Chương 15: Ừm Em Thích Chúng Nó

Sáng sớm hôm sau.

Mưa vẫn còn rơi tí tách.

Mục Tuyết Y vẫn đối mặt với cơn ác mộng hằng đêm kể từ ngày nàng trọng sinh, bắt đầu bằng việc nàng bỏ rơi Chu Chẩm Nguyệt, kết thúc bằng việc nàng đập đầu chết trên bia mộ của cô.

Ngoài cửa sổ vang lên tiếng sấm rền, nàng thức dậy trong sự sợ hãi tột độ.

Ngay trong khoảnh khắc mở mắt ra, nàng bật thốt ra hai chữ: "A Nguyệt."
Chu Chẩm Nguyệt đang uống nước bỗng dưng dừng lại, khẽ liếc mắt nhìn Mục Tuyết Y ở trên giường.

Cô trầm mặc rồi nói: "Tôi không có đi..."
Mục Tuyết Y nhìn Chu Chẩm Nguyệt gần trong gang tấc.

Vừa rồi ở trong mơ đau đớn khổ sở, bởi vì một đôi bàn tay chìa ra dịu dàng kéo lấy nàng thoát khỏi nơi đó, hết thảy bất an trong nháy mắt đều tan thành mây khói.

Nàng rất nhanh phát hiện bản thân đang ở trên giường, do dự một lúc, mơ hồ lúng túng không thôi: "Cảm ơn chị."
Chu Chẩm Nguyệt biết Mục Tuyết Y cảm ơn chuyện gì, cũng không làm ra hành động đáp lại, yên lặng ở một bên uống nước.

Quách Hồng Hà dẫn theo một đứa trẻ tầm sáu bảy tuổi, đoán chừng là con gái của bà, hai mẹ con dắt tay cùng nhau đi lên lầu.

Trên tay đứa trẻ ôm lấy hai con vịt nhỏ lông vàng, là cô bé vừa cứu chúng thoát khỏi trận lũ, hai cục tròn vo vàng nhạt, lông tơ cả người đáng yêu dựng đứng.

Mục Tuyết Y vốn đang mê man, nhưng vừa thấy hai con vịt nhỏ, ánh mắt liền tập trung nhìn chăm chú.

Giống như nhìn thấy một món đồ chơi.

Chu Chẩm Nguyệt trong nháy mắt liền biết nàng thích chúng nó.

Có lẽ thời thơ ấu không được ai chăm sóc tử tế, Mục Tuyết Y chưa bao giờ dám đòi hỏi những thứ bản thân yêu thích.

Khi nhìn thấy chúng, nàng chỉ lặng lẽ nhìn chăm chú một lúc, sự mong đợi trong ánh mắt rất nhanh liền bị đè nén.

Đây là tình cảnh của những đứa trẻ không được ba mẹ thương yêu, cuộc sống của chúng đầy rẫy tự ti và sợ sệt.

Ba mẹ của Mục Tuyết Y...!
Chu Chẩm Nguyệt hơi xuất thần.

Trên thực tế, ngay từ lần đầu tiên Mục Tuyết Y có ý đồ tiếp cận mình, cô đã đem thân thế của nàng tra sạch sành sanh.

Ba của Mục Tuyết Y, Mục Quốc Thừa là ông chủ của một tập đoàn lớn, chuyện này không khó tra.

Khó tra là mẹ của nàng, người phụ nữ tên Chu Hồng kia.

Chu Hồng là một người đàn bà không trong sạch thường hay xuất hiện ở hộp đêm, xuất thân bần hàn, tôn thờ việc hưởng lạc, đặc biệt là tài sản của người khác.

Trong lúc gạ gẫm Mục Quốc Thừa, bà ta lén lút đâm thủng bao cao su, ý đồ muốn sinh ra một đứa trẻ thuộc máu mủ của người giàu, từ đó đổi đời.

Chuyện như thế, mới có Mục Tuyết Y.

Nhưng Mục Quốc Thừa cũng không phải là một kẻ ngu si, đương nhiên không thể cam tâm tình nguyện chịu thiệt thòi ngậm đắng nuốt cay.

Chu Hồng đem Tuyết Y nhỏ bé ném tới trước cửa nhà họ Mục, ông ta liền bảo tài xế đem con nhóc bẩn thỉu này vứt ngược trở lại nhà trọ tồi tàn của Chu Hồng, cách ba đến năm ngày lại trình diễn một tiết mục như thế.

Thế là, suốt tuổi thơ của Mục Tuyết Y đảm nhiệm làm quả bóng cao su cho ba mẹ đá chuyền.

Mẹ nàng luôn nghĩ cách làm sao lợi dụng đứa bé này bòn rút nhà họ Mục, còn ba nàng thì lại cực kì bài xích nàng, nàng giống như một thứ rác rưởi bẩn thỉu ai cũng muốn vứt bỏ, không ai muốn dính líu vào.

Sau đó Mục Quốc Thừa chịu một vài uy hiếp của Chu Hồng, mới bất đắc dĩ thu nhận đứa nhỏ, giúp nàng tiến vào nhà họ Mục.

Tất nhiên cuộc sống ở nhà họ Mục, nàng trải qua không được tốt lắm, ba không thương yêu nàng, chị gái xem nàng như người dưng, ngay cả bọn người hầu cũng chưa từng thật sự coi nàng là Nhị tiểu thư mà đối đãi.

Tuy ở trong một căn nhà sang trọng, được ăn những món đắt tiền như ba và chị gái, nhưng bản thân nàng biết, nàng chẳng có gì cả.

Không có bất kỳ tiền tiêu vặt ngoại trừ đồ ăn và quần áo, không giống như chị mình, lúc nào cũng không thiếu quà sinh nhật.

Không được ba thương.

Cũng không được mẹ yêu.

Có lẽ đối với Mục Tuyết Y mà nói, dựa vào nhà họ Mục sống tiếp mới là chuyện quan trọng nhất.

Chu Chẩm Nguyệt kỳ thực hiểu được hành động ba năm trước của Mục Tuyết Y.

Dù sao trong hơn hai mươi năm cuộc đời, nhà họ Mục là cọng rơm cứu mạng duy nhất mà nàng có thể nắm giữ.

Bản thân cô liều mạng muốn bù đắp cho Mục Tuyết Y, muốn dành hết thảy quan tâm và che chở cho nàng, nhưng Mục Tuyết Y từ đầu tới cuối vẫn không chịu đem sự yếu đuối và nỗi khổ tâm trong lòng nói cho cô biết.

Thứ khiến cô khổ sở, chính là việc Mục Tuyết Y vẫn coi cô như người ngoài.

Quách Hồng Hà đột nhiên mở miệng, làm đứt đoạn suy nghĩ của Chu Chẩm Nguyệt: "Mưa nhỏ lại rồi, trời cũng không còn sấm chớp, mọi người ai có việc bận thì buổi chiều có thể đi, không vội thì ở thêm hai ngày nữa cũng được."
Chu Chẩm Nguyệt suy nghĩ một chút, nói: "Công ty tôi còn có việc, buổi chiều đi ngay."
Quách Hồng Hà: "Được được.

Chiếc xe ngoài cổng làng là của cô đúng không? Nếu rảnh thì theo tôi ra ngoài xem lại xe, nếu gặp vấn đề, tôi sẽ gọi cho A Đại sát vách giúp cô sửa, sẽ không khiến cô trễ nải."
Chu Chẩm Nguyệt: "Cũng được, cảm ơn nhiều."
Quách Hồng Hà đưa Chu Chẩm Nguyệt xuống lầu, Chu Chẩm Nguyệt mới đi xuống được năm cái bậc thang, lại quay đầu liếc nhìn về phía chiếc giường.

Mục Tuyết Y đang cúi người đùa giỡn hai con vịt nhỏ kia.

Đi tới cửa làng, nước chỗ này đã rút bớt rất nhiều.

Chu Chẩm Nguyệt thử khởi động xe, không gặp khó khăn gì.

Quách Hồng Hà liền đưa cô trở về nhà.

Đi ngang qua một cánh đồng, Quách Hồng Hà không nhịn được than thở lầm bầm vài câu: "Trời ạ, mưa như này...!ruộng ngô bị úng hết rồi còn đâu, mùa đông năm nay...!khó vượt qua...!trời ạ."
Chu Chẩm Nguyệt hỏi: "Trong nhà cô dựa vào ruộng ngô này để sống sao?"
Quách Hồng Hà chà xát bàn tay đen đúa, cười xấu hổ: "Hai năm trước chồng tôi còn sống, ông ấy làm nghề thợ mộc trang trải cho gia đình.

Khi ông ấy mất, tôi chỉ có thể trồng ruộng ngô, tôi không có học thức, tiếng phổ thông còn không rành, cũng không còn cách khác."
Chu Chẩm Nguyệt nhớ tới những vật dụng thô sơ trong căn nhà, hơi nhăn mày.

Quách Hồng Hà nói thêm: "Không có gì đâu cô gái à.

Năm ngoái thu hoạch không được, năm nay mọi người đều dựng lều đề phòng bất trắc, vẫn đủ ăn qua năm nay.

Tôi còn làm thuê, giúp người ta giặt mấy bộ quần áo, lấy tiền đó đủ hai mẹ con sinh sống rồi."
Chu Chẩm Nguyệt trầm tư che dù, hơi nghiêng người nhìn đôi tay thô ráp nứt nẻ của Quách Hồng Hà, nơi nơi đều có miệng vết thương bị nứt da.

Một lát sau, cô nói: "Công ty tôi đang thiếu một vị trí dọn dẹp, khi về sẽ giới thiệu cho cô."
Không đợi Quách Hồng Hà đáp lời, nói tiếp: "Công ty có chỗ ở, cô có thể mang theo con gái của mình.

Tiền lương một tháng ba ngàn, tuy không nhiều, nhưng lại bao ăn bao ở, mùa đông cũng có máy sưởi, cô cũng không cần tiếp tục giặt quần áo thuê nữa."
Quách Hồng Hà sửng sốt, khi định thần lại thì liên tục nói cảm ơn, con mắt đỏ hết cả lên: "Cô gái này, tôi thật không biết làm sao để cảm ơn cô, cảm ơn, thật sự cảm ơn..." Bà ta rất muốn nắm lấy đôi tay của Chu Chẩm Nguyệt, nhưng nghĩ lại lại thấy không thích hợp cho lắm, đôi tay chỉ run rẩy giơ lên rồi lại bỏ xuống.

Chu Chẩm Nguyệt nói không cần cảm ơn, nhưng Quách Hồng Hà vẫn hung hăng muốn báo đáp cô.

Bà ta nói, nếu như ruộng ngô không bị úng thì đã có thể đưa một ít quà cho Chu Chẩm Nguyệt rồi, bây giờ trong nhà không có thứ gì, bà ta cảm thấy vô cùng có lỗi.

Có thể thấy được, người đàn bà này vui vẻ đến mức muốn diễn tả cảm kích ra sao.

Chu Chẩm Nguyệt: "Tôi thật sự không thiếu gì cả."
Cô bỗng dừng lại: "Chỉ là, nếu khăng khăng muốn đưa..."
Quách Hồng Hà xoa xoa tay nhìn cô.

* * *
Buổi chiều cơm nước xong, Chu Chẩm Nguyệt bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Mục Tuyết Y ngồi một bên yên lặng nhìn cô, nàng không biết Chu Chẩm Nguyệt có định chở nàng cùng về không, vì lẽ đó không dám làm ra hành động gì chọc giận cô.

Chu Chẩm Nguyệt mặc áo khoác vào, khi cúi người xuống lấy cục sạc điện thoại thì nhỏ giọng nói: "Đừng để tôi đợi em."
Con mắt của Mục Tuyết Y sáng lên: "Muốn dẫn theo em?"
"..."
Chu Chẩm Nguyệt không có nhìn nàng, chỉ cúi đầu dọn đồ: "Trước tiên chở em về công ty, mấy ngày sau xong việc, cùng tôi về Ngạn Dương."
Mục Tuyết Y vội vã đồng ý, liền tìm giày để mang.

Chân nàng vì tê cóng mà sưng tấy.

Lúc mang giày không nhịn được kêu đau một tiếng.

Mưa tuy nhỏ nhưng vẫn không ngớt, đường đi quanh làng có một vài chỗ nước còn tồn đọng.

Đi đến trước cửa, Mục Tuyết Y nhấc lên vạt áo, chuẩn bị tâm lý để bước ra ngoài, ngón chân theo bản năng sợ hãi mà co quắp lại.

Chu Chẩm Nguyệt đi về trước một bước, xoay người đem mấy cái bánh mà Quách Hồng Hà tặng đưa cho Mục Tuyết Y cầm.

Khi Mục Tuyết Y vẫn còn ngơ ngác, cô đã cúi người xuống: "Lên đi."
Mục Tuyết Y nhận ra Chu Chẩm Nguyệt muốn cõng mình, vội vàng nói: "A Nguyệt, thật ra em không cần..."
Chu Chẩm Nguyệt không ngắt lời nàng, chỉ nghiêm túc đứng yên nghe nàng nói hết câu.

Mục Tuyết Y thế nhưng không nói tiếp, nàng cố gắng kiềm chế bản năng không muốn phiền hà người khác, không từ chối khách sáo nữa, nhẹ nhàng leo lên lưng của Chu Chẩm Nguyệt.

Sắc trời dần muộn, mây đen vẫn chưa tản đi, ngay cả đường cũng không thấy rõ.

Mục Tuyết Y nằm nhoài trên vai Chu Chẩm Nguyệt, dùng đèn flash trong điện thoại giúp cô soi sáng đường đi, trong số họ không ai nói câu nào với nhau.

Đây là lần thân mật hiếm hoi của hai người, cả người Mục Tuyết Y căng thẳng vô cùng.

Nàng rất muốn ôm chặt bả vai của Chu Chẩm Nguyệt, nhưng ngón tay chỉ dám đặt nhẹ ở cánh tay cô, cả ống tay áo nàng cũng không dám nắm lấy.

Nàng không cam lòng lãng phí thời gian bên cô, Mục Tuyết Y suy nghĩ nát óc, cố gắng tìm tòi đề tài nói chuyện, hỏi Chu Chẩm Nguyệt: "A Nguyệt, chị...!xe của chị, không gặp vấn đề gì chứ?"
Chu Chẩm Nguyệt đáp lời: "Không có."
Mục Tuyết Y: "Cô Quách có đưa cho em một số điện thoại, nói nếu đi nửa đường gặp nạn liền dừng lại gọi cho cô ấy, cô ấy sẽ tìm hàng xóm kế bên giúp đỡ.".

Google ngay trang ~ TRUMtruyen.

o r g ~
Chu Chẩm Nguyệt: "Ừm."
Mục Tuyết Y: "Em còn nhớ, rất lâu trước đây chị cũng từng cõng em như thế.

Ngày ấy chị dẫn theo em đi tham gia một cuộc dạ hội thương mại, bởi vì em mang giày cao gót đứng quá lâu, bàn chân rất đau đớn, là chị cõng em trở về nhà."
Chu Chẩm Nguyệt: "..."
Mục Tuyết Y: "Nhưng ngày đó chị cũng mang giày cao gót, chị không nói ra lời đau, khi về nhà cùng nhau cởi giày em mới phát hiện chân chị sưng đỏ cả rồi.

Lúc ngủ, phải đem chân gác lên gối ôm chị mới chịu ngủ."
Mục Tuyết Y cúi người, vùi mặt vào sâu trong khuỷu tay.

Hồi lâu, mới nhỏ giọng nói: "A Nguyệt, chị là người đầu tiên cõng em như thế."
Chu Chẩm Nguyệt ở một góc độ mà Mục Tuyết Y không nhìn thấy, khẽ cong lên khóe môi.

Mục Tuyết Y cười nhạt, tiếp tục: "Tuy rằng chỉ ở đây có hai ngày, nhưng...! em sẽ rất nhớ hai ngày nay.

Người dân nơi này rất tốt bụng, cô Quách rất nhiệt tình, mọi người xung quanh cũng biết cách cư xử, hai con vịt nhỏ trông cũng đáng yêu, còn có thể ăn vụn bánh trong lòng bàn tay em."
Chu Chẩm Nguyệt hiếm thấy đáp lại: "Vịt con?"
Mục Tuyết Y: "Đúng vậy, hai con vịt nhỏ, một đứa ú nu, đuôi có màu trắng.

Một con cao hơn tí, cánh nhọn có màu đen.

Tụi nó nhỏ xíu à, toàn thân đều có lông tơ, đi trên đường còn vẫy vẫy một cái, đáng yêu vô cùng."
Chu Chẩm Nguyệt ừ một tiếng, hỏi nàng: "Em rất thích?"
Mục Tuyết Y suy nghĩ một chút, mới nhỏ giọng trả lời: "Ừm, em thích chúng nó."
Khi đang nói chuyện, hai người đã đi tới trước cổng làng, nước ngập chỗ này đã hoàn toàn rút sạch.

Chu Chẩm Nguyệt thả Mục Tuyết Y xuống, vẻ mặt bình thản mở cửa xe ra, kiểm tra tình huống và kính chắn gió bên trong xe, Mục Tuyết Y liền đứng phía sau xe chờ cô kiểm tra xong.

Chu Chẩm Nguyệt khom người, bỗng mở miệng: "Giúp tôi lấy bình nước sau cốp xe."
Mục Tuyết Y: "Vâng ạ."
Nàng vòng tới sau xe, cốp đã được mở sẵn, mới vừa nhấc nhẹ nắp xe...!
Dưới ánh đèn màu vàng ấm áp bên trong xe, còn chưa kịp tìm thấy bình nước ở đâu, lại bất ngờ trông thấy một cái thùng nhỏ.

Ở trong thùng, có hai con vịt nhỏ xíu, lông tơ bù xù đang cố gắng rướn cổ lên nhìn chằm chằm nàng..

Chapter
1 Chương 1: Giai Đoạn Nhị Tiểu Thư Mỏng Manh Bé Nhỏ
2 Chương 2: A Nguyệt Em Thích Chị
3 Chương 3: Tôi Muốn Em Ấy Thuộc Về Riêng Mình
4 Chương 4: Giáo Viên Hay Chủ Tịch
5 Chương 5: Muốn A Nguyệt Thổi
6 Chương 6: Hợp Đồng Tình Yêu
7 Chương 7: Nhị Tiểu Thư Xảy Ra Chuyện
8 Chương 8: Người Đến Trước Và Kẻ Đến Sau
9 Chương 9: Hôn Một Cái Ôm Một Cái
10 Chương 10: Trượt Vào Khe Hở Giữa Ngực
11 Chương 11: Ngủ Ngon Tuyết Y
12 Chương 12: Trò Chuyện Một Lúc
13 Chương 13: Mục Tuyết Y Mất Liên Lạc
14 Chương 14: Ngu Ngốc
15 Chương 15: Ừm Em Thích Chúng Nó
16 Chương 16: Ảo Tưởng Về Danh Phận
17 Chương 17: Hiểu Sai
18 Chương 18: Một Lời Hứa Muộn Màng Vô Nghĩa
19 Chương 19: Có Lẽ Em Mãi Cũng Không Hiểu
20 Chương 20: Món Đó Có Ngon Không
21 Chương 21: Ngủ Chung Giường
22 Chương 22: Chỉ Có Một Chiếc Chăn
23 Chương 23: Vì Người Mà Sống
24 Chương 24: Không Liên Quan Tới Nợ Nần
25 Chương 25: Đi Nhặt Thử Xem
26 Chương 26: A Nguyệt Chị Có Ở Phía Sau Không
27 Chương 27: Sự Sỉ Nhục
28 Chương 28: Bí Mật Bị Phát Hiện
29 Chương 29: Đi Làm Vào Ngày Mai
30 Chương 30: Chị Cũng Không Phải Người Ngoài
31 Chương 31: Mua Cà Phê Cho Chu Tổng!
32 Chương 32: Trốn Nhà Đi
33 Chương 33: Hôn Nhẹ Một Cái Tăng Thêm Mười Năm
34 Chương 34: Theo Đuổi Tôi Thêm Một Lần Nữa Đi
35 Chương 35: Trình Độ 100 Điểm
36 Chương 36: Đừng Đi
37 Chương 37: Chị Gái!
38 Chương 38: Chỉ Nhìn Mỗi Em
39 Chương 39: Chỗ Dựa Vững Chắc
40 Chương 40: Em Ấy Xứng Đáng Với Mọi Thứ Tốt Đẹp
41 Chương 41: Cô Bảo Vệ Nàng Luôn Luôn Đúng Lúc
42 Chương 42: Mục Quốc Thừa
43 Chương 43: A Nguyệt Chị Có Tin Em Không
44 Chương 44: Ngồi Xe Lăn Suốt Đời
45 Chương 45: Sân Khấu Điên Cuồng Của Nhị Tiểu Thư
46 Chương 46: Đừng Khóc A Nguyệt
47 Chương 47: Bất Cứ Ai Làm Tổn Thương Chị Đều Đáng Chết
48 Chương 48: Tôi Rất Mong Đợi Ngày Đó
49 Chương 49: Máu Và Thịt Tất Cả Đều Đòi Lại
50 Chương 50: Tôi Là Lương Tri Cuối Cùng Của Em
51 Chương 51: Một Màn Kịch Hay
52 Chương 52: Khiêu Khích
53 Chương 53: A Nguyệt Muốn Em
54 Chương 54: Hơi Thở Đan Xen
55 Chương 55: Trò Chơi Bắt Đầu
56 Chương 56: Đặt Cược
57 Chương 57: Tôi Đoán Chị Điên Trước
58 Chương 58: Sống Không Bằng Chết
59 Chương 59: Tôi Thà Rằng Em Không Còn Yêu Tôi Nữa
60 Chương 60: A Nguyệt Xin Lỗi
61 Chương 61: Xin Hãy Cứu Lấy Em
62 Chương 62: Trên Tay Người Ấy Là Chiếc Nhẫn Ngọc Quen Thuộc
63 Chương 63: Đồng Hành Cùng Em Đi Qua Thế Gian Khổ Ải
64 Chương 64: Nụ Hôn Của A Nguyệt
65 Chương 65
66 Chương 66: Em Có Trăm Triệu Loại Tốt
67 Chương 67: Bão Tuyết
68 Chương 68: Tìm Thấy Tuyết Y Trước
69 Chương 69: Bị Kẹt Trong Bão Tuyết
70 Chương 70: Nếu Như
71 Chương 71: Hừ Không Biết Xấu Hổ
72 Chương 72: Tiên Nữ Ghé Thăm
73 Chương 73: Em Có Tôi Sớm Hơn Em Nghĩ
74 Chương 74: Thẹn Thùng
75 Chương 75
76 Chương 76: Chu Chẩm Nguyệt Thật Là Xấu Xa!
77 Chương 77: Đừng Chạm Vào Tôi
78 Chương 78: A Nguyệt Kiếp Sau Hãy Tránh Xa Em Ra
79 Chương 79: Đan Xen Tan Chảy Biến Mất
80 Chương 80: Thế Giới Của Hai Người Từ Đây Sẽ Không Bao Giờ Trùng Lặp Nữa
81 Chương 81: A Nguyệt Nhìn Này
82 Chương 82: Tôi Chỉ Cần Một Chút Thời Gian Để Đứng Dậy
83 Chương 83: Tiểu Mục Tổng Mới Được Bổ Nhiệm
84 Chương 84: Đối Mặt
85 Chương 85: Hợp Tác Bị Hủy
86 Chương 86: Còng Tay Vàng Ròng
87 Chương 87: Dạo Này Chu Tổng Khỏe Chứ
88 Chương 88: Tôi Muốn Dằn Vặt Em
89 Chương 89: Đêm Nay Đừng Về Nhà
90 Chương 90: Thương Phẩm Mới Treo Giá
91 Chương 91: Thêm Gấp Đôi Khoai Môn Viên!
92 Chương 92: Khắc Lên Em
93 Chương 93: Bất Động Bất Tử
94 Chương 94: Quyền Quyết Định Nằm Ở Chị
95 Chương 95: Em Có Ngoan Không
96 Chương 96: Thế Sự Có Bao Nhiêu Gian Nan Năm Tháng Vẫn Không Buông Tha
97 Chương 97: Năm Xưa
98 Chương 98: Ý Nghĩa Của Chiếc Nhẫn
99 Chương 99: Phản Đòn Trên Xích Đu
100 Chương 100: Chúng Ta Kết Hôn Nhé
101 Chương 101: Cô Ấy Là Vợ Tôi
102 Chương 102: Kỳ Thanh
103 Chương 103: Có Thể Giới Thiệu Cho Tôi Không
104 Chương 104: Bản Ghi Nhớ
105 Chương 105: Vẫn Luôn Hướng Về Nhau
106 Chương 106: Ghen
107 Chương 107: Nghe Nói Ga Trải Giường Của Cô Vô Cùng Thê Thảm
108 Chương 108: Mục Tuyết 1
109 Chương 109: Có Muốn Nếm Thử Tư Vị Sống Không Bằng Chết
110 Chương 110: Bây Giờ Không Sợ Nữa
111 Chương 111: Cả Người Toàn Mùi Khói Thuốc Còn Muốn Hôn Tôi
112 Chương 112: Chơi Mạt Chược Nào
113 Chương 113: Chị Ở Phía Trước Em
114 Chương 114: Tuyết Y Chúng Ta Quay Lại Đi
115 Chương 115: Người Của Hai Thế Giới
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124: Ngoại truyện 1: Sau khi kết hôn
125 Chương 125: Ngoại truyện 2: Sau khi kết hôn
126 Chương 126: Ngoại truyện 3: Nhổ răng khôn
127 123: Hoàn
128 122: Một Năm Bị Bỏ Lỡ
129 121: Bí Mật
Chapter

Updated 129 Episodes

1
Chương 1: Giai Đoạn Nhị Tiểu Thư Mỏng Manh Bé Nhỏ
2
Chương 2: A Nguyệt Em Thích Chị
3
Chương 3: Tôi Muốn Em Ấy Thuộc Về Riêng Mình
4
Chương 4: Giáo Viên Hay Chủ Tịch
5
Chương 5: Muốn A Nguyệt Thổi
6
Chương 6: Hợp Đồng Tình Yêu
7
Chương 7: Nhị Tiểu Thư Xảy Ra Chuyện
8
Chương 8: Người Đến Trước Và Kẻ Đến Sau
9
Chương 9: Hôn Một Cái Ôm Một Cái
10
Chương 10: Trượt Vào Khe Hở Giữa Ngực
11
Chương 11: Ngủ Ngon Tuyết Y
12
Chương 12: Trò Chuyện Một Lúc
13
Chương 13: Mục Tuyết Y Mất Liên Lạc
14
Chương 14: Ngu Ngốc
15
Chương 15: Ừm Em Thích Chúng Nó
16
Chương 16: Ảo Tưởng Về Danh Phận
17
Chương 17: Hiểu Sai
18
Chương 18: Một Lời Hứa Muộn Màng Vô Nghĩa
19
Chương 19: Có Lẽ Em Mãi Cũng Không Hiểu
20
Chương 20: Món Đó Có Ngon Không
21
Chương 21: Ngủ Chung Giường
22
Chương 22: Chỉ Có Một Chiếc Chăn
23
Chương 23: Vì Người Mà Sống
24
Chương 24: Không Liên Quan Tới Nợ Nần
25
Chương 25: Đi Nhặt Thử Xem
26
Chương 26: A Nguyệt Chị Có Ở Phía Sau Không
27
Chương 27: Sự Sỉ Nhục
28
Chương 28: Bí Mật Bị Phát Hiện
29
Chương 29: Đi Làm Vào Ngày Mai
30
Chương 30: Chị Cũng Không Phải Người Ngoài
31
Chương 31: Mua Cà Phê Cho Chu Tổng!
32
Chương 32: Trốn Nhà Đi
33
Chương 33: Hôn Nhẹ Một Cái Tăng Thêm Mười Năm
34
Chương 34: Theo Đuổi Tôi Thêm Một Lần Nữa Đi
35
Chương 35: Trình Độ 100 Điểm
36
Chương 36: Đừng Đi
37
Chương 37: Chị Gái!
38
Chương 38: Chỉ Nhìn Mỗi Em
39
Chương 39: Chỗ Dựa Vững Chắc
40
Chương 40: Em Ấy Xứng Đáng Với Mọi Thứ Tốt Đẹp
41
Chương 41: Cô Bảo Vệ Nàng Luôn Luôn Đúng Lúc
42
Chương 42: Mục Quốc Thừa
43
Chương 43: A Nguyệt Chị Có Tin Em Không
44
Chương 44: Ngồi Xe Lăn Suốt Đời
45
Chương 45: Sân Khấu Điên Cuồng Của Nhị Tiểu Thư
46
Chương 46: Đừng Khóc A Nguyệt
47
Chương 47: Bất Cứ Ai Làm Tổn Thương Chị Đều Đáng Chết
48
Chương 48: Tôi Rất Mong Đợi Ngày Đó
49
Chương 49: Máu Và Thịt Tất Cả Đều Đòi Lại
50
Chương 50: Tôi Là Lương Tri Cuối Cùng Của Em
51
Chương 51: Một Màn Kịch Hay
52
Chương 52: Khiêu Khích
53
Chương 53: A Nguyệt Muốn Em
54
Chương 54: Hơi Thở Đan Xen
55
Chương 55: Trò Chơi Bắt Đầu
56
Chương 56: Đặt Cược
57
Chương 57: Tôi Đoán Chị Điên Trước
58
Chương 58: Sống Không Bằng Chết
59
Chương 59: Tôi Thà Rằng Em Không Còn Yêu Tôi Nữa
60
Chương 60: A Nguyệt Xin Lỗi
61
Chương 61: Xin Hãy Cứu Lấy Em
62
Chương 62: Trên Tay Người Ấy Là Chiếc Nhẫn Ngọc Quen Thuộc
63
Chương 63: Đồng Hành Cùng Em Đi Qua Thế Gian Khổ Ải
64
Chương 64: Nụ Hôn Của A Nguyệt
65
Chương 65
66
Chương 66: Em Có Trăm Triệu Loại Tốt
67
Chương 67: Bão Tuyết
68
Chương 68: Tìm Thấy Tuyết Y Trước
69
Chương 69: Bị Kẹt Trong Bão Tuyết
70
Chương 70: Nếu Như
71
Chương 71: Hừ Không Biết Xấu Hổ
72
Chương 72: Tiên Nữ Ghé Thăm
73
Chương 73: Em Có Tôi Sớm Hơn Em Nghĩ
74
Chương 74: Thẹn Thùng
75
Chương 75
76
Chương 76: Chu Chẩm Nguyệt Thật Là Xấu Xa!
77
Chương 77: Đừng Chạm Vào Tôi
78
Chương 78: A Nguyệt Kiếp Sau Hãy Tránh Xa Em Ra
79
Chương 79: Đan Xen Tan Chảy Biến Mất
80
Chương 80: Thế Giới Của Hai Người Từ Đây Sẽ Không Bao Giờ Trùng Lặp Nữa
81
Chương 81: A Nguyệt Nhìn Này
82
Chương 82: Tôi Chỉ Cần Một Chút Thời Gian Để Đứng Dậy
83
Chương 83: Tiểu Mục Tổng Mới Được Bổ Nhiệm
84
Chương 84: Đối Mặt
85
Chương 85: Hợp Tác Bị Hủy
86
Chương 86: Còng Tay Vàng Ròng
87
Chương 87: Dạo Này Chu Tổng Khỏe Chứ
88
Chương 88: Tôi Muốn Dằn Vặt Em
89
Chương 89: Đêm Nay Đừng Về Nhà
90
Chương 90: Thương Phẩm Mới Treo Giá
91
Chương 91: Thêm Gấp Đôi Khoai Môn Viên!
92
Chương 92: Khắc Lên Em
93
Chương 93: Bất Động Bất Tử
94
Chương 94: Quyền Quyết Định Nằm Ở Chị
95
Chương 95: Em Có Ngoan Không
96
Chương 96: Thế Sự Có Bao Nhiêu Gian Nan Năm Tháng Vẫn Không Buông Tha
97
Chương 97: Năm Xưa
98
Chương 98: Ý Nghĩa Của Chiếc Nhẫn
99
Chương 99: Phản Đòn Trên Xích Đu
100
Chương 100: Chúng Ta Kết Hôn Nhé
101
Chương 101: Cô Ấy Là Vợ Tôi
102
Chương 102: Kỳ Thanh
103
Chương 103: Có Thể Giới Thiệu Cho Tôi Không
104
Chương 104: Bản Ghi Nhớ
105
Chương 105: Vẫn Luôn Hướng Về Nhau
106
Chương 106: Ghen
107
Chương 107: Nghe Nói Ga Trải Giường Của Cô Vô Cùng Thê Thảm
108
Chương 108: Mục Tuyết 1
109
Chương 109: Có Muốn Nếm Thử Tư Vị Sống Không Bằng Chết
110
Chương 110: Bây Giờ Không Sợ Nữa
111
Chương 111: Cả Người Toàn Mùi Khói Thuốc Còn Muốn Hôn Tôi
112
Chương 112: Chơi Mạt Chược Nào
113
Chương 113: Chị Ở Phía Trước Em
114
Chương 114: Tuyết Y Chúng Ta Quay Lại Đi
115
Chương 115: Người Của Hai Thế Giới
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124: Ngoại truyện 1: Sau khi kết hôn
125
Chương 125: Ngoại truyện 2: Sau khi kết hôn
126
Chương 126: Ngoại truyện 3: Nhổ răng khôn
127
123: Hoàn
128
122: Một Năm Bị Bỏ Lỡ
129
121: Bí Mật