Chương 57: Tôi cũng nhìn thấy thứ như cô đã thấy

Kỷ Huyên nhanh chóng chạy sang phòng Tư Ngôn, anh ta đờ người ra khi nhìn thấy Tư Ngôn đang run bắn, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm, hơi thở có chút thất thường, nhưng lập tức anh ta lấy lại trạng thái bình thường. Kỷ Huyên đi vào trong phòng tắm, rồi vào phòng ngủ, phòng khách, tất cả mọi chỗ anh ta đều kiểm tra một lượt, rồi ngồi xuống bên cạnh Tư Ngôn: “Chắc là chỉ có trong phòng tắm thôi.”.

Mặt Tư Ngôn trở nên trắng bệch, cô nhớ ra có thể chiếc máy quay đã quay lại được thời điểm cô không có mảnh vải che thân trên người. Chắc chắn có kẻ cố tình lên kế hoạch, nhưng kẻ đó rốt cuộc có mục đích gì? Cô tự thấy mình chưa từng đắc tội với ai.

Kỷ Huyên không biết phải an ủi cô thế nào, đành lấy chiếc áo khoác mà cô vắt bên cạnh giúp cô khoác lên người, rồi nói: “Chắc chắn sẽ tra ra được hắn là ai thôi, trước mắt tạm thời cô đừng lo lắng gì cả.”.

Tư Ngôn muốn nói gì đó, nhưng nước mắt lập tức trào ra: “Tôi phải làm gì đây…”.

“Đêm nay cô ngủ bên phòng tôi đi.” Kỷ Huyên sợ cô hiểu lầm, bèn nói thêm một câu: “Tôi ngủ ở sô pha, còn giường thì dành cho cô.”.

Tư Ngôn nhìn Kỷ Huyên trong dáng vẻ đầy thành ý, sau khi lượng lự vài giây cô gật gật đầu, sau đó kéo chiếc áo khoác che lại cơ thể rồi đứng dậy.

Hai người vừa ra khỏi cửa, chưa bước thêm bước nào thì tại hành lang vắng vẻ yên ắng bất ngờ vang lên tiếng gọi khẽ khẽ: “Tư Ngôn?”.

Tư Ngôn lập tức sững người, thậm chí cô không có đủ dũng khí để quay đầu lại.

Nhưng Kỳ Dục đã chủ động tiến tới gần, nắm nhanh lấy cánh tay cô rồi kéo cô rời xa vòng tay của Kỷ Huyên. Nhưng cũng chính bởi như vậy, anh cũng nhìn thấy tất cả những gì bên trong chiếc áo khoác mà cô chưa kịp kéo khóa lên, đôi vai để trần và đơn độc chiếc khăn tắm quấn che đi phần ngực.

“Tư Ngôn?” Kỳ Dục chau mày, hy vọng cô có thể cho anh một câu trả lời. Bời vì mãi không liên lạc gọi được tới điện thoại của cho cô, nên anh mới tranh thủ thời gian đến Ô Trình tìm cô. Nhưng ai ngờ, chào đón anh lại là cảnh bạn gái anh chỉ quấn trên mình một chiếc khăn tắm rồi cùng với một người đàn ông vào phòng trong khách sạn!? Tư Ngôn vẫn cúi xuống đầu không nhìn anh.

Sự im lặng của cô càng khiến Kỳ Dục tức giận, bàn tay đang nắm cánh tay cô lại xiết mạnh hơn.

Kỷ Huyên không chấp nhận được cảnh đó, anh ta định giải thích thì Tư Ngôn bất ngờ ngước đầu lên, hai mắt đỏ ngầu, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc khác thường, cô dằn từng chữ nói một cách nghiêm túc: “Đây chính là những gì mà anh nhìn thấy đấy, em không còn gì để nói.”.

Giống như Kỳ Dục, Kỷ Huyên kinh ngạc nhìn Tư Ngôn, anh ta không tin nổi cô lại có thể nói những câu làm ô uế chính bản thân mình như vậy.

Kỳ Dục thở hắt một hơi, con tim anh như ngừng đập: “Tư Ngôn, đừng gây chuyện nữa.”. Đến lúc này, anh vẫn hy vọng Tư Ngôn đang đùa anh.

“Em không gây chuyện.” Tư Ngôn lắc lắc đầu,. “Kỳ Dục, anh cũng không có lỗi gì cả.”

Đôi mắt anh căng ra nhìn chằm chằm vào cô, mong muốn nhìn thấy chút do dự trong đôi mắt đối phương, nhưng thời gian càng để lâu, ánh mắt cô càng thêm kiên định. Anh choáng váng, điều này thật không thể tin nổi, nhưng anh không thể mặc kệ việc cô và Kỷ Huyên ở bên nhau, đặc biệt lại trong tình thế cô ăn mặc tiết kiệm thế này. “Dù thế nào đi nữa, thì hãy đi theo anh.” Kỳ Dục rít răng nói, anh nắm lấy tay cô định kéo cô đi.

Thực sự Tư Ngôn không muốn ở cạnh anh lúc này, bởi cô sợ bản thân mình không kìm nén nổi mà ôm lấy anh khóc nức nở, để rồi sau đó nói hết ra tất cả những nỗi tủi hơn và chua xót vẫn chất chứa trong lòng. Cô nghiêng đầu cầu xin sự trợ giúp từ phía Kỷ Huyên, hy vọng anh ta giải cứu cho cô.

Kỷ Huyên không hiểu rõ suy nghĩ của Tư Ngôn, anh ta do dự trong giây lát, cuối cùng không bỏ qua được ánh mắt đáng thương của cô, Kỷ Huyên bước rộng lên phía trước, nắm lấy cánh tay kia của Tư Ngôn. Hai người đàn ông đối diện với nhau, Tư Ngôn bị kẹp ở giữa hai người đàn ông ấy.

Kỷ Huyên rướn mày, mỉm cười nhìn Kỳ Dục: “Hình như cô ấy không muốn đi cùng anh.”.

Sự phẫn nộ trong Kỳ Dục trào dâng: “Tôi cũng sẽ không để cô ấy đi với anh đâu.”.

“Ok, sao cũng được.” Kỷ Huyên cười, dgiẩu môi hướng về phía Tư Ngôn:, “Vậy anh hỏi cô ấy, xem cô ấy có chịu đi với anh không. Nếu cô ấy nói chịu, thì tôi cũng chẳng cản.”. Bất giác Kỷ Huyên như thấy mình trở thành một công cụ, có điều, anh ta cam tâm tình nguyện làm công cụ này, còn gì sảng khoái hơn khi nhìn thấy dáng vẻ tức tối của Kỳ Dục.

Tư Ngôn cúi đầu, cô hít một hơi thật sâu rồi ngước lên, cô nhìn thẳng vào Kỳ Dục: “Anh buông tay ra, em không đi với anh đâu. Em muốn ở cùng Kỷ Huyên.”.

“Em muốn ở bên cạnh hắn?” Kỳ Dục nghiến răng gằn từng chữ, anh trực tiếp bỏ qua một chữ ở giữa.

Tư Ngôn mím chặt môi, không dám nhìn vào ánh mắt lạnh đến thấu xương của anh, cô chỉ gật mạnh đầu.

Kỳ Dục bỗng nhiên cười, anh buông thõng tay cô ra, chưa bao giờ anh cười như vậy, nụ cười bất lực và đau khổ: “Được được được…”.

Anh nói liên tiếp ba chữ “được”, rồi thu lại nụ cười,. “Tôi hiểu rồi, Tư Ngôn, cô thật ác thật.”

Nói xong, không nhìn cô thêm một lần nào nữa, anh quay người bước đi.

Trên hành lang vắng lặng, tiếng bước chân bỏ đi của anh nhỏ nhỏ phát ra từ tấm thảm lót sàn.

Tư Ngôn có cảm giác như ai đó vừa moi sống tim gan cô, ngay cả cơ hội cất lên tiếng kêu đau đớn cũng không có. Cô há hốc miệng, tay cô đưa lên như muốn gọi anh lại, nhưng giọng nói lại ứ lại nơi cổ họng. Cô nấc nghẹn không thốt thành tiếng, chỉ còn lại hai hàng lệ dài từ từ lăn xuống má.

Kỷ Huyên bước đến gần cô, đưa tay nắm lấy tay cô, cái nắm thật chặt, dường như anh muốn truyền chút ấm áp sang bàn tay đang lạnh giá của cô.

Tư Ngôn muốn quay đầu cười với Kỷ Huyên, nhưng cô không sao cười nổi, ngay cả những cái co giật nơi khóe miệng cũng trở nên thật khó khăn.

Kỷ Huyên giơ cánh tay còn lại lên, vừa cười vừa gõ nhẹ vào trán cô: “Không cười được thì đừng cười nữa, thấy lạnh lắm phải không? Vào phòng đi!”. Nói rồi anh ta giúp cô khoác lại chiếc áo, rồi dẫn cô vào trong phòng của mình.

Trước khi bước vào trong, Tư Ngôn không nén nổi mà quay đầu nhìn về phía sau, nhưng Kỳ Dục đã không ở đó nữa, chiếc hành lang dài dằng dặc ấy càng trở nên yên tĩnh.

Kỳ Dục vốn mong muốn có một buổi tối thật đẹp cùng với Tư Ngôn, nhưng anh đâu có ngờ lại phải chứng kiến cảnh tượng ấy, để rồi được tận tai nghe chính xác từng từ Tư Ngôn nói rằng muốn bên cạnh một người đàn ông khác, buổi tối hôm nay tồi tệ, cực kỳ tồi tệ. Trước kia anh luôn cho rằng mình sẽ không bị tình cảm chi phối, nhưng giờ đây mới biết, hóa ra là vì anh vẫn chưa gặp được đúng người. Giờ đây, người mà anh cho là đúng ấy lại nói với anh rằng, cô không cần anh nữa.

Không một chút điềm báo trước, thậm chí cách đây không lâu họ vẫn còn làm chuyện đó cả đêm với nhau, cô còn ôm lấy eo anh, không ngừng ghé sát tai anh nói lời yêu. Anh bỗng nhiên cười hắt ra, hóa ra cái gọi là tình yêu lại không vượt qua được thử thách như vậy. Chỉ vì một người con gái mà anh lại khiến mình bạc nhược đến mức độ này, thì quả thật anh quá coi thường mình.

Bước ra khỏi khách sạn, anh không biết đi về đâu. Do dự một lúc, anh quyết định đi vào một quán rượu gần đó.

Ngồi trong quầy rượu, anh uống một hơi hết mấy ly rượu, rượu như nước lọc trôi tuột vào bụng, rồi anh tiếp tục ra hiệu cho nhân viên pha rượu rót thêm.

Hết ly này đến ly khác được rót đầy, anh nâng uống từng ly từng ly mà không biết mệt. Cho đến khi có người bước đến khẽ vỗ vai anh, một giọng nói đầy bất ngờ vang lên: “Kỳ Dục, hóa ra anh ở đây sao?”.

Kỳ Dục đặt ly rượu xuống, chau mày nghiêng đầu sang nhìn, anh nhận ra Cảnh Dao đang đứng cạnh anh đầy bất ngờ.

Cảnh Dao rất tự nhiên ngồi xuống bên cạnh anh: “Trùng khớp quá, chắc anh đến đây có việc?.”.

“Hình như tôi không bắt buộc phải cho cô biết nhỉ.” Kỳ Dục nói giọng lạnh lùng, cũng chẳng thèm liếc nhìn cô gái đang ngồi bên cạnh.

Sắc mặt dữ tợn xuất hiện trên khuôn mặt được trang điểm đẹp của Cảnh Dao, nhưng nó biến mất rất nhanh. Cô cười thật tươi ra hiệu cho người pha rượu rót cho cô một ly, rồi quay sang Kỳ Dục khẽ giọng nói: “Được, nếu không phải là việc gì vui vẻ, thì hãy nâng ly giải sầu thôi.”. Cô cầm ly rượu khẽ chạm vào ly rượu trên tay Kỳ Dục, rồi uống một hơi xong cạn ly rượu, uống xong vẫn chưa thấy Kỳ Dục động đậy gì, cô cố ý lắc lắc chiếcn ly không: “Anh không uống à?”.

Tâm trạng Kỳ Dục vốn không vui, lại được cô ta tiếp sức, anh lại uống hết ly này tới ly khác như lúc nãy, Cảnh Dao chỉ thi thoảng uống cùng anh một ly, cô ta khanh khách cười, đôi mắt cứ nhìn chăm chăm vào gò má càng lúc càng đỏ hồng của anh, cứ thế cô ta cười càng lúc càng tươi.

Kỳ Dục vốn không biết giới hạn cực điểm khiến mình uống say là gì, nhưng hôm nay anh đã biết được, bởi khi uống đến ly cuối cùng anh đã hoàn toàn mất đi tri giác, thậm chí anh còn chẳng biết là ai đã dìu anh đi, chỉ biết rằng luôn có một đôi tay nhỏ nhắn mềm mại cứ vuốt ve lên ngực anh. Cái cảm giác đó, bất giác làm anh nhớ tới giây phút Tư Ngôn nằm dưới thân thể anh, cô cũng đưa đôi tay nhỏ bé mềm mại vuốt ve ngực anh, tim anh bỗng đập loạn nhịp, rồi bất ngờ nắm lấy bàn tay đang tác oai tác quái trước ngực mình.

Cảnh Dao cười tít mắt, cô ta dìu anh nằm lên chiếc giường trong khách sạn, rồi chầm chậm lột bỏ quần áo ngoài của anh.

Kỳ Dục mắt vẫn nhắm nghiền, lúc này anh chỉ có cảm giác có người đang cởi quần áo mình, và trong vô thức anh nghĩ đến Tư Ngôn, anh nắm lấy tay cô, kéo cô lại gần, cảm nhận cơ thể mềm mại của cô đổ rạp trên ngực anh, rồi anh bỗng rên rỉ: “Tư Ngôn, em đến rồi à?”.

Cảnh Dao chẳng hề để ý đến cái tên đó, cô ta chỉ cười, rồi ngả người lên ngực anh, các ngón tay chậm rãi mân mê ngực anh theo kiểu hình vòng tròn: “Vâng.”. Cô ta thì thầm đáp lại.

“Em đừng đi nữa nhé.” Kỳ Dục ôm cô ta chặt hơn., “Anh không muốn em đi với bất kỳ người đàn ông nào khác.”

“Vâng.” Thứ giọng mềm mượt kia vẫn đang nói,lại cất lên. “Em không đi, sau này em sẽ không đi đâu cả.”

Trên miệng Kỳ Dục nở một nụ cười, đúng lúc Cảnh Dao ngước đầu lên, cô ta như ngây ngất bởi bụ cười ấy, từ trước đến giờ cô tac chưa từng thấy nụ cười nào của anh dịu dàng, lôi cuốn đến vậy, Tư Ngôn thật sự có ảnh hưởng không nhỏ đến anh. Nghĩ thế Cảnh Dao nghiến răng căm hận.

Lúc Kỳ Dục tỉnh dậy, anh chỉ thấy toàn thân ê ẩm, đưa tay dray dray hai bên huyệt thái dương đang đau nhức, đồng thời có cảm giác lành lạnh nơi cánh tay. Lúc này mới nhận ra hóa ra anh không mặc gì trên người. Ngẩn người ra một lúc, anh không sao nhớ nổi chuyện gì xảy ra đêm qua sau khi anh uống say.

Đột nhiên anh mở to mắt, chưa kịp trở người thì một cánh tay mềm mại vươn tới vòng qua chiếc eo trần của anh. Anh cương cứng người, bởi anh nhận ra ngay người phụ nữ đó không phải là Tư Ngôn.

Anh không hề có cảm giác mình đã thả sức đêm qua, nhưng quần áo của anh thực sự đã bị lột ra hết. Kỳ Dục bất giác cảm thấy khó chịu, anh mạnh tay đẩy cánh tay kia ra, lật một bên chăn lên thì nhìn thấy một gương mặt hoàn toàn xa lạ đang lim rdim mắt ngủ, anh chau mày quát lớn: “Sao cô lại ở đây được?”.

Cảnh Dao dụi dụi mắt, rồi chậm rãi mấp máy cặp môi đỏ, lẩm bẩm thật nhỏ: “Cái gì mà sao tôi lại ở đây, đây là phòng của tôi mà.”. Nói rồi, cô ta mở mắt, chớp chớp vài cái, rồi cười:, “Không phải là anh đã quên mất tối qua đã xảy ra chuyện gì rồi chứ?”.

Chapter
1 Chương 1: Mỗi giai đoạn của tình cảm đều có một khởi đầu tuyệt đẹp
2 Chương 2: Sự thỏa hiệp là khởi đầu cho cuộc sống của hai người
3 Chương 3: Nhớ nhung chính là mỗi giờ mỗi khắc đều muốn gặp anh
4 Chương 4: Khi ngón tay cô bay lượn trong mắt anh
5 Chương 5: Khi thích một người sẽ vô duyên vô cớ cười ngây ngô
6 Chương 6: Anh dường như đã quen với chút hờn dỗi đáng yêu của cô
7 Chương 7: Có khi, chỉ vì cái trước mắt không phải là việc tốt
8 Chương 8: Em cuối cùng có phải là cô ấy trong lòng tôi
9 Chương 9: Cách mạng vẫn chưa thành công, đồng chí phải tiếp tục nỗ lực
10 Chương 10: Trước đây không có em anh vẫn ổn đấy sao
11 Chương 11: Sênh của anh còn có thể tìm lại không
12 Chương 12: Cô muốn nhìn anh nhiều một chút sau đó sẽ không bao giờ quên
13 Chương 13: Từng bước từng bước đi vào trái tim đau khổ của anh
14 Chương 14: Được người khác dựa vào, cảm giác không tồi
15 Chương 15: Không nên thích thêm một người không yêu mình
16 Chương 16: Anh cả gan muốn có được dục vọng của cô
17 Chương 17: Giận bản thân đến là bạn cũng không được
18 Chương 18: Coi như không thừa nhận, số kiếp sẽ đến
19 Chương 19: Em muốn nhìn thấy dáng vẻ bình yên vô sự của anh
20 Chương 20: Chính vì thích anh nên mới lo lắng cho anh
21 Chương 21: Anh nhìn thấy hạnh phúc, chỉ vì động lòng
22 Chương 22: Sau khi thoả hiệp biến thành thói quen
23 Chương 23
24 Chương 24: Từ khi nào cô đã bước chân vào tim anh
25 Chương 25: Sau khi đạt được sẽ muốn được nhiều hơn
26 Chương 26: Đây có phải là giấc mơ của riêng cô
27 Chương 27: Thế giới anỳ, em chỉ yêu mình anh
28 Chương 28: Cho dù thế nào, cách xa anh tamột chút
29 Chương 29: Kỳ Dục của em là độc nhất vô nhị
30 Chương 30: Cô có thể cho rằng vô tư rộng lượng
31 Chương 31: Thứ không đạt được mới biết quý trọng
32 Chương 32: Con người cô cũng vong ơn bội nghĩa
33 Chương 33: Anh hối hận không luôn ở bên cô
34 Chương 34: Em nghĩ cái gì cũng thật đơn giản!
35 Chương 35: Rốt cuộc đang hục hặc chuyện gì
36 Chương 36: Chỉ đóng cùng em mới có thể chân thực được
37 Chương 37: Anh muốn bảo vệ cô dưới bàn tay của mình
38 Chương 38: Em có cần bất chấp sự phản đổi của anh
39 Chương 39: Em chỉ muốn đứng cùng anh
40 Chương 40: Em cố gắng đến gần trai tim anh
41 Chương 41: Sau khi uống say, có lẽ cô ấy đã làm chuyện ấy
42 Chương 42: Không thể níu kéo thứ không thuộc về mình
43 Chương 43: Điều cô càng quan tâm chính là trái tim anh
44 Chương 44: Nhưng cô không thể dễ dàng từ bỏ
45 Chương 45: Không tùy tiện nói lời chia tay
46 Chương 46: Điều đau lòng chính là những người đang sống
47 Chương 47: Mãi mãi không bao giờ hối tiếc
48 Chương 48
49 Chương 49: Tôi chính là em gái của Kỳ dục
50 Chương 50: Làm em gái của anh cả đời sao?
51 Chương 51: Anh nhớ như phát bệnh
52 Chương 52: Em đã chủ động" nộp mạng"
53 Chương 53: Muốn đón Noel cùng anh
54 Chương 54: Chúng ta từng gặp nhau ở đâu nhỉ?
55 Chương 55: Rốt cuộc ai mới là Tiêu Sênh
56 Chương 56: Cô sẽ một mình chịu đựng đau khổ
57 Chương 57: Tôi cũng nhìn thấy thứ như cô đã thấy
58 Chương 58: Khi nào mới quen việc không có anh bên cạnh
59 Chương 59: Sự thật tàn nhẫn vẫn được chôn kín trong tim
60 Chương 60: Cô không phải là em gái Kỳ Dục
61 Chương 61: Mọi người có hy vọng tôi hạnh phúc?
62 Chương 62: Em là món quà đẹp nhất (phần kết)
Chapter

Updated 62 Episodes

1
Chương 1: Mỗi giai đoạn của tình cảm đều có một khởi đầu tuyệt đẹp
2
Chương 2: Sự thỏa hiệp là khởi đầu cho cuộc sống của hai người
3
Chương 3: Nhớ nhung chính là mỗi giờ mỗi khắc đều muốn gặp anh
4
Chương 4: Khi ngón tay cô bay lượn trong mắt anh
5
Chương 5: Khi thích một người sẽ vô duyên vô cớ cười ngây ngô
6
Chương 6: Anh dường như đã quen với chút hờn dỗi đáng yêu của cô
7
Chương 7: Có khi, chỉ vì cái trước mắt không phải là việc tốt
8
Chương 8: Em cuối cùng có phải là cô ấy trong lòng tôi
9
Chương 9: Cách mạng vẫn chưa thành công, đồng chí phải tiếp tục nỗ lực
10
Chương 10: Trước đây không có em anh vẫn ổn đấy sao
11
Chương 11: Sênh của anh còn có thể tìm lại không
12
Chương 12: Cô muốn nhìn anh nhiều một chút sau đó sẽ không bao giờ quên
13
Chương 13: Từng bước từng bước đi vào trái tim đau khổ của anh
14
Chương 14: Được người khác dựa vào, cảm giác không tồi
15
Chương 15: Không nên thích thêm một người không yêu mình
16
Chương 16: Anh cả gan muốn có được dục vọng của cô
17
Chương 17: Giận bản thân đến là bạn cũng không được
18
Chương 18: Coi như không thừa nhận, số kiếp sẽ đến
19
Chương 19: Em muốn nhìn thấy dáng vẻ bình yên vô sự của anh
20
Chương 20: Chính vì thích anh nên mới lo lắng cho anh
21
Chương 21: Anh nhìn thấy hạnh phúc, chỉ vì động lòng
22
Chương 22: Sau khi thoả hiệp biến thành thói quen
23
Chương 23
24
Chương 24: Từ khi nào cô đã bước chân vào tim anh
25
Chương 25: Sau khi đạt được sẽ muốn được nhiều hơn
26
Chương 26: Đây có phải là giấc mơ của riêng cô
27
Chương 27: Thế giới anỳ, em chỉ yêu mình anh
28
Chương 28: Cho dù thế nào, cách xa anh tamột chút
29
Chương 29: Kỳ Dục của em là độc nhất vô nhị
30
Chương 30: Cô có thể cho rằng vô tư rộng lượng
31
Chương 31: Thứ không đạt được mới biết quý trọng
32
Chương 32: Con người cô cũng vong ơn bội nghĩa
33
Chương 33: Anh hối hận không luôn ở bên cô
34
Chương 34: Em nghĩ cái gì cũng thật đơn giản!
35
Chương 35: Rốt cuộc đang hục hặc chuyện gì
36
Chương 36: Chỉ đóng cùng em mới có thể chân thực được
37
Chương 37: Anh muốn bảo vệ cô dưới bàn tay của mình
38
Chương 38: Em có cần bất chấp sự phản đổi của anh
39
Chương 39: Em chỉ muốn đứng cùng anh
40
Chương 40: Em cố gắng đến gần trai tim anh
41
Chương 41: Sau khi uống say, có lẽ cô ấy đã làm chuyện ấy
42
Chương 42: Không thể níu kéo thứ không thuộc về mình
43
Chương 43: Điều cô càng quan tâm chính là trái tim anh
44
Chương 44: Nhưng cô không thể dễ dàng từ bỏ
45
Chương 45: Không tùy tiện nói lời chia tay
46
Chương 46: Điều đau lòng chính là những người đang sống
47
Chương 47: Mãi mãi không bao giờ hối tiếc
48
Chương 48
49
Chương 49: Tôi chính là em gái của Kỳ dục
50
Chương 50: Làm em gái của anh cả đời sao?
51
Chương 51: Anh nhớ như phát bệnh
52
Chương 52: Em đã chủ động" nộp mạng"
53
Chương 53: Muốn đón Noel cùng anh
54
Chương 54: Chúng ta từng gặp nhau ở đâu nhỉ?
55
Chương 55: Rốt cuộc ai mới là Tiêu Sênh
56
Chương 56: Cô sẽ một mình chịu đựng đau khổ
57
Chương 57: Tôi cũng nhìn thấy thứ như cô đã thấy
58
Chương 58: Khi nào mới quen việc không có anh bên cạnh
59
Chương 59: Sự thật tàn nhẫn vẫn được chôn kín trong tim
60
Chương 60: Cô không phải là em gái Kỳ Dục
61
Chương 61: Mọi người có hy vọng tôi hạnh phúc?
62
Chương 62: Em là món quà đẹp nhất (phần kết)