Chương 16: Bạch gia

Từ khi sự việc hai tên mật thám Nhiêu Phong Trại, một tên tự sát, một tên bị bắt giữ. Phía Bạch gia đưa ra tin tức bên ngoài là bọn chúng đều đã tự sát vì lòng trung thành.

Nhiêu Phong Trại cũng nhận được lời cảnh cáo từ Bạch gia, nếu còn lần sau, Nhiêu Phong Trại sẽ bị diệt môn. Lời cảnh cáo này khiến Nhiêu Phong Trại đứng ngồi không yên, và bọn chúng cũng thu hẹp cánh tay lại, không dám lỗ mãng xuất hiện gần khu vực Điền Hoa Thôn nữa.

Lúc này, tại sào huyệt Nhiêu Phong Trại.

Phong trại chủ dùng sức đập cái bàn một cái thật mạnh, khiến cái bàn bị bể nát. Hắn nghiến răng tức giận, quát “Thật là quá đáng, thật không coi Nhiêu Phong Trại ta ra gì!”

Hắn nhìn vào một tên trưởng lão, có vết sẹo lớn trên mặt, hắn nói “Lão Tiêu, ngươi nói ta làm sao nuốt được cục tức này, sau này ta còn mặt mũi nào trong chốn giang hồ nữa!”

Tiêu trưởng lão cũng gật đầu, suy nghĩ một lúc rồi nhìn sang Điền trưởng lão có bộ râu dài bên cạnh. Hắn nói “Điền huynh còn nhớ một vị tiên nhân ở Đông Hải không?”

Điền trưởng lão vuốt râu suy nghĩ, hắn nói “Vị tiên nhân ở đông hải, giang hồ đồn là có thần hồ kỹ kỳ, khống chế được hỏa diễm. Lão ta có khả năng phóng hỏa giết người từ xa, đúng không?”

Nghe Điền trưởng lão hỏi ngược lại, Phong trại chủ sinh ra hứng thú, nhắc lại “Lão Điền ngươi nói vị tiên nhân kia có khả năng giết người từ xa?”

Điền trưởng lão gật đầu, hắn đã từng qua Đông Hải một lần, cũng chứng kiến vị tiên nhân kia thi triển kỳ kỹ.

Lần đó, hắn nhìn thấy vị tiên nhân trong tay phát hỏa, xuất hiện một quả cầu lửa to bằng cái đầu người. Ngọn lửa đó theo sự sai kiến của hắn ta, phóng về phía hai mươi địch nhân. Chỉ mười hơi thở, cả đám địch nhân chết không còn sót một tên, cả người bị cháy đen.

Qua lần đó, hắn chấn kinh nên mới tìm cơ hội tiếp xúc.

Người ta gọi hắn là Hạc tiên sinh, bên ngoài nho nhã như yếu đuối, nhưng chỉ là giả trư ăn thịt hổ mà thôi.

Hạc tiên sinh sẵn sàng nhận các vụ ám sát, giết người, với điều kiện là thù lao phải lớn, phải xứng đáng với công sức hắn bỏ ra.

Phong trại chủ nhớ tới con trai mình chết oan, lại nhìn Bạch gia đang ép hắn đến bước đường cùng.

Hắn làm ra quyết định, hắn nói “Vậy lão Điền ngươi lên đường mời vị tiên nhân đó xuất sơn, giết chết tên tiểu tử kia. Còn những người trong thôn Điền Hoa, ta tự tay xuất thủ”

Điền trưởng lão đứng dậy, chắp tay nói “Trại chủ giao cho ta! Đoạn đường đi Đông Hải chuyến đi chuyến về cũng mất một tháng. Coi như cho tiểu tử đó sống hưởng thụ thêm một tháng cuối đời đi!”

Phong trại chủ nghe Điền trưởng lão nói vậy, vỗ đùi thích thú, sau đó hắn cười lớn lên, tiếng hắn vang dội khắp nơi trong sảnh.

Những tên trưởng lão khác cũng âm thầm mài đao trong lòng, bọn hắn lúc đầu tính phản đối, nhưng bản tính mã tặc trong chúng bừng cháy, không nhịn được chuyện người Bạch gia chèn ép. Hơn nữa bọn chúng cũng đang thiếu thốn, thiếu thốn rất nhiều của cải…

Bên bờ thác nước ngoài Dược Điền.

Phương Triết vất vả khống chế một chum nước được hơn mười hơi thở. Sau đó hắn để chum nước sang một bên, rồi ngồi xuống thở dốc, sau đó mỉm cười.

Từ khi hắn ở con thác chuyên tâm tu luyện đã qua mười ngày. Hắn đã tiến bộ rất nhiều, giờ hắn ngự kiếm có thể nói là tùy tâm sở dụng. Tốc độ nhanh hơn trước một khoảng rất lớn. Số lượng kiếm trúc hắn kiểm soát được đã được ba mươi thanh. Nếu hắn kiên trì trong vòng một năm, hắn tin chắc, một trăm phi kiếm có thể phi thiên là chuyện chắc chắn xảy ra.

Phương Triết nhìn sang Tiểu Hắc đang nằm ngủ gần một gốc cổ thụ, hắn hô to “Hắc tử, hôm nay đi săn!”

Tiểu Hắc nghe Phương Triết nói đi săn, nó thích thú phóng nhanh lại kế bên, hất Phương Triết một cái liền leo lên lưng nó.

Phương Triết bún ngón tay một cái, một thanh phi kiếm bay lượn vòng quanh hắn, như đang đùa nghịch. Hắn sờ sờ đầu Tiểu Hắc nói “Hôm nay, lợn rừng đi!”

Tiểu Hắc hiểu ý, liền lấy tốc độ bằng tốc độ con ngựa, thẳng hướng khu rừng, nơi có nhiều lợn rừng tụ tập.

Tốc độ tuy chậm, nhưng hai chủ sủng tha hồ đùa giỡn với mấy con lợn rừng, vì bọn chúng có chạy như thế nào cũng không thoát được Tiểu Hắc.

Sau một canh giờ chơi đùa, cuối cùng hai chủ sủng cũng đã đùa nghịch xong. Trên lưng Tiểu Hắc đã có thêm một con lợn rừng, kích thước bằng nửa thân nó.

Phương Triết và Tiểu Hắc dừng lại bên bờ con suối, bên cạnh dòng thác rồi nhóm lửa. Sau đó đem nướng con lợn rừng, khung cảnh thơ mộng, đẹp như một bức tranh.

Phương Triết thì thầm “Khúc Tiểu Bạch, ta lại nhớ ngươi!”

Sau một lúc, lợn rừng đã được nướng chín, Phương Triết cầm một cái đùi ngấu nghiến, còn Tiểu Hắc thì ngậm hết sạch phần còn lại. Cái mồm nó cũng không lớn lắm, mà sức ăn đúng là kinh khủng. Thường ngày nó chỉ ăn cá chép, hôm nay tạm thời phá lệ vậy.

Phương Triết nhìn nó phì cười, nói “Cái bộ mặt ngươi ham ăn nhìn ngố, nhìn rất ngu ngốc!”

Phương Triết nhìn nó trước sau, sau đó chợt thắc mắc hỏi “Ngươi là mèo hay báo vậy?”

Tiểu Hắc ngẩn người, nó muốn gật đầu cũng không sao gật đầu được, cái câu hỏi này không thể gật đầu là trả lời được. Nó thầm oán trách chủ nhân “chủ nhân có thể không đùa nghịch tiểu hắc hắc được không, tiểu hắc hắc không có nói chuyện được sao trả lời câu hỏi hóc búa đó được”.

Phương Triết “a” lên một tiếng, như đoán được suy nghĩ của nó. Thế là hắn vẽ lên mặt đất hai hình ảnh con vật, một là mèo, hai là báo. Hắn hỏi “Ngươi là giống nào?”

Tiểu Hắc nhìn suy nghĩ, sau đó nó lắc đầu.

Phương Triết lại vẽ thêm hình ảnh dấu “?” bên vị trí thứ ba, sau đó hắn hỏi “Vậy ngươi không phải mèo cũng không phải báo?”

Nó mới gật đầu, dùng móng vuốt chỉ vào hình thứ ba.

Phương Triết gật đầu, như nhớ lại nguồn gốc của nó trước kia. Ngôn thần y sưu tầm nhiều loài thú quái dị, côn trùng biến dị trong dân gian để nghiên cứu cách trị bệnh teo cơ của hắn, và Tiểu Hắc cũng từ đó mà ra, có thể Tiểu Hắc đúng là một loại sủng thú không tầm thường...

Sau khi ăn xong, Phương Triết tiếp tục luyện tập. Lần này hắn quyết định nâng lên thêm một chum nước, vì đã khống chế được hoàn toàn một chum nước trong vòng mười hơi thở.

Lúc đầu, hai chum nước còn khó khăn khống chế, rung lắc dữ dội, cho đến khi chiều tà, hai chum đã yên ổn trong dòng thác. Hắn thích thú hét lên, tâm tình vô cùng sảng khoái, sau đó ngã ra phía sau bất tỉnh.

Tiểu Hắc thấy vậy, vội vàng chạy lại gần hắn, liếm liếm mặt hắn. Thấy chủ nhân không có động tĩnh, nhưng hơi thở vẫn đều đặn, nó mới yên tâm rồi nằm xuống kế bên, bảo vệ chủ nhân mình.

Cùng lúc đó, tại Bạch gia trang, Thiên Phong Thành, Thanh Lương Quốc.

Nơi đây chính là tọa lạc của Bạch đại gia tộc, thế lực vô cùng mạnh, có thể được cho là ngang hàng với một tiểu quốc. Nhưng người Bạch gia ít khi nhúng tay vào chuyện giao tranh trong giang hồ, chỉ khi nào phát sinh tai họa ảnh hưởng to lớn đến bách tánh, Bạch gia mới ra tay tương trợ. Vì thế danh khí người Bạch gia mặc dù không cần khoa trương, nhưng vẫn không hề giảm sức ảnh hưởng. Hơn nữa, Bạch đại gia chủ Bạch Kinh Thiên lại là huynh đệ kết nghĩa với Thanh Lương Quốc hoàng đế, danh khí cũng tự động được nâng cao.

Nói về Bạch đại gia chủ Bạch Kinh Thiên, Bạch Kinh Thiên là một vị trung niên, mặc dù đã ngũ tuần, nhưng khí chất và ngoại hình vô cùng tuấn mỹ. Bên cạnh Bạch gia chủ là mười vị trưởng lão oai chấn tứ phương.

Thập vị trưởng lão, mỗi một vị từng vào nam ra bắc, từ Nam Hải đến Đông Hải, từ sa mạc đến trung nguyên, họ đều từng trải qua sinh tử. Từng cứu giúp qua rất nhiều bộ tộc, thôn làng và giải quyết nhiều họa diệt môn.

Lúc này, trong đại sảnh. Bạch Kinh Thiên cầm trong tay một mật thư từ Thanh Nguyên Quốc mật thám gửi đến.

Bạch gia chủ nhíu mày sao đó hướng về phía các vị trưởng lão nói “Các ngươi còn nhớ Nhiêu Phong Trại, và thỏa thuận của trưởng bối với bọn chúng về một mảnh đất ở Nam Xương chứ?”

Một vị Bạch trưởng lão tên Bạch Vi Nhất nhắc nhở, nói “Chẳng phải, gia chủ đã làm quà tặng cho một thiếu niên Thanh Nguyên Quốc, tên Phương Triết?”

Bạch Kinh Thiên gật đầu “Từ hơn mười năm trước, ta đã bố cáo người trong thiên hạ, bất kể thiện ác, chỉ cần trị giúp con gái Bạch Thi Lan sáng mắt. Ta sẽ cho hắn một đại ân tình. Không ngờ, một tiểu gia hỏa, lại có bản lĩnh đó. Mảnh dược điền đó chỉ là một phần nhỏ lễ vật thôi”

Bạch Kinh Thiên mỉm cười, một vị Bạch trưởng lão khác khác lại nói “Bạch gia chủ không sợ, ám tử Nhiêu Phong Trại trả thù Phương gia sao?”

Một vị khác lại chen vào “Phương gia có Bạch gia cứ điểm ở Lăng Ba Thanh bảo vệ, hơn nữa Phương Gia cũng không phải dạng vừa…”

Lúc này một vị hộ vệ bên ngoài chạy vào, hối hả bẩm báo “Bẩm báo gia chủ, một tên trưởng lão Nhiêu Phong trại đi Đông Hải!”

Bạch Kinh Thiên nhíu mày, hắn lẩm bẩm “Đông Hải? Lúc này đi Đông Hải, phải mất chuyến đi chuyến về một tháng thời gian? Chắc chắn là có mưu đồ”

Bạch Tam Lang, một trong thập vị trưởng lão chợt nhớ đến một đại ác ma “Ta nhớ không lầm, Đông Hải có một kỳ nhân dị sĩ, có thể khống hỏa, giết người từ xa! Tên gì là Tiên Sinh gì đó…”

Bạch Vi Nhất nói “Hạc Tiên Sinh! Giang hồ đồn thổi, hắn có thể một ngọn lửa, giết chết trăm người một lúc!”

Bạch gia chủ mỉm cười nói “Nếu hắn có bản lĩnh như vậy, chắc hẳn đã là một thế lực lớn. Ắt hẳn đây chỉ là một tên lừa đảo!”

Bạch gia chủ ngẫm nghĩ một lúc lại nói tiếp “Hơn nữa, Phương Triết hắn cần trải qua một vài thử thách, mới đảm đương được nhiệm vụ sống còn của gia tộc ta, chỉ là chuyện nhỏ này không qua được thì làm sao xứng đáng sự kỳ vọng của ta!”

Một vị trưởng lão già nua, Bạch Hữu Đạo, từ lúc bắt đầu luôn giữ im lặng. Lão chợt tái mặt chất vấn “Gia chủ, ngươi nói…, ý tứ là … ”

Bạch Kinh Thiên xác nhận “Không sai, hắn là người ngoài gia tộc, không phải họ Bạch. Nhưng nhiệm vụ sống còn của gia tộc, chỉ thành công, không được thất bại. Gia tộc ta cần một người bản lĩnh phi thường, chỉ cần là người đáng tin cậy, giao nhiệm vụ cho hắn cũng không thành vấn đề…”

Các vị trưởng lão nghe Bạch Kinh Thiên nói như vậy, im lặng không nói.

Bọn hắn biết, chuyện trọng yếu của đại gia tộc, cần phải có một người bản lĩnh cực kỳ phi thường, mới đảm đương nổi. Nếu thất bại, xem như Bạch gia xong.

Mười vị trưởng lão sau đó đứng dậy, chắp tay hướng Bạch gia chủ đồng thanh nói “Chỉ cần hắn vượt qua khảo nghiệm, mọi việc điều do Bạch gia chủ làm chủ!”

Bạch Kinh Thiên cũng đứng dậy, chắp tay cung kính đáp lễ các vị trưởng lão, vì trong đó có một vài trưởng bối của hắn…

Chapter
1 Chương 1: Khúc Tiểu Bạch
2 Chương 2: Tẩy Lục Quả
3 Chương 3: Bắt gặp Thủy Lăng Kính
4 Chương 4: Đoạt lấy Tẩy Lục Quả
5 Chương 5: Tìm đến Phù Đà Sơn
6 Chương 6: Bức màn đen
7 Chương 7: Lời ước hẹn năm năm
8 Chương 8: Con mèo đen mắt đỏ, tại sao lại đi theo ta?
9 Chương 9: Bạn học mới
10 Chương 10: Hai năm sau
11 Chương 11: Phương gia Dược Điền
12 Chương 12: Tiểu Hắc tham ăn
13 Chương 13: Hốt hoảng Nhiêu Phong Trại mã tặc
14 Chương 14: Tiểu Hắc, không còn là miêu bàn tử!
15 Chương 15: Phương pháp luyện tập Ngự Kiếm Quyết mới!
16 Chương 16: Bạch gia
17 Chương 17: Bạch Nhiên Nhiên từ biệt
18 Chương 18: Cha mẹ gặp nạn
19 Chương 19: Phương Triết tức giận, phi kiếm loạn vũ
20 Chương 20: Bạch gia chủ rung động
21 Chương 21: Bình minh trước đống tro tàn
22 Chương 22: Tiến lên Thanh Sơn
23 Chương 23: Khắp nơi đều là bẫy, khai chiến!
24 Chương 24: Tên nó là Bạch Nhật Phi Kiếm!
25 Chương 25: Bạch Kinh Thiên vui vẻ
26 Chương 26: Bạch Vi Nhất chỉ dạy
27 Chương 27: Mộ Dung gia nhờ vả
28 Chương 28: Bản lĩnh Tiểu Hắc
29 Chương 29: Hoa đăng
30 Chương 30: Thuồng Luồng xuất hiện
31 Chương 31: Tiến về Thăng Long thành
32 Chương 32: Ở trấn Ông Thòn có tục bán thân
33 Chương 33: Thiếu gia ta, sẽ bảo vệ ngươi
34 Chương 34: Bí mật trấn Ông Thòn
35 Chương 35: Oanh động trấn Ông Thòn
36 Chương 36: Sơ nhập Thăng Long Thành
37 Chương 37: Bắt đầu khảo thí
38 Chương 38: Ta cùng ngươi tỷ thí
39 Chương 39: Ám Kim
40 Chương 40: Tống gia giở trò
41 Chương 41: Tổ chức Âm Sát
42 Chương 42: Ngự Kiếm Quyết quyển 2
43 Chương 43: Hắc Độc Y Nhân
44 Chương 44: Cảnh giới nâng cao một bước
45 Chương 45: Rắc rối ở Dạ Lan Phường
46 Chương 46: Gặp phải hắc bang, hỏi ngươi có sợ hay không?
47 Chương 47: Kim gia chủ gặp nạn
48 Chương 48: Cứu viện
49 Chương 49: Phương Triết đến rồi
50 Chương 50: Mộc Nhân Sư
51 Chương 51: Lần đầu hội ngộ, năm tên luyện khí
52 Chương 52: Hiệu quả sa thạch
53 Chương 53: Bạch Nhiên Nhiên nhờ vả
54 Chương 54: Ta không biết dùng kiếm, ta chỉ biết… phóng phi kiếm!
55 Chương 55: Vậy thì so kiếm!
56 Chương 56: Những vụ mất tích
57 Chương 57: Niềm vui bất ngờ
58 Chương 58: Tiểu Hắc gặp nạn
59 Chương 59: Truy tung
60 Chương 60: Gặp lại lão ăn mày
61 Chương 61: Song Đầu Yêu Lang
62 Chương 62: Ngươi… muốn chết như thế nào?
63 Chương 63: Làm một cái giao dịch
64 Chương 64: Phương đại ca, chỉ ta vài chiêu!
65 Chương 65: Danh tiếng Vân Du Nam Tiên Cư bùng phát
66 Chương 66: Kiếm Pháp Phương thiếu gia, danh chấn tứ phương
67 Chương 67: Trước tuyển thiên tài chiến
68 Chương 68: Đến Lâu Lan Thành
69 Chương 69: Khai mạc
70 Chương 70: Trịnh Phi Tuyết mờ ám
71 Chương 71: Tuyển Thiên Tài Chiến ngày đầu tiên!
72 Chương 72: Ngạo nghễ chính là như thế này!
73 Chương 73: Đao xoắn phong bạo, hoa thiên nhai
74 Chương 74: Đến tiệm bảo khí
75 Chương 75: Toàn trường đổ dồn về lôi đài phụ
76 Chương 76: Âm sát lục, ngô tiên nhi
77 Chương 77: Xích linh huyết quả
78 Chương 78: Phương Triết, hắn luân không
79 Chương 79: Âm Sát Lục đối kháng Âm Sát Lục
80 Chương 80: Ngô Tiên Nhi cố sự
81 Chương 81: Ngày thi đấu thứ ba
82 Chương 82: Tiểu cô nương, xin thất lễ!
83 Chương 83: Ngư Long Bảo Lâu
84 Chương 84: Phương Triết gặp Kim Vô Lại
85 Chương 85: Nhất bảng
86 Chương 86: Kết quả Tuyển Thiên Tài Chiến
87 Chương 87: Bế mạc Tuyển Thiên Tài Chiến
88 Chương 88: Xích Võng
89 Chương 89: Ta nhặt được!
90 Chương 90: Con đường đến Trung Châu, âm mưu khởi động!
91 Chương 91: Tử Lam Thảo
92 Chương 92: Đến Mê Tùng Lâm
93 Chương 93: Kỳ ngộ dưới đáy hồ
94 Chương 94: Dạ Sát Cửu Quỷ Đoàn tập kích
95 Chương 95: Cửu Vĩ Xà
96 Chương 96: Long Ngạo Thiên
97 Chương 97: Tranh giành suối nước nóng
98 Chương 98: Quốc vương cho mời
99 Chương 99: Mây đen kéo về
100 Chương 100: Ngươi… lên!
101 Chương 101: Nhân Hoàng Kiếm bá đạo
102 Chương 102: Quỷ Diện Đao
103 Chương 103: Thê thảm
104 Chương 104: Liên Hoa Kiếm
105 Chương 105: Đồng lòng
106 Chương 106: Kết thúc! Sắc phong Phương Thành Chủ
107 Chương 107: Trên đường trở về (1)
108 Chương 108: Trên đường trở về (2)
109 Chương 109: Khắp nơi đều hỗn loạn
110 Chương 110: Nhân sinh đỉnh phong chính là như vậy
111 Chương 111: Thức tỉnh, bá tuyệt!
112 Chương 112: Tán nhân
113 Chương 113: Tuyệt cảnh! Như sinh, như diệt
114 Chương 114: Ta… không muốn sống nữa!
115 Chương 115: Bạch Vô Thiên
116 Chương 116: Đỉnh Thái Sơn có Truyền Tống Trận (Kết Quyển 1)
117 Chương 117: Sơ nhập Bắc Cảnh (1)
118 Chương 118: Sơ nhập Bắc Cảnh (2)
119 Chương 119: Viết chữ lên thạch bích
120 Chương 120: Hắn chính là đệ tử ta
121 Chương 121: Hoa Lạc Đồng
122 Chương 122: Trên trời rớt xuống một tiểu mỹ nhân
123 Chương 123: Trong lúc chán chường, ta gặp lại!
124 Chương 124: Đến kiếm các
125 Chương 125: Một ngày Khai Mạch
126 Chương 126: Vô Danh Động Thiên
127 Chương 127: Lý Nhược Băng
128 Chương 128: Quỷ Ảnh Thủ
129 Chương 129: Chúng ta song tu đi!
130 Chương 130: Sắp phải rời xa
131 Chương 131: Mặc Thần Dương bí mật
132 Chương 132: Thực Lực Chân Chính của Hoa Lạc Đồng
133 Chương 133: Nếu ta không có năng lực, sẽ không đứng đây!
134 Chương 134: Băng thiên liệt địa quyết
135 Chương 135: Thông qua
136 Chương 136: Lần sau gặp lại, chúng ta kết đạo lữ đi!
137 Chương 137: Nhiệm vụ nhận phi hành kiếm
138 Chương 138: Thiên Võ Tông đệ tử
139 Chương 139: Linh Sâm Quả
140 Chương 140: Tuyệt kỹ hợp nhất của Linh Thú Tông
141 Chương 141: Dễ dàng trấn áp
142 Chương 142: Chúng ta kết nghĩa huynh đệ đi!
143 Chương 143: Nhiệm vụ giải cứu Lang Nha Thôn
144 Chương 144: Thiên Sư Đường
145 Chương 145: Bắc Lương Lĩnh
146 Chương 146: U Linh xuất hiện
147 Chương 147: Truy đuổi
148 Chương 148: Nhiệm vụ hoàn thành
149 Chương 149: Lữ Kiếm Bình tới!
150 Chương 150: Máu thắm hoa bạch nữ
151 Chương 151: Nội tình Đạo Viện
152 Chương 152: La bàn vô cực
153 Chương 153: Huyền Minh Cốc
154 Chương 154: Tên đồ đệ ngỗ nghịch
155 Chương 155: Cổ thanh sơn và thẩm giai nghê
156 Chương 156: Huyền Minh Động
157 Chương 157: Cổ Nhân Trận Sư Trần Anh
158 Chương 158: Tái nhập khô lâu sơn
159 Chương 159: Sự việc bại lộ
160 Chương 160: Trận pháp sơ cấp
161 Chương 161: Con đường tu luyện
162 Chương 162: Sơ ngộ Đại Thiên Truyền Tống Trận
163 Chương 163: Hướng đến Quỷ Vực
164 Chương 164: Tâm Trận cũng là một loại ý niệm
165 Chương 165: Thăm dò Cấm Vực
166 Chương 166: Đệ tử thích số bảy!
167 Chương 167: Thiên sinh của mặc thần dương
168 Chương 168: Ám Diện Nhân
169 Chương 169: Đao Quân
Chapter

Updated 169 Episodes

1
Chương 1: Khúc Tiểu Bạch
2
Chương 2: Tẩy Lục Quả
3
Chương 3: Bắt gặp Thủy Lăng Kính
4
Chương 4: Đoạt lấy Tẩy Lục Quả
5
Chương 5: Tìm đến Phù Đà Sơn
6
Chương 6: Bức màn đen
7
Chương 7: Lời ước hẹn năm năm
8
Chương 8: Con mèo đen mắt đỏ, tại sao lại đi theo ta?
9
Chương 9: Bạn học mới
10
Chương 10: Hai năm sau
11
Chương 11: Phương gia Dược Điền
12
Chương 12: Tiểu Hắc tham ăn
13
Chương 13: Hốt hoảng Nhiêu Phong Trại mã tặc
14
Chương 14: Tiểu Hắc, không còn là miêu bàn tử!
15
Chương 15: Phương pháp luyện tập Ngự Kiếm Quyết mới!
16
Chương 16: Bạch gia
17
Chương 17: Bạch Nhiên Nhiên từ biệt
18
Chương 18: Cha mẹ gặp nạn
19
Chương 19: Phương Triết tức giận, phi kiếm loạn vũ
20
Chương 20: Bạch gia chủ rung động
21
Chương 21: Bình minh trước đống tro tàn
22
Chương 22: Tiến lên Thanh Sơn
23
Chương 23: Khắp nơi đều là bẫy, khai chiến!
24
Chương 24: Tên nó là Bạch Nhật Phi Kiếm!
25
Chương 25: Bạch Kinh Thiên vui vẻ
26
Chương 26: Bạch Vi Nhất chỉ dạy
27
Chương 27: Mộ Dung gia nhờ vả
28
Chương 28: Bản lĩnh Tiểu Hắc
29
Chương 29: Hoa đăng
30
Chương 30: Thuồng Luồng xuất hiện
31
Chương 31: Tiến về Thăng Long thành
32
Chương 32: Ở trấn Ông Thòn có tục bán thân
33
Chương 33: Thiếu gia ta, sẽ bảo vệ ngươi
34
Chương 34: Bí mật trấn Ông Thòn
35
Chương 35: Oanh động trấn Ông Thòn
36
Chương 36: Sơ nhập Thăng Long Thành
37
Chương 37: Bắt đầu khảo thí
38
Chương 38: Ta cùng ngươi tỷ thí
39
Chương 39: Ám Kim
40
Chương 40: Tống gia giở trò
41
Chương 41: Tổ chức Âm Sát
42
Chương 42: Ngự Kiếm Quyết quyển 2
43
Chương 43: Hắc Độc Y Nhân
44
Chương 44: Cảnh giới nâng cao một bước
45
Chương 45: Rắc rối ở Dạ Lan Phường
46
Chương 46: Gặp phải hắc bang, hỏi ngươi có sợ hay không?
47
Chương 47: Kim gia chủ gặp nạn
48
Chương 48: Cứu viện
49
Chương 49: Phương Triết đến rồi
50
Chương 50: Mộc Nhân Sư
51
Chương 51: Lần đầu hội ngộ, năm tên luyện khí
52
Chương 52: Hiệu quả sa thạch
53
Chương 53: Bạch Nhiên Nhiên nhờ vả
54
Chương 54: Ta không biết dùng kiếm, ta chỉ biết… phóng phi kiếm!
55
Chương 55: Vậy thì so kiếm!
56
Chương 56: Những vụ mất tích
57
Chương 57: Niềm vui bất ngờ
58
Chương 58: Tiểu Hắc gặp nạn
59
Chương 59: Truy tung
60
Chương 60: Gặp lại lão ăn mày
61
Chương 61: Song Đầu Yêu Lang
62
Chương 62: Ngươi… muốn chết như thế nào?
63
Chương 63: Làm một cái giao dịch
64
Chương 64: Phương đại ca, chỉ ta vài chiêu!
65
Chương 65: Danh tiếng Vân Du Nam Tiên Cư bùng phát
66
Chương 66: Kiếm Pháp Phương thiếu gia, danh chấn tứ phương
67
Chương 67: Trước tuyển thiên tài chiến
68
Chương 68: Đến Lâu Lan Thành
69
Chương 69: Khai mạc
70
Chương 70: Trịnh Phi Tuyết mờ ám
71
Chương 71: Tuyển Thiên Tài Chiến ngày đầu tiên!
72
Chương 72: Ngạo nghễ chính là như thế này!
73
Chương 73: Đao xoắn phong bạo, hoa thiên nhai
74
Chương 74: Đến tiệm bảo khí
75
Chương 75: Toàn trường đổ dồn về lôi đài phụ
76
Chương 76: Âm sát lục, ngô tiên nhi
77
Chương 77: Xích linh huyết quả
78
Chương 78: Phương Triết, hắn luân không
79
Chương 79: Âm Sát Lục đối kháng Âm Sát Lục
80
Chương 80: Ngô Tiên Nhi cố sự
81
Chương 81: Ngày thi đấu thứ ba
82
Chương 82: Tiểu cô nương, xin thất lễ!
83
Chương 83: Ngư Long Bảo Lâu
84
Chương 84: Phương Triết gặp Kim Vô Lại
85
Chương 85: Nhất bảng
86
Chương 86: Kết quả Tuyển Thiên Tài Chiến
87
Chương 87: Bế mạc Tuyển Thiên Tài Chiến
88
Chương 88: Xích Võng
89
Chương 89: Ta nhặt được!
90
Chương 90: Con đường đến Trung Châu, âm mưu khởi động!
91
Chương 91: Tử Lam Thảo
92
Chương 92: Đến Mê Tùng Lâm
93
Chương 93: Kỳ ngộ dưới đáy hồ
94
Chương 94: Dạ Sát Cửu Quỷ Đoàn tập kích
95
Chương 95: Cửu Vĩ Xà
96
Chương 96: Long Ngạo Thiên
97
Chương 97: Tranh giành suối nước nóng
98
Chương 98: Quốc vương cho mời
99
Chương 99: Mây đen kéo về
100
Chương 100: Ngươi… lên!
101
Chương 101: Nhân Hoàng Kiếm bá đạo
102
Chương 102: Quỷ Diện Đao
103
Chương 103: Thê thảm
104
Chương 104: Liên Hoa Kiếm
105
Chương 105: Đồng lòng
106
Chương 106: Kết thúc! Sắc phong Phương Thành Chủ
107
Chương 107: Trên đường trở về (1)
108
Chương 108: Trên đường trở về (2)
109
Chương 109: Khắp nơi đều hỗn loạn
110
Chương 110: Nhân sinh đỉnh phong chính là như vậy
111
Chương 111: Thức tỉnh, bá tuyệt!
112
Chương 112: Tán nhân
113
Chương 113: Tuyệt cảnh! Như sinh, như diệt
114
Chương 114: Ta… không muốn sống nữa!
115
Chương 115: Bạch Vô Thiên
116
Chương 116: Đỉnh Thái Sơn có Truyền Tống Trận (Kết Quyển 1)
117
Chương 117: Sơ nhập Bắc Cảnh (1)
118
Chương 118: Sơ nhập Bắc Cảnh (2)
119
Chương 119: Viết chữ lên thạch bích
120
Chương 120: Hắn chính là đệ tử ta
121
Chương 121: Hoa Lạc Đồng
122
Chương 122: Trên trời rớt xuống một tiểu mỹ nhân
123
Chương 123: Trong lúc chán chường, ta gặp lại!
124
Chương 124: Đến kiếm các
125
Chương 125: Một ngày Khai Mạch
126
Chương 126: Vô Danh Động Thiên
127
Chương 127: Lý Nhược Băng
128
Chương 128: Quỷ Ảnh Thủ
129
Chương 129: Chúng ta song tu đi!
130
Chương 130: Sắp phải rời xa
131
Chương 131: Mặc Thần Dương bí mật
132
Chương 132: Thực Lực Chân Chính của Hoa Lạc Đồng
133
Chương 133: Nếu ta không có năng lực, sẽ không đứng đây!
134
Chương 134: Băng thiên liệt địa quyết
135
Chương 135: Thông qua
136
Chương 136: Lần sau gặp lại, chúng ta kết đạo lữ đi!
137
Chương 137: Nhiệm vụ nhận phi hành kiếm
138
Chương 138: Thiên Võ Tông đệ tử
139
Chương 139: Linh Sâm Quả
140
Chương 140: Tuyệt kỹ hợp nhất của Linh Thú Tông
141
Chương 141: Dễ dàng trấn áp
142
Chương 142: Chúng ta kết nghĩa huynh đệ đi!
143
Chương 143: Nhiệm vụ giải cứu Lang Nha Thôn
144
Chương 144: Thiên Sư Đường
145
Chương 145: Bắc Lương Lĩnh
146
Chương 146: U Linh xuất hiện
147
Chương 147: Truy đuổi
148
Chương 148: Nhiệm vụ hoàn thành
149
Chương 149: Lữ Kiếm Bình tới!
150
Chương 150: Máu thắm hoa bạch nữ
151
Chương 151: Nội tình Đạo Viện
152
Chương 152: La bàn vô cực
153
Chương 153: Huyền Minh Cốc
154
Chương 154: Tên đồ đệ ngỗ nghịch
155
Chương 155: Cổ thanh sơn và thẩm giai nghê
156
Chương 156: Huyền Minh Động
157
Chương 157: Cổ Nhân Trận Sư Trần Anh
158
Chương 158: Tái nhập khô lâu sơn
159
Chương 159: Sự việc bại lộ
160
Chương 160: Trận pháp sơ cấp
161
Chương 161: Con đường tu luyện
162
Chương 162: Sơ ngộ Đại Thiên Truyền Tống Trận
163
Chương 163: Hướng đến Quỷ Vực
164
Chương 164: Tâm Trận cũng là một loại ý niệm
165
Chương 165: Thăm dò Cấm Vực
166
Chương 166: Đệ tử thích số bảy!
167
Chương 167: Thiên sinh của mặc thần dương
168
Chương 168: Ám Diện Nhân
169
Chương 169: Đao Quân