Chương 59: Sự thật tàn nhẫn vẫn được chôn kín trong tim

Tư Ngôn không bị quấy rầy quá lâu bởi sự việc đó, vì Kỳ Dục bỗng nhiên biến mất trước quảng đại quần chúng.

Một lần vô tình nói chuyện với Tô Tiểu Mạt, cô mới được biết hóa ra sau khi biết tin Kỳ Kỳ gặp nạn, sức khỏe của Lâm Mạn Văn vốn không được tốt nay càng trở nên kiệt quệ, nếu nói theo từ của Tô Tiểu Mạt, thì dường như mỗi một ngày đều có thể là ngày cuối cùng của bà trên thế gian này.

Tư Ngôn đã không còn là cô Tư Ngôn của ngày trước nữa, cô không còn là cô Tư Ngôn thấy căng thẳng khi phải gặp Lâm Mạn Văn như trước kia nữa, cô vẫn là Tiêu Sênh, vẫn là con bé Tiêu Sênh từng được bà Lâm Mạn Văn yêu thương suốt tám năm trời, được Lâm Mạn Văn tìm kiếm cả đời, nhớ thương cả đời.

Tư Ngôn trước kia không có những ký ức của Tiêu Sênh, nhưng bây giờ đã khác. Trước năm tám tuổi, cô từng được bà Lâm Mạn Văn nâng niu trong vòng tay, chỉ lo cô sẽ phải chịu tủi hờn. Cô vẫn có thể nhớ lần đầu tiên khi cô xuất hiện trước bà, trước mắt cô mọi thứ như bừng sáng.

Dù thế nào, Tư Ngôn cũng phải đi tìm bà, nếu không cả đời này cô sẽ phải sống trong ân hận. Bà Lâm Mạn Văn là sự tồn tại hoàn toàn khác so với mẹ Tư Thiều, Tư Thiều chưa từng làm mẹ, vì thế bà không hiểu làm sao để đối xử với cô như một người mẹ, họ sống với nhau dường như theo quan hệ giữa hai người bạn. Còn Lâm Mạn Văn thì khác, bà có hai người con, tình yêu của bà dành cho cô là tình yêu của người mẹ xuất phát từ trái tim. Tư Ngôn coi bà Tư Thiều như một người bạn, còn Lâm Mạn Văn, bà là mẹ cô, là người mẹ thai nghén chín tháng mười ngày sinh ra cô.

Cô không dám chắc có gặp Kỳ Dục tại bệnh viện không, nên cô đứng bên ngoài bệnh viện quan sát rất lâu, mãi đến khi thấy Kỳ Dục đi khỏi bệnh viện, cô mới dám lén lút đi vào. Lâm Mạn Văn vẫn nằm ở phòng bệnh cũ, Tư Ngôn đứng bên ngoài phòng bệnh một lúc mới dám bước vào trong.

Bà đang nằm ngủ trên giường bệnh, đôi mắt nhắm chặt, trong phòng bệnh chỉ phát ra hai loại âm thanh, tiếng rì rì phát ra từ chiếc quạt hơi nước đặt ở đầu giường, và tiếng tít tít của máy móc chứng thực bà vẫn còn đang thở.

Tư Ngôn nhìn những đường ngoằn nghèo hiện trên màn hình, từ sâu trong con tim cất lên lời cầu nguyện, cô hy vọng những đường ngoằn nghèo ấy sẽ không bao giờ biến thành đường thẳng, cô muốn nói với bà, cô mới là Tiêu Sênh, – đứa con mà bà đã tìm kiếm bấy lâu nay – vẫn đang sống rất tốt, cô còn muốn gọi bà tiếng “mẹ” một cách tình cảm nhất, để rồi sau đó bà sẽ ôm cô vào lòng.

Tư Ngôn di chuyển ánh nhìn, cô nhìn vào khuôn mặt ngày càng hốc hác của bà, trong lòng bỗng trào dâng niềm chua chát, nếu cô sớm nhớ lại tất cả, hoặc cô sớm đến thăm bà, thì phải chăng sức khỏe của bà sẽ không tệ đến mức này?

Cô có phần oán hận bản thân, nhưng sự thực đã xảy ra rồi, cô muốn cứu vãn cũng đành bất lực, cô không thể quay lại ngày xưa.

Tư Ngôn khẽ thở dài, cô ngồi một bên, hai tay nắm lấy bàn tay của Lâm Mạn Văn: “Mẹ ơi…”. Cô cứ tưởng hai chữ ấy thật khó để thốt lên lời, vì dẫu sao cũng đã bao nhiêu năm trời cô chưa từng gọi, nhưng cô phát hiện rằng hai từ đó hình như vẫn luôn gác bên nơi cửa miệng, để giờ đây cô thốt ra dễ dàng đến vậy.

“Mẹ ơi, con là A Sênh đây, mẹ có nghe thấy con gọi mẹ không? Con mới là A Sênh, con không nằm trên giường bệnh, con chưa trở thành người thực vật, con đang ngồi ngay bên giường bệnh của mẹ đây, con còn đang gọi mẹ này.” Tư Ngôn lảm nhảm nói ra tất cả những gì mà cô nhớ được từ sau năm lên tám, cho đến khi nhắc tới Kỳ Dục, cô mới dừng lại., “Mẹ ơi, mẹ biết không, con suýt nữa đã yêu anh đấy. Như vậy làm sao được cơ chứ, chúng con là anh em ruột, như vậy gọi là loạn luân phải không mẹ? Vì thế con rời xa anh ấy là chính xác, mẹ nhỉ. Thứ tình cảm đó vốn dĩ không phải là sai, đợi đến khi nào con có thể đối diện với anh ấy bình thường được, con sẽ gọi anh ấy tiếng “anh trai”. Mẹ thử nói xem, lúc ấy anh ấy có giật mình sợ hãi không mẹ?” Nói rồi, cô tự mình cười trước, cô cứ cười cứ cười rồi khóc nấc lên, nước mắt rơi lên mu bàn tay của Lâm Mạn Văn, cô vội vã lau chúng đi.

Cô đã quá chuyên tâm, mà không hề để ý, có một người đã đứng bên ngoài phòng bệnh tự lúc nào, người ấy đứng đờ người ra như khúc gỗ.

Tư Ngôn định đặt bàn tay Lâm Mạn Văn trở lại chỗ cũ, nhưng lại nhìn thấy ngón tay bà khẽ động đậy, mắt cô bỗng mở to nhìn chăm chăm lên khuôn mặt của Lâm Mạn Văn.

Quả nhiên một lúc sau, đôi mắt Lâm Mạn Văn bắt đầu mở, trong giây phút nhìn thấy Tư Ngôn, nước mắt bà đã lăn ra khỏi khóe mắt, miệng bà mấp máy, dường như muốn nói điều gì.

Tư Ngôn rướn người giúp bà lau nước mắt, rồi chính cô lại òa khóc vì kích động, cô nắm chặt lấy tay bà, ghé sát bà hơn rồi hỏi: “Mẹ ơi, cuối cùng mẹ cũng tỉnh lại rồi.”. Khóe miệng Lâm Mạn Văn động đậy, hiện ra rất rõ nụ cười trên đó, rồi miệng bà lại há ra.

“Mẹ muốn nói chuyện?” Tư Ngôn hỏi. Lâm Mạn Ngọc Văn gật đầu khe khẽ.

Tư Ngôn giúp bà tháo mặt nạ thở ra, rồi ghé sát tai qua nghe xem bà muốn nói gì. “Sênh…” Giọng bà yếu ớt.

“Vâng.” Tư Ngôn đáp thật nhanh.

“Kỳ, Kỳ không phải là anh trai con.” Giọng bB Lâm Mạn Văn nói thật nhỏ, nói được vài chữ từ rồi lại thở hổn hển.

Tư Ngôn sững người ra một lúc, rồi lại ghé tai lại nghe tiếp. “Không phải anh ruột.” Bà Lâm Mạn Văn tiếp tục nói, “Có thể, bên nhau.”.

“Không phải ư?” Tư Ngôn suýt kêu lên kinh ngạc, cô đưa tay bịt miệng rồi nhìn bà như không dám tin. “Có thật không? Mẹ?”

Bà Lâm Mạn Văn nở nụ cười hiền hậu, bà chầm rãi gật đầu, rồi nói: “Không phải.”.

Tình trạng bà Lâm Mạn Văn lúc này không thích hợp để nói rõ tất cả mọi chuyện trong quá khứ, Tư Ngôn đã biết được đáp án quan trọng nhất, nên những thứ khác tạm thời không quan trọng đối với cô. Cô vỗ vỗ vào tay mẹ, cười: “Mẹ ơi, đợi đến khi mẹ khỏe rồi chúng ta nói chuyện tiếp, mẹ nghỉ ngơi đi mẹ.” Nói rồi bất chấp sự phản đối của bà, cô lại đưa chiếc mặt nạ oxy chụp lên cho bà, rồi ngồi một bên mỉm cười nhìn mẹ. Lâm Mạn Văn cũng cười, rồi lại nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.

Tư Ngôn đã ở lại quá lâu, cô biết Kỳ Dục sắp quay trở lại, nên cô không thể tiếp tục nán lại nữa. Cô cúi người khẽ hôn lên má bà Lâm Mạn Văn rồi đứng dậy chuẩn bị ra về.

Ngoài cửa không có người, cũng chưa thấy Kỳ Dục quay lại, cô thở phào một hơi, rồi chuẩn bị tìm một thời điểm tốt để làm rõ ràng cái tin truyền miệng cô và Kỳ Dục là anh em, rồi cô sẽ giải thích tất cả với anh sau.

Tư Ngôn cứ tưởng mình có thể trở lại vòng tay của bà Lâm Mạn Văn một lần nữa, để nghe những việc trước kia của bà, nhưng đâu ngờ, ngày hôm sau cô biết tin, bà Lâm Mạn Văn đã qua đời trong giấc ngủ của đêm hôm trước.

Tư Ngôn không dám tin vào tai mình, rõ ràng hôm qua cô còn nói nhiều chuyện với bà như vậy, làm sao có thể…

Hiếm hoi lắm bà Tư Thiều mới về nhà, vừa vào đến trong nhà đã nhìn thấy Tư Ngôn đang khóc nức nở trên ghế sô pha

Bà để Tư Ngôn dựa vào lòng, đợi đến khi cô khóc xong bà mới gặng hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”.

Tư Ngôn vẫn nức nở: “Mẹ con, mẹ con, không còn nữa.”.

“Mẹ con?” Bà Tư Thiều sững người, một lúc mới nhớ ra rằng Tư Ngôn đã nhớ lại tất cả, và đương nhiên cô cũng đã gặp mẹ đẻ của mình rồi.

“Làm sao thế con?”

“Mẹ cũng chính là mẹ của Kỳ Dục.” Tư Ngôn cắn chặt môi, nói: “Bà ốm nằm trong viện, hôm qua con còn đi thăm bà, nói chuyện với bà, bà cười rất dịu dàng, lúc về con còn hôn lên má bà, nói với bà con còn đến thăm bà. Nhưng hôm nay bà đã không còn nữa…”.

“Mẹ của con, là mẹ của Kỳ Dục?”

Tư Ngôn gật đầu: “Kỳ Dục là anh con.”.

“Anh?” Bà Tư Thiều thở hắt một hơi: “Trời, vậy các con…”.

“Hôm qua, mẹ còn nói với con, Kỳ Dục không phải là anh ruột của con, nói chúng con có thể ở bên nhau, nhưng con chưa đợi được bà kể mọi chuyện cho con.” Tư Ngôn nói rồi lại òa lên khóc., “Sau khi trở thành con gái của bà con mới chỉ gặp bà được một lần, sao bà có thể, sao có thể…”

Tư Thiều thởi dài, bà cũng chẳng biết làm thế nào, chỉ biết vỗ vai cô an ủi: “Nếu khóc có thể giúp con thấy tốt hơn, thì con cứ khóc đi. Con đã đi thăm bà ấy rồi, bà ấy chắc cũng không còn gì nuối tiếc.”

“Nhưng con thì có, con vẫn muốn bà ôm con vỗ về con, con còn muốn bà nấu những món thật ngon cho con, con vẫn muốn bà sẽ ở bên con suốt đời…”

“Duyên phận giữa mẹ và con cái là do trời định, Ngôn à.” Bà Tư Thiều bỗng nhiên nhớ về quá khứ, khóe mắt bỗng cay cay.

“Giữa con và mẹ cũng là có duyện phận ư?” Tư Ngôn ngước lên nhìn bà.

“Đúng vậy.” Bà Tư Thiều cười., “Ông trời cướp đi một đứa con của mẹ, cho nên ông đã ban con cho mẹ.”

“Mẹ còn có một người con khác?” Tư Ngôn chưa bao giờ nghe bà nhắc tới điều này.

Bà Tư Thiều gật đầu, đôi mắt hơi trùng xuống, bên trong chất chứa đầy nỗi bi thương. Tư Ngôn chưa từng nhìn thấy vẻ mặt như thế của bà: “Mẹ đã từng có con. Nhưng vừa mới ra đời, thì Chung Tấn Sở đã làm mất nó. Chắc là giữa ta và nó không có duyên phận với nhau, dù thế nào thì ông trời cũng đã đem con đến cho ta.”.

“Làm mất?” Tư Ngôn có chút khó hiểu.

“Ừ.” Bà Tư Thiều tự cười mỉa. “Hồi đó Chung Tấn Sở có kẻ thù, kết quả là không cẩn thận đã để lạc mất thằng bé. Nếu nó còn sống, chắc con cũng phải gọi bằng anh. Thằng bé lớn hơn con ba tuổi.”

“Ba tuổi…” Tư Ngôn lầm bầm nhắc lại., “Kỳ Dục cũng lớn hơn con ba tuổi đấy.”

“Ồ?” Bà Tư Thiều cười,. “Lẽ nào là bố mẹ con nhận nuôi Kỳ Dục?”

“Cũng có thể.” Tư Ngôn khẽ mỉm cười,. “Có thể đi tìm hiểu xem rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra không mẹ?”

Bà Tư Thiều gật gật đầu.

Nói chuyện với bà Tư Thiều một lúc, Tư Ngôn đã không còn khóc liên tục như lúc trước nữa. Đợi tâm trạng bình ổn một chút, Tư Thiều và cô thay quần áo đi đến tang lễ của bà Lâm Mạn Văn.

Vừa nhìn thấy thi thể bà Lâm Mạn Văn đã quá cố, chân Tư Ngôn bỗng mềm nhũn, cô phải bám vào bà Tư Thiều, khóc lên khóc xuống. Đó là mẹ của cô, nhưng sau cuộc gặp giữa cô với bà chẳng qua chỉ là mấy câu nói mà thôi.

Kỳ Dục mặc bộ quần áo đen, sắc mặt tiều tụy, đôi mắt thâm quầng. Không chỉ có vậy, đôi mắt anh chất đầy nỗi tuyệt vọng, tất cả mọi động tác của anh hình như đã được quy định sẵn, hoàn toàn không có chút tình cảm gì trong đó.

Khi Tư Ngôn thắp nén nhang cho bà, Kỳ Dục nhìn cô thật sâu, rồi bặm môi quay mặt đi. Hôm qua anh đã nghe thấy tất cả, cô là em gái anh, chính cô mới là Tiêu Sênh, là Tiêu Sênh mà anh đã tìm suốt bấy nhiêu năm. Anh từng không thừa nhận cô bởi cô không có mụn ruồi đen trên ngực trái, nhưng anh không có cách nào để lừa dối chính mình, ở đó vốn có một mụn ruồi đen, nhưng đã được thay vào đó là vết sẹo phẫu thuật rõ mồn một.

Giờ đây Kỳ Dục đã hiểu tất cả những gì Tư Ngôn đã làm, anh biết mình đã trách nhầm cô vô tình, nhưng cũng thẳng thể làm được gì hơn nữa, cô ấy đã cố gắng hết sức để không muốn cho anh biết quan hệ của hai người, thì anh làm sao có thể nói ra được đây, làm sao anh có thể khiến trái tim đã tan nát của cô càng thêm đau đớn đây. Anh không cam tâm.

Giờ đây Kỳ Dục mới hiểu hóa ra lừa dối và giấu giếm lại đau khổ đến vậy. Anh thấy đồng cảm với những hành vi trước kia của Tư Ngôn, bởi yêu quá đậm sâu mà không dám để đối phương khó xử, tất cả mọi đau khổ đều để một mình mình gánh chịu.

Anh có thể khẳng định một điều rằng, nếu người biết trước là anh, thì anh cũng sẽ làm như Tư Ngôn, sẽ không nói gì, sẽ chôn giấu sự thật tận nơi sâu kín nhất trong lòng.

Chapter
1 Chương 1: Mỗi giai đoạn của tình cảm đều có một khởi đầu tuyệt đẹp
2 Chương 2: Sự thỏa hiệp là khởi đầu cho cuộc sống của hai người
3 Chương 3: Nhớ nhung chính là mỗi giờ mỗi khắc đều muốn gặp anh
4 Chương 4: Khi ngón tay cô bay lượn trong mắt anh
5 Chương 5: Khi thích một người sẽ vô duyên vô cớ cười ngây ngô
6 Chương 6: Anh dường như đã quen với chút hờn dỗi đáng yêu của cô
7 Chương 7: Có khi, chỉ vì cái trước mắt không phải là việc tốt
8 Chương 8: Em cuối cùng có phải là cô ấy trong lòng tôi
9 Chương 9: Cách mạng vẫn chưa thành công, đồng chí phải tiếp tục nỗ lực
10 Chương 10: Trước đây không có em anh vẫn ổn đấy sao
11 Chương 11: Sênh của anh còn có thể tìm lại không
12 Chương 12: Cô muốn nhìn anh nhiều một chút sau đó sẽ không bao giờ quên
13 Chương 13: Từng bước từng bước đi vào trái tim đau khổ của anh
14 Chương 14: Được người khác dựa vào, cảm giác không tồi
15 Chương 15: Không nên thích thêm một người không yêu mình
16 Chương 16: Anh cả gan muốn có được dục vọng của cô
17 Chương 17: Giận bản thân đến là bạn cũng không được
18 Chương 18: Coi như không thừa nhận, số kiếp sẽ đến
19 Chương 19: Em muốn nhìn thấy dáng vẻ bình yên vô sự của anh
20 Chương 20: Chính vì thích anh nên mới lo lắng cho anh
21 Chương 21: Anh nhìn thấy hạnh phúc, chỉ vì động lòng
22 Chương 22: Sau khi thoả hiệp biến thành thói quen
23 Chương 23
24 Chương 24: Từ khi nào cô đã bước chân vào tim anh
25 Chương 25: Sau khi đạt được sẽ muốn được nhiều hơn
26 Chương 26: Đây có phải là giấc mơ của riêng cô
27 Chương 27: Thế giới anỳ, em chỉ yêu mình anh
28 Chương 28: Cho dù thế nào, cách xa anh tamột chút
29 Chương 29: Kỳ Dục của em là độc nhất vô nhị
30 Chương 30: Cô có thể cho rằng vô tư rộng lượng
31 Chương 31: Thứ không đạt được mới biết quý trọng
32 Chương 32: Con người cô cũng vong ơn bội nghĩa
33 Chương 33: Anh hối hận không luôn ở bên cô
34 Chương 34: Em nghĩ cái gì cũng thật đơn giản!
35 Chương 35: Rốt cuộc đang hục hặc chuyện gì
36 Chương 36: Chỉ đóng cùng em mới có thể chân thực được
37 Chương 37: Anh muốn bảo vệ cô dưới bàn tay của mình
38 Chương 38: Em có cần bất chấp sự phản đổi của anh
39 Chương 39: Em chỉ muốn đứng cùng anh
40 Chương 40: Em cố gắng đến gần trai tim anh
41 Chương 41: Sau khi uống say, có lẽ cô ấy đã làm chuyện ấy
42 Chương 42: Không thể níu kéo thứ không thuộc về mình
43 Chương 43: Điều cô càng quan tâm chính là trái tim anh
44 Chương 44: Nhưng cô không thể dễ dàng từ bỏ
45 Chương 45: Không tùy tiện nói lời chia tay
46 Chương 46: Điều đau lòng chính là những người đang sống
47 Chương 47: Mãi mãi không bao giờ hối tiếc
48 Chương 48
49 Chương 49: Tôi chính là em gái của Kỳ dục
50 Chương 50: Làm em gái của anh cả đời sao?
51 Chương 51: Anh nhớ như phát bệnh
52 Chương 52: Em đã chủ động" nộp mạng"
53 Chương 53: Muốn đón Noel cùng anh
54 Chương 54: Chúng ta từng gặp nhau ở đâu nhỉ?
55 Chương 55: Rốt cuộc ai mới là Tiêu Sênh
56 Chương 56: Cô sẽ một mình chịu đựng đau khổ
57 Chương 57: Tôi cũng nhìn thấy thứ như cô đã thấy
58 Chương 58: Khi nào mới quen việc không có anh bên cạnh
59 Chương 59: Sự thật tàn nhẫn vẫn được chôn kín trong tim
60 Chương 60: Cô không phải là em gái Kỳ Dục
61 Chương 61: Mọi người có hy vọng tôi hạnh phúc?
62 Chương 62: Em là món quà đẹp nhất (phần kết)
Chapter

Updated 62 Episodes

1
Chương 1: Mỗi giai đoạn của tình cảm đều có một khởi đầu tuyệt đẹp
2
Chương 2: Sự thỏa hiệp là khởi đầu cho cuộc sống của hai người
3
Chương 3: Nhớ nhung chính là mỗi giờ mỗi khắc đều muốn gặp anh
4
Chương 4: Khi ngón tay cô bay lượn trong mắt anh
5
Chương 5: Khi thích một người sẽ vô duyên vô cớ cười ngây ngô
6
Chương 6: Anh dường như đã quen với chút hờn dỗi đáng yêu của cô
7
Chương 7: Có khi, chỉ vì cái trước mắt không phải là việc tốt
8
Chương 8: Em cuối cùng có phải là cô ấy trong lòng tôi
9
Chương 9: Cách mạng vẫn chưa thành công, đồng chí phải tiếp tục nỗ lực
10
Chương 10: Trước đây không có em anh vẫn ổn đấy sao
11
Chương 11: Sênh của anh còn có thể tìm lại không
12
Chương 12: Cô muốn nhìn anh nhiều một chút sau đó sẽ không bao giờ quên
13
Chương 13: Từng bước từng bước đi vào trái tim đau khổ của anh
14
Chương 14: Được người khác dựa vào, cảm giác không tồi
15
Chương 15: Không nên thích thêm một người không yêu mình
16
Chương 16: Anh cả gan muốn có được dục vọng của cô
17
Chương 17: Giận bản thân đến là bạn cũng không được
18
Chương 18: Coi như không thừa nhận, số kiếp sẽ đến
19
Chương 19: Em muốn nhìn thấy dáng vẻ bình yên vô sự của anh
20
Chương 20: Chính vì thích anh nên mới lo lắng cho anh
21
Chương 21: Anh nhìn thấy hạnh phúc, chỉ vì động lòng
22
Chương 22: Sau khi thoả hiệp biến thành thói quen
23
Chương 23
24
Chương 24: Từ khi nào cô đã bước chân vào tim anh
25
Chương 25: Sau khi đạt được sẽ muốn được nhiều hơn
26
Chương 26: Đây có phải là giấc mơ của riêng cô
27
Chương 27: Thế giới anỳ, em chỉ yêu mình anh
28
Chương 28: Cho dù thế nào, cách xa anh tamột chút
29
Chương 29: Kỳ Dục của em là độc nhất vô nhị
30
Chương 30: Cô có thể cho rằng vô tư rộng lượng
31
Chương 31: Thứ không đạt được mới biết quý trọng
32
Chương 32: Con người cô cũng vong ơn bội nghĩa
33
Chương 33: Anh hối hận không luôn ở bên cô
34
Chương 34: Em nghĩ cái gì cũng thật đơn giản!
35
Chương 35: Rốt cuộc đang hục hặc chuyện gì
36
Chương 36: Chỉ đóng cùng em mới có thể chân thực được
37
Chương 37: Anh muốn bảo vệ cô dưới bàn tay của mình
38
Chương 38: Em có cần bất chấp sự phản đổi của anh
39
Chương 39: Em chỉ muốn đứng cùng anh
40
Chương 40: Em cố gắng đến gần trai tim anh
41
Chương 41: Sau khi uống say, có lẽ cô ấy đã làm chuyện ấy
42
Chương 42: Không thể níu kéo thứ không thuộc về mình
43
Chương 43: Điều cô càng quan tâm chính là trái tim anh
44
Chương 44: Nhưng cô không thể dễ dàng từ bỏ
45
Chương 45: Không tùy tiện nói lời chia tay
46
Chương 46: Điều đau lòng chính là những người đang sống
47
Chương 47: Mãi mãi không bao giờ hối tiếc
48
Chương 48
49
Chương 49: Tôi chính là em gái của Kỳ dục
50
Chương 50: Làm em gái của anh cả đời sao?
51
Chương 51: Anh nhớ như phát bệnh
52
Chương 52: Em đã chủ động" nộp mạng"
53
Chương 53: Muốn đón Noel cùng anh
54
Chương 54: Chúng ta từng gặp nhau ở đâu nhỉ?
55
Chương 55: Rốt cuộc ai mới là Tiêu Sênh
56
Chương 56: Cô sẽ một mình chịu đựng đau khổ
57
Chương 57: Tôi cũng nhìn thấy thứ như cô đã thấy
58
Chương 58: Khi nào mới quen việc không có anh bên cạnh
59
Chương 59: Sự thật tàn nhẫn vẫn được chôn kín trong tim
60
Chương 60: Cô không phải là em gái Kỳ Dục
61
Chương 61: Mọi người có hy vọng tôi hạnh phúc?
62
Chương 62: Em là món quà đẹp nhất (phần kết)