Chương 93: Bất Động Bất Tử

Chu Chẩm Nguyệt bỗng nhiên nhận ra mọi thứ dường như đã khác đi.

Một năm trước, Mục Tuyết Y quay về tìm cô, hai người ký kết hợp đồng.

Khi ấy, trong mối quan hệ của bọn họ, người chiếm ưu thế luôn là cô.

Bây giờ cô vẫn dùng hợp đồng trói buộc Tuyết Y như cũ, thậm chí còn bắt nàng đeo còng tay thể hiện sự thấp kém.

Thế nhưng Tuyết Y...!không tí mảy may yếu thế.

Hết thảy áp bức và ép buộc của cô giống như đánh trên cây bông.

Cây bông không chỉ không đau chút nào, mà ngược lại còn im hơi lặng tiếng bao vây lấy cô.

Khiến cho cô sa vào, nghẹt thở.

Khiến cho cô...!
Dõi theo bước chân của nàng.

Dõi theo suy nghĩ của nàng.

Không còn nhớ nổi dự tính ban đầu.

Chu Chẩm Nguyệt nhắm mắt, quay đầu lại, dời vành tai đỏ chót khỏi môi dưới Mục Tuyết Y, dùng môi mình thay thế vị trí cũ, chạm vào đôi môi mềm mại của đối phương, chặt chẽ hôn nhau.

Hơi thở nóng rực phả vào mặt nhau.

Dù gió đêm lành lạnh có thổi tới đây, đều sẽ thay đổi nhiệt độ.

Chu Chẩm Nguyệt vừa hôn Mục Tuyết Y vừa ôm lấy nàng, đỡ nàng, ôm cái người quá mức gầy gò này đến bàn kính, để nàng ngồi lên cạnh bàn.

Trong tiềm thức vẫn nhớ rằng mắt cá chân của nàng bị thương, không đành lòng để nàng đứng lâu.

Môi từ môi dưới lướt đến gò má, lại chuyển đến bên tai.

Bờ môi vẫn còn mang theo hơi lạnh của đêm rét, nhưng dưới vành tai Mục Tuyết Y nóng như một cục than nằm trong bếp lò.

Băng gặp than, trong nháy mắt hòa tan thành nước, bốc hơi thành khói.

Mục Tuyết Y gắng sức ôm Chu Chẩm Nguyệt, nhắm cả hai mắt, tựa như đang ở trong băng tuyết giá lạnh, ôm chặt lấy hy vọng và ánh sáng duy nhất.

Chu Chẩm Nguyệt mặc áo lông cừu mềm mại đen tuyền.

Mục Tuyết Y thì mặc một cái áo sơ mi lụa màu mơ.

Quần áo của hai người mỏng manh, xuyên qua lớp vải vóc có thể cảm nhận rõ ràng mỗi một tấc gió đêm rét lạnh thấu xương.

Ở trên sân thượng quá mức cao rộng này, cái ôm của cả hai đã trở thành rung động sâu sắc nhất.

Mây trời nối đuôi nhau, những vì sao tỏa ra quầng sáng.

In lên trái tim của mỗi người, lưu lại dấu vết mà chỉ có bản thân mới có thể hiểu được.

Gió thổi mạnh hơn.

Hơi ấm trong vòng tay, càng khó từ bỏ.

Chu Chẩm Nguyệt cúi đầu, rũ mắt, ở bên tai Mục Tuyết Y thấp giọng hỏi:
"Có dám...!thử một lần ở nơi này cùng tôi không?"
Cô hôn tai nàng, lặp lại bằng âm điệu trầm thấp.

"Dám không?"
Mục Tuyết Y ôm chặt Chu Chẩm Nguyệt, không chút nao núng, khẽ cười:
"Tại sao lại không dám?"
"Đây là nơi cao nhất Ngạn Dương, dưới chân chúng ta là mặt kính trong suốt.

Tại nơi này, mọi người ở Ngạn Dương đều có khả năng nhìn thấy."
Chu Chẩm Nguyệt nắm cổ tay Mục Tuyết Y, ép vào bức tường kính phía sau lưng, còng tay vàng va chạm mặt kính, phát ra tiếng vang lanh lảnh.

"Bọn họ...!sẽ thấy tôi và em, Chu Chẩm Nguyệt và Mục Tuyết Y, Chu thị và Mục thị, hai đối thủ lớn nhất Ngạn Dương, ngoài mặt tranh chấp nước sôi lửa bỏng, một mất một còn, kỳ thực lén lút, quấn quýt lấy nhau...!làm những chuyện mà bọn họ nằm mơ cũng chẳng ngờ tới..."
"Tất cả mọi người...!đều sẽ nhìn thấy chúng ta ở đây...!phóng túng...!sa đọa...!lạc lối..."
Khóe môi Mục Tuyết Y ngậm lấy một nụ cười nhạt nhòa.

"A Nguyệt." Nàng kéo dài âm cuối, mềm mại quyến rũ: "Chị dám gật đầu, em dám cởi."
Nghe được câu trả lời, ôm ấp chợt dừng lại.

Đầu ngón tay bị ngăn cách bởi lớp vải, cứng đờ trên xương bướm phải của đối phương, lõm vào áo tạo thành năm cái hố nho nhỏ.

Chu Chẩm Nguyệt cúi đầu, nhìn chằm chằm Mục Tuyết Y.

Đáy mắt nửa là thâm sâu dò xét, nửa là dục vọng chưa cháy hết.

Mục Tuyết Y vuốt gò má cô, nhỏ giọng:
"Nếu chị muốn mọi người nhìn thấy dáng vẻ em bị chị chiếm giữ, vậy thì để bọn họ nhìn đi.

Miễn là chị hài lòng, dù có làm gì cũng được."
Chu Chẩm Nguyệt nhìn vào đôi mắt bao dung và trong trẻo của nàng, nhìn thấy ánh sáng nhẹ nhàng lấp lánh bên trong.

Trong mắt nàng phản chiếu cả biển sao trên bầu trời.

Ánh sáng kia dịu dàng đến mức tận cùng, cũng vỡ vụn đến mức tận cùng.

Càng vỡ vụn càng sáng ngời, khiến lòng người cảm động không thôi.

"Miễn là tôi hài lòng, thật sự làm gì cũng được?"
"Đúng, làm gì cũng được."
Mục Tuyết Y ôm lấy cô, tựa đầu lên vai cô, trong giọng nói có tiếng thở dài khe khẽ.

"Nhưng em hy vọng...!chị thật sự hài lòng.

Chứ không phải dằn vặt em và dằn vặt chính mình."
Mục Tuyết Y dừng một chút.

"Thật ra từ đầu tới cuối, em chỉ muốn chị vui vẻ."
Chu Chẩm Nguyệt không nói chuyện, hơi nhíu mày.

Mục Tuyết Y trầm mặc một lúc, cánh tay ôm Chu Chẩm Nguyệt siết chặt hơn.

"Nhưng...!em cũng không biết tại sao, hình như...!đã lâu lắm rồi...!không thấy chị cười."
"Em thật sự không biết nên làm gì, em đã rất cố gắng..."
"Ngoại trừ làm hài lòng chị, em thật sự...!không biết nên làm gì, A Nguyệt..."
Dứt lời, giọng nói của nàng có chút nghẹn ngào.

Tuyết Y đang...!khóc sao?
Chu Chẩm Nguyệt nhận ra Mục Tuyết Y khóc vì mình, chóp mũi chua xót, không nhịn được rơi nước mắt.

Nàng vẫn yêu cô giống như trước đây chứ?
Cho dù tình yêu của nàng dành cho cô không còn nhiều bằng lúc trước, thì phần tình cảm còn lại...!vẫn đủ để cùng cô đi hết cuộc đời, đúng không?
Chu Chẩm Nguyệt ôm chặt Mục Tuyết Y vào lòng, hai tay như muốn khảm sâu vào sống lưng của đối phương.

Cô thật sự...!rất sợ mất đi nàng.

Cho dù hai người còn ba năm hợp đồng, cho dù nàng đã đeo còng tay, cho dù...!
Cho dù cô có khả năng gọi nàng đến bất cứ lúc nào, hôn nàng, ôm nàng, lên giường với nàng.

Cô vẫn cảm thấy bản thân không giữ được nàng.

Lúc trước Tuyết Y cần cô, cũng có thể bỏ cô đi hai lần.

Bây giờ Tuyết Y mạnh mẽ như vậy...!Liệu có bỏ rơi cô một lần nữa hay không?
Lần sau bỏ đi, có phải sẽ không bao giờ quay lại?
Giữa bọn họ...!
Rốt cuộc còn thứ gì để lấy làm ràng buộc?
Tuyết Y vừa rơi vài giọt nước mắt vì cô, có thể xem như là một loại lưu tâm, một loại ràng buộc sao?
Những lo lắng chôn sâu tận đáy lòng, cô vẫn không dám nhìn thẳng, cùng với nước mắt, ở trong thân thể của cô sôi trào mãnh liệt.

Nghĩ càng nhiều, cô ôm Mục Tuyết Y càng chặt.

Mục Tuyết Y bị ôm không kìm nén được ho ra tiếng.

Cô sực tỉnh, e rằng cô sắp bẻ gãy xương sườn của nàng.

Sự nhiệt tình do thân mật gợi ra, đã bị gió đêm lạnh lẽo thổi tan thành từng mảnh.

Lý trí cũng theo không khí lạnh lẽo, dần dần thu hồi.

Chu Chẩm Nguyệt nới lỏng một ít sức lực, nhưng vẫn ôm Mục Tuyết Y ở trong ngực, không chịu buông ra.

Mục Tuyết Y tựa trên vai cô, khụ khụ hai tiếng.

Cô theo bản năng vỗ lưng Mục Tuyết Y, nhẹ nhàng vỗ về giúp nàng thuận khí.

Vài cái đèn neon ở tòa nhà xa xa lại vụt tắt.

Gió đêm lạnh thấu xương thổi không ngừng.

Vỗ được một lúc, trọng lượng trong ngực dường như đang từ từ trở nên nặng trĩu.

Chu Chẩm Nguyệt nhìn xuống, mới phát hiện Mục Tuyết Y nửa ngồi nửa nằm ở trong ngực của mình ngủ thiếp đi.

Đầu tựa lên vai cô, lỗ tai thì dán lên xương quai xanh, lông mày vẫn nhăn nhó.

Trông có vẻ rất mệt mỏi.

Đêm qua bị dằn vặt nên không thể ngủ nhiều.

Hôm nay lại đến công viên Nam Sơn, bận rộn thực hiện nhiệm vụ mà Mục Quốc Thừa giao cho, còn phải giải quyết chuyện của cô bé kia.

Chẳng trách lúc gọi điện thoại đến, nàng đang ngủ trong xe.

Cô không nhịn được đưa tay, khẽ vuốt ve tóc mai của nàng, vén những sợi tóc rối đang bay trong gió vào sau vành tai.

Chu Chẩm Nguyệt tự giễu nở nụ cười.

Cô nhìn Tuyết Y, bỗng nhiên ghét bỏ bản thân.

Rõ ràng cô muốn báo thù đối phương.

Nhưng rồi lại oán hận chính mình.

Oán hận chính mình đêm qua đòi hỏi quá nhiều.

Oán hận chính mình đêm nay không để nàng nghỉ ngơi thật tốt, khư khư cố chấp bắt nàng tới đây.

Chỉ vì níu kéo chút ít cảm giác an toàn đáng thương.

Chu Chẩm Nguyệt đỡ bắp đùi Mục Tuyết Y, cẩn thận để nàng nằm nhoài trên bả vai, ôm nàng đứng lên.

Cô rón rén, tận lực thả chậm tốc độ mỗi một khối bắp thịt trên người, chậm rãi đi đến cửa thang máy.

Chỉ hạ xuống một tầng.

Cô ôm nàng đi tới phòng làm việc của mình, dùng chân nhẹ nhàng đá vào khung cửa, đóng cửa lại.

Trong văn phòng có một cái ghế sofa mà cô thường dùng để chợp mắt uống trà.

Không lớn lắm, chiều dài 1.8m, chiều rộng giống với đa số sofa thông thường.

Chu Chẩm Nguyệt thả người đang say ngủ trong lồng ngực xuống sofa, đỡ cổ nàng, chậm rãi để nằm ngang.

Cô lấy một tấm chăn từ lưng ghế sofa đắp lên người nàng.

Sofa quá hẹp, một mình Mục Tuyết Y đã chiếm hết không gian.

Nhưng Chu Chẩm Nguyệt không muốn đi.

Cô quỳ xuống, ngồi trên sàn nhà lạnh lẽo cạnh sofa, nằm kề vai Mục Tuyết Y, nắm chặt tay của đối phương, trọng lượng toàn thân đều dựa vào một góc nhỏ ở rìa sofa, nhắm mắt lại.

Chiếc nhẫn ngọc trên ngón trỏ vừa khít chạm vào còng tay vàng ròng.

Cô đang ngồi ở tòa nhà xa hoa và tráng lệ nhất Ngạn Dương, nhưng trước mắt, cô vô cùng hy vọng thế giới của mình chỉ rộng bằng cái ghế sofa này.

Miễn là trên sofa có Mục Tuyết Y.

Vậy thì trên sofa, có toàn thế giới của cô.

* * *
Nửa đêm.

Khoảng chừng hai ba giờ sáng.

Chu Chẩm Nguyệt đang ngồi trên sàn nhà ngủ say bỗng nhiên bị một tiếng động kỳ lạ đánh thức.

Trong bóng đêm đen kịt, cô gắng sức xác định đường viền của người nằm trên sofa, ngờ ngợ trông thấy Mục Tuyết Y rúc trong sofa lẩm bẩm gì đó không rõ.

Chu Chẩm Nguyệt: "Tuyết Y?"
Mục Tuyết Y không bị đánh thức, mơ mơ hồ hồ nói mớ:

"...!Em là woa."
Cái eo đau nhức của Chu Chẩm Nguyệt duỗi thẳng, hỏi lại một lần:
"Em nói cái gì?"
Mục Tuyết Y say ngủ không hề mang cảm giác xa cách và hờ hững, nàng như trở lại dáng vẻ yếu ớt lúc ban đầu, tựa như một con mèo sữa, cuộn tròn cơ thể thành một đoàn.

Mái tóc xoăn dài rối loạn, giống hệt như tua rua gắn trên quạt, mềm mại rải rác bao bọc lấy bả vai đơn bạc.

Nàng lại hừ hừ hai tiếng, vẫn lầm bầm không rõ:
"Em là...!woa."
Chu Chẩm Nguyệt nghe qua lần thứ hai, vắt hết óc suy tư một hồi, mới hiểu được lời Mục Tuyết Y nói:
"Em là hoa."
...!Cũng không biết mơ thấy cái gì.

Chu Chẩm Nguyệt kéo chăn đắp cho nàng, vuốt vuốt sau gáy nàng để động viên.

Đêm khuya yên tĩnh.

Không lâu sau, chỉ có thể nghe thấy tiếng đồng hồ trên bàn làm việc.

Chu Chẩm Nguyệt đang sắp ngủ thì nghe thấy Mục Tuyết Y nói mê sảng:
"Em muốn quang hợp."
Chu Chẩm Nguyệt: "..."
Mục Tuyết Y trở mình: "...!Cần phải quang hợp ưm..."
Nàng lại ngây ngây ngốc ngốc lầm bầm lầu bầu, nói đi nói lại, là muốn "ánh sáng".

Vì để dỗ nàng yên tâm ngủ, Chu Chẩm Nguyệt lồm cồm bò dậy từ sàn nhà, hai chân mỏi nhừ đi tới bàn làm việc, nhẹ nhàng cầm lấy cái đèn bàn nhỏ.

Quay lại sofa, cô bật đèn bàn ở độ sáng thấp nhất.

Có ánh sáng, Mục Tuyết Y rất thoả mãn.

Lẩm bẩm một tiếng, lại trở mình ngủ say.

Chu Chẩm Nguyệt muốn đặt cái đèn bàn nhỏ bên cạnh Mục Tuyết Y, thế nhưng trên sofa không có chỗ thích hợp.

Đặt ở trên bàn thì lại quá xa, ánh sáng không chiếu tới.

Nếu như đặt cạnh bàn, phải tăng độ sáng lên một độ, khoảng cách lại không phù hợp, vẫn quá sáng đối với người đang ngủ.

Chu Chẩm Nguyệt cầm đèn bàn nhìn xung quanh.

Không còn cách nào khác.

Cô buông vai, lắc đầu.

Đành cầm đèn bàn, để ở cạnh vai Mục Tuyết Y.

Để ánh đèn yếu ớt đều đều trút xuống gương mặt nghiêng và bên tai đối phương.

Nhìn khuôn mặt người nọ yên lặng ngủ, Chu Chẩm Nguyệt trầm mặc một hồi, dường như không nhịn được, đột nhiên mỉm cười.

"Quang hợp đi..."
Cô thì thầm câu từ có chút hoang đường.

Không khỏi thở dài.

Người này tỉnh táo thì làm tổn thương cô đến tận xương tủy.

Vậy mà lúc say ngủ...!
...!Lại đáng yêu đến thế.

Cô hơi rũ mắt, trong đôi mắt tràn ngập dịu dàng và cưng chiều.

Đêm đó, tầng 102 sáng ròng rã cả đêm.

Một đêm, động cũng không động.

Vững vàng như những vì tinh tú lưu chuyển muôn đời trên bầu trời đêm đó.

Bất động.

Bất tử.

.

Chapter
1 Chương 1: Giai Đoạn Nhị Tiểu Thư Mỏng Manh Bé Nhỏ
2 Chương 2: A Nguyệt Em Thích Chị
3 Chương 3: Tôi Muốn Em Ấy Thuộc Về Riêng Mình
4 Chương 4: Giáo Viên Hay Chủ Tịch
5 Chương 5: Muốn A Nguyệt Thổi
6 Chương 6: Hợp Đồng Tình Yêu
7 Chương 7: Nhị Tiểu Thư Xảy Ra Chuyện
8 Chương 8: Người Đến Trước Và Kẻ Đến Sau
9 Chương 9: Hôn Một Cái Ôm Một Cái
10 Chương 10: Trượt Vào Khe Hở Giữa Ngực
11 Chương 11: Ngủ Ngon Tuyết Y
12 Chương 12: Trò Chuyện Một Lúc
13 Chương 13: Mục Tuyết Y Mất Liên Lạc
14 Chương 14: Ngu Ngốc
15 Chương 15: Ừm Em Thích Chúng Nó
16 Chương 16: Ảo Tưởng Về Danh Phận
17 Chương 17: Hiểu Sai
18 Chương 18: Một Lời Hứa Muộn Màng Vô Nghĩa
19 Chương 19: Có Lẽ Em Mãi Cũng Không Hiểu
20 Chương 20: Món Đó Có Ngon Không
21 Chương 21: Ngủ Chung Giường
22 Chương 22: Chỉ Có Một Chiếc Chăn
23 Chương 23: Vì Người Mà Sống
24 Chương 24: Không Liên Quan Tới Nợ Nần
25 Chương 25: Đi Nhặt Thử Xem
26 Chương 26: A Nguyệt Chị Có Ở Phía Sau Không
27 Chương 27: Sự Sỉ Nhục
28 Chương 28: Bí Mật Bị Phát Hiện
29 Chương 29: Đi Làm Vào Ngày Mai
30 Chương 30: Chị Cũng Không Phải Người Ngoài
31 Chương 31: Mua Cà Phê Cho Chu Tổng!
32 Chương 32: Trốn Nhà Đi
33 Chương 33: Hôn Nhẹ Một Cái Tăng Thêm Mười Năm
34 Chương 34: Theo Đuổi Tôi Thêm Một Lần Nữa Đi
35 Chương 35: Trình Độ 100 Điểm
36 Chương 36: Đừng Đi
37 Chương 37: Chị Gái!
38 Chương 38: Chỉ Nhìn Mỗi Em
39 Chương 39: Chỗ Dựa Vững Chắc
40 Chương 40: Em Ấy Xứng Đáng Với Mọi Thứ Tốt Đẹp
41 Chương 41: Cô Bảo Vệ Nàng Luôn Luôn Đúng Lúc
42 Chương 42: Mục Quốc Thừa
43 Chương 43: A Nguyệt Chị Có Tin Em Không
44 Chương 44: Ngồi Xe Lăn Suốt Đời
45 Chương 45: Sân Khấu Điên Cuồng Của Nhị Tiểu Thư
46 Chương 46: Đừng Khóc A Nguyệt
47 Chương 47: Bất Cứ Ai Làm Tổn Thương Chị Đều Đáng Chết
48 Chương 48: Tôi Rất Mong Đợi Ngày Đó
49 Chương 49: Máu Và Thịt Tất Cả Đều Đòi Lại
50 Chương 50: Tôi Là Lương Tri Cuối Cùng Của Em
51 Chương 51: Một Màn Kịch Hay
52 Chương 52: Khiêu Khích
53 Chương 53: A Nguyệt Muốn Em
54 Chương 54: Hơi Thở Đan Xen
55 Chương 55: Trò Chơi Bắt Đầu
56 Chương 56: Đặt Cược
57 Chương 57: Tôi Đoán Chị Điên Trước
58 Chương 58: Sống Không Bằng Chết
59 Chương 59: Tôi Thà Rằng Em Không Còn Yêu Tôi Nữa
60 Chương 60: A Nguyệt Xin Lỗi
61 Chương 61: Xin Hãy Cứu Lấy Em
62 Chương 62: Trên Tay Người Ấy Là Chiếc Nhẫn Ngọc Quen Thuộc
63 Chương 63: Đồng Hành Cùng Em Đi Qua Thế Gian Khổ Ải
64 Chương 64: Nụ Hôn Của A Nguyệt
65 Chương 65
66 Chương 66: Em Có Trăm Triệu Loại Tốt
67 Chương 67: Bão Tuyết
68 Chương 68: Tìm Thấy Tuyết Y Trước
69 Chương 69: Bị Kẹt Trong Bão Tuyết
70 Chương 70: Nếu Như
71 Chương 71: Hừ Không Biết Xấu Hổ
72 Chương 72: Tiên Nữ Ghé Thăm
73 Chương 73: Em Có Tôi Sớm Hơn Em Nghĩ
74 Chương 74: Thẹn Thùng
75 Chương 75
76 Chương 76: Chu Chẩm Nguyệt Thật Là Xấu Xa!
77 Chương 77: Đừng Chạm Vào Tôi
78 Chương 78: A Nguyệt Kiếp Sau Hãy Tránh Xa Em Ra
79 Chương 79: Đan Xen Tan Chảy Biến Mất
80 Chương 80: Thế Giới Của Hai Người Từ Đây Sẽ Không Bao Giờ Trùng Lặp Nữa
81 Chương 81: A Nguyệt Nhìn Này
82 Chương 82: Tôi Chỉ Cần Một Chút Thời Gian Để Đứng Dậy
83 Chương 83: Tiểu Mục Tổng Mới Được Bổ Nhiệm
84 Chương 84: Đối Mặt
85 Chương 85: Hợp Tác Bị Hủy
86 Chương 86: Còng Tay Vàng Ròng
87 Chương 87: Dạo Này Chu Tổng Khỏe Chứ
88 Chương 88: Tôi Muốn Dằn Vặt Em
89 Chương 89: Đêm Nay Đừng Về Nhà
90 Chương 90: Thương Phẩm Mới Treo Giá
91 Chương 91: Thêm Gấp Đôi Khoai Môn Viên!
92 Chương 92: Khắc Lên Em
93 Chương 93: Bất Động Bất Tử
94 Chương 94: Quyền Quyết Định Nằm Ở Chị
95 Chương 95: Em Có Ngoan Không
96 Chương 96: Thế Sự Có Bao Nhiêu Gian Nan Năm Tháng Vẫn Không Buông Tha
97 Chương 97: Năm Xưa
98 Chương 98: Ý Nghĩa Của Chiếc Nhẫn
99 Chương 99: Phản Đòn Trên Xích Đu
100 Chương 100: Chúng Ta Kết Hôn Nhé
101 Chương 101: Cô Ấy Là Vợ Tôi
102 Chương 102: Kỳ Thanh
103 Chương 103: Có Thể Giới Thiệu Cho Tôi Không
104 Chương 104: Bản Ghi Nhớ
105 Chương 105: Vẫn Luôn Hướng Về Nhau
106 Chương 106: Ghen
107 Chương 107: Nghe Nói Ga Trải Giường Của Cô Vô Cùng Thê Thảm
108 Chương 108: Mục Tuyết 1
109 Chương 109: Có Muốn Nếm Thử Tư Vị Sống Không Bằng Chết
110 Chương 110: Bây Giờ Không Sợ Nữa
111 Chương 111: Cả Người Toàn Mùi Khói Thuốc Còn Muốn Hôn Tôi
112 Chương 112: Chơi Mạt Chược Nào
113 Chương 113: Chị Ở Phía Trước Em
114 Chương 114: Tuyết Y Chúng Ta Quay Lại Đi
115 Chương 115: Người Của Hai Thế Giới
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124: Ngoại truyện 1: Sau khi kết hôn
125 Chương 125: Ngoại truyện 2: Sau khi kết hôn
126 Chương 126: Ngoại truyện 3: Nhổ răng khôn
127 123: Hoàn
128 122: Một Năm Bị Bỏ Lỡ
129 121: Bí Mật
Chapter

Updated 129 Episodes

1
Chương 1: Giai Đoạn Nhị Tiểu Thư Mỏng Manh Bé Nhỏ
2
Chương 2: A Nguyệt Em Thích Chị
3
Chương 3: Tôi Muốn Em Ấy Thuộc Về Riêng Mình
4
Chương 4: Giáo Viên Hay Chủ Tịch
5
Chương 5: Muốn A Nguyệt Thổi
6
Chương 6: Hợp Đồng Tình Yêu
7
Chương 7: Nhị Tiểu Thư Xảy Ra Chuyện
8
Chương 8: Người Đến Trước Và Kẻ Đến Sau
9
Chương 9: Hôn Một Cái Ôm Một Cái
10
Chương 10: Trượt Vào Khe Hở Giữa Ngực
11
Chương 11: Ngủ Ngon Tuyết Y
12
Chương 12: Trò Chuyện Một Lúc
13
Chương 13: Mục Tuyết Y Mất Liên Lạc
14
Chương 14: Ngu Ngốc
15
Chương 15: Ừm Em Thích Chúng Nó
16
Chương 16: Ảo Tưởng Về Danh Phận
17
Chương 17: Hiểu Sai
18
Chương 18: Một Lời Hứa Muộn Màng Vô Nghĩa
19
Chương 19: Có Lẽ Em Mãi Cũng Không Hiểu
20
Chương 20: Món Đó Có Ngon Không
21
Chương 21: Ngủ Chung Giường
22
Chương 22: Chỉ Có Một Chiếc Chăn
23
Chương 23: Vì Người Mà Sống
24
Chương 24: Không Liên Quan Tới Nợ Nần
25
Chương 25: Đi Nhặt Thử Xem
26
Chương 26: A Nguyệt Chị Có Ở Phía Sau Không
27
Chương 27: Sự Sỉ Nhục
28
Chương 28: Bí Mật Bị Phát Hiện
29
Chương 29: Đi Làm Vào Ngày Mai
30
Chương 30: Chị Cũng Không Phải Người Ngoài
31
Chương 31: Mua Cà Phê Cho Chu Tổng!
32
Chương 32: Trốn Nhà Đi
33
Chương 33: Hôn Nhẹ Một Cái Tăng Thêm Mười Năm
34
Chương 34: Theo Đuổi Tôi Thêm Một Lần Nữa Đi
35
Chương 35: Trình Độ 100 Điểm
36
Chương 36: Đừng Đi
37
Chương 37: Chị Gái!
38
Chương 38: Chỉ Nhìn Mỗi Em
39
Chương 39: Chỗ Dựa Vững Chắc
40
Chương 40: Em Ấy Xứng Đáng Với Mọi Thứ Tốt Đẹp
41
Chương 41: Cô Bảo Vệ Nàng Luôn Luôn Đúng Lúc
42
Chương 42: Mục Quốc Thừa
43
Chương 43: A Nguyệt Chị Có Tin Em Không
44
Chương 44: Ngồi Xe Lăn Suốt Đời
45
Chương 45: Sân Khấu Điên Cuồng Của Nhị Tiểu Thư
46
Chương 46: Đừng Khóc A Nguyệt
47
Chương 47: Bất Cứ Ai Làm Tổn Thương Chị Đều Đáng Chết
48
Chương 48: Tôi Rất Mong Đợi Ngày Đó
49
Chương 49: Máu Và Thịt Tất Cả Đều Đòi Lại
50
Chương 50: Tôi Là Lương Tri Cuối Cùng Của Em
51
Chương 51: Một Màn Kịch Hay
52
Chương 52: Khiêu Khích
53
Chương 53: A Nguyệt Muốn Em
54
Chương 54: Hơi Thở Đan Xen
55
Chương 55: Trò Chơi Bắt Đầu
56
Chương 56: Đặt Cược
57
Chương 57: Tôi Đoán Chị Điên Trước
58
Chương 58: Sống Không Bằng Chết
59
Chương 59: Tôi Thà Rằng Em Không Còn Yêu Tôi Nữa
60
Chương 60: A Nguyệt Xin Lỗi
61
Chương 61: Xin Hãy Cứu Lấy Em
62
Chương 62: Trên Tay Người Ấy Là Chiếc Nhẫn Ngọc Quen Thuộc
63
Chương 63: Đồng Hành Cùng Em Đi Qua Thế Gian Khổ Ải
64
Chương 64: Nụ Hôn Của A Nguyệt
65
Chương 65
66
Chương 66: Em Có Trăm Triệu Loại Tốt
67
Chương 67: Bão Tuyết
68
Chương 68: Tìm Thấy Tuyết Y Trước
69
Chương 69: Bị Kẹt Trong Bão Tuyết
70
Chương 70: Nếu Như
71
Chương 71: Hừ Không Biết Xấu Hổ
72
Chương 72: Tiên Nữ Ghé Thăm
73
Chương 73: Em Có Tôi Sớm Hơn Em Nghĩ
74
Chương 74: Thẹn Thùng
75
Chương 75
76
Chương 76: Chu Chẩm Nguyệt Thật Là Xấu Xa!
77
Chương 77: Đừng Chạm Vào Tôi
78
Chương 78: A Nguyệt Kiếp Sau Hãy Tránh Xa Em Ra
79
Chương 79: Đan Xen Tan Chảy Biến Mất
80
Chương 80: Thế Giới Của Hai Người Từ Đây Sẽ Không Bao Giờ Trùng Lặp Nữa
81
Chương 81: A Nguyệt Nhìn Này
82
Chương 82: Tôi Chỉ Cần Một Chút Thời Gian Để Đứng Dậy
83
Chương 83: Tiểu Mục Tổng Mới Được Bổ Nhiệm
84
Chương 84: Đối Mặt
85
Chương 85: Hợp Tác Bị Hủy
86
Chương 86: Còng Tay Vàng Ròng
87
Chương 87: Dạo Này Chu Tổng Khỏe Chứ
88
Chương 88: Tôi Muốn Dằn Vặt Em
89
Chương 89: Đêm Nay Đừng Về Nhà
90
Chương 90: Thương Phẩm Mới Treo Giá
91
Chương 91: Thêm Gấp Đôi Khoai Môn Viên!
92
Chương 92: Khắc Lên Em
93
Chương 93: Bất Động Bất Tử
94
Chương 94: Quyền Quyết Định Nằm Ở Chị
95
Chương 95: Em Có Ngoan Không
96
Chương 96: Thế Sự Có Bao Nhiêu Gian Nan Năm Tháng Vẫn Không Buông Tha
97
Chương 97: Năm Xưa
98
Chương 98: Ý Nghĩa Của Chiếc Nhẫn
99
Chương 99: Phản Đòn Trên Xích Đu
100
Chương 100: Chúng Ta Kết Hôn Nhé
101
Chương 101: Cô Ấy Là Vợ Tôi
102
Chương 102: Kỳ Thanh
103
Chương 103: Có Thể Giới Thiệu Cho Tôi Không
104
Chương 104: Bản Ghi Nhớ
105
Chương 105: Vẫn Luôn Hướng Về Nhau
106
Chương 106: Ghen
107
Chương 107: Nghe Nói Ga Trải Giường Của Cô Vô Cùng Thê Thảm
108
Chương 108: Mục Tuyết 1
109
Chương 109: Có Muốn Nếm Thử Tư Vị Sống Không Bằng Chết
110
Chương 110: Bây Giờ Không Sợ Nữa
111
Chương 111: Cả Người Toàn Mùi Khói Thuốc Còn Muốn Hôn Tôi
112
Chương 112: Chơi Mạt Chược Nào
113
Chương 113: Chị Ở Phía Trước Em
114
Chương 114: Tuyết Y Chúng Ta Quay Lại Đi
115
Chương 115: Người Của Hai Thế Giới
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124: Ngoại truyện 1: Sau khi kết hôn
125
Chương 125: Ngoại truyện 2: Sau khi kết hôn
126
Chương 126: Ngoại truyện 3: Nhổ răng khôn
127
123: Hoàn
128
122: Một Năm Bị Bỏ Lỡ
129
121: Bí Mật