Chương 116: Đỉnh Thái Sơn có Truyền Tống Trận (Kết Quyển 1)

Tương truyền, cứ cách một trăm năm trên đỉnh Thái Sơn sẽ tỏa ra một luồng bạch quang soi sáng thiên hạ. Nhiều người cho rằng, đó là ánh sáng may mắn, đó là bằng chứng của thần linh nhòm ngó bọn họ, ban cho họ cuộc sống ấm no, khắp nơi yên bình. Sự thật là trong vòng một trăm năm, không hề có quá nhiều biến cố xảy ra. Dân chúng xem đó như là một biểu tượng không thể thiếu mỗi vòng xoay một trăm năm.

Ngọn núi Thái Sơn, có độ cao hai ngàn năm trăm trượng, cách Thanh Lương Quốc không xa. Đây chính là ranh giới cuối cùng của Thanh Lương Quốc. Phía bên kia ngọn núi thì không ai biết được nó như thế nào, bởi vì bên kia núi chính là vực sâu vạn trượng, chỉ có bóng tối bao trùm. Chính vì vậy, Thái Sơn được xem là ranh giới cuối cùng, cũng là ngọn núi cao nhất trong năm khu vực Nam Hạ, Bắc Thượng, Tây Thục, Đông Hải và Trung Châu.

Vì lý do gì, Bạch gia là một thế lực lớn, quản hạt mọi việc trong Văn Lang Châu. Tại sao lại không chọn một nơi phồn thịnh, lớn mạnh như ở Trung Châu mà lại chọn Thanh Lương Quốc làm nơi tọa lạc Bạch Gia Trang. Nguyên nhân chính là ngoài quản lý năm khu vực trong bóng tối, Bạch gia còn có nhiệm vụ canh giữ ngọn núi Thái Sơn. Ngọn núi Thái Sơn có một bí mật, không phải truyền nhân, không phải được Giới Đường ở Bắc Cảnh cho phép thì không ai được biết đến. Nơi đây có một truyền tống trận thẳng đến Bắc Cảnh.

Còn về phần Bạch gia, họ cũng có một bí mật. Bí mật này liên quan đến tồn vong của cả gia tộc. Đó là đối thủ cạnh tranh truyền kiếp, sự canh tranh truyền từ đời này đến đời nọ là giành lấy quyền kiểm soát Văn Lang Châu. Đối thủ của Bạch gia chính là Trình gia ở Nam Sơn Nhiêu Khê. Nam Sơn Nhiêu Khê là một địa danh, không có trong bản địa đồ Văn Lang Châu, nó giống như một không gian kín. Nơi đó giống như một thành thị, nhưng bị cô lập với thế giới bên ngoài.

Nếu lần cạnh tranh sắp tới, Bạch gia đại bại, bọn họ toàn bộ chắc chắn sẽ dời vào Nam Sơn Nhiêu Khê thay thế. Còn bọn người Trình gia sẽ danh chính ngôn thuận rời khỏi nơi khỉ ho cò gáy đó. Bước ra ngoài ánh dương, chân chính quản hạt Văn Lang Châu trong vòng một trăm năm.

Tại sao bọn người Trình gia lại có tiếng nói như vậy. Tại sao bọn họ có quyền được thay thế Bạch gia quản hạt Văn Lang Châu.

Nguyên nhân sâu xa lại xuất phát từ Đạo Viện. Đạo Viện chống lưng Bạch gia, còn sau lưng Trình gia chính là Huyền Môn.

Huyền Môn chính là đối thủ, cũng là khắc tinh của Đạo Viện. Môn Hộ này không ai biết đến vị trí chính xác ở đâu. Ở Bắc Cảnh đây là một thế lực lớn mạnh có hành tung bí ẩn, tai mắt có ở khắp mọi nơi.

Huyền Môn và Đạo Viện có mâu thuẫn, nên cách giải quyết đó là cách một trăm năm. Hai thế lực hạ giới đấu đá nhau, tỷ thí trên đỉnh Thái Sơn, người nào giành chiến thắng sẽ giành quyền quản hạt Văn Lang Châu. Mỗi bên được phép đào tạo nhân tài của hai thế lực đó để chờ đến ngày tranh tài.

Thời gian hai gia tộc tranh đấu chỉ còn lại một năm, nếu không phải truyền tống trận trì hoãn bốn năm trước, thì Bạch gia có năm năm để chuẩn bị. Không hiểu vì lý do gì truyền tống trận bị trì hoãn, để rồi tình huống của Bạch gia hiện giờ vô cùng bất lợi. Nên nhân vật mà Bạch gia đề cử đi lần này phải thật sự nổi bật, phải là thiên tài trăm năm có một mới đảm đương nổi nhiệm vụ này. Đây chính là lý do Bạch gia luôn xem Phương Triết như một vị cứu tinh không hơn không kém. Nếu không có hắn giúp một tay, một năm sau, khả năng Bạch gia xem như xong.

Lúc này, toàn bộ những nhân vật chủ chốt của Bạch gia đều có mặt trên đỉnh Thái Sơn.

Đứng bên cạnh Bạch Kinh Thiên là một thiếu niên Bạch y, cùng một tiểu cô nương có phần xinh đẹp. Nàng ta chỉ đứng tới vai hắn, lúc nào cũng ôm cánh tay hắn, khuôn muốn buông ra.

Phía sau lưng Bạch Kinh Thiên là mười vị trưởng lão Bạch gia cùng hơn hai trăm hộ vệ đứng ngay ngắn. Đây chính là một ngày trọng đại, bọn người Bạch gia đợi chờ đã bốn năm rồi, cuối cùng truyền tống trận mới chịu mở ra.

Bạch Kinh Thiên tiến về một vách đá, bên trên vách đá có một dấu ấn. Hắn hít một hơi dài, trong người lấy ra một cái ngọc ấn, rồi ấn lên vách đá, nét mặt hắn vô cùng khẩn trương.

Khoảng mười hô hấp sau, mới có dư chấn lan tỏa ra xung quanh, mặt đất chấn động. Bề mặt ngọn núi bị lún xuống chừng ba xích, lộ ra một vòng tròn trận pháp, có lớp hoa văn thoắt ẩn thoắt hiện.

Vòng tròn từ từ phát sáng lên, hoa văn xoay trong tỏa ra những luồng dạ quang phát sáng ra xung quanh. Bạch Kinh Thiên hài lòng gật đầu, nó đã hoạt động được rồi.

Hắn tiến lại gần vị thiếu niên thân mặc bạch y, thiếu niên này giờ đã cao ngang bằng hắn rồi. Dáng vẻ đã tuấn mỹ hơn trước rất nhiều.

Hắn giờ là Bạch Vô Thiên, không còn là tiểu thiếu gia của Phương gia nữa. Hắn từ sau trận chiến khốc liệt hai năm trước, đã hoàn toàn mất đi trí nhớ. Hắn không biết bản thân là ai, hắn chỉ nghe phụ thân hắn, Bạch Kinh Thiên gọi hắn là Bạch Vô Thiên. Vì chấp hành nhiệm vụ Bạch gia mà gánh chịu thiên phạt.

Hắn cảm giác mặc dù vẫn còn lạ lẫm, nhưng hai con sủng thú Tiểu Hắc và Tiểu Bạch bên cạnh, khiến hắn có một cảm giác gia đình. Từ đó hắn trở thành đại thiếu gia của Bạch gia, hắn có một tiểu muội tử là Bạch Thi Lan, luôn yêu thương hắn.

Hầu như không người nào nói quá nhiều về quá khứ trước kia của hắn, nhưng có một điều những người xung quanh hắn, đặc biệt là mười vị trưởng lão luôn quan tâm chăm sóc, dạy dỗ hắn. Điều này khiến hắn được một phần an ủi.

Phụ thân hắn nói, chỉ khi nào đến Đạo Viện, học thành một thân bản lĩnh, thì tự khắc có thể nhớ ra những ký ức trước kia. Hơn nữa, lần này đến Đạo Viện, lại mang trong người sứ mệnh trọng đại của gia tộc. Hắn nhất định phải thành công, không thể thất bại.

Lúc này, Bạch Kinh Thiên cầm hai lệnh bài, một cái kim sắc và một cái tử sắc. Hắn ôn tồn nói “Kim Sắc Kim Bài là lệnh bài thông hành đến Bắc Cảnh, còn Tử Sắc Kim Bài là của một vị tiền bối đưa cho người. Đến Đạo Viện, khi gặp khó khăn có thể đem ra, nó sẽ giúp ngươi rất nhiều!”

Bạch Vô Thiên khom người nhận lấy, hắn nhìn chăm chú hai lệnh bài trong tay. Nét mặt lộ ra một vẻ vô cùng chờ mong.

Bạch Thi Lan phía sau chạy vội lại gần hắn, sợ hắn nhanh chóng đi mất, cứ ôm lấy cánh tay nói “Vô Thiên ca ca đến Bắc Cảnh, phải thường xuyên nhớ đến ta!”

Hắn mỉm cười, lấy tay sờ lấy đầu vị tiểu muội gắn bó với hắn hai năm qua. Đây chính là vị tiểu muội hắn yêu quý nhất, nếu không có nàng ta, hắn sẽ buồn chán chết mất.

Hắn an ủi “Một năm sau, ta sẽ trở về. Tiểu muội cũng chiếu cố bản thân, không được ăn nhiều quá, sẽ mập!”

Hắn vừa nói vừa cười, còn tiểu muội hắn phùn má lên tức giận. Các vị trưởng bối nhìn hậu bối trêu chọc, cũng cười theo.

Bạch Vi Nhất tiến lại gần hắn, ngắm hắn một lúc. Lão là người luôn luôn chiếu cố hắn. Mặc dù là trưởng bối, không phải đóng vai trò là phụ thân như là tiểu tử Bạch Kinh Thiên. Nhưng lão rất yêu thương hắn. Lão nói “Chuyến đi này, sẽ rất khó khăn. Ngươi phải nhớ kỹ là luôn nhẫn nhịn, chỉ khi nào không thể nhẫn nhịn được thì cứ đánh, đánh cho sảng khoái”

Hắn nhìn Bạch trưởng lão căn dặn, như một thân phụ. Hắn ôm lấy Bạch Vi Nhất, sau đó nói “Vô Thiên sẽ vô cùng nhớ bá thúc!”

Hắn quay sang các vị trưởng lão khác của Bạch gia, khom người sâu bái một cái. Cuối cùng mới quay sang Bạch Kinh Thiên, nét mặt hắn trở lại nghiêm túc nói “Phụ thân ở lại bình an, Vô Thiên đi!”

Bạch Kinh Thiên gật đầu, hắn trước mặt tiểu tử này sắc mặt luôn lãnh khốc vô tình. Hắn không muốn dạy hư, cũng không muốn cho hắn quá nhiều chỗ dựa. Mặc dù xung quanh, mười vị trưởng lão người nào cũng ân cần, cũng biểu lộ ra dáng vẻ yêu quý. Hắn thì khác, làm một vị gia chủ, hắn phải khác. Nhờ vậy, cho đến thời điểm bây giờ, tiểu tử đó đã phát triển rất tốt. Không làm bọn họ thất vọng.

Bạch Thi Lan lại tiến về phía hắn, cố gắng nhắc nhở một lần nữa “Không được quên tiểu muội, biết chưa?”

Hắn giơ ngón cái lên xác nhận, mỉm cười một lần, mới bước vào vòng tròn đang phát quang.

Lệnh bài trong tay hắn lóe sáng lên một cái, xung quanh bắt đầu chấn động. Vòng xoáy hoa văn bắt đầu xoay vòng, càng lúc càng mạnh. Vòng sáng càng lúc càng khuếch trương ra, cho đến khi bao trùm lấy hắn, rồi hóa thành một lưu quang bắn thẳng lên bầu trời.

Luồng bạch quang bắn thẳng lên bầu trời, khiến tất cả những người bên ngoài đường, toàn bộ khu vực Thiên Phong Thành đều cảm nhận được. Người nào người nấy cũng đều chờ mong, truyền thuyết một trăm năm một lần lại tái hiện. Dân sinh một lần nữa lại được bình an.

Cho đến khi luồng lưu quang tắt hẳn. Mặt đất mới trở lại bình thường, vòng tròn truyền tống trận cũng tự động biến mất.

Trong lòng Bạch Kinh Thiên lúc này mới nhẹ nhõm, hắn thở một hơi dài ra.

Bạch Vi Nhất đứng kế bên cười ha ha nói “Tiểu tử ngươi gắng gượng đến bước này, đúng là vất vả!”

Bạch Kinh Thiên như trút đi một gánh nặng, hắn nói “Hy vọng hắn không khiến chúng ta thất vọng, hy vọng hắn đi đến đâu cũng sẽ chiếu sáng đến đó”

Cả bọn nhìn theo vệt sáng vừa biến mất, trên khoảng không lúc này không còn lại dấu vết gì. Hắn đã được truyền tống đến một nơi xa xôi, nơi đó gọi là Bắc Cảnh.

Nhưng có thể, hắn đã quên đi những việc trước kia, ký ức hắn bị phong ấn lại. Lời hứa xem như là vô tình bị đánh mất. Nếu đã không có duyên phận, lời hứa có son sắt đến đâu, cũng chỉ là một lời hứa. Nhưng đã là duyên phận, trước sau gì cũng gặp lại, trước sau gì bốn mắt cũng nhìn nhau mỉm cười.

Đôi lời tâm sự:

Đến giai đoạn này thì có vài bạn thắc mắc vì sao, đến giờ vẫn chưa gặp lại Khúc Tiểu Bạch.

Đơn giản là vì cuộc sống, dù thực tế hay trong một thế giới tiên hiệp. Bản thân mình muốn chưa chắc đã có được, nhưng trước mắt là có một con đường đến Đạo Viện. Nơi đó chắc chắn sẽ gặp nàng ta.

Nhưng vì biến cố gia đình, ký ức hắn đã tạm thời bị phong ấn lại. Cũng giống như bản chất của Bỉ Ngạn Hoa “Lúc hoa nở nhìn không thấy lá, khi có lá lại không thấy hoa. Giữa hoa và lá, cuối cùng cũng không thể gặp nhau”. Đây là một cái ngược, nhưng không thương tâm. Vì một lời hứa làm sao mà thương tâm được. Tương lai mới quyết định được số phận.

Hơn nữa, vì sự mong chờ đó, bản thân ta cảm giác nên để hai người gặp lại trong một khung cảnh thú vị,:)) thú vị nha!

Còn một điều nữa là Hoa Bỉ Ngạn ở mỗi địa phương lưu truyền đều có một ý nghĩa khác nhau, trong thế giới “Thiếp Chờ Hoa Bỉ Ngạn” vẫn còn một ý nghĩa khác...

Chapter
1 Chương 1: Khúc Tiểu Bạch
2 Chương 2: Tẩy Lục Quả
3 Chương 3: Bắt gặp Thủy Lăng Kính
4 Chương 4: Đoạt lấy Tẩy Lục Quả
5 Chương 5: Tìm đến Phù Đà Sơn
6 Chương 6: Bức màn đen
7 Chương 7: Lời ước hẹn năm năm
8 Chương 8: Con mèo đen mắt đỏ, tại sao lại đi theo ta?
9 Chương 9: Bạn học mới
10 Chương 10: Hai năm sau
11 Chương 11: Phương gia Dược Điền
12 Chương 12: Tiểu Hắc tham ăn
13 Chương 13: Hốt hoảng Nhiêu Phong Trại mã tặc
14 Chương 14: Tiểu Hắc, không còn là miêu bàn tử!
15 Chương 15: Phương pháp luyện tập Ngự Kiếm Quyết mới!
16 Chương 16: Bạch gia
17 Chương 17: Bạch Nhiên Nhiên từ biệt
18 Chương 18: Cha mẹ gặp nạn
19 Chương 19: Phương Triết tức giận, phi kiếm loạn vũ
20 Chương 20: Bạch gia chủ rung động
21 Chương 21: Bình minh trước đống tro tàn
22 Chương 22: Tiến lên Thanh Sơn
23 Chương 23: Khắp nơi đều là bẫy, khai chiến!
24 Chương 24: Tên nó là Bạch Nhật Phi Kiếm!
25 Chương 25: Bạch Kinh Thiên vui vẻ
26 Chương 26: Bạch Vi Nhất chỉ dạy
27 Chương 27: Mộ Dung gia nhờ vả
28 Chương 28: Bản lĩnh Tiểu Hắc
29 Chương 29: Hoa đăng
30 Chương 30: Thuồng Luồng xuất hiện
31 Chương 31: Tiến về Thăng Long thành
32 Chương 32: Ở trấn Ông Thòn có tục bán thân
33 Chương 33: Thiếu gia ta, sẽ bảo vệ ngươi
34 Chương 34: Bí mật trấn Ông Thòn
35 Chương 35: Oanh động trấn Ông Thòn
36 Chương 36: Sơ nhập Thăng Long Thành
37 Chương 37: Bắt đầu khảo thí
38 Chương 38: Ta cùng ngươi tỷ thí
39 Chương 39: Ám Kim
40 Chương 40: Tống gia giở trò
41 Chương 41: Tổ chức Âm Sát
42 Chương 42: Ngự Kiếm Quyết quyển 2
43 Chương 43: Hắc Độc Y Nhân
44 Chương 44: Cảnh giới nâng cao một bước
45 Chương 45: Rắc rối ở Dạ Lan Phường
46 Chương 46: Gặp phải hắc bang, hỏi ngươi có sợ hay không?
47 Chương 47: Kim gia chủ gặp nạn
48 Chương 48: Cứu viện
49 Chương 49: Phương Triết đến rồi
50 Chương 50: Mộc Nhân Sư
51 Chương 51: Lần đầu hội ngộ, năm tên luyện khí
52 Chương 52: Hiệu quả sa thạch
53 Chương 53: Bạch Nhiên Nhiên nhờ vả
54 Chương 54: Ta không biết dùng kiếm, ta chỉ biết… phóng phi kiếm!
55 Chương 55: Vậy thì so kiếm!
56 Chương 56: Những vụ mất tích
57 Chương 57: Niềm vui bất ngờ
58 Chương 58: Tiểu Hắc gặp nạn
59 Chương 59: Truy tung
60 Chương 60: Gặp lại lão ăn mày
61 Chương 61: Song Đầu Yêu Lang
62 Chương 62: Ngươi… muốn chết như thế nào?
63 Chương 63: Làm một cái giao dịch
64 Chương 64: Phương đại ca, chỉ ta vài chiêu!
65 Chương 65: Danh tiếng Vân Du Nam Tiên Cư bùng phát
66 Chương 66: Kiếm Pháp Phương thiếu gia, danh chấn tứ phương
67 Chương 67: Trước tuyển thiên tài chiến
68 Chương 68: Đến Lâu Lan Thành
69 Chương 69: Khai mạc
70 Chương 70: Trịnh Phi Tuyết mờ ám
71 Chương 71: Tuyển Thiên Tài Chiến ngày đầu tiên!
72 Chương 72: Ngạo nghễ chính là như thế này!
73 Chương 73: Đao xoắn phong bạo, hoa thiên nhai
74 Chương 74: Đến tiệm bảo khí
75 Chương 75: Toàn trường đổ dồn về lôi đài phụ
76 Chương 76: Âm sát lục, ngô tiên nhi
77 Chương 77: Xích linh huyết quả
78 Chương 78: Phương Triết, hắn luân không
79 Chương 79: Âm Sát Lục đối kháng Âm Sát Lục
80 Chương 80: Ngô Tiên Nhi cố sự
81 Chương 81: Ngày thi đấu thứ ba
82 Chương 82: Tiểu cô nương, xin thất lễ!
83 Chương 83: Ngư Long Bảo Lâu
84 Chương 84: Phương Triết gặp Kim Vô Lại
85 Chương 85: Nhất bảng
86 Chương 86: Kết quả Tuyển Thiên Tài Chiến
87 Chương 87: Bế mạc Tuyển Thiên Tài Chiến
88 Chương 88: Xích Võng
89 Chương 89: Ta nhặt được!
90 Chương 90: Con đường đến Trung Châu, âm mưu khởi động!
91 Chương 91: Tử Lam Thảo
92 Chương 92: Đến Mê Tùng Lâm
93 Chương 93: Kỳ ngộ dưới đáy hồ
94 Chương 94: Dạ Sát Cửu Quỷ Đoàn tập kích
95 Chương 95: Cửu Vĩ Xà
96 Chương 96: Long Ngạo Thiên
97 Chương 97: Tranh giành suối nước nóng
98 Chương 98: Quốc vương cho mời
99 Chương 99: Mây đen kéo về
100 Chương 100: Ngươi… lên!
101 Chương 101: Nhân Hoàng Kiếm bá đạo
102 Chương 102: Quỷ Diện Đao
103 Chương 103: Thê thảm
104 Chương 104: Liên Hoa Kiếm
105 Chương 105: Đồng lòng
106 Chương 106: Kết thúc! Sắc phong Phương Thành Chủ
107 Chương 107: Trên đường trở về (1)
108 Chương 108: Trên đường trở về (2)
109 Chương 109: Khắp nơi đều hỗn loạn
110 Chương 110: Nhân sinh đỉnh phong chính là như vậy
111 Chương 111: Thức tỉnh, bá tuyệt!
112 Chương 112: Tán nhân
113 Chương 113: Tuyệt cảnh! Như sinh, như diệt
114 Chương 114: Ta… không muốn sống nữa!
115 Chương 115: Bạch Vô Thiên
116 Chương 116: Đỉnh Thái Sơn có Truyền Tống Trận (Kết Quyển 1)
117 Chương 117: Sơ nhập Bắc Cảnh (1)
118 Chương 118: Sơ nhập Bắc Cảnh (2)
119 Chương 119: Viết chữ lên thạch bích
120 Chương 120: Hắn chính là đệ tử ta
121 Chương 121: Hoa Lạc Đồng
122 Chương 122: Trên trời rớt xuống một tiểu mỹ nhân
123 Chương 123: Trong lúc chán chường, ta gặp lại!
124 Chương 124: Đến kiếm các
125 Chương 125: Một ngày Khai Mạch
126 Chương 126: Vô Danh Động Thiên
127 Chương 127: Lý Nhược Băng
128 Chương 128: Quỷ Ảnh Thủ
129 Chương 129: Chúng ta song tu đi!
130 Chương 130: Sắp phải rời xa
131 Chương 131: Mặc Thần Dương bí mật
132 Chương 132: Thực Lực Chân Chính của Hoa Lạc Đồng
133 Chương 133: Nếu ta không có năng lực, sẽ không đứng đây!
134 Chương 134: Băng thiên liệt địa quyết
135 Chương 135: Thông qua
136 Chương 136: Lần sau gặp lại, chúng ta kết đạo lữ đi!
137 Chương 137: Nhiệm vụ nhận phi hành kiếm
138 Chương 138: Thiên Võ Tông đệ tử
139 Chương 139: Linh Sâm Quả
140 Chương 140: Tuyệt kỹ hợp nhất của Linh Thú Tông
141 Chương 141: Dễ dàng trấn áp
142 Chương 142: Chúng ta kết nghĩa huynh đệ đi!
143 Chương 143: Nhiệm vụ giải cứu Lang Nha Thôn
144 Chương 144: Thiên Sư Đường
145 Chương 145: Bắc Lương Lĩnh
146 Chương 146: U Linh xuất hiện
147 Chương 147: Truy đuổi
148 Chương 148: Nhiệm vụ hoàn thành
149 Chương 149: Lữ Kiếm Bình tới!
150 Chương 150: Máu thắm hoa bạch nữ
151 Chương 151: Nội tình Đạo Viện
152 Chương 152: La bàn vô cực
153 Chương 153: Huyền Minh Cốc
154 Chương 154: Tên đồ đệ ngỗ nghịch
155 Chương 155: Cổ thanh sơn và thẩm giai nghê
156 Chương 156: Huyền Minh Động
157 Chương 157: Cổ Nhân Trận Sư Trần Anh
158 Chương 158: Tái nhập khô lâu sơn
159 Chương 159: Sự việc bại lộ
160 Chương 160: Trận pháp sơ cấp
161 Chương 161: Con đường tu luyện
162 Chương 162: Sơ ngộ Đại Thiên Truyền Tống Trận
163 Chương 163: Hướng đến Quỷ Vực
164 Chương 164: Tâm Trận cũng là một loại ý niệm
165 Chương 165: Thăm dò Cấm Vực
166 Chương 166: Đệ tử thích số bảy!
167 Chương 167: Thiên sinh của mặc thần dương
168 Chương 168: Ám Diện Nhân
169 Chương 169: Đao Quân
Chapter

Updated 169 Episodes

1
Chương 1: Khúc Tiểu Bạch
2
Chương 2: Tẩy Lục Quả
3
Chương 3: Bắt gặp Thủy Lăng Kính
4
Chương 4: Đoạt lấy Tẩy Lục Quả
5
Chương 5: Tìm đến Phù Đà Sơn
6
Chương 6: Bức màn đen
7
Chương 7: Lời ước hẹn năm năm
8
Chương 8: Con mèo đen mắt đỏ, tại sao lại đi theo ta?
9
Chương 9: Bạn học mới
10
Chương 10: Hai năm sau
11
Chương 11: Phương gia Dược Điền
12
Chương 12: Tiểu Hắc tham ăn
13
Chương 13: Hốt hoảng Nhiêu Phong Trại mã tặc
14
Chương 14: Tiểu Hắc, không còn là miêu bàn tử!
15
Chương 15: Phương pháp luyện tập Ngự Kiếm Quyết mới!
16
Chương 16: Bạch gia
17
Chương 17: Bạch Nhiên Nhiên từ biệt
18
Chương 18: Cha mẹ gặp nạn
19
Chương 19: Phương Triết tức giận, phi kiếm loạn vũ
20
Chương 20: Bạch gia chủ rung động
21
Chương 21: Bình minh trước đống tro tàn
22
Chương 22: Tiến lên Thanh Sơn
23
Chương 23: Khắp nơi đều là bẫy, khai chiến!
24
Chương 24: Tên nó là Bạch Nhật Phi Kiếm!
25
Chương 25: Bạch Kinh Thiên vui vẻ
26
Chương 26: Bạch Vi Nhất chỉ dạy
27
Chương 27: Mộ Dung gia nhờ vả
28
Chương 28: Bản lĩnh Tiểu Hắc
29
Chương 29: Hoa đăng
30
Chương 30: Thuồng Luồng xuất hiện
31
Chương 31: Tiến về Thăng Long thành
32
Chương 32: Ở trấn Ông Thòn có tục bán thân
33
Chương 33: Thiếu gia ta, sẽ bảo vệ ngươi
34
Chương 34: Bí mật trấn Ông Thòn
35
Chương 35: Oanh động trấn Ông Thòn
36
Chương 36: Sơ nhập Thăng Long Thành
37
Chương 37: Bắt đầu khảo thí
38
Chương 38: Ta cùng ngươi tỷ thí
39
Chương 39: Ám Kim
40
Chương 40: Tống gia giở trò
41
Chương 41: Tổ chức Âm Sát
42
Chương 42: Ngự Kiếm Quyết quyển 2
43
Chương 43: Hắc Độc Y Nhân
44
Chương 44: Cảnh giới nâng cao một bước
45
Chương 45: Rắc rối ở Dạ Lan Phường
46
Chương 46: Gặp phải hắc bang, hỏi ngươi có sợ hay không?
47
Chương 47: Kim gia chủ gặp nạn
48
Chương 48: Cứu viện
49
Chương 49: Phương Triết đến rồi
50
Chương 50: Mộc Nhân Sư
51
Chương 51: Lần đầu hội ngộ, năm tên luyện khí
52
Chương 52: Hiệu quả sa thạch
53
Chương 53: Bạch Nhiên Nhiên nhờ vả
54
Chương 54: Ta không biết dùng kiếm, ta chỉ biết… phóng phi kiếm!
55
Chương 55: Vậy thì so kiếm!
56
Chương 56: Những vụ mất tích
57
Chương 57: Niềm vui bất ngờ
58
Chương 58: Tiểu Hắc gặp nạn
59
Chương 59: Truy tung
60
Chương 60: Gặp lại lão ăn mày
61
Chương 61: Song Đầu Yêu Lang
62
Chương 62: Ngươi… muốn chết như thế nào?
63
Chương 63: Làm một cái giao dịch
64
Chương 64: Phương đại ca, chỉ ta vài chiêu!
65
Chương 65: Danh tiếng Vân Du Nam Tiên Cư bùng phát
66
Chương 66: Kiếm Pháp Phương thiếu gia, danh chấn tứ phương
67
Chương 67: Trước tuyển thiên tài chiến
68
Chương 68: Đến Lâu Lan Thành
69
Chương 69: Khai mạc
70
Chương 70: Trịnh Phi Tuyết mờ ám
71
Chương 71: Tuyển Thiên Tài Chiến ngày đầu tiên!
72
Chương 72: Ngạo nghễ chính là như thế này!
73
Chương 73: Đao xoắn phong bạo, hoa thiên nhai
74
Chương 74: Đến tiệm bảo khí
75
Chương 75: Toàn trường đổ dồn về lôi đài phụ
76
Chương 76: Âm sát lục, ngô tiên nhi
77
Chương 77: Xích linh huyết quả
78
Chương 78: Phương Triết, hắn luân không
79
Chương 79: Âm Sát Lục đối kháng Âm Sát Lục
80
Chương 80: Ngô Tiên Nhi cố sự
81
Chương 81: Ngày thi đấu thứ ba
82
Chương 82: Tiểu cô nương, xin thất lễ!
83
Chương 83: Ngư Long Bảo Lâu
84
Chương 84: Phương Triết gặp Kim Vô Lại
85
Chương 85: Nhất bảng
86
Chương 86: Kết quả Tuyển Thiên Tài Chiến
87
Chương 87: Bế mạc Tuyển Thiên Tài Chiến
88
Chương 88: Xích Võng
89
Chương 89: Ta nhặt được!
90
Chương 90: Con đường đến Trung Châu, âm mưu khởi động!
91
Chương 91: Tử Lam Thảo
92
Chương 92: Đến Mê Tùng Lâm
93
Chương 93: Kỳ ngộ dưới đáy hồ
94
Chương 94: Dạ Sát Cửu Quỷ Đoàn tập kích
95
Chương 95: Cửu Vĩ Xà
96
Chương 96: Long Ngạo Thiên
97
Chương 97: Tranh giành suối nước nóng
98
Chương 98: Quốc vương cho mời
99
Chương 99: Mây đen kéo về
100
Chương 100: Ngươi… lên!
101
Chương 101: Nhân Hoàng Kiếm bá đạo
102
Chương 102: Quỷ Diện Đao
103
Chương 103: Thê thảm
104
Chương 104: Liên Hoa Kiếm
105
Chương 105: Đồng lòng
106
Chương 106: Kết thúc! Sắc phong Phương Thành Chủ
107
Chương 107: Trên đường trở về (1)
108
Chương 108: Trên đường trở về (2)
109
Chương 109: Khắp nơi đều hỗn loạn
110
Chương 110: Nhân sinh đỉnh phong chính là như vậy
111
Chương 111: Thức tỉnh, bá tuyệt!
112
Chương 112: Tán nhân
113
Chương 113: Tuyệt cảnh! Như sinh, như diệt
114
Chương 114: Ta… không muốn sống nữa!
115
Chương 115: Bạch Vô Thiên
116
Chương 116: Đỉnh Thái Sơn có Truyền Tống Trận (Kết Quyển 1)
117
Chương 117: Sơ nhập Bắc Cảnh (1)
118
Chương 118: Sơ nhập Bắc Cảnh (2)
119
Chương 119: Viết chữ lên thạch bích
120
Chương 120: Hắn chính là đệ tử ta
121
Chương 121: Hoa Lạc Đồng
122
Chương 122: Trên trời rớt xuống một tiểu mỹ nhân
123
Chương 123: Trong lúc chán chường, ta gặp lại!
124
Chương 124: Đến kiếm các
125
Chương 125: Một ngày Khai Mạch
126
Chương 126: Vô Danh Động Thiên
127
Chương 127: Lý Nhược Băng
128
Chương 128: Quỷ Ảnh Thủ
129
Chương 129: Chúng ta song tu đi!
130
Chương 130: Sắp phải rời xa
131
Chương 131: Mặc Thần Dương bí mật
132
Chương 132: Thực Lực Chân Chính của Hoa Lạc Đồng
133
Chương 133: Nếu ta không có năng lực, sẽ không đứng đây!
134
Chương 134: Băng thiên liệt địa quyết
135
Chương 135: Thông qua
136
Chương 136: Lần sau gặp lại, chúng ta kết đạo lữ đi!
137
Chương 137: Nhiệm vụ nhận phi hành kiếm
138
Chương 138: Thiên Võ Tông đệ tử
139
Chương 139: Linh Sâm Quả
140
Chương 140: Tuyệt kỹ hợp nhất của Linh Thú Tông
141
Chương 141: Dễ dàng trấn áp
142
Chương 142: Chúng ta kết nghĩa huynh đệ đi!
143
Chương 143: Nhiệm vụ giải cứu Lang Nha Thôn
144
Chương 144: Thiên Sư Đường
145
Chương 145: Bắc Lương Lĩnh
146
Chương 146: U Linh xuất hiện
147
Chương 147: Truy đuổi
148
Chương 148: Nhiệm vụ hoàn thành
149
Chương 149: Lữ Kiếm Bình tới!
150
Chương 150: Máu thắm hoa bạch nữ
151
Chương 151: Nội tình Đạo Viện
152
Chương 152: La bàn vô cực
153
Chương 153: Huyền Minh Cốc
154
Chương 154: Tên đồ đệ ngỗ nghịch
155
Chương 155: Cổ thanh sơn và thẩm giai nghê
156
Chương 156: Huyền Minh Động
157
Chương 157: Cổ Nhân Trận Sư Trần Anh
158
Chương 158: Tái nhập khô lâu sơn
159
Chương 159: Sự việc bại lộ
160
Chương 160: Trận pháp sơ cấp
161
Chương 161: Con đường tu luyện
162
Chương 162: Sơ ngộ Đại Thiên Truyền Tống Trận
163
Chương 163: Hướng đến Quỷ Vực
164
Chương 164: Tâm Trận cũng là một loại ý niệm
165
Chương 165: Thăm dò Cấm Vực
166
Chương 166: Đệ tử thích số bảy!
167
Chương 167: Thiên sinh của mặc thần dương
168
Chương 168: Ám Diện Nhân
169
Chương 169: Đao Quân