Chương 25: 25: Hạ Vũ Em Không Sao Chứ

Người phụ nữ họ Nghiêm giơ chân lên đá vào ngực sở Hạ Vũ, giày cao gót hung hăng giẫm vào mặt cô rồi dùng sức ma sát.

“Chắc chắn là vì con sao chổi cô muốn gả vào nhà tôi nên mới hại anh tôi xui xẻo gặp phải đám ác ôn đó, là cô khắc chết anh tôi”.

Sở Hạ Vũ đau đến mức liên tục gào lên nhưng lại không thể vùng vẫy ra được.

Vừa đúng lúc Lâm Hữu Triết bước vào, khi nhìn thấy cảnh tượng này, khí thế trên người anh bỗng chốc thay đổi, lạnh băng cứ như mùa đông sắp ập đến.

Chương 10: Không liên quan
Long Diệu tiến lên một bước, nghiêm giọng trách mắng.

Người phụ nữ họ Nghiêm nghe vậy không hề nhúc nhích chân mà còn chế nhạo: “Một tên nghèo hèn mà cũng dám quản chuyện của Nghiêm Kiều Kiều tôi sao, đúng là chán sống!”
Nói xong, chân cô ta định tiếp tục dùng lực.

Long Diệu nổi giận, vừa định hành động thì Lâm Hữu Triết đã ra tay.

Bóng anh vụt qua, Nghiêm Kiều Kiều còn chưa kịp phản ứng đã bị đá bay, đâm sầm vào máy ủi đất, la hét không ngừng.

“Hạ Vũ, em không sao chứ?”
Lâm Hữu Triết ôm sở Hạ Vũ vào lòng, nói với giọng điệu áy náy.

Sở Hạ Vũ không nói gì, mà dựa vào lòng Lâm Hữu Triết, âm thầm khóc.

“Tên nghèo hèn này lại chạy từ đâu ra vậy, dám đánh tôi, muốn chết à?”
Nghiêm Kiều Kiều đứng dậy, nối trân lôi dinh.

Trước đó, cô ta ở nước ngoài du học, biết tin anh trai sắp kết hôn nên mới nhanh chóng về nước.

Nhưng không ngờ đến lúc cô ta vội vã trở về thì lại nhìn thấy thi thể của anh trai mình.

Nghiêm Mộ Hải sợ con gái kích động nên không nói cho cô ta biết Nghiêm Hoa chết dưới tay Lâm Hữu Triết, nhưng Nghiêm Kiều Kiều lại quy hết trách nhiệm cho sở Hạ Vũ, cho rằng sở Hạ Vũ gả vào nhà họ Nghiêm nên mới xui xẻo.

Vì vậy mới có cảnh tượng
Nghiêm Kiều Kiều thấy Lâm Hữu Triết phớt lờ cô ta, càng thêm tức giận.

“Đám vô dụng các người cứ định nhìn tôi bị đánh vậy sao? Tất cả cùng lên đi!”
Cô ta quay người lại, hét vào mặt đám đàn em đứng xung quanh.

Lúc này đám đàn em đó mới phản ứng lại, đồng loạt lao về phía Lâm Hữu Triết.

“Hữu Triết, cẩn thận”.

sở Hạ Vũ lo lắng hét lên.

Lâm Hữu Triết mỉm cười dịu dàng với cô: “Em nhắm mắt lại đi, mọi chuyện sẽ xong ngay thôi!”
Sở Hạ Vũ tuy lo lắng nhưng vẫn nghe theo lời Lâm Hữu Triết, ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Lâm Hữu Triết ngẩng đầu, ánh mắt lập tức tràn đầy sát khí.

Rầm!
Một tiếng nổ vang lên khiến đám người cảm thấy ù tai.

Cơ thể Lâm Hữu Triết khẽ
dịch chuyển, nhưng lập tức trở lại vị trí ban đầu như thế chưa từng cử động.

Đám đàn em la hét thất thanh rồi ngã xuống đất.

Tay chân bọn chúng bị bẻ một góc độ kỳ lạ khiến đám đông người xem xung quanh
khiếp sợ.

Chapter
1 Chương 1: 1: Chiến Thần Hữu Triet
2 Chương 2: 2: Buông Tôi Ra
3 Chương 3: 3: Chuyện Gì Thế Này
4 Chương 4: 4: Tôi Muốn Làm Gì Sao
5 Chương 5: 5: Hừ Vất Vả Nuôi Tôi Lớn Sao
6 Chương 6: 6: Sở Hạ Vũ Cũng Sững Sờ!
7 Chương 7: 7: Mày Là… Lâm Hữu Triết
8 Chương 8: 8: Toang Rồi Chúng Ta Xong Đời Rồi
9 Chương 9: 9: Điều Quan Trọng Là Tao Sẽ Không Bỏ Qua Cho Họ
10 Chương 10: 10: Mày Nói Gì Tao Không Nghe Nhầm Chứ
11 Chương 11: 11: Dứt Lời Lâm Hữu Triết Xoay Người Rời Đi
12 Chương 12: 12: Cậu Ta Dám Nói Thế Thật À
13 Chương 13: 13: Các Chị Em Chúng Ta Cùng Nhau Đi Xin Số Zalo Đi!
14 Chương 14: 14: Con Trai Tôi!
15 Chương 15: 15: Tôi Là Đại Đội Trưởng Cục Chấp Pháp Giang Thành
16 Chương 16: 16: Chúng Ta Cái Gì
17 Chương 17: 17: Bùi Dũng Đủ Rồi Đấy
18 Chương 18: 18: Giới Thiệu Việc Làm
19 Chương 19: 19: Cô Ngô Đối Xử Tốt Với Tên Này Quá
20 Chương 20: 20: Vương Đông Đắc Ý
21 Chương 21: 21: Chỉ Tiếc Là Thời Học Sinh Quá Ngắn Ngủi
22 Chương 22: 22: Giết… Giết Người Rồi!
23 Chương 23: 23: Vâng Đúng Rồi Nhỉ!
24 Chương 24: 24: Hữu Triết Anh Đang Ở Đâu Có Thể Đến Đây Không
25 Chương 25: 25: Hạ Vũ Em Không Sao Chứ
26 Chương 26: 26: Mẹ Anh Ấy Là Chồng Con!
27 Chương 27: 27: Dựa Vào Mày Sao
28 Chương 28: 28: Láo Xược!
29 Chương 29: 29: Hai Người Các Anh Chết Chắc Rồi!
30 Chương 30: 30: Long Diệu Chúng Ta Qua Đó Xem Sao
31 Chương 31: 31: Nhìn Gì Chứ Tôi Nói Sai Sao
32 Chương 32: 32: Cảm Ơn Chồng Yêu!
33 Chương 33: 33: Anh Nói Láo!
34 Chương 34: 34: Tự Xử Lý
Chapter

Updated 34 Episodes

1
Chương 1: 1: Chiến Thần Hữu Triet
2
Chương 2: 2: Buông Tôi Ra
3
Chương 3: 3: Chuyện Gì Thế Này
4
Chương 4: 4: Tôi Muốn Làm Gì Sao
5
Chương 5: 5: Hừ Vất Vả Nuôi Tôi Lớn Sao
6
Chương 6: 6: Sở Hạ Vũ Cũng Sững Sờ!
7
Chương 7: 7: Mày Là… Lâm Hữu Triết
8
Chương 8: 8: Toang Rồi Chúng Ta Xong Đời Rồi
9
Chương 9: 9: Điều Quan Trọng Là Tao Sẽ Không Bỏ Qua Cho Họ
10
Chương 10: 10: Mày Nói Gì Tao Không Nghe Nhầm Chứ
11
Chương 11: 11: Dứt Lời Lâm Hữu Triết Xoay Người Rời Đi
12
Chương 12: 12: Cậu Ta Dám Nói Thế Thật À
13
Chương 13: 13: Các Chị Em Chúng Ta Cùng Nhau Đi Xin Số Zalo Đi!
14
Chương 14: 14: Con Trai Tôi!
15
Chương 15: 15: Tôi Là Đại Đội Trưởng Cục Chấp Pháp Giang Thành
16
Chương 16: 16: Chúng Ta Cái Gì
17
Chương 17: 17: Bùi Dũng Đủ Rồi Đấy
18
Chương 18: 18: Giới Thiệu Việc Làm
19
Chương 19: 19: Cô Ngô Đối Xử Tốt Với Tên Này Quá
20
Chương 20: 20: Vương Đông Đắc Ý
21
Chương 21: 21: Chỉ Tiếc Là Thời Học Sinh Quá Ngắn Ngủi
22
Chương 22: 22: Giết… Giết Người Rồi!
23
Chương 23: 23: Vâng Đúng Rồi Nhỉ!
24
Chương 24: 24: Hữu Triết Anh Đang Ở Đâu Có Thể Đến Đây Không
25
Chương 25: 25: Hạ Vũ Em Không Sao Chứ
26
Chương 26: 26: Mẹ Anh Ấy Là Chồng Con!
27
Chương 27: 27: Dựa Vào Mày Sao
28
Chương 28: 28: Láo Xược!
29
Chương 29: 29: Hai Người Các Anh Chết Chắc Rồi!
30
Chương 30: 30: Long Diệu Chúng Ta Qua Đó Xem Sao
31
Chương 31: 31: Nhìn Gì Chứ Tôi Nói Sai Sao
32
Chương 32: 32: Cảm Ơn Chồng Yêu!
33
Chương 33: 33: Anh Nói Láo!
34
Chương 34: 34: Tự Xử Lý