Chương 55: Rốt cuộc ai mới là Tiêu Sênh

Ăn xong cơm trưa, Tư Ngôn bèn dẫn Tiêu Sênh đi dạo phố. Do Tiêu Sênh nằng nặc yêu cầu, Tư Ngôn đeo lên người chiếc túi cặp sách đã cũ rách kia, thu hút những ánh nhìn chú ý của nhiều người. Ban đầu cô cũng cảm thấy khó chịu, nhưng sau đó nghĩ, đợi sau này bộ phim của cô được phát sóng, đi trên đường chắc cũng nhận được ánh mắt ngưỡng mộ của vô số người, thôi cứ coi đây như cảm giác bước đệm cho sau này vậy.

Tâm trạng của Tiêu Sênh khá tốt, nhưng có lẽ vì quá kích động, nên mãi cô không nói được một câu hoàn chỉnh, thế là đành phải dùng cử chỉ để biểu thị, cũng may mà Tư Ngôn có thể nhìn hiểu được những ký hiệu đó, việc giao lưu giữa hai người không còn gặp phải khó khăn.

Tư Ngôn dẫn Tiêu Sênh đi, mua cho cô vài bộ quần áo, rồi ghé vào một quán cà phê ngồi uống cả buổi chiều, sau đó mới chuẩn bị quay về bệnh viện. Tư Ngôn vốn định bắt taxi đi, nhưng Tiêu Sênh không chịu, một mực đòi đi bộ. Không còn cách nào khác Tư Ngôn đành cùng cô đi bộ về bệnh viện.

Hai người nắm tay nhau đi trên con đường đẩy tuyết phủ, lắng nghe tiếng kin kít của giày gidẫm vào trongên tuyết, rồi chẳng bảo nhau cả hai cùng cười vang. Tư Ngôn nghiêng đầu nhìn Tiêu Sênh, mọi thứ trước mắt bỗng trở nên mơ hồ, trong phút chốc như xuất hiện một khung cảnh hoàn toàn khác, cũng cái ngày tuyết rơi như hôm nay, nhưng đang đi trên tuyết là hai cô bé, cả hai ăn mặc phong phanh, vừa ôm chặt nhau vừa bước về phía trước.

Tư Ngôn bỗng thấy lồng ngực co thắt lại, cảm giác thật khó thở, cô kéo Tiêu Sênh dừng bước, miết chặt cánh tay Sênh, cô hít một hơi thật sâu rồi mới thởả ra. Không hiểu tại sao, căn bệnh của cô đã được chữa khỏi từ lâu, bao nhiêu năm nay không hề để lại di chứng gì, vậy mà từ lúc gặp Tiêu Sênh, dường như bệnh lại tái phát khiến cô đau thắt. Cô thầm nghĩ, có khi sau này có thời gian phải đi viện kiểm tra lại.

Thấy sắc mặt Tư Ngôn trở nên trắng bệch, Tiêu Sênh bỗng dừng bước, vội lắp bắp miệng hỏi: “Sao thế? Lại đau rồi à? Sênh không đau đâu, để mình xoa xoa cho Sênh nhé!.”.

Đôi đồng tử của Tư Ngôn bỗng nhiên mở to, trước mắt cô lóe lên một tia sáng trắng, nơi khuất sâu trong trái tim đang bị bít chặt kia dường như bắt đầu tách kén đòi ra, một số thứ cô mãi không nhớ ra nổi trong suốt thời gian qua như bắt đầu xuất hiện trôi nổi từng chút từng chút một trong tâm trí cô. Đã nhiều lần một giọng nữ nhỏ nhẹ đâu đó vang lên nói với cô rằng: “Sênh không đau mà, để mình xoa cho Sênh…”, rồi một bàn tay nhỏ bé mềm mại nhẹ nhàng xoa xoa lên ngực cô.

Rốt cuộc Sênh là ai? Người con gái đứng trước mặt cô lúc này không phải là Sênh ư? Còn mình là ai? Tại sao cô ấy lại gọi mình là Sênh?

Tư Ngôn thấy hai chân mình mềm nhũn, cô gần như đứng không vững nữa, rồi bất chợt cô ngồi thụp trên tuyết, toàn thân co quắp lại, một tay ấn chặt vào chỗ ngực đang đau thắt, miệng mở to thở hổn hển, tưởng như cô không thể thở nổi nếu không làm như vậy.

Tiêu Sênh tỏ ra lo sợ, thấy sắc mặt Tư Ngôn càng lúc càng trắng bệch, thậm chí như sắp chuyển sang tím tái, Tiêu Sênh càng lo lắng: “Sênh ơi, đừng sợ, để mình đi tìm người, tìm người đến cứu cậu!”. Nói rồi cô đứng dậy chạy về phía đường lớn.

Tư Ngôn bỗng lấy lại thần trí, cô gọi với theo Tiêu Sênh đang chạy gần tới đường cái: “Kỳ Kỳ, mau quay lại đi.”.

Kỳ Kỳ là ai?

Tư Ngôn thoáng chút hoảng sợ, tiếng phanh xe chói tai giữa con đường khiến cô tỉnh táo trở lại, tiếp đó là tiếng hô thất thanh của người bên cạnh.

Lồng ngực cô như bị ai đó làm cho trống rỗng, từng cơn gió lạnh giá lao thẳng vào ngực cô, lạnh đến mức cô chỉ biết ngồi đó run lẩy bẩy. Một khi cái then cửa ký ức đã được mở, thì tất cả những gì bị chất chứa trong quá khứ bỗng ào ạt tràn về, những thứ vốn chỉ như đám lục bìnhbèo trôi theo chiều gió, nay lại tràn về bám rễ sâu vào trái tim cô. Thời niên thiếu mà cô tưởng rằng không bao giờ nhớ tới nữa, nay phút chốc quay về trong tâm trí của cô.

Tư Ngôn gào lên trong tiếng khóc, bất chấp nỗi đau đớn đang giằng xé bản thân nơi lồng ngực, cô vừa bò vừa chạy lao tới bên Tiêu Sênh đang nằm trong vũng máu. Cô ôm lấy đầu Tiêu Sênh gào lớn: “Xin hãy cứu lấy cô ấy, mau gọi 120, tôi xin các người đấy!”. Cô vừa khóc vừa cúi đầu nhìn Sênh : “Kỳ Kỳ, Kỳ Kỳ ơi…”.

Ai là Tiêu Sênh? Tư Ngôn mới chính là Tiêu Sênh!

Tư Ngôn mở to miệng thở hổn hển, dòng nước mắt tuôn trào, trong mơ hồ cô nhìn thấy bàn tay đầy máu của Kỳ Kỳ đưa lên, chạm vào má cô: “Sênh ơi, không đau đâu.”. Tư Ngôn nức nở không thành tiếng.

Trong gia đình, Tiêu Sênh được yêu chiều từ nhỏ, cha mẹ cưng chiều, anh trai yêu thương, nhưng cô không bao giờ nhõng nhẽo hoạnh họe, ai quen cô cũng nói cô là cô bé xinh đẹp đáng yêu nhất. Nhưng tất cả những điều đó đều tan biến lúc cô lên tám.

Công ty của gia đình bị phá sản chỉ sau một đêm, cha cô quyết đi tìm kiếm vốn đầu tư, cô nằng nặc đòi theo cha, kết quả cha cô bất ngờ qua đời trên hành trình ấy, chỉ còn lại cô một thân một mình không nơi nương tựa. Rồi trong vô thức cô được đưa vào cô nhi viện.

Đây là một nơi hoàn toàn khác hẳn khi sống với gia đình, cô không còn có những chiếc váy công chúa, cũng không còn những bữa cơm tươm tất đầy đồ ăn nữa, càng không có sự chiều chuộng của cha mẹ và anh trai. Không còn những thứ đó, cô cảm thấy mình dường như chẳng có bất kỳ thứ gì. Cô xa lánh tất cả mọi người trong cô nhi viện, chỉ trừ có một người, đó là Kỳ Kỳ, một cô bé từ nhỏ đã lớn lên trong cô nhi viện, bằng tuổi với cô.

Cô kết bạn với Kỳ Kỳ qua một lần đi tắm, cô bất ngờ phát hiện trên chỗ ngực trái hai người đều có một mụn ruồi đen y hệt nhau, tình bạn giữa các bé gái thường đến nhanh mà chẳng cần bất cứ một lý do nào.

Tiêu Sênh mãi không thích ứng được với cuộc sống trong cô nhi viện, cho nên lần nào cô cũng kể với Kỳ Kỳ về cuộc sống trước kia của mình, còn Kỳ Kỳ luôn đặt nhiều hy vọng và mong ước về những gì trong quá khứ của Sênh. Cuối cùng, vào một buổi chiều nọ, hai đứa đã đưa ra một quyết định vô cùng táo bạo, chúng quyết định trốn khỏi cô nhi viện, để đi tìm ngôi nhà trước kia của Tiêu Sênh.

Trước ngày hôm đó mấy ngày tuyết đã bắt đầu rơi. Hôm nay là ngày nắng đầu tiên sau khi có tuyết, hai bé gái tay trong tay đi bên lề đường, vui vẻ, thong dong, không một chút sợ hãi.

Tiêu Sênh không hề biết mình mắc bệnh tim, nhưng không ngờ hôm đó cô bỗng nổi cơn đau tim, đau đến mức cô ngồi sxụp xuống ôm lấy ngực. Lúc đó, Kỳ Kỳ sợ hãi lắm, định đi tìm người cứu Sênh, nhưng nào ngờ vừa đi đến giữa lòng đường thì một chiếc xe lao vụt tới, giây phút đó không biết nguồn sức mạnh đến từ đâu giúp Tiêu Sênh lao người qua đẩy Kỳ Kỳ sang dìa lề đường bên kia. Và người nằm trong vũng máu lúc ấy chính là Tiêu Sênh.

Kỳ Kỳ chẳng qua chỉ là một cô bé tám tuổi, sau khi xảy ra sự việc đó cô bé hoàn toàn không biết phải làm sao, chỉ biết thần người nhìn một người phụ nữ ăn mặc gọn gàng sang trọng từ trong xe lao ra, rồi người đó vội vã bế Tiêu Sênh đặt ngồi vào hàng ghế sau, sau đóo lại lái xe phóng đi.

Người phụ nữ đó chính là bà Tư Thiều thời trẻ.

Đến khi cô bé kịp phản ứng trở lại, thì trên đường chỉ còn lại những vết máu đỏ thâm do trận va xe của Tiêu Sênh để lại và một chiếc túi cặp sách còn mới tinh nguyên nằm trong đám vết máu đó. Cô bé chớp chớp mắt, trườn người qua, bất chấp máu dính lên quần áo, cô ôm thật chặt chiếc túi cặp sách vào lòng, rồi từ đó nụ cười hoàn toàn biến mất trên khuôn mặt cô. Kỳ Kỳ được cô nhi viện đón trở về, và cũng từ sự cố đó cô hoàn toàn mất đi nhận thức và tinh thần. Mọi người bắt đầu gọi cô là con ngốc.

Sau khi Viện viện trưởng cô nhi viện qua đời, chẳng ai còn biết cô bé Kỳ Kỳ là ai.

Cũng đã có người nhà Tiêu Sênh quay lại tìm kiếm, nhưng chỉ biết Kỳ Kỳ có những đặc điểm phù hợp với Tiêu Sênh, bèn đưa cô bé đi. Tất cả đều chỉ là vô tình, thật không ngờ Kỳ Kỳ vẫn nhớ Tiêu Sênh, bất ngờ hơn nữa, sau bao nhiêu năm xa cách như vậy, cô vẫn có thể gặp lại Tiêu Sênh.

Sự cố xảy ra không lâu, nhưng sau khi nhớ lại tất cả, Tư Ngôn vẫn cảm thấy đau đớn khôn xiết. Trái tim kia phải khó khăn lắm mới trị được khỏi, giờ đây vẫn đau đến mức khiến cô không thở nổi.

Cho đến khi ngồi trên chiếc ghế chờ bên ngoài phòng phẫu thuật của bệnh viện, Tư Ngôn vẫn trong trạng thái đờ đẫn. Cô thực sự không thể chấp nhận một hiện thực như vậy, cô là Tiêu Sênh, vậy, cô chính là… của Kỳ Dục. Tư Ngôn bịt chặt hai tai, hai mắt nhắm nghiền, cô không dám nghĩ nữa, thật sự không dám nghĩ nữa.

Ba con chữ “đang phẫu thuật” cứ sáng lên mãi, Tư Ngôn cảm giác trái tim mình trĩu nặng như muốn rơi xuống vực sâu thăm thẳm, không nơi nào có thể giúp cô trú ngụ, chỗ nàão cũng trống trải, hoang vắng, chỉ còn lại một mình cô.

Khi Kỳ Dục tới, anh chỉ thấy một Tư Ngôn tiều tụy đang ngồi trên ghế chờ, trên ngực dính đầy máu, tất cả các giây dây thần kinh đều trở nên căng cứng, bỗng thấy hai chân nặng trĩu không cất bước lên nổi. Anh chầm chậm bước đến trước mắt Tư Ngôn, rồi từ từ ngồi xuống nhìn cô: “Tư Ngôn…”.

Tư Ngôn có cảm giác một bóng đen lớn đang bủa vây lấy cô, cô tê dại ngẩng đầu nhìn chằm chằm Kỳ Dục một lúc, rồi cô đứng dậy, môi cắn chặt, gắng gượng nở một nụ cười, nhưng cô đã thất bại: “Em xin lỗi…”. Ba chữ đó vừa được thốt ra, thì mọi thứ trước mắt cô như tối sầm, cô mất đi ý thức rồi ngã sụp vào lòng Kỳ Dục.

Kỳ Dục ôm chặt lấy cô, cúi nhìn những vết máu đã khô trên ngực áo cô, hai môi anh mím chặt, anh gọi y tá giúp chuẩn bị cho Tư Ngôn một phòng bệnh. Ca phẫu thuật tiến hành rất lâu, suốt năm tiếng đồng hồ, nhưng vẫn chưa có được một thông tin tốt đẹp. Nghe bác sĩ nói một tràng dài mà Kỳ Dục chỉ có thể nghe rõ vài chữ:, “Vùng ngực bị tổn thương nghiêm trọng… người thực vật…”.

Kỳ Dục không biết phải đối mặt thế nào khi Tiêu Sênh được đẩy ra từ phòng phẫu thuật. Anh biết không thể trách được Tư Ngôn, nên anh tự trách bản thân mình, trách mình mới tìm lại cô ấybé không lâu mà bây giờ đã để cô bé bước một chân qua cánh cửa địa ngục. Nếu như anh không đi tìm cô bé, có phải Sênh vẫn sống tốt trong cô nhi viện hay không, chí ít thì cả đời cô bé cũng không phải nằm trên giường bệnh mà không bao giờ mở mắt ra được nữa.

Tiêu Sênh được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt, cô vẫn cần quan sát một thời gian, nếu tình hình ổn định mới được chuyển đến phòng chăm sóc bình thường. Kỳ Dục cứ ngồi thừ trên chiếc ghế chờ ngoài phòng bệnh, nhìn chằm chằm cơ thể cô gái đang cắm đầy ống truyền nằm trên giường bệnh, tóc cô đã bị cạo hết, khắp người băng bó không biết bao lớp bông gạc, tự đáy lòng mình Kỳ Dục thấy chua chát đau xót vô cùng.

Khi Tư Ngôn tỉnh dậy đã là buổi sáng hôm sau. Vừa tỉnh lại, cô đã thấy một bàn tay thô ráp ấm áp đang nắm chặt tay mình. Cô định rút tay ra nhưng lại nghe thấy giọng nói quen thuộc mà ấm áp: “Tư Ngôn, con cháu tỉnh rồi à?”. Đó là giọng nói của Tư Niên.

Đôi mắt Tư Ngôn từ từ mở ra, nhìn khuôn mặt Tư Niên với đầy sự quan tâm, yêu thương dành cho mình, bất giác cô lại rưng rưng nước mắt: “Ông ơi…”.

Tư Niên đứng dậy, cúi xuống ôm lấy cô âu yếm an ủi: “Thôi nào, đừng khóc, không sao nữa rồi.”.

Nước mắt Tư Ngôn lặng lẽ rơi, đến lúc làm ướt hết cả vạt áo của Tư Niên mới chịu rời ra, giọng nấc nghẹn hỏi: “Tại sao lại không nói cho con biết?”.

“Nói cái gì?”

“Tại sao không cho con biết, con không phải là con gái mẹ Tư Thiều?”

Tư Niên bỗng lo lắng, bất giác ông chau mày: “Con nhớ ra rồi sao?”.

Tư Ngôn quay đầu đi: “Nếu con không nhớ ra, thì mọi người định giấu con cả đời hay sao?”.

Tư Niên thấy thương xót, bao nhiêu năm nay, ông thực lòng coi Tư Ngôn như đứa cháu ngoại ruột của mình: “Chúng ta không phải cố ý muốn giấu con, Ngôn à, chúng ta chỉ muốn con có thể sống vui vẻ. Nếu con đã nhớ lại rồi, thì cũng đừng bắt mình phải suy nghĩ về những chuyện đó nữa, chúng ta cứ thuận theo lẽ tự nhiên, tất nhiên chúng ta cũng có chút ích kỷ, Tư Thiều không có con cái, hồi đó sau khi lái xe đâm phải con nó mới biết con mắc bệnh tim, liền đưa con ra nước ngoài điều trị. Rồi dần dần nó thấy thương yêu con, cũng coi con như là con đẻ của mình, vì thế mới không nói cho con biết sự thật.”.

Chapter
1 Chương 1: Mỗi giai đoạn của tình cảm đều có một khởi đầu tuyệt đẹp
2 Chương 2: Sự thỏa hiệp là khởi đầu cho cuộc sống của hai người
3 Chương 3: Nhớ nhung chính là mỗi giờ mỗi khắc đều muốn gặp anh
4 Chương 4: Khi ngón tay cô bay lượn trong mắt anh
5 Chương 5: Khi thích một người sẽ vô duyên vô cớ cười ngây ngô
6 Chương 6: Anh dường như đã quen với chút hờn dỗi đáng yêu của cô
7 Chương 7: Có khi, chỉ vì cái trước mắt không phải là việc tốt
8 Chương 8: Em cuối cùng có phải là cô ấy trong lòng tôi
9 Chương 9: Cách mạng vẫn chưa thành công, đồng chí phải tiếp tục nỗ lực
10 Chương 10: Trước đây không có em anh vẫn ổn đấy sao
11 Chương 11: Sênh của anh còn có thể tìm lại không
12 Chương 12: Cô muốn nhìn anh nhiều một chút sau đó sẽ không bao giờ quên
13 Chương 13: Từng bước từng bước đi vào trái tim đau khổ của anh
14 Chương 14: Được người khác dựa vào, cảm giác không tồi
15 Chương 15: Không nên thích thêm một người không yêu mình
16 Chương 16: Anh cả gan muốn có được dục vọng của cô
17 Chương 17: Giận bản thân đến là bạn cũng không được
18 Chương 18: Coi như không thừa nhận, số kiếp sẽ đến
19 Chương 19: Em muốn nhìn thấy dáng vẻ bình yên vô sự của anh
20 Chương 20: Chính vì thích anh nên mới lo lắng cho anh
21 Chương 21: Anh nhìn thấy hạnh phúc, chỉ vì động lòng
22 Chương 22: Sau khi thoả hiệp biến thành thói quen
23 Chương 23
24 Chương 24: Từ khi nào cô đã bước chân vào tim anh
25 Chương 25: Sau khi đạt được sẽ muốn được nhiều hơn
26 Chương 26: Đây có phải là giấc mơ của riêng cô
27 Chương 27: Thế giới anỳ, em chỉ yêu mình anh
28 Chương 28: Cho dù thế nào, cách xa anh tamột chút
29 Chương 29: Kỳ Dục của em là độc nhất vô nhị
30 Chương 30: Cô có thể cho rằng vô tư rộng lượng
31 Chương 31: Thứ không đạt được mới biết quý trọng
32 Chương 32: Con người cô cũng vong ơn bội nghĩa
33 Chương 33: Anh hối hận không luôn ở bên cô
34 Chương 34: Em nghĩ cái gì cũng thật đơn giản!
35 Chương 35: Rốt cuộc đang hục hặc chuyện gì
36 Chương 36: Chỉ đóng cùng em mới có thể chân thực được
37 Chương 37: Anh muốn bảo vệ cô dưới bàn tay của mình
38 Chương 38: Em có cần bất chấp sự phản đổi của anh
39 Chương 39: Em chỉ muốn đứng cùng anh
40 Chương 40: Em cố gắng đến gần trai tim anh
41 Chương 41: Sau khi uống say, có lẽ cô ấy đã làm chuyện ấy
42 Chương 42: Không thể níu kéo thứ không thuộc về mình
43 Chương 43: Điều cô càng quan tâm chính là trái tim anh
44 Chương 44: Nhưng cô không thể dễ dàng từ bỏ
45 Chương 45: Không tùy tiện nói lời chia tay
46 Chương 46: Điều đau lòng chính là những người đang sống
47 Chương 47: Mãi mãi không bao giờ hối tiếc
48 Chương 48
49 Chương 49: Tôi chính là em gái của Kỳ dục
50 Chương 50: Làm em gái của anh cả đời sao?
51 Chương 51: Anh nhớ như phát bệnh
52 Chương 52: Em đã chủ động" nộp mạng"
53 Chương 53: Muốn đón Noel cùng anh
54 Chương 54: Chúng ta từng gặp nhau ở đâu nhỉ?
55 Chương 55: Rốt cuộc ai mới là Tiêu Sênh
56 Chương 56: Cô sẽ một mình chịu đựng đau khổ
57 Chương 57: Tôi cũng nhìn thấy thứ như cô đã thấy
58 Chương 58: Khi nào mới quen việc không có anh bên cạnh
59 Chương 59: Sự thật tàn nhẫn vẫn được chôn kín trong tim
60 Chương 60: Cô không phải là em gái Kỳ Dục
61 Chương 61: Mọi người có hy vọng tôi hạnh phúc?
62 Chương 62: Em là món quà đẹp nhất (phần kết)
Chapter

Updated 62 Episodes

1
Chương 1: Mỗi giai đoạn của tình cảm đều có một khởi đầu tuyệt đẹp
2
Chương 2: Sự thỏa hiệp là khởi đầu cho cuộc sống của hai người
3
Chương 3: Nhớ nhung chính là mỗi giờ mỗi khắc đều muốn gặp anh
4
Chương 4: Khi ngón tay cô bay lượn trong mắt anh
5
Chương 5: Khi thích một người sẽ vô duyên vô cớ cười ngây ngô
6
Chương 6: Anh dường như đã quen với chút hờn dỗi đáng yêu của cô
7
Chương 7: Có khi, chỉ vì cái trước mắt không phải là việc tốt
8
Chương 8: Em cuối cùng có phải là cô ấy trong lòng tôi
9
Chương 9: Cách mạng vẫn chưa thành công, đồng chí phải tiếp tục nỗ lực
10
Chương 10: Trước đây không có em anh vẫn ổn đấy sao
11
Chương 11: Sênh của anh còn có thể tìm lại không
12
Chương 12: Cô muốn nhìn anh nhiều một chút sau đó sẽ không bao giờ quên
13
Chương 13: Từng bước từng bước đi vào trái tim đau khổ của anh
14
Chương 14: Được người khác dựa vào, cảm giác không tồi
15
Chương 15: Không nên thích thêm một người không yêu mình
16
Chương 16: Anh cả gan muốn có được dục vọng của cô
17
Chương 17: Giận bản thân đến là bạn cũng không được
18
Chương 18: Coi như không thừa nhận, số kiếp sẽ đến
19
Chương 19: Em muốn nhìn thấy dáng vẻ bình yên vô sự của anh
20
Chương 20: Chính vì thích anh nên mới lo lắng cho anh
21
Chương 21: Anh nhìn thấy hạnh phúc, chỉ vì động lòng
22
Chương 22: Sau khi thoả hiệp biến thành thói quen
23
Chương 23
24
Chương 24: Từ khi nào cô đã bước chân vào tim anh
25
Chương 25: Sau khi đạt được sẽ muốn được nhiều hơn
26
Chương 26: Đây có phải là giấc mơ của riêng cô
27
Chương 27: Thế giới anỳ, em chỉ yêu mình anh
28
Chương 28: Cho dù thế nào, cách xa anh tamột chút
29
Chương 29: Kỳ Dục của em là độc nhất vô nhị
30
Chương 30: Cô có thể cho rằng vô tư rộng lượng
31
Chương 31: Thứ không đạt được mới biết quý trọng
32
Chương 32: Con người cô cũng vong ơn bội nghĩa
33
Chương 33: Anh hối hận không luôn ở bên cô
34
Chương 34: Em nghĩ cái gì cũng thật đơn giản!
35
Chương 35: Rốt cuộc đang hục hặc chuyện gì
36
Chương 36: Chỉ đóng cùng em mới có thể chân thực được
37
Chương 37: Anh muốn bảo vệ cô dưới bàn tay của mình
38
Cng 38: Em có cần bất chấp sự phản đổi của anh
39
Chương 39: Em chỉ muốn đứng cùng anh
40
Chương 40: Em cố gắng đến gần trai tim anh
41
Chương 41: Sau khi uống say, có lẽ cô ấy đã làm chuyện ấy
42
Chương 42: Không thể níu kéo thứ không thuộc về mình
43
Chương 43: Điều cô càng quan tâm chính là trái tim anh
44
Chương 44: Nhưng cô không thể dễ dàng từ bỏ
45
Chương 45: Không tùy tiện nói lời chia tay
46
Chương 46: Điều đau lòng chính là những người đang sống
47
Chương 47: Mãi mãi không bao giờ hối tiếc
48
Chương 48
49
Chương 49: Tôi chính là em gái của Kỳ dục
50
Chương 50: Làm em gái của anh cả đời sao?
51
Chương 51: Anh nhớ như phát bệnh
52
Chương 52: Em đã chủ động" nộp mạng"
53
Chương 53: Muốn đón Noel cùng anh
54
Chương 54: Chúng ta từng gặp nhau ở đâu nhỉ?
55
Chương 55: Rốt cuộc ai mới là Tiêu Sênh
56
Chương 56: Cô sẽ một mình chịu đựng đau khổ
57
Chương 57: Tôi cũng nhìn thấy thứ như cô đã thấy
58
Chương 58: Khi nào mới quen việc không có anh bên cạnh
59
Chương 59: Sự thật tàn nhẫn vẫn được chôn kín trong tim
60
Chương 60: Cô không phải là em gái Kỳ Dục
61
Chương 61: Mọi người có hy vọng tôi hạnh phúc?
62
Chương 62: Em là món quà đẹp nhất (phần kết)