Chương 23: Tiêu rồi!

“Anh Phong, anh đang làm gì vậy?”.

Diệp Phùng Xuân xông vào xưởng sửa chữa ô tô, sau khi nhìn thấy cảnh tượng khủng khiếp dưới đất, chỉ cảm thấy da đầu tê dại.

Tất cả đều do một mình anh làm?

Diệp Phùng Xuân nhìn bóng lưng Lưu Phong.

Lúc này, trên người Lưu Phong dính không ít máu, nhìn từ xa đã khiến người ta cảm thấy sát khí ngùn ngụt.

Đao “sẹo” nhìn thấy Diệp Phùng Xuân như nhìn thấy cứu tinh: “Cảnh sát, giết người rồi, cứu tôi với!”.

“Một tên côn đồ mà lại cầu cứu cảnh sát?”.

Lưu Phong mặt không cảm xúc, nhìn Tô Đát Kỷ: “Thả chị †ao ra, tao sẽ cho mày chết được nhanh gọn'!.

Vừa nói anh vừa chậm rãi đi về phía Đao “sẹo”.

Tô Đát Kỷ nhất thời có chút thất thần, còn quên cả kêu lên.

Cô ấy không ngờ Lưu Phong sẽ đến đây.

Sau khi nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài, đầu óc cô ấy liền trở nên trắng xóa.

Bao nhiêu người chết như vậy, đều do em trai mình gây ra sao?

Tại sao cậu em trai đáng yêu lại trở nên đáng sợ như vậy?

“Mày... mày đừng lại đây!”.

Đao “sẹo” thấy Lưu Phong tiến về phía mình thì sợ đến mức nói năng cũng lắp bắp, hét lên với Diệp Phùng Xuân:

“Cảnh sát, cảnh sát, hẳn muốn giết người, anh mau ngăn hẳn lại, mau ngăn hắn lại!”.

Cuối cùng Diệp Phùng Xuân cũng hoàn hồn, vội lao về phía Lưu Phong: “Anh Phong, anh mau dừng tay đi, cứ tiếp tục thế này anh sẽ phạm tội lớn đấy!”.

Giết người không phải là chuyện nhỏ.

Lưu Phong lạnh nhạt nhìn Diệp Phùng Xuân: “Chỗ này không có việc của anh, cút!”.

“Anh..”, Diệp Phùng Xuân há miệng, còn định khuyên nhủ thêm, nhưng Lưu Phong đã bất ngờ ra tay.

Dường như không nhìn thấy rõ bóng dáng của anh nữa.

Đến khi Diệp Phùng Xuân hoàn hồn thì Lưu Phong đã đạp bay Đao “sẹo” đi.

“Diệp Phùng Xuân, đưa chị tôi lên xe trước, tôi còn chút việc phải xử lý ở đây”.

Lưu Phong đi tới đỡ Tô Đát Kỷ, nặn ra một nụ cười, an ủi: “Không sao rồi chị”.

“Tiểu Phong, em...

“Chị yên tâm, sẽ không sao đâu”, Lưu Phong thấy Diệp Phùng Xuân vẫn còn đang ngây người, không khỏi gầm lên: “Nhìn cái gì mà nhìn? Nhanh lên!”.

Diệp Phùng Xuân như tỉnh khỏi giấc mộng, lập tức bảo người đỡ Tô Đát Kỷ lên xe.

Lưu Phong đi tới trước mặt Đao “sẹo”.

Khóe miệng gã rỉ máu tươi, cố găng bò về phía sau, sợ hãi kêu lên: “Là Triệu Ngôn, là Triệu Ngôn bảo tôi bắt cóc Diệp. Đan Quỳnh chụp ảnh khỏa thân để đe dọa cô ta, tôi không ngờ lại bắt chóc nhầm chị cậu. Xin cậu hãy tha mạng cho. tôi!".

“Lần sau tôi không dám nữa, tôi có tiền, cậu muốn bao. nhiêu tôi cũng cho, chỉ cần cậu tha mạng cho tôi, tôi xin cậu đấy!".

“Tao đã nói rồi, trên đời này ai dám dộng vào chị tao thì đều phải chết!”.

Lưu Phong đạp chân lên đầu Đao “sẹo” : “Triệu Ngôn, tao. sẽ nhanh chóng đến tìm mày thôi”.

“Anh Phong..”, Diệp Phùng Xuân thấy Lưu Phong giết Đao “sẹo” một cách dứt khoát như vậy, chỉ cảm thấy cổ họng khô khóc.

Tiêu rồi!

Diệp Phùng Xuân thầm kêu một tiếng.

Nhưng Lưu Phong không chút hoảng hốt, chỉ không nhanh không chậm lấy điện thoại ra, gọi đến một số: “Hoa Hồng, tôi biết cô đang ở Thiên Châu, đến gặp tôi trong vòng 10 phút”.

Hiện trường nhanh chóng được cảnh sát phong tỏa toàn bộ.

Đám đàn em của Đao “sẹo” đang định bỏ trốn đều sợ hãi chạy về phía cảnh sát tự thú, vẻ mặt vẫn còn kinh hoàng tột độ.

Trong mắt bọn họ, Lưu Phong còn đáng sợ hơn cảnh sát nhiều.

Tâm trạng Diệp Phùng Xuân phức tạp.

Chapter
1 Chương 1: Sét đánh giữa trời quang
2 Chương 2: Trở về
3 Chương 3: Bạn thân chị là Diệp Đan Quỳnh
4 Chương 4: Em đi đâu đấy?
5 Chương 5: Lưu Phong rơi từ vách núi
6 Chương 6: Không thấy viết ạ
7 Chương 7: Đan Quỳnh cũng không ngốc
8 Chương 8: Sao hôm nay đột nhiên lại phát bệnh? 
9 Chương 9: Nghe nói cháu cũng đánh đấm rất giỏi?
10 Chương 10: Lôi tên này ra ngoài cho tôi!
11 Chương 11: Vậy tôi cho cô vay
12 Chương 12: Tôi nhổ vào!
13 Chương 13:  Vãi chưởng! 
14 Chương 14:  Bánh bao nhỏ thì sao?
15 Chương 15: Có gì mau nói
16 Chương 16:  Đồng nghiệp chạy mất
17 Chương 17:  Lưu Phong không đùa nữa
18 Chương 18:  Ăn không được liền đạp đổ sao? 
19 Chương 19: Không bị cái gì cắn cả
20 Chương 20: Chị tôi đâu?
21 Chương 21: Chán sống à?
22 Chương 22: Ra tay thật tàn nhẫn
23 Chương 23: Tiêu rồi!
24 Chương 24: Với vai trò là cảnh sát
25 Chương 25: Tử Thần này muốn
26 Chương 26: Lưu Phong cạn lời
27 Chương 27: Anh gọi anh ta là anh?
28 Chương 28: Khoảng mười giờ sáng
29 Chương 29: Ăn cơm xong
30 Chương 30: Hôm nay đợi ngân hàng mở cửa đi
31 Chương 31: Tôi thừa nhận thì đã sao?
32 Chương 32: Hay là anh cầm tạm trước?
33 Chương 33: Bao nhiêu tiền?
34 Chương 34: Ngoài cửa xuất hiện ba người
35 Chương 35: Anh sờ chỗ nào đấy?
36 Chương 36: Con khốn
37 Chương 37: Mẹ kiếp!
38 Chương 38: Hay là cô nghe nhầm?
39 Chương 39: Tôn Khánh Niên đồng tử co rút
40 Chương 40: Tôi có cháu gái là sai sao?
41 Chương 41: Diệp tổng
42 Chương 42: Cậu có gì muốn nói?
43 Chương 43: Cấp năm?
44 Chương 44: Tên Lưu Phong này lại tài giỏi như vậy?
45 Chương 45: Nổ theo quán tính
46 Chương 46: Cái thể loại tài xế quái gì thế này
47 Chương 47: Tam Quốc để tán gái?
48 Chương 48: Có gì đáng sợ đâu cơ chứ?
49 Chương 49: Có chuyện gì vậy?
50 Chương 50: Dám lên tầng với người phụ nữ của ông Lữ
51 Chương 51: Tầng hai
52 Chương 52: Ướt át lắm
53 Chương 53: Chỉ cần đánh tàn phế
54 Chương 54: Lữ Phong?
55 Chương 55: Biệt thự nhà họ Lữ
56 Chương 56: Không ai sánh bằng!
57 Chương 57: Đây là biệt thự của nhà họ Lữ
58 Chương 58: Chuyện thế này có thể nhịn được sao?
59 Chương 59: Thực sự quá mất mặt
60 Chương 60: Ý cô là đánh bạc sao?
61 Chương 61: Đàn ông truyền thống?
62 Chương 62: Đùa sao?
63 Chương 63: Lý nào lại vậy?
64 Chương 64: Cô Trương?
65 Chương 65: Cái quỷ gì thế này?
66 Chương 66: Ăn nói cho cẩn thận!
Chapter

Updated 66 Episodes

1
Chương 1: Sét đánh giữa trời quang
2
Chương 2: Trở về
3
Chương 3: Bạn thân chị là Diệp Đan Quỳnh
4
Chương 4: Em đi đâu đấy?
5
Chương 5: Lưu Phong rơi từ vách núi
6
Chương 6: Không thấy viết ạ
7
Chương 7: Đan Quỳnh cũng không ngốc
8
Chương 8: Sao hôm nay đột nhiên lại phát bệnh? 
9
Chương 9: Nghe nói cháu cũng đánh đấm rất giỏi?
10
Chương 10: Lôi tên này ra ngoài cho tôi!
11
Chương 11: Vậy tôi cho cô vay
12
Chương 12: Tôi nhổ vào!
13
Chương 13:  Vãi chưởng! 
14
Chương 14:  Bánh bao nhỏ thì sao?
15
Chương 15: Có gì mau nói
16
Chương 16:  Đồng nghiệp chạy mất
17
Chương 17:  Lưu Phong không đùa nữa
18
Chương 18:  Ăn không được liền đạp đổ sao? 
19
Chương 19: Không bị cái gì cắn cả
20
Chương 20: Chị tôi đâu?
21
Chương 21: Chán sống à?
22
Chương 22: Ra tay thật tàn nhẫn
23
Chương 23: Tiêu rồi!
24
Chương 24: Với vai trò là cảnh sát
25
Chương 25: Tử Thần này muốn
26
Chương 26: Lưu Phong cạn lời
27
Chương 27: Anh gọi anh ta là anh?
28
Chương 28: Khoảng mười giờ sáng
29
Chương 29: Ăn cơm xong
30
Chương 30: Hôm nay đợi ngân hàng mở cửa đi
31
Chương 31: Tôi thừa nhận thì đã sao?
32
Chương 32: Hay là anh cầm tạm trước?
33
Chương 33: Bao nhiêu tiền?
34
Chương 34: Ngoài cửa xuất hiện ba người
35
Chương 35: Anh sờ chỗ nào đấy?
36
Chương 36: Con khốn
37
Chương 37: Mẹ kiếp!
38
Chương 38: Hay là cô nghe nhầm?
39
Chương 39: Tôn Khánh Niên đồng tử co rút
40
Chương 40: Tôi có cháu gái là sai sao?
41
Chương 41: Diệp tổng
42
Chương 42: Cậu có gì muốn nói?
43
Chương 43: Cấp năm?
44
Chương 44: Tên Lưu Phong này lại tài giỏi như vậy?
45
Chương 45: Nổ theo quán tính
46
Chương 46: Cái thể loại tài xế quái gì thế này
47
Chương 47: Tam Quốc để tán gái?
48
Chương 48: Có gì đáng sợ đâu cơ chứ?
49
Chương 49: Có chuyện gì vậy?
50
Chương 50: Dám lên tầng với người phụ nữ của ông Lữ
51
Chương 51: Tầng hai
52
Chương 52: Ướt át lắm
53
Chương 53: Chỉ cần đánh tàn phế
54
Chương 54: Lữ Phong?
55
Chương 55: Biệt thự nhà họ Lữ
56
Chương 56: Không ai sánh bằng!
57
Chương 57: Đây là biệt thự của nhà họ Lữ
58
Chương 58: Chuyện thế này có thể nhịn được sao?
59
Chương 59: Thực sự quá mất mặt
60
Chương 60: Ý cô là đánh bạc sao?
61
Chương 61: Đàn ông truyền thống?
62
Chương 62: Đùa sao?
63
Chương 63: Lý nào lại vậy?
64
Chương 64: Cô Trương?
65
Chương 65: Cái quỷ gì thế này?
66
Chương 66: Ăn nói cho cẩn thận!