Chương 84: Đối Mặt

* * * * * * *
Cát Vi Nùng nghĩ Mục Tuyết Y nói "Muốn đi dạo chỗ khác" là muốn đi tìm Chu Chẩm Nguyệt.

Nhưng Mục Tuyết Y không làm như nàng dự đoán mà đi thẳng lên tầng hai.

Đại sảnh tổ chức dạ hội có không gian hai tầng, trên tầng hai có một hành lang hình vòng cung, đứng trên đó có thể quan sát được toàn bộ hội trường.

Mục Tuyết Y chống gậy, chậm rãi đi tới một bên lan can, nửa dựa vào lan can nhìn xuống phía dưới.

Trong đám đông, Chu Chẩm Nguyệt chỉ là một điểm rất nhỏ.

Quá nhỏ, thậm chí còn nhỏ hơn lúc cô họp báo trên màn hình máy tính.

Cát Vi Nùng đứng ở sau lưng, nhẹ giọng hỏi: "Không đi tìm cô ấy ư?"
Mục Tuyết Y mỉm cười, lẩm bẩm nói: "Cô không cảm thấy...!tự nhiên bỏ đi, lại tự nhiên tìm về, là chuyện rất đáng ghét sao?"
"Một lần thì thôi, nhưng đây đã là lần thứ hai, sao tôi lại có thể tùy tiện đến gặp chị ấy..."
Cát Vi Nùng: "Nhưng không phải cô bị bệnh sao? Một người có bệnh tâm lý, đưa ra lựa chọn vốn không thể áp đặt chuẩn mực của người bình thường.

Cô giải thích rõ ràng với Chu tổng, có lẽ cô ấy sẽ thông cảm."
Nàng dừng một chút, hạ thấp giọng: "Vả lại một năm qua, cô rất nỗ lực vượt qua..."
Mục Tuyết Y cong khóe môi, khe khẽ thở dài.

"A Nùng, không phải ai cũng bằng lòng ở một chỗ chờ tôi."
Nàng đứng thẳng dậy, chống gậy rồi xoay người lại.

"Tôi cũng không thể cưỡng cầu bất cứ một ai thông cảm cho tôi."
"Không ai có trách nhiệm phải thông cảm ai.

Dù rằng chị ấy là người yêu tôi nhất trên đời, chị ấy cũng không có trách nhiệm đó."
Cát Vi Nùng mím môi.

Rõ ràng quá khứ năm đó, niềm tin duy nhất chống đỡ Mục Tuyết Y vượt qua chính là Chu Chẩm Nguyệt, ban đêm nàng mơ thấy ác mộng, cũng chỉ gọi mỗi tên cô.

Nhưng chân chính quay về, nàng lại không muốn sống muốn chết bám chặt Chu Chẩm Nguyệt, cưỡng cầu cô điều gì, hoặc là...!dùng bệnh tật của mình như một nỗi khổ tâm trong lòng hòng cầu xin đối phương tha thứ.

Tình cảm của nàng ẩn nhẫn lại lý trí.

Tình yêu của người trưởng thành, chỉ có hai đặc điểm.

Ẩn nhẫn, lý trí.

Không khóc không nháo, dốc hết ôn nhu, cũng có thể tự lập khi cần thiết.

Mục Tuyết Y bỏ đi được một đoạn, Cát Vi Nùng cũng theo sau, không lên tiếng khuyên can nữa.

Nhưng còn chưa đi được bao xa, ở chỗ ngoặt có một người đột nhiên bước ra.

Cát Vi Nùng thấy rõ người kia, chợt cau mày.

Thẩm Hoài Tinh diện một bộ đầm dạ hội màu đen đang từ từ đi đến gần.

Hôm nay nàng không đeo kính, chiếc đầm đơn giản đen tuyền, không có hoa văn, có vẻ hơi bức bối.

"Tuyết Y." Thẩm Hoài Tinh cản đường Mục Tuyết Y, sắc mặt có chút tái nhợt: "Tuyết Y, đừng vội đi, nghe cô nói vài câu đã...!Chúng ta không gặp nhau ròng rã một năm rồi, mấy ngày trước em quay về Ngạn Dương, vốn cô muốn đến nhà thăm em, nhưng em...!không có ở nhà..."
Mục Tuyết Y dừng lại, hai tay đỡ gậy chống, ngắt lời Thẩm Hoài Tinh:
"Thẩm Hoài Tinh, cô nên biết, em và cô đã không còn bất kỳ khả năng."
Thẩm Hoài Tinh nghe Mục Tuyết Y không còn gọi mình là "Cô giáo" mà lại gọi thẳng tên họ, bỗng sửng sốt.

Mục Tuyết Y: "Cô nên chủ động nói với ba em chuyện hủy bỏ hôn ước."
Thẩm Hoài Tinh thất thần, ánh mắt hiện lên một tia mất mát.

Nàng cảm thấy ngày hôm đó bản thân nói những lời kích thích kia khiến Mục Tuyết Y xuất hiện tâm bệnh, trong lòng hổ thẹn.

Mục Tuyết Y không muốn bị quấy rầy, một năm qua nàng cũng không có đi quấy rầy.

Cơ hội gặp mặt hôm nay, nàng thật vất vả mới tìm được.

Không ngờ cách một năm, Mục Tuyết Y giống như biến thành một người khác.

Vẻ mặt, giọng điệu, dáng dấp, đều...!
...!Nói thế nào nhỉ?
Bất nộ tự uy*.

*Dùng để mô tả một người không tức giận nhưng vẫn có thể gây áp lực cho người khác bằng tính khí của mình.

Không nhu nhược mềm yếu như lúc ban đầu, cũng không điên loạn thần kinh như một năm trước.

Không hèn mọn, cũng không tự kiêu.

Tựa hồ có thể muốn gì được nấy, có năng lực giải quyết những thứ làm nàng khó chịu.

Một kẻ mạnh có thực lực, cho dù không lộ diện trước mắt người đời, cũng có thể tạo thành áp bức vô hình đối với một kẻ khác.

Giống như...!
Bản năng chuột sợ mèo.

Bản năng cừu sợ sói.

Vào giờ phút này, Thẩm Hoài Tinh có một loại ảo giác.

...!Dường như nàng đã biến thành cừu.

"Nếu như cô không hủy bỏ hôn ước, em sẽ làm gì?" Nàng gắng gượng hỏi ra câu này.

Mục Tuyết Y tựa cười mà không phải cười: "Cô không hủy, vậy em sẽ tự mình hủy.

Có điều cách làm của em, có thể khiến cục diện trở nên hơi khó coi."
Thẩm Hoài Tinh: "..."
Mục Tuyết Y: "Tin em đi, em khuyên cô hủy bỏ là vì muốn tốt cho cô, thật đấy."
Thẩm Hoài Tinh nuốt nước bọt, cứng họng, không biết nên nói cái gì.

Mục Tuyết Y muốn đi đến cầu thang nhưng đường đi đã bị Thẩm Hoài Tinh chặn, nàng tặc lưỡi, thở dài.

"Những chướng ngại vật cản đường, đều bị tôi dùng gậy đánh bay."
Cát Vi Nùng yên lặng tiến lên một bước, ở đằng sau Mục Tuyết Y lạnh lùng nhìn chằm chằm Thẩm Hoài Tinh.

Thẩm Hoài Tinh cụp mắt, chậm chạp tránh ra.

Mục Tuyết Y chống gậy chậm rãi đi tới.

Khi đi ngang qua Thẩm Hoài Tinh, nàng hơi dừng lại, nghiêng đầu, nhàn nhạt cười: "Aiz, đừng sợ, tôi nào có tàn bạo như vậy, sẽ không thật sự đánh người đâu."
Nói xong, bước chân tiếp tục di chuyển bước xuống lầu.

Thẩm Hoài Tinh nhìn theo bóng lưng Mục Tuyết Y chậm rãi rời đi, chỉ cảm thấy nàng càng chạy càng xa, đã đi đến con đường hoàn toàn trái ngược so với chính mình.

Nàng cũng không có cách nào nắm tay Mục Tuyết Y như lúc ban đầu.

* * *
Chu Chẩm Nguyệt đứng trước bàn ăn tráng miệng ở tầng một, đưa tay lấy một miếng bánh trên đỉnh tháp gato.

Chiếc áo vest màu trắng theo động tác của cô ôm chặt lấy cơ thể, ống tay hơi nhíu lại, để lộ ống tay áo sơ mi trắng sạch sẽ bên trong.

Ở trên ống tay, một chiếc khuy măng sét màu xanh lam đậm hầu như không thấy dấu vết của thời gian mơ hồ lộ ra, vắng lặng trầm tĩnh như mặt hồ xanh biếc.

Suốt một năm cô không cắt tóc nên mái tóc dài màu đen đã rủ xuống tới hông.

Vì quá dài, mái tóc của cô có phần cổ điển và tao nhã hơn hẳn so với mái tóc dài của những người bình thường khác.

Chiếc bánh gato trên đỉnh tháp...!
Là món Cherry Cream Mousse mà Tuyết Y rất thích ăn.
Cô cũng không biết tại sao mình lại muốn lấy nó, khi nhìn thấy thì đã theo bản năng muốn lấy, bỏ vào trong đĩa của mình.

Quả cherry đỏ có một nửa chìm trong lớp kem.

Trông rất ngọt ngào.

Đáng tiếc, cô không thích đồ ngọt.

Tiểu Ngải phía sau bỗng nhiên thốt lên kinh ngạc: "Đó chẳng phải là-"
Chu Chẩm Nguyệt như đoán được điều gì, lập tức quay đầu, nhìn theo ánh mắt của Tiểu Ngải.

Ở bàn tròn hàng đầu tiên trong hội trường, Mục Tuyết Y đang ngồi bên cạnh Mục Quốc Thừa, quay lưng về phía cô.

Cô quá quen thuộc nàng, quen thuộc đến mức chỉ cần nhìn độ cong của mái tóc xoăn là đã có thể nhận ra đó là Mục Tuyết Y.

Mục Tuyết Y ngồi rất đoan trang, hai tay đặt trên đầu gối, nhịp thở lên xuống nhẹ nhàng từ tốn.

Chỉ một bóng lưng đã đủ nhìn ra nội tâm của nàng vào giờ khắc này vô cùng hờ hững và ung dung.

Xem ra...!Nàng rời khỏi cô suốt một năm qua, sống tốt vô cùng.

Ngày càng tốt hơn.

Chu Chẩm Nguyệt nhận ra được điều này, trong lòng chợt nảy sinh một ý nghĩ u ám.

Cô có chút hy vọng Mục Tuyết Y sống không tốt.

So với Mục Tuyết Y hiện tại đã trở nên mạnh mẽ, cô càng muốn thấy Mục Tuyết Y vỡ tan và đầy rẫy vết thương.

Nhìn thấy dáng vẻ nàng đau khổ, bất lực, sa đọa sau khi bỏ rơi mình.

Nàng càng sa xuống thì bàn tay cô duỗi ra càng quan trọng.

Mà thực tế bây giờ...!thật trái ngược.

Điều đó chẳng phải có nghĩa, Chu Chẩm Nguyệt cô, đối với Mục Tuyết Y mà nói, kỳ thực cũng không cần thiết?
Chu Chẩm Nguyệt lặng lẽ nhìn Mục Tuyết Y một lúc, khóe môi cay đắng cong lên.

Khi cô đang muốn dời tầm mắt thì người vừa bị cô nhìn chằm chằm đột nhiên quay đầu.

Mục Tuyết Y chỉ tình cờ nhìn xung quanh, nào ngờ lại vô tình bắt gặp Chu Chẩm Nguyệt.

Ánh mắt của nàng theo quán tính lướt nhẹ, sau khi chú ý tới điểm bất thường, lại rất nhanh lướt về, mắt đối mắt với Chu Chẩm Nguyệt.

Hai người đối diện nhau trong một giây cực kỳ ngắn ngủi.

Trong một giây này, tầm mắt của cả hai như sinh ra thực thể, tạo thành một tia lửa điện trong không khí, điên cuồng muốn thăm dò đáy lòng của đối phương.

Một bên liều mạng giải thích, một bên nhanh chóng thu lại cảm xúc của bản thân.

Hai miệng đầm âm u đều sâu không thấy đáy.

Trong cuộc đối đầu, hai bên không phân cao thấp, ngang tài ngang sức.

Sau một giây.

Chu Chẩm Nguyệt nhàn nhạt dời đi ánh mắt, nhìn miếng bánh Cherry Cream Mousse trên tay.

Một lát sau.

Cô đặt đĩa bánh xuống bàn ăn tráng miệng.

Xoay người rời khỏi.

Chỉ để lại đĩa bánh kia.

Lẻ loi nằm trên khăn trải bàn có in hoa văn.

* * *
Mục Tuyết Y bây giờ rất giỏi khống chế tâm trạng của bản thân, nếu như là nàng của một năm trước, khoảnh khắc một giây đối diện kia, nàng tuyệt đối sẽ không nhịn được buông vũ khí đầu hàng.

...!Sẽ bất chấp chạy về phía cô, ôm lấy cô, khóc nức nở trong lòng cô.

Nói với cô rằng:
A Nguyệt, một năm qua thiếu vắng chị, em sống thật khổ sở.

Nhưng đã không còn là một năm trước.

Từ lâu nàng đã không phải là Mục Tuyết Y yếu đuối chỉ có thể khóc lóc trong vòng tay Chu Chẩm Nguyệt.

"Tuyết Y." Mục Quốc Thừa kêu tên nàng: "Ngồi ở đây lâu như vậy, sao còn chưa chào hỏi?"
Lúc này Mục Tuyết Y mới thu hồi sự chú ý trên người Chu Chẩm Nguyệt, dời nó sang người phụ nữ ngồi bên cạnh Mục Quốc Thừa.

Đó là một người phụ nữ trưởng thành xinh đẹp với mái tóc xoăn quyến rũ, khuôn mặt được trang điểm khéo léo tinh tế, trong lúc giơ tay nhấc chân đều vô tình toát ra vẻ thu hút gợi cảm.

Tuy nàng im lặng ngồi một chỗ cũng đã đủ phong tình vạn chủng.

Mục Tuyết Y cong môi, hỏi Mục Quốc Thừa: "Tên của cô ấy là gì?"
Mục Quốc Thừa: "Cô ấy tên Kỳ Yến."
Mục Tuyết Y: "Con muốn hỏi, nên xưng hô là chị hay là dì?"
Kỳ Yến nhìn qua trông có vẻ lớn hơn Mục Tuyết Y chỉ vài tuổi.

Mục Quốc Thừa suy tư chốc lát, nói: "Trước khi ta kết hôn con gọi là chị, kết hôn rồi thì con đổi thành mẹ nhỏ."
"Phiền phức như vậy làm gì." Mục Tuyết Y mím môi tươi cười, nâng ly rượu: "Bây giờ có thể bắt đầu gọi bằng mẹ nhỏ."
Kỳ Yến cũng hào phóng nâng ly, không phản bác, còn đón ý nói hùa: "Con gái ngoan."
Bị một người lớn hơn mình chỉ có mấy tuổi gọi là "Con gái", tuy vẻ mặt Mục Tuyết Y niềm nở, nhưng trong lòng vẫn có hơi chán ghét.

Mục Quốc Thừa: "Nếu như chị gái con vẫn còn, ta khẳng định không dám tái hôn, cũng may bây giờ chị gái con đang ở trong bệnh viện tâm thần..."
Hắn cảm khái thở dài.

Còn nói: "Ta quen với cô ấy đã chừng nửa năm, tính tình cô ấy rất tốt, sau này mọi người sống chung dưới một mái nhà thì phải hòa thuận với nhau.

Con nghe lời ta thế nào thì cũng phải nghe lời cô ấy như thế đó, đừng coi cô ấy là người ngoài, biết chưa?"
Mục Tuyết Y gật đầu: "Lời ba dặn, con đều ghi tạc trong lòng."
"Vậy thì tốt." Mục Quốc Thừa lại nhìn về phía Kỳ Yến: "Em thấy chưa, anh đã nói đứa con gái này rất ngoan ngoãn, em đừng lo lắng lung tung..."
Đang diễn cảnh gia đình đầm ấm thì Cát Vi Nùng biến mất được một lúc bỗng nhiên xuất hiện, bước tới, khom lưng thì thầm vào tai Mục Tuyết Y:
"Tiểu Mục tổng, có người tìm cô."
Mục Tuyết Y quay đầu, nhỏ giọng hỏi: "Là ai?"
Cát Vi Nùng: "Không biết, người đó chỉ yêu cầu phục vụ chuyển lời cho tôi, nói khi nào buổi dạ hội kết thúc, muốn hẹn riêng cô để tâm sự.

Địa điểm tại quán cà phê âm nhạc ở khu nội thành mới."
Nàng dừng chốc lát, dùng chất giọng càng thấp hơn hỏi:
"...!Lẽ nào là...!Chu tổng?".

Chapter
1 Chương 1: Giai Đoạn Nhị Tiểu Thư Mỏng Manh Bé Nhỏ
2 Chương 2: A Nguyệt Em Thích Chị
3 Chương 3: Tôi Muốn Em Ấy Thuộc Về Riêng Mình
4 Chương 4: Giáo Viên Hay Chủ Tịch
5 Chương 5: Muốn A Nguyệt Thổi
6 Chương 6: Hợp Đồng Tình Yêu
7 Chương 7: Nhị Tiểu Thư Xảy Ra Chuyện
8 Chương 8: Người Đến Trước Và Kẻ Đến Sau
9 Chương 9: Hôn Một Cái Ôm Một Cái
10 Chương 10: Trượt Vào Khe Hở Giữa Ngực
11 Chương 11: Ngủ Ngon Tuyết Y
12 Chương 12: Trò Chuyện Một Lúc
13 Chương 13: Mục Tuyết Y Mất Liên Lạc
14 Chương 14: Ngu Ngốc
15 Chương 15: Ừm Em Thích Chúng Nó
16 Chương 16: Ảo Tưởng Về Danh Phận
17 Chương 17: Hiểu Sai
18 Chương 18: Một Lời Hứa Muộn Màng Vô Nghĩa
19 Chương 19: Có Lẽ Em Mãi Cũng Không Hiểu
20 Chương 20: Món Đó Có Ngon Không
21 Chương 21: Ngủ Chung Giường
22 Chương 22: Chỉ Có Một Chiếc Chăn
23 Chương 23: Vì Người Mà Sống
24 Chương 24: Không Liên Quan Tới Nợ Nần
25 Chương 25: Đi Nhặt Thử Xem
26 Chương 26: A Nguyệt Chị Có Ở Phía Sau Không
27 Chương 27: Sự Sỉ Nhục
28 Chương 28: Bí Mật Bị Phát Hiện
29 Chương 29: Đi Làm Vào Ngày Mai
30 Chương 30: Chị Cũng Không Phải Người Ngoài
31 Chương 31: Mua Cà Phê Cho Chu Tổng!
32 Chương 32: Trốn Nhà Đi
33 Chương 33: Hôn Nhẹ Một Cái Tăng Thêm Mười Năm
34 Chương 34: Theo Đuổi Tôi Thêm Một Lần Nữa Đi
35 Chương 35: Trình Độ 100 Điểm
36 Chương 36: Đừng Đi
37 Chương 37: Chị Gái!
38 Chương 38: Chỉ Nhìn Mỗi Em
39 Chương 39: Chỗ Dựa Vững Chắc
40 Chương 40: Em Ấy Xứng Đáng Với Mọi Thứ Tốt Đẹp
41 Chương 41: Cô Bảo Vệ Nàng Luôn Luôn Đúng Lúc
42 Chương 42: Mục Quốc Thừa
43 Chương 43: A Nguyệt Chị Có Tin Em Không
44 Chương 44: Ngồi Xe Lăn Suốt Đời
45 Chương 45: Sân Khấu Điên Cuồng Của Nhị Tiểu Thư
46 Chương 46: Đừng Khóc A Nguyệt
47 Chương 47: Bất Cứ Ai Làm Tổn Thương Chị Đều Đáng Chết
48 Chương 48: Tôi Rất Mong Đợi Ngày Đó
49 Chương 49: Máu Và Thịt Tất Cả Đều Đòi Lại
50 Chương 50: Tôi Là Lương Tri Cuối Cùng Của Em
51 Chương 51: Một Màn Kịch Hay
52 Chương 52: Khiêu Khích
53 Chương 53: A Nguyệt Muốn Em
54 Chương 54: Hơi Thở Đan Xen
55 Chương 55: Trò Chơi Bắt Đầu
56 Chương 56: Đặt Cược
57 Chương 57: Tôi Đoán Chị Điên Trước
58 Chương 58: Sống Không Bằng Chết
59 Chương 59: Tôi Thà Rằng Em Không Còn Yêu Tôi Nữa
60 Chương 60: A Nguyệt Xin Lỗi
61 Chương 61: Xin Hãy Cứu Lấy Em
62 Chương 62: Trên Tay Người Ấy Là Chiếc Nhẫn Ngọc Quen Thuộc
63 Chương 63: Đồng Hành Cùng Em Đi Qua Thế Gian Khổ Ải
64 Chương 64: Nụ Hôn Của A Nguyệt
65 Chương 65
66 Chương 66: Em Có Trăm Triệu Loại Tốt
67 Chương 67: Bão Tuyết
68 Chương 68: Tìm Thấy Tuyết Y Trước
69 Chương 69: Bị Kẹt Trong Bão Tuyết
70 Chương 70: Nếu Như
71 Chương 71: Hừ Không Biết Xấu Hổ
72 Chương 72: Tiên Nữ Ghé Thăm
73 Chương 73: Em Có Tôi Sớm Hơn Em Nghĩ
74 Chương 74: Thẹn Thùng
75 Chương 75
76 Chương 76: Chu Chẩm Nguyệt Thật Là Xấu Xa!
77 Chương 77: Đừng Chạm Vào Tôi
78 Chương 78: A Nguyệt Kiếp Sau Hãy Tránh Xa Em Ra
79 Chương 79: Đan Xen Tan Chảy Biến Mất
80 Chương 80: Thế Giới Của Hai Người Từ Đây Sẽ Không Bao Giờ Trùng Lặp Nữa
81 Chương 81: A Nguyệt Nhìn Này
82 Chương 82: Tôi Chỉ Cần Một Chút Thời Gian Để Đứng Dậy
83 Chương 83: Tiểu Mục Tổng Mới Được Bổ Nhiệm
84 Chương 84: Đối Mặt
85 Chương 85: Hợp Tác Bị Hủy
86 Chương 86: Còng Tay Vàng Ròng
87 Chương 87: Dạo Này Chu Tổng Khỏe Chứ
88 Chương 88: Tôi Muốn Dằn Vặt Em
89 Chương 89: Đêm Nay Đừng Về Nhà
90 Chương 90: Thương Phẩm Mới Treo Giá
91 Chương 91: Thêm Gấp Đôi Khoai Môn Viên!
92 Chương 92: Khắc Lên Em
93 Chương 93: Bất Động Bất Tử
94 Chương 94: Quyền Quyết Định Nằm Ở Chị
95 Chương 95: Em Có Ngoan Không
96 Chương 96: Thế Sự Có Bao Nhiêu Gian Nan Năm Tháng Vẫn Không Buông Tha
97 Chương 97: Năm Xưa
98 Chương 98: Ý Nghĩa Của Chiếc Nhẫn
99 Chương 99: Phản Đòn Trên Xích Đu
100 Chương 100: Chúng Ta Kết Hôn Nhé
101 Chương 101: Cô Ấy Là Vợ Tôi
102 Chương 102: Kỳ Thanh
103 Chương 103: Có Thể Giới Thiệu Cho Tôi Không
104 Chương 104: Bản Ghi Nhớ
105 Chương 105: Vẫn Luôn Hướng Về Nhau
106 Chương 106: Ghen
107 Chương 107: Nghe Nói Ga Trải Giường Của Cô Vô Cùng Thê Thảm
108 Chương 108: Mục Tuyết 1
109 Chương 109: Có Muốn Nếm Thử Tư Vị Sống Không Bằng Chết
110 Chương 110: Bây Giờ Không Sợ Nữa
111 Chương 111: Cả Người Toàn Mùi Khói Thuốc Còn Muốn Hôn Tôi
112 Chương 112: Chơi Mạt Chược Nào
113 Chương 113: Chị Ở Phía Trước Em
114 Chương 114: Tuyết Y Chúng Ta Quay Lại Đi
115 Chương 115: Người Của Hai Thế Giới
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124: Ngoại truyện 1: Sau khi kết hôn
125 Chương 125: Ngoại truyện 2: Sau khi kết hôn
126 Chương 126: Ngoại truyện 3: Nhổ răng khôn
127 123: Hoàn
128 122: Một Năm Bị Bỏ Lỡ
129 121: Bí Mật
Chapter

Updated 129 Episodes

1
Chương 1: Giai Đoạn Nhị Tiểu Thư Mỏng Manh Bé Nhỏ
2
Chương 2: A Nguyệt Em Thích Chị
3
Chương 3: Tôi Muốn Em Ấy Thuộc Về Riêng Mình
4
Chương 4: Giáo Viên Hay Chủ Tịch
5
Chương 5: Muốn A Nguyệt Thổi
6
Chương 6: Hợp Đồng Tình Yêu
7
Chương 7: Nhị Tiểu Thư Xảy Ra Chuyện
8
Chương 8: Người Đến Trước Và Kẻ Đến Sau
9
Chương 9: Hôn Một Cái Ôm Một Cái
10
Chương 10: Trượt Vào Khe Hở Giữa Ngực
11
Chương 11: Ngủ Ngon Tuyết Y
12
Chương 12: Trò Chuyện Một Lúc
13
Chương 13: Mục Tuyết Y Mất Liên Lạc
14
Chương 14: Ngu Ngốc
15
Chương 15: Ừm Em Thích Chúng Nó
16
Chương 16: Ảo Tưởng Về Danh Phận
17
Chương 17: Hiểu Sai
18
Chương 18: Một Lời Hứa Muộn Màng Vô Nghĩa
19
Chương 19: Có Lẽ Em Mãi Cũng Không Hiểu
20
Chương 20: Món Đó Có Ngon Không
21
Chương 21: Ngủ Chung Giường
22
Chương 22: Chỉ Có Một Chiếc Chăn
23
Chương 23: Vì Người Mà Sống
24
Chương 24: Không Liên Quan Tới Nợ Nần
25
Chương 25: Đi Nhặt Thử Xem
26
Chương 26: A Nguyệt Chị Có Ở Phía Sau Không
27
Chương 27: Sự Sỉ Nhục
28
Chương 28: Bí Mật Bị Phát Hiện
29
Chương 29: Đi Làm Vào Ngày Mai
30
Chương 30: Chị Cũng Không Phải Người Ngoài
31
Chương 31: Mua Cà Phê Cho Chu Tổng!
32
Chương 32: Trốn Nhà Đi
33
Chương 33: Hôn Nhẹ Một Cái Tăng Thêm Mười Năm
34
Chương 34: Theo Đuổi Tôi Thêm Một Lần Nữa Đi
35
Chương 35: Trình Độ 100 Điểm
36
Chương 36: Đừng Đi
37
Chương 37: Chị Gái!
38
Chương 38: Chỉ Nhìn Mỗi Em
39
Chương 39: Chỗ Dựa Vững Chắc
40
Chương 40: Em Ấy Xứng Đáng Với Mọi Thứ Tốt Đẹp
41
Chương 41: Cô Bảo Vệ Nàng Luôn Luôn Đúng Lúc
42
Chương 42: Mục Quốc Thừa
43
Chương 43: A Nguyệt Chị Có Tin Em Không
44
Chương 44: Ngồi Xe Lăn Suốt Đời
45
Chương 45: Sân Khấu Điên Cuồng Của Nhị Tiểu Thư
46
Chương 46: Đừng Khóc A Nguyệt
47
Chương 47: Bất Cứ Ai Làm Tổn Thương Chị Đều Đáng Chết
48
Chương 48: Tôi Rất Mong Đợi Ngày Đó
49
Chương 49: Máu Và Thịt Tất Cả Đều Đòi Lại
50
Chương 50: Tôi Là Lương Tri Cuối Cùng Của Em
51
Chương 51: Một Màn Kịch Hay
52
Chương 52: Khiêu Khích
53
Chương 53: A Nguyệt Muốn Em
54
Chương 54: Hơi Thở Đan Xen
55
Chương 55: Trò Chơi Bắt Đầu
56
Chương 56: Đặt Cược
57
Chương 57: Tôi Đoán Chị Điên Trước
58
Chương 58: Sống Không Bằng Chết
59
Chương 59: Tôi Thà Rằng Em Không Còn Yêu Tôi Nữa
60
Chương 60: A Nguyệt Xin Lỗi
61
Chương 61: Xin Hãy Cứu Lấy Em
62
Chương 62: Trên Tay Người Ấy Là Chiếc Nhẫn Ngọc Quen Thuộc
63
Chương 63: Đồng Hành Cùng Em Đi Qua Thế Gian Khổ Ải
64
Chương 64: Nụ Hôn Của A Nguyệt
65
Chương 65
66
Chương 66: Em Có Trăm Triệu Loại Tốt
67
Chương 67: Bão Tuyết
68
Chương 68: Tìm Thấy Tuyết Y Trước
69
Chương 69: Bị Kẹt Trong Bão Tuyết
70
Chương 70: Nếu Như
71
Chương 71: Hừ Không Biết Xấu Hổ
72
Chương 72: Tiên Nữ Ghé Thăm
73
Chương 73: Em Có Tôi Sớm Hơn Em Nghĩ
74
Chương 74: Thẹn Thùng
75
Chương 75
76
Chương 76: Chu Chẩm Nguyệt Thật Là Xấu Xa!
77
Chương 77: Đừng Chạm Vào Tôi
78
Chương 78: A Nguyệt Kiếp Sau Hãy Tránh Xa Em Ra
79
Chương 79: Đan Xen Tan Chảy Biến Mất
80
Chương 80: Thế Giới Của Hai Người Từ Đây Sẽ Không Bao Giờ Trùng Lặp Nữa
81
Chương 81: A Nguyệt Nhìn Này
82
Chương 82: Tôi Chỉ Cần Một Chút Thời Gian Để Đứng Dậy
83
Chương 83: Tiểu Mục Tổng Mới Được Bổ Nhiệm
84
Chương 84: Đối Mặt
85
Chương 85: Hợp Tác Bị Hủy
86
Chương 86: Còng Tay Vàng Ròng
87
Chương 87: Dạo Này Chu Tổng Khỏe Chứ
88
Chương 88: Tôi Muốn Dằn Vặt Em
89
Chương 89: Đêm Nay Đừng Về Nhà
90
Chương 90: Thương Phẩm Mới Treo Giá
91
Chương 91: Thêm Gấp Đôi Khoai Môn Viên!
92
Chương 92: Khắc Lên Em
93
Chương 93: Bất Động Bất Tử
94
Chương 94: Quyền Quyết Định Nằm Ở Chị
95
Chương 95: Em Có Ngoan Không
96
Chương 96: Thế Sự Có Bao Nhiêu Gian Nan Năm Tháng Vẫn Không Buông Tha
97
Chương 97: Năm Xưa
98
Chương 98: Ý Nghĩa Của Chiếc Nhẫn
99
Chương 99: Phản Đòn Trên Xích Đu
100
Chương 100: Chúng Ta Kết Hôn Nhé
101
Chương 101: Cô Ấy Là Vợ Tôi
102
Chương 102: Kỳ Thanh
103
Chương 103: Có Thể Giới Thiệu Cho Tôi Không
104
Chương 104: Bản Ghi Nhớ
105
Chương 105: Vẫn Luôn Hướng Về Nhau
106
Chương 106: Ghen
107
Chương 107: Nghe Nói Ga Trải Giường Của Cô Vô Cùng Thê Thảm
108
Chương 108: Mục Tuyết 1
109
Chương 109: Có Muốn Nếm Thử Tư Vị Sống Không Bằng Chết
110
Chương 110: Bây Giờ Không Sợ Nữa
111
Chương 111: Cả Người Toàn Mùi Khói Thuốc Còn Muốn Hôn Tôi
112
Chương 112: Chơi Mạt Chược Nào
113
Chương 113: Chị Ở Phía Trước Em
114
Chương 114: Tuyết Y Chúng Ta Quay Lại Đi
115
Chương 115: Người Của Hai Thế Giới
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124: Ngoại truyện 1: Sau khi kết hôn
125
Chương 125: Ngoại truyện 2: Sau khi kết hôn
126
Chương 126: Ngoại truyện 3: Nhổ răng khôn
127
123: Hoàn
128
122: Một Năm Bị Bỏ Lỡ
129
121: Bí Mật