Chương 87: Dạo Này Chu Tổng Khỏe Chứ

* * * * * * *
Sau khi Mục Tuyết Y bị đình chỉ, nàng thản nhiên ở trong phòng ngủ đọc sách, không hoảng loạn cũng không nóng nảy.

Lúc Cát Vi Nùng đến Mục gia đưa cho Mục Tuyết Y tài liệu công việc mấy ngày qua, chợt trông thấy dáng vẻ Mục Tuyết Y lười biếng ngồi dưới ánh nắng mặt trời bên khung cửa sổ, bèn nói:
"Tiểu Mục tổng của tôi, cô thật sự không sốt ruột sao? Chắc cô không biết đám người trong công ty xuyên tạc cô như thế nào."
"Bị đình chỉ một tuần mà thôi, cũng không phải mất chức." Mục Tuyết Y khép hờ mắt, lông mi dưới ánh mặt trời mềm mại cong vút: "Bọn người kia muốn xuyên tạc thì kệ bọn họ.

Tôi cần gì phải sốt ruột.

Dù bọn họ có xuyên tạc ra sao thì tôi vẫn là người thừa kế duy nhất của Mục thị."
Cát Vi Nùng thật sự khâm phục tâm thái bốn bề yên tĩnh của Mục Tuyết Y hiện tại.

Lúc trước bác sĩ nói rất đúng.

Năm đó chỉ cần nàng cố gắng vượt qua, dù tương lai gặp phải chuyện gì đều sẽ thản nhiên không sợ hãi.

Cát Vi Nùng nói tiếp: "À, còn một việc nữa.

Vừa nãy Mục tổng nhờ tôi chuyển lời, bảo chiều nay muốn cô cùng bọn họ đi ăn một bữa cơm với Bạch tổng."
Mục Tuyết Y: "Bọn họ?"
Cát Vi Nùng: "Là Mục tổng và mẹ kế của cô."
"Kỳ Yến..." Mục Tuyết Y híp mắt, khép sách lại, nhìn về phía Cát Vi Nùng: "Tối qua cô ấy mới chuyển đến đúng không?"
Cát Vi Nùng: "Đúng vậy.

Theo ý định của Mục tổng, tuần này bọn họ sẽ đi đăng ký kết hôn và tổ chức một lễ cưới nhỏ."
Nói tới đây, Cát Vi Nùng nở nụ cười: "Mẹ kế của cô còn đặc biệt chỉ định cô làm phù dâu."
Mục Tuyết Y đặt sách qua một bên, thở dài: "...!Lá gan lớn thật."
Biểu cảm của Cát Vi Nùng trở nên thâm sâu khó lường: "Quả thật..."
Cửa phòng đột nhiên vang lên.

"Cộc, cộc."
Mục Tuyết Y: "Vào đi."

Cửa mở ra, Kỳ Yến bưng một đĩa táo được gọt tỉ mỉ bước vào.

Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.

Kỳ Yến vào phòng, tiện tay đóng cửa lại.

Nàng đi tới trước mặt Mục Tuyết Y, mỉm cười rồi đặt đĩa táo lên bàn: "Con gái ngoan, ăn một ít trái cây tẩm bổ."
Nét mặt Mục Tuyết Y thờ ơ, giương mắt nhìn Kỳ Yến, không nói lời nào.

Cát Vi Nùng nói đùa: "A Yến, cô xem, tiểu Mục tổng tức rồi.

Cô tuyệt đối đừng gọi cô ấy như thế nữa."
Ý cười của Kỳ Yến sâu hơn: "Ấy, được rồi được rồi, tôi đùa một chút thôi mà."
Vừa nói, nàng bước đến đứng song song bên cạnh Cát Vi Nùng, hai tay đặt ngay ngắn trước bụng, một đôi mắt quyến rũ mở to, ánh mắt nhìn Mục Tuyết Y trở nên nghiêm túc.

Cát Vi Nùng cảm khái: "Trước đây tiểu Mục tổng thường hay nói đùa chọc ghẹo tôi, cuối cùng cũng đến phiên tôi chọc ghẹo tiểu Mục tổng."
Kỳ Yến hỏi: "Tiểu Mục tổng chọc ghẹo cô à?"
Cát Vi Nùng: "Gạt tôi rằng muốn nặn cầu tuyết ném vào người tôi, gạt tôi ăn lê đông lạnh, gạt tôi con vịt cưng nuôi trong nhà là vịt hoang, còn nói bản thân phải bảo vệ hệ sinh thái..."
Mục Tuyết Y mở miệng ngắt lời nàng: "Nếu hai cô muốn tán gẫu, tôi không ngại để hai cô ra ngoài hành lang tán gẫu."
Cả hai lập tức khom lưng cúi đầu: "Không dám."
Mục Tuyết Y quay đầu nhìn phía ngoài cửa sổ.

Nhìn một lúc, nàng mới hỏi Kỳ Yến: "Buổi hẹn chiều nay có chuyện gì?"
Kỳ Yến: "Mục Quốc Thừa đang tiếp xúc với một dự án lớn, Bạch tổng là đối tác.

Tôi thuyết phục hồi lâu thì ông ta mới đồng ý dẫn cô theo cùng.

Tôi muốn cô tham gia vào dự án này.

Theo tôi biết, bởi vì dự án này quá rộng, Mục Quốc Thừa có nhiều chỗ thiếu sót chưa hoàn thiện, không thể chịu được soi mói, đây là thời cơ tốt để bắt được nhược điểm của ông ta."
Mục Tuyết Y trầm tư chốc lát, đáp: "Được, tôi biết rồi."
Kỳ Yến: "Cô sẽ đi chứ?"
Mục Tuyết Y ngả về phía sau, dựa vào tường: "Đi."
"Ừm, vậy tôi xuống trước." Kỳ Yến đi đến cửa, wink* với Mục Tuyết Y: "Tiểu Mục tổng, nhớ tăng tiền lương cho tôi nha~"
*Wink: nháy mắt.

Chờ Kỳ Yến đi khuất, Mục Tuyết Y đẩy đĩa táo trên bàn sang chỗ Cát Vi Nùng.

"Này, cô ăn đi."
Cát Vi Nùng ngồi xuống chỗ đối diện Mục Tuyết Y, ghim tăm vào trái táo.

Nhưng nàng không ăn mà cẩn thận nâng ở trước mắt nhìn vài vòng.

"...!Hồ ly tinh kia, tôi sợ cô ấy rắc mê dược lên phía trên."
Mục Tuyết Y cầm cuốn sách, cười ôn hòa, ánh mắt chăm chú nhìn vào sách.

"Nếu cô ấy không phải hồ ly tinh, tôi cũng sẽ không...!chọn cô ấy đi quyến rũ Mục Quốc Thừa."
Cát Vi Nùng bỏ miếng táo vào trong miệng.

Quai hàm nhô lên, chậm rãi nhai nuốt.

"Đúng rồi." Mục Tuyết Y đột ngột hỏi: "Thẩm Hoài Tinh vẫn chưa đến từ hôn sao?"
Cát Vi Nùng ăn táo, hàm hồ đáp: "Vẫn chưa."
Mục Tuyết Y không nhấc mắt, lật sang trang mới, đầu ngón tay vuốt nhẹ góc trang.

* * *
Vào buổi chiều, Mục Quốc Thừa quả nhiên dẫn theo Mục Tuyết Y đến gặp Chủ tịch tập đoàn Kiến Nghiệp - Bạch Quang Tông.

Bọn họ chia ra ngồi hai chiếc xe.

Mục Quốc Thừa muốn tán tỉnh Kỳ Yến, cảm thấy Mục Tuyết Y vướng bận.

Mục Tuyết Y cũng lười nhìn bọn họ lời chàng ý thiếp, một mình ngồi trên chiếc Maybach rỗi rãi nhàn nhã.

Đến khách sạn, đi vào phòng khách, Mục Quốc Thừa và Mục Tuyết Y lần lượt bắt tay với Bạch Quang Tông.

Lúc ăn cơm, Bạch Quang Tông thưởng thức nhìn Mục Tuyết Y, nói với Mục Quốc Thừa: "Quý thiên kim tuổi nhỏ tài cao, tuy trẻ tuổi nhưng phong thái đầy mình, thật sự không tầm thường."
Mục Tuyết Y lễ phép tiếp lời: "Không còn trẻ nữa, hai tháng trước vừa qua ba mươi tuổi."
"Ba mươi tuổi cũng không lớn." Bạch Quang Tông đánh giá Mục Tuyết Y, hài lòng gật đầu: "Còn rất xinh đẹp."
Mục Quốc Thừa: "Gì mà phong thái đầy mình, đứa nhỏ này chỉ đang cố ra vẻ thôi."
Mục Tuyết Y phụ họa: "Vâng, ba nói đúng."
Bạch Quang Tông lại ngắm Mục Tuyết Y thêm vài lần rồi mới quay đầu trò chuyện với Mục Quốc Thừa.

Mục Tuyết Y mặt không biến sắc nâng tách uống trà.

Nàng bình tĩnh như thể Bạch Quang Tông không nhìn nàng, mà là nhìn cái ghế phía sau lưng.

Kỳ Yến gắp cho Mục Tuyết Y một đũa thịt cá, nhỏ giọng trêu chọc:
"Aiz, con gái ngoan của chúng ta lớn lên quá xinh đẹp, xem Bạch tổng kìa, nóng lòng hận không thể kéo con về làm con gái mình."
Mục Tuyết Y nhìn đĩa, nhàn nhạt cười: "Tháng sau cô khỏi lãnh lương."
Kỳ Yến vội vã xin thương xót: "Đừng đừng đừng, tôi câm miệng, tôi câm miệng."
Mục Tuyết Y dùng đôi đũa chọc vào thịt cá: "Hình như tôi nghe A Nùng nói, cô muốn tôi làm phù dâu cho cô."
Kỳ Yến thở dài: "Nhà tôi không có chị em gái.

Bà con họ hàng đều ở quê nhà Cao Xuyên, ở Ngạn Dương chỉ quen biết cô và A Nùng.

Lẻ loi một mình theo cô đến đây...!Cũng không thể để A Nùng làm phù dâu, chuyện đó quá kỳ lạ..."
Mục Tuyết Y đặt đũa xuống, liếc Kỳ Yến: "Tôi không có nói sẽ không làm, cô không cần phải giả bộ đáng thương."
Kỳ Yến: "Ơ, đồng ý dễ dàng vậy sao..."
Mục Quốc Thừa để ý tới bọn họ ghé tai thì thầm nói nhỏ, bèn thuận miệng hỏi: "Hai người đang nói gì vậy?"
Kỳ Yến vui vẻ nói: "Tuyết Y đồng ý làm phù dâu cho em."
Mục Quốc Thừa nhìn về phía Mục Tuyết Y, ừ một tiếng: "Thế mới hiểu chuyện."
Dứt lời, Mục Quốc Thừa nói với Bạch Quang Tông: "Anh xem con gái tôi, nó không lanh lợi, còn khá vụng về, chuyện kinh doanh làm một cái hỏng một cái.

Nhưng điểm tốt là rất ngoan ngoãn vâng lời."
Mục Tuyết Y: "Ừm, ba nói đúng."
Nàng cong mắt, nâng tách trà lên, nhấp một hớp nhỏ.

Cát Vi Nùng đứng ở phía sau rùng mình một cái.

Nàng chợt nhận ra, Mục Tuyết Y bị Chu Chẩm Nguyệt quấy phá chuyện làm ăn trọng yếu cũng không vội vàng, lại đồng ý làm phù dâu cho Kỳ Yến.

Mục Tuyết Y muốn Mục Quốc Thừa cảm thấy: Nàng vụng về, nàng nghe lời.

Nàng là bùn nhão không dính lên tường được, nhưng nàng có đủ tính phục tùng.

Hẳn Mục Tuyết Y có rất nhiều kế hoạch.

Chuyện làm ăn diễn ra thuận lợi, có sẵn đường đi nước bước thuận lợi.

Chuyện làm ăn diễn ra không suôn sẻ, có sẵn đường đi nước bước không suôn sẻ.

Bất kể nàng đi theo con đường nào, nàng cũng đã có sẵn kế hoạch đẩy đổ Mục Quốc Thừa.

Tính trước kỹ càng, nắm chắc phần thắng.

Cho nên nàng có thể ung dung thong thả làm công việc kinh doanh.

Cũng có thể ung dung đối mặt với hết thảy trừng phạt của Chu Chẩm Nguyệt.

Cát Vi Nùng nhìn Mục Tuyết Y, ánh mắt kính phục nhiều thêm mấy phần.

Quả nhiên...!
Không theo nhầm người.

* * *
Ăn tối với Bạch Quang Tông xong, lúc rời bàn, Bạch Quang Tông cố ý nói với Mục Quốc Thừa: "Lần sau gặp lại, nhớ dẫn theo con gái của anh.

Tôi cũng sẽ dẫn theo con gái của mình.

Người trẻ tuổi, nên va chạm nhiều với xã hội, cố gắng tôi luyện bản thân."
Mục Quốc Thừa hiểu ý, lập tức nói: "Tôi biết rồi, tôi sẽ dành cho nó một vị trí trong dự án này."

Sau khi tiễn Bạch Quang Tông đi, Mục Quốc Thừa mới căn dặn Mục Tuyết Y: "Con nghe chưa, trở về chuẩn bị cẩn thận.

Cố phạm ít sai lầm, đừng làm kẻ già nua như ta mất mặt."
Yêu cầu của Mục Quốc Thừa đối với nàng không còn là "Đừng phạm sai lầm", mà là "Cố phạm ít sai lầm", có thể thấy kỳ vọng của hắn dành cho nàng thấp thế nào.

Mục Tuyết Y ngoan ngoãn cúi đầu: "Vâng ạ."
Mục Quốc Thừa lười để ý đến nàng, tùy tiện căn dặn vài ba câu rồi dẫn Kỳ Yến đi mất.

Cát Vi Nùng và Mục Tuyết Y quay lại chiếc Maybach.

"Đưa cô về nhà?" Cát Vi Nùng hỏi.

"Ừ." Mục Tuyết Y cúi đầu mở điện thoại, cập nhật tin tức mới nhất của thị trường chứng khoán.

Trời tối đen.

Ánh sáng từ biển quảng cáo và đèn neon đỏ vàng ngoài cửa sổ liên tục hắt vào trong xe.

Vệt sáng đứt quãng như con cá nhỏ giữa đại dương bơi nhanh qua.

Xe tiến vào đường hầm.

Mục Tuyết Y nhìn thấy một chấm sáng, đang muốn mở miệng: "A Nùng..."
Thân xe bỗng nhiên lách sang bên phải, xe thắng gấp, đi kèm là tiếng kêu gấp gáp của Cát Vi Nùng: "Cẩn thận!"
Mục Tuyết Y nhanh tay lẹ mắt bám vào lưng ghế dựa phía trước, lấy lại thăng bằng.

Nàng ngờ vực ngẩng đầu: "Chuyện gì vậy?"
Cát Vi Nùng: "Có người chặn đầu xe chúng ta."
Chiếc xe chặn đầu bọn họ có vài gã đàn ông mặc áo vest xám bước xuống, đi tới gõ cửa kính xe, giọng nói nặng nề truyền vào: "Làm phiền."
Cát Vi Nùng cảnh giác, lớn tiếng hỏi: "Ai?"
Gã đàn ông nói: "Tiểu Mục tổng, chủ nhân của tôi muốn mời cô đi uống một tách trà."
Cát Vi Nùng nhìn kẻ gây chuyện, bực mình mắng: "Cút..."
Mục Tuyết Y nhìn chằm chằm chiếc áo vest màu xám trên người gã đàn ông, giơ tay ngăn cản Cát Vi Nùng.

"Được, tôi đi."
Nàng vô cùng thoải mái gật đầu đồng ý.

Cát Vi Nùng: "Cô..."
Mục Tuyết Y mở cửa xe, liếc nhìn Cát Vi Nùng: "Không sao, cô đợi điện thoại của tôi."
Cát Vi Nùng nhìn Mục Tuyết Y chống gậy bước xuống xe, lại lên chiếc xe màu đen cùng đám người mặc vest xám, hàm răng mơ hồ nghiến lại, mười ngón tay nắm chặt vô lăng.

Mục Tuyết Y ngồi ở hàng ghế phía sau, hai bên có hai tên đàn ông mặc vest xám, thế nhưng nàng không sợ, hai tay giao điệp đặt trên đầu gối, nhìn thẳng phía trước, bên môi tựa cười mà không phải cười.

Chiếc xe màu đen rẽ vào một con đường khác, chạy về phía đối diện của thành phố.

Hoàn toàn ngược hướng với Mục gia.

Dọc theo đường đi không ai nói chuyện, trong xe lặng ngắt như tờ.

Những tên đàn ông mặc vest xám cứ ngỡ sự im lặng này sẽ duy trì cho tới khi đến đích, bỗng tiểu Mục tổng ngồi chính giữa phía sau trầm mặc nãy giờ đột nhiên lên tiếng.

Nàng xoa đầu gối, nhỏ nhẹ hỏi:
"Dạo này Chu tổng...!khỏe chứ?".

Chapter
1 Chương 1: Giai Đoạn Nhị Tiểu Thư Mỏng Manh Bé Nhỏ
2 Chương 2: A Nguyệt Em Thích Chị
3 Chương 3: Tôi Muốn Em Ấy Thuộc Về Riêng Mình
4 Chương 4: Giáo Viên Hay Chủ Tịch
5 Chương 5: Muốn A Nguyệt Thổi
6 Chương 6: Hợp Đồng Tình Yêu
7 Chương 7: Nhị Tiểu Thư Xảy Ra Chuyện
8 Chương 8: Người Đến Trước Và Kẻ Đến Sau
9 Chương 9: Hôn Một Cái Ôm Một Cái
10 Chương 10: Trượt Vào Khe Hở Giữa Ngực
11 Chương 11: Ngủ Ngon Tuyết Y
12 Chương 12: Trò Chuyện Một Lúc
13 Chương 13: Mục Tuyết Y Mất Liên Lạc
14 Chương 14: Ngu Ngốc
15 Chương 15: Ừm Em Thích Chúng Nó
16 Chương 16: Ảo Tưởng Về Danh Phận
17 Chương 17: Hiểu Sai
18 Chương 18: Một Lời Hứa Muộn Màng Vô Nghĩa
19 Chương 19: Có Lẽ Em Mãi Cũng Không Hiểu
20 Chương 20: Món Đó Có Ngon Không
21 Chương 21: Ngủ Chung Giường
22 Chương 22: Chỉ Có Một Chiếc Chăn
23 Chương 23: Vì Người Mà Sống
24 Chương 24: Không Liên Quan Tới Nợ Nần
25 Chương 25: Đi Nhặt Thử Xem
26 Chương 26: A Nguyệt Chị Có Ở Phía Sau Không
27 Chương 27: Sự Sỉ Nhục
28 Chương 28: Bí Mật Bị Phát Hiện
29 Chương 29: Đi Làm Vào Ngày Mai
30 Chương 30: Chị Cũng Không Phải Người Ngoài
31 Chương 31: Mua Cà Phê Cho Chu Tổng!
32 Chương 32: Trốn Nhà Đi
33 Chương 33: Hôn Nhẹ Một Cái Tăng Thêm Mười Năm
34 Chương 34: Theo Đuổi Tôi Thêm Một Lần Nữa Đi
35 Chương 35: Trình Độ 100 Điểm
36 Chương 36: Đừng Đi
37 Chương 37: Chị Gái!
38 Chương 38: Chỉ Nhìn Mỗi Em
39 Chương 39: Chỗ Dựa Vững Chắc
40 Chương 40: Em Ấy Xứng Đáng Với Mọi Thứ Tốt Đẹp
41 Chương 41: Cô Bảo Vệ Nàng Luôn Luôn Đúng Lúc
42 Chương 42: Mục Quốc Thừa
43 Chương 43: A Nguyệt Chị Có Tin Em Không
44 Chương 44: Ngồi Xe Lăn Suốt Đời
45 Chương 45: Sân Khấu Điên Cuồng Của Nhị Tiểu Thư
46 Chương 46: Đừng Khóc A Nguyệt
47 Chương 47: Bất Cứ Ai Làm Tổn Thương Chị Đều Đáng Chết
48 Chương 48: Tôi Rất Mong Đợi Ngày Đó
49 Chương 49: Máu Và Thịt Tất Cả Đều Đòi Lại
50 Chương 50: Tôi Là Lương Tri Cuối Cùng Của Em
51 Chương 51: Một Màn Kịch Hay
52 Chương 52: Khiêu Khích
53 Chương 53: A Nguyệt Muốn Em
54 Chương 54: Hơi Thở Đan Xen
55 Chương 55: Trò Chơi Bắt Đầu
56 Chương 56: Đặt Cược
57 Chương 57: Tôi Đoán Chị Điên Trước
58 Chương 58: Sống Không Bằng Chết
59 Chương 59: Tôi Thà Rằng Em Không Còn Yêu Tôi Nữa
60 Chương 60: A Nguyệt Xin Lỗi
61 Chương 61: Xin Hãy Cứu Lấy Em
62 Chương 62: Trên Tay Người Ấy Là Chiếc Nhẫn Ngọc Quen Thuộc
63 Chương 63: Đồng Hành Cùng Em Đi Qua Thế Gian Khổ Ải
64 Chương 64: Nụ Hôn Của A Nguyệt
65 Chương 65
66 Chương 66: Em Có Trăm Triệu Loại Tốt
67 Chương 67: Bão Tuyết
68 Chương 68: Tìm Thấy Tuyết Y Trước
69 Chương 69: Bị Kẹt Trong Bão Tuyết
70 Chương 70: Nếu Như
71 Chương 71: Hừ Không Biết Xấu Hổ
72 Chương 72: Tiên Nữ Ghé Thăm
73 Chương 73: Em Có Tôi Sớm Hơn Em Nghĩ
74 Chương 74: Thẹn Thùng
75 Chương 75
76 Chương 76: Chu Chẩm Nguyệt Thật Là Xấu Xa!
77 Chương 77: Đừng Chạm Vào Tôi
78 Chương 78: A Nguyệt Kiếp Sau Hãy Tránh Xa Em Ra
79 Chương 79: Đan Xen Tan Chảy Biến Mất
80 Chương 80: Thế Giới Của Hai Người Từ Đây Sẽ Không Bao Giờ Trùng Lặp Nữa
81 Chương 81: A Nguyệt Nhìn Này
82 Chương 82: Tôi Chỉ Cần Một Chút Thời Gian Để Đứng Dậy
83 Chương 83: Tiểu Mục Tổng Mới Được Bổ Nhiệm
84 Chương 84: Đối Mặt
85 Chương 85: Hợp Tác Bị Hủy
86 Chương 86: Còng Tay Vàng Ròng
87 Chương 87: Dạo Này Chu Tổng Khỏe Chứ
88 Chương 88: Tôi Muốn Dằn Vặt Em
89 Chương 89: Đêm Nay Đừng Về Nhà
90 Chương 90: Thương Phẩm Mới Treo Giá
91 Chương 91: Thêm Gấp Đôi Khoai Môn Viên!
92 Chương 92: Khắc Lên Em
93 Chương 93: Bất Động Bất Tử
94 Chương 94: Quyền Quyết Định Nằm Ở Chị
95 Chương 95: Em Có Ngoan Không
96 Chương 96: Thế Sự Có Bao Nhiêu Gian Nan Năm Tháng Vẫn Không Buông Tha
97 Chương 97: Năm Xưa
98 Chương 98: Ý Nghĩa Của Chiếc Nhẫn
99 Chương 99: Phản Đòn Trên Xích Đu
100 Chương 100: Chúng Ta Kết Hôn Nhé
101 Chương 101: Cô Ấy Là Vợ Tôi
102 Chương 102: Kỳ Thanh
103 Chương 103: Có Thể Giới Thiệu Cho Tôi Không
104 Chương 104: Bản Ghi Nhớ
105 Chương 105: Vẫn Luôn Hướng Về Nhau
106 Chương 106: Ghen
107 Chương 107: Nghe Nói Ga Trải Giường Của Cô Vô Cùng Thê Thảm
108 Chương 108: Mục Tuyết 1
109 Chương 109: Có Muốn Nếm Thử Tư Vị Sống Không Bằng Chết
110 Chương 110: Bây Giờ Không Sợ Nữa
111 Chương 111: Cả Người Toàn Mùi Khói Thuốc Còn Muốn Hôn Tôi
112 Chương 112: Chơi Mạt Chược Nào
113 Chương 113: Chị Ở Phía Trước Em
114 Chương 114: Tuyết Y Chúng Ta Quay Lại Đi
115 Chương 115: Người Của Hai Thế Giới
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124: Ngoại truyện 1: Sau khi kết hôn
125 Chương 125: Ngoại truyện 2: Sau khi kết hôn
126 Chương 126: Ngoại truyện 3: Nhổ răng khôn
127 123: Hoàn
128 122: Một Năm Bị Bỏ Lỡ
129 121: Bí Mật
Chapter

Updated 129 Episodes

1
Chương 1: Giai Đoạn Nhị Tiểu Thư Mỏng Manh Bé Nhỏ
2
Chương 2: A Nguyệt Em Thích Chị
3
Chương 3: Tôi Muốn Em Ấy Thuộc Về Riêng Mình
4
Chương 4: Giáo Viên Hay Chủ Tịch
5
Chương 5: Muốn A Nguyệt Thổi
6
Chương 6: Hợp Đồng Tình Yêu
7
Chương 7: Nhị Tiểu Thư Xảy Ra Chuyện
8
Chương 8: Người Đến Trước Và Kẻ Đến Sau
9
Chương 9: Hôn Một Cái Ôm Một Cái
10
Chương 10: Trượt Vào Khe Hở Giữa Ngực
11
Chương 11: Ngủ Ngon Tuyết Y
12
Chương 12: Trò Chuyện Một Lúc
13
Chương 13: Mục Tuyết Y Mất Liên Lạc
14
Chương 14: Ngu Ngốc
15
Chương 15: Ừm Em Thích Chúng Nó
16
Chương 16: Ảo Tưởng Về Danh Phận
17
Chương 17: Hiểu Sai
18
Chương 18: Một Lời Hứa Muộn Màng Vô Nghĩa
19
Chương 19: Có Lẽ Em Mãi Cũng Không Hiểu
20
Chương 20: Món Đó Có Ngon Không
21
Chương 21: Ngủ Chung Giường
22
Chương 22: Chỉ Có Một Chiếc Chăn
23
Chương 23: Vì Người Mà Sống
24
Chương 24: Không Liên Quan Tới Nợ Nần
25
Chương 25: Đi Nhặt Thử Xem
26
Chương 26: A Nguyệt Chị Có Ở Phía Sau Không
27
Chương 27: Sự Sỉ Nhục
28
Chương 28: Bí Mật Bị Phát Hiện
29
Chương 29: Đi Làm Vào Ngày Mai
30
Chương 30: Chị Cũng Không Phải Người Ngoài
31
Chương 31: Mua Cà Phê Cho Chu Tổng!
32
Chương 32: Trốn Nhà Đi
33
Chương 33: Hôn Nhẹ Một Cái Tăng Thêm Mười Năm
34
Chương 34: Theo Đuổi Tôi Thêm Một Lần Nữa Đi
35
Chương 35: Trình Độ 100 Điểm
36
Chương 36: Đừng Đi
37
Chương 37: Chị Gái!
38
Chương 38: Chỉ Nhìn Mỗi Em
39
Chương 39: Chỗ Dựa Vững Chắc
40
Chương 40: Em Ấy Xứng Đáng Với Mọi Thứ Tốt Đẹp
41
Chương 41: Cô Bảo Vệ Nàng Luôn Luôn Đúng Lúc
42
Chương 42: Mục Quốc Thừa
43
Chương 43: A Nguyệt Chị Có Tin Em Không
44
Chương 44: Ngồi Xe Lăn Suốt Đời
45
Chương 45: Sân Khấu Điên Cuồng Của Nhị Tiểu Thư
46
Chương 46: Đừng Khóc A Nguyệt
47
Chương 47: Bất Cứ Ai Làm Tổn Thương Chị Đều Đáng Chết
48
Chương 48: Tôi Rất Mong Đợi Ngày Đó
49
Chương 49: Máu Và Thịt Tất Cả Đều Đòi Lại
50
Chương 50: Tôi Là Lương Tri Cuối Cùng Của Em
51
Chương 51: Một Màn Kịch Hay
52
Chương 52: Khiêu Khích
53
Chương 53: A Nguyệt Muốn Em
54
Chương 54: Hơi Thở Đan Xen
55
Chương 55: Trò Chơi Bắt Đầu
56
Chương 56: Đặt Cược
57
Chương 57: Tôi Đoán Chị Điên Trước
58
Chương 58: Sống Không Bằng Chết
59
Chương 59: Tôi Thà Rằng Em Không Còn Yêu Tôi Nữa
60
Chương 60: A Nguyệt Xin Lỗi
61
Chương 61: Xin Hãy Cứu Lấy Em
62
Chương 62: Trên Tay Người Ấy Là Chiếc Nhẫn Ngọc Quen Thuộc
63
Chương 63: Đồng Hành Cùng Em Đi Qua Thế Gian Khổ Ải
64
Chương 64: Nụ Hôn Của A Nguyệt
65
Chương 65
66
Chương 66: Em Có Trăm Triệu Loại Tốt
67
Chương 67: Bão Tuyết
68
Chương 68: Tìm Thấy Tuyết Y Trước
69
Chương 69: Bị Kẹt Trong Bão Tuyết
70
Chương 70: Nếu Như
71
Chương 71: Hừ Không Biết Xấu Hổ
72
Chương 72: Tiên Nữ Ghé Thăm
73
Chương 73: Em Có Tôi Sớm Hơn Em Nghĩ
74
Chương 74: Thẹn Thùng
75
Chương 75
76
Chương 76: Chu Chẩm Nguyệt Thật Là Xấu Xa!
77
Chương 77: Đừng Chạm Vào Tôi
78
Chương 78: A Nguyệt Kiếp Sau Hãy Tránh Xa Em Ra
79
Chương 79: Đan Xen Tan Chảy Biến Mất
80
Chương 80: Thế Giới Của Hai Người Từ Đây Sẽ Không Bao Giờ Trùng Lặp Nữa
81
Chương 81: A Nguyệt Nhìn Này
82
Chương 82: Tôi Chỉ Cần Một Chút Thời Gian Để Đứng Dậy
83
Chương 83: Tiểu Mục Tổng Mới Được Bổ Nhiệm
84
Chương 84: Đối Mặt
85
Chương 85: Hợp Tác Bị Hủy
86
Chương 86: Còng Tay Vàng Ròng
87
Chương 87: Dạo Này Chu Tổng Khỏe Chứ
88
Chương 88: Tôi Muốn Dằn Vặt Em
89
Chương 89: Đêm Nay Đừng Về Nhà
90
Chương 90: Thương Phẩm Mới Treo Giá
91
Chương 91: Thêm Gấp Đôi Khoai Môn Viên!
92
Chương 92: Khắc Lên Em
93
Chương 93: Bất Động Bất Tử
94
Chương 94: Quyền Quyết Định Nằm Ở Chị
95
Chương 95: Em Có Ngoan Không
96
Chương 96: Thế Sự Có Bao Nhiêu Gian Nan Năm Tháng Vẫn Không Buông Tha
97
Chương 97: Năm Xưa
98
Chương 98: Ý Nghĩa Của Chiếc Nhẫn
99
Chương 99: Phản Đòn Trên Xích Đu
100
Chương 100: Chúng Ta Kết Hôn Nhé
101
Chương 101: Cô Ấy Là Vợ Tôi
102
Chương 102: Kỳ Thanh
103
Chương 103: Có Thể Giới Thiệu Cho Tôi Không
104
Chương 104: Bản Ghi Nhớ
105
Chương 105: Vẫn Luôn Hướng Về Nhau
106
Chương 106: Ghen
107
Chương 107: Nghe Nói Ga Trải Giường Của Cô Vô Cùng Thê Thảm
108
Chương 108: Mục Tuyết 1
109
Chương 109: Có Muốn Nếm Thử Tư Vị Sống Không Bằng Chết
110
Chương 110: Bây Giờ Không Sợ Nữa
111
Chương 111: Cả Người Toàn Mùi Khói Thuốc Còn Muốn Hôn Tôi
112
Chương 112: Chơi Mạt Chược Nào
113
Chương 113: Chị Ở Phía Trước Em
114
Chương 114: Tuyết Y Chúng Ta Quay Lại Đi
115
Chương 115: Người Của Hai Thế Giới
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124: Ngoại truyện 1: Sau khi kết hôn
125
Chương 125: Ngoại truyện 2: Sau khi kết hôn
126
Chương 126: Ngoại truyện 3: Nhổ răng khôn
127
123: Hoàn
128
122: Một Năm Bị Bỏ Lỡ
129
121: Bí Mật