Chương 106: Kết thúc! Sắc phong Phương Thành Chủ

Long Ngạo Thiên lúc này nhận ra bản thân đã quá sức chịu đựng, hắn sắp chết vì bị Quỷ Diện Đao phản phệ. Nhưng hắn chưa phát hiện đối phương vì sao lại nhìn hắn cười, hay là đối phương biết trước được hắn sẽ bị phản phệ.

Hắn dụi mắt một lần nữa, nhìn kỹ xung quanh. Những giọt mưa không ngừng rơi xuống bề mặt lôi đài, nhưng vì lý do gì, không có giọt mưa nào rơi xuống người hắn. Điều này đã xảy ra hơn mười hô hấp trước.

Hắn ngước nhìn lên đầu mình, lúc này hai mắt hắn mở to ra. Trên đầu hắn, cách chừng năm trượng. Có một hư ảnh đại kiếm khổng lồ, mũi kiếm chỉ xuống ngay vị trí hắn. Đây là lý do, giọt mưa không hề rơi trúng hắn. Đối phương đã tính toán lên người hắn từ lâu rồi, giờ hắn mới phát hiện đã quá trễ.

Trên hàng khán đài, người đến quan chiến lúc này mới nhìn rõ ràng chuyện gì đang xảy ra. Trên không trung, một hư ảnh đại kiếm khổng lồ đang chỉ xuống ngay vị trí Long Ngạo Thiên. Đại kiếm như được ngưng tụ từ những giọt mưa, nhìn vô cùng chân thật. Đại kiếm đã lơ lửng được một lúc, không hề phát ra động tĩnh nào.

Đây chính là “Vô Hình Kiếm” tuyệt kỹ thứ ba của Ngự Kiếm Quyết do Thiên Sơn Tán Nhân sáng tạo ta. Chiêu thức này vô cùng bá đạo, vô ảnh vô tung, không hề gây ra bất kỳ động tĩnh nào. Nó đã xuất hiện từ khi Phương Triết hồi phục, chỉ là không ai để ý. Liên Hoa Kiếm đẩy lùi đối phương chỉ là dồn đối phương vào đúng vị trí hắn đã bố trí.

Lúc này Phương Triết điểm ngón tay hướng xuống, đại kiếm rơi xuống ngay người Long Ngạo Thiên, mặc dù Quỷ Diện Đao đã chống đỡ, nhưng đại kiếm vẫn phi xuống, tốc độ càng lúc càng nhanh, sau đó một tiếng “ầm” cực kỳ lớn vang lên. Lôi đài rung chuyển, đất đá bay tán loạn, dư chấn bắn ra xung quanh khiến mọi người muốn bị thổi bay đi, hỏa diễm trong tay Long Ngạo Thiên cũng bị dập tắt.

Khi bụi bay đã hoàn toàn tiêu thất. Trên lôi đài, thân ảnh Long Ngạo Thiên vô cùng chật vật. Hắn bị đại kiếm cắt thêm một cánh tay, giờ hắn hoàn toàn bị phế đi. Bên cạnh là một cái hố sâu nhìn không thấy đáy. Thanh Quỷ Diện Đao cũng bị gãy một đoạn đầu, nó cũng thật sự thảm. Bởi vì lúc kết hợp sử dụng “Quỷ Diện” với Long Ngạo Thiên, nó đã sang sẻ sức mạnh, nên không thể chống cự nổi chiêu kiếm vừa rồi. Nó thật sự thảm. Nó gặp tình huống thê thảm này vì chủ nhân nó là một tên vô dụng, không có bản lĩnh sử dụng nó.

Sau một lúc, Quỷ Diện Đao hóa thành lưu quang biến mất. Bởi vì mối liên kết giữa nó và Long Ngạo Thiên đã đứt gãy.

Trên khán đài, Long Ngạo thiên như bắt đầu vỡ vụn ra. Hắn bị sức mạnh Quỷ Diện Đao phản phệ, cơ thể không còn chèo chống nổi, hắn như biến thành một tờ giấy bị đốt cháy, tiêu thất từ từ. Ánh mắt hắn nhìn về Phương Triết vô cùng hâm mộ. Hắn nhân sinh gặp phải thiên tài như vậy, dù thua, hắn vẫn chấp nhận. Bản thân hắn đã thật sự không thể nào chèo chóng nổi cơ thể này nữa. Hắn đã hóa thành hư vô, giọt mưa cũng không thể dập tắt được ngọn lửa đang đốt cháy hắn.

Toàn trường lúc này vỡ òa vì nhận ra Long Ngạo Thiên đã chết. Bọn họ sung sướng, tên sát thần đã chết. Đây chính là ông trời còn thương Thiên Minh Quốc bọn họ.

Phương Triết lúc này như đèn cạn dầu, hắn tính toán chu đáo cuối cùng thành công.

Ban đầu khi hắn hồi phục, hắn đã thi triển “Vô Hình Kiếm” nhưng vì đối phương dịch chuyển sang một vị trí khác, hắn đành phải tiếp tục vận dụng “Liên Hoa Kiếm” dồn đối phương vào vị trí ban đầu. Không ngờ thành công. Khi đó hắn phát hiện có điều không đúng, đó là Long Ngạo Thiên sắp chết, dù hắn không sử dụng “Vô Hình Kiếm” Long Ngạo Thiên vẫn không chèo chống nổi. Đó là lý do vì sao, thanh đại kiếm chỉ lướt qua một bên, mà không chém xuống trực diện. Hắn cho Long Ngạo Thiên một cơ hội nhìn thấy ánh sáng một lần. Đó là một ân huệ dành cho một đối thủ tầm cỡ.

Hoa Thiên Nhai bước về trước đỡ lấy Phương Triết. Hắn rất mệt mỏi, sử dụng hai chiêu thức liên tiếp khiến hắn linh lực cạn kiệt.

Lúc này, toàn bộ Dạ Sát Cửu Quỷ Đoàn đều bị các thí sinh các khu vực khác cầm xuống. Bọn họ muốn dùng công lao, để chuộc lỗi sỉ nhục quốc vương Thiên Minh Quốc. Bọn họ trước đó đã làm mất đi tinh thần người luyện võ, cũng may năm thí sinh Nam Hạ dùng hành động thức tỉnh bọn họ. Bọn họ dù không được tha thứ, nhưng ít ra cũng sẽ vì đó giảm nhẹ tội lỗi đối với đạo tâm luyện võ của bọn họ.

Một canh giờ sau, quốc vương Đoàn Thiên Khải chật vật bước lên lôi đài. Hắn lúc này đã hồi phục được hai ba thành. Hắn nhìn toàn cảnh đổ nát, hắn lại nhìn sang bọn người Dạ Sát Cửu Quỷ Đoàn. Hắn chậm rãi nói “Giết!”

Tức thì, toàn bộ Dạ Sát Cửu Quỷ Đoàn bị những thí sinh cầm xuống. Toàn trường nhất thời vang lên một tiếng kinh hô. Giết tốt lắm.

Quốc vương Đoàn Thiên Khải nhìn sang Liệp Sát Tử Đạo Nhân. Đây là một nhân vật lớn ở Thiên Minh Quốc, thuộc hạ nhiều, không thể nhất thời lỗ mãng xử lý được. Hắn chậm rãi nói “Ngươi trước mắt tạm thời lưu lại Thiên Lao, chờ ngày xử lý!”

Một vài cấm vệ quân xuất hiện, dẫn Liệp Sát Tử Đạo Nhân rời đi.

Quốc vương nhìn lên động tĩnh bên ngoài Vương thành. Hắn chậm rãi chờ đợi.

Một khắc sau, một đoàn nhân mã ước chừng hai trăm người xuất hiện. Bọn họ cầm theo là mười hai tên thành chủ đã tham gia đoạt chính cùng Long Ngạo Thiên.

Mười hai tên thành chủ vừa gặp quốc vương Đoàn Thiên Khải muốn quỳ xuống nhận tội, nhưng không thể vì bị dây xích trói buộc, không cử động được. Bọn họ hối hận, không nghĩ tới mọi hành động vây quanh đều không qua tầm mắt của quốc vương. Hầu như mười hai tên đều bị cầm xuống dễ dàng.

Một lúc sau, thêm một đoàn người ngựa kéo vào. Nhóm người này thân mặc chiến bào, có người tay cầm trường thương, có người tay cầm đại đao vô cùng khí thế. Bọn họ chính là hai mươi vị thành chủ khác của Trung Châu.

Lần đoạt chính này toàn bộ đều nằm trong tầm kiểm soát của quốc vương Đoàn Thiên Khải. Người có công dẫn binh đàm phán chính là thành chủ Bắc Thành, Cốc Nguyên Lương. Hắn lúc này cũng đang có mặt bên cạnh mười hai tên phản chính thành chủ.

Quốc vương Đoàn Thiên Khải nhìn thấy hai mươi thành chủ khí thế chói mắt, trong lòng nhất thời vui vẻ. Bọn họ trước giờ giao thiệp không tồi, từng chinh chiến nhiều năm. Cũng xem như bằng hữu, khi có đoạt chính bọn họ sẵn sàng ra tay xem như là một đại ân tình.

Hắn nhìn về phía mười hai tên thành chủ đang quỳ trên mặt đất, lãnh đạm nói “Dù các ngươi bị khống chế, nhưng có tâm tư làm phản, nên giết!”

Hắn nói xong, mười hai tên thành chủ lập tức bị chiến sĩ dưới trướng Cốc Nguyên Lương chém rơi đầu. Hầu như ai cũng không ngờ quốc vương xử phạt quyết đoán đến như vậy.

Sau khi giải quyết xong mười hai tên thành chủ. Quốc vương hướng hai mươi thành chủ khác chắp tay, bái một cái. Hắn cung kính nói “Việc này quá gấp rút, các vị không quãng đường xa đến cứu viện, đây là một đại ân tình đối với Đoàn mỗ. Đoàn mỗ ghi nhớ trong lòng!”

Một vị thành chủ đại diện nói “Việc này là việc chung của Trung Châu, quốc chủ không cần khách khí!”

Quốc vương Đoàn Thiên Khải nói tiếp “Bổn vương sẽ trích một phần ba quốc khố của mười hai tên thành chủ này, trang trải quân lương cho các vị. Xem như đây là phần báo ân đối với các vị!”

Bọn họ nghe quốc vương nói vậy, trong lòng khá vui vẻ. Chuyện này vốn đã thỏa thuận rồi, giờ nói ra công khai, xem như phần thưởng. Đây đúng là từ giao dịch, chuyển thành báo ân. Xem như cũng không tồi.

Hai mươi tên thành chủ cũng thi lễ, bái tạ đại ân của quốc vương Đoàn Thiên Khải. Đây đích xác là một vụ làm ăn không tồi.

Sau khi đã giải quyết xong vụ việc các vị thành chủ. Quốc vương nét mặt hòa hoãn lại. Hắn nhìn sang vị trí Phương Triết ngồi dưỡng sức. Hắn nói “Phương học trò đến đây!”

Phương Triết nghe vậy, vội vàng tiến đến. Hắn chắp tay nói “Quốc vương có việc giao phó!”

Quốc vương cười ha ha nói “Giao phó thì không còn việc gì nữa. Ngươi làm rất tốt”

Hắn nghiêm túc lại, chậm rãi nói “Phương học trò nghe phong! Phương học trò có công dẹp trừ phản loạn, công lớn như núi. Sắc phong thành chủ Liêm Hoa Thành, được phép đổi tên là Phương Thành”

Lời quốc vương Đoàn Thiên Khải vừa nói ra, tất cả những người có mặt đều rung động triệt để. Toàn bộ khán đài sôi sục hẳn lên. Các vị thành chủ cũng không ngờ đến sự việc này. Được phong làm thành chủ Liêm Hoa Thành, lại được đổi tên thành. Đây chính là ân điển nghịch thiên. Đây chính là ân điển không có thông lệ từ trước.

Phương Triết ngỡ ngàng, hắn không nghĩ đến sự việc lại chuyển biến như thế này. Hắn chỉ là “tiện tay” giúp quốc vương. Không nghĩ lại được phong một tòa thành. Điều này có khả năng sao.

Hắn ngập ngừng không dám nhận, quốc vương liền nói “Nếu không có Phương học trò hôm nay, dù cánh quân vây thành có dẹp loạn, cũng không thể đối phó được Long Ngạo Thiên”

Phương Triết ngẫm nghĩ một lúc rồi quỳ xuống, chắp tay nói “Nếu vậy, đa tạ ân điển của quốc chủ. Hạ thần vâng lệnh!”

Hắn đã nhận sắc phong, tương đương là thần dân của Thiên Minh Quốc. Hắn bắt buộc phải quỳ bái theo lễ nghĩa quân chủ.

Bọn người Bạch Văn Sơn nghe thấy Phương Triết được sắc phong thành chủ. Cả bốn người đều tiến lại gần cùng hắn mừng rỡ. Đây là một sự kiện trăm năm có một. Một phần tử, thí sinh Thiên Tài Chiến ở khu vực Nam Hạ được quốc vương sắc phong thành chủ. Vinh dự này to lớn đến mức nào.

Bọn họ tâm tình đang vui, quốc vương lại hướng bọn họ nói “Bốn người các ngươi cũng sẽ được ban thưởng xứng đáng. Gia tộc các ngươi sẽ nhận được nghìn mẫu đất Vương thành, được quyền tự do giao thương qua lại đến Trung Châu. Đây là một đặc ân không nhỏ nha!”

Quốc vương vừa nói vừa cười ha ha. Tâm tình hắn vô cùng sảng khoái, sau cơn mưa trời lại sáng chính là cảm giác này. Hắn vừa rồi có thể nói là khổ tận cam lai. Cứ nghĩ sẽ không cứu vãn được tình thế. Không ngờ lớp trẻ tuổi này dám đương đầu với sát thần, có thể thay đổi cục diện.

Ánh mắt hắn lại nhìn sang đám người từng sỉ nhục hắn. Hắn thở một hơi dài, xem như thôi, dù sao đối phương cuối cùng đã hối hận. Buông được thì cứ buông, làm một vị quốc chủ, không thể để tâm tư ích kỷ được.

Hắn quay sang hai mươi vị thành chủ, nét mặt niềm nở nói “Đi, chúng ta vào cung điện làm vài chén. Tận hưởng ca khúc khải hoàn!”

Chapter
1 Chương 1: Khúc Tiểu Bạch
2 Chương 2: Tẩy Lục Quả
3 Chương 3: Bắt gặp Thủy Lăng Kính
4 Chương 4: Đoạt lấy Tẩy Lục Quả
5 Chương 5: Tìm đến Phù Đà Sơn
6 Chương 6: Bức màn đen
7 Chương 7: Lời ước hẹn năm năm
8 Chương 8: Con mèo đen mắt đỏ, tại sao lại đi theo ta?
9 Chương 9: Bạn học mới
10 Chương 10: Hai năm sau
11 Chương 11: Phương gia Dược Điền
12 Chương 12: Tiểu Hắc tham ăn
13 Chương 13: Hốt hoảng Nhiêu Phong Trại mã tặc
14 Chương 14: Tiểu Hắc, không còn là miêu bàn tử!
15 Chương 15: Phương pháp luyện tập Ngự Kiếm Quyết mới!
16 Chương 16: Bạch gia
17 Chương 17: Bạch Nhiên Nhiên từ biệt
18 Chương 18: Cha mẹ gặp nạn
19 Chương 19: Phương Triết tức giận, phi kiếm loạn vũ
20 Chương 20: Bạch gia chủ rung động
21 Chương 21: Bình minh trước đống tro tàn
22 Chương 22: Tiến lên Thanh Sơn
23 Chương 23: Khắp nơi đều là bẫy, khai chiến!
24 Chương 24: Tên nó là Bạch Nhật Phi Kiếm!
25 Chương 25: Bạch Kinh Thiên vui vẻ
26 Chương 26: Bạch Vi Nhất chỉ dạy
27 Chương 27: Mộ Dung gia nhờ vả
28 Chương 28: Bản lĩnh Tiểu Hắc
29 Chương 29: Hoa đăng
30 Chương 30: Thuồng Luồng xuất hiện
31 Chương 31: Tiến về Thăng Long thành
32 Chương 32: Ở trấn Ông Thòn có tục bán thân
33 Chương 33: Thiếu gia ta, sẽ bảo vệ ngươi
34 Chương 34: Bí mật trấn Ông Thòn
35 Chương 35: Oanh động trấn Ông Thòn
36 Chương 36: Sơ nhập Thăng Long Thành
37 Chương 37: Bắt đầu khảo thí
38 Chương 38: Ta cùng ngươi tỷ thí
39 Chương 39: Ám Kim
40 Chương 40: Tống gia giở trò
41 Chương 41: Tổ chức Âm Sát
42 Chương 42: Ngự Kiếm Quyết quyển 2
43 Chương 43: Hắc Độc Y Nhân
44 Chương 44: Cảnh giới nâng cao một bước
45 Chương 45: Rắc rối ở Dạ Lan Phường
46 Chương 46: Gặp phải hắc bang, hỏi ngươi có sợ hay không?
47 Chương 47: Kim gia chủ gặp nạn
48 Chương 48: Cứu viện
49 Chương 49: Phương Triết đến rồi
50 Chương 50: Mộc Nhân Sư
51 Chương 51: Lần đầu hội ngộ, năm tên luyện khí
52 Chương 52: Hiệu quả sa thạch
53 Chương 53: Bạch Nhiên Nhiên nhờ vả
54 Chương 54: Ta không biết dùng kiếm, ta chỉ biết… phóng phi kiếm!
55 Chương 55: Vậy thì so kiếm!
56 Chương 56: Những vụ mất tích
57 Chương 57: Niềm vui bất ngờ
58 Chương 58: Tiểu Hắc gặp nạn
59 Chương 59: Truy tung
60 Chương 60: Gặp lại lão ăn mày
61 Chương 61: Song Đầu Yêu Lang
62 Chương 62: Ngươi… muốn chết như thế nào?
63 Chương 63: Làm một cái giao dịch
64 Chương 64: Phương đại ca, chỉ ta vài chiêu!
65 Chương 65: Danh tiếng Vân Du Nam Tiên Cư bùng phát
66 Chương 66: Kiếm Pháp Phương thiếu gia, danh chấn tứ phương
67 Chương 67: Trước tuyển thiên tài chiến
68 Chương 68: Đến Lâu Lan Thành
69 Chương 69: Khai mạc
70 Chương 70: Trịnh Phi Tuyết mờ ám
71 Chương 71: Tuyển Thiên Tài Chiến ngày đầu tiên!
72 Chương 72: Ngạo nghễ chính là như thế này!
73 Chương 73: Đao xoắn phong bạo, hoa thiên nhai
74 Chương 74: Đến tiệm bảo khí
75 Chương 75: Toàn trường đổ dồn về lôi đài phụ
76 Chương 76: Âm sát lục, ngô tiên nhi
77 Chương 77: Xích linh huyết quả
78 Chương 78: Phương Triết, hắn luân không
79 Chương 79: Âm Sát Lục đối kháng Âm Sát Lục
80 Chương 80: Ngô Tiên Nhi cố sự
81 Chương 81: Ngày thi đấu thứ ba
82 Chương 82: Tiểu cô nương, xin thất lễ!
83 Chương 83: Ngư Long Bảo Lâu
84 Chương 84: Phương Triết gặp Kim Vô Lại
85 Chương 85: Nhất bảng
86 Chương 86: Kết quả Tuyển Thiên Tài Chiến
87 Chương 87: Bế mạc Tuyển Thiên Tài Chiến
88 Chương 88: Xích Võng
89 Chương 89: Ta nhặt được!
90 Chương 90: Con đường đến Trung Châu, âm mưu khởi động!
91 Chương 91: Tử Lam Thảo
92 Chương 92: Đến Mê Tùng Lâm
93 Chương 93: Kỳ ngộ dưới đáy hồ
94 Chương 94: Dạ Sát Cửu Quỷ Đoàn tập kích
95 Chương 95: Cửu Vĩ Xà
96 Chương 96: Long Ngạo Thiên
97 Chương 97: Tranh giành suối nước nóng
98 Chương 98: Quốc vương cho mời
99 Chương 99: Mây đen kéo về
100 Chương 100: Ngươi… lên!
101 Chương 101: Nhân Hoàng Kiếm bá đạo
102 Chương 102: Quỷ Diện Đao
103 Chương 103: Thê thảm
104 Chương 104: Liên Hoa Kiếm
105 Chương 105: Đồng lòng
106 Chương 106: Kết thúc! Sắc phong Phương Thành Chủ
107 Chương 107: Trên đường trở về (1)
108 Chương 108: Trên đường trở về (2)
109 Chương 109: Khắp nơi đều hỗn loạn
110 Chương 110: Nhân sinh đỉnh phong chính là như vậy
111 Chương 111: Thức tỉnh, bá tuyệt!
112 Chương 112: Tán nhân
113 Chương 113: Tuyệt cảnh! Như sinh, như diệt
114 Chương 114: Ta… không muốn sống nữa!
115 Chương 115: Bạch Vô Thiên
116 Chương 116: Đỉnh Thái Sơn có Truyền Tống Trận (Kết Quyển 1)
117 Chương 117: Sơ nhập Bắc Cảnh (1)
118 Chương 118: Sơ nhập Bắc Cảnh (2)
119 Chương 119: Viết chữ lên thạch bích
120 Chương 120: Hắn chính là đệ tử ta
121 Chương 121: Hoa Lạc Đồng
122 Chương 122: Trên trời rớt xuống một tiểu mỹ nhân
123 Chương 123: Trong lúc chán chường, ta gặp lại!
124 Chương 124: Đến kiếm các
125 Chương 125: Một ngày Khai Mạch
126 Chương 126: Vô Danh Động Thiên
127 Chương 127: Lý Nhược Băng
128 Chương 128: Quỷ Ảnh Thủ
129 Chương 129: Chúng ta song tu đi!
130 Chương 130: Sắp phải rời xa
131 Chương 131: Mặc Thần Dương bí mật
132 Chương 132: Thực Lực Chân Chính của Hoa Lạc Đồng
133 Chương 133: Nếu ta không có năng lực, sẽ không đứng đây!
134 Chương 134: Băng thiên liệt địa quyết
135 Chương 135: Thông qua
136 Chương 136: Lần sau gặp lại, chúng ta kết đạo lữ đi!
137 Chương 137: Nhiệm vụ nhận phi hành kiếm
138 Chương 138: Thiên Võ Tông đệ tử
139 Chương 139: Linh Sâm Quả
140 Chương 140: Tuyệt kỹ hợp nhất của Linh Thú Tông
141 Chương 141: Dễ dàng trấn áp
142 Chương 142: Chúng ta kết nghĩa huynh đệ đi!
143 Chương 143: Nhiệm vụ giải cứu Lang Nha Thôn
144 Chương 144: Thiên Sư Đường
145 Chương 145: Bắc Lương Lĩnh
146 Chương 146: U Linh xuất hiện
147 Chương 147: Truy đuổi
148 Chương 148: Nhiệm vụ hoàn thành
149 Chương 149: Lữ Kiếm Bình tới!
150 Chương 150: Máu thắm hoa bạch nữ
151 Chương 151: Nội tình Đạo Viện
152 Chương 152: La bàn vô cực
153 Chương 153: Huyền Minh Cốc
154 Chương 154: Tên đồ đệ ngỗ nghịch
155 Chương 155: Cổ thanh sơn và thẩm giai nghê
156 Chương 156: Huyền Minh Động
157 Chương 157: Cổ Nhân Trận Sư Trần Anh
158 Chương 158: Tái nhập khô lâu sơn
159 Chương 159: Sự việc bại lộ
160 Chương 160: Trận pháp sơ cấp
161 Chương 161: Con đường tu luyện
162 Chương 162: Sơ ngộ Đại Thiên Truyền Tống Trận
163 Chương 163: Hướng đến Quỷ Vực
164 Chương 164: Tâm Trận cũng là một loại ý niệm
165 Chương 165: Thăm dò Cấm Vực
166 Chương 166: Đệ tử thích số bảy!
167 Chương 167: Thiên sinh của mặc thần dương
168 Chương 168: Ám Diện Nhân
169 Chương 169: Đao Quân
Chapter

Updated 169 Episodes

1
Chương 1: Khúc Tiểu Bạch
2
Chương 2: Tẩy Lục Quả
3
Chương 3: Bắt gặp Thủy Lăng Kính
4
Chương 4: Đoạt lấy Tẩy Lục Quả
5
Chương 5: Tìm đến Phù Đà Sơn
6
Chương 6: Bức màn đen
7
Chương 7: Lời ước hẹn năm năm
8
Chương 8: Con mèo đen mắt đỏ, tại sao lại đi theo ta?
9
Chương 9: Bạn học mới
10
Chương 10: Hai năm sau
11
Chương 11: Phương gia Dược Điền
12
Chương 12: Tiểu Hắc tham ăn
13
Chương 13: Hốt hoảng Nhiêu Phong Trại mã tặc
14
Chương 14: Tiểu Hắc, không còn là miêu bàn tử!
15
Chương 15: Phương pháp luyện tập Ngự Kiếm Quyết mới!
16
Chương 16: Bạch gia
17
Chương 17: Bạch Nhiên Nhiên từ biệt
18
Chương 18: Cha mẹ gặp nạn
19
Chương 19: Phương Triết tức giận, phi kiếm loạn vũ
20
Chương 20: Bạch gia chủ rung động
21
Chương 21: Bình minh trước đống tro tàn
22
Chương 22: Tiến lên Thanh Sơn
23
Chương 23: Khắp nơi đều là bẫy, khai chiến!
24
Chương 24: Tên nó là Bạch Nhật Phi Kiếm!
25
Chương 25: Bạch Kinh Thiên vui vẻ
26
Chương 26: Bạch Vi Nhất chỉ dạy
27
Chương 27: Mộ Dung gia nhờ vả
28
Chương 28: Bản lĩnh Tiểu Hắc
29
Chương 29: Hoa đăng
30
Chương 30: Thuồng Luồng xuất hiện
31
Chương 31: Tiến về Thăng Long thành
32
Chương 32: Ở trấn Ông Thòn có tục bán thân
33
Chương 33: Thiếu gia ta, sẽ bảo vệ ngươi
34
Chương 34: Bí mật trấn Ông Thòn
35
Chương 35: Oanh động trấn Ông Thòn
36
Chương 36: Sơ nhập Thăng Long Thành
37
Chương 37: Bắt đầu khảo thí
38
Chương 38: Ta cùng ngươi tỷ thí
39
Chương 39: Ám Kim
40
Chương 40: Tống gia giở trò
41
Chương 41: Tổ chức Âm Sát
42
Chương 42: Ngự Kiếm Quyết quyển 2
43
Chương 43: Hắc Độc Y Nhân
44
Chương 44: Cảnh giới nâng cao một bước
45
Chương 45: Rắc rối ở Dạ Lan Phường
46
Chương 46: Gặp phải hắc bang, hỏi ngươi có sợ hay không?
47
Chương 47: Kim gia chủ gặp nạn
48
Chương 48: Cứu viện
49
Chương 49: Phương Triết đến rồi
50
Chương 50: Mộc Nhân Sư
51
Chương 51: Lần đầu hội ngộ, năm tên luyện khí
52
Chương 52: Hiệu quả sa thạch
53
Chương 53: Bạch Nhiên Nhiên nhờ vả
54
Chương 54: Ta không biết dùng kiếm, ta chỉ biết… phóng phi kiếm!
55
Chương 55: Vậy thì so kiếm!
56
Chương 56: Những vụ mất tích
57
Chương 57: Niềm vui bất ngờ
58
Chương 58: Tiểu Hắc gặp nạn
59
Chương 59: Truy tung
60
Chương 60: Gặp lại lão ăn mày
61
Chương 61: Song Đầu Yêu Lang
62
Chương 62: Ngươi… muốn chết như thế nào?
63
Chương 63: Làm một cái giao dịch
64
Chương 64: Phương đại ca, chỉ ta vài chiêu!
65
Chương 65: Danh tiếng Vân Du Nam Tiên Cư bùng phát
66
Chương 66: Kiếm Pháp Phương thiếu gia, danh chấn tứ phương
67
Chương 67: Trước tuyển thiên tài chiến
68
Chương 68: Đến Lâu Lan Thành
69
Chương 69: Khai mạc
70
Chương 70: Trịnh Phi Tuyết mờ ám
71
Chương 71: Tuyển Thiên Tài Chiến ngày đầu tiên!
72
Chương 72: Ngạo nghễ chính là như thế này!
73
Chương 73: Đao xoắn phong bạo, hoa thiên nhai
74
Chương 74: Đến tiệm bảo khí
75
Chương 75: Toàn trường đổ dồn về lôi đài phụ
76
Chương 76: Âm sát lục, ngô tiên nhi
77
Chương 77: Xích linh huyết quả
78
Chương 78: Phương Triết, hắn luân không
79
Chương 79: Âm Sát Lục đối kháng Âm Sát Lục
80
Chương 80: Ngô Tiên Nhi cố sự
81
Chương 81: Ngày thi đấu thứ ba
82
Chương 82: Tiểu cô nương, xin thất lễ!
83
Chương 83: Ngư Long Bảo Lâu
84
Chương 84: Phương Triết gặp Kim Vô Lại
85
Chương 85: Nhất bảng
86
Chương 86: Kết quả Tuyển Thiên Tài Chiến
87
Chương 87: Bế mạc Tuyển Thiên Tài Chiến
88
Chương 88: Xích Võng
89
Chương 89: Ta nhặt được!
90
Chương 90: Con đường đến Trung Châu, âm mưu khởi động!
91
Chương 91: Tử Lam Thảo
92
Chương 92: Đến Mê Tùng Lâm
93
Chương 93: Kỳ ngộ dưới đáy hồ
94
Chương 94: Dạ Sát Cửu Quỷ Đoàn tập kích
95
Chương 95: Cửu Vĩ Xà
96
Chương 96: Long Ngạo Thiên
97
Chương 97: Tranh giành suối nước nóng
98
Chương 98: Quốc vương cho mời
99
Chương 99: Mây đen kéo về
100
Chương 100: Ngươi… lên!
101
Chương 101: Nhân Hoàng Kiếm bá đạo
102
Chương 102: Quỷ Diện Đao
103
Chương 103: Thê thảm
104
Chương 104: Liên Hoa Kiếm
105
Chương 105: Đồng lòng
106
Chương 106: Kết thúc! Sắc phong Phương Thành Chủ
107
Chương 107: Trên đường trở về (1)
108
Chương 108: Trên đường trở về (2)
109
Chương 109: Khắp nơi đều hỗn loạn
110
Chương 110: Nhân sinh đỉnh phong chính là như vậy
111
Chương 111: Thức tỉnh, bá tuyệt!
112
Chương 112: Tán nhân
113
Chương 113: Tuyệt cảnh! Như sinh, như diệt
114
Chương 114: Ta… không muốn sống nữa!
115
Chương 115: Bạch Vô Thiên
116
Chương 116: Đỉnh Thái Sơn có Truyền Tống Trận (Kết Quyển 1)
117
Chương 117: Sơ nhập Bắc Cảnh (1)
118
Chương 118: Sơ nhập Bắc Cảnh (2)
119
Chương 119: Viết chữ lên thạch bích
120
Chương 120: Hắn chính là đệ tử ta
121
Chương 121: Hoa Lạc Đồng
122
Chương 122: Trên trời rớt xuống một tiểu mỹ nhân
123
Chương 123: Trong lúc chán chường, ta gặp lại!
124
Chương 124: Đến kiếm các
125
Chương 125: Một ngày Khai Mạch
126
Chương 126: Vô Danh Động Thiên
127
Chương 127: Lý Nhược Băng
128
Chương 128: Quỷ Ảnh Thủ
129
Chương 129: Chúng ta song tu đi!
130
Chương 130: Sắp phải rời xa
131
Chương 131: Mặc Thần Dương bí mật
132
Chương 132: Thực Lực Chân Chính của Hoa Lạc Đồng
133
Chương 133: Nếu ta không có năng lực, sẽ không đứng đây!
134
Chương 134: Băng thiên liệt địa quyết
135
Chương 135: Thông qua
136
Chương 136: Lần sau gặp lại, chúng ta kết đạo lữ đi!
137
Chương 137: Nhiệm vụ nhận phi hành kiếm
138
Chương 138: Thiên Võ Tông đệ tử
139
Chương 139: Linh Sâm Quả
140
Chương 140: Tuyệt kỹ hợp nhất của Linh Thú Tông
141
Chương 141: Dễ dàng trấn áp
142
Chương 142: Chúng ta kết nghĩa huynh đệ đi!
143
Chương 143: Nhiệm vụ giải cứu Lang Nha Thôn
144
Chương 144: Thiên Sư Đường
145
Chương 145: Bắc Lương Lĩnh
146
Chương 146: U Linh xuất hiện
147
Chương 147: Truy đuổi
148
Chương 148: Nhiệm vụ hoàn thành
149
Chương 149: Lữ Kiếm Bình tới!
150
Chương 150: Máu thắm hoa bạch nữ
151
Chương 151: Nội tình Đạo Viện
152
Chương 152: La bàn vô cực
153
Chương 153: Huyền Minh Cốc
154
Chương 154: Tên đồ đệ ngỗ nghịch
155
Chương 155: Cổ thanh sơn và thẩm giai nghê
156
Chương 156: Huyền Minh Động
157
Chương 157: Cổ Nhân Trận Sư Trần Anh
158
Chương 158: Tái nhập khô lâu sơn
159
Chương 159: Sự việc bại lộ
160
Chương 160: Trận pháp sơ cấp
161
Chương 161: Con đường tu luyện
162
Chương 162: Sơ ngộ Đại Thiên Truyền Tống Trận
163
Chương 163: Hướng đến Quỷ Vực
164
Chương 164: Tâm Trận cũng là một loại ý niệm
165
Chương 165: Thăm dò Cấm Vực
166
Chương 166: Đệ tử thích số bảy!
167
Chương 167: Thiên sinh của mặc thần dương
168
Chương 168: Ám Diện Nhân
169
Chương 169: Đao Quân