Chương 113: Chị Ở Phía Trước Em

* * * * * * *
Nơi ở của Cát Vi Nùng và Lâm Khả Ny rất đơn điệu, đó là khu chung cư thông thường mà đa số mọi người ở.
Trước khi lên lầu, còn phải đi xuyên qua phố đi bộ, xe đẩy ăn vặt lấp đầy hai bên đường.
Xe không lái vào được, hai người bèn xuống xe từ đầu phố.
Đến khi đi đến cuối phố, trên tay Mục Tuyết Y đã rủng rỉnh, nào là bánh kếp trứng, nào là sơn tra cầu tuyết, xúc xích chiên thì là, xiên nướng hạt vừng, thịt kho cuộn, miến gạo cay.
Lâm Khả Ny đón họ ở dưới lầu, vừa thấy Mục Tuyết Y, con mắt kinh ngạc trợn to.
"Sao cô mua nhiều đồ vậy?" Thấy Mục Tuyết Y chống gậy, nàng ấy vội vàng giúp nàng xách túi: "Chu tổng đâu? Cô ấy không xách giúp cô à?"
Vừa dứt lời, đã thấy Chu Chẩm Nguyệt lạnh mặt đi tới.
Hai tay cô, chính xác hơn là mỗi kẽ ngón tay nhét đầy túi nilon, không có chỗ nào trống cả.
Bún gạo Tần Trấn, đùi gà hấp muối, vịt quay thảo mộc, bánh bột chiên, cổ vịt tê cay, món hầm sa tế, gà cốt lết sốt tương, que ruột vịt xiên, móng heo tẩm xì dầu, cơm nắm đủ các loại hạt...
Lâm Khả Ny nhìn thôi cũng than thở: "Tôi ở đây lâu như vậy, cũng không biết nơi này có nhiều đồ ăn vặt đến thế."
Mục Tuyết Y cười ha hả nói: "Lâu rồi không ăn mấy món đường phố nên thấy cái gì cũng muốn mua.

Không sao đâu, lát nữa chơi mạt chược từ từ ăn, ăn không hết thì chúng ta chơi thâu đêm, vừa chơi vừa ăn.

Dù gì ngày mai cũng là cuối tuần."
Chu Chẩm Nguyệt khẽ thở dài.
Ba người tiến vào cửa chính, chuẩn bị lên lầu.
Đúng lúc tan tầm, mẹ đẩy xe điện đưa bé về nhà vào thang máy, người lớn tuổi dắt chó đi dạo cũng vào thang máy.

Kích thước thang máy trung bình, ép Chu Chẩm Nguyệt và Mục Tuyết Y vào góc tối.
Mục Tuyết Y nhìn thấy xe điện muốn lùi xuống, thế nhưng chiếc xe kia trực tiếp chắn ngang nàng, ép nàng vào một góc, căn bản không thể động đậy.
Con chó mà người lớn tuổi dắt tò mò vây quanh, mũi hửi hửi ống quần Mục Tuyết Y, hiển nhiên là cảm thấy thích thú với túi thức ăn nào đó trong tay nàng.
Bản thân Mục Tuyết Y không sợ chó, thế nhưng loại chó này là Berger.
Berger...

Nó liếm chân nàng, nàng cả kinh, theo bản năng thốt lên một tiếng, liên tiếp lùi về sau.

Truyện Mạt Thế
Nhưng thang máy nhỏ như thế, cơ bản không có chỗ nào để lùi.

Mới lùi lại hai bước, đã va vào bả vai Chu Chẩm Nguyệt.
Chu Chẩm Nguyệt lập tức nghiêng người sang, che ở giữa Mục Tuyết Y và con chó.
Cô cúi đầu, nhìn chằm chằm vào nó, vô cùng hòa nhã suỵt suỵt hai tiếng.
Nó rất thông minh, lập tức ngồi xuống, vẫy đuôi thè lưỡi.
Mục Tuyết Y sợ hãi lướt qua bả vai Chu Chẩm Nguyệt liếc nhìn nó, thở ra một hơi.
Ánh mắt ngay lập tức lại rơi vào bóng lưng đang che ở trước người nàng.
Viền mắt dâng lên chua xót.
Nàng vội vã nhìn xuống mặt đất, cố nén nước mắt.
Thang máy mở cửa, xe điện chắn ngang lối vào và cụ ông đều lần lượt ra ngoài.
Lúc đi, cụ ông dắt chó bày tỏ áy náy với Mục Tuyết Y, Mục Tuyết Y gượng cười nói không sao.
Đã đến nhà Cát Vi Nùng và Lâm Khả Ny, bọn họ vào cửa đổi dép, trông thấy Cát Vi Nùng đang nấu lẩu canh ở phòng bếp.
Cát Vi Nùng cầm cái sạn ló đầu bước ra, chào hỏi: "Tới rồi sao? Mau ngồi đi."
Lâm Khả Ny dẫn khách đến sofa ngồi xuống, rất nhiệt tình lấy ly thủy tinh sạch sẽ rót nước giải khát đã ướp lạnh cho hai người.
Mục Tuyết Y nhấp vài ngụm, đột nhiên đứng lên, đi tới trước mặt Lâm Khả Ny thủ thỉ với nàng ấy vài câu, sau đó đi đến ban công phía trong.
Sau khi vào phòng liền đóng cửa lại.
Chu Chẩm Nguyệt thấy nàng đột ngột rời đi, hỏi Lâm Khả Ny: "Em ấy sao vậy?"
Lâm Khả Ny cười nói: "Không có chuyện gì, cô ấy nói ban nãy bị chó dọa sợ, muốn được một mình để bình tĩnh lại.

Chu tổng cô ngồi đi, phỏng chừng lát nữa cô ấy sẽ ra thôi."
Nghe Lâm Khả Ny nói thế, Chu Chẩm Nguyệt luôn cảm giác có chỗ nào đó không đúng lắm, nhưng cũng không biết là chỗ nào.
Cô ngồi yên một lúc, làm thế nào cũng không an tâm được.
Đang muốn đứng dậy đi xem nàng, Lâm Khả Ny vội ngăn cản cô: "Chu tổng, nên cho Tuyết Y không gian riêng tư, kiên nhẫn chờ một tí."
Chu Chẩm Nguyệt nhíu mày lại: "Hai người có chuyện gạt tôi đúng không?"
Lâm Khả Ny: "Gạt cô chuyện gì chứ, là cô quá nhạy cảm thôi."
Cát Vi Nùng nghe thấy âm thanh, đi ra khỏi phòng bếp, tò mò hỏi: "Sao thế?"
Lâm Khả Ny ra hiệu với nàng, liếc nhìn cửa phòng đóng chặt.
Vẻ mặt Cát Vi Nùng đông cứng, đứng phắt dậy chặn ở trước cửa, nhìn thẳng Chu Chẩm Nguyệt nói: "Cô không thể vào."
...!Quá bất thường.
Nếu như Lâm Khả Ny và Cát Vi Nùng không cản cô, có lẽ Chu Chẩm Nguyệt sẽ không muốn vào.

Nhưng phản ứng của cả hai thật sự quá mức kỳ lạ.
Ánh mắt cô ngưng tụ thành băng, áp sát một bước về phía trước.
"Tránh ra."
Cát Vi Nùng vô cùng kiên định từ chối: "Cô không thể vào."
Lâm Khả Ny bèn khuyên nhủ: "Chu tổng, cô nghe tôi nói, chờ một lát là được..."
Chu Chẩm Nguyệt lạnh lùng lặp lại: "Tránh ra."
Dáng vẻ Cát Vi Nùng sống chết không chịu mở cửa.

Ngược lại, nắm đấm mơ hồ siết chặt, như thể chuẩn bị dùng tứ chi ngăn cản người xông đến.
Bầu không khí trong phòng khách nhỏ đột nhiên trở nên nghiêm nghị, căng như dây đàn, chạm vào là nổ ngay.
Cục diện dần mất khống chế.
Cánh cửa sau lưng Cát Vi Nùng đang đóng chặt bỗng vang lên tiếng "Cùm cụp".
Mục Tuyết Y mở cửa, cười nhạt nhìn bọn họ, sắc mặt rất bình tĩnh, dường như cái gì cũng chưa phát sinh.
"Mọi người đang ồn ào gì thế?"
Ba người đều quay đầu lại nhìn nàng.
Vẻ mặt Cát Vi Nùng và Lâm Khả Ny tràn ngập lo lắng.
"Được rồi, đừng ầm ĩ nữa, không có chuyện gì hết."

Mục Tuyết Y đi ra, lắc đầu với Cát Vi Nùng và Lâm Khả Ny: "Đừng lo lắng."
Tiếp đó nàng kéo tay Chu Chẩm Nguyệt, nhỏ giọng thì thầm với cô: "Đến đây, A Nguyệt, tụi mình vào trong."
Nhìn hai người sóng vai bước vào phòng, Cát Vi Nùng và Lâm Khả Ny hai mặt nhìn nhau.
Trái tim Cát Vi Nùng còn đang treo lơ lửng: "...!Ổn chứ?"
Lâm Khả Ny vỗ vỗ vai nàng: "Tuyết Y có thể xử lý tốt, cứ tin cô ấy."
Trong phòng tối thui không bật đèn.
Trên ban công trải thảm mềm mại, trên thảm còn có mấy cái đệm hương bồ.
Cửa sổ mở toang.
Gió đêm hiu hiu, phả vào tóc mai cạnh gò má, dường như có thể khiến tâm trạng của người ta dần dà lạnh bớt.
Mục Tuyết Y kéo Chu Chẩm Nguyệt ngồi xuống.

Ngồi xuống rồi vẫn nắm tay cô.
"Không có chuyện gì, em chỉ bị chó dọa thôi." Nàng niết gan bàn tay của Chu Chẩm Nguyệt, điềm tĩnh nhìn cô: "Sợ chị lo lắng nên em muốn tự mình điều tiết cảm xúc."
Chu Chẩm Nguyệt trầm mặc chốc lát, nói: "Xem phản ứng của họ, đâu chỉ có mỗi việc sợ chó."
Mục Tuyết Y nghiêng người về phía trước, tựa ở đầu vai Chu Chẩm Nguyệt, cười cho cô xem: "Phản ứng của họ hơi quá khích, là do em không nói rõ với Khả Ny, khiến hiểu lầm xảy ra giữa đôi bên.

Là lỗi của em, em xin lỗi, đừng giận nhé."
Trông thấy Mục Tuyết Y cười lấy lòng, Chu Chẩm Nguyệt đành thở dài.
Một lát sau, cô lại hỏi: "Nhưng tôi nhớ em đâu có sợ chó?"
"Em không sợ chó, em chỉ sợ giống chó Berger."
Mục Tuyết Y ngước mắt, nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ, liếm môi dưới.
"Được rồi, em biết chị nhất định sẽ hỏi tại sao chỉ sợ mỗi giống Berger.

Em sẽ kể thẳng với chị."
Chu Chẩm Nguyệt: "...!Ừ."
Màn đêm phản chiếu trong đồng tử của nàng, chất chứa ánh sáng sặc sỡ, cùng sự ảm đạm sâu thẳm khó nắm bắt.
"Khi em còn nhỏ...!cỡ tầm tám tuổi, Mục Quốc Thừa ra nước ngoài công tác chừng nửa năm hơn.

Trước khi đi, vì động viên Mục Như Tình, ông ta đã đưa cho Mục Như Tình một con Berger làm quà tặng."
"Một ngày nọ đang chơi ở trong sân, Mục Như Tình cố ý tháo dây xích của con Berger kia, sai khiến nó cắn em.

Em sợ hãi chạy quanh sân hai vòng, rốt cuộc chạy không nổi nữa.

Con chó đó đuổi kịp cắn vào bắp chân em.

Sau đó em phải đi bệnh viện khâu gần bốn mươi mũi kim."
Đối với quá trình thảm thiết khốc liệt ấy, nàng chỉ hời hợt kể qua.
"Một khoảng thời gian sau vết thương lành lặn, nhưng vết sẹo vẫn còn trên cơ thể.

Mục Như Tình sợ người ta bàn tán, bèn thô bạo đè em lại, bắt em đến bệnh viện liên tục nửa năm để làm giải phẫu xóa sẹo bằng tia laser.

Xóa sẹo bằng tia laser, cơ bản là phá hủy phần da sứt sẹo, đốt cháy nó, để da mới mọc ra.

Lúc làm giải phẫu, em có thể ngửi thấy rõ ràng mùi da thịt của mình đang bị cháy khét."
"Phương pháp khá hiệu quả, nửa năm trôi qua, vết sẹo bị xóa không còn một mống, hầu như không để lại bất kỳ dấu vết nào."
Nghe đến đó, Chu Chẩm Nguyệt nhăn mày, hai tay nắm chặt thành quyền.
Mục Tuyết Y cười khẽ: "Em thử nói với Mục Quốc Thừa, nói rằng chị gái thả chó cắn mình.

Nhưng ông ta lại nói, trên người em ngay cả vết sẹo to bằng móng tay còn chẳng thấy, làm sao mà bị chó cắn cho được?"
"Vào lúc ấy em vô cùng tự trách.

Em luôn luôn nghĩ, nếu như hôm đó em phản kháng không đi làm giải phẫu xóa sẹo, giữ vết sẹo lại, thì khi ông ta nhìn thấy, liệu có đòi lại công lý giùm em hay không?"
"Nhưng mà sau đó, Mục Như Tình nói cho em: Là Mục Quốc Thừa tặng con Berger kia cho cô ta, còn dặn cô ta."
"Ông ta dặn..."
" Đừng - chơi - đến - chết - người. "
Ý cười bên môi Mục Tuyết Y chậm rãi biến mất.
"Từ khi ấy em đã hiểu.

Không phải ba em không có cơ hội bảo vệ công lý cho em.

Mà là...!trong lòng của ông ta, xưa nay chưa từng có hai chữ công lý."
Nàng chậm rãi giương mắt nhìn về phía Chu Chẩm Nguyệt, khóe mắt có chút ươn ướt.
"Chị thấy đó, kẻ không bị đạo đức và pháp luật ràng buộc đáng sợ biết bao.

Ở trong mắt bọn họ, mạng người còn thấp hèn hơn mạng một con chó.

Bọn họ tự cho mình là kẻ bề trên, đứng bên ngoài tất cả quy tắc, hại người, làm chuyện sai trái, thậm chí còn không ý thức được bản thân làm sai."
"Ở trong mắt bọn họ, chỉ có một chân lý.

Đó là ——"
"Thỏa mãn dục vọng của bản thân, khiến bản thân hài lòng."
"Tuyết Y." Chu Chẩm Nguyệt bắt lấy tay nàng, dùng sức nắm chặt: "Đừng nói nữa."
Mục Tuyết Y nở nụ cười: "Không sao, A Nguyệt.

Chị cho rằng em khổ sở bởi mấy thứ này sao?...!Lúc trước nghĩ tới những chuyện này, có lẽ em sẽ cảm thấy cực kỳ thống khổ.

Bây giờ đã sớm giác ngộ."
"...!Đau khổ vì lỗi lầm của người khác." Nàng bật ra một tiếng cười khinh miệt: "Không cần thiết phải thế."
Chu Chẩm Nguyệt: "..."
Cô không biết nên nói cái gì, chỉ có thể giữ tay đối phương thật chặt.
"Vừa rồi tâm tình của em mất khống chế, không phải là do nhớ tới những chuyện cũ kia."
Mục Tuyết Y dựa vào lòng Chu Chẩm Nguyệt, vòng lấy eo cô, gối lên xương quai xanh của cô.
"Bị chó làm giật mình, nhớ về một vài ký ức không mấy vui vẻ, kỳ thực mấy điều này đều không sao cả.

Em đã dựa vào bản thân mình đi qua con đường dài ngoằng, em có thể tự thân đối mặt với tất cả những thứ này."
"Nhưng..." Thanh âm Mục Tuyết Y bỗng nhiên có chút nức nở: "Em..."
Chu Chẩm Nguyệt quàng lấy vai nàng, không ngừng vuốt ve bờ vai, dịu dàng nhẹ giọng hỏi: "Nếu đã không có chuyện gì, cớ sao em lại khóc?"
Mục Tuyết Y vùi mặt vào cần cổ Chu Chẩm Nguyệt, nghẹn ngào.
"Bởi vì...!em đã chuẩn bị sẵn sàng tự mình đối mặt..."
"Lại nhìn thấy chị...!che ở phía trước em."
* * *
Tác giả có lời muốn nói:
Tuyết Y đáng thương, thật sự đã rất kiên cường..

Chapter
1 Chương 1: Giai Đoạn Nhị Tiểu Thư Mỏng Manh Bé Nhỏ
2 Chương 2: A Nguyệt Em Thích Chị
3 Chương 3: Tôi Muốn Em Ấy Thuộc Về Riêng Mình
4 Chương 4: Giáo Viên Hay Chủ Tịch
5 Chương 5: Muốn A Nguyệt Thổi
6 Chương 6: Hợp Đồng Tình Yêu
7 Chương 7: Nhị Tiểu Thư Xảy Ra Chuyện
8 Chương 8: Người Đến Trước Và Kẻ Đến Sau
9 Chương 9: Hôn Một Cái Ôm Một Cái
10 Chương 10: Trượt Vào Khe Hở Giữa Ngực
11 Chương 11: Ngủ Ngon Tuyết Y
12 Chương 12: Trò Chuyện Một Lúc
13 Chương 13: Mục Tuyết Y Mất Liên Lạc
14 Chương 14: Ngu Ngốc
15 Chương 15: Ừm Em Thích Chúng Nó
16 Chương 16: Ảo Tưởng Về Danh Phận
17 Chương 17: Hiểu Sai
18 Chương 18: Một Lời Hứa Muộn Màng Vô Nghĩa
19 Chương 19: Có Lẽ Em Mãi Cũng Không Hiểu
20 Chương 20: Món Đó Có Ngon Không
21 Chương 21: Ngủ Chung Giường
22 Chương 22: Chỉ Có Một Chiếc Chăn
23 Chương 23: Vì Người Mà Sống
24 Chương 24: Không Liên Quan Tới Nợ Nần
25 Chương 25: Đi Nhặt Thử Xem
26 Chương 26: A Nguyệt Chị Có Ở Phía Sau Không
27 Chương 27: Sự Sỉ Nhục
28 Chương 28: Bí Mật Bị Phát Hiện
29 Chương 29: Đi Làm Vào Ngày Mai
30 Chương 30: Chị Cũng Không Phải Người Ngoài
31 Chương 31: Mua Cà Phê Cho Chu Tổng!
32 Chương 32: Trốn Nhà Đi
33 Chương 33: Hôn Nhẹ Một Cái Tăng Thêm Mười Năm
34 Chương 34: Theo Đuổi Tôi Thêm Một Lần Nữa Đi
35 Chương 35: Trình Độ 100 Điểm
36 Chương 36: Đừng Đi
37 Chương 37: Chị Gái!
38 Chương 38: Chỉ Nhìn Mỗi Em
39 Chương 39: Chỗ Dựa Vững Chắc
40 Chương 40: Em Ấy Xứng Đáng Với Mọi Thứ Tốt Đẹp
41 Chương 41: Cô Bảo Vệ Nàng Luôn Luôn Đúng Lúc
42 Chương 42: Mục Quốc Thừa
43 Chương 43: A Nguyệt Chị Có Tin Em Không
44 Chương 44: Ngồi Xe Lăn Suốt Đời
45 Chương 45: Sân Khấu Điên Cuồng Của Nhị Tiểu Thư
46 Chương 46: Đừng Khóc A Nguyệt
47 Chương 47: Bất Cứ Ai Làm Tổn Thương Chị Đều Đáng Chết
48 Chương 48: Tôi Rất Mong Đợi Ngày Đó
49 Chương 49: Máu Và Thịt Tất Cả Đều Đòi Lại
50 Chương 50: Tôi Là Lương Tri Cuối Cùng Của Em
51 Chương 51: Một Màn Kịch Hay
52 Chương 52: Khiêu Khích
53 Chương 53: A Nguyệt Muốn Em
54 Chương 54: Hơi Thở Đan Xen
55 Chương 55: Trò Chơi Bắt Đầu
56 Chương 56: Đặt Cược
57 Chương 57: Tôi Đoán Chị Điên Trước
58 Chương 58: Sống Không Bằng Chết
59 Chương 59: Tôi Thà Rằng Em Không Còn Yêu Tôi Nữa
60 Chương 60: A Nguyệt Xin Lỗi
61 Chương 61: Xin Hãy Cứu Lấy Em
62 Chương 62: Trên Tay Người Ấy Là Chiếc Nhẫn Ngọc Quen Thuộc
63 Chương 63: Đồng Hành Cùng Em Đi Qua Thế Gian Khổ Ải
64 Chương 64: Nụ Hôn Của A Nguyệt
65 Chương 65
66 Chương 66: Em Có Trăm Triệu Loại Tốt
67 Chương 67: Bão Tuyết
68 Chương 68: Tìm Thấy Tuyết Y Trước
69 Chương 69: Bị Kẹt Trong Bão Tuyết
70 Chương 70: Nếu Như
71 Chương 71: Hừ Không Biết Xấu Hổ
72 Chương 72: Tiên Nữ Ghé Thăm
73 Chương 73: Em Có Tôi Sớm Hơn Em Nghĩ
74 Chương 74: Thẹn Thùng
75 Chương 75
76 Chương 76: Chu Chẩm Nguyệt Thật Là Xấu Xa!
77 Chương 77: Đừng Chạm Vào Tôi
78 Chương 78: A Nguyệt Kiếp Sau Hãy Tránh Xa Em Ra
79 Chương 79: Đan Xen Tan Chảy Biến Mất
80 Chương 80: Thế Giới Của Hai Người Từ Đây Sẽ Không Bao Giờ Trùng Lặp Nữa
81 Chương 81: A Nguyệt Nhìn Này
82 Chương 82: Tôi Chỉ Cần Một Chút Thời Gian Để Đứng Dậy
83 Chương 83: Tiểu Mục Tổng Mới Được Bổ Nhiệm
84 Chương 84: Đối Mặt
85 Chương 85: Hợp Tác Bị Hủy
86 Chương 86: Còng Tay Vàng Ròng
87 Chương 87: Dạo Này Chu Tổng Khỏe Chứ
88 Chương 88: Tôi Muốn Dằn Vặt Em
89 Chương 89: Đêm Nay Đừng Về Nhà
90 Chương 90: Thương Phẩm Mới Treo Giá
91 Chương 91: Thêm Gấp Đôi Khoai Môn Viên!
92 Chương 92: Khắc Lên Em
93 Chương 93: Bất Động Bất Tử
94 Chương 94: Quyền Quyết Định Nằm Ở Chị
95 Chương 95: Em Có Ngoan Không
96 Chương 96: Thế Sự Có Bao Nhiêu Gian Nan Năm Tháng Vẫn Không Buông Tha
97 Chương 97: Năm Xưa
98 Chương 98: Ý Nghĩa Của Chiếc Nhẫn
99 Chương 99: Phản Đòn Trên Xích Đu
100 Chương 100: Chúng Ta Kết Hôn Nhé
101 Chương 101: Cô Ấy Là Vợ Tôi
102 Chương 102: Kỳ Thanh
103 Chương 103: Có Thể Giới Thiệu Cho Tôi Không
104 Chương 104: Bản Ghi Nhớ
105 Chương 105: Vẫn Luôn Hướng Về Nhau
106 Chương 106: Ghen
107 Chương 107: Nghe Nói Ga Trải Giường Của Cô Vô Cùng Thê Thảm
108 Chương 108: Mục Tuyết 1
109 Chương 109: Có Muốn Nếm Thử Tư Vị Sống Không Bằng Chết
110 Chương 110: Bây Giờ Không Sợ Nữa
111 Chương 111: Cả Người Toàn Mùi Khói Thuốc Còn Muốn Hôn Tôi
112 Chương 112: Chơi Mạt Chược Nào
113 Chương 113: Chị Ở Phía Trước Em
114 Chương 114: Tuyết Y Chúng Ta Quay Lại Đi
115 Chương 115: Người Của Hai Thế Giới
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124: Ngoại truyện 1: Sau khi kết hôn
125 Chương 125: Ngoại truyện 2: Sau khi kết hôn
126 Chương 126: Ngoại truyện 3: Nhổ răng khôn
127 123: Hoàn
128 122: Một Năm Bị Bỏ Lỡ
129 121: Bí Mật
Chapter

Updated 129 Episodes

1
Chương 1: Giai Đoạn Nhị Tiểu Thư Mỏng Manh Bé Nhỏ
2
Chương 2: A Nguyệt Em Thích Chị
3
Chương 3: Tôi Muốn Em Ấy Thuộc Về Riêng Mình
4
Chương 4: Giáo Viên Hay Chủ Tịch
5
Chương 5: Muốn A Nguyệt Thổi
6
Chương 6: Hợp Đồng Tình Yêu
7
Chương 7: Nhị Tiểu Thư Xảy Ra Chuyện
8
Chương 8: Người Đến Trước Và Kẻ Đến Sau
9
Chương 9: Hôn Một Cái Ôm Một Cái
10
Chương 10: Trượt Vào Khe Hở Giữa Ngực
11
Chương 11: Ngủ Ngon Tuyết Y
12
Chương 12: Trò Chuyện Một Lúc
13
Chương 13: Mục Tuyết Y Mất Liên Lạc
14
Chương 14: Ngu Ngốc
15
Chương 15: Ừm Em Thích Chúng Nó
16
Chương 16: Ảo Tưởng Về Danh Phận
17
Chương 17: Hiểu Sai
18
Chương 18: Một Lời Hứa Muộn Màng Vô Nghĩa
19
Chương 19: Có Lẽ Em Mãi Cũng Không Hiểu
20
Chương 20: Món Đó Có Ngon Không
21
Chương 21: Ngủ Chung Giường
22
Chương 22: Chỉ Có Một Chiếc Chăn
23
Chương 23: Vì Người Mà Sống
24
Chương 24: Không Liên Quan Tới Nợ Nần
25
Chương 25: Đi Nhặt Thử Xem
26
Chương 26: A Nguyệt Chị Có Ở Phía Sau Không
27
Chương 27: Sự Sỉ Nhục
28
Chương 28: Bí Mật Bị Phát Hiện
29
Chương 29: Đi Làm Vào Ngày Mai
30
Chương 30: Chị Cũng Không Phải Người Ngoài
31
Chương 31: Mua Cà Phê Cho Chu Tổng!
32
Chương 32: Trốn Nhà Đi
33
Chương 33: Hôn Nhẹ Một Cái Tăng Thêm Mười Năm
34
Chương 34: Theo Đuổi Tôi Thêm Một Lần Nữa Đi
35
Chương 35: Trình Độ 100 Điểm
36
Chương 36: Đừng Đi
37
Chương 37: Chị Gái!
38
Chương 38: Chỉ Nhìn Mỗi Em
39
Chương 39: Chỗ Dựa Vững Chắc
40
Chương 40: Em Ấy Xứng Đáng Với Mọi Thứ Tốt Đẹp
41
Chương 41: Cô Bảo Vệ Nàng Luôn Luôn Đúng Lúc
42
Chương 42: Mục Quốc Thừa
43
Chương 43: A Nguyệt Chị Có Tin Em Không
44
Chương 44: Ngồi Xe Lăn Suốt Đời
45
Chương 45: Sân Khấu Điên Cuồng Của Nhị Tiểu Thư
46
Chương 46: Đừng Khóc A Nguyệt
47
Chương 47: Bất Cứ Ai Làm Tổn Thương Chị Đều Đáng Chết
48
Chương 48: Tôi Rất Mong Đợi Ngày Đó
49
Chương 49: Máu Và Thịt Tất Cả Đều Đòi Lại
50
Chương 50: Tôi Là Lương Tri Cuối Cùng Của Em
51
Chương 51: Một Màn Kịch Hay
52
Chương 52: Khiêu Khích
53
Chương 53: A Nguyệt Muốn Em
54
Chương 54: Hơi Thở Đan Xen
55
Chương 55: Trò Chơi Bắt Đầu
56
Chương 56: Đặt Cược
57
Chương 57: Tôi Đoán Chị Điên Trước
58
Chương 58: Sống Không Bằng Chết
59
Chương 59: Tôi Thà Rằng Em Không Còn Yêu Tôi Nữa
60
Chương 60: A Nguyệt Xin Lỗi
61
Chương 61: Xin Hãy Cứu Lấy Em
62
Chương 62: Trên Tay Người Ấy Là Chiếc Nhẫn Ngọc Quen Thuộc
63
Chương 63: Đồng Hành Cùng Em Đi Qua Thế Gian Khổ Ải
64
Chương 64: Nụ Hôn Của A Nguyệt
65
Chương 65
66
Chương 66: Em Có Trăm Triệu Loại Tốt
67
Chương 67: Bão Tuyết
68
Chương 68: Tìm Thấy Tuyết Y Trước
69
Chương 69: Bị Kẹt Trong Bão Tuyết
70
Chương 70: Nếu Như
71
Chương 71: Hừ Không Biết Xấu Hổ
72
Chương 72: Tiên Nữ Ghé Thăm
73
Chương 73: Em Có Tôi Sớm Hơn Em Nghĩ
74
Chương 74: Thẹn Thùng
75
Chương 75
76
Chương 76: Chu Chẩm Nguyệt Thật Là Xấu Xa!
77
Chương 77: Đừng Chạm Vào Tôi
78
Chương 78: A Nguyệt Kiếp Sau Hãy Tránh Xa Em Ra
79
Chương 79: Đan Xen Tan Chảy Biến Mất
80
Chương 80: Thế Giới Của Hai Người Từ Đây Sẽ Không Bao Giờ Trùng Lặp Nữa
81
Chương 81: A Nguyệt Nhìn Này
82
Chương 82: Tôi Chỉ Cần Một Chút Thời Gian Để Đứng Dậy
83
Chương 83: Tiểu Mục Tổng Mới Được Bổ Nhiệm
84
Chương 84: Đối Mặt
85
Chương 85: Hợp Tác Bị Hủy
86
Chương 86: Còng Tay Vàng Ròng
87
Chương 87: Dạo Này Chu Tổng Khỏe Chứ
88
Chương 88: Tôi Muốn Dằn Vặt Em
89
Chương 89: Đêm Nay Đừng Về Nhà
90
Chương 90: Thương Phẩm Mới Treo Giá
91
Chương 91: Thêm Gấp Đôi Khoai Môn Viên!
92
Chương 92: Khắc Lên Em
93
Chương 93: Bất Động Bất Tử
94
Chương 94: Quyền Quyết Định Nằm Ở Chị
95
Chương 95: Em Có Ngoan Không
96
Chương 96: Thế Sự Có Bao Nhiêu Gian Nan Năm Tháng Vẫn Không Buông Tha
97
Chương 97: Năm Xưa
98
Chương 98: Ý Nghĩa Của Chiếc Nhẫn
99
Chương 99: Phản Đòn Trên Xích Đu
100
Chương 100: Chúng Ta Kết Hôn Nhé
101
Chương 101: Cô Ấy Là Vợ Tôi
102
Chương 102: Kỳ Thanh
103
Chương 103: Có Thể Giới Thiệu Cho Tôi Không
104
Chương 104: Bản Ghi Nhớ
105
Chương 105: Vẫn Luôn Hướng Về Nhau
106
Chương 106: Ghen
107
Chương 107: Nghe Nói Ga Trải Giường Của Cô Vô Cùng Thê Thảm
108
Chương 108: Mục Tuyết 1
109
Chương 109: Có Muốn Nếm Thử Tư Vị Sống Không Bằng Chết
110
Chương 110: Bây Giờ Không Sợ Nữa
111
Chương 111: Cả Người Toàn Mùi Khói Thuốc Còn Muốn Hôn Tôi
112
Chương 112: Chơi Mạt Chược Nào
113
Chương 113: Chị Ở Phía Trước Em
114
Chương 114: Tuyết Y Chúng Ta Quay Lại Đi
115
Chương 115: Người Của Hai Thế Giới
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124: Ngoại truyện 1: Sau khi kết hôn
125
Chương 125: Ngoại truyện 2: Sau khi kết hôn
126
Chương 126: Ngoại truyện 3: Nhổ răng khôn
127
123: Hoàn
128
122: Một Năm Bị Bỏ Lỡ
129
121: Bí Mật