Chương 56: Đặt Cược

Công ty Mục thị.
Mục Quốc Thừa ngồi trên ghế, hai tay tựa vào tay vịn, trên bàn đặt vài phần tài liệu mới vừa đưa tới.
Hắn xoa huyệt thái dương, thở dài.
Thật đau đầu.

Hắn rút một điếu xì gà từ trong hộp, cắt đầu xì gà, ngậm vào miệng rồi bật lửa.
Lại liếc nhìn đống tài liệu lộn xộn trên bàn, hút một hơi thật mạnh.
Thế nào gọi là bạch nhãn lang?
Đây chính là bạch nhãn lang.
Vợ hắn vì tính trăng hoa của hắn mà nghĩ quẩn, treo cổ tự sát, trong lòng hắn ít nhiều có chút hổ thẹn.

Vì vậy nhiều năm trôi qua, hắn trăm phương nghìn kế làm mọi cách để chiều chuộng đứa con gái đầu lòng.
Mục Như Tình muốn thứ gì hắn sẽ tặng cho nàng ta thứ đó, muốn có một con thú nuôi nho nhỏ sẽ tặng cún cưng, muốn có người ở chung sẽ tặng một đứa bé trạc tuổi, nàng ta không thích em gái, hắn cũng đứng về phe nàng ta, xem đứa con gái thứ hai như kẻ thù.
Quay đầu lại, hắn được cái gì?
Vì một con nhóc nhà quê, không kiêng dè tham ô công khoản, còn không thừa nhận lỗi lầm, nói lý lẽ, cãi nhau với hắn.
Loại tính cách giống Mục Như Tình, sớm muộn gì cũng có ngày rước họa vào thân.
Nếu tự hại mình thôi thì không nói làm gì.
Mục Quốc Thừa nhả ra một làn khói trắng nồng nặc, nheo mắt nhìn những tòa nhà cao thấp bên ngoài cửa sổ.
Hắn chỉ sợ.
Nàng ta sẽ hại cái tập đoàn khổng lồ mà hắn khổ tâm gầy dựng.
"Cộc, cộc, cộc"
Cửa phòng làm việc vang lên tiếng gõ cửa.

Mục Quốc Thừa nhấn điếu xì gà vào gạt tàn, nói: "Vào đi."
Thư ký cúi đầu đi tới, báo cáo: "Chủ tịch, hôm nay tiểu Mục tổng không đi làm, rất nhiều tài liệu chất chồng trong phòng cô ấy chưa được xử lý, buổi sáng vốn diễn ra một hội nghị cấp cao nhưng vì sự vắng mặt của cô ấy mà phải hủy bỏ."
Mục Quốc Thừa cười lạnh: "Hừ, nó dám lên mặt với ta à?"
Ranh con, cũng không tiếp tục giả bộ ngoan ngoãn, mới leo đến cái cổ, đã có ý muốn đạp lên đầu hắn.
Thư ký cẩn thận hỏi: "Vậy xấp tài liệu của tiểu Mục tổng bên kia...?"
Mục Quốc Thừa nhìn đống tài liệu trên bàn còn chưa xử lý xong, trong lòng dù có muộn phiền cũng chỉ đành bất lực, ngoắc ngoắc tay: "Đưa tới cho ta."
Thư ký đáp lời, lùi ra ngoài, đi tới văn phòng của Mục Như Tình lấy tài liệu.
Thư ký chân trước vừa đi ra ngoài, trợ thủ Cát Vi Nùng chân sau đã vội vã đi vào, thấy trong phòng không có ai khác, vội vàng báo cáo với Mục Quốc Thừa: "Mục tổng, Nhị tiểu thư mất tích."
Mục Quốc Thừa đanh mặt, hỏi: "Chuyện khi nào? Sao lại mất tích?"
Cát Vi Nùng: "Chuyện xảy ra buổi sáng, Đại tiểu thư mang theo một nhóm côn đồ, xông vào phòng đưa Nhị tiểu thư đi mất.

Vì diễn biến quá nhanh, chúng tôi không kịp đuổi theo, sau khi tôi biết chuyện đã lập tức lái xe đi tìm, thế nhưng không tìm được."
Mục Quốc Thừa cau mày: "Nó làm cái gì? Tuyết Y chọc nó chuyện gì?"
Cát Vi Nùng: "Hỏi quản gia mới biết tiểu thư Chung Uyển đã biến mất, trước khi đi có trò chuyện với Nhị tiểu thư, vì thế..."
"Chậc, phiền phức."
Mục Quốc Thừa đấm mạnh vào bàn, phát ra một tiếng "Đùng—" nặng nề.
Mục Như Tình vì mua chiếc lắc tay cho nha đầu Chung Uyển kia, không tiếc tham ô một số tiền khổng lồ trong công ty.

Bây giờ lại nghi ngờ em gái mình khiến Chung Uyển biến mất, tình huống này không phải...
Mục Quốc Thừa cắn răng, phân phó Cát Vi Nùng: "Lập tức phái người đi tìm, phong tỏa tin tức, bịt miệng lũ người hầu trong nhà nhìn thấy Đại tiểu thư đưa Nhị tiểu thư đi, điều tra camera xung quanh dinh thự, phải nghĩ cách tìm bằng được."
Cát Vi Nùng: "Mục tổng, Đại tiểu thư làm việc khá cực đoan, nhân lực của chúng tôi có hạn, chỉ sợ chậm một bước.

Ngài có cân nhắc...!báo cảnh sát không...?"
"Báo cảnh sát?" Mục Quốc Thừa khó mà tin nổi nhìn về phía Cát Vi Nùng, ánh mắt nhìn nàng như kẻ bị nhược trí: "Đầu óc cô có vấn đề về thần kinh à? Tôi nói cho cô biết, dù cho Đại tiểu thư có giết Nhị tiểu thư đi chăng nữa, các người cũng chỉ có thể kéo lê thi thể tìm nơi hoang vắng trong rừng núi nào đó lặng lẽ chôn.

Báo cảnh sát? Cô muốn nhìn tôi sớm ngày phá sản có đúng không?"
"...!Không dám."
Cát Vi Nùng cúi thấp đầu, không dám nói thêm gì.
* * *
Bốn giờ sáng Chu Chẩm Nguyệt về nhà cũ nghỉ ngơi, một đêm trèo tường lại leo cầu thang, quá mệt mỏi.
Trước khi đi ngủ cô gửi tin nhắn cho Tiểu Ngải, dặn dò ngày mai đem tất cả công việc bàn giao cho Phó chủ tịch Trương, cô muốn nghỉ phép một ngày.
Nhưng mới ngủ thẳng đến chừng mười giờ sáng, lại bị chuông điện thoại đánh thức.
Chu Chẩm Nguyệt mê man mở mắt ra, thấy Tiểu Ngải gọi đến, nghĩ rằng Tiểu Ngải gọi để xác nhận công việc, cô không muốn trả lời bèn treo máy.
Sau khi cúp máy, Tiểu Ngải lại gọi thêm lần nữa.
Xem ra là chuyện cấp bách trong công ty.
Chu Chẩm Nguyệt nhận cuộc gọi, đặt ở bên tai, buồn ngủ nói: "Hưm?"
Giọng nói hoảng loạn của Tiểu Ngải từ bên trong truyền đến: "Chu tổng, người theo dõi ở Mục gia phát về tin tức, Mục Như Tình bắt cóc Nhị tiểu thư rồi!"
Chu Chẩm Nguyệt tỉnh táo bật ngồi dậy: "Cái gì?"
Tiểu Ngải: "Nửa giờ trước, Mục Như Tình dẫn theo một nhóm côn đồ, đưa Nhị tiểu thư ra khỏi dinh thự, sau đó chuyển sang chiếc xe van rộng hơn.

Người theo dõi bám theo một đoạn, thế nhưng chiếc xe van kia phát hiện có người đang bám đuôi, cố ý lái đến tuyến đường cao điểm rồi bỏ xa bọn họ.

Em đã kêu người lùng sục, vốn muốn báo cảnh sát, nhưng vẫn muốn hỏi ý chị, có thể báo cảnh sát chứ?"
Chu Chẩm Nguyệt nhíu mày.

Cô nhớ rất rõ, bữa tối hôm qua Mục Tuyết Y đã cố ý nói với cô chuyện này.
Tuyết Y nói: "Em đã đưa Uyển Uyển đi, chẳng mấy chốc Mục Như Tình sẽ bắt đầu hành động.

A Nguyệt, nếu như chị không tìm thấy em thì cứ bình tĩnh mà tìm.

Bất luận phát sinh cái gì, chị tuyệt đối không thể báo cảnh sát."
Cô đã đồng ý, nghe theo sự sắp xếp của nàng.
Nhưng mà hiện tại nàng thật sự mất tích, Chu Chẩm Nguyệt mới nhận ra, cô căn bản không có cách nào đồng ý nhẹ nhàng như hôm qua.
Mục Tuyết Y mất tích, nhưng thế lực của Chu thị cũng không lớn đến mức một tay che trời, cô có thể điều động tất cả nhân lực tìm kiếm, nhưng khoảng thời gian ở giữa sao cô có thể bảo đảm?
Kéo dài một phút, Tuyết Y nhiều một phần nguy hiểm.
Mà nguy hiểm ấy, không phải là từ ngữ nhẹ tênh phun ra khỏi miệng, đó là thêm một vết thương trên người nàng, là từng giọt máu nàng đánh đổi.
Tiểu Ngải nghe bên này vẫn đang im lặng, thúc giục hỏi: "Chu tổng, rốt cuộc nên báo không?"
Chu Chẩm Nguyệt nắm chặt ngón tay, nhanh chóng nghĩ ngợi bước tiếp theo nên làm thế nào.
Nếu như báo cảnh sát, có khả năng sẽ phá hỏng kế hoạch của Tuyết Y.

Chuyện đã xảy ra nhất định sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát.
Nếu như không báo cảnh sát, có một nửa khả năng, tất cả đều suôn sẻ theo kế hoạch của Tuyết Y.
Còn có một nửa khả năng.
Mục Như Tình điên lên, sẽ thẳng tay giết chết nàng.
Sao cô có thể đánh cược?
Sao cô lại dám đánh cược?
Thế nhưng...
Nếu vì báo cảnh sát mà công sức của Tuyết Y như nước chảy về biển đông, vậy muốn nửa cái mạng của nàng có gì khác nhau?
Chu Chẩm Nguyệt cầm điện thoại, tới tới lui lui bên cạnh cửa sổ, càng đi càng gấp gáp.
Cảm xúc phức tạp rối ren dồn nén trong lồng ngực, khiến cho cô hít thở cũng khó khăn.

Đi tới đi lui, cô cầm cái bình hoa sứ trên bệ cửa sổ, ném thật mạnh vào tường.
"Xoảng—"
Nước trong bình bắn tung tóe đầy người cô.
Tiểu Ngải có chút kinh hãi, thận trọng hỏi: "Chu...!Chu tổng?"
"...!Đừng báo."
Chu Chẩm Nguyệt nhắm mắt lại, mơ hồ cắn răng, vẫn làm ra quyết định: "Không được báo cảnh sát."
Tiểu Ngải: "Được.

Vậy em lập tức về nhà cũ, chở chị đến công ty rồi tính tiếp?"
Chu Chẩm Nguyệt: "Không cần, tôi không có thời gian qua đó.

Em nghĩ cách điều tra bán kính mười dặm xung quanh dinh thự, tôi mặc kệ em dùng cách gì, phải tìm ra bằng được.

Không tìm được xe van, ít nhất phải tìm được biển số xe."
Tiểu Ngải nhận lệnh.
Chu Chẩm Nguyệt đặt điện thoại xuống, nhanh chóng thay quần áo, cầm chìa khóa xe rồi lao nhanh ra cửa.
Chỉ dựa vào nhân lực ít ỏi trong tay cô, còn chưa đủ lật tung Ngạn Dương tìm người.

Cô biết nên tìm ai.
Lý Lộ Lộ.
Lý Lộ Lộ bình thường làm ăn tiếp xúc với đủ loại người, ở thành phố Ngạn Dương bị chia cắt bởi Chu thị và Mục thị, Lý Lộ Lộ vẫn có thể linh hoạt luồn lách khắp mọi ngóc ngách trong thị trường, nhìn nàng như thế chẳng ai mà ngờ được, nàng hợp tác với rất nhiều doanh nghiệp lẻ tẻ trong thị trường.
Hôm nay mở quán bar, ngày mai đào hồ nhân tạo, ngày kia lại cải tạo khu nghĩa địa ở vùng ngoại ô.
Chuyện làm ăn nào cũng có mặt nàng, vì lẽ đó, mạch thông tin của nàng cũng rộng hơn.
Lý Lộ Lộ không có ở công ty, hôm nay nàng tự thưởng cho bản thân một kỳ nghỉ, ban ngày đi đến quán bar ngắm trai xinh gái đẹp.
Khi Chu Chẩm Nguyệt tìm thấy nàng, nàng đang ôm Trang Vũ Nhu, tận tâm đút rượu cho cô bé nhà mình.
Khuôn mặt non nớt của Trang Vũ Nhu say đến đỏ ửng, cũng không biết là do uống quá nhiều hay là do bị bức ép nên mới xấu hổ.
"Hey, Chủ tịch Chu đến rồi." Lý Lộ Lộ nhìn thấy Chu Chẩm Nguyệt liền vui vẻ: "Không phải chị giữ thân như ngọc à, mời chị tới quán bar một chuyến còn khó hơn lên trời, sao vậy, hôm nay lại chủ động tới tìm em?"
Trang Vũ Nhu vất vả lấy hơi, vỗ ngực liên tục ho khan.
"Tôi có việc gấp tìm em."
Chu Chẩm Nguyệt không nhiều lời với Lý Lộ Lộ, trực tiếp nói ra chuyện Mục Tuyết Y mất tích.
"Giúp tôi." Cô đưa biển số xe mà Tiểu Ngải tra được cho Lý Lộ Lộ: "Gọi toàn bộ mạch thông tin của em đi điều tra camera, nhanh chóng định vị hướng đi cụ thể của chiếc xe này."
Cảnh sát có camera riêng của cảnh sát, Lý Lộ Lộ có camera riêng khắp nơi của mình.
Một con đường chật hẹp không thể đi, vậy thì quẹo sang một con đường rộng rãi khác.
Lý Lộ Lộ biết tính chất chuyện này nghiêm trọng, thu hồi sắc mặt đùa giỡn, cầm bức ảnh biển số xe vội vàng gửi đi tin tức: "Chị đừng hoảng hốt, cứ giao cho em, em lập tức phân phó."
Chu Chẩm Nguyệt theo sau nàng cùng nhau bước ra khỏi quán bar: "Nhanh lên, tôi sợ Tuyết Y không kéo thêm được nữa."
Hai người một trước một sau rời đi.
Trang Vũ Nhu còn ngồi trên sofa, từ lúc nghe Chu Chẩm Nguyệt nói câu đầu tiên, nàng vẫn luôn căng thẳng, khó khăn ngụy trang chờ hai người kia đi khỏi, nàng mới trút được tia lo lắng trong ánh mắt.
Chị Mục...
Người tốt như vậy, tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì.
Nàng nhìn xung quanh một vòng, thấy không có ai chú ý, bèn lặng lẽ lấy điện thoại, gửi tin nhắn vào một số lạ.
【 "Tôi có một người bạn, bị bắt cóc, anh tìm một tên đầu sỏ ở Ngạn Dương, kêu hắn giúp đỡ." 】
Một lát sau, điện thoại nhận được tin nhắn.
【 "Tiểu thư, không phải Trang tổng đã nói thế lực kia không thể tùy tiện động vào sao?" 】
Trang Vũ Nhu nhíu mày, đầu ngón tay lướt nhanh trên màn hình.
【 "Papa nói, việc trong nước do tôi toàn quyền phụ trách.

Tôi cho anh biết, nếu người bạn này không cứu được, tôi sẽ mất đi đối tượng hợp tác ở Ngạn Dương.

Sau này Tấn Vân ở trong nước không thể bật lên, anh có đủ khả năng chịu trách nhiệm không?" 】
Hơn hai mươi giây sau, bên kia rất nhanh gửi tới ba chữ lời ít mà ý nhiều:
【 "Lập tức tìm." 】
Trang Vũ Nhu vừa lo vừa nghĩ, vẫn không dám đem toàn bộ hy vọng đặt trên người đám lưu manh, lại gửi đi một tin nhắn:
【 "Không biết có ai báo cảnh sát chưa, để ngừa chuyện không hay xảy ra, anh trước tiên báo cảnh sát đi." 】.

Chapter
1 Chương 1: Giai Đoạn Nhị Tiểu Thư Mỏng Manh Bé Nhỏ
2 Chương 2: A Nguyệt Em Thích Chị
3 Chương 3: Tôi Muốn Em Ấy Thuộc Về Riêng Mình
4 Chương 4: Giáo Viên Hay Chủ Tịch
5 Chương 5: Muốn A Nguyệt Thổi
6 Chương 6: Hợp Đồng Tình Yêu
7 Chương 7: Nhị Tiểu Thư Xảy Ra Chuyện
8 Chương 8: Người Đến Trước Và Kẻ Đến Sau
9 Chương 9: Hôn Một Cái Ôm Một Cái
10 Chương 10: Trượt Vào Khe Hở Giữa Ngực
11 Chương 11: Ngủ Ngon Tuyết Y
12 Chương 12: Trò Chuyện Một Lúc
13 Chương 13: Mục Tuyết Y Mất Liên Lạc
14 Chương 14: Ngu Ngốc
15 Chương 15: Ừm Em Thích Chúng Nó
16 Chương 16: Ảo Tưởng Về Danh Phận
17 Chương 17: Hiểu Sai
18 Chương 18: Một Lời Hứa Muộn Màng Vô Nghĩa
19 Chương 19: Có Lẽ Em Mãi Cũng Không Hiểu
20 Chương 20: Món Đó Có Ngon Không
21 Chương 21: Ngủ Chung Giường
22 Chương 22: Chỉ Có Một Chiếc Chăn
23 Chương 23: Vì Người Mà Sống
24 Chương 24: Không Liên Quan Tới Nợ Nần
25 Chương 25: Đi Nhặt Thử Xem
26 Chương 26: A Nguyệt Chị Có Ở Phía Sau Không
27 Chương 27: Sự Sỉ Nhục
28 Chương 28: Bí Mật Bị Phát Hiện
29 Chương 29: Đi Làm Vào Ngày Mai
30 Chương 30: Chị Cũng Không Phải Người Ngoài
31 Chương 31: Mua Cà Phê Cho Chu Tổng!
32 Chương 32: Trốn Nhà Đi
33 Chương 33: Hôn Nhẹ Một Cái Tăng Thêm Mười Năm
34 Chương 34: Theo Đuổi Tôi Thêm Một Lần Nữa Đi
35 Chương 35: Trình Độ 100 Điểm
36 Chương 36: Đừng Đi
37 Chương 37: Chị Gái!
38 Chương 38: Chỉ Nhìn Mỗi Em
39 Chương 39: Chỗ Dựa Vững Chắc
40 Chương 40: Em Ấy Xứng Đáng Với Mọi Thứ Tốt Đẹp
41 Chương 41: Cô Bảo Vệ Nàng Luôn Luôn Đúng Lúc
42 Chương 42: Mục Quốc Thừa
43 Chương 43: A Nguyệt Chị Có Tin Em Không
44 Chương 44: Ngồi Xe Lăn Suốt Đời
45 Chương 45: Sân Khấu Điên Cuồng Của Nhị Tiểu Thư
46 Chương 46: Đừng Khóc A Nguyệt
47 Chương 47: Bất Cứ Ai Làm Tổn Thương Chị Đều Đáng Chết
48 Chương 48: Tôi Rất Mong Đợi Ngày Đó
49 Chương 49: Máu Và Thịt Tất Cả Đều Đòi Lại
50 Chương 50: Tôi Là Lương Tri Cuối Cùng Của Em
51 Chương 51: Một Màn Kịch Hay
52 Chương 52: Khiêu Khích
53 Chương 53: A Nguyệt Muốn Em
54 Chương 54: Hơi Thở Đan Xen
55 Chương 55: Trò Chơi Bắt Đầu
56 Chương 56: Đặt Cược
57 Chương 57: Tôi Đoán Chị Điên Trước
58 Chương 58: Sống Không Bằng Chết
59 Chương 59: Tôi Thà Rằng Em Không Còn Yêu Tôi Nữa
60 Chương 60: A Nguyệt Xin Lỗi
61 Chương 61: Xin Hãy Cứu Lấy Em
62 Chương 62: Trên Tay Người Ấy Là Chiếc Nhẫn Ngọc Quen Thuộc
63 Chương 63: Đồng Hành Cùng Em Đi Qua Thế Gian Khổ Ải
64 Chương 64: Nụ Hôn Của A Nguyệt
65 Chương 65
66 Chương 66: Em Có Trăm Triệu Loại Tốt
67 Chương 67: Bão Tuyết
68 Chương 68: Tìm Thấy Tuyết Y Trước
69 Chương 69: Bị Kẹt Trong Bão Tuyết
70 Chương 70: Nếu Như
71 Chương 71: Hừ Không Biết Xấu Hổ
72 Chương 72: Tiên Nữ Ghé Thăm
73 Chương 73: Em Có Tôi Sớm Hơn Em Nghĩ
74 Chương 74: Thẹn Thùng
75 Chương 75
76 Chương 76: Chu Chẩm Nguyệt Thật Là Xấu Xa!
77 Chương 77: Đừng Chạm Vào Tôi
78 Chương 78: A Nguyệt Kiếp Sau Hãy Tránh Xa Em Ra
79 Chương 79: Đan Xen Tan Chảy Biến Mất
80 Chương 80: Thế Giới Của Hai Người Từ Đây Sẽ Không Bao Giờ Trùng Lặp Nữa
81 Chương 81: A Nguyệt Nhìn Này
82 Chương 82: Tôi Chỉ Cần Một Chút Thời Gian Để Đứng Dậy
83 Chương 83: Tiểu Mục Tổng Mới Được Bổ Nhiệm
84 Chương 84: Đối Mặt
85 Chương 85: Hợp Tác Bị Hủy
86 Chương 86: Còng Tay Vàng Ròng
87 Chương 87: Dạo Này Chu Tổng Khỏe Chứ
88 Chương 88: Tôi Muốn Dằn Vặt Em
89 Chương 89: Đêm Nay Đừng Về Nhà
90 Chương 90: Thương Phẩm Mới Treo Giá
91 Chương 91: Thêm Gấp Đôi Khoai Môn Viên!
92 Chương 92: Khắc Lên Em
93 Chương 93: Bất Động Bất Tử
94 Chương 94: Quyền Quyết Định Nằm Ở Chị
95 Chương 95: Em Có Ngoan Không
96 Chương 96: Thế Sự Có Bao Nhiêu Gian Nan Năm Tháng Vẫn Không Buông Tha
97 Chương 97: Năm Xưa
98 Chương 98: Ý Nghĩa Của Chiếc Nhẫn
99 Chương 99: Phản Đòn Trên Xích Đu
100 Chương 100: Chúng Ta Kết Hôn Nhé
101 Chương 101: Cô Ấy Là Vợ Tôi
102 Chương 102: Kỳ Thanh
103 Chương 103: Có Thể Giới Thiệu Cho Tôi Không
104 Chương 104: Bản Ghi Nhớ
105 Chương 105: Vẫn Luôn Hướng Về Nhau
106 Chương 106: Ghen
107 Chương 107: Nghe Nói Ga Trải Giường Của Cô Vô Cùng Thê Thảm
108 Chương 108: Mục Tuyết 1
109 Chương 109: Có Muốn Nếm Thử Tư Vị Sống Không Bằng Chết
110 Chương 110: Bây Giờ Không Sợ Nữa
111 Chương 111: Cả Người Toàn Mùi Khói Thuốc Còn Muốn Hôn Tôi
112 Chương 112: Chơi Mạt Chược Nào
113 Chương 113: Chị Ở Phía Trước Em
114 Chương 114: Tuyết Y Chúng Ta Quay Lại Đi
115 Chương 115: Người Của Hai Thế Giới
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124: Ngoại truyện 1: Sau khi kết hôn
125 Chương 125: Ngoại truyện 2: Sau khi kết hôn
126 Chương 126: Ngoại truyện 3: Nhổ răng khôn
127 123: Hoàn
128 122: Một Năm Bị Bỏ Lỡ
129 121: Bí Mật
Chapter

Updated 129 Episodes

1
Chương 1: Giai Đoạn Nhị Tiểu Thư Mỏng Manh Bé Nhỏ
2
Chương 2: A Nguyệt Em Thích Chị
3
Chương 3: Tôi Muốn Em Ấy Thuộc Về Riêng Mình
4
Chương 4: Giáo Viên Hay Chủ Tịch
5
Chương 5: Muốn A Nguyệt Thổi
6
Chương 6: Hợp Đồng Tình Yêu
7
Chương 7: Nhị Tiểu Thư Xảy Ra Chuyện
8
Chương 8: Người Đến Trước Và Kẻ Đến Sau
9
Chương 9: Hôn Một Cái Ôm Một Cái
10
Chương 10: Trượt Vào Khe Hở Giữa Ngực
11
Chương 11: Ngủ Ngon Tuyết Y
12
Chương 12: Trò Chuyện Một Lúc
13
Chương 13: Mục Tuyết Y Mất Liên Lạc
14
Chương 14: Ngu Ngốc
15
Chương 15: Ừm Em Thích Chúng Nó
16
Chương 16: Ảo Tưởng Về Danh Phận
17
Chương 17: Hiểu Sai
18
Chương 18: Một Lời Hứa Muộn Màng Vô Nghĩa
19
Chương 19: Có Lẽ Em Mãi Cũng Không Hiểu
20
Chương 20: Món Đó Có Ngon Không
21
Chương 21: Ngủ Chung Giường
22
Chương 22: Chỉ Có Một Chiếc Chăn
23
Chương 23: Vì Người Mà Sống
24
Chương 24: Không Liên Quan Tới Nợ Nần
25
Chương 25: Đi Nhặt Thử Xem
26
Chương 26: A Nguyệt Chị Có Ở Phía Sau Không
27
Chương 27: Sự Sỉ Nhục
28
Chương 28: Bí Mật Bị Phát Hiện
29
Chương 29: Đi Làm Vào Ngày Mai
30
Chương 30: Chị Cũng Không Phải Người Ngoài
31
Chương 31: Mua Cà Phê Cho Chu Tổng!
32
Chương 32: Trốn Nhà Đi
33
Chương 33: Hôn Nhẹ Một Cái Tăng Thêm Mười Năm
34
Chương 34: Theo Đuổi Tôi Thêm Một Lần Nữa Đi
35
Chương 35: Trình Độ 100 Điểm
36
Chương 36: Đừng Đi
37
Chương 37: Chị Gái!
38
Chương 38: Chỉ Nhìn Mỗi Em
39
Chương 39: Chỗ Dựa Vững Chắc
40
Chương 40: Em Ấy Xứng Đáng Với Mọi Thứ Tốt Đẹp
41
Chương 41: Cô Bảo Vệ Nàng Luôn Luôn Đúng Lúc
42
Chương 42: Mục Quốc Thừa
43
Chương 43: A Nguyệt Chị Có Tin Em Không
44
Chương 44: Ngồi Xe Lăn Suốt Đời
45
Chương 45: Sân Khấu Điên Cuồng Của Nhị Tiểu Thư
46
Chương 46: Đừng Khóc A Nguyệt
47
Chương 47: Bất Cứ Ai Làm Tổn Thương Chị Đều Đáng Chết
48
Chương 48: Tôi Rất Mong Đợi Ngày Đó
49
Chương 49: Máu Và Thịt Tất Cả Đều Đòi Lại
50
Chương 50: Tôi Là Lương Tri Cuối Cùng Của Em
51
Chương 51: Một Màn Kịch Hay
52
Chương 52: Khiêu Khích
53
Chương 53: A Nguyệt Muốn Em
54
Chương 54: Hơi Thở Đan Xen
55
Chương 55: Trò Chơi Bắt Đầu
56
Chương 56: Đặt Cược
57
Chương 57: Tôi Đoán Chị Điên Trước
58
Chương 58: Sống Không Bằng Chết
59
Chương 59: Tôi Thà Rằng Em Không Còn Yêu Tôi Nữa
60
Chương 60: A Nguyệt Xin Lỗi
61
Chương 61: Xin Hãy Cứu Lấy Em
62
Chương 62: Trên Tay Người Ấy Là Chiếc Nhẫn Ngọc Quen Thuộc
63
Chương 63: Đồng Hành Cùng Em Đi Qua Thế Gian Khổ Ải
64
Chương 64: Nụ Hôn Của A Nguyệt
65
Chương 65
66
Chương 66: Em Có Trăm Triệu Loại Tốt
67
Chương 67: Bão Tuyết
68
Chương 68: Tìm Thấy Tuyết Y Trước
69
Chương 69: Bị Kẹt Trong Bão Tuyết
70
Chương 70: Nếu Như
71
Chương 71: Hừ Không Biết Xấu Hổ
72
Chương 72: Tiên Nữ Ghé Thăm
73
Chương 73: Em Có Tôi Sớm Hơn Em Nghĩ
74
Chương 74: Thẹn Thùng
75
Chương 75
76
Chương 76: Chu Chẩm Nguyệt Thật Là Xấu Xa!
77
Chương 77: Đừng Chạm Vào Tôi
78
Chương 78: A Nguyệt Kiếp Sau Hãy Tránh Xa Em Ra
79
Chương 79: Đan Xen Tan Chảy Biến Mất
80
Chương 80: Thế Giới Của Hai Người Từ Đây Sẽ Không Bao Giờ Trùng Lặp Nữa
81
Chương 81: A Nguyệt Nhìn Này
82
Chương 82: Tôi Chỉ Cần Một Chút Thời Gian Để Đứng Dậy
83
Chương 83: Tiểu Mục Tổng Mới Được Bổ Nhiệm
84
Chương 84: Đối Mặt
85
Chương 85: Hợp Tác Bị Hủy
86
Chương 86: Còng Tay Vàng Ròng
87
Chương 87: Dạo Này Chu Tổng Khỏe Chứ
88
Chương 88: Tôi Muốn Dằn Vặt Em
89
Chương 89: Đêm Nay Đừng Về Nhà
90
Chương 90: Thương Phẩm Mới Treo Giá
91
Chương 91: Thêm Gấp Đôi Khoai Môn Viên!
92
Chương 92: Khắc Lên Em
93
Chương 93: Bất Động Bất Tử
94
Chương 94: Quyền Quyết Định Nằm Ở Chị
95
Chương 95: Em Có Ngoan Không
96
Chương 96: Thế Sự Có Bao Nhiêu Gian Nan Năm Tháng Vẫn Không Buông Tha
97
Chương 97: Năm Xưa
98
Chương 98: Ý Nghĩa Của Chiếc Nhẫn
99
Chương 99: Phản Đòn Trên Xích Đu
100
Chương 100: Chúng Ta Kết Hôn Nhé
101
Chương 101: Cô Ấy Là Vợ Tôi
102
Chương 102: Kỳ Thanh
103
Chương 103: Có Thể Giới Thiệu Cho Tôi Không
104
Chương 104: Bản Ghi Nhớ
105
Chương 105: Vẫn Luôn Hướng Về Nhau
106
Chương 106: Ghen
107
Chương 107: Nghe Nói Ga Trải Giường Của Cô Vô Cùng Thê Thảm
108
Chương 108: Mục Tuyết 1
109
Chương 109: Có Muốn Nếm Thử Tư Vị Sống Không Bằng Chết
110
Chương 110: Bây Giờ Không Sợ Nữa
111
Chương 111: Cả Người Toàn Mùi Khói Thuốc Còn Muốn Hôn Tôi
112
Chương 112: Chơi Mạt Chược Nào
113
Chương 113: Chị Ở Phía Trước Em
114
Chương 114: Tuyết Y Chúng Ta Quay Lại Đi
115
Chương 115: Người Của Hai Thế Giới
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124: Ngoại truyện 1: Sau khi kết hôn
125
Chương 125: Ngoại truyện 2: Sau khi kết hôn
126
Chương 126: Ngoại truyện 3: Nhổ răng khôn
127
123: Hoàn
128
122: Một Năm Bị Bỏ Lỡ
129
121: Bí Mật