Chương 7: 7: Mày Là… Lâm Hữu Triết

Sở Hạ Vũ biết rõ lòng dạ hắn xấu xa nhưng đã không còn lựa chọn nào khác, cô quyết định thử vận may, kết quả lúc ăn cơm xong quay về, Lâm Thiên Hàng lại cưỡng ép cô.

Nếu không phải Lâm Hữu Triết quay về kịp thời thì hậu quả thật không dám tưởng tượng.

Tới trước cửa biệt thự nhà họ Sở, Lâm Hữu Triết đang định gõ cửa lại bị sở Hạ Vũ ngăn lại.

“Hữu Triết, bởi vì hành động mấy năm nay của nhà họ Lâm nên rất nhiều người nhà em đều đổ hết trách nhiệm lên người anh, lát nữa có lẽ bố mẹ em sẽ nói ra những lời rất khó nghe, anh cố nhẫn nhịn nhé”.

“Không sao, quả thật là do anh mới hại nhà họ sở ra nông nỗi này”.

Lâm Hữu Triết nở nụ cười áy náy, nói: “Nhưng em yên tâm đi, bây giờ anh quay về rồi, anh chắc chắn sẽ khiến em trở thành
người phụ nữ hạnh phúc nhất tren đời!”
“Nhà họ Sở cũng có thể trở thành gia tộc đứng đầu Hạ Quốc, thậm chí còn đứng trên đỉnh cao của thế giới!”

Nghe thấy vậy, sở Hạ Vũ tỏ vẻ bất đắc dĩ.

ở đây không phải nhà họ Lâm, sao Lâm Hữu Triết còn phải nói những lời khoác lác không thực tế như vậy chứ?
Anh rời đi tám năm, lẽ nào chỉ học được chút bản lĩnh này thôi sao?
Nghĩ tới đây, sắc mặt của cô khẽ trầm xuống: “Hữu Triết, em mong trước mặt bố mẹ em, anh đừng nói những lời như vậy, nếu không họ nhất định sẽ cười nhạo anh”.

Lâm Hữu Triết vừa định giải thích thì Sở Hạ Vũ đã lấy chìa khóa mở cửa.

“Ôi trời, Hạ Vũ nhà chúng ta về đấy sao, mau vào đây, cậu Nghiêm đã đợi con lâu lắm rồi!”
Vừa nghe thấy tiếng mở cửa, một người phụ nữ trung niên đã bước ra nghênh đón.

Nhưng khoảnh khắc nhìn
thấy Lâm Hữu Triết, vẻ mặt bà ta lập tức biến sắc.

“Mày là… Lâm Hữu Triết, sao tên sao chổi mày vẫn còn sống chứ?”
Tân Hương Lan nghiến răng nghiến lợi, tay run rẩy chỉ thẳng
mặt Lâm Hữu Triết.

“Mẹ à, vốn dĩ Hữu Triết chưa chết, là Triệu Bôn đã nhận nhầm người rồi!”
Sở Hạ Vũ vội vàng giải thích.

Triệu Bôn là bạn học cấp ba của cô, một tháng trước đã rời khỏi biên giới, lúc quay về đặc biệt tới tìm cô, bày tỏ sự yêu mến với cô.

Nhưng cô vẫn luôn chờ đợi Lâm Hữu Triết, trong lòng hoàn toàn không thể có thêm người đàn ông thứ hai.

Triệu Bôn nảy sinh lòng đố kị nên nói với bên ngoài rằng Lâm Hữu Triết đã chết trong trận đấu kinh thiên động địa kia.

Tin tức truyền đến tai bố mẹ của Sô Hạ Vũ khiến bọn họ vô cùng vui mừng, cuối cùng cũng có thể phủi sạch quan hệ với tên sao chổi đó.

Nhưng không ngờ được rằng bọn họ còn chưa kịp giới thiệu đối tượng mới cho sở Hạ Vũ thì Lâm Hữu Triết đã quay trở về!
“Đúng là người tốt không sống lâu, kẻ gây họa lại sống dai như đỉa!”

Chapter
1 Chương 1: 1: Chiến Thần Hữu Triet
2 Chương 2: 2: Buông Tôi Ra
3 Chương 3: 3: Chuyện Gì Thế Này
4 Chương 4: 4: Tôi Muốn Làm Gì Sao
5 Chương 5: 5: Hừ Vất Vả Nuôi Tôi Lớn Sao
6 Chương 6: 6: Sở Hạ Vũ Cũng Sững Sờ!
7 Chương 7: 7: Mày Là… Lâm Hữu Triết
8 Chương 8: 8: Toang Rồi Chúng Ta Xong Đời Rồi
9 Chương 9: 9: Điều Quan Trọng Là Tao Sẽ Không Bỏ Qua Cho Họ
10 Chương 10: 10: Mày Nói Gì Tao Không Nghe Nhầm Chứ
11 Chương 11: 11: Dứt Lời Lâm Hữu Triết Xoay Người Rời Đi
12 Chương 12: 12: Cậu Ta Dám Nói Thế Thật À
13 Chương 13: 13: Các Chị Em Chúng Ta Cùng Nhau Đi Xin Số Zalo Đi!
14 Chương 14: 14: Con Trai Tôi!
15 Chương 15: 15: Tôi Là Đại Đội Trưởng Cục Chấp Pháp Giang Thành
16 Chương 16: 16: Chúng Ta Cái Gì
17 Chương 17: 17: Bùi Dũng Đủ Rồi Đấy
18 Chương 18: 18: Giới Thiệu Việc Làm
19 Chương 19: 19: Cô Ngô Đối Xử Tốt Với Tên Này Quá
20 Chương 20: 20: Vương Đông Đắc Ý
21 Chương 21: 21: Chỉ Tiếc Là Thời Học Sinh Quá Ngắn Ngủi
22 Chương 22: 22: Giết… Giết Người Rồi!
23 Chương 23: 23: Vâng Đúng Rồi Nhỉ!
24 Chương 24: 24: Hữu Triết Anh Đang Ở Đâu Có Thể Đến Đây Không
25 Chương 25: 25: Hạ Vũ Em Không Sao Chứ
26 Chương 26: 26: Mẹ Anh Ấy Là Chồng Con!
27 Chương 27: 27: Dựa Vào Mày Sao
28 Chương 28: 28: Láo Xược!
29 Chương 29: 29: Hai Người Các Anh Chết Chắc Rồi!
30 Chương 30: 30: Long Diệu Chúng Ta Qua Đó Xem Sao
31 Chương 31: 31: Nhìn Gì Chứ Tôi Nói Sai Sao
32 Chương 32: 32: Cảm Ơn Chồng Yêu!
33 Chương 33: 33: Anh Nói Láo!
34 Chương 34: 34: Tự Xử Lý
Chapter

Updated 34 Episodes

1
Chương 1: 1: Chiến Thần Hữu Triet
2
Chương 2: 2: Buông Tôi Ra
3
Chương 3: 3: Chuyện Gì Thế Này
4
Chương 4: 4: Tôi Muốn Làm Gì Sao
5
Chương 5: 5: Hừ Vất Vả Nuôi Tôi Lớn Sao
6
Chương 6: 6: Sở Hạ Vũ Cũng Sững Sờ!
7
Chương 7: 7: Mày Là… Lâm Hữu Triết
8
Chương 8: 8: Toang Rồi Chúng Ta Xong Đời Rồi
9
Chương 9: 9: Điều Quan Trọng Là Tao Sẽ Không Bỏ Qua Cho Họ
10
Chương 10: 10: Mày Nói Gì Tao Không Nghe Nhầm Chứ
11
Chương 11: 11: Dứt Lời Lâm Hữu Triết Xoay Người Rời Đi
12
Chương 12: 12: Cậu Ta Dám Nói Thế Thật À
13
Chương 13: 13: Các Chị Em Chúng Ta Cùng Nhau Đi Xin Số Zalo Đi!
14
Chương 14: 14: Con Trai Tôi!
15
Chương 15: 15: Tôi Là Đại Đội Trưởng Cục Chấp Pháp Giang Thành
16
Chương 16: 16: Chúng Ta Cái Gì
17
Chương 17: 17: Bùi Dũng Đủ Rồi Đấy
18
Chương 18: 18: Giới Thiệu Việc Làm
19
Chương 19: 19: Cô Ngô Đối Xử Tốt Với Tên Này Quá
20
Chương 20: 20: Vương Đông Đắc Ý
21
Chương 21: 21: Chỉ Tiếc Là Thời Học Sinh Quá Ngắn Ngủi
22
Chương 22: 22: Giết… Giết Người Rồi!
23
Chương 23: 23: Vâng Đúng Rồi Nhỉ!
24
Chương 24: 24: Hữu Triết Anh Đang Ở Đâu Có Thể Đến Đây Không
25
Chương 25: 25: Hạ Vũ Em Không Sao Chứ
26
Chương 26: 26: Mẹ Anh Ấy Là Chồng Con!
27
Chương 27: 27: Dựa Vào Mày Sao
28
Chương 28: 28: Láo Xược!
29
Chương 29: 29: Hai Người Các Anh Chết Chắc Rồi!
30
Chương 30: 30: Long Diệu Chúng Ta Qua Đó Xem Sao
31
Chương 31: 31: Nhìn Gì Chứ Tôi Nói Sai Sao
32
Chương 32: 32: Cảm Ơn Chồng Yêu!
33
Chương 33: 33: Anh Nói Láo!
34
Chương 34: 34: Tự Xử Lý