Chương 9: 9: Điều Quan Trọng Là Tao Sẽ Không Bỏ Qua Cho Họ

“Cậu ấy là Nghiêm Hoa, cậu chủ nhà họ Nghiêm ở Giang Thành, là đối tượng mới mà bọn tao tìm cho Hạ Vũ”.

Tân Hương Lan lập tức giới thiệu, trong giọng điều đầy sự tán thưởng, khác hoàn toàn so với lúc đối mặt với Lâm Hữu Triết.

“Mẹ, hai người đừng làm loạn nữa được không?”
Sở Hạ Vũ tức giận giậm chân: “Con đã nói rồi cả đời này con chỉ chấp nhận một mình Hữu Triết, hai người làm những chuyện này làm gì chú?”
“Con bé ngốc này, bố mẹ còn có thể hại con sao, Lâm Hữu Triết này hoàn toàn không đáng tin, con đi theo nó sẽ phải chịu khổ cả đời thôi!”
Con ngươi của Tân Hương Lan chuyển động không ngừng, ra vẻ đau lòng khuyên nhủ.

Sở Hạ Vũ còn muốn nói thêm gì đó, Nghiêm Hoa đột nhiên cướp lời: “Chú sở, cô Tân, cháu muốn nói chuyện riêng vài câu với tên khốn, à không đúng, với anh Lâm đây, không biết có tiện không ạ?”
“Không được!”
Vừa nghe thấy vậy, sở Hạ Vũ lập tức từ chối.

Cô không ngốc, Nghiêm Hoa chắc chắn muốn dùng thân thế của hắn để sỉ nhuc Lâm Hữu
Triết, cô không nỡ để người đàn ông của mình phải chịu ấm ức.

Nhưng không ngờ Lâm Hữu Triết lại lên tiếng: “Đương nhiên là được, Hạ Vũ, em và cô chú vào trong trước đi, anh nói chuyện với anh ta một lát”.

Hữu Triết…”
Sở Hạ Vũ lo lắng nhìn anh.

Lâm Hữu Triết khẽ mỉm cười để cô yên tâm.

Tân Hương Lan chỉ mong Nghiêm Hoa có thể hung hăng đả kích Lâm Hữu Triết, để anh biết khó mà lui, đừng bám lấy
con gái của bà ta nữa.

Khi cánh cửa biệt thự đóng lại, Nghiêm Hoa diễu võ dương oai đi tới trước mặt Lâm Hữu Triết, thái độ ngạo mạn, hống hách.

“Nếu tao là mày thì tao sẽ không quay về Giang Thành nữa, năm đó mày chạy khỏi Giang Thành như con chó hoang, sao bây giờ lại có dũng khí quay về the?”
“Có phải mày vẫn chưa biết rằng nhà họ Lâm đã là một trong những gia tộc đứng đầu của Giang Thành, mày nghĩ bọn họ sẽ tha cho mày sao?”
“Bọn họ có tha cho tao hay không cũng không quan trọng”.

“Điều quan trọng là tao sẽ không bỏ qua cho họ”.

Lâm Hữu Triết bình thản nói.

Nghe thấy vậy, Nghiêm Hoa bật cười lớn: “Mày nói xem mày ở biên giới lăn lộn tám năm, lẽ nào đã học được bản lĩnh nói khoác rồi sao?”
“Mày cho rằng mày là cái thá gì mà còn đòi không tha cho nhà họ Lâm, mày xứng sao?”
“Đúng rồi, mày cũng tên là
Hữu Triết, chắc không phải cảm thấy bản thân mình chính là chiến thần Hữu Triết đấy chứ, nếu không phải chiến thần Hữu Triết đã chết thì suýt nữa tao cũng tin luôn rồi đấy!”
Hai mắt Lâm Hữu Triết nheo lại, giọng điệu lạnh lùng: “Nếu tao nói chiến thần Hữu Triết vẫn chưa chết, tao chính là chiến thần Hữu Triết thì mày sẽ làm thế nào?”
“To gan!”

Chapter
1 Chương 1: 1: Chiến Thần Hữu Triet
2 Chương 2: 2: Buông Tôi Ra
3 Chương 3: 3: Chuyện Gì Thế Này
4 Chương 4: 4: Tôi Muốn Làm Gì Sao
5 Chương 5: 5: Hừ Vất Vả Nuôi Tôi Lớn Sao
6 Chương 6: 6: Sở Hạ Vũ Cũng Sững Sờ!
7 Chương 7: 7: Mày Là… Lâm Hữu Triết
8 Chương 8: 8: Toang Rồi Chúng Ta Xong Đời Rồi
9 Chương 9: 9: Điều Quan Trọng Là Tao Sẽ Không Bỏ Qua Cho Họ
10 Chương 10: 10: Mày Nói Gì Tao Không Nghe Nhầm Chứ
11 Chương 11: 11: Dứt Lời Lâm Hữu Triết Xoay Người Rời Đi
12 Chương 12: 12: Cậu Ta Dám Nói Thế Thật À
13 Chương 13: 13: Các Chị Em Chúng Ta Cùng Nhau Đi Xin Số Zalo Đi!
14 Chương 14: 14: Con Trai Tôi!
15 Chương 15: 15: Tôi Là Đại Đội Trưởng Cục Chấp Pháp Giang Thành
16 Chương 16: 16: Chúng Ta Cái Gì
17 Chương 17: 17: Bùi Dũng Đủ Rồi Đấy
18 Chương 18: 18: Giới Thiệu Việc Làm
19 Chương 19: 19: Cô Ngô Đối Xử Tốt Với Tên Này Quá
20 Chương 20: 20: Vương Đông Đắc Ý
21 Chương 21: 21: Chỉ Tiếc Là Thời Học Sinh Quá Ngắn Ngủi
22 Chương 22: 22: Giết… Giết Người Rồi!
23 Chương 23: 23: Vâng Đúng Rồi Nhỉ!
24 Chương 24: 24: Hữu Triết Anh Đang Ở Đâu Có Thể Đến Đây Không
25 Chương 25: 25: Hạ Vũ Em Không Sao Chứ
26 Chương 26: 26: Mẹ Anh Ấy Là Chồng Con!
27 Chương 27: 27: Dựa Vào Mày Sao
28 Chương 28: 28: Láo Xược!
29 Chương 29: 29: Hai Người Các Anh Chết Chắc Rồi!
30 Chương 30: 30: Long Diệu Chúng Ta Qua Đó Xem Sao
31 Chương 31: 31: Nhìn Gì Chứ Tôi Nói Sai Sao
32 Chương 32: 32: Cảm Ơn Chồng Yêu!
33 Chương 33: 33: Anh Nói Láo!
34 Chương 34: 34: Tự Xử Lý
Chapter

Updated 34 Episodes

1
Chương 1: 1: Chiến Thần Hữu Triet
2
Chương 2: 2: Buông Tôi Ra
3
Chương 3: 3: Chuyện Gì Thế Này
4
Chương 4: 4: Tôi Muốn Làm Gì Sao
5
Chương 5: 5: Hừ Vất Vả Nuôi Tôi Lớn Sao
6
Chương 6: 6: Sở Hạ Vũ Cũng Sững Sờ!
7
Chương 7: 7: Mày Là… Lâm Hữu Triết
8
Chương 8: 8: Toang Rồi Chúng Ta Xong Đời Rồi
9
Chương 9: 9: Điều Quan Trọng Là Tao Sẽ Không Bỏ Qua Cho Họ
10
Chương 10: 10: Mày Nói Gì Tao Không Nghe Nhầm Chứ
11
Chương 11: 11: Dứt Lời Lâm Hữu Triết Xoay Người Rời Đi
12
Chương 12: 12: Cậu Ta Dám Nói Thế Thật À
13
Chương 13: 13: Các Chị Em Chúng Ta Cùng Nhau Đi Xin Số Zalo Đi!
14
Chương 14: 14: Con Trai Tôi!
15
Chương 15: 15: Tôi Là Đại Đội Trưởng Cục Chấp Pháp Giang Thành
16
Chương 16: 16: Chúng Ta Cái Gì
17
Chương 17: 17: Bùi Dũng Đủ Rồi Đấy
18
Chương 18: 18: Giới Thiệu Việc Làm
19
Chương 19: 19: Cô Ngô Đối Xử Tốt Với Tên Này Quá
20
Chương 20: 20: Vương Đông Đắc Ý
21
Chương 21: 21: Chỉ Tiếc Là Thời Học Sinh Quá Ngắn Ngủi
22
Chương 22: 22: Giết… Giết Người Rồi!
23
Chương 23: 23: Vâng Đúng Rồi Nhỉ!
24
Chương 24: 24: Hữu Triết Anh Đang Ở Đâu Có Thể Đến Đây Không
25
Chương 25: 25: Hạ Vũ Em Không Sao Chứ
26
Chương 26: 26: Mẹ Anh Ấy Là Chồng Con!
27
Chương 27: 27: Dựa Vào Mày Sao
28
Chương 28: 28: Láo Xược!
29
Chương 29: 29: Hai Người Các Anh Chết Chắc Rồi!
30
Chương 30: 30: Long Diệu Chúng Ta Qua Đó Xem Sao
31
Chương 31: 31: Nhìn Gì Chứ Tôi Nói Sai Sao
32
Chương 32: 32: Cảm Ơn Chồng Yêu!
33
Chương 33: 33: Anh Nói Láo!
34
Chương 34: 34: Tự Xử Lý