Chương 30: Hôm nay đợi ngân hàng mở cửa đi

Nhìn bóng dáng Diệp Phùng Xuân bận bịu cố gắng thể hiện ở trong phòng bếp, Lưu Phong nói: “Chị, hình như Diệp Phùng Xuân thích chị đấy”.

“Thích?”, Tô Đát Kỷ sơn móng tay, còn không ngẩng đầu lên: “Trừ phá án ra, anh ta không biết thích là gì. Ha ha, theo chị thấy, thích của anh ta chỉ là thấy sắc nổi lòng tham mà thôi”.

Lưu Phong sửng sốt. Chị mình không hổ là người từng trải.

“Vậy chị không định cho anh ta cơ hội sao?”, Lưu Phong lại hỏi.

Tô Đát Kỷ ngẩng đầu lên, liếc xéo Lưu Phong: “Thằng nhóc thối, chị sẽ không kết hôn, sẽ ở lại bên cạnh em cả đời, trừ khi ngày nào đó em chê chị phiền...”.

Lưu Phong xúc động, vội vàng ngắt lời: “Chị, sao em lại chê chị phiền được?”.

“Đương nhiên chị biết em sẽ không chê chị phiền”, Tô Đát Kỷ nghiêm túc nói: “Một tỷ của em chuẩn bị khi nào chuyển vào tài khoản chị?”.

“Ơ... Hôm nay đợi ngân hàng mở cửa đi”, Lưu Phong vốn định kéo dài ngày nào hay ngày đó, nhưng thế này thì không kéo dài được nữa rồi.

May là mình còn tám trăm nghìn tệ đòi được từ Đao ” sẹo”.

Ừm, đủ để tiêu một thời gian rồi. “Vậy được, chị đợi em”, Tô Đát Kỷ nghe xong tươi cười: “Tiểu Phong, em phải hiểu, một người đàn ông có tiền trong tay thì sẽ tiêu linh tinh, chị giữ giúp em thôi”.

“Ok ok, chị nói sao thì nghe vậy”, Lưu Phong thuận theo.

Tô Đát Kỷ rất hài lòng với biểu hiện của Lưu Phong, lại cúi đầu vờ như nói vu vơ: “Em biết vì sao tiền vốn của Diệp Đan Quỳnh có vấn đề không?”.

“Không phải là loại mỹ phẩm nào đó có vấn đề sao?”. “Vậy em biết là mỹ phẩm gì không?”. Lưu Phong lắc đầu.

“Một loại kem dưỡng da”, Tô Đát Kỷ nói: “Chị đã thử nghiệm rồi loại kem dưỡng da đó rồi. Mặc dù có chút khuyết điểm nhỏ nhưng không đến nỗi hủy da, không những vậy, hiệu quả của kem dưỡng da đó rất đáng kinh ngạc, một khi đưa ra thị trường thì chắc chắn sẽ bùng nổ toàn cầu”.

“Ồ?”, Lưu Phong nghe ra được Tô Đát Kỷ có ẩn ý: “Chị, lẽ nào loại kem dưỡng da đó có công dụng giúp người khác trẻ ra?”.

“Ha ha, ít nhất về mặt loại bỏ nếp nhăn thì những mỹ phẩm trên thị trường hiện nay không thể sánh bằng”.

Lưu Phong ngạc nhiên: “Chị, ý chị là có người cố tình nhắm vào tập đoàn Đan Quỳnh?”.

“Lợi ích che mờ mắt mà”, Tô Đát Kỷ nói tiếp: “Loại kem dưỡng da đó đưa ra thị trường, lợi nhuận sẽ không chỉ nâng lên con số mười tỷ. Trước lợi nhuận cao như vậy, không ai mà không động lòng”.

“May là giờ chưa có nhiều người biết đến loại kem dưỡng da này, nhưng chị lo sẽ có người không từ thủ đoạn để có được công thức của nớ”.

Lưu Phong nhíu mày, đợi câu tiếp theo của Tô Đát Kỷ.

“Cho nên, chị muốn nhờ em tạm thời bảo vệ Đan Quỳnh. Dù sao em cũng lấy của cô ấy một triệu tệ, ba tháng tiếp theo, em làm vệ sĩ thân cận kiêm tài xế cho cô ấy, em thấy sao?”.

Tô Đát Kỷ ngẩng đầu lên, vừa ngắm nghía móng tay của mình, vừa nói: “Về mặt kỹ thuật em có thể yên tâm, chị sẽ từ từ dạy cô ấy”.

“Ha ha, nếu lần sau có cơ hội thì em có thể thử, có lẽ cô ấy sẽ không đến nỗi vừa nằm xuống giường đã kết thúc đâu....

“Khụ khụ”, Lưu Phong bị sặc vì câu nói của Tô Đát Kỷ.

Diệp Đan Quỳnh cái gì cũng nói với chị mình.

“Tiểu Phong, dù sao tạm thời em cũng không có việc gì làm, chị đồng ý chuyện này giúp em rồi, đợi đem xe của chị đi sửa xong thì em có thể đi làm”.

Chapter
1 Chương 1: Sét đánh giữa trời quang
2 Chương 2: Trở về
3 Chương 3: Bạn thân chị là Diệp Đan Quỳnh
4 Chương 4: Em đi đâu đấy?
5 Chương 5: Lưu Phong rơi từ vách núi
6 Chương 6: Không thấy viết ạ
7 Chương 7: Đan Quỳnh cũng không ngốc
8 Chương 8: Sao hôm nay đột nhiên lại phát bệnh? 
9 Chương 9: Nghe nói cháu cũng đánh đấm rất giỏi?
10 Chương 10: Lôi tên này ra ngoài cho tôi!
11 Chương 11: Vậy tôi cho cô vay
12 Chương 12: Tôi nhổ vào!
13 Chương 13:  Vãi chưởng! 
14 Chương 14:  Bánh bao nhỏ thì sao?
15 Chương 15: Có gì mau nói
16 Chương 16:  Đồng nghiệp chạy mất
17 Chương 17:  Lưu Phong không đùa nữa
18 Chương 18:  Ăn không được liền đạp đổ sao? 
19 Chương 19: Không bị cái gì cắn cả
20 Chương 20: Chị tôi đâu?
21 Chương 21: Chán sống à?
22 Chương 22: Ra tay thật tàn nhẫn
23 Chương 23: Tiêu rồi!
24 Chương 24: Với vai trò là cảnh sát
25 Chương 25: Tử Thần này muốn
26 Chương 26: Lưu Phong cạn lời
27 Chương 27: Anh gọi anh ta là anh?
28 Chương 28: Khoảng mười giờ sáng
29 Chương 29: Ăn cơm xong
30 Chương 30: Hôm nay đợi ngân hàng mở cửa đi
31 Chương 31: Tôi thừa nhận thì đã sao?
32 Chương 32: Hay là anh cầm tạm trước?
33 Chương 33: Bao nhiêu tiền?
34 Chương 34: Ngoài cửa xuất hiện ba người
35 Chương 35: Anh sờ chỗ nào đấy?
36 Chương 36: Con khốn
37 Chương 37: Mẹ kiếp!
38 Chương 38: Hay là cô nghe nhầm?
39 Chương 39: Tôn Khánh Niên đồng tử co rút
40 Chương 40: Tôi có cháu gái là sai sao?
41 Chương 41: Diệp tổng
42 Chương 42: Cậu có gì muốn nói?
43 Chương 43: Cấp năm?
44 Chương 44: Tên Lưu Phong này lại tài giỏi như vậy?
45 Chương 45: Nổ theo quán tính
46 Chương 46: Cái thể loại tài xế quái gì thế này
47 Chương 47: Tam Quốc để tán gái?
48 Chương 48: Có gì đáng sợ đâu cơ chứ?
49 Chương 49: Có chuyện gì vậy?
50 Chương 50: Dám lên tầng với người phụ nữ của ông Lữ
51 Chương 51: Tầng hai
52 Chương 52: Ướt át lắm
53 Chương 53: Chỉ cần đánh tàn phế
54 Chương 54: Lữ Phong?
55 Chương 55: Biệt thự nhà họ Lữ
56 Chương 56: Không ai sánh bằng!
57 Chương 57: Đây là biệt thự của nhà họ Lữ
58 Chương 58: Chuyện thế này có thể nhịn được sao?
59 Chương 59: Thực sự quá mất mặt
60 Chương 60: Ý cô là đánh bạc sao?
61 Chương 61: Đàn ông truyền thống?
62 Chương 62: Đùa sao?
63 Chương 63: Lý nào lại vậy?
64 Chương 64: Cô Trương?
65 Chương 65: Cái quỷ gì thế này?
66 Chương 66: Ăn nói cho cẩn thận!
Chapter

Updated 66 Episodes

1
Chương 1: Sét đánh giữa trời quang
2
Chương 2: Trở về
3
Chương 3: Bạn thân chị là Diệp Đan Quỳnh
4
Chương 4: Em đi đâu đấy?
5
Chương 5: Lưu Phong rơi từ vách núi
6
Chương 6: Không thấy viết ạ
7
Chương 7: Đan Quỳnh cũng không ngốc
8
Chương 8: Sao hôm nay đột nhiên lại phát bệnh? 
9
Chương 9: Nghe nói cháu cũng đánh đấm rất giỏi?
10
Chương 10: Lôi tên này ra ngoài cho tôi!
11
Chương 11: Vậy tôi cho cô vay
12
Chương 12: Tôi nhổ vào!
13
Chương 13:  Vãi chưởng! 
14
Chương 14:  Bánh bao nhỏ thì sao?
15
Chương 15: Có gì mau nói
16
Chương 16:  Đồng nghiệp chạy mất
17
Chương 17:  Lưu Phong không đùa nữa
18
Chương 18:  Ăn không được liền đạp đổ sao? 
19
Chương 19: Không bị cái gì cắn cả
20
Chương 20: Chị tôi đâu?
21
Chương 21: Chán sống à?
22
Chương 22: Ra tay thật tàn nhẫn
23
Chương 23: Tiêu rồi!
24
Chương 24: Với vai trò là cảnh sát
25
Chương 25: Tử Thần này muốn
26
Chương 26: Lưu Phong cạn lời
27
Chương 27: Anh gọi anh ta là anh?
28
Chương 28: Khoảng mười giờ sáng
29
Chương 29: Ăn cơm xong
30
Chương 30: Hôm nay đợi ngân hàng mở cửa đi
31
Chương 31: Tôi thừa nhận thì đã sao?
32
Chương 32: Hay là anh cầm tạm trước?
33
Chương 33: Bao nhiêu tiền?
34
Chương 34: Ngoài cửa xuất hiện ba người
35
Chương 35: Anh sờ chỗ nào đấy?
36
Chương 36: Con khốn
37
Chương 37: Mẹ kiếp!
38
Chương 38: Hay là cô nghe nhầm?
39
Chương 39: Tôn Khánh Niên đồng tử co rút
40
Chương 40: Tôi có cháu gái là sai sao?
41
Chương 41: Diệp tổng
42
Chương 42: Cậu có gì muốn nói?
43
Chương 43: Cấp năm?
44
Chương 44: Tên Lưu Phong này lại tài giỏi như vậy?
45
Chương 45: Nổ theo quán tính
46
Chương 46: Cái thể loại tài xế quái gì thế này
47
Chương 47: Tam Quốc để tán gái?
48
Chương 48: Có gì đáng sợ đâu cơ chứ?
49
Chương 49: Có chuyện gì vậy?
50
Chương 50: Dám lên tầng với người phụ nữ của ông Lữ
51
Chương 51: Tầng hai
52
Chương 52: Ướt át lắm
53
Chương 53: Chỉ cần đánh tàn phế
54
Chương 54: Lữ Phong?
55
Chương 55: Biệt thự nhà họ Lữ
56
Chương 56: Không ai sánh bằng!
57
Chương 57: Đây là biệt thự của nhà họ Lữ
58
Chương 58: Chuyện thế này có thể nhịn được sao?
59
Chương 59: Thực sự quá mất mặt
60
Chương 60: Ý cô là đánh bạc sao?
61
Chương 61: Đàn ông truyền thống?
62
Chương 62: Đùa sao?
63
Chương 63: Lý nào lại vậy?
64
Chương 64: Cô Trương?
65
Chương 65: Cái quỷ gì thế này?
66
Chương 66: Ăn nói cho cẩn thận!