật Phi Kiếm!
25 Chương 25: Bạch Kinh Thiên vui vẻ
26 Chương 26: Bạch Vi Nhất chỉ dạy
27 Chương 27: Mộ Dung gia nhờ vả
28 Chương 28: Bản lĩnh Tiểu Hắc
29 Chương 29: Hoa đăng
30 Chương 30: Thuồng Luồng xuất hiện
31 Chương 31: Tiến về Thăng Long thành
32 Chương 32: Ở trấn Ông Thòn có tục bán thân
33 Chương 33: Thiếu gia ta, sẽ bảo vệ ngươi
34 Chương 34: Bí mật trấn Ông Thòn
35 Chương 35: Oanh động trấn Ông Thòn
36 Chương 36: Sơ nhập Thăng Long Thành
37 Chương 37: Bắt đầu khảo thí
38 Chương 38: Ta cùng ngươi tỷ thí
39 Chương 39: Ám Kim
40 Chương 40: Tống gia giở trò
41 Chương 41: Tổ chức Âm Sát
42 Chương 42: Ngự Kiếm Quyết quyển 2
43 Chương 43: Hắc Độc Y Nhân
44 Chương 44: Cảnh giới nâng cao một bước
45 Chương 45: Rắc rối ở Dạ Lan Phường
46 Chương 46: Gặp phải hắc bang, hỏi ngươi có sợ hay không?
47 Chương 47: Kim gia chủ gặp nạn
48 Chương 48: Cứu viện
49 Chương 49: Phương Triết đến rồi
50 Chương 50: Mộc Nhân Sư
51 Chương 51: Lần đầu hội ngộ, năm tên luyện khí
52 Chương 52: Hiệu quả sa thạch
53 Chương 53: Bạch Nhiên Nhiên nhờ vả
54 Chương 54: Ta không biết dùng kiếm, ta chỉ biết… phóng phi kiếm!
55 Chương 55: Vậy thì so kiếm!
56 Chương 56: Những vụ mất tích
57 Chương 57: Niềm vui bất ngờ
58 Chương 58: Tiểu Hắc gặp nạn
59 Chương 59: Truy tung
60 Chương 60: Gặp lại lão ăn mày
61 Chương 61: Song Đầu Yêu Lang
62 Chương 62: Ngươi… muốn chết như thế nào?
63 Chương 63: Làm một cái giao dịch
64 Chương 64: Phương đại ca, chỉ ta vài chiêu!
65 Chương 65: Danh tiếng Vân Du Nam Tiên Cư bùng phát
66 Chương 66: Kiếm Pháp Phương thiếu gia, danh chấn tứ phương
67 Chương 67: Trước tuyển thiên tài chiến
68 Chương 68: Đến Lâu Lan Thành
69 Chương 69: Khai mạc
70 Chương 70: Trịnh Phi Tuyết mờ ám
71 Chương 71: Tuyển Thiên Tài Chiến ngày đầu tiên!
72 Chương 72: Ngạo nghễ chính là như thế này!
73 Chương 73: Đao xoắn phong bạo, hoa thiên nhai
74 Chương 74: Đến tiệm bảo khí
75 Chương 75: Toàn trường đổ dồn về lôi đài phụ
76 Chương 76: Âm sát lục, ngô tiên nhi
77 Chương 77: Xích linh huyết quả
78 Chương 78: Phương Triết, hắn luân không
79 Chương 79: Âm Sát Lục đối kháng Âm Sát Lục
80 Chương 80: Ngô Tiên Nhi cố sự
81 Chương 81: Ngày thi đấu thứ ba
82 Chương 82: Tiểu cô nương, xin thất lễ!
83 Chương 83: Ngư Long Bảo Lâu
84 Chương 84: Phương Triết gặp Kim Vô Lại
85 Chương 85: Nhất bảng
86 Chương 86: Kết quả Tuyển Thiên Tài Chiến
87 Chương 87: Bế mạc Tuyển Thiên Tài Chiến
88 Chương 88: Xích Võng
89 Chương 89: Ta nhặt được!
90 Chương 90: Con đường đến Trung Châu, âm mưu khởi động!
91 Chương 91: Tử Lam Thảo
92 Chương 92: Đến Mê Tùng Lâm
93 Chương 93: Kỳ ngộ dưới đáy hồ
94 Chương 94: Dạ Sát Cửu Quỷ Đoàn tập kích
95 Chương 95: Cửu Vĩ Xà
96 Chương 96: Long Ngạo Thiên
97 Chương 97: Tranh giành suối nước nóng
98 Chương 98: Quốc vương cho mời
99 Chương 99: Mây đen kéo về
100 Chương 100: Ngươi… lên!
101 Chương 101: Nhân Hoàng Kiếm bá đạo
102 Chương 102: Quỷ Diện Đao
103 Chương 103: Thê thảm
104 Chương 104: Liên Hoa Kiếm
105 Chương 105: Đồng lòng
106 Chương 106: Kết thúc! Sắc phong Phương Thành Chủ
107 Chương 107: Trên đường trở về (1)
108 Chương 108: Trên đường trở về (2)
109 Chương 109: Khắp nơi đều hỗn loạn
110 Chương 110: Nhân sinh đỉnh phong chính là như vậy
111 Chương 111: Thức tỉnh, bá tuyệt!
112 Chương 112: Tán nhân
113 Chương 113: Tuyệt cảnh! Như sinh, như diệt
114 Chương 114: Ta… không muốn sống nữa!
115 Chương 115: Bạch Vô Thiên
116 Chương 116: Đỉnh Thái Sơn có Truyền Tống Trận (Kết Quyển 1)
117 Chương 117: Sơ nhập Bắc Cảnh (1)
118 Chương 118: Sơ nhập Bắc Cảnh (2)
119 Chương 119: Viết chữ lên thạch bích
120 Chương 120: Hắn chính là đệ tử ta
121 Chương 121: Hoa Lạc Đồng
122 Chương 122: Trên trời rớt xuống một tiểu mỹ nhân
123 Chương 123: Trong lúc chán chường, ta gặp lại!
124 Chương 124: Đến kiếm các
125 Chương 125: Một ngày Khai Mạch
126 Chương 126: Vô Danh Động Thiên
127 Chương 127: Lý Nhược Băng
128 Chương 128: Quỷ Ảnh Thủ
129 Chương 129: Chúng ta song tu đi!
130 Chương 130: Sắp phải rời xa
131 Chương 131: Mặc Thần Dương bí mật
132 Chương 132: Thực Lực Chân Chính của Hoa Lạc Đồng
133 Chương 133: Nếu ta không có năng lực, sẽ không đứng đây!
134 Chương 134: Băng thiên liệt địa quyết
135 Chương 135: Thông qua
136 Chương 136: Lần sau gặp lại, chúng ta kết đạo lữ đi!
137 Chương 137: Nhiệm vụ nhận phi hành kiếm
138 Chương 138: Thiên Võ Tông đệ tử
139 Chương 139: Linh Sâm Quả
140 Chương 140: Tuyệt kỹ hợp nhất của Linh Thú Tông
141 Chương 141: Dễ dàng trấn áp
142 Chương 142: Chúng ta kết nghĩa huynh đệ đi!
143 Chương 143: Nhiệm vụ giải cứu Lang Nha Thôn
144 Chương 144: Thiên Sư Đường
145 Chương 145: Bắc Lương Lĩnh
146 Chương 146: U Linh xuất hiện
147 Chương 147: Truy đuổi
148 Chương 148: Nhiệm vụ hoàn thành
149 Chương 149: Lữ Kiếm Bình tới!
150 Chương 150: Máu thắm hoa bạch nữ
151 Chương 151: Nội tình Đạo Viện
152 Chương 152: La bàn vô cực
153 Chương 153: Huyền Minh Cốc
154 Chương 154: Tên đồ đệ ngỗ nghịch
155 Chương 155: Cổ thanh sơn và thẩm giai nghê
156 Chương 156: Huyền Minh Động
157 Chương 157: Cổ Nhân Trận Sư Trần Anh
158 Chương 158: Tái nhập khô lâu sơn
159 Chương 159: Sự việc bại lộ
160 Chương 160: Trận pháp sơ cấp
161 Chương 161: Con đường tu luyện
162 Chương 162: Sơ ngộ Đại Thiên Truyền Tống Trận
163 Chương 163: Hướng đến Quỷ Vực
164 Chương 164: Tâm Trận cũng là một loại ý niệm
165 Chương 165: Thăm dò Cấm Vực
166 Chương 166: Đệ tử thích số bảy!
167 Chương 167: Thiên sinh của mặc thần dương
168 Chương 168: Ám Diện Nhân
169 Chương 169: Đao Quân
Chapter

Updated 169 Episodes

1
Chương 1: Khúc Tiểu Bạch
2
Chương 2: Tẩy Lục Quả
3
Chương 3: Bắt gặp Thủy Lăng Kính
4
Chương 4: Đoạt lấy Tẩy Lục Quả
5
Chương 5: Tìm đến Phù Đà Sơn
6
Chương 6: Bức màn đen
7
Chương 7: Lời ước hẹn năm năm
8
Chương 8: Con mèo đen mắt đỏ, tại sao lại đi theo ta?
9
Chương 9: Bạn học mới
10
Chương 10: Hai năm sau
11
Chương 11: Phương gia Dược Điền
12
Chương 12: Tiểu Hắc tham ăn
13
Chương 13: Hốt hoảng Nhiêu Phong Trại mã tặc
14
Chương 14: Tiểu Hắc, không còn là miêu bàn tử!
15
Chương 15: Phương pháp luyện tập Ngự Kiếm Quyết mới!
16
Chương 16: Bạch gia
17
Chương 17: Bạch Nhiên Nhiên từ biệt
18
Chương 18: Cha mẹ gặp nạn
19
Chương 19: Phương Triết tức giận, phi kiếm loạn vũ
20
Chương 20: Bạch gia chủ rung động
21
Chương 21: Bình minh trước đống tro tàn
22
Chương 22: Tiến lên Thanh Sơn
23
Chương 23: Khắp nơi đều là bẫy, khai chiến!
24
Chương 24: Tên nó là Bạch Nhật Phi Kiếm!
25
Chương 25: Bạch Kinh Thiên vui vẻ
26
Chương 26: Bạch Vi Nhất chỉ dạy
27
Chương 27: Mộ Dung gia nhờ vả
28
Chương 28: Bản lĩnh Tiểu Hắc
29
Chương 29: Hoa đăng
30
Chương 30: Thuồng Luồng xuất hiện
31
Chương 31: Tiến về Thăng Long thành
32
Chương 32: Ở trấn Ông Thòn có tục bán thân
33
Chương 33: Thiếu gia ta, sẽ bảo vệ ngươi
34
Chương 34: Bí mật trấn Ông Thòn
35
Chương 35: Oanh động trấn Ông Thòn
36
Chương 36: Sơ nhập Thăng Long Thành
37
Chương 37: Bắt đầu khảo thí
38
Chương 38: Ta cùng ngươi tỷ thí
39
Chương 39: Ám Kim
40
Chương 40: Tống gia giở trò
41
Chương 41: Tổ chức Âm Sát
42
Chương 42: Ngự Kiếm Quyết quyển 2
43
Chương 43: Hắc Độc Y Nhân
44
Chương 44: Cảnh giới nâng cao một bước
45
Chương 45: Rắc rối ở Dạ Lan Phường
46
Chương 46: Gặp phải hắc bang, hỏi ngươi có sợ hay không?
47
Chương 47: Kim gia chủ gặp nạn
48
Chương 48: Cứu viện
49
Chương 49: Phương Triết đến rồi
50
Chương 50: Mộc Nhân Sư
51
Chương 51: Lần đầu hội ngộ, năm tên luyện khí
52
Chương 52: Hiệu quả sa thạch
53
Chương 53: Bạch Nhiên Nhiên nhờ vả
54
Chương 54: Ta không biết dùng kiếm, ta chỉ biết… phóng phi kiếm!
55
Chương 55: Vậy thì so kiếm!
56
Chương 56: Những vụ mất tích
57
Chương 57: Niềm vui bất ngờ
58
Chương 58: Tiểu Hắc gặp nạn
59
Chương 59: Truy tung
60
Chương 60: Gặp lại lão ăn mày
61
Chương 61: Song Đầu Yêu Lang
62
Chương 62: Ngươi… muốn chết như thế nào?
63
Chương 63: Làm một cái giao dịch
64
Chương 64: Phương đại ca, chỉ ta vài chiêu!
65
Chương 65: Danh tiếng Vân Du Nam Tiên Cư bùng phát
66
Chương 66: Kiếm Pháp Phương thiếu gia, danh chấn tứ phương
67
Chương 67: Trước tuyển thiên tài chiến
68
Chương 68: Đến Lâu Lan Thành
69
Chương 69: Khai mạc
70
Chương 70: Trịnh Phi Tuyết mờ ám
71
Chương 71: Tuyển Thiên Tài Chiến ngày đầu tiên!
72
Chương 72: Ngạo nghễ chính là như thế này!
73
Chương 73: Đao xoắn phong bạo, hoa thiên nhai
74
Chương 74: Đến tiệm bảo khí
75
Chương 75: Toàn trường đổ dồn về lôi đài phụ
76
Chương 76: Âm sát lục, ngô tiên nhi
77
Chương 77: Xích linh huyết quả
78
Chương 78: Phương Triết, hắn luân không
79
Chương 79: Âm Sát Lục đối kháng Âm Sát Lục
80
Chương 80: Ngô Tiên Nhi cố sự
81
Chương 81: Ngày thi đấu thứ ba
82
Chương 82: Tiểu cô nương, xin thất lễ!
83
Chương 83: Ngư Long Bảo Lâu
84
Chương 84: Phương Triết gặp Kim Vô Lại
85
Chương 85: Nhất bảng
86
Chương 86: Kết quả Tuyển Thiên Tài Chiến
87
Chương 87: Bế mạc Tuyển Thiên Tài Chiến
88
Chương 88: Xích Võng
89
Chương 89: Ta nhặt được!
90
Chương 90: Con đường đến Trung Châu, âm mưu khởi động!
91
Chương 91: Tử Lam Thảo
92
Chương 92: Đến Mê Tùng Lâm
93
Chương 93: Kỳ ngộ dưới đáy hồ
94
Chương 94: Dạ Sát Cửu Quỷ Đoàn tập kích
95
Chương 95: Cửu Vĩ Xà
96
Chương 96: Long Ngạo Thiên
97
Chương 97: Tranh giành suối nước nóng
98
Chương 98: Quốc vương cho mời
99
Chương 99: Mây đen kéo về
100
Chương 100: Ngươi… lên!
101
Chương 101: Nhân Hoàng Kiếm bá đạo
102
Chương 102: Quỷ Diện Đao
103
Chương 103: Thê thảm
104
Chương 104: Liên Hoa Kiếm
105
Chương 105: Đồng lòng
106
Chương 106: Kết thúc! Sắc phong Phương Thành Chủ
107
Chương 107: Trên đường trở về (1)
108
Chương 108: Trên đường trở về (2)
109
Chương 109: Khắp nơi đều hỗn loạn
110
Chương 110: Nhân sinh đỉnh phong chính là như vậy
111
Chương 111: Thức tỉnh, bá tuyệt!
112
Chương 112: Tán nhân
113
Chương 113: Tuyệt cảnh! Như sinh, như diệt
114
Chương 114: Ta… không muốn sống nữa!
115
Chương 115: Bạch Vô Thiên
116
Chương 116: Đỉnh Thái Sơn có Truyền Tống Trận (Kết Quyển 1)
117
Chương 117: Sơ nhập Bắc Cảnh (1)
118
Chương 118: Sơ nhập Bắc Cảnh (2)
119
Chương 119: Viết chữ lên thạch bích
120
Chương 120: Hắn chính là đệ tử ta
121
Chương 121: Hoa Lạc Đồng
122
Chương 122: Trên trời rớt xuống một tiểu mỹ nhân
123
Chương 123: Trong lúc chán chường, ta gặp lại!
124
Chương 124: Đến kiếm các
125
Chương 125: Một ngày Khai Mạch
126
Chương 126: Vô Danh Động Thiên
127
Chương 127: Lý Nhược Băng
128
Chương 128: Quỷ Ảnh Thủ
129
Chương 129: Chúng ta song tu đi!
130
Chương 130: Sắp phải rời xa
131
Chương 131: Mặc Thần Dương bí mật
132
Chương 132: Thực Lực Chân Chính của Hoa Lạc Đồng
133
Chương 133: Nếu ta không có năng lực, sẽ không đứng đây!
134
Chương 134: Băng thiên liệt địa quyết
135
Chương 135: Thông qua
136
Chương 136: Lần sau gặp lại, chúng ta kết đạo lữ đi!
137
Chương 137: Nhiệm vụ nhận phi hành kiếm
138
Chương 138: Thiên Võ Tông đệ tử
139
Chương 139: Linh Sâm Quả
140
Chương 140: Tuyệt kỹ hợp nhất của Linh Thú Tông
141
Chương 141: Dễ dàng trấn áp
142
Chương 142: Chúng ta kết nghĩa huynh đệ đi!
143
Chương 143: Nhiệm vụ giải cứu Lang Nha Thôn
144
Chương 144: Thiên Sư Đường
145
Chương 145: Bắc Lương Lĩnh
146
Chương 146: U Linh xuất hiện
147
Chương 147: Truy đuổi
148
Chương 148: Nhiệm vụ hoàn thành
149
Chương 149: Lữ Kiếm Bình tới!
150
Chương 150: Máu thắm hoa bạch nữ
151
Chương 151: Nội tình Đạo Viện
152
Chương 152: La bàn vô cực
153
Chương 153: Huyền Minh Cốc
154
Chương 154: Tên đồ đệ ngỗ nghịch
155
Chương 155: Cổ thanh sơn và thẩm giai nghê
156
Chương 156: Huyền Minh Động
157
Chương 157: Cổ Nhân Trận Sư Trần Anh
158
Chương 158: Tái nhập khô lâu sơn
159
Chương 159: Sự việc bại lộ
160
Chương 160: Trận pháp sơ cấp
161
Chương 161: Con đường tu luyện
162
Chương 162: Sơ ngộ Đại Thiên Truyền Tống Trận
163
Chương 163: Hướng đến Quỷ Vực
164
Chương 164: Tâm Trận cũng là một loại ý niệm
165
Chương 165: Thăm dò Cấm Vực
166
Chương 166: Đệ tử thích số bảy!
167
Chương 167: Thiên sinh của mặc thần dương
168
Chương 168: Ám Diện Nhân
169
Chương 169: Đao Quân