Chương 101: Cô Ấy Là Vợ Tôi

Kết thúc cuộc gọi, Lý Lộ Lộ lại mồm mép láu lỉnh bắt đầu liên miên cằn nhằn với Trang Vũ Nhu cách hai cái điện thoại, nhưng còn chưa nói được vài lời, điện thoại đột nhiên im bặt.
Có lẽ đã bị Trang Vũ Nhu đối mặt tính sổ.
Chu Chẩm Nguyệt cất điện thoại, nhìn Mục Tuyết Y cười khẽ.
"Sao em bỗng dưng nói với họ chuyện của chúng ta? Cũng không hỏi tôi trước."
Mục Tuyết Y chống cằm, khẽ nhíu mày, giống như đứa trẻ làm sai chuyện: "Hóa ra chị không muốn để bọn họ biết? Em chỉ muốn nói cho bạn của em và bạn của chị về chuyện chúng ta ở bên nhau..."
Chu Chẩm Nguyệt: "Không phải tôi không muốn để bọn họ biết."
Sau một hồi im lặng, cô cười yếu ớt lắc đầu: "Quên đi, như vậy cũng tốt.

Đường tình duyên thuận lợi thì phải thông báo cho bạn bè thân thích."
Mục Tuyết Y tươi cười: "Đúng thế."
Chu Chẩm Nguyệt nhìn nàng, lại nhớ tới trò đùa dai lén lút gọi điện thoại cho Trang Vũ Nhu vừa nãy, không khỏi đưa tay véo mặt nàng: "Em đó, nhìn bộ dạng hiền lành, ai mà ngờ lại làm ra chuyện thất đức."
Mục Tuyết Y than thở: "Chẳng phải lúc nãy chị cũng cười rất vui vẻ sao? Em là bạn của Tiểu Nhu, em cười vì em mừng thay bạn mình.

Chị là bạn của tiểu Lý tổng, chị còn cười, rõ ràng người thất đức là chị mới đúng."
Chu Chẩm Nguyệt gắp một miếng trứng lớn nhét vào miệng Mục Tuyết Y.
"Khéo ăn khéo nói, còn biết ngụy biện." Cô nói.
Mục Tuyết Y nuốt trứng gà, đáp lại:
"Giả nhân giả nghĩa, bụng dạ xấu xa."
Chu Chẩm Nguyệt không nhịn được cười: "Nếu nói như vậy, em là tiểu nhân, tôi là ngụy quân tử.

Vậy chúng ta là một đôi trời sinh rồi còn gì?"
Mục Tuyết Y cầm ly uống nước, lông mày hơi nhíu: "Chị mới nhận ra chúng ta là một đôi trời sinh sao, vợ yêu thân mến?"
Chu Chẩm Nguyệt cười cười lắc đầu, dáng vẻ không biết nên làm thế nào với nàng.
"Hôm nay có kế hoạch gì không?" Cô mở vỏ màn thầu, nhét trứng gà vào: "Ở nhà chơi hay đi nơi khác?"
Mục Tuyết Y đẩy trứng gà tới gần chỗ Chu Chẩm Nguyệt để cô dễ gắp hơn.

"Em có sắp xếp, chị đi theo em là được."
"...!Được."
Khóe mắt Chu Chẩm Nguyệt cong nhẹ, cầm cái màn thầu trong tay.
"Đều nghe lời...!vợ."
* * *
Giải quyết xong bữa sáng, buổi trưa Mục Tuyết Y làm một bàn thức ăn rất phong phú.
Thịt heo xào ớt hiểm, cá chua ngọt Tây Hồ, sườn xào tỏi.
Hai người ăn không hết, thức ăn thừa bỏ vào tủ lạnh, Mục Tuyết Y nói buổi chiều về nhà có thể dùng canh nấu mì ăn.
Sau khi ăn xong, Mục Tuyết Y dẫn xe đạp ra, để Chu Chẩm Nguyệt ngồi phía trước chở nàng.
Chu Chẩm Nguyệt khóa cửa, ngồi lên xe, hỏi: "Đi đâu chứ?"
Mục Tuyết Y: "Đầu tiên đi đến nhà hàng nhỏ hôm qua."
Chu Chẩm Nguyệt: "Nhưng chúng ta vừa mới ăn cơm xong mà?"
Mục Tuyết Y cười nói: "Không phải chị bảo muốn để người phục vụ kia biết chị là vợ em sao?"
Chu Chẩm Nguyệt mím mím môi, khóe miệng có chút không tự chủ nở nụ cười, đạp xe đi.
Đáy lòng dâng lên từng trận ấm áp.
Giống như ánh mặt trời hôm nay.
Ấm áp, chan hòa, xán lạn.
Đến nhà hàng nhỏ hôm qua, Chu Chẩm Nguyệt ngồi trên xe, chờ ở cửa.
Mục Tuyết Y nhảy xuống xe, bước vào trong, kéo người phục vụ hôm qua tới cửa, từ xa xa chỉ vào Chu Chẩm Nguyệt nói gì đó.
Không khó đoán, hẳn là đang nói — "Đó là vợ tôi."
Người phục vụ che miệng ngạc nhiên, lập tức tươi cười, liên tục nói vài câu "Chúc mừng".
Chu Chẩm Nguyệt rũ mắt, nhìn mặt đất nhàn nhạt cười.
Ánh nắng sưởi khiến lỗ tai ửng đỏ, sáng lên như quả mọng chín muồi.
Mục Tuyết Y tạm biệt người phục vụ, trở lại yên sau, nói ra nơi đến tiếp theo:
"Chúng ta đến chợ."
Chu Chẩm Nguyệt: "Muốn mua đồ ăn?"
Mục Tuyết Y: "Chị chạy đến đó là được."
Thế là Chu Chẩm Nguyệt lại chạy về hướng chợ đã đến hôm qua.
Đến chợ, Mục Tuyết Y xuống xe, đi ở phía trước dẫn đường.
Nàng đi qua những gian hàng ven đường, các bác gái bán thức ăn thấy nàng, đều chủ động vẫy vẫy tay: "Cô Mục lại tới mua đồ ăn sao? Tới đây tới đây, hôm nay vừa hay có thực phẩm mới."
Mục Tuyết Y nói: "Hôm nay không mua thức ăn, tôi chỉ dẫn vợ mình đi dạo."
Bác gái: "Cô có vợ?"
Mục Tuyết Y kiêu ngạo thẳng lưng lên: "Đúng vậy, bác xem." Nàng chỉ về phía Chu Chẩm Nguyệt đang dắt xe: "Có phải rất xinh không?"
Bác gái đánh giá Chu Chẩm Nguyệt, khen ngợi: "Xinh thật đấy."
Mục Tuyết Y cứ như vậy dắt theo Chu Chẩm Nguyệt đi đến từng gian hàng quen thuộc, đứng trước mặt các bác trai bác gái lần lượt giới thiệu với bọn họ, cô gái sau lưng là vợ nàng.
Tuy rằng nàng sống ở đây cả năm, nhưng trừ những lần đến bệnh viện khám bệnh như thường lệ, phạm vi hoạt động cơ bản đều không vượt quá nơi này.

Người phục vụ ở nhà hàng, các bác trai bác gái ở chợ, hầu như đã chiếm cứ toàn bộ vòng xã giao của nàng.
...!Nàng đang tuyên bố với toàn thế giới của nàng rằng nàng đã có người thương.
Chu Chẩm Nguyệt yên lặng nhìn chăm chú bóng lưng Mục Tuyết Y, mỗi khi nghe được một câu "Cô ấy là vợ tôi", trong lòng nháo nhào tàn nhẫn.

Nháo đến trái tim cô rung động, chậm rãi tích lũy từng tí một, sau đó xông lên cổ họng, lan đến viền mắt, hợp thành ướt át ẩn nhẫn dưới đáy mắt.
Tất cả những gì trước mắt, thật sự là một giấc mộng quá tươi đẹp.
Bỗng nhiên ngộ ra câu thơ của người xưa.
"Ta chỉ muốn say hoài, không muốn tỉnh*."
*Trích trong Tương Tiến Tửu của Lý Bạch (但愿长醉不复醒 - Đãn nguyện trường túy bất nguyện tỉnh).
Có lúc, sống mơ mơ màng màng, quả thật...!cũng rất hạnh phúc.
Đi bộ hết một vòng chợ, Mục Tuyết Y lại ngồi lên yên sau xe đạp:
"Nơi kế tiếp khá xa, có lẽ chị phải đạp khoảng một tiếng.

Nếu chị mệt, chúng ta về nhà đổi xe việt dã."
Chu Chẩm Nguyệt nói không hề hấn gì.

Khi lái xe, Mục Tuyết Y cách cô gần nhất cũng chỉ là ghế phụ cạnh bên ghế lái, cô luôn có cảm giác xa cách.
Khi đi xe đạp, Mục Tuyết Y có thể ôm chặt cô từ phía sau, nếu như cô cố ý phanh gấp, Tuyết Y sẽ thốt lên một tiếng kinh ngạc nho nhỏ.

Hơi thở phả vào sau lưng, ấm áp lan tràn kèm theo ngứa ngáy.
Chu Chẩm Nguyệt lén cười trộm ở góc độ mà nàng không nhìn thấy, rồi lại nhanh chóng điều chỉnh vẻ mặt, hỏi: "Điểm đến tiếp theo ở đâu?"
Mục Tuyết Y: "Chúng ta đi lên núi, ghé thăm người thợ mộc em từng nói với chị.
Chu Chẩm Nguyệt: "Chỉ vì muốn thông báo với ông ấy chuyện của chúng ta?"
Mục Tuyết Y: "Cũng không hẳn vậy.

Trước đó em có nhờ ông ấy làm thứ khác, trùng hợp đi lấy thôi."
Chu Chẩm Nguyệt nghe xong, đoán rằng Tuyết Y muốn tặng quà cho mình, trong lòng dâng lên chờ mong.
Xe đạp một đường chạy về phía chân núi.
Khoảng nửa tiếng sau, bọn họ đã đến dưới chân núi, khóa kỹ xe, bắt đầu đi bộ lên núi.
Nơi ở của người thợ mộc kia cũng không cao lắm.

Nhà của ông ở ngay bên cạnh đường lên núi, cổng sân mở ra, màu xanh tươi rậm rạp của cây cối trải dài, trước cửa xếp đầy các loại vật dụng bằng gỗ bị nước cọ rửa qua, rất dễ nhận biết.
Chu Chẩm Nguyệt vốn đã chuẩn bị sẵn sàng đến nơi hoang vu không người ở, không ngờ mới leo được một đoạn đường đã đến nơi.
"Tôi cứ tưởng cao nhân bất phàm sẽ tu luyện ở những nơi vắng dấu chân người."
Cô không khỏi cảm khái.
Mục Tuyết Y nở nụ cười: "Cái gì mà cao nhân với tu luyện, người ta chỉ là một người thợ mộc bình thường, ở trong núi là do giá nhà nơi này rẻ hơn những nơi khác, nhà xây ven đường là do muốn thu hút khách hàng."
Nhẹ nhàng thở ra một hơi.
"Chị ngậm thìa vàng lớn lên, chị nào biết trên đời này có rất nhiều người bận tâm đến cơm áo gạo tiền.

Kẻ không lo lắng tiền bạc mới để tâm đến hai chữ tu thân, phần lớn mọi người vẫn đang loay hoay với bốn chữ Chăm lo gia đình ngày này qua tháng nọ."
Chu Chẩm Nguyệt thưởng thức cặn kẽ lời nói của nàng, bái phục xin thua.
"Có một số việc, đúng là tôi không hiểu biết bằng em."
Mục Tuyết Y kéo tay Chu Chẩm Nguyệt lên, an ủi cô:
"Đây không phải vấn đề hiểu biết hay không hiểu biết.

Em biết những chuyện này bởi vì em đã tận mắt chứng kiến.

Chị xem, bây giờ chẳng phải chị cũng đã tận mắt thấy đó sao? Chỉ cần chị thấy qua, nhất định còn hiểu biết sâu sắc hơn em."
Chu Chẩm Nguyệt ngẩn người.
Lát sau, ánh mắt cô dịu lại, nắm tay Mục Tuyết Y thật chặt, thấp giọng nói:
"Cảm ơn em...!đã cho tôi thấy những thứ này."
Mục Tuyết Y cười ha hả chuyển đề tài, kéo Chu Chẩm Nguyệt đi vào khoảng sân của người thợ mộc.
Thợ mộc Tiền đang ở trong sân dùng ống nước cọ rửa tấm gỗ vừa chạm khắc xong, thấy khách tới, nhất thời không nhận ra nàng là ai nên nói tiếng phổ thông với chất giọng địa phương:
"Định đặt hàng sao?"
"Bác Tiền, bác không nhớ tôi à?"
Mục Tuyết Y đi lên phía trước, hơi cong eo, nhìn thẳng thợ mộc Tiền đang ngồi xổm trên mặt đất.
"Tôi có đặt đồ ở chỗ bác."
Lúc này thợ mộc Tiền mới nhận ra nàng: "A, Mục tiểu thư! Cô về rồi à?"
Ông vừa nói vừa nhìn về phía Chu Chẩm Nguyệt: "Người này là..."
"Đây là vợ tôi." Không biết hôm nay Mục Tuyết Y đã nói câu này bao nhiêu lần.
Thợ mộc Tiền mở to hai mắt nhìn Chu Chẩm Nguyệt, bật thốt: "Cô là Chu tiểu thư?"
Chu Chẩm Nguyệt khẽ nhăn mày.
...!Sao ông ấy lại biết họ của mình?
Mục Tuyết Y lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của cô: "Đồ tôi đặt làm xong chưa?"
"Đã sớm hoàn thành, đang chờ cô tới nhận hàng, tôi đi vào nhà lấy nhé?"
Mục Tuyết Y cong mắt cười: "Được, phiền bác rồi."
Thợ mộc Tiền lập tức đứng dậy đi vào nhà.
Một lát sau, ông cầm theo cái hộp gỗ bước ra, hai tay đưa cho Mục Tuyết Y.

Mục Tuyết Y tiện tay mở hộp gỗ, nhìn thành phẩm bên trong.
Ánh mắt Chu Chẩm Nguyệt cũng chú ý đến hộp gỗ.
Trong hộp có một bộ ấm trà bằng gỗ, chạm trổ tinh xảo mà tao nhã, bóng loáng trơn bóng, chất phác có tình.
Mục Tuyết Y quay sang Chu Chẩm Nguyệt, nói: "Ông nội thích uống trà đúng không? Năm nay mừng thọ tám mươi tuổi của ông ấy, em sẽ tặng ông ấy món quà đặc biệt này.

Chị cảm thấy thế nào?"
Chu Chẩm Nguyệt dời mắt: "...!Hóa ra là tặng cho ông nội, tôi còn tưởng là tặng cho tôi."
Mục Tuyết Y bật cười: "Ha ha..."
Chu Chẩm Nguyệt: "Em cười cái gì?"
Mục Tuyết Y: "Cười vợ em mừng hụt, hì hì."
Chu Chẩm Nguyệt: "Tôi mừng hụt, em rất đắc ý?"
"Không có không có." Mục Tuyết Y lắc đầu nguầy nguậy: "Đừng giận mà, thật ra chị cũng có quà.

Chỉ có điều không phải đồ gỗ."
Chu Chẩm Nguyệt nhíu mày: "Vậy là gì?"
Mục Tuyết Y không trả lời ngay, chỉ nói: "Chị sẽ biết liền.

Đi thôi~"
Trong mắt Chu Chẩm Nguyệt ẩn một nụ cười nhàn nhạt, bị Mục Tuyết Y lôi kéo, bèn chào tạm biệt với thợ mộc Tiền, bước chân gấp gáp đi xuống núi.
Trời sắp tối rồi, phải đi nhanh một chút mới được.
Mục Tuyết Y ngẩng đầu nhìn mặt trời lặn phía tây, trong lòng thầm gạch bỏ một dòng trên danh sách việc cần làm.
Còn một nơi cuối cùng.
Còn một người nữa muốn gặp.
* * *
Thợ mộc Tiền nhìn hai người phụ nữ xinh đẹp nắm tay nhau đi xa, không khỏi nhìn theo một đoạn đường.
Ống nước trong tay nhiễu từng giọt, trong lúc lơ đãng, mặt đất đã xuất hiện một vũng bùn giống bột nhão.
Ông nhớ Mục tiểu thư đã đến đây mấy lần, nhưng chưa bao giờ cười thoải mái như hôm nay.
Lần trước Mục tiểu thư đến đây đặt một bộ ấm trà, bên cạnh không một bóng người, cứ như một mình chạy lên núi giải sầu vậy.

Tuy vẫn lễ phép cười, nhưng đáy mắt không hề có một chút ý cười, chỉ có chết lặng và cô đơn thoáng qua.
Ông còn nhớ ngày ấy, ông nằm trên bàn phác thảo bộ ấm trà, Mục tiểu thư thì ở một bên xem.
Khi ông quay đầu lại hỏi ý kiến, bỗng nhìn thấy ánh mắt Mục tiểu thư vô hồn thất thần.
Ông hỏi: "Mục tiểu thư, cô sao vậy?"
Ánh mắt Mục tiểu thư tập trung giây lát, rồi lại tan rã không mục đích.
Nàng mím môi, nhẹ giọng nói với ông:
"Bác Tiền, nếu như sau này tôi cô độc sống hết quãng đời còn lại, xác được chôn trên ngọn núi này, bác có thể giúp tôi khắc bia mộ không? Không cần quá đẹp mắt, làm cái biển gỗ thô ráp, để người khác biết mộ chôn ai là được."
Thợ mộc Tiền tưởng nàng nói giỡn, vừa vẽ vừa thuận miệng đáp lại người phía sau:
"Được thôi.

Nhưng trên bia mộ phải khắc họ tên đầy đủ, tôi còn chưa biết họ tên đầy đủ của cô là gì."
Cũng không biết qua bao lâu, ông đang nằm nhoài trên bàn hết sức chăm chú hoàn thiện bản phác thảo, chợt nghe một câu trả lời nhẹ vô cùng:
"Chu thị, Mục Tuyết Y.".

Chapter
1 Chương 1: Giai Đoạn Nhị Tiểu Thư Mỏng Manh Bé Nhỏ
2 Chương 2: A Nguyệt Em Thích Chị
3 Chương 3: Tôi Muốn Em Ấy Thuộc Về Riêng Mình
4 Chương 4: Giáo Viên Hay Chủ Tịch
5 Chương 5: Muốn A Nguyệt Thổi
6 Chương 6: Hợp Đồng Tình Yêu
7 Chương 7: Nhị Tiểu Thư Xảy Ra Chuyện
8 Chương 8: Người Đến Trước Và Kẻ Đến Sau
9 Chương 9: Hôn Một Cái Ôm Một Cái
10 Chương 10: Trượt Vào Khe Hở Giữa Ngực
11 Chương 11: Ngủ Ngon Tuyết Y
12 Chương 12: Trò Chuyện Một Lúc
13 Chương 13: Mục Tuyết Y Mất Liên Lạc
14 Chương 14: Ngu Ngốc
15 Chương 15: Ừm Em Thích Chúng Nó
16 Chương 16: Ảo Tưởng Về Danh Phận
17 Chương 17: Hiểu Sai
18 Chương 18: Một Lời Hứa Muộn Màng Vô Nghĩa
19 Chương 19: Có Lẽ Em Mãi Cũng Không Hiểu
20 Chương 20: Món Đó Có Ngon Không
21 Chương 21: Ngủ Chung Giường
22 Chương 22: Chỉ Có Một Chiếc Chăn
23 Chương 23: Vì Người Mà Sống
24 Chương 24: Không Liên Quan Tới Nợ Nần
25 Chương 25: Đi Nhặt Thử Xem
26 Chương 26: A Nguyệt Chị Có Ở Phía Sau Không
27 Chương 27: Sự Sỉ Nhục
28 Chương 28: Bí Mật Bị Phát Hiện
29 Chương 29: Đi Làm Vào Ngày Mai
30 Chương 30: Chị Cũng Không Phải Người Ngoài
31 Chương 31: Mua Cà Phê Cho Chu Tổng!
32 Chương 32: Trốn Nhà Đi
33 Chương 33: Hôn Nhẹ Một Cái Tăng Thêm Mười Năm
34 Chương 34: Theo Đuổi Tôi Thêm Một Lần Nữa Đi
35 Chương 35: Trình Độ 100 Điểm
36 Chương 36: Đừng Đi
37 Chương 37: Chị Gái!
38 Chương 38: Chỉ Nhìn Mỗi Em
39 Chương 39: Chỗ Dựa Vững Chắc
40 Chương 40: Em Ấy Xứng Đáng Với Mọi Thứ Tốt Đẹp
41 Chương 41: Cô Bảo Vệ Nàng Luôn Luôn Đúng Lúc
42 Chương 42: Mục Quốc Thừa
43 Chương 43: A Nguyệt Chị Có Tin Em Không
44 Chương 44: Ngồi Xe Lăn Suốt Đời
45 Chương 45: Sân Khấu Điên Cuồng Của Nhị Tiểu Thư
46 Chương 46: Đừng Khóc A Nguyệt
47 Chương 47: Bất Cứ Ai Làm Tổn Thương Chị Đều Đáng Chết
48 Chương 48: Tôi Rất Mong Đợi Ngày Đó
49 Chương 49: Máu Và Thịt Tất Cả Đều Đòi Lại
50 Chương 50: Tôi Là Lương Tri Cuối Cùng Của Em
51 Chương 51: Một Màn Kịch Hay
52 Chương 52: Khiêu Khích
53 Chương 53: A Nguyệt Muốn Em
54 Chương 54: Hơi Thở Đan Xen
55 Chương 55: Trò Chơi Bắt Đầu
56 Chương 56: Đặt Cược
57 Chương 57: Tôi Đoán Chị Điên Trước
58 Chương 58: Sống Không Bằng Chết
59 Chương 59: Tôi Thà Rằng Em Không Còn Yêu Tôi Nữa
60 Chương 60: A Nguyệt Xin Lỗi
61 Chương 61: Xin Hãy Cứu Lấy Em
62 Chương 62: Trên Tay Người Ấy Là Chiếc Nhẫn Ngọc Quen Thuộc
63 Chương 63: Đồng Hành Cùng Em Đi Qua Thế Gian Khổ Ải
64 Chương 64: Nụ Hôn Của A Nguyệt
65 Chương 65
66 Chương 66: Em Có Trăm Triệu Loại Tốt
67 Chương 67: Bão Tuyết
68 Chương 68: Tìm Thấy Tuyết Y Trước
69 Chương 69: Bị Kẹt Trong Bão Tuyết
70 Chương 70: Nếu Như
71 Chương 71: Hừ Không Biết Xấu Hổ
72 Chương 72: Tiên Nữ Ghé Thăm
73 Chương 73: Em Có Tôi Sớm Hơn Em Nghĩ
74 Chương 74: Thẹn Thùng
75 Chương 75
76 Chương 76: Chu Chẩm Nguyệt Thật Là Xấu Xa!
77 Chương 77: Đừng Chạm Vào Tôi
78 Chương 78: A Nguyệt Kiếp Sau Hãy Tránh Xa Em Ra
79 Chương 79: Đan Xen Tan Chảy Biến Mất
80 Chương 80: Thế Giới Của Hai Người Từ Đây Sẽ Không Bao Giờ Trùng Lặp Nữa
81 Chương 81: A Nguyệt Nhìn Này
82 Chương 82: Tôi Chỉ Cần Một Chút Thời Gian Để Đứng Dậy
83 Chương 83: Tiểu Mục Tổng Mới Được Bổ Nhiệm
84 Chương 84: Đối Mặt
85 Chương 85: Hợp Tác Bị Hủy
86 Chương 86: Còng Tay Vàng Ròng
87 Chương 87: Dạo Này Chu Tổng Khỏe Chứ
88 Chương 88: Tôi Muốn Dằn Vặt Em
89 Chương 89: Đêm Nay Đừng Về Nhà
90 Chương 90: Thương Phẩm Mới Treo Giá
91 Chương 91: Thêm Gấp Đôi Khoai Môn Viên!
92 Chương 92: Khắc Lên Em
93 Chương 93: Bất Động Bất Tử
94 Chương 94: Quyền Quyết Định Nằm Ở Chị
95 Chương 95: Em Có Ngoan Không
96 Chương 96: Thế Sự Có Bao Nhiêu Gian Nan Năm Tháng Vẫn Không Buông Tha
97 Chương 97: Năm Xưa
98 Chương 98: Ý Nghĩa Của Chiếc Nhẫn
99 Chương 99: Phản Đòn Trên Xích Đu
100 Chương 100: Chúng Ta Kết Hôn Nhé
101 Chương 101: Cô Ấy Là Vợ Tôi
102 Chương 102: Kỳ Thanh
103 Chương 103: Có Thể Giới Thiệu Cho Tôi Không
104 Chương 104: Bản Ghi Nhớ
105 Chương 105: Vẫn Luôn Hướng Về Nhau
106 Chương 106: Ghen
107 Chương 107: Nghe Nói Ga Trải Giường Của Cô Vô Cùng Thê Thảm
108 Chương 108: Mục Tuyết 1
109 Chương 109: Có Muốn Nếm Thử Tư Vị Sống Không Bằng Chết
110 Chương 110: Bây Giờ Không Sợ Nữa
111 Chương 111: Cả Người Toàn Mùi Khói Thuốc Còn Muốn Hôn Tôi
112 Chương 112: Chơi Mạt Chược Nào
113 Chương 113: Chị Ở Phía Trước Em
114 Chương 114: Tuyết Y Chúng Ta Quay Lại Đi
115 Chương 115: Người Của Hai Thế Giới
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124: Ngoại truyện 1: Sau khi kết hôn
125 Chương 125: Ngoại truyện 2: Sau khi kết hôn
126 Chương 126: Ngoại truyện 3: Nhổ răng khôn
127 123: Hoàn
128 122: Một Năm Bị Bỏ Lỡ
129 121: Bí Mật
Chapter

Updated 129 Episodes

1
Chương 1: Giai Đoạn Nhị Tiểu Thư Mỏng Manh Bé Nhỏ
2
Chương 2: A Nguyệt Em Thích Chị
3
Chương 3: Tôi Muốn Em Ấy Thuộc Về Riêng Mình
4
Chương 4: Giáo Viên Hay Chủ Tịch
5
Chương 5: Muốn A Nguyệt Thổi
6
Chương 6: Hợp Đồng Tình Yêu
7
Chương 7: Nhị Tiểu Thư Xảy Ra Chuyện
8
Chương 8: Người Đến Trước Và Kẻ Đến Sau
9
Chương 9: Hôn Một Cái Ôm Một Cái
10
Chương 10: Trượt Vào Khe Hở Giữa Ngực
11
Chương 11: Ngủ Ngon Tuyết Y
12
Chương 12: Trò Chuyện Một Lúc
13
Chương 13: Mục Tuyết Y Mất Liên Lạc
14
Chương 14: Ngu Ngốc
15
Chương 15: Ừm Em Thích Chúng Nó
16
Chương 16: Ảo Tưởng Về Danh Phận
17
Chương 17: Hiểu Sai
18
Chương 18: Một Lời Hứa Muộn Màng Vô Nghĩa
19
Chương 19: Có Lẽ Em Mãi Cũng Không Hiểu
20
Chương 20: Món Đó Có Ngon Không
21
Chương 21: Ngủ Chung Giường
22
Chương 22: Chỉ Có Một Chiếc Chăn
23
Chương 23: Vì Người Mà Sống
24
Chương 24: Không Liên Quan Tới Nợ Nần
25
Chương 25: Đi Nhặt Thử Xem
26
Chương 26: A Nguyệt Chị Có Ở Phía Sau Không
27
Chương 27: Sự Sỉ Nhục
28
Chương 28: Bí Mật Bị Phát Hiện
29
Chương 29: Đi Làm Vào Ngày Mai
30
Chương 30: Chị Cũng Không Phải Người Ngoài
31
Chương 31: Mua Cà Phê Cho Chu Tổng!
32
Chương 32: Trốn Nhà Đi
33
Chương 33: Hôn Nhẹ Một Cái Tăng Thêm Mười Năm
34
Chương 34: Theo Đuổi Tôi Thêm Một Lần Nữa Đi
35
Chương 35: Trình Độ 100 Điểm
36
Chương 36: Đừng Đi
37
Chương 37: Chị Gái!
38
Chương 38: Chỉ Nhìn Mỗi Em
39
Chương 39: Chỗ Dựa Vững Chắc
40
Chương 40: Em Ấy Xứng Đáng Với Mọi Thứ Tốt Đẹp
41
Chương 41: Cô Bảo Vệ Nàng Luôn Luôn Đúng Lúc
42
Chương 42: Mục Quốc Thừa
43
Chương 43: A Nguyệt Chị Có Tin Em Không
44
Chương 44: Ngồi Xe Lăn Suốt Đời
45
Chương 45: Sân Khấu Điên Cuồng Của Nhị Tiểu Thư
46
Chương 46: Đừng Khóc A Nguyệt
47
Chương 47: Bất Cứ Ai Làm Tổn Thương Chị Đều Đáng Chết
48
Chương 48: Tôi Rất Mong Đợi Ngày Đó
49
Chương 49: Máu Và Thịt Tất Cả Đều Đòi Lại
50
Chương 50: Tôi Là Lương Tri Cuối Cùng Của Em
51
Chương 51: Một Màn Kịch Hay
52
Chương 52: Khiêu Khích
53
Chương 53: A Nguyệt Muốn Em
54
Chương 54: Hơi Thở Đan Xen
55
Chương 55: Trò Chơi Bắt Đầu
56
Chương 56: Đặt Cược
57
Chương 57: Tôi Đoán Chị Điên Trước
58
Chương 58: Sống Không Bằng Chết
59
Chương 59: Tôi Thà Rằng Em Không Còn Yêu Tôi Nữa
60
Chương 60: A Nguyệt Xin Lỗi
61
Chương 61: Xin Hãy Cứu Lấy Em
62
Chương 62: Trên Tay Người Ấy Là Chiếc Nhẫn Ngọc Quen Thuộc
63
Chương 63: Đồng Hành Cùng Em Đi Qua Thế Gian Khổ Ải
64
Chương 64: Nụ Hôn Của A Nguyệt
65
Chương 65
66
Chương 66: Em Có Trăm Triệu Loại Tốt
67
Chương 67: Bão Tuyết
68
Chương 68: Tìm Thấy Tuyết Y Trước
69
Chương 69: Bị Kẹt Trong Bão Tuyết
70
Chương 70: Nếu Như
71
Chương 71: Hừ Không Biết Xấu Hổ
72
Chương 72: Tiên Nữ Ghé Thăm
73
Chương 73: Em Có Tôi Sớm Hơn Em Nghĩ
74
Chương 74: Thẹn Thùng
75
Chương 75
76
Chương 76: Chu Chẩm Nguyệt Thật Là Xấu Xa!
77
Chương 77: Đừng Chạm Vào Tôi
78
Chương 78: A Nguyệt Kiếp Sau Hãy Tránh Xa Em Ra
79
Chương 79: Đan Xen Tan Chảy Biến Mất
80
Chương 80: Thế Giới Của Hai Người Từ Đây Sẽ Không Bao Giờ Trùng Lặp Nữa
81
Chương 81: A Nguyệt Nhìn Này
82
Chương 82: Tôi Chỉ Cần Một Chút Thời Gian Để Đứng Dậy
83
Chương 83: Tiểu Mục Tổng Mới Được Bổ Nhiệm
84
Chương 84: Đối Mặt
85
Chương 85: Hợp Tác Bị Hủy
86
Chương 86: Còng Tay Vàng Ròng
87
Chương 87: Dạo Này Chu Tổng Khỏe Chứ
88
Chương 88: Tôi Muốn Dằn Vặt Em
89
Chương 89: Đêm Nay Đừng Về Nhà
90
Chương 90: Thương Phẩm Mới Treo Giá
91
Chương 91: Thêm Gấp Đôi Khoai Môn Viên!
92
Chương 92: Khắc Lên Em
93
Chương 93: Bất Động Bất Tử
94
Chương 94: Quyền Quyết Định Nằm Ở Chị
95
Chương 95: Em Có Ngoan Không
96
Chương 96: Thế Sự Có Bao Nhiêu Gian Nan Năm Tháng Vẫn Không Buông Tha
97
Chương 97: Năm Xưa
98
Chương 98: Ý Nghĩa Của Chiếc Nhẫn
99
Chương 99: Phản Đòn Trên Xích Đu
100
Chương 100: Chúng Ta Kết Hôn Nhé
101
Chương 101: Cô Ấy Là Vợ Tôi
102
Chương 102: Kỳ Thanh
103
Chương 103: Có Thể Giới Thiệu Cho Tôi Không
104
Chương 104: Bản Ghi Nhớ
105
Chương 105: Vẫn Luôn Hướng Về Nhau
106
Chương 106: Ghen
107
Chương 107: Nghe Nói Ga Trải Giường Của Cô Vô Cùng Thê Thảm
108
Chương 108: Mục Tuyết 1
109
Chương 109: Có Muốn Nếm Thử Tư Vị Sống Không Bằng Chết
110
Chương 110: Bây Giờ Không Sợ Nữa
111
Chương 111: Cả Người Toàn Mùi Khói Thuốc Còn Muốn Hôn Tôi
112
Chương 112: Chơi Mạt Chược Nào
113
Chương 113: Chị Ở Phía Trước Em
114
Chương 114: Tuyết Y Chúng Ta Quay Lại Đi
115
Chương 115: Người Của Hai Thế Giới
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124: Ngoại truyện 1: Sau khi kết hôn
125
Chương 125: Ngoại truyện 2: Sau khi kết hôn
126
Chương 126: Ngoại truyện 3: Nhổ răng khôn
127
123: Hoàn
128
122: Một Năm Bị Bỏ Lỡ
129
121: Bí Mật