Chương 114: Ta… không muốn sống nữa!

Gã tán nhân lúc này đã mất một cánh tay, nhưng không hề tỏ ra khó khăn. Với đẳng cấp của hắn, đoạn chi phá nhục là việc thông thường, không đáng quan tâm. Điều làm hắn động dung chính là trong hạ thế, có một nhân vật bình thường, lại có thể đả thương được hắn. Đây chính là con đường nghịch thiên chi đạo sao.

Hắn không cho phép điều này xảy ra. Thần khí là của hắn, hắn lẩn trốn ở vực sâu vạn trượng, chờ đến ngày thần binh xuất thế, hắn đợi được, cho nên hắn không được mềm lòng.

Hắn giơ bàn tay còn lại lên, một ngọn hỏa diễm màu xanh thình lình xuất hiện trong lòng bàn tay hắn. Hắn chậm rãi nói “Nhân sinh đến đây, xem như đã hoàn mỹ đối với ngươi!”

Nói rồi, hắn phóng ngọn hỏa diễm về phía Phương Triết, ngọn lửa lao đến không nhanh, nhưng Phương Triết không nhúc nhích được tay chân. Hắn đã bị đối phương phong tỏa chỉ bằng một ánh mắt. Đối phương là thần, hắn chỉ là một phàm nhân. Hắn không có cách nào đối kháng được. Ngay cả lão ăn mày còn bất lực, hắn lấy gì phản kháng.

Ngọn hỏa diễm càng tiến gần hắn, hắn càng nhận ra nhân sinh hắn đã kết thúc.

Lúc này, hai thân ảnh lao ra trước mặt hắn. Trong ánh mắt vị thiếu phụ chảy ra một dòng nước mắt kèm theo là một nụ cười. Bên cạnh nàng, một vị nam nhân tay quàng lấy vai nàng, trên mặt vẫn nở một nụ cười. Nụ cười của một sự kiêu hãnh, con trai bọn họ luôn vững vàng, đi đâu cũng mang đến cho họ sự kiêu ngạo.

Từ khi con trai bọn họ là một đứa trẻ khuyết tật, tình yêu của họ đối với con trai vô cùng lớn lao. Bọn họ không từ bỏ, mà bao che, luôn bên cạnh yêu thương.

Đến khi gặp cơ duyên, con trai họ mang đến vinh quang cho gia tộc. Bọn họ đi đến đâu, cũng được người người niềm nở đón tiếp. Người người nhắc đến con trai họ như một vị anh hùng. Một thiên tài không ai sánh bằng.

Phương Triết muốn với tay về trước, nhưng hắn không chạm được, hắn không thể khống chế được hành động bản thân mình. Chỉ có nước mắt hắn chảy ra, hắn muốn gào thét, nhưng không gào thét được.

Hắn chết lặng, nhìn hai thân ảnh hắn yêu thương hóa thành hư không. Hắn phẫn nộ, muốn cắn lưỡi cho tỉnh giấc, nhưng không thể. Hắn như mất đi tất cả mọi giác quan bên mình.

“Bá Tuyệt” xuất hiện trước ngực hắn, tạo ra một loại quang mang hắc sắc. “Bá Tuyệt” lúc này trở thành một lớp màn mỏng bảo vệ hắn. Hắn bị đoàn hỏa diễm thiêu đốt, bị áp lực đẩy về sau cho đến hai trăm trượng. Hắn hầu như bị chèn ép vào ngọn núi, bị chôn vui trong đó.

Bọn người Ngô Như Ngọc, Lý Sửu cùng Phương Long, Phương Hổ bị áp lực đẩy bay ra một khoảng cách xa. Toàn bộ đều rơi vào hôn mê, không biết sống chết.

Tiểu Hắc cùng Tiểu Bạch một bên gầm gừ. Đôi mắt của Tiểu Hắc lúc này đã hóa thành một màu huyết sắc. Lớp lông màu đen huyền của nó gợn lên một hồi cơn sóng, rồi dựng thẳng đứng lên. Móng vuốt xòe ra sắc bén. Nó cuồng hóa. Lần đầu tiên nó cuồng hóa vì chứng kiến hai vị đại nhân như cha mẹ nó tiêu thất trước nó.

Nó phóng về phía gã tán nhân liên tục giơ móng vuốt cào cấu về phía gã, sức mạnh, áp lực vô cùng lớn. Tốc độ cũng không thua kém hắn, khiến hắn phải liên tục thoái lui. Những móng vuốt nhìn như bình thường này, nếu như chạm vào hắn, hắn chắc chắn phải trọng thương.

Đây không phải là con Huyễn Dạ Linh Miêu sao, tại sao lại mạnh đến như vậy. Hắn nhanh chóng thoái lui về sau hai mươi trượng. Hắn điềm tĩnh lại.

Hắn giơ thanh đao về phía Tiểu Hắc, sử dụng “Vô Sắc Nhiễm” tấn công. Từ bên trên liên tục xuất hiện những thanh đao phóng xuống. Mỗi một thanh đao có uy lực tương đương với cường giả hàng ngũ phẩm. Tiểu Hắc thoái lui chỉ vài vị trí, thì nó bị trúng chiêu. Thân thể nó toàn bộ bị băm nát, chỉ thừa lại vài tia khí tức.

Nó gầm gừ, đưa ánh mắt về phía ngọn núi bị sụp đổ, nơi chủ nhân nó bị đè bẹp trong đó. Nó chậm rãi nhắm mắt lại. Nó sinh cơ từ từ cạn kiệt, cho đến khi Tiểu Bạch tiến lại gần nó liếm khắp người nó. Nó mời duy trì vài hơi yếu ớt.

Gã tán nhân nhìn hai con thú sủng đang che chở nhau. Hắn nhất thời sinh ra hứng thú, sau vụ việc kết thúc. Hắn sẽ thu hai con yêu thú này làm thú sủng. Yêu thú có tâm tính tương thân như vậy, không phải một loại đẳng cấp bình thường có được.

Hắn tiến lại gần ngọn núi, nơi Phương Triết bị vùi dập trong đó. Hắn phóng thích một tia thần thức rà soát một phen. Bên trong hầu như không phát hiện ra chân thân của Phương Triết, mà chỉ phát hiện một đốm hắc vụ. Đốm hắc vụ này đang lan tỏa ra xung quanh, trong chốc lát, khí thế nhất thời bạo phát.

Khung cảnh xung quanh hắn màu sắc rực rỡ, trong phút chốc chỉ còn một màu đen trắng. Hắn sững sờ giơ một tay lên xem, cánh tay trong mắt hắn cũng một màu đen trắng không hơn không kém.

Hắn cảnh giới ngũ phẩm hóa thần, thực trạng này hắn chưa bao giờ gặp qua. Đây là tình huống gì. Trong nội tâm hắn phát ra một nỗi bất an, hắn bắt đầu chột dạ.

Từ trong đống đổ nát, đã có một sự dao động, rồi rung lắc dữ dội. Một thân ảnh bước ra chậm rãi, mỗi một bước chân hắn đi, lưu lại trên mặt đất một vết tích có hình dạng hắc sắc liên hoa. Mỗi bước đi là một bước nặng nề, bao hàm hủy diệt chi ý.

Đôi chân của gã tán nhân đã run rẫy. Hắn hoảng sợ tột độ. Khí thế này, sự áp bách này chính là hủy thiên, chính là diệt địa. Hắn hai chân không kiểm soát được, khụy xuống, thu nhỏ người lại.

Thân ảnh trước mắt lúc này hóa thành một sát thần. Ánh mắt một màu đen duy nhất, tỏa ra một đường vân lôi điện.

Ngón tay hắn chỉ lên bầu trời, bầu trời lung lay, ngón tay hắn điểm xuống, hư không lắc lư.

Hắn khẽ niệm “Vô Hình Kiếm!”

Trong tầm mắt của gã tán nhân lúc này, vẫn còn là một màu hắc bạch. Lưng sống hắn lúc này có một cảm giác ớn lạnh. Hắn ngờ vực nhìn lên bầu trời, một thanh đại kiếm khổng lồ, như một ngọn núi màu đen. Phóng thẳng xuống người hắn. Hắn không thể phản kháng, chỉ lấy hai tay ra chống đẩy tuyệt vọng.

Kế đến, một âm thanh khủng khiếp, làm rung chuyển toàn bộ Thăng Long Thành. Thanh đại kiếm khiến gã tán nhân lúc này trông như một hạt cát không hơn không kém, nuốt trọn lấy hắn. Cuối cùng trong tầm mắt hắn chỉ còn một màu đen thâm thẩm.

Tại vị trí thanh đại kiếm bổ xuống, thanh đại kiếm khoét một hố sâu vạn trượng, không nhìn thấy đáy.

Thân ảnh Phương Triết lúc này vô hồn, khụy xuống mặt đất. Hắn ngã nghiêng ra, ngửa mặt nhìn lên trời, ý thức mơ hồ.

“Bá Tuyệt” lơ lửng trước mặt hắn, rồi cũng vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, tiêu thất. Không còn lưu lại bất cứ vết tích gì của nó trên thế gian này. Bản thân nó là thần khí, nhưng cũng không thể chèo chống “Tuyệt Lĩnh: Sát Thần”. Bản thân chủ nhân nó không đủ năng lực, nó chèo chống cũng không nổi, nó chính bản thân cũng bị phản phệ, hóa thành hư không.

Lúc này, từ trong hố sâu thâm thẩm, phóng xuất lên hai vệt sáng. Một vệt sáng màu đen, bắn thẳng vào ngực Phương Triết, lưu lại một dấu ấn ký, Thiên Sát ấn ký của gã tán nhân. Lưu quang còn lại màu xích sắc kia bay lượn một vòng, hướng đến bên cạnh Ngôn Tử.

Lưu quang này, chính là một sợi thần hồn của gã tán nhân còn lưu lại. Sợi thần hồn nhanh chóng bao khỏa lấy Ngôn Tử, trước mặt bọn hắn xuất hiện một vòng xoáy. Vòng xoáy vừa xuất hiện, lập tức hút lấy bọn chúng rồi tiêu thất vô ảnh vô tung.

Đây chính là thủ đoạn bỏ trốn duy nhất của gã tán nhân. Hắn cả đời, đây là lần cầu sinh duy nhất mà hắn thật sự sợ hãi.

Bên phía lão ăn mày, lúc này Tế Ti Võng không còn người điều khiển, cũng tự động biến mất. Lão lấy lại được ý thức, thu Càn Khôn Kính lại rồi thở một hơi trọc khí. Lão nhân sinh, đây là lần đầu lão gặp khốn cảnh, suýt mất mạng.

Lão quan sát xung quanh, quan cảnh lúc này toàn bộ đều đổ nát, hoang tàn. Trước mặt lão lúc này xuất hiện một hố sâu vạn trượng, không nhìn thấy đáy, bên cạnh là thi thể một thiếu niên đang hấp hối. Khí tức lúc ẩn lúc hiện, hắn có thể chết bất cứ lúc nào.

Lão cầm Càn Khôn Kính khẽ niệm pháp quyết, bên trong hiển thị những hình ảnh mà lúc lão bị giam cầm, ngủ say, thần thức toàn bộ bị phong bế. Lão nhìn toàn bộ sự việc diễn ra, lão thở một hơi dài.

Lão lẩm nhẩm “Đây chính là thiên kiếp của ngươi sao? Đúng là không thể nào tránh khỏi”

Lão chậm rãi tiến lại gần Phương Triết, hắn lúc này đang gánh chịu phản phệ. “Bá Tuyệt” đã hóa hư vô. Hắn lúc này, bắt đầu từ ngón tay đã dần dần bốc cháy, hắn giờ giống như một tờ giấy bị bắt lửa. Kế đến là từ dưới bàn chân, cũng tiêu thất từ từ, dần dần hướng lên toàn thân.

Lão ăn mày nhìn hắn, một tiểu tử người phàm lại có thể đánh chạy một tên ngũ phẩm hóa thần. Đây là hắn có vận mệnh nghịch thiên hay do cơ duyên của hắn quá lớn.

Lão cầm trong tay một lọ đan dược, mang đầy tiếc nuối. Bên trong chính là Long Thi Đan, một viên Tiên Dược mà toàn bộ Bắc Cảnh chỉ có một viên duy nhất.

Lão vừa mở lọ đan dược ra, bên trong như có một tiếng long ngâm vang lên. Viên đan dược tự động bay ra bên ngoài, lơ lửng như muốn bỏ chạy. Lão hai ngón tay thu lấy, rồi nhét vào miệng Phương Triết. Phương Triết nuốt lấy, nhưng cơ thể hắn vẫn không tiếp nhận trị liệu của viên tiên đan.

Cơ thể hắn vẫn không ngừng tiêu thất, chậm rãi tan biến.

Lão thở dài lắc đầu “Đây chính là muốn phản kháng sao, không muốn sống nữa sao”

Lão lại thở dài, hôm nay lão thở dài rất nhiều lần “Ngươi không muốn sống cũng không được!”

Lão liền điểm ngón tay vào mi tâm hắn, lão muốn phong ấn ký ức hắn lại. Ký ức đau khổ này hắn gánh chịu không nổi, vậy thì tạm thời phong ấn lại. Chỉ có cách này, mới nguôi đi cơn thống khổ của hắn. Chỉ như vậy, hắn mới từ bỏ kháng cự.

Quả nhiên, sau khi ký ức của Phương Triết bị phong ấn. Cơ thể hắn ngừng kháng cự, quá trình tiêu thất cũng bị đình chỉ lại. Long Thi Đan lúc này mới có tác dụng, cơ thể hắn lúc này phát sinh biến hóa. Cả cơ thể hắn tỏa ra một màu bạch quang. Quá trình tái tạo cơ thể hắn bắt đầu.

Chapter
1 Chương 1: Khúc Tiểu Bạch
2 Chương 2: Tẩy Lục Quả
3 Chương 3: Bắt gặp Thủy Lăng Kính
4 Chương 4: Đoạt lấy Tẩy Lục Quả
5 Chương 5: Tìm đến Phù Đà Sơn
6 Chương 6: Bức màn đen
7 Chương 7: Lời ước hẹn năm năm
8 Chương 8: Con mèo đen mắt đỏ, tại sao lại đi theo ta?
9 Chương 9: Bạn học mới
10 Chương 10: Hai năm sau
11 Chương 11: Phương gia Dược Điền
12 Chương 12: Tiểu Hắc tham ăn
13 Chương 13: Hốt hoảng Nhiêu Phong Trại mã tặc
14 Chương 14: Tiểu Hắc, không còn là miêu bàn tử!
15 Chương 15: Phương pháp luyện tập Ngự Kiếm Quyết mới!
16 Chương 16: Bạch gia
17 Chương 17: Bạch Nhiên Nhiên từ biệt
18 Chương 18: Cha mẹ gặp nạn
19 Chương 19: Phương Triết tức giận, phi kiếm loạn vũ
20 Chương 20: Bạch gia chủ rung động
21 Chương 21: Bình minh trước đống tro tàn
22 Chương 22: Tiến lên Thanh Sơn
23 Chương 23: Khắp nơi đều là bẫy, khai chiến!
24 Chương 24: Tên nó là Bạch Nhật Phi Kiếm!
25 Chương 25: Bạch Kinh Thiên vui vẻ
26 Chương 26: Bạch Vi Nhất chỉ dạy
27 Chương 27: Mộ Dung gia nhờ vả
28 Chương 28: Bản lĩnh Tiểu Hắc
29 Chương 29: Hoa đăng
30 Chương 30: Thuồng Luồng xuất hiện
31 Chương 31: Tiến về Thăng Long thành
32 Chương 32: Ở trấn Ông Thòn có tục bán thân
33 Chương 33: Thiếu gia ta, sẽ bảo vệ ngươi
34 Chương 34: Bí mật trấn Ông Thòn
35 Chương 35: Oanh động trấn Ông Thòn
36 Chương 36: Sơ nhập Thăng Long Thành
37 Chương 37: Bắt đầu khảo thí
38 Chương 38: Ta cùng ngươi tỷ thí
39 Chương 39: Ám Kim
40 Chương 40: Tống gia giở trò
41 Chương 41: Tổ chức Âm Sát
42 Chương 42: Ngự Kiếm Quyết quyển 2
43 Chương 43: Hắc Độc Y Nhân
44 Chương 44: Cảnh giới nâng cao một bước
45 Chương 45: Rắc rối ở Dạ Lan Phường
46 Chương 46: Gặp phải hắc bang, hỏi ngươi có sợ hay không?
47 Chương 47: Kim gia chủ gặp nạn
48 Chương 48: Cứu viện
49 Chương 49: Phương Triết đến rồi
50 Chương 50: Mộc Nhân Sư
51 Chương 51: Lần đầu hội ngộ, năm tên luyện khí
52 Chương 52: Hiệu quả sa thạch
53 Chương 53: Bạch Nhiên Nhiên nhờ vả
54 Chương 54: Ta không biết dùng kiếm, ta chỉ biết… phóng phi kiếm!
55 Chương 55: Vậy thì so kiếm!
56 Chương 56: Những vụ mất tích
57 Chương 57: Niềm vui bất ngờ
58 Chương 58: Tiểu Hắc gặp nạn
59 Chương 59: Truy tung
60 Chương 60: Gặp lại lão ăn mày
61 Chương 61: Song Đầu Yêu Lang
62 Chương 62: Ngươi… muốn chết như thế nào?
63 Chương 63: Làm một cái giao dịch
64 Chương 64: Phương đại ca, chỉ ta vài chiêu!
65 Chương 65: Danh tiếng Vân Du Nam Tiên Cư bùng phát
66 Chương 66: Kiếm Pháp Phương thiếu gia, danh chấn tứ phương
67 Chương 67: Trước tuyển thiên tài chiến
68 Chương 68: Đến Lâu Lan Thành
69 Chương 69: Khai mạc
70 Chương 70: Trịnh Phi Tuyết mờ ám
71 Chương 71: Tuyển Thiên Tài Chiến ngày đầu tiên!
72 Chương 72: Ngạo nghễ chính là như thế này!
73 Chương 73: Đao xoắn phong bạo, hoa thiên nhai
74 Chương 74: Đến tiệm bảo khí
75 Chương 75: Toàn trường đổ dồn về lôi đài phụ
76 Chương 76: Âm sát lục, ngô tiên nhi
77 Chương 77: Xích linh huyết quả
78 Chương 78: Phương Triết, hắn luân không
79 Chương 79: Âm Sát Lục đối kháng Âm Sát Lục
80 Chương 80: Ngô Tiên Nhi cố sự
81 Chương 81: Ngày thi đấu thứ ba
82 Chương 82: Tiểu cô nương, xin thất lễ!
83 Chương 83: Ngư Long Bảo Lâu
84 Chương 84: Phương Triết gặp Kim Vô Lại
85 Chương 85: Nhất bảng
86 Chương 86: Kết quả Tuyển Thiên Tài Chiến
87 Chương 87: Bế mạc Tuyển Thiên Tài Chiến
88 Chương 88: Xích Võng
89 Chương 89: Ta nhặt được!
90 Chương 90: Con đường đến Trung Châu, âm mưu khởi động!
91 Chương 91: Tử Lam Thảo
92 Chương 92: Đến Mê Tùng Lâm
93 Chương 93: Kỳ ngộ dưới đáy hồ
94 Chương 94: Dạ Sát Cửu Quỷ Đoàn tập kích
95 Chương 95: Cửu Vĩ Xà
96 Chương 96: Long Ngạo Thiên
97 Chương 97: Tranh giành suối nước nóng
98 Chương 98: Quốc vương cho mời
99 Chương 99: Mây đen kéo về
100 Chương 100: Ngươi… lên!
101 Chương 101: Nhân Hoàng Kiếm bá đạo
102 Chương 102: Quỷ Diện Đao
103 Chương 103: Thê thảm
104 Chương 104: Liên Hoa Kiếm
105 Chương 105: Đồng lòng
106 Chương 106: Kết thúc! Sắc phong Phương Thành Chủ
107 Chương 107: Trên đường trở về (1)
108 Chương 108: Trên đường trở về (2)
109 Chương 109: Khắp nơi đều hỗn loạn
110 Chương 110: Nhân sinh đỉnh phong chính là như vậy
111 Chương 111: Thức tỉnh, bá tuyệt!
112 Chương 112: Tán nhân
113 Chương 113: Tuyệt cảnh! Như sinh, như diệt
114 Chương 114: Ta… không muốn sống nữa!
115 Chương 115: Bạch Vô Thiên
116 Chương 116: Đỉnh Thái Sơn có Truyền Tống Trận (Kết Quyển 1)
117 Chương 117: Sơ nhập Bắc Cảnh (1)
118 Chương 118: Sơ nhập Bắc Cảnh (2)
119 Chương 119: Viết chữ lên thạch bích
120 Chương 120: Hắn chính là đệ tử ta
121 Chương 121: Hoa Lạc Đồng
122 Chương 122: Trên trời rớt xuống một tiểu mỹ nhân
123 Chương 123: Trong lúc chán chường, ta gặp lại!
124 Chương 124: Đến kiếm các
125 Chương 125: Một ngày Khai Mạch
126 Chương 126: Vô Danh Động Thiên
127 Chương 127: Lý Nhược Băng
128 Chương 128: Quỷ Ảnh Thủ
129 Chương 129: Chúng ta song tu đi!
130 Chương 130: Sắp phải rời xa
131 Chương 131: Mặc Thần Dương bí mật
132 Chương 132: Thực Lực Chân Chính của Hoa Lạc Đồng
133 Chương 133: Nếu ta không có năng lực, sẽ không đứng đây!
134 Chương 134: Băng thiên liệt địa quyết
135 Chương 135: Thông qua
136 Chương 136: Lần sau gặp lại, chúng ta kết đạo lữ đi!
137 Chương 137: Nhiệm vụ nhận phi hành kiếm
138 Chương 138: Thiên Võ Tông đệ tử
139 Chương 139: Linh Sâm Quả
140 Chương 140: Tuyệt kỹ hợp nhất của Linh Thú Tông
141 Chương 141: Dễ dàng trấn áp
142 Chương 142: Chúng ta kết nghĩa huynh đệ đi!
143 Chương 143: Nhiệm vụ giải cứu Lang Nha Thôn
144 Chương 144: Thiên Sư Đường
145 Chương 145: Bắc Lương Lĩnh
146 Chương 146: U Linh xuất hiện
147 Chương 147: Truy đuổi
148 Chương 148: Nhiệm vụ hoàn thành
149 Chương 149: Lữ Kiếm Bình tới!
150 Chương 150: Máu thắm hoa bạch nữ
151 Chương 151: Nội tình Đạo Viện
152 Chương 152: La bàn vô cực
153 Chương 153: Huyền Minh Cốc
154 Chương 154: Tên đồ đệ ngỗ nghịch
155 Chương 155: Cổ thanh sơn và thẩm giai nghê
156 Chương 156: Huyền Minh Động
157 Chương 157: Cổ Nhân Trận Sư Trần Anh
158 Chương 158: Tái nhập khô lâu sơn
159 Chương 159: Sự việc bại lộ
160 Chương 160: Trận pháp sơ cấp
161 Chương 161: Con đường tu luyện
162 Chương 162: Sơ ngộ Đại Thiên Truyền Tống Trận
163 Chương 163: Hướng đến Quỷ Vực
164 Chương 164: Tâm Trận cũng là một loại ý niệm
165 Chương 165: Thăm dò Cấm Vực
166 Chương 166: Đệ tử thích số bảy!
167 Chương 167: Thiên sinh của mặc thần dương
168 Chương 168: Ám Diện Nhân
169 Chương 169: Đao Quân
Chapter

Updated 169 Episodes

1
Chương 1: Khúc Tiểu Bạch
2
Chương 2: Tẩy Lục Quả
3
Chương 3: Bắt gặp Thủy Lăng Kính
4
Chương 4: Đoạt lấy Tẩy Lục Quả
5
Chương 5: Tìm đến Phù Đà Sơn
6
Chương 6: Bức màn đen
7
Chương 7: Lời ước hẹn năm năm
8
Chương 8: Con mèo đen mắt đỏ, tại sao lại đi theo ta?
9
Chương 9: Bạn học mới
10
Chương 10: Hai năm sau
11
Chương 11: Phương gia Dược Điền
12
Chương 12: Tiểu Hắc tham ăn
13
Chương 13: Hốt hoảng Nhiêu Phong Trại mã tặc
14
Chương 14: Tiểu Hắc, không còn là miêu bàn tử!
15
Chương 15: Phương pháp luyện tập Ngự Kiếm Quyết mới!
16
Chương 16: Bạch gia
17
Chương 17: Bạch Nhiên Nhiên từ biệt
18
Chương 18: Cha mẹ gặp nạn
19
Chương 19: Phương Triết tức giận, phi kiếm loạn vũ
20
Chương 20: Bạch gia chủ rung động
21
Chương 21: Bình minh trước đống tro tàn
22
Chương 22: Tiến lên Thanh Sơn
23
Chương 23: Khắp nơi đều là bẫy, khai chiến!
24
Chương 24: Tên nó là Bạch Nhật Phi Kiếm!
25
Chương 25: Bạch Kinh Thiên vui vẻ
26
Chương 26: Bạch Vi Nhất chỉ dạy
27
Chương 27: Mộ Dung gia nhờ vả
28
Chương 28: Bản lĩnh Tiểu Hắc
29
Chương 29: Hoa đăng
30
Chương 30: Thuồng Luồng xuất hiện
31
Chương 31: Tiến về Thăng Long thành
32
Chương 32: Ở trấn Ông Thòn có tục bán thân
33
Chương 33: Thiếu gia ta, sẽ bảo vệ ngươi
34
Chương 34: Bí mật trấn Ông Thòn
35
Chương 35: Oanh động trấn Ông Thòn
36
Chương 36: Sơ nhập Thăng Long Thành
37
Chương 37: Bắt đầu khảo thí
38
Chương 38: Ta cùng ngươi tỷ thí
39
Chương 39: Ám Kim
40
Chương 40: Tống gia giở trò
41
Chương 41: Tổ chức Âm Sát
42
Chương 42: Ngự Kiếm Quyết quyển 2
43
Chương 43: Hắc Độc Y Nhân
44
Chương 44: Cảnh giới nâng cao một bước
45
Chương 45: Rắc rối ở Dạ Lan Phường
46
Chương 46: Gặp phải hắc bang, hỏi ngươi có sợ hay không?
47
Chương 47: Kim gia chủ gặp nạn
48
Chương 48: Cứu viện
49
Chương 49: Phương Triết đến rồi
50
Chương 50: Mộc Nhân Sư
51
Chương 51: Lần đầu hội ngộ, năm tên luyện khí
52
Chương 52: Hiệu quả sa thạch
53
Chương 53: Bạch Nhiên Nhiên nhờ vả
54
Chương 54: Ta không biết dùng kiếm, ta chỉ biết… phóng phi kiếm!
55
Chương 55: Vậy thì so kiếm!
56
Chương 56: Những vụ mất tích
57
Chương 57: Niềm vui bất ngờ
58
Chương 58: Tiểu Hắc gặp nạn
59
Chương 59: Truy tung
60
Chương 60: Gặp lại lão ăn mày
61
Chương 61: Song Đầu Yêu Lang
62
Chương 62: Ngươi… muốn chết như thế nào?
63
Chương 63: Làm một cái giao dịch
64
Chương 64: Phương đại ca, chỉ ta vài chiêu!
65
Chương 65: Danh tiếng Vân Du Nam Tiên Cư bùng phát
66
Chương 66: Kiếm Pháp Phương thiếu gia, danh chấn tứ phương
67
Chương 67: Trước tuyển thiên tài chiến
68
Chương 68: Đến Lâu Lan Thành
69
Chương 69: Khai mạc
70
Chương 70: Trịnh Phi Tuyết mờ ám
71
Chương 71: Tuyển Thiên Tài Chiến ngày đầu tiên!
72
Chương 72: Ngạo nghễ chính là như thế này!
73
Chương 73: Đao xoắn phong bạo, hoa thiên nhai
74
Chương 74: Đến tiệm bảo khí
75
Chương 75: Toàn trường đổ dồn về lôi đài phụ
76
Chương 76: Âm sát lục, ngô tiên nhi
77
Chương 77: Xích linh huyết quả
78
Chương 78: Phương Triết, hắn luân không
79
Chương 79: Âm Sát Lục đối kháng Âm Sát Lục
80
Chương 80: Ngô Tiên Nhi cố sự
81
Chương 81: Ngày thi đấu thứ ba
82
Chương 82: Tiểu cô nương, xin thất lễ!
83
Chương 83: Ngư Long Bảo Lâu
84
Chương 84: Phương Triết gặp Kim Vô Lại
85
Chương 85: Nhất bảng
86
Chương 86: Kết quả Tuyển Thiên Tài Chiến
87
Chương 87: Bế mạc Tuyển Thiên Tài Chiến
88
Chương 88: Xích Võng
89
Chương 89: Ta nhặt được!
90
Chương 90: Con đường đến Trung Châu, âm mưu khởi động!
91
Chương 91: Tử Lam Thảo
92
Chương 92: Đến Mê Tùng Lâm
93
Chương 93: Kỳ ngộ dưới đáy hồ
94
Chương 94: Dạ Sát Cửu Quỷ Đoàn tập kích
95
Chương 95: Cửu Vĩ Xà
96
Chương 96: Long Ngạo Thiên
97
Chương 97: Tranh giành suối nước nóng
98
Chương 98: Quốc vương cho mời
99
Chương 99: Mây đen kéo về
100
Chương 100: Ngươi… lên!
101
Chương 101: Nhân Hoàng Kiếm bá đạo
102
Chương 102: Quỷ Diện Đao
103
Chương 103: Thê thảm
104
Chương 104: Liên Hoa Kiếm
105
Chương 105: Đồng lòng
106
Chương 106: Kết thúc! Sắc phong Phương Thành Chủ
107
Chương 107: Trên đường trở về (1)
108
Chương 108: Trên đường trở về (2)
109
Chương 109: Khắp nơi đều hỗn loạn
110
Chương 110: Nhân sinh đỉnh phong chính là như vậy
111
Chương 111: Thức tỉnh, bá tuyệt!
112
Chương 112: Tán nhân
113
Chương 113: Tuyệt cảnh! Như sinh, như diệt
114
Chương 114: Ta… không muốn sống nữa!
115
Chương 115: Bạch Vô Thiên
116
Chương 116: Đỉnh Thái Sơn có Truyền Tống Trận (Kết Quyển 1)
117
Chương 117: Sơ nhập Bắc Cảnh (1)
118
Chương 118: Sơ nhập Bắc Cảnh (2)
119
Chương 119: Viết chữ lên thạch bích
120
Chương 120: Hắn chính là đệ tử ta
121
Chương 121: Hoa Lạc Đồng
122
Chương 122: Trên trời rớt xuống một tiểu mỹ nhân
123
Chương 123: Trong lúc chán chường, ta gặp lại!
124
Chương 124: Đến kiếm các
125
Chương 125: Một ngày Khai Mạch
126
Chương 126: Vô Danh Động Thiên
127
Chương 127: Lý Nhược Băng
128
Chương 128: Quỷ Ảnh Thủ
129
Chương 129: Chúng ta song tu đi!
130
Chương 130: Sắp phải rời xa
131
Chương 131: Mặc Thần Dương bí mật
132
Chương 132: Thực Lực Chân Chính của Hoa Lạc Đồng
133
Chương 133: Nếu ta không có năng lực, sẽ không đứng đây!
134
Chương 134: Băng thiên liệt địa quyết
135
Chương 135: Thông qua
136
Chương 136: Lần sau gặp lại, chúng ta kết đạo lữ đi!
137
Chương 137: Nhiệm vụ nhận phi hành kiếm
138
Chương 138: Thiên Võ Tông đệ tử
139
Chương 139: Linh Sâm Quả
140
Chương 140: Tuyệt kỹ hợp nhất của Linh Thú Tông
141
Chương 141: Dễ dàng trấn áp
142
Chương 142: Chúng ta kết nghĩa huynh đệ đi!
143
Chương 143: Nhiệm vụ giải cứu Lang Nha Thôn
144
Chương 144: Thiên Sư Đường
145
Chương 145: Bắc Lương Lĩnh
146
Chương 146: U Linh xuất hiện
147
Chương 147: Truy đuổi
148
Chương 148: Nhiệm vụ hoàn thành
149
Chương 149: Lữ Kiếm Bình tới!
150
Chương 150: Máu thắm hoa bạch nữ
151
Chương 151: Nội tình Đạo Viện
152
Chương 152: La bàn vô cực
153
Chương 153: Huyền Minh Cốc
154
Chương 154: Tên đồ đệ ngỗ nghịch
155
Chương 155: Cổ thanh sơn và thẩm giai nghê
156
Chương 156: Huyền Minh Động
157
Chương 157: Cổ Nhân Trận Sư Trần Anh
158
Chương 158: Tái nhập khô lâu sơn
159
Chương 159: Sự việc bại lộ
160
Chương 160: Trận pháp sơ cấp
161
Chương 161: Con đường tu luyện
162
Chương 162: Sơ ngộ Đại Thiên Truyền Tống Trận
163
Chương 163: Hướng đến Quỷ Vực
164
Chương 164: Tâm Trận cũng là một loại ý niệm
165
Chương 165: Thăm dò Cấm Vực
166
Chương 166: Đệ tử thích số bảy!
167
Chương 167: Thiên sinh của mặc thần dương
168
Chương 168: Ám Diện Nhân
169
Chương 169: Đao Quân