Chương 24: Không Liên Quan Tới Nợ Nần

Thẩm Hoài Tinh che ô cho Mục Tuyết Y, đưa nàng tiến vào nhà cũ.

Khi Mục Tuyết Y định bước khỏi chiếc ô để vào cửa thì Thẩm Hoài Tinh bỗng giữ lại cánh tay nàng, thì thầm điều gì đó.

Mục Tuyết Y khẽ lắc lư vai, như muốn tránh né tiếp xúc với Thẩm Hoài Tinh.

Cách quá xa, Chu Chẩm Nguyệt không thể nhìn rõ vẻ mặt của Mục Tuyết Y, nhưng từ động tác cơ thể của nàng cũng đoán được đôi phần, nàng rất bài xích Thẩm Hoài Tinh chạm vào.

Sau khi Mục Tuyết Y vào cửa, Thẩm Hoài Tinh vẫn lơ đãng che dù đứng tại chỗ một lúc lâu.

Chu Chẩm Nguyệt gọi Tiểu Ngải lái xe đến gần, cầm ô dù bước xuống xe.

Trời mưa to, phía trên mặt đường có nước đọng lại, dấu chân và nước mưa trượt xuống từ mép ô tạo thành từng vũng nước, lay động biến thành những vòng tròn gợn sóng nhỏ.

Đi tới sau lưng Thẩm Hoài Tinh, Chu Chẩm Nguyệt ôn hòa chào hỏi: "Giáo sư Thẩm, đến rồi sao lại không vào nhà ngồi nghỉ?"
Thẩm Hoài Tinh định thần lại, nhìn thấy Chu Chẩm Nguyệt có hơi sửng sốt.

Nàng lập tức trả lời: "Mới vừa ăn tối, không tiện ngồi cho lắm."
Chu Chẩm Nguyệt nghe hiểu Thẩm Hoài Tinh có ý tứ ngầm biểu lộ Mục Tuyết Y ăn tối cùng nàng.

Mặt cô vẫn bình tĩnh, mang theo nụ cười nhạt nhòa như cũ: "Giáo sư Thẩm không phải là người dạy dỗ đám thanh thiếu niên sao? Bây giờ lại dây dưa không rõ với bạn gái người khác, vậy mà lại có khả năng...!dạy ra bọn sinh viên tốt à?"
Thẩm Hoài Tinh không ngờ một giây trước Chu Chẩm Nguyệt vẫn còn lịch sự, một giây sau đã nói ra lời này, nàng siết chặt chiếc ô, cố tình tăng âm điệu: "Tuyết Y tự nguyện ăn tối cùng tôi."
Chu Chẩm Nguyệt dùng ánh mắt sắc bén nhìn nàng, tựa như một con mèo đang đi săn mồi.

"Giáo sư Thẩm, dạo này tôi hay nghe cấp dưới đồn, cô và tiểu Mục tổng có quan hệ qua lại rất thân thiết." Lời nói của cô không nhanh không chậm: "Nếu như tôi không đoán sai, Mục Như Tình là có ý giống tôi, cô ta muốn chiếm lấy cơ hội hợp tác với Đại học kinh tế tài chính Ngạn Dương, vì muốn lấy lòng ba cô, cô ta chắc chắn sẽ cố ý tác hợp cô với Mục Tuyết Y.

Cô nói Tuyết Y tự nguyện ăn tối với cô, như vậy nếu không có gì bất ngờ, hẳn là Mục Như Tình đã dùng chuyện gì đó uy hiếp em ấy, mới khiến em ấy nhìn qua có vẻ như tự nguyện."
Chu Chẩm Nguyệt cụp mắt, giống như đang suy tư: "Người theo dõi Chu Hồng hôm qua đã báo cáo với tôi, trong danh sách liên lạc gần đây của bà không có Mục Như Tình hay kẻ xa lạ nào khác.

Nếu như Mục Như Tình không dùng Chu Hồng đe dọa Tuyết Y, tám phần mười chuyện này có liên hệ với tôi."
Cô nhìn về phía Thẩm Hoài Tinh, lông mày hơi nhíu lại: "Giáo sư Thẩm, Mục Như Tình đang dùng mối quan hệ giữa tôi và Tuyết Y để uy hiếp em ấy, có đúng không?"
Thẩm Hoài Tinh mơ hồ cắn răng.

"Chu tổng hình như quá tự tin rồi, dựa vào cái gì cô cảm thấy Tuyết Y ăn tối với tôi nhất định là phải bị uy hiếp? Lỡ như bởi vì yêu thích tôi mới ăn tối với tôi thì sao? Cô chưa bao giờ nghĩ tới, em ấy ở bên cô đơn giản chỉ muốn trả nợ, căn bản không phải thật lòng yêu cô."
Chu Chẩm Nguyệt cười khẽ: "Lời này vừa rồi cũng nói cho em ấy nghe đúng không?"
Sắc mặt Thẩm Hoài Tinh ngưng trệ.

Chu Chẩm Nguyệt nhìn cánh cửa mà Mục Tuyết Y vừa bước qua, khẽ thở dài: "...!Thật không may, từ giọng điệu của cô, có thể thấy em ấy bởi vì những lời này mà tâm tình có chút dao động."
Thẩm Hoài Tinh đã từng nghe danh vị Chu tổng khôn khéo sắc sảo này, lại không ngờ đến con mắt của người nọ cũng thâm sâu đến vậy.

Nàng không khỏi suy nghĩ, nếu hôm nay nàng và Chu Chẩm Nguyệt hoán đổi vị trí cho nhau, nếu như nàng nhìn thấy Mục Tuyết Y lén lút gặp gỡ tình cũ, liệu bản thân sẽ có phản ứng gì?
Trong mọi trường hợp, nàng khá chắc chắn rằng bản thân nhất định sẽ không bình tĩnh lý trí như Chu Chẩm Nguyệt.

"Chu Chẩm Nguyệt, cô thật sự rất đáng ngưỡng mộ."
Ánh mắt Thẩm Hoài Tinh trở nên thẳng thắn: "Chỉ là, tôi không phải đang khiêu khích cô, Tuyết Y em ấy chưa chắc đã hiểu rõ tình cảm của chính mình.

Tôi biết giữa hai người đã xảy ra cái gì, tôi cũng biết em ấy là một đứa bé khờ khạo, tuy là bất đắc dĩ bị bức ép làm chuyện xấu, thế nhưng đồ ngốc ấy lại đem mọi sai lầm tội lỗi nhận hết về phần mình.

Em ấy ôm đồm càng nhiều, bản thân lại càng mặc cảm.

Tôi làm thế này, chỉ là không muốn em ấy nhất thời vì hổ thẹn mà làm ra một quyết định hối hận cả đời."
Thẩm Hoài Tinh dừng lại, giọng điệu nhẹ hơn: "Em ấy yêu tôi, tôi biết dáng vẻ mà em ấy yêu một người là như thế nào, tình cảm mà em ấy dành cho cô, có lẽ không giống như tình yêu."
Chu Chẩm Nguyệt im lặng.

Một lúc sau, cô vô cảm nở nụ cười: "Cô nói đúng.

Đây là điểm tôi ghen tị nhất với cô, ít nhất...!em ấy từng thật sự yêu cô."
Mà bản thân cô...!
Cô không thể xác định được Mục Tuyết Y đã bao giờ dành hết cả chân tâm để yêu lấy mình chưa.

Thẩm Hoài Tinh than thở: "Chu tổng, tôi hy vọng Tuyết Y có thể nhận thức được cảm tình của bản thân, lựa chọn ở bên cạnh người mình thích.

Hy vọng rằng...!chúng ta có thể cạnh tranh công bằng trong tương lai."
Chu Chẩm Nguyệt nhìn chằm chằm nàng.

"Công bằng?" Cô trêu tức cười xòa.

Trong lòng Thẩm Hoài Tinh vô cớ căng thẳng.

Chu Chẩm Nguyệt hơi nghiêng đầu: "Hy vọng cô hiểu được, hiện giờ Tuyết Y là bạn gái của tôi, dù cho em ấy có nghĩ thế nào, em ấy vẫn là người của Chu Chẩm Nguyệt.

Tôi từng nghe chính cô vì không vượt được bức tường đạo đức cô trò nên mới làm ra quyết định chia tay, nếu đã như thế, tôi mong cô giữ lấy sự chính trực này mãi mãi, tránh xa bạn gái người khác ra một chút.

Nếu muốn theo đuổi em ấy, chí ít phải đợi chúng tôi chia tay đã.

Dù sao thì...!làm tiểu tam...!không phải là phong cách sống của dòng dõi gia giáo Thẩm gia, đúng chứ?"
Dứt lời, sắc mặt Thẩm Hoài Tinh lập tức trở nên trắng bệch.

* * *
Trời đã tối, mưa rơi ngày càng nặng hạt.

Khi Mục Tuyết Y về nhà, thức ăn đã được dọn sẵn trên bàn.

Chu Phong Niên bảo nàng cứ dùng bữa trước, nhưng nàng lại nói muốn đợi Chu Chẩm Nguyệt về nhà cùng ăn.

Chờ mãi hơn một tiếng, Chu Chẩm Nguyệt mới quay về.

Cả hai đều lặng im, Chu Chẩm Nguyệt ngồi trên bàn hầu như không ăn được bao nhiêu, Mục Tuyết Y cũng vậy.

Khi Chu Chẩm Nguyệt định rời bàn, cuối cùng Mục Tuyết Y cũng mở miệng nói câu đầu tiên: "Chị ăn không vô à? Vậy em đi làm thêm hai món xào cho chị."
Chu Chẩm Nguyệt thì thào: "Không cần, tôi không muốn ăn."
Mục Tuyết Y lại hỏi: "Bánh trôi hấp thì sao?"
Sắc mặt Chu Chẩm Nguyệt khó coi, tay vô thức đặt bên ngực phải: "Không cần."
Mục Tuyết Y nhận ra vừa nãy bản thân mơ màng lang thang trong đống suy nghĩ, lại không chú ý tới trạng thái khác thường của Chu Chẩm Nguyệt.

Nàng vứt bỏ đống suy nghĩ lung tung khỏi đầu, ngồi xổm xuống trước đầu gối cô, có chút lo lắng: "Chị sao thế?"
Chu Chẩm Nguyệt nhàn nhạt nhìn ánh mắt lo lắng của nàng: "Em còn biết lo cho tôi?"
Mục Tuyết Y cuống cuồng: "Đến cùng là có chuyện gì?"
Chu Chẩm Nguyệt liếc mắt sang chỗ khác, lát sau mới đáp: "...!Tôi thấy Thẩm Hoài Tinh đưa em về."
Mục Tuyết Y ngẩn người.

Thẩm Hoài Tinh đưa nàng về...!Đó đã là chuyện của một tiếng trước.

Nàng rơi vào tự trách bản thân sâu sắc.

Nàng đã tận lực rút ngắn thời gian của buổi hẹn, cố gắng không để cho A Nguyệt phát hiện nàng gặp gỡ với Thẩm Hoài Tinh, nhưng đến cùng vẫn không thể giấu giếm được cô.

Mục Tuyết Y vội giải thích: "Chị đừng hiểu lầm, em chỉ ăn một bữa cơm với cô ấy mà thôi.

Cũng không phải do em chủ động mời, em...!em có chút...! nguyên nhân..."
Chu Chẩm Nguyệt nhìn chằm chằm nàng: "Nguyên nhân gì?"

Mục Tuyết Y ấp úng: "Em..."
Nhìn Mục Tuyết Y như thế, đáy mắt cô nhẹ lướt qua một tia cô đơn khó kìm nén.

Có vẻ như muốn Mục Tuyết Y học cách nói ra những vấn đề rắc rối và khó xử, vẫn là chuyện cần đến rất nhiều thời gian và nỗ lực.

"Không muốn nói thì thôi." Chu Chẩm Nguyệt đứng lên, tiếng nói có chút khàn khàn: "Tôi cũng không ép buộc em."
Mục Tuyết Y ngoan ngoãn đi sau lưng cô, không dám cách quá xa, cũng không dám lại quá gần.

Hai người lên lầu trở về phòng, Mục Tuyết Y đi đến ban công tiếp tục xếp khối, Chu Chẩm Nguyệt thái độ khác thường không có quay về bàn làm việc mà trực tiếp lên giường nằm.

Cô kéo chăn che kín đầu, dường như rất khó chịu.

Mục Tuyết Y không thể tập trung vào việc xếp khối, nàng vươn cổ nhìn về hướng chiếc giường, do dự không biết có nên qua đó xem thử hay không.

Qua một hồi, chăn bông đột nhiên động đậy.

Chu Chẩm Nguyệt uể oải ngồi dậy, giống như khát nước, cô chống giường lảo đảo muốn đứng thẳng.

Còn chưa kịp ngẩng đầu, thân thể cô đã mềm nhũn vô lực té lăn quay trên mặt đất.

"A Nguyệt!" Mục Tuyết Y vội vàng bò dậy, nghiêng ngả chạy đến bên cô.

Chu Chẩm Nguyệt nằm trên sàn gỗ, hai mắt nhắm nghiền mất đi ý thức.

Nàng gọi cô vài tiếng không nhận được hồi âm bèn vội vã cầm lấy điện thoại gọi cho xe cứu thương.

Hơn nửa đêm, cả Chu gia gà bay chó sủa.

Quản gia người hầu sốt ruột đứng xếp hàng ở hành lang, Chu lão gia cũng bị đánh thức, gấp đến độ đi qua đi lại ở phòng khách.

Ngay cả Tiểu Ngải cũng vội vàng chạy đến Chu gia, nắm chắc chìa khóa xe, sẵn sàng đưa Chu Chẩm Nguyệt lên xe bất cứ lúc nào.

May mắn rằng xe cứu thương đến nơi rất nhanh, hầu như không chậm trễ giây phút nào, Chu Chẩm Nguyệt vì thế được đưa đến bệnh viện.

Trong bệnh viện, các bác sĩ nhìn tình cảnh nháo nhào như thế, tưởng rằng bệnh nhân mắc bệnh nghiêm trọng, bèn vội vàng chẩn đoán cẩn thận tỉ mỉ không dám có sai sót nào.

Khám từ đầu đến đuôi mới thở phào nhẹ nhõm, nói cho ông lão hay, cô gái này chỉ bị cảm lạnh cộng thêm sốt và mệt nhọc quá độ, truyền hai bình nước tiêu cảm, về nhà cố gắng nghỉ ngơi chừng hai ngày là ổn.

Chu Phong Niên an tâm, thấy Mục Tuyết Y kế bên vẫn còn sốt sắng run rẩy, liền vỗ vỗ tay nàng an ủi: "Không sao rồi."
Mục Tuyết Y cố nén nước mắt lưng tròng, run rẩy nói: "Tất cả đều do con..."
Chu Phong Niên khuyên nhủ: "Không có chuyện gì, nó không phải là lần đầu tiên bị như thế, đây không phải bệnh nặng gì."
Mục Tuyết Y nghi hoặc nhìn ông lão: "Không phải lần đầu tiên ạ?"
Chu Phong Niên chống gậy thở dài: "Ba năm trước nó trải qua vụ tai nạn kia thì phổi bị tổn thương, từ đó về sau hệ miễn dịch không được tốt lắm, dễ dàng cảm mạo nóng sốt.

Bình thường nó rất chú ý bản thân, cố gắng không để chính mình bị cảm lạnh, hôm nay khả năng là nó quên mất."
Vụ tai nạn xe ba năm trước...!
Mục Tuyết Y cảm giác không thở được.

Chu Chẩm Nguyệt chậm rãi mở mắt ra, suy nhược nhìn Chu Phong Niên và Mục Tuyết Y đang đứng cạnh giường bệnh, khàn giọng mở lời: "Ông nội, đừng nói lung tung với em ấy."
Chu Phong Niên bất đắc dĩ nở nụ cười: "Được, là ông nói nhảm.

Con tỉnh lại là tốt, ông yên tâm rồi, vậy để Tuyết nha đầu ở đây chăm sóc con, ông già này không ở lại xen vào chuyện người khác nữa."
Chu Chẩm Nguyệt nói: "Tiểu Ngải có đến đây không? Buổi tối không rõ đường, nàng lái xe thành thạo, con gọi nàng đưa ông về nhà."
Chu Phong Niên vui vẻ: "Có lòng tốt."
Sau khi Chu Phong Niên rời khỏi, Chu Chẩm Nguyệt nhìn vào viền mắt đỏ hồng của Mục Tuyết Y.

Cô khẽ cười: "Tôi biết em đang nghĩ gì, không cần thương hại tôi."
Mục Tuyết Y đối mắt với Chu Chẩm Nguyệt, nghiêm túc nói: "A Nguyệt, em không có thương hại chị."
Chu Chẩm Nguyệt cẩn thận tìm tòi dưới đáy mắt nàng một phen.

Quả thực không có thương hại.

Chỉ có đau lòng.

Nàng đau lòng cô.

Chu Chẩm Nguyệt đảo mắt, từ trong ánh mắt có một phần nhiệt độ nóng bỏng trào dâng.

Nhưng vẫn cố khắc chế, cô mím môi: "Được, tôi biết rồi."
Cô lấy điện thoại, bật WPS lên xem bản hợp đồng chưa kịp đọc: "Em về nhà ngủ đi, ông nội còn chưa đi xa, em đi xuống lầu tìm ông.

Truyền xong hai bình thuốc tự tôi sẽ quay về."
Mục Tuyết Y không nhúc nhích, thì thào: "Em đợi chị truyền xong."
Chu Chẩm Nguyệt không nhìn nàng: "Tôi còn phải xử lý hợp đồng, em ở đây tôi cũng không có thời gian quan tâm em."

Mục Tuyết Y hít sâu một hơi, thu hết dũng khí, đưa tay ra bắt lấy cái tay đang cầm điện thoại của Chu Chẩm Nguyệt.

Chu Chẩm Nguyệt không ngờ tới hành động này, kinh ngạc ngước mắt lên.

Bàn tay Mục Tuyết Y hơi run rẩy: "Đừng nhìn hợp đồng."
Chu Chẩm Nguyệt hồi lâu vẫn không lên tiếng.

Khi mở miệng lần nữa, thanh âm đã nhẹ đi rất nhiều: "Vậy em muốn làm gì?"
Mục Tuyết Y nuốt một ngụm nước bọt: "Bác sĩ...!nói chị mệt nhọc quá độ, chị cần phải nghỉ ngơi, ít nhất đêm nay...!đừng làm việc nữa."
Chu Chẩm Nguyệt không rõ bật cười: "Em chỉ muốn nói câu này?"
Mục Tuyết Y đỏ mặt gật gù.

Chu Chẩm Nguyệt cúi đầu, ngón tay lướt màn hình, thoát khỏi giao diện WPS, vừa làm vừa hỏi nàng: "Vụ tai nạn xe là ông nội nói cho em biết?"
Mục Tuyết Y: "...!Vâng."
Chu Chẩm Nguyệt: "Hóa ra là do vụ tai nạn ba năm trước, em mới cảm thấy hổ thẹn ở bên tôi không chịu rời, còn muốn quản thúc chuyện không đâu muốn tôi nghỉ ngơi?"
Mục Tuyết Y theo bản năng phủ định: "Không phải."
Chu Chẩm Nguyệt: "Vậy thì lý do?"
Mục Tuyết Y trong nháy mắt hoảng hốt.

Đúng vậy, không phải hổ thẹn...!Vậy lý do là gì?
Nàng mím môi, đầu óc rối rắm, mơ hồ nói: "Em chỉ muốn chị khỏe mạnh."
Chu Chẩm Nguyệt nhìn chăm chú nàng thật lâu.

Cô đặt điện thoại lên tủ đầu giường, nằm xuống đắp kín chăn.

Cách một tầng chăn, giọng nói khẽ mà nặng nề vang lên: "Ngủ đi."
Nhìn thấy Chu Chẩm Nguyệt cuối cùng cũng chịu nghỉ ngơi, dây thần kinh của Mục Tuyết Y mới thôi không căng thẳng.

Bóng lưng Chu Chẩm Nguyệt lặng yên, bỗng nhiên lại mở ra chăn, xoay người lại.

Cô lấy ra một món đồ vật gì đó từ trong túi quần, đưa cho Mục Tuyết Y: "Cho em."
Mục Tuyết Y nhận lấy, là hai mảnh ghép có góc cạnh gồ ghề, nàng cảm thấy rất quen mắt.

Đây không phải...!
Đây không phải là hai mảnh ghép còn thiếu trong sách hướng dẫn sao?
Mục Tuyết Y mở to hai mắt, ngạc nhiên thốt ra một loạt câu hỏi: "Là chị tìm sao? Sao chị lại tìm được? Em còn chưa nói ra hình dạng của hai mảnh ghép này, sao chị lại chắc chắn là hai mảnh ghép này cơ chứ?"
Chu Chẩm Nguyệt đắp kín chăn, nhàn nhạt liếc nàng.

Giọng nói cũng nhạt nhòa như thế.

"Em thiếu cái gì, làm sao tôi lại không biết?"
Mục Tuyết Y sửng sốt.

Câu nói này đột ngột không chuẩn bị kịp va vào nội tâm mềm yếu của nàng, mang theo một loại ôn nhu nhè nhẹ phảng phất, từng âm tiết dao động lên xuống, đều khuấy động đến nơi nhạy cảm nhất trong trái tim đang loạn nhịp kia.

Chỉ có Chu Chẩm Nguyệt mới nói được như thế.

Chỉ có A Nguyệt của nàng...!mới dám nói ra câu thề thốt bảo đảm hứa hẹn.

Nàng đột nhiên nhận thức được sự nghi ngờ tình cảm của cô đối với nàng từ trước giờ đều đáng tội.

Ít nhất là hiện tại, ít nhất vào lúc này, nàng cực kỳ chắc chắn, tình cảm của nàng đối với Chu Chẩm Nguyệt, không có quan hệ với quá khứ, cũng không có quan hệ với nợ nần.

Ngay cả khi giữa hai người từ trước đây không xảy ra chuyện gì cả, coi như nàng không nợ cô, chính nàng hiện giờ rất khát khao một vị trí vĩnh hằng và độc nhất trong sự dịu dàng chở che mà cô dành cho mình.

* * *
Tác giả có lời muốn nói:
Mọi người mắng chửi Tuyết Y đều đặc biệt đúng, nàng lúc này chính là rất vô dụng rất vô liêm sỉ, ta và mọi người đồng thời phê bình nàng!
Thế nhưng muốn nói cho mọi người, ta đem Chu Chẩm Nguyệt viết đến tốt như vậy, không phải muốn để cho mọi người cảm thấy Tuyết Y không đáng.

Mà là Tuyết Y hắc hóa về sau vì cô làm đủ loại chuyện không hề có nguyên tắc, hy vọng mọi người có thể cảm thấy, Chu Chẩm Nguyệt đáng giá...!.

Chapter
1 Chương 1: Giai Đoạn Nhị Tiểu Thư Mỏng Manh Bé Nhỏ
2 Chương 2: A Nguyệt Em Thích Chị
3 Chương 3: Tôi Muốn Em Ấy Thuộc Về Riêng Mình
4 Chương 4: Giáo Viên Hay Chủ Tịch
5 Chương 5: Muốn A Nguyệt Thổi
6 Chương 6: Hợp Đồng Tình Yêu
7 Chương 7: Nhị Tiểu Thư Xảy Ra Chuyện
8 Chương 8: Người Đến Trước Và Kẻ Đến Sau
9 Chương 9: Hôn Một Cái Ôm Một Cái
10 Chương 10: Trượt Vào Khe Hở Giữa Ngực
11 Chương 11: Ngủ Ngon Tuyết Y
12 Chương 12: Trò Chuyện Một Lúc
13 Chương 13: Mục Tuyết Y Mất Liên Lạc
14 Chương 14: Ngu Ngốc
15 Chương 15: Ừm Em Thích Chúng Nó
16 Chương 16: Ảo Tưởng Về Danh Phận
17 Chương 17: Hiểu Sai
18 Chương 18: Một Lời Hứa Muộn Màng Vô Nghĩa
19 Chương 19: Có Lẽ Em Mãi Cũng Không Hiểu
20 Chương 20: Món Đó Có Ngon Không
21 Chương 21: Ngủ Chung Giường
22 Chương 22: Chỉ Có Một Chiếc Chăn
23 Chương 23: Vì Người Mà Sống
24 Chương 24: Không Liên Quan Tới Nợ Nần
25 Chương 25: Đi Nhặt Thử Xem
26 Chương 26: A Nguyệt Chị Có Ở Phía Sau Không
27 Chương 27: Sự Sỉ Nhục
28 Chương 28: Bí Mật Bị Phát Hiện
29 Chương 29: Đi Làm Vào Ngày Mai
30 Chương 30: Chị Cũng Không Phải Người Ngoài
31 Chương 31: Mua Cà Phê Cho Chu Tổng!
32 Chương 32: Trốn Nhà Đi
33 Chương 33: Hôn Nhẹ Một Cái Tăng Thêm Mười Năm
34 Chương 34: Theo Đuổi Tôi Thêm Một Lần Nữa Đi
35 Chương 35: Trình Độ 100 Điểm
36 Chương 36: Đừng Đi
37 Chương 37: Chị Gái!
38 Chương 38: Chỉ Nhìn Mỗi Em
39 Chương 39: Chỗ Dựa Vững Chắc
40 Chương 40: Em Ấy Xứng Đáng Với Mọi Thứ Tốt Đẹp
41 Chương 41: Cô Bảo Vệ Nàng Luôn Luôn Đúng Lúc
42 Chương 42: Mục Quốc Thừa
43 Chương 43: A Nguyệt Chị Có Tin Em Không
44 Chương 44: Ngồi Xe Lăn Suốt Đời
45 Chương 45: Sân Khấu Điên Cuồng Của Nhị Tiểu Thư
46 Chương 46: Đừng Khóc A Nguyệt
47 Chương 47: Bất Cứ Ai Làm Tổn Thương Chị Đều Đáng Chết
48 Chương 48: Tôi Rất Mong Đợi Ngày Đó
49 Chương 49: Máu Và Thịt Tất Cả Đều Đòi Lại
50 Chương 50: Tôi Là Lương Tri Cuối Cùng Của Em
51 Chương 51: Một Màn Kịch Hay
52 Chương 52: Khiêu Khích
53 Chương 53: A Nguyệt Muốn Em
54 Chương 54: Hơi Thở Đan Xen
55 Chương 55: Trò Chơi Bắt Đầu
56 Chương 56: Đặt Cược
57 Chương 57: Tôi Đoán Chị Điên Trước
58 Chương 58: Sống Không Bằng Chết
59 Chương 59: Tôi Thà Rằng Em Không Còn Yêu Tôi Nữa
60 Chương 60: A Nguyệt Xin Lỗi
61 Chương 61: Xin Hãy Cứu Lấy Em
62 Chương 62: Trên Tay Người Ấy Là Chiếc Nhẫn Ngọc Quen Thuộc
63 Chương 63: Đồng Hành Cùng Em Đi Qua Thế Gian Khổ Ải
64 Chương 64: Nụ Hôn Của A Nguyệt
65 Chương 65
66 Chương 66: Em Có Trăm Triệu Loại Tốt
67 Chương 67: Bão Tuyết
68 Chương 68: Tìm Thấy Tuyết Y Trước
69 Chương 69: Bị Kẹt Trong Bão Tuyết
70 Chương 70: Nếu Như
71 Chương 71: Hừ Không Biết Xấu Hổ
72 Chương 72: Tiên Nữ Ghé Thăm
73 Chương 73: Em Có Tôi Sớm Hơn Em Nghĩ
74 Chương 74: Thẹn Thùng
75 Chương 75
76 Chương 76: Chu Chẩm Nguyệt Thật Là Xấu Xa!
77 Chương 77: Đừng Chạm Vào Tôi
78 Chương 78: A Nguyệt Kiếp Sau Hãy Tránh Xa Em Ra
79 Chương 79: Đan Xen Tan Chảy Biến Mất
80 Chương 80: Thế Giới Của Hai Người Từ Đây Sẽ Không Bao Giờ Trùng Lặp Nữa
81 Chương 81: A Nguyệt Nhìn Này
82 Chương 82: Tôi Chỉ Cần Một Chút Thời Gian Để Đứng Dậy
83 Chương 83: Tiểu Mục Tổng Mới Được Bổ Nhiệm
84 Chương 84: Đối Mặt
85 Chương 85: Hợp Tác Bị Hủy
86 Chương 86: Còng Tay Vàng Ròng
87 Chương 87: Dạo Này Chu Tổng Khỏe Chứ
88 Chương 88: Tôi Muốn Dằn Vặt Em
89 Chương 89: Đêm Nay Đừng Về Nhà
90 Chương 90: Thương Phẩm Mới Treo Giá
91 Chương 91: Thêm Gấp Đôi Khoai Môn Viên!
92 Chương 92: Khắc Lên Em
93 Chương 93: Bất Động Bất Tử
94 Chương 94: Quyền Quyết Định Nằm Ở Chị
95 Chương 95: Em Có Ngoan Không
96 Chương 96: Thế Sự Có Bao Nhiêu Gian Nan Năm Tháng Vẫn Không Buông Tha
97 Chương 97: Năm Xưa
98 Chương 98: Ý Nghĩa Của Chiếc Nhẫn
99 Chương 99: Phản Đòn Trên Xích Đu
100 Chương 100: Chúng Ta Kết Hôn Nhé
101 Chương 101: Cô Ấy Là Vợ Tôi
102 Chương 102: Kỳ Thanh
103 Chương 103: Có Thể Giới Thiệu Cho Tôi Không
104 Chương 104: Bản Ghi Nhớ
105 Chương 105: Vẫn Luôn Hướng Về Nhau
106 Chương 106: Ghen
107 Chương 107: Nghe Nói Ga Trải Giường Của Cô Vô Cùng Thê Thảm
108 Chương 108: Mục Tuyết 1
109 Chương 109: Có Muốn Nếm Thử Tư Vị Sống Không Bằng Chết
110 Chương 110: Bây Giờ Không Sợ Nữa
111 Chương 111: Cả Người Toàn Mùi Khói Thuốc Còn Muốn Hôn Tôi
112 Chương 112: Chơi Mạt Chược Nào
113 Chương 113: Chị Ở Phía Trước Em
114 Chương 114: Tuyết Y Chúng Ta Quay Lại Đi
115 Chương 115: Người Của Hai Thế Giới
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124: Ngoại truyện 1: Sau khi kết hôn
125 Chương 125: Ngoại truyện 2: Sau khi kết hôn
126 Chương 126: Ngoại truyện 3: Nhổ răng khôn
127 123: Hoàn
128 122: Một Năm Bị Bỏ Lỡ
129 121: Bí Mật
Chapter

Updated 129 Episodes

1
Chương 1: Giai Đoạn Nhị Tiểu Thư Mỏng Manh Bé Nhỏ
2
Chương 2: A Nguyệt Em Thích Chị
3
Chương 3: Tôi Muốn Em Ấy Thuộc Về Riêng Mình
4
Chương 4: Giáo Viên Hay Chủ Tịch
5
Chương 5: Muốn A Nguyệt Thổi
6
Chương 6: Hợp Đồng Tình Yêu
7
Chương 7: Nhị Tiểu Thư Xảy Ra Chuyện
8
Chương 8: Người Đến Trước Và Kẻ Đến Sau
9
Chương 9: Hôn Một Cái Ôm Một Cái
10
Chương 10: Trượt Vào Khe Hở Giữa Ngực
11
Chương 11: Ngủ Ngon Tuyết Y
12
Chương 12: Trò Chuyện Một Lúc
13
Chương 13: Mục Tuyết Y Mất Liên Lạc
14
Chương 14: Ngu Ngốc
15
Chương 15: Ừm Em Thích Chúng Nó
16
Chương 16: Ảo Tưởng Về Danh Phận
17
Chương 17: Hiểu Sai
18
Chương 18: Một Lời Hứa Muộn Màng Vô Nghĩa
19
Chương 19: Có Lẽ Em Mãi Cũng Không Hiểu
20
Chương 20: Món Đó Có Ngon Không
21
Chương 21: Ngủ Chung Giường
22
Chương 22: Chỉ Có Một Chiếc Chăn
23
Chương 23: Vì Người Mà Sống
24
Chương 24: Không Liên Quan Tới Nợ Nần
25
Chương 25: Đi Nhặt Thử Xem
26
Chương 26: A Nguyệt Chị Có Ở Phía Sau Không
27
Chương 27: Sự Sỉ Nhục
28
Chương 28: Bí Mật Bị Phát Hiện
29
Chương 29: Đi Làm Vào Ngày Mai
30
Chương 30: Chị Cũng Không Phải Người Ngoài
31
Chương 31: Mua Cà Phê Cho Chu Tổng!
32
Chương 32: Trốn Nhà Đi
33
Chương 33: Hôn Nhẹ Một Cái Tăng Thêm Mười Năm
34
Chương 34: Theo Đuổi Tôi Thêm Một Lần Nữa Đi
35
Chương 35: Trình Độ 100 Điểm
36
Chương 36: Đừng Đi
37
Chương 37: Chị Gái!
38
Chương 38: Chỉ Nhìn Mỗi Em
39
Chương 39: Chỗ Dựa Vững Chắc
40
Chương 40: Em Ấy Xứng Đáng Với Mọi Thứ Tốt Đẹp
41
Chương 41: Cô Bảo Vệ Nàng Luôn Luôn Đúng Lúc
42
Chương 42: Mục Quốc Thừa
43
Chương 43: A Nguyệt Chị Có Tin Em Không
44
Chương 44: Ngồi Xe Lăn Suốt Đời
45
Chương 45: Sân Khấu Điên Cuồng Của Nhị Tiểu Thư
46
Chương 46: Đừng Khóc A Nguyệt
47
Chương 47: Bất Cứ Ai Làm Tổn Thương Chị Đều Đáng Chết
48
Chương 48: Tôi Rất Mong Đợi Ngày Đó
49
Chương 49: Máu Và Thịt Tất Cả Đều Đòi Lại
50
Chương 50: Tôi Là Lương Tri Cuối Cùng Của Em
51
Chương 51: Một Màn Kịch Hay
52
Chương 52: Khiêu Khích
53
Chương 53: A Nguyệt Muốn Em
54
Chương 54: Hơi Thở Đan Xen
55
Chương 55: Trò Chơi Bắt Đầu
56
Chương 56: Đặt Cược
57
Chương 57: Tôi Đoán Chị Điên Trước
58
Chương 58: Sống Không Bằng Chết
59
Chương 59: Tôi Thà Rằng Em Không Còn Yêu Tôi Nữa
60
Chương 60: A Nguyệt Xin Lỗi
61
Chương 61: Xin Hãy Cứu Lấy Em
62
Chương 62: Trên Tay Người Ấy Là Chiếc Nhẫn Ngọc Quen Thuộc
63
Chương 63: Đồng Hành Cùng Em Đi Qua Thế Gian Khổ Ải
64
Chương 64: Nụ Hôn Của A Nguyệt
65
Chương 65
66
Chương 66: Em Có Trăm Triệu Loại Tốt
67
Chương 67: Bão Tuyết
68
Chương 68: Tìm Thấy Tuyết Y Trước
69
Chương 69: Bị Kẹt Trong Bão Tuyết
70
Chương 70: Nếu Như
71
Chương 71: Hừ Không Biết Xấu Hổ
72
Chương 72: Tiên Nữ Ghé Thăm
73
Chương 73: Em Có Tôi Sớm Hơn Em Nghĩ
74
Chương 74: Thẹn Thùng
75
Chương 75
76
Chương 76: Chu Chẩm Nguyệt Thật Là Xấu Xa!
77
Chương 77: Đừng Chạm Vào Tôi
78
Chương 78: A Nguyệt Kiếp Sau Hãy Tránh Xa Em Ra
79
Chương 79: Đan Xen Tan Chảy Biến Mất
80
Chương 80: Thế Giới Của Hai Người Từ Đây Sẽ Không Bao Giờ Trùng Lặp Nữa
81
Chương 81: A Nguyệt Nhìn Này
82
Chương 82: Tôi Chỉ Cần Một Chút Thời Gian Để Đứng Dậy
83
Chương 83: Tiểu Mục Tổng Mới Được Bổ Nhiệm
84
Chương 84: Đối Mặt
85
Chương 85: Hợp Tác Bị Hủy
86
Chương 86: Còng Tay Vàng Ròng
87
Chương 87: Dạo Này Chu Tổng Khỏe Chứ
88
Chương 88: Tôi Muốn Dằn Vặt Em
89
Chương 89: Đêm Nay Đừng Về Nhà
90
Chương 90: Thương Phẩm Mới Treo Giá
91
Chương 91: Thêm Gấp Đôi Khoai Môn Viên!
92
Chương 92: Khắc Lên Em
93
Chương 93: Bất Động Bất Tử
94
Chương 94: Quyền Quyết Định Nằm Ở Chị
95
Chương 95: Em Có Ngoan Không
96
Chương 96: Thế Sự Có Bao Nhiêu Gian Nan Năm Tháng Vẫn Không Buông Tha
97
Chương 97: Năm Xưa
98
Chương 98: Ý Nghĩa Của Chiếc Nhẫn
99
Chương 99: Phản Đòn Trên Xích Đu
100
Chương 100: Chúng Ta Kết Hôn Nhé
101
Chương 101: Cô Ấy Là Vợ Tôi
102
Chương 102: Kỳ Thanh
103
Chương 103: Có Thể Giới Thiệu Cho Tôi Không
104
Chương 104: Bản Ghi Nhớ
105
Chương 105: Vẫn Luôn Hướng Về Nhau
106
Chương 106: Ghen
107
Chương 107: Nghe Nói Ga Trải Giường Của Cô Vô Cùng Thê Thảm
108
Chương 108: Mục Tuyết 1
109
Chương 109: Có Muốn Nếm Thử Tư Vị Sống Không Bằng Chết
110
Chương 110: Bây Giờ Không Sợ Nữa
111
Chương 111: Cả Người Toàn Mùi Khói Thuốc Còn Muốn Hôn Tôi
112
Chương 112: Chơi Mạt Chược Nào
113
Chương 113: Chị Ở Phía Trước Em
114
Chương 114: Tuyết Y Chúng Ta Quay Lại Đi
115
Chương 115: Người Của Hai Thế Giới
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124: Ngoại truyện 1: Sau khi kết hôn
125
Chương 125: Ngoại truyện 2: Sau khi kết hôn
126
Chương 126: Ngoại truyện 3: Nhổ răng khôn
127
123: Hoàn
128
122: Một Năm Bị Bỏ Lỡ
129
121: Bí Mật