Chương 4: Khi ngón tay cô bay lượn trong mắt anh

Khi đó, cô liền quyết định, nếu sau này đi làm nhất định phải trở về nơi mà mẹ đã ở trước đây, bây giờ, coi như đã thành hiện thực. Tư Ngôn mím môi cười, thực ra cũng không nói rõ được vì sao, cô đặc biệt có thiện cảm với nơi này. Thấy công ty cách không còn xa, Tư Ngôn vội vàng nhét bữa sáng còn lại trong tay vào miệng nuốt xuống bụng, vội vàng nói: “Chú Lý, dừng xe ở ngã tư kia là được rồi, không cần dừng ở cửa công ty”.

Lão Lý cười nói: “Tại sao? Tiểu thư không muốn người khác biết thân phận mình?”. Mặc dù hỏi như vậy nhưng xe vẫn từ từ dừng ở bên đường.

Tư Ngôn lè lè lưỡi, cô đúng là không muốn đồng nghiệp nhìn thấy cô được một chiếc Lamborghini đưa đến công ty, không biết đồng nghiệp cô nghĩ thế nào nữa, đây cũng là nguyên nhân cô không muốn Tư Ngôn cho người đưa cô đi làm.

“Chú Lý, chú không phải là không biết.” Nói rồi cầm túi mở cửa xe. “Chú Lý, cháu đi trước, về nhà chú để ý đến lão đầu tử nhiều một chút.”

Nghe thấy tiếng đáp của lão Lý, Tư Ngôn cười đóng cửa xe lại, đeo túi lên rồi bước về phía cổng công ty, mới bước được một bước liền phát hiện có gì đó không đúng, người đứng ở bên kia đường đang nhìn cô không phải là Thái Cẩn sao? Nói đến Thái Cẩn, có thể coi là một người có tiếng tăm không được tốt trong công ty Hoa Tinh, Tư Ngôn mặc dù đến Hoa Tinh chưa lâu, nhưng cũng được nghe nhiều chuyện từ những đồng nghiệp của Thái Cẩn. Ở phương diện chuyên môn tay nghề của cô ta rất cao, chỉ là thích bới móc khuyết điểm của người khác, nếu cô ta nhìn thấy người ta có chỗ nào sai, nhất định cô ta sẽ chọc ngoáy, cho nên, đa số đồng nghiệp đều rất không thích cái miệng cô ta.

Tư Ngôn biết mình nhất định không tránh khỏi bị cô ta nói móc vài câu, nhìn thấy đèn xanh liền bất chấp bước qua đường dành cho người đi bộ, chào hỏi Thái Cẩn. Thái Cẩn nhìn trên nhìn dưới cô vài lần, cười vài cái u ám, cảm giác trong ánh mắt khiến Tư Ngôn rất không thích, quả nhiên, cô ta ra vẻ ngạo mạn mở miệng: “Quả là nhìn không ra, hẳn một chiếc Lamborghini đưa cô đi làm cơ đấy?”.

Tư Ngôn mặc dù biết không thể yêu cầu người nào cũng thích cô, nhưng cô thực sự không thích kiểu thái độ này của Thái Cẩn, giống như cô đã phạm phải một sai lầm nào rất lớn vậy, có điều cô cũng không phải người thích lời qua tiếng lại với người khác, chỉ cười khổ gật đầu rồi bước qua cô ta đi về phía công ty.

Có điều, Thái Cẩn liền lộ rõ sự bực bội, Tư Ngôn bước được mấy rồi rồi còn nghe thấy cô ta ở đằng sau nói: “Không biết là vợ bé của ông chủ nào nữa, giả bộ dáng vẻ thánh nữ”.

Bóng Tư Ngôn khẽ dừng lại, nhưng không dừng để cãi lý với cô ta, cô tin rằng, lưu ngôn chỉ vu trí giả , hơn nữa, từ nhỏ cô đã được dạy rằng, khi đối mặt với kẻ không thân quen, cần khiêm tốn, giữ lễ nghi.

Ấn thang máy lên tầng tám, hôm nay Kỳ Dục ghi hình ở trường quay tầng tám, Tư Ngôn nhìn chiếc đồng hồ Melissa được khảm viên kim cương Swarovski, kim phút chỉ 50, cô thở phào, vẫn may chưa bị muộn.

Kỳ Dục đã ở trong phòng hóa trang đợi như mọi lần, Tư Ngôn thoáng vẻ ngại ngùng, anh mới là minh tinh còn cô chỉ là một người hóa trang thực tập mà thôi.

Tư Ngôn đi đến khẽ lay lay vai Kỳ Dục, ngượng ngùng cười: “Xin lỗi, tôi lại đến muộn”. Đúng là “lại” đến muộn, cô làm việc ở Hoa Tinh mới được mấy ngày, có hôm nào cô không đến muộn? Có lẽ cô phải kiểm điểm bản thân một chút.

“Quen rồi.” Kỳ Dục từ từ quay người lại, lãnh đạm nhìn cô. Anh nhìn bộ dạng lộ vẻ lo sợ của cô, trong lòng khẽ rung động, nhưng vẫn không để lộ ra bên ngoài.

Tư Ngôn vừa định nói thì nghe thấy một giọng nói thanh nhã cất lên từ phía sau: “Kỳ Dục, anh cũng ghi hình chương trình à?”. Cô nghi hoặc quay đầu lại, thì nhìn thấy Cao Nhã Tịnh mặc đồng phục màu xám tro, trang điểm bắt mắt, lộ nụ cười tao nhã.

Kỳ Dục gật đầu, dường như không muốn nói chuyện với cô ta lắm, dù sao, cô ta chỉ là người xa lạ mà thôi. Có điều, Cao Nhã Tịnh dường như không nghĩ như vậy, cô ta chầm chậm bước đến trước mặt Kỳ Dục, thoáng vẻ không hài lòng nhìn Tư Ngôn.

“Thời gian ghi hình sắp đến rồi phải không? Cô là người hóa trang của Kỳ Dục tại sao đến bây giờ vẫn chưa hoàn thành công việc của mình?”

Tư Ngôn không ngờ lại bị người ta nói cho một trận như vậy, có điều đúng là trong việc này cô đã sai.

“Kỳ Dục…”, cô gọi khẽ, “Không bị lỡ việc chứ?”. Thực ra, trong tận đáy lòng cô không hề thích người con gái có cái tên Cao Nhã Tịnh này, cái điệu bộ ra vẻ thân thiết với Kỳ Dục khiến cô khó chịu vô cùng.

Rất may Kỳ Dục dường như thấy quan hệ giữa anh và Tư Ngôn thân thiết hơn nên khẽ nói với Tư Ngôn một tiếng: “Không sao”. Có lẽ đến bản thân anh cũng không biết, anh đã thể hiện rõ ý bênh vực Tư Ngôn.

Cao Nhã Tịnh đứng một bên giật mình, cô ta không hề quên, giọng nói của người hóa trang mới kia, rõ ràng là giọng nói trong điện thoại gọi cho Kỳ Dục hôm qua! Lại nghe thấy lời lẽ ấm áp của Kỳ Dục nói với cô ta, trong lòng càng không vui, có điều rất may cô không gây cho mình thêm tội, nói lời xin phép rồi ra khỏi phòng hóa trang.

Tư Ngôn vội vàng lựa chọn trang phục cho Kỳ Dục, đợi anh thay xong, để anh ngồi trước gương, sau khi làm tóc xong, cô bắt đầu trang điểm cẩn thận khuôn mặt. Thực ra Kỳ Dục vốn không cần hóa trang, có điều sắc mặt anh tái nhợt, thêm chút phấn

phủ lên mà thôi.

Mỗi lần hóa trang cho Kỳ Dục, Tư Ngôn cảm thấy đó là giây phút hạnh phúc nhất. Kỳ Dục có một thói quen nhỏ, trừ phi bắt buộc, còn anh không thích người khác chạm vào mình, không thích người khác nhìn mình chăm chăm, mà đã vào nghề này, lại không thể tránh khỏi cần hóa trang một chút, cho dù là nam giới cũng không ngoại lệ. Thế là, mỗi lần hóa trang, anh đều thích nhắm mắt, như vậy, anh có thể tránh được ánh mắt soi mói của những người hóa trang. 

Tư Ngôn tỉ mỉ đánh một lớp phấn lót lên mặt anh, trong lòng nghĩ, Kỳ Dục có làn da thật tuyệt, gần như không có tì vết, có điều ở phần khóe mắt có một mụn ruồi nhỏ xíu, sắc da cũng không phải thuộc loại trắng thuần khiết mà là mang sắc trưởng thành mê hoặc của màu lúa mạch, khi ngón tay cô chạm vào má anh, cô lại nghe thấy tiếng tim mình đập dữ dội.

Người trong phòng hóa trang tương đối đông, cô lại dường như cảm thấy xung quanh ngoài hai người cô và anh ra thì không có thêm bất kỳ ai, tiếng nói chuyện râm ran bị cô tự động dựng bình phong chặn lại, tràn ngập trong mắt đều là người đàn ông trước mặt, đây là người nổi tiếng mà vô số minh tinh ngưỡng mộ.

Thoa xong phấn lót, ngón tay Tư Ngôn không kìm được đưa lên, đầu ngón tay chạm vào hàng lông mi dày rậm, ngón tay khẽ khiêu vũ trên mắt anh, cô bỗng nhiên muốn reo lên một tiếng, vì cô biết, ngoài cô ra, có lẽ chưa có ai dám làm như vậy.

“Vui không?” Một giọng nói trầm thấp truyền tới khiến Tư Ngôn đột nhiên thoát ra khỏi không gian riêng, đôi mắt màu hổ phách từ từ mở ra, không biết có phải là cảm giác của Tư Ngôn sai, cô nhìn thấy một tia trêu tức bên trong ánh mắt. Lẽ nào anh sớm biết mình đang bị đùa giỡn? Tư Ngôn ngượng ngùng thu tay lại, bĩu bĩu môi: “Một chút.” Kỳ thực, cô rất vui, hóa ra, cô cũng biết nói dối.

Cô hơi lùi lại phía sau, nhìn Kỳ Dục đứng lên, cô lại lùi thêm, nhưng vì đôi giày ở chân quá cao, không cẩn thận bị trẹo chân, cô khẽ kêu lên một tiếng rồi bám vào bàn trang điểm bên cạnh.

Có điều, có người động tác dường như nhanh hơn cô một chút, cô chỉ cảm thấy đôi bàn tay hơi lạnh ôm lấy eo cô, đỡ cô đứng vững. Mặt cô đột nhiên đỏ lên, lại nhanh chóng lùi lại mấy bước, ngượng ngùng xoa mũi. “Cảm ơn.” Giọng cô hơi thấp.

“Cẩn thận.” Kỳ Dục nói xong, liền giống như chưa xảy ra chuyện gì, quay người rời đi. Tư Ngôn có chút không hiểu, ngẩn ra một lúc mới nghĩ đến thời gian ghi hình chương trình của anh đến rồi. Haizzz… Tư Ngôn thở dài, con đường cách mạng của cô vẫn còn xa tít tắp, cần phải tiếp tục nỗ lực!

Trước khi tan làm Tư Ngôn không ngờ Thái Cẩn lại thông báo họ tổ chức liên hoan chào đón người hóa trang mới một chút. Cái gọi là chào đón ấy chính là đi đến Memorypub sang trọng gần công ty uống một trận.

Tư Ngôn không ngây thơ đến mức tin rằng ấn tượng của Thái Cẩn đối với cô đã thay đổi, rõ ràng ban sáng, cô ta còn nói sau lưng cô là vợ bé, nhưng những người không bận việc đều đồng ý, cô đúng là cũng không có việc gì bận, muốn trốn dường như là không thể, thế là, không ngại ngùng lớn tiếng nói: “Đi, tại sao không đi”.

Kỳ thực hành động như vậy có chút hiếu thắng, quan hệ với mọi người cũng không thể nói không tiến thêm một bước, từ trước đến nay, cũng chỉ là gật đầu chào nhau mà thôi, dẫu sao công việc của ai cũng bận, cùng nhau tụ tập như vậy có lẽ cũng thật khó, cho nên những người tham gia đều vô cùng hưng phấn.

Vẫn chưa hết giờ làm, Tư ngôn gọi điện thoại về nhà, cô sợ lão đầu tử lại phải đợi cô mà cô thì biết rõ những cuộc tụ tập như thế thì không thể tan sớm.

Tư Niên nhận điện thoại khi đang chuẩn bị bữa tối, nghe thấy Tư Ngôn nói phải cùng đồng nghiệp đi liên hoan, liền từ phòng bếp đi ra, cười thoải mái: “Không sao, đi chơi vui nhé”.

Chapter
1 Chương 1: Mỗi giai đoạn của tình cảm đều có một khởi đầu tuyệt đẹp
2 Chương 2: Sự thỏa hiệp là khởi đầu cho cuộc sống của hai người
3 Chương 3: Nhớ nhung chính là mỗi giờ mỗi khắc đều muốn gặp anh
4 Chương 4: Khi ngón tay cô bay lượn trong mắt anh
5 Chương 5: Khi thích một người sẽ vô duyên vô cớ cười ngây ngô
6 Chương 6: Anh dường như đã quen với chút hờn dỗi đáng yêu của cô
7 Chương 7: Có khi, chỉ vì cái trước mắt không phải là việc tốt
8 Chương 8: Em cuối cùng có phải là cô ấy trong lòng tôi
9 Chương 9: Cách mạng vẫn chưa thành công, đồng chí phải tiếp tục nỗ lực
10 Chương 10: Trước đây không có em anh vẫn ổn đấy sao
11 Chương 11: Sênh của anh còn có thể tìm lại không
12 Chương 12: Cô muốn nhìn anh nhiều một chút sau đó sẽ không bao giờ quên
13 Chương 13: Từng bước từng bước đi vào trái tim đau khổ của anh
14 Chương 14: Được người khác dựa vào, cảm giác không tồi
15 Chương 15: Không nên thích thêm một người không yêu mình
16 Chương 16: Anh cả gan muốn có được dục vọng của cô
17 Chương 17: Giận bản thân đến là bạn cũng không được
18 Chương 18: Coi như không thừa nhận, số kiếp sẽ đến
19 Chương 19: Em muốn nhìn thấy dáng vẻ bình yên vô sự của anh
20 Chương 20: Chính vì thích anh nên mới lo lắng cho anh
21 Chương 21: Anh nhìn thấy hạnh phúc, chỉ vì động lòng
22 Chương 22: Sau khi thoả hiệp biến thành thói quen
23 Chương 23
24 Chương 24: Từ khi nào cô đã bước chân vào tim anh
25 Chương 25: Sau khi đạt được sẽ muốn được nhiều hơn
26 Chương 26: Đây có phải là giấc mơ của riêng cô
27 Chương 27: Thế giới anỳ, em chỉ yêu mình anh
28 Chương 28: Cho dù thế nào, cách xa anh tamột chút
29 Chương 29: Kỳ Dục của em là độc nhất vô nhị
30 Chương 30: Cô có thể cho rằng vô tư rộng lượng
31 Chương 31: Thứ không đạt được mới biết quý trọng
32 Chương 32: Con người cô cũng vong ơn bội nghĩa
33 Chương 33: Anh hối hận không luôn ở bên cô
34 Chương 34: Em nghĩ cái gì cũng thật đơn giản!
35 Chương 35: Rốt cuộc đang hục hặc chuyện gì
36 Chương 36: Chỉ đóng cùng em mới có thể chân thực được
37 Chương 37: Anh muốn bảo vệ cô dưới bàn tay của mình
38 Chương 38: Em có cần bất chấp sự phản đổi của anh
39 Chương 39: Em chỉ muốn đứng cùng anh
40 Chương 40: Em cố gắng đến gần trai tim anh
41 Chương 41: Sau khi uống say, có lẽ cô ấy đã làm chuyện ấy
42 Chương 42: Không thể níu kéo thứ không thuộc về mình
43 Chương 43: Điều cô càng quan tâm chính là trái tim anh
44 Chương 44: Nhưng cô không thể dễ dàng từ bỏ
45 Chương 45: Không tùy tiện nói lời chia tay
46 Chương 46: Điều đau lòng chính là những người đang sống
47 Chương 47: Mãi mãi không bao giờ hối tiếc
48 Chương 48
49 Chương 49: Tôi chính là em gái của Kỳ dục
50 Chương 50: Làm em gái của anh cả đời sao?
51 Chương 51: Anh nhớ như phát bệnh
52 Chương 52: Em đã chủ động" nộp mạng"
53 Chương 53: Muốn đón Noel cùng anh
54 Chương 54: Chúng ta từng gặp nhau ở đâu nhỉ?
55 Chương 55: Rốt cuộc ai mới là Tiêu Sênh
56 Chương 56: Cô sẽ một mình chịu đựng đau khổ
57 Chương 57: Tôi cũng nhìn thấy thứ như cô đã thấy
58 Chương 58: Khi nào mới quen việc không có anh bên cạnh
59 Chương 59: Sự thật tàn nhẫn vẫn được chôn kín trong tim
60 Chương 60: Cô không phải là em gái Kỳ Dục
61 Chương 61: Mọi người có hy vọng tôi hạnh phúc?
62 Chương 62: Em là món quà đẹp nhất (phần kết)
Chapter

Updated 62 Episodes

1
Chương 1: Mỗi giai đoạn của tình cảm đều có một khởi đầu tuyệt đẹp
2
Chương 2: Sự thỏa hiệp là khởi đầu cho cuộc sống của hai người
3
Chương 3: Nhớ nhung chính là mỗi giờ mỗi khắc đều muốn gặp anh
4
Chương 4: Khi ngón tay cô bay lượn trong mắt anh
5
Chương 5: Khi thích một người sẽ vô duyên vô cớ cười ngây ngô
6
Chương 6: Anh dường như đã quen với chút hờn dỗi đáng yêu của cô
7
Chương 7: Có khi, chỉ vì cái trước mắt không phải là việc tốt
8
Chương 8: Em cuối cùng có phải là cô ấy trong lòng tôi
9
Chương 9: Cách mạng vẫn chưa thành công, đồng chí phải tiếp tục nỗ lực
10
Chương 10: Trước đây không có em anh vẫn ổn đấy sao
11
Chương 11: Sênh của anh còn có thể tìm lại không
12
Chương 12: Cô muốn nhìn anh nhiều một chút sau đó sẽ không bao giờ quên
13
Chương 13: Từng bước từng bước đi vào trái tim đau khổ của anh
14
Chương 14: Được người khác dựa vào, cảm giác không tồi
15
Chương 15: Không nên thích thêm một người không yêu mình
16
Chương 16: Anh cả gan muốn có được dục vọng của cô
17
Chương 17: Giận bản thân đến là bạn cũng không được
18
Chương 18: Coi như không thừa nhận, số kiếp sẽ đến
19
Chương 19: Em muốn nhìn thấy dáng vẻ bình yên vô sự của anh
20
Chương 20: Chính vì thích anh nên mới lo lắng cho anh
21
Chương 21: Anh nhìn thấy hạnh phúc, chỉ vì động lòng
22
Chương 22: Sau khi thoả hiệp biến thành thói quen
23
Chương 23
24
Chương 24: Từ khi nào cô đã bước chân vào tim anh
25
Chương 25: Sau khi đạt được sẽ muốn được nhiều hơn
26
Chương 26: Đây có phải là giấc mơ của riêng cô
27
Chương 27: Thế giới anỳ, em chỉ yêu mình anh
28
Chương 28: Cho dù thế nào, cách xa anh tamột chút
29
Chương 29: Kỳ Dục của em là độc nhất vô nhị
30
Chương 30: Cô có thể cho rằng vô tư rộng lượng
31
Chương 31: Thứ không đạt được mới biết quý trọng
32
Chương 32: Con người cô cũng vong ơn bội nghĩa
33
Chương 33: Anh hối hận không luôn ở bên cô
34
Chương 34: Em nghĩ cái gì cũng thật đơn giản!
35
Chương 35: Rốt cuộc đang hục hặc chuyện gì
36
Chương 36: Chỉ đóng cùng em mới có thể chân thực được
37
Chương 37: Anh muốn bảo vệ cô dưới bàn tay của mình
38
Chương 38: Em có cần bất chấp sự phản đổi của anh
39
Chương 39: Em chỉ muốn đứng cùng anh
40
Chương 40: Em cố gắng đến gần trai tim anh
41
Chương 41: Sau khi uống say, có lẽ cô ấy đã làm chuyện ấy
42
Chương 42: Không thể níu kéo thứ không thuộc về mình
43
Chương 43: Điều cô càng quan tâm chính là trái tim anh
44
Chương 44: Nhưng cô không thể dễ dàng từ bỏ
45
Chương 45: Không tùy tiện nói lời chia tay
46
Chương 46: Điều đau lòng chính là những người đang sống
47
Chương 47: Mãi mãi không bao giờ hối tiếc
48
Chương 48
49
Chương 49: Tôi chính là em gái của Kỳ dục
50
Chương 50: Làm em gái của anh cả đời sao?
51
Chương 51: Anh nhớ như phát bệnh
52
Chương 52: Em đã chủ động" nộp mạng"
53
Chương 53: Muốn đón Noel cùng anh
54
Chương 54: Chúng ta từng gặp nhau ở đâu nhỉ?
55
Chương 55: Rốt cuộc ai mới là Tiêu Sênh
56
Chương 56: Cô sẽ một mình chịu đựng đau khổ
57
Chương 57: Tôi cũng nhìn thấy thứ như cô đã thấy
58
Chương 58: Khi nào mới quen việc không có anh bên cạnh
59
Chương 59: Sự thật tàn nhẫn vẫn được chôn kín trong tim
60
Chương 60: Cô không phải là em gái Kỳ Dục
61
Chương 61: Mọi người có hy vọng tôi hạnh phúc?
62
Chương 62: Em là món quà đẹp nhất (phần kết)