Chương 52: Ướt át lắm

"Cô là người của ông già đó sao?" Lưu Phong nheo mắt lại, vẻ mặt đầy hứng thú nhìn Dạ Tường Vi.

Ồ, dáng đẹp, mông cong. Tuy nhiên, độ tuổi không phù hợp. Đây có lẽ không phải vợ của ông già kỳ quái kia.

"Nói cho tôi biết, sao cô biết tôi và ông già đó có quan hệ?" Lưu Phong kéo ghế, ngồi đối diện Dạ Tường Vi.

Dạ Tường Vi sợ đến mức không dám đứng dậy. "Chủ nhân, tôi, tôi từ nhỏ đã được ông ấy huấn luyện, tôi rất hiểu tính tình và thói quen của ông ấy. Ông ấy có một câu nói quen thuộc, chính là câu tán gái mà cậu vừa nói”.

Dạ Tường Vi không dám giấu diếm: “Cho nên khi nghe cậu nói lời này, tôi liền lập tức nghi ngờ”.

"Ban nấy tôi tấn công cậu chỉ để kiểm tra mà thôi".

Ánh mắt cô ta dừng lại ở chiếc nhãn ngọc: "Cái này, chiếc nhãn ngọc này là tín vật của chủ nhân. Cậu còn trẻ như vậy, chắc hẳn là con trai ông ấy".

Ông già kỳ lạ đó quả thực không phải bắt cá hai tay mà là bắt cá bằng lưới.

Lưu Phong nhất thời không nói nên lời.

Có vẻ như câu tán gái nhắc tới Điêu Thuyền đó đã trở thành câu thần chú để ông già này cua gái.

Tuy nhiên, anh không ngờ lại gặp được người của ông già kì lạ ở đây.

“Tôi không có hứng thú với quá khứ của ông già quái gở đớ”.

Lưu Phong nâng cằm Dạ Tường Vi lên, nhìn chằm chằm vào mắt cô: “Tôi chỉ muốn biết, gân đây trong quán bar của cô có kẻ hẹn hò với các cô gái sau đó bắt cóc họ. Chuyện này cô có biết không?”

Dạ Tường Vi không hề phản kháng, dường như chỉ cần Lưu Phong bằng lòng thì dù anh muốn cô ta trao thân cho anh cũng không có vấn đề gì.

"Tôi có biết một chút", Dạ Tường Vi đáp.

“Ồ?” ánh mắt Lưu Phong bỗng chốc trở nên lạnh lùng: “Nhưng cô chỉ khoanh tay đứng nhìn sao?”

"Cậu chủ, chuyện này mặc dù tôi có nghe nói, nhưng cụ thể thì tôi không rõ" Dạ Tường Vi vội vàng nói tiếp: "Nếu cậu chủ muốn điều tra, tôi sẽ phái người đi làm ngay".

“Được rồi, làm ngay cho tôi”, Lưu Phong dựa lưng vào ghế.

Dạ Tường Vi hoảng sợ đứng dậy, chạy ra ngoài và hét gọi Ngô Sơn: "Sơn Tử, lên đây".

Ngô Sơn vội vàng chạy lên lầu, nhìn thấy Dạ Tường Vi đầu tóc có chút lộn xộn, hai má hơi đỏ lên thì không khỏi khẽ cau mày: "Chị Tường Vi, chị có mệnh lệnh gì?"

“Đi điều tra vụ bắt cóc phụ nữ gần đây ở đây cho tôi”, Dạ Tường Vi ra lệnh.

Ngô Sơn sửng sốt, sau đó do dự nói: "Chị Tường Vị, thật ra chuyện này em cũng đã nghe qua".

"Chuyện là thế nào vậy?" "Hình như có liên quan đến cậu chủ Lữ". "Lữ Phong?”

Ngô Sơn gật đầu: “Cụ thể thì em không rõ, nhưng có vẻ cậu chủ Lữ cũng nhúng tay sâu vào chuyện này”.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.

Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

"Tôi biết rồi", Dạ Tường Vi quay người lại đi vào văn phòng, nói cho Lưu Phong thông tin Ngô Sơn vừa cung cấp.

"Lữ Phong?" Lưu Phong không khỏi đột nhiên nghĩ lại chuyện xảy ra giữa Lữ Phong và Lâm Ấu Nương ban nấy.

“Tôi biết rồi”, anh đứng dậy và định rời đi.

"Cậu chủ, sau này tôi có thể liên lạc với cậu bằng cách nào?"

Dạ Tường Vi vội vã hỏi: “Tôi đã đến Thiền Châu kể từ khi ông chủ biến mất. Mặc dù trên danh nghĩa tôi là người phụ nữ của Lữ Phượng Tiên, nhưng Lữ Phượng Tiên hoàn toàn bất lực về khoản đó nên tôi vẫn còn nguyên vẹn. Chỉ cần chủ nhân cần, Dạ Tường Vi bất cứ lúc nào cũng..."

Nói đến đây, Dạ Tường Vi cắn môi, chậm rãi đến gần Lưu Phong.

Lưu Phong ái muội chạm vào mông đối phương. Bờ m ông này quả thực vô cùng gợi cảm.

"Tôi không muốn liên quan đến thế giới ngầm, vì vậy tốt nhất chị nên giữ bí mật danh tính của tôi".

Lưu Phong nói bằng giọng đùa cọợt: “Nếu thân phận của tôi bị lộ ra ngoài, thì đừng trách tôi không khách sáo”.

Dạ Tường Vi vốn tưởng rằng mình có thể tạo quan hệ với Lưu Phong, nhưng giờ lại nghe được lời này, cô ta không khỏi có chút thất vọng: "Cậu chủ, Tường Vi hiểu rồi. Nhưng không biết giờ ông chủ..."

"Chết rồi".

"Chết rồi?" Dạ Tường Vi vẻ mặt bình thản: "Đáng lẽ tôi phải nghĩ tới việc này từ lâu rồi mới phải".

“Nếu thật sự muốn giúp tôi làm việc thì hãy giúp tôi tìm mấy người”, Lưu Phong đột nhiên nhớ ra muốn tìm hai vị sư nương còn lại cũng không dễ dàng, giờ vừa hay có thể giao việc đó cho Dạ Tường Vi.

Nghe Lưu Phong miêu tả xong, Dạ Tường Vi lập tức gật đầu: "Cậu chủ, Tường Vi nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ của mình'.

"Đi đây", Lưu Phong xoay người rời đi, không nói thêm một lời.

Dạ Tường Vi vội vàng đi theo phía sau. Khi họ đi xuống tầng dưới.

Nhìn thấy ánh mắt cung kính của Dạ Tường Vi đối với Lưu Phong, mọi người đều sửng sốt.

Diệp Phùng Xuân cảm giác như mắt mình sắp rơi ra ngoài.

"Anh Phong, anh cảm thấy thế nào?" sau khi rời khỏi quán bar, Diệp Phùng Xuân không nén được tò mò liền hỏi.

"Ướt át lắm..." Lưu Phong giơ tay nhéo nhéo vào không khí hai cái.

Chapter
1 Chương 1: Sét đánh giữa trời quang
2 Chương 2: Trở về
3 Chương 3: Bạn thân chị là Diệp Đan Quỳnh
4 Chương 4: Em đi đâu đấy?
5 Chương 5: Lưu Phong rơi từ vách núi
6 Chương 6: Không thấy viết ạ
7 Chương 7: Đan Quỳnh cũng không ngốc
8 Chương 8: Sao hôm nay đột nhiên lại phát bệnh? 
9 Chương 9: Nghe nói cháu cũng đánh đấm rất giỏi?
10 Chương 10: Lôi tên này ra ngoài cho tôi!
11 Chương 11: Vậy tôi cho cô vay
12 Chương 12: Tôi nhổ vào!
13 Chương 13:  Vãi chưởng! 
14 Chương 14:  Bánh bao nhỏ thì sao?
15 Chương 15: Có gì mau nói
16 Chương 16:  Đồng nghiệp chạy mất
17 Chương 17:  Lưu Phong không đùa nữa
18 Chương 18:  Ăn không được liền đạp đổ sao? 
19 Chương 19: Không bị cái gì cắn cả
20 Chương 20: Chị tôi đâu?
21 Chương 21: Chán sống à?
22 Chương 22: Ra tay thật tàn nhẫn
23 Chương 23: Tiêu rồi!
24 Chương 24: Với vai trò là cảnh sát
25 Chương 25: Tử Thần này muốn
26 Chương 26: Lưu Phong cạn lời
27 Chương 27: Anh gọi anh ta là anh?
28 Chương 28: Khoảng mười giờ sáng
29 Chương 29: Ăn cơm xong
30 Chương 30: Hôm nay đợi ngân hàng mở cửa đi
31 Chương 31: Tôi thừa nhận thì đã sao?
32 Chương 32: Hay là anh cầm tạm trước?
33 Chương 33: Bao nhiêu tiền?
34 Chương 34: Ngoài cửa xuất hiện ba người
35 Chương 35: Anh sờ chỗ nào đấy?
36 Chương 36: Con khốn
37 Chương 37: Mẹ kiếp!
38 Chương 38: Hay là cô nghe nhầm?
39 Chương 39: Tôn Khánh Niên đồng tử co rút
40 Chương 40: Tôi có cháu gái là sai sao?
41 Chương 41: Diệp tổng
42 Chương 42: Cậu có gì muốn nói?
43 Chương 43: Cấp năm?
44 Chương 44: Tên Lưu Phong này lại tài giỏi như vậy?
45 Chương 45: Nổ theo quán tính
46 Chương 46: Cái thể loại tài xế quái gì thế này
47 Chương 47: Tam Quốc để tán gái?
48 Chương 48: Có gì đáng sợ đâu cơ chứ?
49 Chương 49: Có chuyện gì vậy?
50 Chương 50: Dám lên tầng với người phụ nữ của ông Lữ
51 Chương 51: Tầng hai
52 Chương 52: Ướt át lắm
53 Chương 53: Chỉ cần đánh tàn phế
54 Chương 54: Lữ Phong?
55 Chương 55: Biệt thự nhà họ Lữ
56 Chương 56: Không ai sánh bằng!
57 Chương 57: Đây là biệt thự của nhà họ Lữ
58 Chương 58: Chuyện thế này có thể nhịn được sao?
59 Chương 59: Thực sự quá mất mặt
60 Chương 60: Ý cô là đánh bạc sao?
61 Chương 61: Đàn ông truyền thống?
62 Chương 62: Đùa sao?
63 Chương 63: Lý nào lại vậy?
64 Chương 64: Cô Trương?
65 Chương 65: Cái quỷ gì thế này?
66 Chương 66: Ăn nói cho cẩn thận!
Chapter

Updated 66 Episodes

1
Chương 1: Sét đánh giữa trời quang
2
Chương 2: Trở về
3
Chương 3: Bạn thân chị là Diệp Đan Quỳnh
4
Chương 4: Em đi đâu đấy?
5
Chương 5: Lưu Phong rơi từ vách núi
6
Chương 6: Không thấy viết ạ
7
Chương 7: Đan Quỳnh cũng không ngốc
8
Chương 8: Sao hôm nay đột nhiên lại phát bệnh? 
9
Chương 9: Nghe nói cháu cũng đánh đấm rất giỏi?
10
Chương 10: Lôi tên này ra ngoài cho tôi!
11
Chương 11: Vậy tôi cho cô vay
12
Chương 12: Tôi nhổ vào!
13
Chương 13:  Vãi chưởng! 
14
Chương 14:  Bánh bao nhỏ thì sao?
15
Chương 15: Có gì mau nói
16
Chương 16:  Đồng nghiệp chạy mất
17
Chương 17:  Lưu Phong không đùa nữa
18
Chương 18:  Ăn không được liền đạp đổ sao? 
19
Chương 19: Không bị cái gì cắn cả
20
Chương 20: Chị tôi đâu?
21
Chương 21: Chán sống à?
22
Chương 22: Ra tay thật tàn nhẫn
23
Chương 23: Tiêu rồi!
24
Chương 24: Với vai trò là cảnh sát
25
Chương 25: Tử Thần này muốn
26
Chương 26: Lưu Phong cạn lời
27
Chương 27: Anh gọi anh ta là anh?
28
Chương 28: Khoảng mười giờ sáng
29
Chương 29: Ăn cơm xong
30
Chương 30: Hôm nay đợi ngân hàng mở cửa đi
31
Chương 31: Tôi thừa nhận thì đã sao?
32
Chương 32: Hay là anh cầm tạm trước?
33
Chương 33: Bao nhiêu tiền?
34
Chương 34: Ngoài cửa xuất hiện ba người
35
Chương 35: Anh sờ chỗ nào đấy?
36
Chương 36: Con khốn
37
Chương 37: Mẹ kiếp!
38
Chương 38: Hay là cô nghe nhầm?
39
Chương 39: Tôn Khánh Niên đồng tử co rút
40
Chương 40: Tôi có cháu gái là sai sao?
41
Chương 41: Diệp tổng
42
Chương 42: Cậu có gì muốn nói?
43
Chương 43: Cấp năm?
44
Chương 44: Tên Lưu Phong này lại tài giỏi như vậy?
45
Chương 45: Nổ theo quán tính
46
Chương 46: Cái thể loại tài xế quái gì thế này
47
Chương 47: Tam Quốc để tán gái?
48
Chương 48: Có gì đáng sợ đâu cơ chứ?
49
Chương 49: Có chuyện gì vậy?
50
Chương 50: Dám lên tầng với người phụ nữ của ông Lữ
51
Chương 51: Tầng hai
52
Chương 52: Ướt át lắm
53
Chương 53: Chỉ cần đánh tàn phế
54
Chương 54: Lữ Phong?
55
Chương 55: Biệt thự nhà họ Lữ
56
Chương 56: Không ai sánh bằng!
57
Chương 57: Đây là biệt thự của nhà họ Lữ
58
Chương 58: Chuyện thế này có thể nhịn được sao?
59
Chương 59: Thực sự quá mất mặt
60
Chương 60: Ý cô là đánh bạc sao?
61
Chương 61: Đàn ông truyền thống?
62
Chương 62: Đùa sao?
63
Chương 63: Lý nào lại vậy?
64
Chương 64: Cô Trương?
65
Chương 65: Cái quỷ gì thế này?
66
Chương 66: Ăn nói cho cẩn thận!