Chương 7: Lời ước hẹn năm năm

Sau khi rời khỏi Phù Đồ Sơn hai dặm đường.

Phương Triết và Khúc Tiểu Bạch ngồi trên một con thuyền độc mộc, theo dòng sông trở về kinh thành. Ánh mắt Phương Triết nhìn về hướng Phù Đồ Sơn cười ha ha nói “Ngươi đoán được tình huống ở Phù Đồ Sơn thế nào chứ?”

Khúc Tiểu Bạch dửng dưng trả lời “Ngươi làm loạn cả ngọn núi như vậy, tên thần y đó không tức đến hộc máu mới là lạ!”

Phương Triết cho là dĩ nhiên nói “Ai biểu hắn dám bắt nạt ngươi! Ta cứ nghĩ là ông ta thanh danh cao, một thần y cứu giúp bách tánh lại là một lão khốn kiếp. Vì lợi ích bản thân mà hãm hại ngươi!”

Phương Triết thích thú nhớ lại trước khi đi khỏi Phù Đồ Sơn, hắn mở tất cả các lồng giam ra, cửa phòng mật thất hắn cũng mở ra để cho bọn côn trùng, thú dữ thoát ra bên ngoài. Điều chắc chắn xảy ra là bọn chúng sẽ náo động cả ngọn núi, bọn chúng không dễ gì bỏ qua những kẻ nhốt bọn chúng và hành hạ bọn chúng một khoảng thời gian dài.

Phương Triết còn sẵn tiện bê luôn một gương đồ vật của Ngôn thần y. Đó là một gương đồ có vài quyển y thư với lắp đầy ngân phiếu. Hắn là con nhà thế gia không tham lam tiền tài gì, chỉ là khoắn sạch tài sản của lão thần y như vậy, đến khi lão mở rương ra, bên trong trống rỗng, không biết cảm nghĩ của lão sẽ như thế nào.

Khúc Tiểu Bạch nhìn khuôn mặt đắc ý của Phương Triết mà không nhịn được cười, nàng không ngờ, một tiểu thiếu gia với cơ thể nhỏ nhắn lại có thể thay đổi, biến hoa như vậy. Hắn đã cõng nàng một mạch từ Câu Mộc Trấn đến Phù Đà Sơn, người bình thường trưởng thành chưa chắc đủ kiên trì.

Khúc Tiểu Bạch nói “Ngươi sau này nên làm đạo chích, cướp giàu giúp nghèo được à!”

Phương Triết thích thú cười “Ha ha … ngươi nói rất đúng! Ta về Lăng Ba Thành sẽ đổi nghề! Từ ở không thiếu gia thành tiểu bạch khấu!”

Phương Triết tiếp tục cười, nhưng ánh mắt hắn vẫn âm thầm liếc nhìn Khúc Tiểu Bạch. Hắn để ý Khúc Tiểu Bạch không còn bộ dáng của một tiểu ăn mày nữa, mà thay vào đó là một tiểu cô nương với khuôn mặt dễ thương. Tóc nàng buộc lên cao, đuôi dài đến lưng, mái tóc đung đưa trong gió, hắn tâm lại động.

Hắn nhìn sang hướng khác rồi thì thầm “Ngươi… sắp về nhà rồi đúng không? Nếu không, đến nhà ta đi, ta kêu mẹ ta cho ngươi một cái khuôn viên ở!”

Khúc Tiểu Bạch nhìn hắn, khuôn mặt lộ nét ngây thơ trong sáng. Khuôn mặt chờ mong một điều gì đó. Nàng lấy túi vải bên hông ra, sau đó lấy ra một lệnh bài màu vàng có chữ “Môn” ra, rồi đưa túi vải cho Phương Triết.

Khúc Tiểu Bạch dặn dò “Bên trong, có ba quyển sách, Luyện Khí Quyết, Ngự Kiếm Quyết và Khống Hỏa Thuật. Đó là thủ đoạn lớn mà ta đã hướng dẫn ngươi biết sơ sài. Sau này có dịp ngươi nghiên cứu học hỏi. Nhưng tuyệt đối chỉ một mình ngươi biết, bất kỳ ai cũng không nói ngay cả mẹ ngươi. Nếu không ta sẽ bị trừng phạt rất nặng!”

Nàng dừng lại một lúc rồi nói tiếp “Chuyến đi này của ta, coi như không tệ, coi như đã vượt qua khảo hạch trưởng thành… nên đến lúc cũng phải từ biệt rồi!”

Phương Triết thắc mắc hỏi “Khảo hạch trưởng thành?”

Khúc Tiểu Bạch ngẫm nghĩ tìm một cách nói dễ hiểu “Ở chỗ ta ở, đến mười tuổi sẽ phải ra ngoài lịch luyện trong vòng bảy ngày. Bất kỳ ai chỗ ta ở cũng trải qua điều tương tự… ngươi cứ hiểu như vậy là được!”

Phương Triết gật đầu, chợt nhớ ra điều gì đó, liền từ trong túi vải của mình lấy ra hai viên châu và quả Tẩy Lục Quả còn lại. Hắn nói “Đây là hai viên châu, lúc con mãng xà chết rơi ra, ta không biết chúng là gì, nhìn đẹp mắt nên giữ lại. Còn quả này đưa ngươi, ta không cần thiết!”

Khúc Tiểu Bạch nhìn hai viên châu to tròn sáng bóng, liền mở to hai mắt ra nhìn. Cô nàng biết đây là thứ gì, nó cũng không trân quý như Tẩy Lục Quả, nhưng có thể đây là một thứ chứng nhận, nói lên nàng đã lịch luyện qua những gian khổ gì.

Đây là hai viên yêu đan, chỉ có yêu thú trên năm trăm năm tuổi mới tích lũy ra được. Nàng cứ nghĩ, con đại mãng chỉ là quái thú bình thường, không ngờ lại là hai con yêu thú trăm năm tuổi.

Khúc Tiểu Bạch với tay lấy một viên, còn một viên đưa lại cho Phương Triết. Nàng căn dặn “Viên châu này cũng không trân quý, nhưng có lúc có thể sẽ giúp ích được rất nhiều, ngươi nên đem theo bên mình, khi cơ duyên đến tự sẽ có tác dụng”

Sau đó, nàng nhìn sang Tẩy Lục Quả, chỉ còn một quả thì thắc mắc hỏi “.... Còn một quả nữa, không lẽ ngươi đã sử dụng?”

Khúc Tiểu Bạch chỉ hỏi qua loa, vì nàng biết, không biết cách sử dụng Tẩy Lục Quả, đối với người bình thường đã xuất khiếu chảy máu chết rồi. Nhìn Phương Triết có vẻ rất khỏe mạnh nha.

Phương Triết đỏ mặt, cúi người xuống ấp úng “Quả kia… trong lúc hôn mê, ngươi ăn rồi!”

Khúc Tiểu Bạch chợt ngẩn người, chợt nhớ lại buổi tối hôm đó, nàng mơ khi còn nhỏ, nàng được mẹ nàng bế lên mớm sữa. Nàng còn cảm giác nóng ở cổ và chảy vào ruột gan nàng. Không ngờ đó là Tẩy Lục Quả.

Nàng “a” lên một tiếng rồi cúi người nhìn xuống đất, hai người im lặng không nói.

Bầu không khí trở nên yên tĩnh.

Khúc Tiểu Bạch ấp úng nói “Ta… như vậy sử dụng sao?”

Phương Triết ngước nhìn Khúc Tiểu Bạch, đỏ mặt gật đầu. Hắn không hiểu, tại sao khi đó, hắn lại to gan đến như vậy.

Khúc Tiểu Bạch chợt mỉm cười, nhìn hắn nói “Cám ơn ngươi đã cứu mạng ta. Giờ mới nghĩ lại, tại sao khí huyết trong người ta lại lưu thông thuận tiện, cơ thể lại nhẹ nhàng hơn như vậy”

Lúc này nàng mới nhớ lại, Phương Triết cũng dùng qua một phần Tẩy Lục quả nhưng không có phát sinh gì. Nàng căn nhắc một lúc mới nói tiếp “Quả kia, ngươi giữ lại. Ngươi về cho nó vào một hồ lô rượu. Cách một tuần, uống một hớp, kết hợp với thủ … à luyện khí quyết ta đã hướng dẫn ngươi. Không lâu sau, ta nghĩ ngươi sẽ trở thành kinh sư đệ nhất nhân!”

Phương Triết sững sờ “Cái gì là kinh sư đệ nhất nhân? Ta chỉ mong muốn có một ngày nói chuyện được, giờ đã nói chuyện được đã cảm tạ mẹ ta ngày đêm khấn ông bà tổ tiên! Cái gì đệ nhất, ta không hề hứng thú!”

Khúc Tiểu Bạch phì cười.

Sau đó nàng nghiêm túc vịnh lấy vai Phương Triết nói “Sau này, ngươi không được kể chuyện ta và ngươi cho bất kỳ ai, đây là lời hứa, ngươi làm được không?”

Phương Trình suy nghĩ một hồi lâu mới gật đầu, hắn định kế chuyện của nàng cho mẹ hắn nghe. Không nghĩ tới Khúc Tiểu Bạch lại dặn dò hắn giữ bí mật hai người.

Khúc Tiểu Bạch đứng dậy, ra hiệu cho người lái đò tấp vào bên bến đò. Nàng nhìn Phương Triết sau đó cười nói “Có thể năm năm sau ta lại tìm ngươi! À, Khúc Tiểu Bạch chỉ là tên lịch luyện của ta, lần sau gặp lại, ta sẽ cho ngươi biết tên thật của ta!”

Khúc Tiểu Bạch bước xuống bến đò, ánh mắt nhìn về Phương Triết, nhìn chiếc thuyền đi xa dần, cho đến khi sương mù che khuất tầm mắt, Khúc Tiểu Bạch mới thở phào nhẹ nhỏm. Nàng lấy ra lệnh bài có khắc chữ “Môn”, sau đó nhìn về một nơi xa xăm, thân ảnh nàng biến mất tại chỗ không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Hai ngày sau đó, Phương Triết đặt chân đến cổng Lăng Ba Thành. Hắn nhìn khung cảnh quen thuộc, nơi hắn sinh ra và lớn lên, hắn nhìn dòng người tấp nập qua lại, âm thanh ồn ào náo nhiệt trước kia thiếu đi tiếng nói hắn, giờ đây, hắn sẵn sàng hét lên “Ta đã nói chuyện được rồi”.

Hắn mỉm cười nhìn một tên lính gác, người đó nhận ra hắn vội thông báo cho một đồng đội khác đưa tin về Phương gia. Họ Phương có quan hệ với triều đình, nên có tiếng ở Lăng Ba Thành, vì thế lính gác quen thuộc hắn, báo tin cho gia đình hắn, là chuyện bình thường.

Phương Triết tiến nhập vào thành rồi đi một mạch đến một quầy bán bánh bao gần đó, đây là quầy bán bánh bao gia truyền có tiếng ở kinh thành. Dù chỉ là một quầy tương đối nhỏ, nhưng mỗi ngày chỗ này bán không dưới hai ngàn cái. Phương Triết đưa một ngón tay ra định nói “Ta muốn mua một cái” thì dừng lại, không nói. Hắn muốn người đầu tiên hắn gọi khi về nhà là mẹ hắn.

Lúc này, sau lưng truyền đến một tiếng xe ngựa. Một vị phu nhân tuổi chừng hai mươi lăm bước xuống xe ngựa, vừa thấy bóng dáng hắn liền khóc nức nở kêu lên “Triết nhi!”

Phương Triết quay đầu nhìn thấy mẹ mình, nàng mặc một bộ y phục màu xanh nhạc, mái tóc bới lên nhìn thật xinh đẹp.

Hắn tiến lại gần mẹ mình, nhìn hai hàng nước mắt lấm lem liền không nhịn được lao vào.

Hắn ôm lấy mẹ mình, dùng tay lau hai hàng nước mắt, sao đó mỉm cười nói “Mẹ!”

Mẹ hắn giật mình sững sờ, sao đó khóc rống lên, ôm hắn chặt hơn. Nàng hận bản thân vì sơ suất mà con trai mình không nói chuyện được gần mười năm trời. Hôm nay nghe con kêu “mẹ”, nàng không sao vui mừng hơn được nữa.

Phía sau lưng mẹ hắn, cha hắn cũng tiến lại gần vịnh lấy vai vợ mình. Sau đó nhìn lấy Phương Triết, rồi co ngón tay lại, hướng đầu hắn đánh một cái.

Phương Triết giật mình, ôm lấy đầu mình. Hắn không cần nhìn, cũng biết đây là cha hắn thường ngày hay đánh hắn như vậy. Hắn ngước nhìn cha nói “Cha!”

Cha Phương Triết gật đầu rồi xoa đầu hắn, trên nét mặt không biểu lộ được tình cảm sâu nặng, nhưng hai mắt vẫn có dấu hiệu ẩm ướt. Cha là một nam nhân, nên cảm xúc đôi khi khó biểu đạt thành dạng ướt át, ủy mị.

Sau đó, Phương Triết theo cha mẹ lên xe ngựa về phủ. Từ cổng thành, đến Phương phủ chỉ tốn một ít thời gian là tới nơi.

Vừa về đến nhà thì cha mẹ hắn, kéo hắn vào hoa viên trong phủ, vì nơi đây hoa cỏ nhiều, không khí mát mẻ trong lành, có thể nói đây là một nơi lý tưởng để gia đình đoàn tụ.

Nơi đây, Phương Triết bắt đầu kể lại từ chuyện bị Mộ Dung Nhiễm Nhiễm trêu chọc, bỏ nhà đi gặp ông lão ăn mày. Lão hướng dẫn Phương Triết về phương nam và gặp kỳ ngộ. Hắn còn kể kết bạn với một tiểu ăn mày trên đường đi. Tiểu ăn mày kia bị rắn cắn nên hắn dẫn tiểu ăn mày lên Phù Đồ Sơn tìm Ngôn thần y chữa trị. Sau đó Ngôn thần y sử dụng thủ đoạn muốn hãm hại tiểu ăn mày, may mắn hai người thoát thân.

Khi nghe đến đoạn Ngôn thần y hãm hại con trai mình, cha hắn Phương Trung Kiên đập cái bàn một cái thật mạnh, cái bàn bị gãy làm đôi.

Mẹ hắn cũng không kìm được xúc động.

Nàng nói “Phu quân, ngày mai thiếp và phu quân đến Phù Đồ Sơn đi đòi lại công đạo!”

Phương Trung Kiên gật đầu dứt khoát, ánh mắt sắc bén như muốn giết người. Phương Trung Kiên là thương nhân, nhưng cũng không phải dạng yếu đuối để kẻ khác bắt nạt con trai mình, đặt biệt là con trai duy nhất mà hắn yêu quý. Còn mẹ là đại tiểu thư nhà họ Tiêu, Tiêu Kim Lan cũng không phải dạng vừa, dòng họ Tiêu nhiều đời làm quan thanh liêm trong triều đình.

Tiêu Kim Lan chợt nhớ ra điều gì đó, liền nói “Ba hôm trước, nhận được pháo báo hiệu của con, cha con đã sai hộ vệ đến Phù Đà Sơn mang con về. Không nghĩ tới, con lại tự mình về nhà, chờ hộ vệ về báo cáo lại, rồi tính tiếp”

Tiêu Kim Lan là người thấu tình đạt lý, nên chợt nhớ đến lão ăn mày, sau đó hướng phu quân mình nói “Lão khất cái đó giúp con trai có cơ duyên, thiếp nghĩ nên cho người tìm lão, báo đáp ân tình nha phu quân!”

Phương Trung Kiên gật đầu, vuốt lấy vai nàng âu yếm.

Nhìn nét mặt của cha, Phương Triết có thể đoán được trong lòng cha đang nghĩ “chỉ có phu nhân của ta là chu đáo nhất”

Nhìn cha mẹ cử chỉ âu yếm Phương Triết mỉm cười, rồi xin phép hai người trở về phòng. Hắn để cho cha mẹ hắn có không gian hạnh phúc riêng, chỉ cần nghe tiếng mẹ hắn cười, niềm hạnh phúc đã lây sang hắn. Hơn nữa, hắn muốn trở về phòng nghỉ ngơi, rồi suy nghĩ về những chuyện đã qua, sắp xếp lại chuyến hành trình cùng Khúc Tiểu Bạch một cách trình tự…

Vài ngày sau đó đội hộ vệ trở về kinh thành báo cáo một tin, đó là Phù Đồ Sơn đã tan hoang, mọi thứ đều ngổn ngang. Ngôn thần y và những người sống trong y quán đã biến mất không thấy.

Lại qua tiếp vài ngày, người của quan phủ đến Phù Đà Sơn tiếp nhận y quán để điều tra về sự mất tích của Ngôn thần y. Có thể trong mắt người từng trải là Phương Triết, lão là một người ích kỷ, có thể là ngoan độc, nhưng với bách tính, lão vẫn là một thần y chân chính. Nên điều tra về tung tích của Ngôn thần y, vẫn là điều triều đình ưu tiên.

Kết quả điều tra sau đó phát sinh một chuyện bất ngờ, khi nha sai phát hiện mật thất trong thư phòng của Ngôn thần y.

Bên trong phát hiện nhiều lồng giam đã được mở khóa, vết tích để lại là những loài côn trùng, thú dữ đã từng có mặt tại trong mật thất. Quan phủ tiếp tục điều tra sâu hơn, thì phát hiện sự việc động trời của Ngôn thần y. Do uy danh của lão rất cao trong lòng bách tính, nên cuối cùng vụ việc liệt vào danh mục “mật” và dừng việc điều tra lại. Họ chỉ cung cấp thông tin Ngôn thần y đã xuất sơn du ngoạn, về sau Phù Đồ Sơn đóng cửa vĩnh viễn.

Trong Lăng Ba Thành, lúc này truyền tai nhau sự tích cơ duyên của Phương Triết, hắn - một tên tiểu thiếu gia bị câm, đã nói chuyện được. Sau đó có lời đồn về việc Ngôn thần y đã trị hết bệnh cho tiểu tử Phương gia, rồi ẩn cư nơi sơn lâm cùng cốc.

Nghe được những thông tin như vậy, Phương Triết nhếch miệng lên cười “Đúng là chuyện nực cười của nhân gian!”

Chapter
1 Chương 1: Khúc Tiểu Bạch
2 Chương 2: Tẩy Lục Quả
3 Chương 3: Bắt gặp Thủy Lăng Kính
4 Chương 4: Đoạt lấy Tẩy Lục Quả
5 Chương 5: Tìm đến Phù Đà Sơn
6 Chương 6: Bức màn đen
7 Chương 7: Lời ước hẹn năm năm
8 Chương 8: Con mèo đen mắt đỏ, tại sao lại đi theo ta?
9 Chương 9: Bạn học mới
10 Chương 10: Hai năm sau
11 Chương 11: Phương gia Dược Điền
12 Chương 12: Tiểu Hắc tham ăn
13 Chương 13: Hốt hoảng Nhiêu Phong Trại mã tặc
14 Chương 14: Tiểu Hắc, không còn là miêu bàn tử!
15 Chương 15: Phương pháp luyện tập Ngự Kiếm Quyết mới!
16 Chương 16: Bạch gia
17 Chương 17: Bạch Nhiên Nhiên từ biệt
18 Chương 18: Cha mẹ gặp nạn
19 Chương 19: Phương Triết tức giận, phi kiếm loạn vũ
20 Chương 20: Bạch gia chủ rung động
21 Chương 21: Bình minh trước đống tro tàn
22 Chương 22: Tiến lên Thanh Sơn
23 Chương 23: Khắp nơi đều là bẫy, khai chiến!
24 Chương 24: Tên nó là Bạch Nhật Phi Kiếm!
25 Chương 25: Bạch Kinh Thiên vui vẻ
26 Chương 26: Bạch Vi Nhất chỉ dạy
27 Chương 27: Mộ Dung gia nhờ vả
28 Chương 28: Bản lĩnh Tiểu Hắc
29 Chương 29: Hoa đăng
30 Chương 30: Thuồng Luồng xuất hiện
31 Chương 31: Tiến về Thăng Long thành
32 Chương 32: Ở trấn Ông Thòn có tục bán thân
33 Chương 33: Thiếu gia ta, sẽ bảo vệ ngươi
34 Chương 34: Bí mật trấn Ông Thòn
35 Chương 35: Oanh động trấn Ông Thòn
36 Chương 36: Sơ nhập Thăng Long Thành
37 Chương 37: Bắt đầu khảo thí
38 Chương 38: Ta cùng ngươi tỷ thí
39 Chương 39: Ám Kim
40 Chương 40: Tống gia giở trò
41 Chương 41: Tổ chức Âm Sát
42 Chương 42: Ngự Kiếm Quyết quyển 2
43 Chương 43: Hắc Độc Y Nhân
44 Chương 44: Cảnh giới nâng cao một bước
45 Chương 45: Rắc rối ở Dạ Lan Phường
46 Chương 46: Gặp phải hắc bang, hỏi ngươi có sợ hay không?
47 Chương 47: Kim gia chủ gặp nạn
48 Chương 48: Cứu viện
49 Chương 49: Phương Triết đến rồi
50 Chương 50: Mộc Nhân Sư
51 Chương 51: Lần đầu hội ngộ, năm tên luyện khí
52 Chương 52: Hiệu quả sa thạch
53 Chương 53: Bạch Nhiên Nhiên nhờ vả
54 Chương 54: Ta không biết dùng kiếm, ta chỉ biết… phóng phi kiếm!
55 Chương 55: Vậy thì so kiếm!
56 Chương 56: Những vụ mất tích
57 Chương 57: Niềm vui bất ngờ
58 Chương 58: Tiểu Hắc gặp nạn
59 Chương 59: Truy tung
60 Chương 60: Gặp lại lão ăn mày
61 Chương 61: Song Đầu Yêu Lang
62 Chương 62: Ngươi… muốn chết như thế nào?
63 Chương 63: Làm một cái giao dịch
64 Chương 64: Phương đại ca, chỉ ta vài chiêu!
65 Chương 65: Danh tiếng Vân Du Nam Tiên Cư bùng phát
66 Chương 66: Kiếm Pháp Phương thiếu gia, danh chấn tứ phương
67 Chương 67: Trước tuyển thiên tài chiến
68 Chương 68: Đến Lâu Lan Thành
69 Chương 69: Khai mạc
70 Chương 70: Trịnh Phi Tuyết mờ ám
71 Chương 71: Tuyển Thiên Tài Chiến ngày đầu tiên!
72 Chương 72: Ngạo nghễ chính là như thế này!
73 Chương 73: Đao xoắn phong bạo, hoa thiên nhai
74 Chương 74: Đến tiệm bảo khí
75 Chương 75: Toàn trường đổ dồn về lôi đài phụ
76 Chương 76: Âm sát lục, ngô tiên nhi
77 Chương 77: Xích linh huyết quả
78 Chương 78: Phương Triết, hắn luân không
79 Chương 79: Âm Sát Lục đối kháng Âm Sát Lục
80 Chương 80: Ngô Tiên Nhi cố sự
81 Chương 81: Ngày thi đấu thứ ba
82 Chương 82: Tiểu cô nương, xin thất lễ!
83 Chương 83: Ngư Long Bảo Lâu
84 Chương 84: Phương Triết gặp Kim Vô Lại
85 Chương 85: Nhất bảng
86 Chương 86: Kết quả Tuyển Thiên Tài Chiến
87 Chương 87: Bế mạc Tuyển Thiên Tài Chiến
88 Chương 88: Xích Võng
89 Chương 89: Ta nhặt được!
90 Chương 90: Con đường đến Trung Châu, âm mưu khởi động!
91 Chương 91: Tử Lam Thảo
92 Chương 92: Đến Mê Tùng Lâm
93 Chương 93: Kỳ ngộ dưới đáy hồ
94 Chương 94: Dạ Sát Cửu Quỷ Đoàn tập kích
95 Chương 95: Cửu Vĩ Xà
96 Chương 96: Long Ngạo Thiên
97 Chương 97: Tranh giành suối nước nóng
98 Chương 98: Quốc vương cho mời
99 Chương 99: Mây đen kéo về
100 Chương 100: Ngươi… lên!
101 Chương 101: Nhân Hoàng Kiếm bá đạo
102 Chương 102: Quỷ Diện Đao
103 Chương 103: Thê thảm
104 Chương 104: Liên Hoa Kiếm
105 Chương 105: Đồng lòng
106 Chương 106: Kết thúc! Sắc phong Phương Thành Chủ
107 Chương 107: Trên đường trở về (1)
108 Chương 108: Trên đường trở về (2)
109 Chương 109: Khắp nơi đều hỗn loạn
110 Chương 110: Nhân sinh đỉnh phong chính là như vậy
111 Chương 111: Thức tỉnh, bá tuyệt!
112 Chương 112: Tán nhân
113 Chương 113: Tuyệt cảnh! Như sinh, như diệt
114 Chương 114: Ta… không muốn sống nữa!
115 Chương 115: Bạch Vô Thiên
116 Chương 116: Đỉnh Thái Sơn có Truyền Tống Trận (Kết Quyển 1)
117 Chương 117: Sơ nhập Bắc Cảnh (1)
118 Chương 118: Sơ nhập Bắc Cảnh (2)
119 Chương 119: Viết chữ lên thạch bích
120 Chương 120: Hắn chính là đệ tử ta
121 Chương 121: Hoa Lạc Đồng
122 Chương 122: Trên trời rớt xuống một tiểu mỹ nhân
123 Chương 123: Trong lúc chán chường, ta gặp lại!
124 Chương 124: Đến kiếm các
125 Chương 125: Một ngày Khai Mạch
126 Chương 126: Vô Danh Động Thiên
127 Chương 127: Lý Nhược Băng
128 Chương 128: Quỷ Ảnh Thủ
129 Chương 129: Chúng ta song tu đi!
130 Chương 130: Sắp phải rời xa
131 Chương 131: Mặc Thần Dương bí mật
132 Chương 132: Thực Lực Chân Chính của Hoa Lạc Đồng
133 Chương 133: Nếu ta không có năng lực, sẽ không đứng đây!
134 Chương 134: Băng thiên liệt địa quyết
135 Chương 135: Thông qua
136 Chương 136: Lần sau gặp lại, chúng ta kết đạo lữ đi!
137 Chương 137: Nhiệm vụ nhận phi hành kiếm
138 Chương 138: Thiên Võ Tông đệ tử
139 Chương 139: Linh Sâm Quả
140 Chương 140: Tuyệt kỹ hợp nhất của Linh Thú Tông
141 Chương 141: Dễ dàng trấn áp
142 Chương 142: Chúng ta kết nghĩa huynh đệ đi!
143 Chương 143: Nhiệm vụ giải cứu Lang Nha Thôn
144 Chương 144: Thiên Sư Đường
145 Chương 145: Bắc Lương Lĩnh
146 Chương 146: U Linh xuất hiện
147 Chương 147: Truy đuổi
148 Chương 148: Nhiệm vụ hoàn thành
149 Chương 149: Lữ Kiếm Bình tới!
150 Chương 150: Máu thắm hoa bạch nữ
151 Chương 151: Nội tình Đạo Viện
152 Chương 152: La bàn vô cực
153 Chương 153: Huyền Minh Cốc
154 Chương 154: Tên đồ đệ ngỗ nghịch
155 Chương 155: Cổ thanh sơn và thẩm giai nghê
156 Chương 156: Huyền Minh Động
157 Chương 157: Cổ Nhân Trận Sư Trần Anh
158 Chương 158: Tái nhập khô lâu sơn
159 Chương 159: Sự việc bại lộ
160 Chương 160: Trận pháp sơ cấp
161 Chương 161: Con đường tu luyện
162 Chương 162: Sơ ngộ Đại Thiên Truyền Tống Trận
163 Chương 163: Hướng đến Quỷ Vực
164 Chương 164: Tâm Trận cũng là một loại ý niệm
165 Chương 165: Thăm dò Cấm Vực
166 Chương 166: Đệ tử thích số bảy!
167 Chương 167: Thiên sinh của mặc thần dương
168 Chương 168: Ám Diện Nhân
169 Chương 169: Đao Quân
Chapter

Updated 169 Episodes

1
Chương 1: Khúc Tiểu Bạch
2
Chương 2: Tẩy Lục Quả
3
Chương 3: Bắt gặp Thủy Lăng Kính
4
Chương 4: Đoạt lấy Tẩy Lục Quả
5
Chương 5: Tìm đến Phù Đà Sơn
6
Chương 6: Bức màn đen
7
Chương 7: Lời ước hẹn năm năm
8
Chương 8: Con mèo đen mắt đỏ, tại sao lại đi theo ta?
9
Chương 9: Bạn học mới
10
Chương 10: Hai năm sau
11
Chương 11: Phương gia Dược Điền
12
Chương 12: Tiểu Hắc tham ăn
13
Chương 13: Hốt hoảng Nhiêu Phong Trại mã tặc
14
Chương 14: Tiểu Hắc, không còn là miêu bàn tử!
15
Chương 15: Phương pháp luyện tập Ngự Kiếm Quyết mới!
16
Chương 16: Bạch gia
17
Chương 17: Bạch Nhiên Nhiên từ biệt
18
Chương 18: Cha mẹ gặp nạn
19
Chương 19: Phương Triết tức giận, phi kiếm loạn vũ
20
Chương 20: Bạch gia chủ rung động
21
Chương 21: Bình minh trước đống tro tàn
22
Chương 22: Tiến lên Thanh Sơn
23
Chương 23: Khắp nơi đều là bẫy, khai chiến!
24
Chương 24: Tên nó là Bạch Nhật Phi Kiếm!
25
Chương 25: Bạch Kinh Thiên vui vẻ
26
Chương 26: Bạch Vi Nhất chỉ dạy
27
Chương 27: Mộ Dung gia nhờ vả
28
Chương 28: Bản lĩnh Tiểu Hắc
29
Chương 29: Hoa đăng
30
Chương 30: Thuồng Luồng xuất hiện
31
Chương 31: Tiến về Thăng Long thành
32
Chương 32: Ở trấn Ông Thòn có tục bán thân
33
Chương 33: Thiếu gia ta, sẽ bảo vệ ngươi
34
Chương 34: Bí mật trấn Ông Thòn
35
Chương 35: Oanh động trấn Ông Thòn
36
Chương 36: Sơ nhập Thăng Long Thành
37
Chương 37: Bắt đầu khảo thí
38
Chương 38: Ta cùng ngươi tỷ thí
39
Chương 39: Ám Kim
40
Chương 40: Tống gia giở trò
41
Chương 41: Tổ chức Âm Sát
42
Chương 42: Ngự Kiếm Quyết quyển 2
43
Chương 43: Hắc Độc Y Nhân
44
Chương 44: Cảnh giới nâng cao một bước
45
Chương 45: Rắc rối ở Dạ Lan Phường
46
Chương 46: Gặp phải hắc bang, hỏi ngươi có sợ hay không?
47
Chương 47: Kim gia chủ gặp nạn
48
Chương 48: Cứu viện
49
Chương 49: Phương Triết đến rồi
50
Chương 50: Mộc Nhân Sư
51
Chương 51: Lần đầu hội ngộ, năm tên luyện khí
52
Chương 52: Hiệu quả sa thạch
53
Chương 53: Bạch Nhiên Nhiên nhờ vả
54
Chương 54: Ta không biết dùng kiếm, ta chỉ biết… phóng phi kiếm!
55
Chương 55: Vậy thì so kiếm!
56
Chương 56: Những vụ mất tích
57
Chương 57: Niềm vui bất ngờ
58
Chương 58: Tiểu Hắc gặp nạn
59
Chương 59: Truy tung
60
Chương 60: Gặp lại lão ăn mày
61
Chương 61: Song Đầu Yêu Lang
62
Chương 62: Ngươi… muốn chết như thế nào?
63
Chương 63: Làm một cái giao dịch
64
Chương 64: Phương đại ca, chỉ ta vài chiêu!
65
Chương 65: Danh tiếng Vân Du Nam Tiên Cư bùng phát
66
Chương 66: Kiếm Pháp Phương thiếu gia, danh chấn tứ phương
67
Chương 67: Trước tuyển thiên tài chiến
68
Chương 68: Đến Lâu Lan Thành
69
Chương 69: Khai mạc
70
Chương 70: Trịnh Phi Tuyết mờ ám
71
Chương 71: Tuyển Thiên Tài Chiến ngày đầu tiên!
72
Chương 72: Ngạo nghễ chính là như thế này!
73
Chương 73: Đao xoắn phong bạo, hoa thiên nhai
74
Chương 74: Đến tiệm bảo khí
75
Chương 75: Toàn trường đổ dồn về lôi đài phụ
76
Chương 76: Âm sát lục, ngô tiên nhi
77
Chương 77: Xích linh huyết quả
78
Chương 78: Phương Triết, hắn luân không
79
Chương 79: Âm Sát Lục đối kháng Âm Sát Lục
80
Chương 80: Ngô Tiên Nhi cố sự
81
Chương 81: Ngày thi đấu thứ ba
82
Chương 82: Tiểu cô nương, xin thất lễ!
83
Chương 83: Ngư Long Bảo Lâu
84
Chương 84: Phương Triết gặp Kim Vô Lại
85
Chương 85: Nhất bảng
86
Chương 86: Kết quả Tuyển Thiên Tài Chiến
87
Chương 87: Bế mạc Tuyển Thiên Tài Chiến
88
Chương 88: Xích Võng
89
Chương 89: Ta nhặt được!
90
Chương 90: Con đường đến Trung Châu, âm mưu khởi động!
91
Chương 91: Tử Lam Thảo
92
Chương 92: Đến Mê Tùng Lâm
93
Chương 93: Kỳ ngộ dưới đáy hồ
94
Chương 94: Dạ Sát Cửu Quỷ Đoàn tập kích
95
Chương 95: Cửu Vĩ Xà
96
Chương 96: Long Ngạo Thiên
97
Chương 97: Tranh giành suối nước nóng
98
Chương 98: Quốc vương cho mời
99
Chương 99: Mây đen kéo về
100
Chương 100: Ngươi… lên!
101
Chương 101: Nhân Hoàng Kiếm bá đạo
102
Chương 102: Quỷ Diện Đao
103
Chương 103: Thê thảm
104
Chương 104: Liên Hoa Kiếm
105
Chương 105: Đồng lòng
106
Chương 106: Kết thúc! Sắc phong Phương Thành Chủ
107
Chương 107: Trên đường trở về (1)
108
Chương 108: Trên đường trở về (2)
109
Chương 109: Khắp nơi đều hỗn loạn
110
Chương 110: Nhân sinh đỉnh phong chính là như vậy
111
Chương 111: Thức tỉnh, bá tuyệt!
112
Chương 112: Tán nhân
113
Chương 113: Tuyệt cảnh! Như sinh, như diệt
114
Chương 114: Ta… không muốn sống nữa!
115
Chương 115: Bạch Vô Thiên
116
Chương 116: Đỉnh Thái Sơn có Truyền Tống Trận (Kết Quyển 1)
117
Chương 117: Sơ nhập Bắc Cảnh (1)
118
Chương 118: Sơ nhập Bắc Cảnh (2)
119
Chương 119: Viết chữ lên thạch bích
120
Chương 120: Hắn chính là đệ tử ta
121
Chương 121: Hoa Lạc Đồng
122
Chương 122: Trên trời rớt xuống một tiểu mỹ nhân
123
Chương 123: Trong lúc chán chường, ta gặp lại!
124
Chương 124: Đến kiếm các
125
Chương 125: Một ngày Khai Mạch
126
Chương 126: Vô Danh Động Thiên
127
Chương 127: Lý Nhược Băng
128
Chương 128: Quỷ Ảnh Thủ
129
Chương 129: Chúng ta song tu đi!
130
Chương 130: Sắp phải rời xa
131
Chương 131: Mặc Thần Dương bí mật
132
Chương 132: Thực Lực Chân Chính của Hoa Lạc Đồng
133
Chương 133: Nếu ta không có năng lực, sẽ không đứng đây!
134
Chương 134: Băng thiên liệt địa quyết
135
Chương 135: Thông qua
136
Chương 136: Lần sau gặp lại, chúng ta kết đạo lữ đi!
137
Chương 137: Nhiệm vụ nhận phi hành kiếm
138
Chương 138: Thiên Võ Tông đệ tử
139
Chương 139: Linh Sâm Quả
140
Chương 140: Tuyệt kỹ hợp nhất của Linh Thú Tông
141
Chương 141: Dễ dàng trấn áp
142
Chương 142: Chúng ta kết nghĩa huynh đệ đi!
143
Chương 143: Nhiệm vụ giải cứu Lang Nha Thôn
144
Chương 144: Thiên Sư Đường
145
Chương 145: Bắc Lương Lĩnh
146
Chương 146: U Linh xuất hiện
147
Chương 147: Truy đuổi
148
Chương 148: Nhiệm vụ hoàn thành
149
Chương 149: Lữ Kiếm Bình tới!
150
Chương 150: Máu thắm hoa bạch nữ
151
Chương 151: Nội tình Đạo Viện
152
Chương 152: La bàn vô cực
153
Chương 153: Huyền Minh Cốc
154
Chương 154: Tên đồ đệ ngỗ nghịch
155
Chương 155: Cổ thanh sơn và thẩm giai nghê
156
Chương 156: Huyền Minh Động
157
Chương 157: Cổ Nhân Trận Sư Trần Anh
158
Chương 158: Tái nhập khô lâu sơn
159
Chương 159: Sự việc bại lộ
160
Chương 160: Trận pháp sơ cấp
161
Chương 161: Con đường tu luyện
162
Chương 162: Sơ ngộ Đại Thiên Truyền Tống Trận
163
Chương 163: Hướng đến Quỷ Vực
164
Chương 164: Tâm Trận cũng là một loại ý niệm
165
Chương 165: Thăm dò Cấm Vực
166
Chương 166: Đệ tử thích số bảy!
167
Chương 167: Thiên sinh của mặc thần dương
168
Chương 168: Ám Diện Nhân
169
Chương 169: Đao Quân