Chương 75

Ngày hôm sau trời vừa sáng, tuyết rơi ngoài cửa sổ dường như nhỏ hơn rất nhiều.
Nhà trọ đã chuẩn bị sẵn bữa sáng ở tầng dưới, gồm bánh bao, cháo và các món ăn kèm, khách trọ ăn vào không chỉ no bụng mà còn làm ấm cơ thể.
Mục Tuyết Y và Chu Chẩm Nguyệt ngồi ở bàn gỗ nhỏ bên trong góc, trên bàn có hai bát cháo và một đĩa bánh nhân thịt.
Ngoài cửa sổ tuyết vẫn đang rơi, trong nhà lại có lò sưởi sưởi ấm.

Một luồng sương trắng nồng đậm bay ra từ khung cửa sổ nhà bếp phía sau, tỏa ra một mùi thơm ngào ngạt, các khách trọ vừa ngửi đã biết, lại một lồng bánh bao hấp vừa được ra lò.
Mục Tuyết Y chọt chọt cánh tay cô: "Em muốn ăn bánh bao."
Chu Chẩm Nguyệt lập tức gọi nhân viên cho một cái bánh bao.
Mục Tuyết Y cầm cái bánh bao nóng hổi, há to miệng cắn xuống, hương vị đậm đà lan tỏa khắp mũi miệng, vừa thơm vừa mềm, càng nhai càng dẻo dai.

Dù cho không có nguyên liệu kèm thì nó vẫn ngon tuyệt vời.
Nàng cầm bánh bao bằng tay phải, bốn ngón giữ lấy cái bánh, ngón út quấn băng vải thẳng tắp dựng lên.
Nhìn qua có chút xinh đẹp.
Chu Chẩm Nguyệt nhìn chằm chằm ngón út của nàng.
Cô bắt chước dùng bốn ngón tay cầm lấy bánh bao thịt đưa đến bên mép, ngón út còn dựng thẳng.
Mục Tuyết Y nhìn thấy, trong miệng đang nhét bánh bao, vành tai chợt đỏ.
Nàng dùng mắt cá chân đá nhẹ vào bắp chân cô ở dưới bàn, cảnh cáo: "Không cho bắt chước em."
Chu Chẩm Nguyệt mím môi, nhàn nhạt nở nụ cười, ngón út chậm rãi nằm sấp xuống.
Một lát sau, cô ăn xong bánh bao, đưa tay bưng lên bát cháo sứ.
Lúc bưng nó, ngón út lại dựng thẳng.
Mục Tuyết Y như muốn ăn thịt người: "Chị lại bắt chước!"
Chu Chẩm Nguyệt mặt không biến sắc nhìn chằm chằm bát cháo: "Tôi không bắt chước em."
Mục Tuyết Y: "Vậy chị dựng ngón út làm gì?"
Chu Chẩm Nguyệt giơ ngón út, cầm cái thìa trong bát cháo, cong mắt nhìn Mục Tuyết Y: "Tôi chỉ đơn thuần muốn làm Lan Hoa Chỉ*, không được ư?"
*Lan Hoa Chỉ: Tạo dáng ngón tay thành hình hoa lan.
"Chị..."
Mục Tuyết Y đang muốn mở miệng, bỗng nhiên thấy Cát Vi Nùng từ trên lầu đi xuống.

Cát Vi Nùng cài nút áo cao đến không thể cao hơn, còn mặc thêm áo khoác, quấn thêm khăn quàng cổ.

Nhưng dù có như vậy, vẫn có thể nhìn thấy một vài dấu hôn như ẩn như hiện ở dưới hàm của nàng.
Có người bảo rằng tình yêu có thể làm cho con người ta tươi cười rạng rỡ.
Mục Tuyết Y rất tán thành.
Nếu không, tại sao hôm nay trông da dẻ khắp toàn thân của Cát Vi Nùng lại hồng hào mềm mại như vậy?
"Yo, A Nùng."
Mục Tuyết Y cố tình gọi nàng bằng giọng phương Bắc giống Lâm Khả Ny.
"Ngày đầu năm mới tốt lành, sao giờ này mới xuống?"
Cát Vi Nùng nhíu mày, không để ý đến Mục Tuyết Y, đi thẳng đến bệ cửa sổ lấy đồ ăn.
Mục Tuyết Y sững sờ.
Sau một lúc, nàng phẫn uất lắc đầu.
"Còn có phép tắc không? Cô ấy là trợ lý nhận tiền lương của em mà lại dám phớt lờ em.

Thật sự người hiền bị bắt nạt, ngựa hiền bị người ta cưỡi..."
Chu Chẩm Nguyệt không lên tiếng, chỉ cười híp mắt dựng ngón út uống sữa đậu nành trong ly.
Khi Cát Vi Nùng bưng đồ ăn xoay người lại, tình cờ bắt gặp ánh mắt thâm sâu của Chu Chẩm Nguyệt.
Cát Vi Nùng: "..."
Ý cười của Chu Chẩm Nguyệt càng sâu.
Cát Vi Nùng: "...!Cô cười cái gì?"
"Không cười gì cả."
Chu Chẩm Nguyệt nhấp một ngụm sữa đậu nành ngọt ngào, nhẹ nhàng đặt cái ly lại trên bàn.
Tư thế ưu nhã như vừa mới thưởng thức xong một tách trà Long Tỉnh Tây Hồ.
Cát Vi Nùng đổi đường, xoay người đi về phía Chu Chẩm Nguyệt.
Mục Tuyết Y thấy thái độ của Cát Vi Nùng khó chịu, lập tức lạnh mặt, ngồi thẳng lên, hơi nghiêng người sang phía Chu Chẩm Nguyệt, như thể muốn chặn nàng lại.
"Cô muốn làm gì?" Mục Tuyết Y nghiêm giọng hỏi.
Cát Vi Nùng nhìn Mục Tuyết Y, lại quay sang nhìn Chu Chẩm Nguyệt.
Lát sau, nàng lên tiếng: "Lần trước tôi thấy thân thủ của Chủ tịch Chu không tệ, hôm nào có cơ hội so hai chiêu được chứ?"
"A Nùng, lòng dạ hẹp hòi." Chu Chẩm Nguyệt mỉm cười lắc đầu: "Tôi chỉ nhìn cô cười một cái, cô đã muốn đánh tôi."
Cát Vi Nùng cau mày: "Không phải tôi muốn đánh cô, chỉ so chiêu mà thôi."
Chu Chẩm Nguyệt nhún vai: "Vậy có khác gì muốn đánh tôi đâu.

Thân thủ của tôi không xuất sắc như cô nghĩ, chỉ giỏi leo tường.

Ngoài ra còn biết đánh võ quân sự, xuất ngũ nhiều năm sớm đã quên sạch."
Cát Vi Nùng như đang đánh trên bông, không nói không rằng, tự chuốc nhục nhã.
Nàng không cam lòng, bèn nói: "Nhị tiểu thư đang ở bên cạnh, lẽ nào Chủ tịch Chu dễ dàng nhận thua như vậy?"
"Không thừa nhận không được."
Chu Chẩm Nguyệt ưu sầu thở dài.
"Đúng là tôi không bằng A Nùng...!Tôi nào có mạnh mẽ, cường tráng như A Nùng."
Mục Tuyết Y ngầm hiểu Chu Chẩm Nguyệt đang chọc ghẹo nàng chuyện đêm qua, cũng cười theo cô.
Sắc mặt Cát Vi Nùng lúc trắng lúc đỏ, nhìn hai người trước mặt, nhịn nửa ngày mới căm tức ném lại một câu: "Hai người đều một bụng ý nghĩ xấu!"
Thấy Cát Vi Nùng quay lưng bước đi, Mục Tuyết Y bật cười thành tiếng.
Chu Chẩm Nguyệt cầm đôi đũa gõ gõ vào đĩa Mục Tuyết Y: "Còn cười nữa, mau ăn, sắp nguội hết rồi."
"Ừm, ăn ăn ăn."
Mục Tuyết Y vội cúi đầu cắn một miếng bánh bao nóng hổi.
* * *
Ăn sáng xong, bên ngoài tuyết vẫn đang rơi, khá bất tiện cho việc đi lại, mọi người chỉ có thể trở về phòng của mình tiếp tục nghỉ ngơi.
Chu Chẩm Nguyệt hỏi mua chủ trọ một bộ bài poker, ngồi trên giường chơi bài giết thời gian cùng Mục Tuyết Y.
"Xem ra, Cát Vi Nùng đã tính là người của mình." Chu Chẩm Nguyệt thành thạo xáo bài và đảo bài: "Bước kế tiếp, em tính thế nào?"
Mục Tuyết Y tựa ở đầu giường, nheo mắt nhìn cảnh tuyết mờ ảo ngoài cửa sổ.
"Không gạt chị, em suy nghĩ rất nhiều kế hoạch đoạt quyền.

Cuối cùng không ngoài ý muốn biến cánh tay phải đắc lực của Mục Quốc Thừa thành của mình.

Nhưng dù sao...!Mục Quốc Thừa cũng là một thương nhân già đời, tuổi em lại trẻ, kế hoạch mà em nghĩ ra luôn cảm thấy quá nông cạn."

Nói tới đây, nàng khẽ thở dài.
"Kỳ thực...!em có một ý tưởng từ trước, cũng đã bày sẵn đường đi.

Chỉ là nó quá mạo hiểm, sau vụ việc lần trước, em biết mình không nên khiến chị lo lắng nữa, vì vậy em đã gác lại.

Em sẽ thử đi con đường bình thường, nếu như không được..."
Chu Chẩm Nguyệt đang xáo bài chợt dừng tay.
Mục Tuyết Y thu lại ánh mắt, nhìn bộ bài poker trên giường: "...!Đến lúc đó rồi nói."
Chu Chẩm Nguyệt trầm mặc chốc lát, hỏi: "Kế hoạch kia rất điên sao?"
Mục Tuyết Y: "Ừm, rất điên.

Là một con đường chết âm u mà người bình thường không tài nào nghĩ ra được, nhưng không thể không nói, đó là con đường tắt nhanh nhất và tốt nhất."
Chu Chẩm Nguyệt im lặng.
Mục Tuyết Y biết cô lo lắng, bèn nói: "A Nguyệt, chị yên tâm, nếu em không đến mức cùng đường, em sẽ không bao giờ đi con đường đó."
Chu Chẩm Nguyệt đặt bộ bài poker ở chính giữa hai người, nhẹ giọng nói: "Tôi cũng hy vọng, dù em có cùng đường, em cũng không lựa chọn đi nó."
Mục Tuyết Y mỉm cười: "Em hiểu ý chị.

Em sẽ cố gắng tìm một kế hoạch khác khiến chị bớt lo, nhưng em phải giữ lại mưu tính gốc.

Đây không phải cực đoan, đây là đường lui nhất định phải có."
Chu Chẩm Nguyệt cũng cười theo nàng.
"Tôi biết.

Em có suy nghĩ của em, khi gặp trở ngại, em cũng có cách riêng của mình.

Em cứ làm theo ý mình, tôi sẽ dốc vốn cho em."
Mục Tuyết Y nghe được hai chữ "dốc vốn", trong lòng dâng lên một trận ấm áp.
Nàng cúi đầu cười, chạm vào lá bài trên cùng.
Chu Chẩm Nguyệt sực nhớ: "Hôm qua tín hiệu trở lại bình thường, tôi và Tiểu Ngải bàn một chút việc.

Em còn nhớ lần trước bị Mục Như Tình bắt cóc không?"
Mục Tuyết Y: "Ừm, sao vậy?"
Chu Chẩm Nguyệt: "Lúc đó không chỉ có tôi tìm kiếm em mà còn có bọn lưu manh.

Tôi sợ sau này gặp họa nên luôn điều tra lai lịch những kẻ đó, nhưng thật kỳ lạ, điều tra lâu như vậy, cái gì cũng không tra được.

Em trêu vào ai à?"
Mục Tuyết Y cũng ngờ vực: "Em có thể chọc ai cơ chứ?"
"..." Chu Chẩm Nguyệt cầm lá bài, đầu ngón tay siết chặt: "Có dính líu tới loại thế lực này, đa phần đều không phải người tử tế.

Dù lúc đó bọn họ muốn cứu em, vậy cũng..."
Mục Tuyết Y: "Cái gì?"
Chu Chẩm Nguyệt dừng một chút, hỏi: "Em đã nghe qua một câu nói, gọi là Tái Ông thất mã, yên tri phi phúc* chưa?"
Mục Tuyết Y: "Ừm, từng nghe qua."
Chu Chẩm Nguyệt: "Trước nó còn có một câu Tái Ông đắc mã, yên tri phi họa, em biết chứ?"
Mục Tuyết Y dừng tay, ngước mắt: "Ý của chị là...?"
"Thứ không rõ nguồn gốc, tốt nhất đừng dây dưa." Chu Chẩm Nguyệt cầm lá bài để vào tay nàng, bản thân cũng lật lá bài cuối cùng lên: "Em vĩnh viễn không biết, thứ đó đến cùng là phúc hay là họa."
Nghe cô nói điều này, Mục Tuyết Y không khỏi nhớ đến tiểu Trang tổng tương lai của tập đoàn Tấn Vân mà nàng từng gặp trước đây.
Trang Vũ Nhu...
...!Chuyện này có quan hệ với Trang Vũ Nhu?
"Lá bốn." Giọng nói của Chu Chẩm Nguyệt làm đứt đoạn suy nghĩ của nàng.
Mục Tuyết Y nhìn đống bài lộn xộn còn chưa sắp xếp trong tay, thở dài, tiện tay bỏ xuống: "Không muốn chơi."
Mười ngón tay thon dài của Chu Chẩm Nguyệt khép lại, tạo thành hình quạt, cười khẽ: "Sao thế, bàn chuyện chính sự làm Nhị tiểu thư phiền muộn?"
Mục Tuyết Y hừ lạnh: "Ai kêu chị nhắc tới trước?"
"Được, là lỗi của tôi." Chu Chẩm Nguyệt gom đống bài trên giường lại cùng một chỗ: "Lỗi của tôi, em phạt tôi đi."
Mục Tuyết Y: "Chị muốn em phạt chị cái gì?"

Chu Chẩm Nguyệt: "Phạt gì cũng được, đều do em định đoạt."
Mục Tuyết Y trầm ngâm chốc lát.
"Ừm...!Vậy thì phạt chị..."
Nàng ngẫm nghĩ: "Vậy thì phạt chị, lập tức nối lại tình xưa."
Chu Chẩm Nguyệt cười lắc đầu: "Cái gì cũng được, riêng cái này không được."
Mục Tuyết Y nhăn nhó: "Tại sao chứ? Rõ ràng hai bên đều tình nguyện, hôn cũng hôn, ôm cũng ôm, lời đường mật muốn lấp đầy một cái sọt, chị còn cố chấp không buông.

Đến cùng là tại sao?"
Chu Chẩm Nguyệt: "Em cảm thấy dằn vặt lắm à?"
Mục Tuyết Y gật đầu: "Tất nhiên."
Chu Chẩm Nguyệt: "Vậy thì tốt."
Mục Tuyết Y: "?"
Sắc mặt Mục Tuyết Y phức tạp: "A Nguyệt, có phải chị...!có sở thích đặc biệt gì đó..."
Chu Chẩm Nguyệt thả bài poker lại trên bàn, bên môi ngậm lấy nụ cười nhạt nhòa.
"Khi em mới trở về tìm tôi, Tiểu Ngải có gửi cho tôi một bảng xếp hạng 100 tiểu thuyết đứng đầu.

Thể loại của nó hình như là..."
"Truy thê hoả táng tràng?"
"Tôi thấy người ta theo đuổi vợ, cũng phải theo đuổi đến tận trăm chương.

Em nghĩ xem, nếu tiến độ của em viết thành tiểu thuyết, liệu có đủ một trăm chương chưa?"
Mục Tuyết Y: "..."
Tiểu Ngải chết tiệt.
* * *
(*)Câu chuyện về Tái Ông:
Xưa có ông lão tên là Tái Ông sinh sống ở vùng biên giới phía Bắc Trung Hoa.

Ông rất giỏi việc nuôi ngựa.

Ngày kia ngựa của Tái Ông xổng chuồng chạy sang nước Hồ lân cận.

Hàng xóm láng giềng hay tin đã đến an ủi nhưng Tái Ông lại cười mà rằng: "Tôi tuy mất ngựa, nhưng đó có thể lại là điều tốt."
Vài tháng sau, con ngựa mất tích đột nhiên trở về cùng một con tuấn mã.

Thấy thế, hàng xóm đến chúc mừng, tuy nhiên Tái Ông cau mày nói: "Tôi được ngựa quý, sợ rằng đó chẳng phải là điềm lành."
Con trai ông thích cưỡi con ngựa quý, một hôm anh ta ngã ngựa gãy chân và trở thành tàn tật.

Hàng xóm đến khuyên nhủ ông đừng quá nghĩ ngợi, Tái Ông điềm nhiên: "Con trai tôi tuy gãy chân, nhưng đó chưa hẳn đã là điều không may." Khi đó hàng xóm nghĩ rằng ông lão quá đau buồn nên bị quẫn trí.
Một năm sau, nước Hồ láng giềng đưa quân sang xâm lược.

Tất cả thanh niên trai tráng đều phải tòng quân và hầu hết đều bị tử trận.

Con trai ông vì tàn tật nên được ở nhà và thoát chết.

Lúc này hàng xóm láng giềng mới thấy rằng những lời của Tái Ông quả thật rất thâm thúy..

Chapter
1 Chương 1: Giai Đoạn Nhị Tiểu Thư Mỏng Manh Bé Nhỏ
2 Chương 2: A Nguyệt Em Thích Chị
3 Chương 3: Tôi Muốn Em Ấy Thuộc Về Riêng Mình
4 Chương 4: Giáo Viên Hay Chủ Tịch
5 Chương 5: Muốn A Nguyệt Thổi
6 Chương 6: Hợp Đồng Tình Yêu
7 Chương 7: Nhị Tiểu Thư Xảy Ra Chuyện
8 Chương 8: Người Đến Trước Và Kẻ Đến Sau
9 Chương 9: Hôn Một Cái Ôm Một Cái
10 Chương 10: Trượt Vào Khe Hở Giữa Ngực
11 Chương 11: Ngủ Ngon Tuyết Y
12 Chương 12: Trò Chuyện Một Lúc
13 Chương 13: Mục Tuyết Y Mất Liên Lạc
14 Chương 14: Ngu Ngốc
15 Chương 15: Ừm Em Thích Chúng Nó
16 Chương 16: Ảo Tưởng Về Danh Phận
17 Chương 17: Hiểu Sai
18 Chương 18: Một Lời Hứa Muộn Màng Vô Nghĩa
19 Chương 19: Có Lẽ Em Mãi Cũng Không Hiểu
20 Chương 20: Món Đó Có Ngon Không
21 Chương 21: Ngủ Chung Giường
22 Chương 22: Chỉ Có Một Chiếc Chăn
23 Chương 23: Vì Người Mà Sống
24 Chương 24: Không Liên Quan Tới Nợ Nần
25 Chương 25: Đi Nhặt Thử Xem
26 Chương 26: A Nguyệt Chị Có Ở Phía Sau Không
27 Chương 27: Sự Sỉ Nhục
28 Chương 28: Bí Mật Bị Phát Hiện
29 Chương 29: Đi Làm Vào Ngày Mai
30 Chương 30: Chị Cũng Không Phải Người Ngoài
31 Chương 31: Mua Cà Phê Cho Chu Tổng!
32 Chương 32: Trốn Nhà Đi
33 Chương 33: Hôn Nhẹ Một Cái Tăng Thêm Mười Năm
34 Chương 34: Theo Đuổi Tôi Thêm Một Lần Nữa Đi
35 Chương 35: Trình Độ 100 Điểm
36 Chương 36: Đừng Đi
37 Chương 37: Chị Gái!
38 Chương 38: Chỉ Nhìn Mỗi Em
39 Chương 39: Chỗ Dựa Vững Chắc
40 Chương 40: Em Ấy Xứng Đáng Với Mọi Thứ Tốt Đẹp
41 Chương 41: Cô Bảo Vệ Nàng Luôn Luôn Đúng Lúc
42 Chương 42: Mục Quốc Thừa
43 Chương 43: A Nguyệt Chị Có Tin Em Không
44 Chương 44: Ngồi Xe Lăn Suốt Đời
45 Chương 45: Sân Khấu Điên Cuồng Của Nhị Tiểu Thư
46 Chương 46: Đừng Khóc A Nguyệt
47 Chương 47: Bất Cứ Ai Làm Tổn Thương Chị Đều Đáng Chết
48 Chương 48: Tôi Rất Mong Đợi Ngày Đó
49 Chương 49: Máu Và Thịt Tất Cả Đều Đòi Lại
50 Chương 50: Tôi Là Lương Tri Cuối Cùng Của Em
51 Chương 51: Một Màn Kịch Hay
52 Chương 52: Khiêu Khích
53 Chương 53: A Nguyệt Muốn Em
54 Chương 54: Hơi Thở Đan Xen
55 Chương 55: Trò Chơi Bắt Đầu
56 Chương 56: Đặt Cược
57 Chương 57: Tôi Đoán Chị Điên Trước
58 Chương 58: Sống Không Bằng Chết
59 Chương 59: Tôi Thà Rằng Em Không Còn Yêu Tôi Nữa
60 Chương 60: A Nguyệt Xin Lỗi
61 Chương 61: Xin Hãy Cứu Lấy Em
62 Chương 62: Trên Tay Người Ấy Là Chiếc Nhẫn Ngọc Quen Thuộc
63 Chương 63: Đồng Hành Cùng Em Đi Qua Thế Gian Khổ Ải
64 Chương 64: Nụ Hôn Của A Nguyệt
65 Chương 65
66 Chương 66: Em Có Trăm Triệu Loại Tốt
67 Chương 67: Bão Tuyết
68 Chương 68: Tìm Thấy Tuyết Y Trước
69 Chương 69: Bị Kẹt Trong Bão Tuyết
70 Chương 70: Nếu Như
71 Chương 71: Hừ Không Biết Xấu Hổ
72 Chương 72: Tiên Nữ Ghé Thăm
73 Chương 73: Em Có Tôi Sớm Hơn Em Nghĩ
74 Chương 74: Thẹn Thùng
75 Chương 75
76 Chương 76: Chu Chẩm Nguyệt Thật Là Xấu Xa!
77 Chương 77: Đừng Chạm Vào Tôi
78 Chương 78: A Nguyệt Kiếp Sau Hãy Tránh Xa Em Ra
79 Chương 79: Đan Xen Tan Chảy Biến Mất
80 Chương 80: Thế Giới Của Hai Người Từ Đây Sẽ Không Bao Giờ Trùng Lặp Nữa
81 Chương 81: A Nguyệt Nhìn Này
82 Chương 82: Tôi Chỉ Cần Một Chút Thời Gian Để Đứng Dậy
83 Chương 83: Tiểu Mục Tổng Mới Được Bổ Nhiệm
84 Chương 84: Đối Mặt
85 Chương 85: Hợp Tác Bị Hủy
86 Chương 86: Còng Tay Vàng Ròng
87 Chương 87: Dạo Này Chu Tổng Khỏe Chứ
88 Chương 88: Tôi Muốn Dằn Vặt Em
89 Chương 89: Đêm Nay Đừng Về Nhà
90 Chương 90: Thương Phẩm Mới Treo Giá
91 Chương 91: Thêm Gấp Đôi Khoai Môn Viên!
92 Chương 92: Khắc Lên Em
93 Chương 93: Bất Động Bất Tử
94 Chương 94: Quyền Quyết Định Nằm Ở Chị
95 Chương 95: Em Có Ngoan Không
96 Chương 96: Thế Sự Có Bao Nhiêu Gian Nan Năm Tháng Vẫn Không Buông Tha
97 Chương 97: Năm Xưa
98 Chương 98: Ý Nghĩa Của Chiếc Nhẫn
99 Chương 99: Phản Đòn Trên Xích Đu
100 Chương 100: Chúng Ta Kết Hôn Nhé
101 Chương 101: Cô Ấy Là Vợ Tôi
102 Chương 102: Kỳ Thanh
103 Chương 103: Có Thể Giới Thiệu Cho Tôi Không
104 Chương 104: Bản Ghi Nhớ
105 Chương 105: Vẫn Luôn Hướng Về Nhau
106 Chương 106: Ghen
107 Chương 107: Nghe Nói Ga Trải Giường Của Cô Vô Cùng Thê Thảm
108 Chương 108: Mục Tuyết 1
109 Chương 109: Có Muốn Nếm Thử Tư Vị Sống Không Bằng Chết
110 Chương 110: Bây Giờ Không Sợ Nữa
111 Chương 111: Cả Người Toàn Mùi Khói Thuốc Còn Muốn Hôn Tôi
112 Chương 112: Chơi Mạt Chược Nào
113 Chương 113: Chị Ở Phía Trước Em
114 Chương 114: Tuyết Y Chúng Ta Quay Lại Đi
115 Chương 115: Người Của Hai Thế Giới
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124: Ngoại truyện 1: Sau khi kết hôn
125 Chương 125: Ngoại truyện 2: Sau khi kết hôn
126 Chương 126: Ngoại truyện 3: Nhổ răng khôn
127 123: Hoàn
128 122: Một Năm Bị Bỏ Lỡ
129 121: Bí Mật
Chapter

Updated 129 Episodes

1
Chương 1: Giai Đoạn Nhị Tiểu Thư Mỏng Manh Bé Nhỏ
2
Chương 2: A Nguyệt Em Thích Chị
3
Chương 3: Tôi Muốn Em Ấy Thuộc Về Riêng Mình
4
Chương 4: Giáo Viên Hay Chủ Tịch
5
Chương 5: Muốn A Nguyệt Thổi
6
Chương 6: Hợp Đồng Tình Yêu
7
Chương 7: Nhị Tiểu Thư Xảy Ra Chuyện
8
Chương 8: Người Đến Trước Và Kẻ Đến Sau
9
Chương 9: Hôn Một Cái Ôm Một Cái
10
Chương 10: Trượt Vào Khe Hở Giữa Ngực
11
Chương 11: Ngủ Ngon Tuyết Y
12
Chương 12: Trò Chuyện Một Lúc
13
Chương 13: Mục Tuyết Y Mất Liên Lạc
14
Chương 14: Ngu Ngốc
15
Chương 15: Ừm Em Thích Chúng Nó
16
Chương 16: Ảo Tưởng Về Danh Phận
17
Chương 17: Hiểu Sai
18
Chương 18: Một Lời Hứa Muộn Màng Vô Nghĩa
19
Chương 19: Có Lẽ Em Mãi Cũng Không Hiểu
20
Chương 20: Món Đó Có Ngon Không
21
Chương 21: Ngủ Chung Giường
22
Chương 22: Chỉ Có Một Chiếc Chăn
23
Chương 23: Vì Người Mà Sống
24
Chương 24: Không Liên Quan Tới Nợ Nần
25
Chương 25: Đi Nhặt Thử Xem
26
Chương 26: A Nguyệt Chị Có Ở Phía Sau Không
27
Chương 27: Sự Sỉ Nhục
28
Chương 28: Bí Mật Bị Phát Hiện
29
Chương 29: Đi Làm Vào Ngày Mai
30
Chương 30: Chị Cũng Không Phải Người Ngoài
31
Chương 31: Mua Cà Phê Cho Chu Tổng!
32
Chương 32: Trốn Nhà Đi
33
Chương 33: Hôn Nhẹ Một Cái Tăng Thêm Mười Năm
34
Chương 34: Theo Đuổi Tôi Thêm Một Lần Nữa Đi
35
Chương 35: Trình Độ 100 Điểm
36
Chương 36: Đừng Đi
37
Chương 37: Chị Gái!
38
Chương 38: Chỉ Nhìn Mỗi Em
39
Chương 39: Chỗ Dựa Vững Chắc
40
Chương 40: Em Ấy Xứng Đáng Với Mọi Thứ Tốt Đẹp
41
Chương 41: Cô Bảo Vệ Nàng Luôn Luôn Đúng Lúc
42
Chương 42: Mục Quốc Thừa
43
Chương 43: A Nguyệt Chị Có Tin Em Không
44
Chương 44: Ngồi Xe Lăn Suốt Đời
45
Chương 45: Sân Khấu Điên Cuồng Của Nhị Tiểu Thư
46
Chương 46: Đừng Khóc A Nguyệt
47
Chương 47: Bất Cứ Ai Làm Tổn Thương Chị Đều Đáng Chết
48
Chương 48: Tôi Rất Mong Đợi Ngày Đó
49
Chương 49: Máu Và Thịt Tất Cả Đều Đòi Lại
50
Chương 50: Tôi Là Lương Tri Cuối Cùng Của Em
51
Chương 51: Một Màn Kịch Hay
52
Chương 52: Khiêu Khích
53
Chương 53: A Nguyệt Muốn Em
54
Chương 54: Hơi Thở Đan Xen
55
Chương 55: Trò Chơi Bắt Đầu
56
Chương 56: Đặt Cược
57
Chương 57: Tôi Đoán Chị Điên Trước
58
Chương 58: Sống Không Bằng Chết
59
Chương 59: Tôi Thà Rằng Em Không Còn Yêu Tôi Nữa
60
Chương 60: A Nguyệt Xin Lỗi
61
Chương 61: Xin Hãy Cứu Lấy Em
62
Chương 62: Trên Tay Người Ấy Là Chiếc Nhẫn Ngọc Quen Thuộc
63
Chương 63: Đồng Hành Cùng Em Đi Qua Thế Gian Khổ Ải
64
Chương 64: Nụ Hôn Của A Nguyệt
65
Chương 65
66
Chương 66: Em Có Trăm Triệu Loại Tốt
67
Chương 67: Bão Tuyết
68
Chương 68: Tìm Thấy Tuyết Y Trước
69
Chương 69: Bị Kẹt Trong Bão Tuyết
70
Chương 70: Nếu Như
71
Chương 71: Hừ Không Biết Xấu Hổ
72
Chương 72: Tiên Nữ Ghé Thăm
73
Chương 73: Em Có Tôi Sớm Hơn Em Nghĩ
74
Chương 74: Thẹn Thùng
75
Chương 75
76
Chương 76: Chu Chẩm Nguyệt Thật Là Xấu Xa!
77
Chương 77: Đừng Chạm Vào Tôi
78
Chương 78: A Nguyệt Kiếp Sau Hãy Tránh Xa Em Ra
79
Chương 79: Đan Xen Tan Chảy Biến Mất
80
Chương 80: Thế Giới Của Hai Người Từ Đây Sẽ Không Bao Giờ Trùng Lặp Nữa
81
Chương 81: A Nguyệt Nhìn Này
82
Chương 82: Tôi Chỉ Cần Một Chút Thời Gian Để Đứng Dậy
83
Chương 83: Tiểu Mục Tổng Mới Được Bổ Nhiệm
84
Chương 84: Đối Mặt
85
Chương 85: Hợp Tác Bị Hủy
86
Chương 86: Còng Tay Vàng Ròng
87
Chương 87: Dạo Này Chu Tổng Khỏe Chứ
88
Chương 88: Tôi Muốn Dằn Vặt Em
89
Chương 89: Đêm Nay Đừng Về Nhà
90
Chương 90: Thương Phẩm Mới Treo Giá
91
Chương 91: Thêm Gấp Đôi Khoai Môn Viên!
92
Chương 92: Khắc Lên Em
93
Chương 93: Bất Động Bất Tử
94
Chương 94: Quyền Quyết Định Nằm Ở Chị
95
Chương 95: Em Có Ngoan Không
96
Chương 96: Thế Sự Có Bao Nhiêu Gian Nan Năm Tháng Vẫn Không Buông Tha
97
Chương 97: Năm Xưa
98
Chương 98: Ý Nghĩa Của Chiếc Nhẫn
99
Chương 99: Phản Đòn Trên Xích Đu
100
Chương 100: Chúng Ta Kết Hôn Nhé
101
Chương 101: Cô Ấy Là Vợ Tôi
102
Chương 102: Kỳ Thanh
103
Chương 103: Có Thể Giới Thiệu Cho Tôi Không
104
Chương 104: Bản Ghi Nhớ
105
Chương 105: Vẫn Luôn Hướng Về Nhau
106
Chương 106: Ghen
107
Chương 107: Nghe Nói Ga Trải Giường Của Cô Vô Cùng Thê Thảm
108
Chương 108: Mục Tuyết 1
109
Chương 109: Có Muốn Nếm Thử Tư Vị Sống Không Bằng Chết
110
Chương 110: Bây Giờ Không Sợ Nữa
111
Chương 111: Cả Người Toàn Mùi Khói Thuốc Còn Muốn Hôn Tôi
112
Chương 112: Chơi Mạt Chược Nào
113
Chương 113: Chị Ở Phía Trước Em
114
Chương 114: Tuyết Y Chúng Ta Quay Lại Đi
115
Chương 115: Người Của Hai Thế Giới
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124: Ngoại truyện 1: Sau khi kết hôn
125
Chương 125: Ngoại truyện 2: Sau khi kết hôn
126
Chương 126: Ngoại truyện 3: Nhổ răng khôn
127
123: Hoàn
128
122: Một Năm Bị Bỏ Lỡ
129
121: Bí Mật