Chương 66: Ăn nói cho cẩn thận!

Cho đến nửa năm trước.

Sau khi số tiền đi học đại học mà Trương Tiểu Hoa khó khăn lắm mới tích cóp được cho Lâm Ấu Nương lại bị lừa mất, thì bà ấy mới tỉnh táo lại.

Nhưng lúc này đã muộn.

Người đàn ông kia đã dính lấy hai mẹ con họ như miếng cao da chó.

Không những vậy, đối phương còn nhòm ngó đến Lâm Ấu Nương, định bán lần đầu tiên của Lâm Ấu Nương, nói rắng có thể bán được 50 nghìn tệ.

Cuối cùng Trương Tiểu Hoa cũng nhìn rõ bộ mặt thật của hẳn.

Bà ấy đương nhiên không đồng ý.

Nhưng người đàn ông kia không cho bà ấy cơ hội, định ép Lâm Ấu Nương bán lần đầu tiên.

Kết quả là hai người đánh nhau. Hảẳn còn đánh gãy một chân của Trương Tiểu Hoa.

Trương Tiểu Hoa khó khăn lắm mới cùng Lâm Ấu Nương thoát khỏi ma chưởng của người đàn ông kia, sợ bị hắn tìm thấy, bọn họ mới tìm đến nơi này để thuê tạm.

Để chữa trị vết thương cho Trương Tiểu Hoa và nuôi gia đình này, Lâm Ấu Nương chỉ đành vừa đi làm kiếm tiền vừa đi học.

Hơn nữa, bình thường Lâm Ấu Nương không những chỉ làm hai công việc, chỉ cần là việc có thể kiếm được tiền thì cô ấy đều không từ chối.

Nghe Lâm Ấu Nương kể xong, Trương Tiểu Hoa không ngừng tự tát vào mặt mình, nước mắt đau khổ trào ra.

“Cô là một kẻ khốn nạn, nhất thời mê trai mà hại Ấu Nương, cô chết cũng không đáng tiếc”.

Trương Tiểu Hoa cầm tay Lưu Phong, nghẹn ngào nói: “Đại Ngưu, cô nhìn cháu từ nhỏ đến lớn, cô không tin ai cả, chỉ cần cháu có thể chăm sóc tốt cho Ấu Nương thì cô chết cũng nhắm mắt”.

“Mẹ, mẹ dẹp suy nghĩ đó đi, mẹ phải sống cho thật tốt”.

Lâm Ấu Nương cố gắng kiềm chế không khóc, nhưng nước mắt vẫn rơi xuống như chuỗi trân châu bị đứt.

Tâm trạng Lưu Phong rất phức tạp.

Theo lý mà nói, Trương Tiểu Hoa có ngày hôm nay là do tự làm tự chịu.

Đã chừng này tuổi rồi vẫn còn ham mê trai đẹp, tìm một người đàn ông nhỏ hơn mình nhiều tuổi như vậy.

Nhưng dù sao cũng là hàng xóm nhiều năm, Lưu Phong thở dài: “Cô Trương, cô nói gì vậy? Sau khi bố mẹ cháu mất tích, cô cũng thường xuyên giúp đỡ hai chị em cháu”.

“Hơn nữa, cháu vẫn luôn coi Ấu Nương như em gái ruột, việc của các cô, cháu không thể khoanh tay đứng nhìn được”.

“Rầm!”.

“Rầm!”.

“Rầm!”.

Đúng lúc này, bên ngoài bỗng vang lên tiếng đạp cửa.

Sau đó, tiếng đàn ông chửi rủa vang lên: “Mẹ kiếp, Trương "Tiểu Hoa, mau mở cửa cho tao, đừng tưởng bọn mày trốn đi là tao không tìm được”.

“Mau mở cửa, nếu còn không mở, tao sẽ đạp cửa”.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

“Là hẳn!", vừa nghe thấy giọng nam kia, Lâm Ấu Nương liền sợ đến mức nằm chặt lấy tay Trương Tiểu Hoa, lo lắng nói: “Mẹ, làm sao bây giờ? Hắn... sao hắn lại tìm đến đây?”.

Trương Tiểu Hoa quỳ phịch xuống trước mặt Lưu Phong: “Đại Ngưu, cô cầu xin cháu, cháu hãy mau đưa Ấu Nương đi đi. Không ngờ thãng khốn kia lại tìm đến tận đây”.

“Nếu Ấu Nương rơi vào tay hẳn thì chắc chắn không có kết cục tốt đẹp”.

“Cô cứ đứng lên đã”, Lưu Phong đỡ Trương Tiểu Hoa đứng dậy, an ủi: “Hôm nay có cháu ở đây, không ai động đến các cô được đâu”.

Dứt lời, anh đi tới kéo cửa ra.

Người đàn ông bên ngoài để tóc húi cua, toàn thân nồng mùi rượu, thoạt nhìn cùng lảm chỉ 40 tuổi.

Hản đạp hụt một cái, suýt nữa thì ngã nhào.

“Trương Tiểu Hoa, con khốn này, tao tìm mày lâu như vậy, cuối cùng cũng tìm thấy”.

Hăn ngẩng đầu lên, nhưng lại nhìn thấy một người đàn ông vóc dáng cao to, ánh mắt lạnh lẽo đang đứng trước mặt mình.

“Mày là ai hả?”.

Người đàn ông tóc húi cua sửng sốt, sau đó chỉ tay vào Trương Tiểu Hoa chửi bới: “Mẹ kiếp, Trương Tiểu Hoa, mày quả nhiên là đồ ti tiện, dám nuôi một thẵng trai bao. Tao không ngờ mày lại có bản lĩnh như vậy”!.

Hản giơ tay lên, đẩy về phía Lưu Phong: “Ranh con, có phải mày muốn chơi hai người một lúc không? Mẹ kiếp, hai mẹ con họ đều là của Tăng Bưu tao, mày...”

“Ăn nói cho cẩn thận!”.

Chapter
1 Chương 1: Sét đánh giữa trời quang
2 Chương 2: Trở về
3 Chương 3: Bạn thân chị là Diệp Đan Quỳnh
4 Chương 4: Em đi đâu đấy?
5 Chương 5: Lưu Phong rơi từ vách núi
6 Chương 6: Không thấy viết ạ
7 Chương 7: Đan Quỳnh cũng không ngốc
8 Chương 8: Sao hôm nay đột nhiên lại phát bệnh? 
9 Chương 9: Nghe nói cháu cũng đánh đấm rất giỏi?
10 Chương 10: Lôi tên này ra ngoài cho tôi!
11 Chương 11: Vậy tôi cho cô vay
12 Chương 12: Tôi nhổ vào!
13 Chương 13:  Vãi chưởng! 
14 Chương 14:  Bánh bao nhỏ thì sao?
15 Chương 15: Có gì mau nói
16 Chương 16:  Đồng nghiệp chạy mất
17 Chương 17:  Lưu Phong không đùa nữa
18 Chương 18:  Ăn không được liền đạp đổ sao? 
19 Chương 19: Không bị cái gì cắn cả
20 Chương 20: Chị tôi đâu?
21 Chương 21: Chán sống à?
22 Chương 22: Ra tay thật tàn nhẫn
23 Chương 23: Tiêu rồi!
24 Chương 24: Với vai trò là cảnh sát
25 Chương 25: Tử Thần này muốn
26 Chương 26: Lưu Phong cạn lời
27 Chương 27: Anh gọi anh ta là anh?
28 Chương 28: Khoảng mười giờ sáng
29 Chương 29: Ăn cơm xong
30 Chương 30: Hôm nay đợi ngân hàng mở cửa đi
31 Chương 31: Tôi thừa nhận thì đã sao?
32 Chương 32: Hay là anh cầm tạm trước?
33 Chương 33: Bao nhiêu tiền?
34 Chương 34: Ngoài cửa xuất hiện ba người
35 Chương 35: Anh sờ chỗ nào đấy?
36 Chương 36: Con khốn
37 Chương 37: Mẹ kiếp!
38 Chương 38: Hay là cô nghe nhầm?
39 Chương 39: Tôn Khánh Niên đồng tử co rút
40 Chương 40: Tôi có cháu gái là sai sao?
41 Chương 41: Diệp tổng
42 Chương 42: Cậu có gì muốn nói?
43 Chương 43: Cấp năm?
44 Chương 44: Tên Lưu Phong này lại tài giỏi như vậy?
45 Chương 45: Nổ theo quán tính
46 Chương 46: Cái thể loại tài xế quái gì thế này
47 Chương 47: Tam Quốc để tán gái?
48 Chương 48: Có gì đáng sợ đâu cơ chứ?
49 Chương 49: Có chuyện gì vậy?
50 Chương 50: Dám lên tầng với người phụ nữ của ông Lữ
51 Chương 51: Tầng hai
52 Chương 52: Ướt át lắm
53 Chương 53: Chỉ cần đánh tàn phế
54 Chương 54: Lữ Phong?
55 Chương 55: Biệt thự nhà họ Lữ
56 Chương 56: Không ai sánh bằng!
57 Chương 57: Đây là biệt thự của nhà họ Lữ
58 Chương 58: Chuyện thế này có thể nhịn được sao?
59 Chương 59: Thực sự quá mất mặt
60 Chương 60: Ý cô là đánh bạc sao?
61 Chương 61: Đàn ông truyền thống?
62 Chương 62: Đùa sao?
63 Chương 63: Lý nào lại vậy?
64 Chương 64: Cô Trương?
65 Chương 65: Cái quỷ gì thế này?
66 Chương 66: Ăn nói cho cẩn thận!
Chapter

Updated 66 Episodes

1
Chương 1: Sét đánh giữa trời quang
2
Chương 2: Trở về
3
Chương 3: Bạn thân chị là Diệp Đan Quỳnh
4
Chương 4: Em đi đâu đấy?
5
Chương 5: Lưu Phong rơi từ vách núi
6
Chương 6: Không thấy viết ạ
7
Chương 7: Đan Quỳnh cũng không ngốc
8
Chương 8: Sao hôm nay đột nhiên lại phát bệnh? 
9
Chương 9: Nghe nói cháu cũng đánh đấm rất giỏi?
10
Chương 10: Lôi tên này ra ngoài cho tôi!
11
Chương 11: Vậy tôi cho cô vay
12
Chương 12: Tôi nhổ vào!
13
Chương 13:  Vãi chưởng! 
14
Chương 14:  Bánh bao nhỏ thì sao?
15
Chương 15: Có gì mau nói
16
Chương 16:  Đồng nghiệp chạy mất
17
Chương 17:  Lưu Phong không đùa nữa
18
Chương 18:  Ăn không được liền đạp đổ sao? 
19
Chương 19: Không bị cái gì cắn cả
20
Chương 20: Chị tôi đâu?
21
Chương 21: Chán sống à?
22
Chương 22: Ra tay thật tàn nhẫn
23
Chương 23: Tiêu rồi!
24
Chương 24: Với vai trò là cảnh sát
25
Chương 25: Tử Thần này muốn
26
Chương 26: Lưu Phong cạn lời
27
Chương 27: Anh gọi anh ta là anh?
28
Chương 28: Khoảng mười giờ sáng
29
Chương 29: Ăn cơm xong
30
Chương 30: Hôm nay đợi ngân hàng mở cửa đi
31
Chương 31: Tôi thừa nhận thì đã sao?
32
Chương 32: Hay là anh cầm tạm trước?
33
Chương 33: Bao nhiêu tiền?
34
Chương 34: Ngoài cửa xuất hiện ba người
35
Chương 35: Anh sờ chỗ nào đấy?
36
Chương 36: Con khốn
37
Chương 37: Mẹ kiếp!
38
Chương 38: Hay là cô nghe nhầm?
39
Chương 39: Tôn Khánh Niên đồng tử co rút
40
Chương 40: Tôi có cháu gái là sai sao?
41
Chương 41: Diệp tổng
42
Chương 42: Cậu có gì muốn nói?
43
Chương 43: Cấp năm?
44
Chương 44: Tên Lưu Phong này lại tài giỏi như vậy?
45
Chương 45: Nổ theo quán tính
46
Chương 46: Cái thể loại tài xế quái gì thế này
47
Chương 47: Tam Quốc để tán gái?
48
Chương 48: Có gì đáng sợ đâu cơ chứ?
49
Chương 49: Có chuyện gì vậy?
50
Chương 50: Dám lên tầng với người phụ nữ của ông Lữ
51
Chương 51: Tầng hai
52
Chương 52: Ướt át lắm
53
Chương 53: Chỉ cần đánh tàn phế
54
Chương 54: Lữ Phong?
55
Chương 55: Biệt thự nhà họ Lữ
56
Chương 56: Không ai sánh bằng!
57
Chương 57: Đây là biệt thự của nhà họ Lữ
58
Chương 58: Chuyện thế này có thể nhịn được sao?
59
Chương 59: Thực sự quá mất mặt
60
Chương 60: Ý cô là đánh bạc sao?
61
Chương 61: Đàn ông truyền thống?
62
Chương 62: Đùa sao?
63
Chương 63: Lý nào lại vậy?
64
Chương 64: Cô Trương?
65
Chương 65: Cái quỷ gì thế này?
66
Chương 66: Ăn nói cho cẩn thận!