Chương 5: Khi thích một người sẽ vô duyên vô cớ cười ngây ngô

“Lão đầu tử”, Tư Ngôn có chút áy náy, từ sau khi trở về thành phố Tân Hải làm việc, thời gian cô và ông gặp nhau càng ngày càng ít, Tư Niên mất vợ từ khi còn trung niên, từ khi có Tư Ngôn sống cùng mới cảm thấy cuộc đời ông lại tìm thấy chút niềm vui, bao nhiêu năm qua, ở bên chăm sóc cô, dường như đã thành thói quen của ông, mà Tư Ngôn cũng quen với việc lão đầu tử ở bên lải nhải cằn nhằn., “Xin lỗi, lúc nào cũng để ông một mình ở nhà.”

“Nói vớ vẩn, Ngôn Ngôn lớn rồi tự nhiên sẽ có những mối quan hệ riêng, ông tự mình tìm được việc để làm, thoải mái vui chơi nhé, có điều phải chú ý an toàn.” Tư Niên dặn dò, ông biết Tư Ngôn hay hấp tấp.

Tư Ngôn hi hi cười:, “Vâng vâng, biết rồi biết rồi, tối hôm nay đừng đợi cháu nhé, ngủ sớm đi ạ.”. Rồi giống như mọi lần, cô hôn vào điện thoại một cái gửi tới Tư Niên, nghe thấy tiếng cười ở đầu dây bên kia mới cười tắt điện thoại. Khi quay người lại nhìn thấy Thái Cẩn đang dựa người vào bên cửa, lông mày khẽ động, trong nụ cười tràn đầy sự trào phúng: “Sao thế, gọi điện thoại cho người tình à?”.

Tư Ngôn hít sâu một hơi, cô không cho rằng việc nhà mình phải báo cáo với người khác, mặc dù điều này dẫn đến người khác hiểu lầm. Nhưng cô cũng không muốn mới đến đây làm việc mà đã mâu thuẫần với đồng nghiệp gây ầm ĩ, cô đành nhẫn nhịn, mỉm cười với Thái Cẩn: “Cảm ơn cô tối nay đã tổ chức liên hoan.”.

Thái Cẩn dường như không nghĩ là được Tư Ngôn lại không phản bác, cười lạnh: “Không cần cảm ơn.”. Nói xong, quay người, nện mạnh đôi giày cao gót mười phân, lộc cộc quay người bước đi.

Tư Ngôn thở dài, trong nước và nước ngoài quả nhiên có nhiều khác biệt, không phải cô cố ý hạ thấp người khác, chỉ là, cô thực sự không ưa loại người như Thái Cẩn thích nói xấu sau lưng người khác.

Suy nghĩ một hồi cô gửi cho Kỳ Dục chắc đang ghi hình tin nhắn: “Kỳ Dục, tốôi nay em đi liên hoan, anh có muốn đi cùng không?”. Khi viết tin nhắn, đuôi mắt có nét cười như gió xuân dạt dào.

Thực ra, cô đoán rằng Kỳ Dục sẽ không trả lời tin nhắn của cô, con người Kỳ Dục, cô xoa cằm cười, anh ta làm sao dám lộ liễu gửi tin nhắn cho mình chứ? Anh ta sợ dính dáng đến cô.

Có điều cô lại thích cảm giác này, cô tưởng tượng Kỳ Dục sau khi ghi xong ca khúc nhận được tin nhắn, nhìn thấy tên cô xuất hiện trên màn hình điện thoại, đầu mày nhất định hơi chau lại, khoảng giữa đôi lông mày nhăn lại, nhô lên giống như một ngọn núi nhỏ, đôi môi vẫn mím chặt, giấu chặt hàm răng trắng trong đôi môi mỏng; hoặc anh sẽ nhanh chóng xoáóa tin nhắn của cô, sau đó nhét điện thoại vào trong túi áo; hoặc, anh ta lười nhác, vẫn lưu tin nhắn trong hòm tin nhận. Thực ra hy vọng của riêng cô là Kỳ Dục không xoáóa tin nhắn, mặc dù khả năng này vô cùng thấp.

Cô bỗng nhiên quên đi sự bực bội do Thái Cẩn mang lại, mỉm cười trong lòng, cả khuôn mặt tràn đầy sự ấm áp.

Buổi tối, họ bao phòng riêng ở Memorypub. Tư Ngôn dựa vào sô phasofa có vỏ bọc bằng da màu đen, trong tay cầm một cốc rượu nhẹ, nhìn mọi người xung quanh cười đùa, cô thực ra có chút không hợp với trạng thái này, nếu là trước đây chắc chắn cô sẽ đi, chỉ là cô bây giờ, không còn là cô gái nhỏ muốn làm gì thì làm của thủa trước nữa.

Trước đây, khi ở nước Y, cô được cả đám người nuông chiều, dựa vào sự yêu quý của ông ngoại và bố mẹ, có thể coi là bá vương của những người đó, ai cũng biết thuận theo ý cô, sao có thể chịu thiệt thòi chứ? Hoặc Tư Niên ý thức được tính khí cô có chút ngông cuồng, cố chấp, liền không đếm xỉa đến mẹ cô, kiên quyết khiến cô từng chút chút thay đổi những thói quen xấu đó.

Tư Ngôn khẽ uống một ngụm rượu, hơi đắng, nhưng sau khi vị đắng đi vào, lan tỏa thì lại là vị nồng đậm của rượu tinh chế, cô nghĩ, cô nên cảm ơn lão đầu tử nhà cô, suy cho cùng, cái xã hội này, cô không phải là trung tâm của mọi người, điều này, sau khi vào làm ở Hoa Tinh, cô nghiệm ra càng ngày càng sâu.

Thái Cẩn ngồi bên cạnh cô, nhìn cô chỉ uống rượu một mình, cười giễu một tiếng, cô thực sự không thích người con gái này, có điều trông có vẻ xinh đẹp, trẻ trung, điều đó thì sao chứ? Cô ta có thể so sánh với cô ư? Thái Cẩm uống một hơi cốc rượu của mình, cô không cho phép địa vị của mình bị ảnh hưởng.

“Tư Ngôn?” Thái Cẩn cười mở miệng gọi, biểu hiện ác ý., “Sao lại uống loại rượu này? Nào nào nào, thử loại này”, cô ta đưa qua chai ở trước mặt mình, cốc của cô rót đầy, “Đây là Hắc Phương, uống loại này mới đã.”.

Tư Ngôn trước nay biết mình không phải là người nghìn chén không say. Khi Thái Cẩn rót đầy rượu vào cốc của cô, Tư Ngôn liền biết mình chết chắc rồi. “Tửu lượng của tôi không tốt…”, cô đang muốn từ chối liền nghe thấy người con trai ngồi bên tay phải cô nói: “Mọi người vì chào mừng cô mới đến, cô lẽ nào đến một cốc Hắc Phương cũng không uống?”. Lời nói tỏ rõ muốn cô mất mặt.

Con người Tư Ngôn xưa nay ghét nhất chính là bị người khác ép, nghĩ cô sống sắp được hai mươi năm, còn chưa ai dám nói với cô như thế, huống hồ, không thích uống thì không uống, dựa vào cái gì mà nhất định phải vì người khác thay đổi bản thân? Đó chính là uất ức mà không thể nhịn! Thế là, Tư Ngôn đưa tay đặt cốc rượu trong tay xuống mặt kính bàn trà trước mặt, “choang” một tiếng, chất lỏng màu hổ phách bắn tung toé ra ngoài, cô liếc mắt nhìn Thái Cẩn: “Tửu lượng của tôi không tốt, uống không nổi chỗ này.”.

“Ôi! Đây là đang sĩ diện sao?” Thái Cẩn ha ha cười, vì âm nhạc trong phòng bao đúng lúc đang đổi, cho nên âm thanh sắc nhọn của Thái Cẩn đặc biệt chói tai. “Mọi người vì cô mà đến đây tụ tập, cô đến một cốc Hắc Phương cũng nhất định không chịu uống sao? Ồ, đúng rồi”, cô ta cười giễu cợt nói, “Ccô có thể có đại hẫu thuẫn, đương nhiên không giống với những người như chúng tôi? Nên biết rằng, Tư Ngôn mỗi ngày đều có Lamborghini đưa đón đi làm!”. Câu cuối cùng đã quay sang nói với mọi người.

Sự việc đến nước này, Tư Ngôn thừa biết Thái Cẩn cố ý nói cô, cô sống đến nay hai mươi năm cũng coi như phí phạm, cô hít sâu vài hơi, cảm thấy không khí trong phòng bao vô cùng oi bức, khó chịu, mà mọi người dùng ánh mắt tra cứu với hoài nghi nhìn cô, càng khiến cô cảm thấy toàn thân khó chịu. Cô đột nhiên đứng dậy, thuận tay cầm cốc rượu trên bàn lên, ngửa cổửa uống một hơi cạn, sau đó nhìn Thái Cẩn, dùng giọng bình thản chậm rãi nói: “Tôi còn có việc, xin phép đi trước.”.

Cô không thèm giải thích, huống hồ mọi người đã hiểu lầm, giải thích thì có tác dụng gì? Không phải có câu nói này sao, giải thích chính là che giấu, chắc chắn đám người này, còn muốn xem cô mất mặt thế nào! Tư Ngôn cầm túi đặt bên cạnh lên, nện giày cao gót từng bước từng bước rời khỏi phòng bao, “bịch” một tiếng cửa phòng đóng lại.

Ra ngoài được hai bước, cô mới cảm thấy đầu hơi quay quay, vừa rồi uống quá vội, lại không pha lẫn đồ uống khác, loại nhiệt độ cồn cao tự nhiên, cô oán hận kéo túi cao hơn một chút, sớm biết thế này, cô không nên uống cốc rượu đó một cách chóng vánh như vậy! Người quen thân cô đều biết, cô được mệnh danh “ba chén là đổ”. Vừa rồi lúc đầu có uống ít nhưng đều có pha thêm đồ uống khác vào, có thể coi đó không phải là rượu, nhưng cốc rượu đen cuối cùng chèn lên, cô cảm thấy đầu óc càng lúc càng thêm choáng váng.

Tư Ngôn đưa tay vỗ vỗ vào mặt đang nóng dần lên, trong lòng nghĩ trước tiên phải đến toilet rửa mặt đã, nghĩ xem vị trí toilet ở đâu, cô bám tay vào tường, mặc dù tối mò nhưng có chút ánh sáng đèn ở hành lang mờ tỏ lay động.

Không dễ gì đi đến được toilet, Tư Ngôn đưa tay vã một ít nước lên mặt, sau đó đứng thẳng người, nhìn sắc mặt đỏ bừng, đôi mắt mơ mơ màng màng của cô gái trong gương, cô không khỏi lắc lắc đầu thật mạnh, chẳng lẽ một cốc rượu mạnh đã khiến cô giống như người say thế này sao? Tư Ngôn chớp chớp mắt, với trạng thái này cô cảm thấy vẫn có thể một mình về nhà, cô không thể lại phiền đến lão Lý một chuyến nữa được.

Tư Ngôn cúi đầu từ toilet đi ra, lảo đảo loạng choạng đi về phía đại sảnh của quán rượu, vì một mình nên không để ý sơ ý đâm vào một người.

“A, xin lỗi.” Tư Ngôn vừa xin lỗi và ngẩng đầu lên nhìn.

Thứ đầu tiên cô nhìn thấy là chiếc áo sơ mi màu nhạt, chiếc sơ mi không cài ba cúc phần trên rất sexy, lộ ra khuôn ngực rắn chắc, cường tráng, mà trên nó là khuôn mặt mang ý cười trêu tức. Tư Ngôn hơi giật mình, trong lòng không khỏi cảm thán, xem ra đúng là công tử nhà giàu rồi…

“Ngại quá, tôi không cố ý.” Tư Ngôn khẽ gật gật đầu với người kia, lướt qua anh ta rồi rời đi. Mới đi được một bước, cô liền cảm thấy cánh tay mình bị người khác giữ lại.

Khuôn mặt người đàn ông phong nguyệt đa tình, đôi mắt hoa đào đang híp lại, khoéóe môi hình như có ý cười: “Thế nào? Đâm vào người ta rồi muốn chạy?”. Tay anh ta vẫn giữ cánh tay Tư Ngôn, không hề có ý buông ra.

“Nếu tôi không nhớ nhầm”, Tư Ngôn gắng gượng đứng thẳng người, muốn bản thân có vẻ có lý một chút, “tôi đã xin lỗi rồi, không đúng sao?”.

“Ô ô ô…” Người kia nhẹ nhàng chậm rãi từ từ lắc đầu, đôi mắt quyến rũ càng loé sáng, dường như ẩn giấu âm mưu nào đó.

“Cô đã làm tổn thươởng đến cơ thể của tôi, lẽ nào cô cảm thấy, một câu xin lỗi tinh thần là đủ sao?”

Tư Ngôn nhìn thẳng vào đôi mắt đó, vốn dĩ trong lòng chỉ muốn “hừ” một tiếng với anh ta, nhưng không ngờ cơ thể cô đã trực tiếp phản ứng, quả nhiên trước mặt anh ta “hừ” một tiếng. “Tôi đúng là nhìn không ra, cơ thể của anh chỗ nào chịu sự tổn thương vậy? Cần phải nói ra, ngực của anh so với đầu của tôi còn cứng hơn, tôi không đòi anh bồi thường, đã là quá tốt rồi!”

Chapter
1 Chương 1: Mỗi giai đoạn của tình cảm đều có một khởi đầu tuyệt đẹp
2 Chương 2: Sự thỏa hiệp là khởi đầu cho cuộc sống của hai người
3 Chương 3: Nhớ nhung chính là mỗi giờ mỗi khắc đều muốn gặp anh
4 Chương 4: Khi ngón tay cô bay lượn trong mắt anh
5 Chương 5: Khi thích một người sẽ vô duyên vô cớ cười ngây ngô
6 Chương 6: Anh dường như đã quen với chút hờn dỗi đáng yêu của cô
7 Chương 7: Có khi, chỉ vì cái trước mắt không phải là việc tốt
8 Chương 8: Em cuối cùng có phải là cô ấy trong lòng tôi
9 Chương 9: Cách mạng vẫn chưa thành công, đồng chí phải tiếp tục nỗ lực
10 Chương 10: Trước đây không có em anh vẫn ổn đấy sao
11 Chương 11: Sênh của anh còn có thể tìm lại không
12 Chương 12: Cô muốn nhìn anh nhiều một chút sau đó sẽ không bao giờ quên
13 Chương 13: Từng bước từng bước đi vào trái tim đau khổ của anh
14 Chương 14: Được người khác dựa vào, cảm giác không tồi
15 Chương 15: Không nên thích thêm một người không yêu mình
16 Chương 16: Anh cả gan muốn có được dục vọng của cô
17 Chương 17: Giận bản thân đến là bạn cũng không được
18 Chương 18: Coi như không thừa nhận, số kiếp sẽ đến
19 Chương 19: Em muốn nhìn thấy dáng vẻ bình yên vô sự của anh
20 Chương 20: Chính vì thích anh nên mới lo lắng cho anh
21 Chương 21: Anh nhìn thấy hạnh phúc, chỉ vì động lòng
22 Chương 22: Sau khi thoả hiệp biến thành thói quen
23 Chương 23
24 Chương 24: Từ khi nào cô đã bước chân vào tim anh
25 Chương 25: Sau khi đạt được sẽ muốn được nhiều hơn
26 Chương 26: Đây có phải là giấc mơ của riêng cô
27 Chương 27: Thế giới anỳ, em chỉ yêu mình anh
28 Chương 28: Cho dù thế nào, cách xa anh tamột chút
29 Chương 29: Kỳ Dục của em là độc nhất vô nhị
30 Chương 30: Cô có thể cho rằng vô tư rộng lượng
31 Chương 31: Thứ không đạt được mới biết quý trọng
32 Chương 32: Con người cô cũng vong ơn bội nghĩa
33 Chương 33: Anh hối hận không luôn ở bên cô
34 Chương 34: Em nghĩ cái gì cũng thật đơn giản!
35 Chương 35: Rốt cuộc đang hục hặc chuyện gì
36 Chương 36: Chỉ đóng cùng em mới có thể chân thực được
37 Chương 37: Anh muốn bảo vệ cô dưới bàn tay của mình
38 Chương 38: Em có cần bất chấp sự phản đổi của anh
39 Chương 39: Em chỉ muốn đứng cùng anh
40 Chương 40: Em cố gắng đến gần trai tim anh
41 Chương 41: Sau khi uống say, có lẽ cô ấy đã làm chuyện ấy
42 Chương 42: Không thể níu kéo thứ không thuộc về mình
43 Chương 43: Điều cô càng quan tâm chính là trái tim anh
44 Chương 44: Nhưng cô không thể dễ dàng từ bỏ
45 Chương 45: Không tùy tiện nói lời chia tay
46 Chương 46: Điều đau lòng chính là những người đang sống
47 Chương 47: Mãi mãi không bao giờ hối tiếc
48 Chương 48
49 Chương 49: Tôi chính là em gái của Kỳ dục
50 Chương 50: Làm em gái của anh cả đời sao?
51 Chương 51: Anh nhớ như phát bệnh
52 Chương 52: Em đã chủ động" nộp mạng"
53 Chương 53: Muốn đón Noel cùng anh
54 Chương 54: Chúng ta từng gặp nhau ở đâu nhỉ?
55 Chương 55: Rốt cuộc ai mới là Tiêu Sênh
56 Chương 56: Cô sẽ một mình chịu đựng đau khổ
57 Chương 57: Tôi cũng nhìn thấy thứ như cô đã thấy
58 Chương 58: Khi nào mới quen việc không có anh bên cạnh
59 Chương 59: Sự thật tàn nhẫn vẫn được chôn kín trong tim
60 Chương 60: Cô không phải là em gái Kỳ Dục
61 Chương 61: Mọi người có hy vọng tôi hạnh phúc?
62 Chương 62: Em là món quà đẹp nhất (phần kết)
Chapter

Updated 62 Episodes

1
Chương 1: Mỗi giai đoạn của tình cảm đều có một khởi đầu tuyệt đẹp
2
Chương 2: Sự thỏa hiệp là khởi đầu cho cuộc sống của hai người
3
Chương 3: Nhớ nhung chính là mỗi giờ mỗi khắc đều muốn gặp anh
4
Chương 4: Khi ngón tay cô bay lượn trong mắt anh
5
Chương 5: Khi thích một người sẽ vô duyên vô cớ cười ngây ngô
6
Chương 6: Anh dường như đã quen với chút hờn dỗi đáng yêu của cô
7
Chương 7: Có khi, chỉ vì cái trước mắt không phải là việc tốt
8
Chương 8: Em cuối cùng có phải là cô ấy trong lòng tôi
9
Chương 9: Cách mạng vẫn chưa thành công, đồng chí phải tiếp tục nỗ lực
10
Chương 10: Trước đây không có em anh vẫn ổn đấy sao
11
Chương 11: Sênh của anh còn có thể tìm lại không
12
Chương 12: Cô muốn nhìn anh nhiều một chút sau đó sẽ không bao giờ quên
13
Chương 13: Từng bước từng bước đi vào trái tim đau khổ của anh
14
Chương 14: Được người khác dựa vào, cảm giác không tồi
15
Chương 15: Không nên thích thêm một người không yêu mình
16
Chương 16: Anh cả gan muốn có được dục vọng của cô
17
Chương 17: Giận bản thân đến là bạn cũng không được
18
Chương 18: Coi như không thừa nhận, số kiếp sẽ đến
19
Chương 19: Em muốn nhìn thấy dáng vẻ bình yên vô sự của anh
20
Chương 20: Chính vì thích anh nên mới lo lắng cho anh
21
Chương 21: Anh nhìn thấy hạnh phúc, chỉ vì động lòng
22
Chương 22: Sau khi thoả hiệp biến thành thói quen
23
Chương 23
24
Chương 24: Từ khi nào cô đã bước chân vào tim anh
25
Chương 25: Sau khi đạt được sẽ muốn được nhiều hơn
26
Chương 26: Đây có phải là giấc mơ của riêng cô
27
Chương 27: Thế giới anỳ, em chỉ yêu mình anh
28
Chương 28: Cho dù thế nào, cách xa anh tamột chút
29
Chương 29: Kỳ Dục của em là độc nhất vô nhị
30
Chương 30: Cô có thể cho rằng vô tư rộng lượng
31
Chương 31: Thứ không đạt được mới biết quý trọng
32
Chương 32: Con người cô cũng vong ơn bội nghĩa
33
Chương 33: Anh hối hận không luôn ở bên cô
34
Chương 34: Em nghĩ cái gì cũng thật đơn giản!
35
Chương 35: Rốt cuộc đang hục hặc chuyện gì
36
Chương 36: Chỉ đóng cùng em mới có thể chân thực được
37
Chương 37: Anh muốn bảo vệ cô dưới bàn tay của mình
38
Chương 38: Em có cần bất chấp sự phản đổi của anh
39
Chương 39: Em chỉ muốn đứng cùng anh
40
Chương 40: Em cố gắng đến gần trai tim anh
41
Chương 41: Sau khi uống say, có lẽ cô ấy đã làm chuyện ấy
42
Chương 42: Không thể níu kéo thứ không thuộc về mình
43
Chương 43: Điều cô càng quan tâm chính là trái tim anh
44
Chương 44: Nhưng cô không thể dễ dàng từ bỏ
45
Chương 45: Không tùy tiện nói lời chia tay
46
Chương 46: Điều đau lòng chính là những người đang sống
47
Chương 47: Mãi mãi không bao giờ hối tiếc
48
Chương 48
49
Chương 49: Tôi chính là em gái của Kỳ dục
50
Chương 50: Làm em gái của anh cả đời sao?
51
Chương 51: Anh nhớ như phát bệnh
52
Chương 52: Em đã chủ động" nộp mạng"
53
Chương 53: Muốn đón Noel cùng anh
54
Chương 54: Chúng ta từng gặp nhau ở đâu nhỉ?
55
Chương 55: Rốt cuộc ai mới là Tiêu Sênh
56
Chương 56: Cô sẽ một mình chịu đựng đau khổ
57
Chương 57: Tôi cũng nhìn thấy thứ như cô đã thấy
58
Chương 58: Khi nào mới quen việc không có anh bên cạnh
59
Chương 59: Sự thật tàn nhẫn vẫn được chôn kín trong tim
60
Chương 60: Cô không phải là em gái Kỳ Dục
61
Chương 61: Mọi người có hy vọng tôi hạnh phúc?
62
Chương 62: Em là món quà đẹp nhất (phần kết)