Chương 21: 21: Chỉ Tiếc Là Thời Học Sinh Quá Ngắn Ngủi

Gã đầu trọc nhún vai: “Anh ta nợ chúng tôi hai mươi triệu tệ, giờ thì anh ta biến mất rồi, chỉ để lại phương thức liên lạc và ảnh của cô, chúng tôi không tìm cô thì tìm ai đây?”
Nghe thế sắc mặt Ngô Vân trở nên tái nhợt.

Không đợi Ngô Vân kịp phản ứng, gã đầu trọc đã túm lấy cô ấy định kéo đi.

“Các anh muốn làm gì?”
Ngô Vân lớn tiếng hét lên.

“Tất nhiên là dẫn cô đi trả tiên rồi, cân phái hói nữa sao?
Gã đầu trọc bật cười, ánh mắt mặc ý đảo quanh trên thân hình gợi cảm của Ngô Vân.

Thấy Ngô Vân bị kéo ra khỏi phòng, trong tình thế nguy hiếm, bàn bên cạnh có người nói:
“Lâm Hữu Triết, chẳng phải cậu từng đi lính sao, mau cứu người đi!”
Liễu Thiên Nghệ cũng kéo ống tay áo Lâm Hữu Triết: “Bạn
Lâm, trước đây cô Ngô đối xử tốt với cậu như thế, cậu nên đi cứu cô ấy chứ không thể khoanh tay đứng nhìn”.

Lâm Hữu Triết không nói gì, chỉ im lặng thưởng thức trà.

“Đừng tìm tên vong ơn bội nghĩa này nữa, trước đây cô Ngô đối xử tốt với cậu ta như thế, bây giờ cậu ta lại chẳng có can đảm đứng lên nữa kìa”.

Có người tức giận đứng phắt dậy chỉ vào Lâm Hữu Triết mắng.

“Đúng là tên bạc tình bạc nghĩa, chẳng ra làm sao cả!”
“Mẹ kiếp! Tôi cũng thấy xấu hổ vì có một người bạn như cậu, mọi người mau báo cảnh sát đi!”
“Mình khuyên cậu tốt nhất đừng báo cảnh sát”.

Ngay khi Liễu Thiên Nghệ lấy điện thoại ra định gọi cho cảnh sát thì Lâm Hữu Triết bỗng nói.

“Cậu nói gì?”
Liễu Thiên Nghệ khó tin nhìn anh: “Cậu không chỉ không dám cứu cô mà giờ cũng không có gan báo cảnh sát à?”
“Lâm Hữu Triết, cậu thật
khiến người ta thất vọng”.

Trong quá khứ từng có lúc Liễu Thiên Nghệ cũng rung động với Lâm Hữu Triết.

Thời còn đi học, mặc dù tính cách Lâm Hữu Triết hơi hướng nội, yếu đuối nhưng anh thật sự rất thông minh.

Bất kể cuộc thi nào cũng đều đứng trong top ba của khối, nếu không Ngô Vân cũng sẽ không đối xử đặc biệt với anh.

Lúc đó Liễu Thiên Nghệ là hoa khôi trường, trong nhà không thiếu tiền nên không hề có cắm giác gì vái đám con nhà
giàu kia.

Ngược lại cô ta lại rất hiếu kỳ với Lâm Hữu Triết – một người dù có bị bắt nạt thế nào thì ánh mắt vẫn luôn sáng lấp lánh.

Chỉ tiếc là thời học sinh quá ngắn ngủi, cô ta chưa kịp lấy can đâm tìm hiểu về anh thì hai người đã bỏ lỡ nhau.

Lần này gặp lại, cô ta cảm thấy rất vui.

Nhưng không ngờ Lâm Hữu Triết lại khác xa so với những gì cô ta mong đợi, cứ như hai người khác nhau hoàn toàn.

“Lớp trưởng, mặc kệ cậu ta, mau báo cảnh sát đi!”
Lại có người thúc giục: “Nếu muộn chút nữa thì không thể đảm bảo an toàn cho cô giáo đâu”.

Liêu Thiên Nghệ gật đâu vội lấy điện thoại ra, nhưng cô ta chưa bấm hết số thì cửa phòng bỗng mô toang.

Một tên có khuôn mặt xấu xí, răng vàng khè nở nụ cười nham hiểm bước vào.

Tay hắn cầm một con dao găm, mũi dao sắc nhọn chĩa về phía mọi người.

“Đại ca bảo tao đến trông chừng đám bọn mày, nói là chắc chắn bọn mày không ngoan ngoãn mà sẽ báo cảnh sát, xem ra anh ấy đoán đúng rồi”.

Ngay khi tên đó vừa bước
vào, Liêu Thiên Nghệ giấu điện thoại trong tay ngay lập tức.

Nhưng đã muộn, từ nãy đến giờ người này vẫn đứng ngoài cửa và nghe rõ mồn một cuộc đối thoại ở bên trong.

“Nói đi, vừa nãy ai báo cảnh sát, nói ra tao chỉ cần dạy dỗ một đứa là đủ rồi, còn nếu không nói, tất cả bọn mày đều phải trả giá”.

Kẻ đó thu lại nụ cười xấu xa, dao găm đâm “phập” lên bàn, mũi dao đâm vào gần một nửa.

Mọi người đều hoảng sợ, mặt mũi trắng bệch ngồi tại chỗ.

Vài người nhát gan hoảng sợ đến độ bật khóc.

“Không nói phải không? Vậy bắt đầu từ người đầu tiên”.

Tên đó bĩu môi, rút con dao ra rồi đi về phía người gần đó nhất.

“Tôi nói, tôi nói!”

Chapter
1 Chương 1: 1: Chiến Thần Hữu Triet
2 Chương 2: 2: Buông Tôi Ra
3 Chương 3: 3: Chuyện Gì Thế Này
4 Chương 4: 4: Tôi Muốn Làm Gì Sao
5 Chương 5: 5: Hừ Vất Vả Nuôi Tôi Lớn Sao
6 Chương 6: 6: Sở Hạ Vũ Cũng Sững Sờ!
7 Chương 7: 7: Mày Là… Lâm Hữu Triết
8 Chương 8: 8: Toang Rồi Chúng Ta Xong Đời Rồi
9 Chương 9: 9: Điều Quan Trọng Là Tao Sẽ Không Bỏ Qua Cho Họ
10 Chương 10: 10: Mày Nói Gì Tao Không Nghe Nhầm Chứ
11 Chương 11: 11: Dứt Lời Lâm Hữu Triết Xoay Người Rời Đi
12 Chương 12: 12: Cậu Ta Dám Nói Thế Thật À
13 Chương 13: 13: Các Chị Em Chúng Ta Cùng Nhau Đi Xin Số Zalo Đi!
14 Chương 14: 14: Con Trai Tôi!
15 Chương 15: 15: Tôi Là Đại Đội Trưởng Cục Chấp Pháp Giang Thành
16 Chương 16: 16: Chúng Ta Cái Gì
17 Chương 17: 17: Bùi Dũng Đủ Rồi Đấy
18 Chương 18: 18: Giới Thiệu Việc Làm
19 Chương 19: 19: Cô Ngô Đối Xử Tốt Với Tên Này Quá
20 Chương 20: 20: Vương Đông Đắc Ý
21 Chương 21: 21: Chỉ Tiếc Là Thời Học Sinh Quá Ngắn Ngủi
22 Chương 22: 22: Giết… Giết Người Rồi!
23 Chương 23: 23: Vâng Đúng Rồi Nhỉ!
24 Chương 24: 24: Hữu Triết Anh Đang Ở Đâu Có Thể Đến Đây Không
25 Chương 25: 25: Hạ Vũ Em Không Sao Chứ
26 Chương 26: 26: Mẹ Anh Ấy Là Chồng Con!
27 Chương 27: 27: Dựa Vào Mày Sao
28 Chương 28: 28: Láo Xược!
29 Chương 29: 29: Hai Người Các Anh Chết Chắc Rồi!
30 Chương 30: 30: Long Diệu Chúng Ta Qua Đó Xem Sao
31 Chương 31: 31: Nhìn Gì Chứ Tôi Nói Sai Sao
32 Chương 32: 32: Cảm Ơn Chồng Yêu!
33 Chương 33: 33: Anh Nói Láo!
34 Chương 34: 34: Tự Xử Lý
Chapter

Updated 34 Episodes

1
Chương 1: 1: Chiến Thần Hữu Triet
2
Chương 2: 2: Buông Tôi Ra
3
Chương 3: 3: Chuyện Gì Thế Này
4
Chương 4: 4: Tôi Muốn Làm Gì Sao
5
Chương 5: 5: Hừ Vất Vả Nuôi Tôi Lớn Sao
6
Chương 6: 6: Sở Hạ Vũ Cũng Sững Sờ!
7
Chương 7: 7: Mày Là… Lâm Hữu Triết
8
Chương 8: 8: Toang Rồi Chúng Ta Xong Đời Rồi
9
Chương 9: 9: Điều Quan Trọng Là Tao Sẽ Không Bỏ Qua Cho Họ
10
Chương 10: 10: Mày Nói Gì Tao Không Nghe Nhầm Chứ
11
Chương 11: 11: Dứt Lời Lâm Hữu Triết Xoay Người Rời Đi
12
Chương 12: 12: Cậu Ta Dám Nói Thế Thật À
13
Chương 13: 13: Các Chị Em Chúng Ta Cùng Nhau Đi Xin Số Zalo Đi!
14
Chương 14: 14: Con Trai Tôi!
15
Chương 15: 15: Tôi Là Đại Đội Trưởng Cục Chấp Pháp Giang Thành
16
Chương 16: 16: Chúng Ta Cái Gì
17
Chương 17: 17: Bùi Dũng Đủ Rồi Đấy
18
Chương 18: 18: Giới Thiệu Việc Làm
19
Chương 19: 19: Cô Ngô Đối Xử Tốt Với Tên Này Quá
20
Chương 20: 20: Vương Đông Đắc Ý
21
Chương 21: 21: Chỉ Tiếc Là Thời Học Sinh Quá Ngắn Ngủi
22
Chương 22: 22: Giết… Giết Người Rồi!
23
Chương 23: 23: Vâng Đúng Rồi Nhỉ!
24
Chương 24: 24: Hữu Triết Anh Đang Ở Đâu Có Thể Đến Đây Không
25
Chương 25: 25: Hạ Vũ Em Không Sao Chứ
26
Chương 26: 26: Mẹ Anh Ấy Là Chồng Con!
27
Chương 27: 27: Dựa Vào Mày Sao
28
Chương 28: 28: Láo Xược!
29
Chương 29: 29: Hai Người Các Anh Chết Chắc Rồi!
30
Chương 30: 30: Long Diệu Chúng Ta Qua Đó Xem Sao
31
Chương 31: 31: Nhìn Gì Chứ Tôi Nói Sai Sao
32
Chương 32: 32: Cảm Ơn Chồng Yêu!
33
Chương 33: 33: Anh Nói Láo!
34
Chương 34: 34: Tự Xử Lý