Chương 11: 11: Dứt Lời Lâm Hữu Triết Xoay Người Rời Đi

Một khách sạn thôi mà, thu mua cũng chẳng vấn đề gì, anh sẽ không vì chút chuyện nhỏ này mà trách cứ các anh em của
mình.

Trong mấy năm nay từ khi Thiên Cung thành lập, tài sản phái nói là vô sô kế.

Anh không rõ mình có bao
nhiêu tiền nữa, chí biết độ dài của những con số trong tài khoản của Thiên Cung có thế khiến người ta nhìn mà cảm thấy vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ.

“Ngoài ra, đã tìm được em trai của Lang Tập”.

Long Diệu tiếp tục báo cáo.

Lâm Hữu Triết dừng bước: “ở đâu?”
“Nhà họ Liễu ở Giang Thành, cậu ta đang ở rể bên đó”, Long Diệu trầm giọng nói.

Lang Tập cũng là một trong mười chiến tướng của Thiên Cung giống anh ta, nhưng trong trận chiến kinh thiên động địa đó, Lang Tập không may bị thương nặng, mặc dù được cứu sống nhưng lại bị tàn tật suốt đời.

Thiên Cung sẽ chịu trách nhiệm chăm sóc quãng đời còn lại của anh ta, nhưng vị trí chiến tướng của Thiên Cung không thể cứ để trống mãi thế được.

Lang Tập đã giới thiệu em
trai mình cho Lâm Hữu Triết, còn nói bất kể là tính cách hay nhân phẩm, hai người đều không khác nhau là mấy, chỉ cần tăng cường huấn luyện chắc chắn có thể trở thành chiến tướng Lang Tập tân nhiệm.

Vừa lúc Lâm Hữu Triết phải về Giang Thành nên quyết định quan sát một thời gian.

“Sao em trai Lang Tập lại đi ở rể nhà người khác?”
Lâm Hữu Triết cực kỳ khó hiểu.

Trong mười chiến tướng ở Thiên Cung, Lang Tập có tiếng là
người có tính tình nóng nảy, nếu tính cách của em trai anh ta khá giống anh ta thì sao lại phải đi ở rể nhà người ta chứ?
“Chuyện này để sau hẵng nói, tôi còn ở Giang Thành một thời gian nữa, không vội”.

Dứt lời, Lâm Hữu Triết xoay người rời đi.

Tối hôm sau.

Sảnh tiệc ở tầng hai khách sạn Phú Dương được nhà họ Nghiêm bao trọn.

Tám mươi tám bàn tiệc được xếp thành một hàng từ lối
vào của sảnh tiệc, bố con nhà họ Nghiêm đang tiếp đón khách mời của mình ở cửa ra vào.

Mặc dù ờ Giang Thành, nhà họ Nghiêm không phải là gia tộc hàng đầu như nhà họ Lâm, nhưng dù gì cũng thuộc hàng danh giá.

Người có thể đến tham gia bữa tiệc đều là những nhân vật có máu mặt ở Giang Thành.

Ngay cả nhà họ Lâm cũng bảo người đại diện cho gia tộc đến chúc mừng sinh nhật Nghiêm Mộ Hải.

Hiển nhiên một nhà ba
người sở Hạ Vũ cũng có tên trong danh sách khách mời.

Lúc này sở Hạ Vũ trang điếm nhẹ, khuôn mặt trông rất xinh đẹp.

Sở Hán Trung và Tân Hương Lan cực kỳ phấn khích, cứ xoay hết bên này đến bên kia nhìn ngắm xung quanh, chỉ có sở Hạ Vũ vẫn không lộ ra cảm xúc gì.

Hôm qua sau khi nói chuyện riêng với Nghiêm Hoa, Lâm Hữu Triết đã rời đi luôn, không biết có phải đã bị Nghiêm Hoa đả kích gì hay không.

Thế mà hôm nay bố mẹ cô
vẫn khăng khăng dẫn cô đến tham gia tiệc sinh nhật của bố Nghiêm Hoa, khiến cô càng cảm thấy không thoải mái.

Nếu không phải Tân Hương Lan dùng cái chết để ép buộc thì cô chẳng muốn đến đây chút nào.

Chapter
1 Chương 1: 1: Chiến Thần Hữu Triet
2 Chương 2: 2: Buông Tôi Ra
3 Chương 3: 3: Chuyện Gì Thế Này
4 Chương 4: 4: Tôi Muốn Làm Gì Sao
5 Chương 5: 5: Hừ Vất Vả Nuôi Tôi Lớn Sao
6 Chương 6: 6: Sở Hạ Vũ Cũng Sững Sờ!
7 Chương 7: 7: Mày Là… Lâm Hữu Triết
8 Chương 8: 8: Toang Rồi Chúng Ta Xong Đời Rồi
9 Chương 9: 9: Điều Quan Trọng Là Tao Sẽ Không Bỏ Qua Cho Họ
10 Chương 10: 10: Mày Nói Gì Tao Không Nghe Nhầm Chứ
11 Chương 11: 11: Dứt Lời Lâm Hữu Triết Xoay Người Rời Đi
12 Chương 12: 12: Cậu Ta Dám Nói Thế Thật À
13 Chương 13: 13: Các Chị Em Chúng Ta Cùng Nhau Đi Xin Số Zalo Đi!
14 Chương 14: 14: Con Trai Tôi!
15 Chương 15: 15: Tôi Là Đại Đội Trưởng Cục Chấp Pháp Giang Thành
16 Chương 16: 16: Chúng Ta Cái Gì
17 Chương 17: 17: Bùi Dũng Đủ Rồi Đấy
18 Chương 18: 18: Giới Thiệu Việc Làm
19 Chương 19: 19: Cô Ngô Đối Xử Tốt Với Tên Này Quá
20 Chương 20: 20: Vương Đông Đắc Ý
21 Chương 21: 21: Chỉ Tiếc Là Thời Học Sinh Quá Ngắn Ngủi
22 Chương 22: 22: Giết… Giết Người Rồi!
23 Chương 23: 23: Vâng Đúng Rồi Nhỉ!
24 Chương 24: 24: Hữu Triết Anh Đang Ở Đâu Có Thể Đến Đây Không
25 Chương 25: 25: Hạ Vũ Em Không Sao Chứ
26 Chương 26: 26: Mẹ Anh Ấy Là Chồng Con!
27 Chương 27: 27: Dựa Vào Mày Sao
28 Chương 28: 28: Láo Xược!
29 Chương 29: 29: Hai Người Các Anh Chết Chắc Rồi!
30 Chương 30: 30: Long Diệu Chúng Ta Qua Đó Xem Sao
31 Chương 31: 31: Nhìn Gì Chứ Tôi Nói Sai Sao
32 Chương 32: 32: Cảm Ơn Chồng Yêu!
33 Chương 33: 33: Anh Nói Láo!
34 Chương 34: 34: Tự Xử Lý
Chapter

Updated 34 Episodes

1
Chương 1: 1: Chiến Thần Hữu Triet
2
Chương 2: 2: Buông Tôi Ra
3
Chương 3: 3: Chuyện Gì Thế Này
4
Chương 4: 4: Tôi Muốn Làm Gì Sao
5
Chương 5: 5: Hừ Vất Vả Nuôi Tôi Lớn Sao
6
Chương 6: 6: Sở Hạ Vũ Cũng Sững Sờ!
7
Chương 7: 7: Mày Là… Lâm Hữu Triết
8
Chương 8: 8: Toang Rồi Chúng Ta Xong Đời Rồi
9
Chương 9: 9: Điều Quan Trọng Là Tao Sẽ Không Bỏ Qua Cho Họ
10
Chương 10: 10: Mày Nói Gì Tao Không Nghe Nhầm Chứ
11
Chương 11: 11: Dứt Lời Lâm Hữu Triết Xoay Người Rời Đi
12
Chương 12: 12: Cậu Ta Dám Nói Thế Thật À
13
Chương 13: 13: Các Chị Em Chúng Ta Cùng Nhau Đi Xin Số Zalo Đi!
14
Chương 14: 14: Con Trai Tôi!
15
Chương 15: 15: Tôi Là Đại Đội Trưởng Cục Chấp Pháp Giang Thành
16
Chương 16: 16: Chúng Ta Cái Gì
17
Chương 17: 17: Bùi Dũng Đủ Rồi Đấy
18
Chương 18: 18: Giới Thiệu Việc Làm
19
Chương 19: 19: Cô Ngô Đối Xử Tốt Với Tên Này Quá
20
Chương 20: 20: Vương Đông Đắc Ý
21
Chương 21: 21: Chỉ Tiếc Là Thời Học Sinh Quá Ngắn Ngủi
22
Chương 22: 22: Giết… Giết Người Rồi!
23
Chương 23: 23: Vâng Đúng Rồi Nhỉ!
24
Chương 24: 24: Hữu Triết Anh Đang Ở Đâu Có Thể Đến Đây Không
25
Chương 25: 25: Hạ Vũ Em Không Sao Chứ
26
Chương 26: 26: Mẹ Anh Ấy Là Chồng Con!
27
Chương 27: 27: Dựa Vào Mày Sao
28
Chương 28: 28: Láo Xược!
29
Chương 29: 29: Hai Người Các Anh Chết Chắc Rồi!
30
Chương 30: 30: Long Diệu Chúng Ta Qua Đó Xem Sao
31
Chương 31: 31: Nhìn Gì Chứ Tôi Nói Sai Sao
32
Chương 32: 32: Cảm Ơn Chồng Yêu!
33
Chương 33: 33: Anh Nói Láo!
34
Chương 34: 34: Tự Xử Lý