Chương 12: 12: Cậu Ta Dám Nói Thế Thật À

“Hạ Vũ, đợi lát nữa gặp bố của Nghiêm Hoa, con nói khéo một chút, ông ấy là bố chồng tương lai của con đấy”, Tân Hương Lan dặn dò.

“Mẹ, mẹ lại ăn nói lung tung gì thế”.

Sở Hạ Vũ cực kỳ cạn lời với
mẹ mình.

“Mẹ mặc kệ, chuyện con và Tiểu Hoa đã xác định như thế rồi, con mau chóng cắt đứt liên lạc với thằng Lâm Hữu Triết kia đi, nếu không đừng trách mẹ không nế tình mẹ con”.

Tân Hương Lan đảo mắt, giọng điệu không chút nhượng bộ.

Sở Hạ Vũ còn muốn tranh cãi thì Sở Hán Trung ho khan vài tiếng: “Hai người đủ rồi đấy, nhiều người đang nhìn chúng ta kia kìa, không biết xấu hổ sao?”
Đúng lúc này Nghiêm Hoa
và bố hắn mỉm cười bước đến.

“Ông bà thông gia, cuối cùng hai người cũng đến rồi”.

Nghiêm Mộ Hải nhiệt tình bắt tay Sở Hán Trung, sau đó hài lòng nhìn sở Hạ Vũ.

Tân Hương Lan cũng rất trìu mến liếc nhìn Nghiêm Hoa, gật đầu lia lịa.

“Nhìn thế này mới thấy Tiểu Hoa và con gái nhà tôi đúng là một cặp trời sinh, con chó hoang Lâm Hữu Triết đó quả là chẳng so được với một góc của Tiểu Hoa nữa kìa”.

Nghiêm Hoa cũng cười hùa theo: “Cô nói quá rồi, nhưng Lâm Hữu Triết quả thật là một tên lẻo mép, mặc dù Hạ Vũ không vui khi nghe mấy lời này nhưng cháu cũng phải nói”.

“Có thế cô không biết đấy thôi, hôm qua lúc nói chuyện riêng với cháu, anh ta còn đe dọa cháu, nói cháu dám có ý nghĩ gì với Hạ Vũ thì anh ta sẽ giết cháu”.

“Cái gì? Cậu ta dám nói thế thật à?”
Tân Hương Lan trợn mắt, tức giận giậm chân.

“Thằng sao chổi xui xẻo đó, lúc đầu hại nhà họ sở ra nông nỗi này, lại còn hại con gái cô phải ở góa tám năm vì cậu ta, bây giờ con gái cô xem như tìm được người thích hợp, thế mà cậu ta lại muốn đến đây phá đám”.

“Sao cậu ta không chết quách đi cho xong, thứ vô tích sự đó ở lại thế giới này ngoài việc hại người khác ra còn có thể làm được gì!”
Bà ta nhìn Nghiêm Hoa nói tiếp: “Tiểu Hoa, cháu đừng lo, lát nữa nếu cậu ta dám đến đây gây sự, cô sẽ tự cho cậu ta một bài học, tuyệt đối sẽ không để cháu
phải chịu ấm ức đâu”.

Nghe bà ta nói thế, Nghiêm Hoa hài lòng mỉm cười.

Nghiêm Mộ Hải cũng ở bên cạnh nói: “Nếu nhà thông gia đã quan tâm đến con trai tôi như thế thì tôi cũng không thể không bày tỏ chút lòng thành được.

Đợi sau khi Hạ Vũ kết hôn với con trai tôi rồi, tôi sẽ đến nhà họ Lâm nói đỡ vài câu”.

“Tôi tin nhà họ Lâm cũng hiểu nhà họ sở và Lâm Hữu Triết đã không còn quan hệ gì nữa, cộng thêm hợp tác của tôi và nhà họ Lâm chắc chắn nhà họ
Lâm sẽ nế mặt tôi thôi.

“Vậy thì tốt quá rồi!”
Tân Hương Lan và sớ Hán Trung liếc mắt nhìn nhau thở phào nhẹ nhõm.

“Vậy mọi người đến sảnh sau đi đã, vợ tôi đang ở đó, vừa hay có thể bàn chuyện sính lễ và tiệc cưới”.

Nghiêm Mộ Hải gọi một phục vụ đến dẫn cả nhà họ sở đến sảnh sau bữa tiệc.

Về cơ bản hôn sự của nhà họ Sở và nhà họ Nghiêm đã được xác định.

Là thông gia với nhau tất
nhiên không thể ngồi ở dưới sảnh như khách mời bình thường được.

Chapter
1 Chương 1: 1: Chiến Thần Hữu Triet
2 Chương 2: 2: Buông Tôi Ra
3 Chương 3: 3: Chuyện Gì Thế Này
4 Chương 4: 4: Tôi Muốn Làm Gì Sao
5 Chương 5: 5: Hừ Vất Vả Nuôi Tôi Lớn Sao
6 Chương 6: 6: Sở Hạ Vũ Cũng Sững Sờ!
7 Chương 7: 7: Mày Là… Lâm Hữu Triết
8 Chương 8: 8: Toang Rồi Chúng Ta Xong Đời Rồi
9 Chương 9: 9: Điều Quan Trọng Là Tao Sẽ Không Bỏ Qua Cho Họ
10 Chương 10: 10: Mày Nói Gì Tao Không Nghe Nhầm Chứ
11 Chương 11: 11: Dứt Lời Lâm Hữu Triết Xoay Người Rời Đi
12 Chương 12: 12: Cậu Ta Dám Nói Thế Thật À
13 Chương 13: 13: Các Chị Em Chúng Ta Cùng Nhau Đi Xin Số Zalo Đi!
14 Chương 14: 14: Con Trai Tôi!
15 Chương 15: 15: Tôi Là Đại Đội Trưởng Cục Chấp Pháp Giang Thành
16 Chương 16: 16: Chúng Ta Cái Gì
17 Chương 17: 17: Bùi Dũng Đủ Rồi Đấy
18 Chương 18: 18: Giới Thiệu Việc Làm
19 Chương 19: 19: Cô Ngô Đối Xử Tốt Với Tên Này Quá
20 Chương 20: 20: Vương Đông Đắc Ý
21 Chương 21: 21: Chỉ Tiếc Là Thời Học Sinh Quá Ngắn Ngủi
22 Chương 22: 22: Giết… Giết Người Rồi!
23 Chương 23: 23: Vâng Đúng Rồi Nhỉ!
24 Chương 24: 24: Hữu Triết Anh Đang Ở Đâu Có Thể Đến Đây Không
25 Chương 25: 25: Hạ Vũ Em Không Sao Chứ
26 Chương 26: 26: Mẹ Anh Ấy Là Chồng Con!
27 Chương 27: 27: Dựa Vào Mày Sao
28 Chương 28: 28: Láo Xược!
29 Chương 29: 29: Hai Người Các Anh Chết Chắc Rồi!
30 Chương 30: 30: Long Diệu Chúng Ta Qua Đó Xem Sao
31 Chương 31: 31: Nhìn Gì Chứ Tôi Nói Sai Sao
32 Chương 32: 32: Cảm Ơn Chồng Yêu!
33 Chương 33: 33: Anh Nói Láo!
34 Chương 34: 34: Tự Xử Lý
Chapter

Updated 34 Episodes

1
Chương 1: 1: Chiến Thần Hữu Triet
2
Chương 2: 2: Buông Tôi Ra
3
Chương 3: 3: Chuyện Gì Thế Này
4
Chương 4: 4: Tôi Muốn Làm Gì Sao
5
Chương 5: 5: Hừ Vất Vả Nuôi Tôi Lớn Sao
6
Chương 6: 6: Sở Hạ Vũ Cũng Sững Sờ!
7
Chương 7: 7: Mày Là… Lâm Hữu Triết
8
Chương 8: 8: Toang Rồi Chúng Ta Xong Đời Rồi
9
Chương 9: 9: Điều Quan Trọng Là Tao Sẽ Không Bỏ Qua Cho Họ
10
Chương 10: 10: Mày Nói Gì Tao Không Nghe Nhầm Chứ
11
Chương 11: 11: Dứt Lời Lâm Hữu Triết Xoay Người Rời Đi
12
Chương 12: 12: Cậu Ta Dám Nói Thế Thật À
13
Chương 13: 13: Các Chị Em Chúng Ta Cùng Nhau Đi Xin Số Zalo Đi!
14
Chương 14: 14: Con Trai Tôi!
15
Chương 15: 15: Tôi Là Đại Đội Trưởng Cục Chấp Pháp Giang Thành
16
Chương 16: 16: Chúng Ta Cái Gì
17
Chương 17: 17: Bùi Dũng Đủ Rồi Đấy
18
Chương 18: 18: Giới Thiệu Việc Làm
19
Chương 19: 19: Cô Ngô Đối Xử Tốt Với Tên Này Quá
20
Chương 20: 20: Vương Đông Đắc Ý
21
Chương 21: 21: Chỉ Tiếc Là Thời Học Sinh Quá Ngắn Ngủi
22
Chương 22: 22: Giết… Giết Người Rồi!
23
Chương 23: 23: Vâng Đúng Rồi Nhỉ!
24
Chương 24: 24: Hữu Triết Anh Đang Ở Đâu Có Thể Đến Đây Không
25
Chương 25: 25: Hạ Vũ Em Không Sao Chứ
26
Chương 26: 26: Mẹ Anh Ấy Là Chồng Con!
27
Chương 27: 27: Dựa Vào Mày Sao
28
Chương 28: 28: Láo Xược!
29
Chương 29: 29: Hai Người Các Anh Chết Chắc Rồi!
30
Chương 30: 30: Long Diệu Chúng Ta Qua Đó Xem Sao
31
Chương 31: 31: Nhìn Gì Chứ Tôi Nói Sai Sao
32
Chương 32: 32: Cảm Ơn Chồng Yêu!
33
Chương 33: 33: Anh Nói Láo!
34
Chương 34: 34: Tự Xử Lý