Chương 43: Cấp năm?

“Anh Lưu, có câu nói của anh, anh nói gì chúng tôi cũng làm!".

“Không sai, sau này nếu có con ruồi nào bay vào, tôi sẽ xách đầu đến gặp”.

“Hừ, đúng vậy, chúng tôi không nhát như Cẩu Tử, chỉ cần anh Lưu lên tiếng, bắt tôi trồng cây chuối livestream với quạt điện cấp năm tôi cũng không do dự”.

“Cấp năm? Đùa à, tôi cấp 10”.

“Tôi cấp 1001”.

“Tôi cấp 10086...

Hò hét một hồi, chủ đề trò chuyện dần dần thay đổi.

Tính hơn thua chết tiệt của đàn ông!

Tuy nhiên, có thể nhìn ra được câu nói của Lưu Phong đã khích lệ mọi người.

Lưu Phong rất hài lòng với trạng thái sôi sục tinh thần này.

“Được, mọi người có thái độ sẵn sàng chiến đấu thế này thì tôi yên tâm rồi”.

Lưu Phong lặng lẽ gật đầu: “Nhưng bộ dạng lôi thôi lười biếng của các cậu thì không ổn!”.

Anh chuyển ánh nhìn sang phía Trần Binh: “Trần Binh, nhìn dáng vẻ cậu chắc cậu là lính giải ngũ phải không?”.

Trần Binh ưỡn ngực: “Báo cáo, nguyên đại đội trưởng đại đội trinh thám!”.

“Đại đội trưởng?”, Lưu Phong hơi bất ngờ.

Có thể làm tới cấp bậc đại đội trưởng mà lại quay về làm bảo vệ?

Dường như nhận ra sự nghi hoặc của Lưu Phong, Trần Binh đỏ mặt: “Anh Lưu, thật ra chỉ là em không quản lý được bên dưới của mình nên phạm phải sai lầm, không cẩn thận ngủ với thanh mai trúc mã của mình. Cấp trên sợ ảnh hưởng không tốt nên khuyên em thôi việc...”.

“Ð?”, Lưu Phong để lộ ý cười sâu xa: “Vậy sau này cậu có cưới người ta không?”.

Trần Binh gãi đầu: “Người nhà của người ta chê em lương thấp nên chưa đồng ý”.

“Sao lại vậy, dám chê anh em của tôi à?”. Lưu Phong đập bàn: “Từ bây giờ trở đi, tiền lương mỗi tháng của cậu sẽ tăng lên mười nghìn tệ, sau này ai làm tốt

cũng sẽ tăng”.

Sau đó, anh lại chỉ sang những bảo vệ khác: “Tôi để lời lại đây, chỉ cần các cậu làm tốt, tôi sẽ không bạc đãi các cậu”.

“Vâng!", các bảo vệ ai nấy sáng mắt, nhìn chằm chằm Lưu Phong với ánh mắt nóng bỏng.

Giờ phút này, Lưu Phong đã thành thần trong lòng bọn họ.

Trần Binh vô cùng kích động: “Anh Lưu, sau này mạng của em sẽ là của anh. Đợi khi nào gặp được Tiểu Lệ, em nhất định sẽ nói với cô ấy, em muốn cưới cô ấy!".

“Được!”, Lưu Phong hô lên: “Từ nay trở đi, mỗi ngày ngoại trừ nhân viên trực ca, tất cả mọi người đều phải tham gia huấn luyện cho tôi”.

“Trần Binh, huấn luyện theo phương pháp khi cậu ở quân đội, chỗ tôi không nuôi kẻ nhàn rỗi, ai lười biếng thì cút đi cho. tôi!".

“Vâng!".

Tiếp theo, các bảo vệ giống như những con sói, bắt đầu hò hét luyện tập ở dưới tòa nhà tập đoàn.

Lưu Phong hài lòng ngồi ở sau bàn làm việc uống trà.

Văn phòng Tổng giám đốc.

Diệp Đan Quỳnh đang soạn kế hoạch chuẩn bị tung kem dưỡng da ra thị trường, đột nhiên nhìn thấy thư ký hớt hải chạy vào.

“Lại có chuyện gì?”. Thư ký chưa kịp lên tiếng, Diệp Đan Quỳnh đã lo lắng hỏi.

“Diệp... Diệp tổng, các bảo vệ ở dưới điên cả rồi, cô mau xuống xem đi”.

“Điên rồi?”, Diệp Đan Quỳnh kinh ngạc. Chẳng lẽ Lưu Phong lại gây chuyện gì đó sao? Cô nhanh chóng đi xuống lầu cùng thư ký.

Chapter
1 Chương 1: Sét đánh giữa trời quang
2 Chương 2: Trở về
3 Chương 3: Bạn thân chị là Diệp Đan Quỳnh
4 Chương 4: Em đi đâu đấy?
5 Chương 5: Lưu Phong rơi từ vách núi
6 Chương 6: Không thấy viết ạ
7 Chương 7: Đan Quỳnh cũng không ngốc
8 Chương 8: Sao hôm nay đột nhiên lại phát bệnh? 
9 Chương 9: Nghe nói cháu cũng đánh đấm rất giỏi?
10 Chương 10: Lôi tên này ra ngoài cho tôi!
11 Chương 11: Vậy tôi cho cô vay
12 Chương 12: Tôi nhổ vào!
13 Chương 13:  Vãi chưởng! 
14 Chương 14:  Bánh bao nhỏ thì sao?
15 Chương 15: Có gì mau nói
16 Chương 16:  Đồng nghiệp chạy mất
17 Chương 17:  Lưu Phong không đùa nữa
18 Chương 18:  Ăn không được liền đạp đổ sao? 
19 Chương 19: Không bị cái gì cắn cả
20 Chương 20: Chị tôi đâu?
21 Chương 21: Chán sống à?
22 Chương 22: Ra tay thật tàn nhẫn
23 Chương 23: Tiêu rồi!
24 Chương 24: Với vai trò là cảnh sát
25 Chương 25: Tử Thần này muốn
26 Chương 26: Lưu Phong cạn lời
27 Chương 27: Anh gọi anh ta là anh?
28 Chương 28: Khoảng mười giờ sáng
29 Chương 29: Ăn cơm xong
30 Chương 30: Hôm nay đợi ngân hàng mở cửa đi
31 Chương 31: Tôi thừa nhận thì đã sao?
32 Chương 32: Hay là anh cầm tạm trước?
33 Chương 33: Bao nhiêu tiền?
34 Chương 34: Ngoài cửa xuất hiện ba người
35 Chương 35: Anh sờ chỗ nào đấy?
36 Chương 36: Con khốn
37 Chương 37: Mẹ kiếp!
38 Chương 38: Hay là cô nghe nhầm?
39 Chương 39: Tôn Khánh Niên đồng tử co rút
40 Chương 40: Tôi có cháu gái là sai sao?
41 Chương 41: Diệp tổng
42 Chương 42: Cậu có gì muốn nói?
43 Chương 43: Cấp năm?
44 Chương 44: Tên Lưu Phong này lại tài giỏi như vậy?
45 Chương 45: Nổ theo quán tính
46 Chương 46: Cái thể loại tài xế quái gì thế này
47 Chương 47: Tam Quốc để tán gái?
48 Chương 48: Có gì đáng sợ đâu cơ chứ?
49 Chương 49: Có chuyện gì vậy?
50 Chương 50: Dám lên tầng với người phụ nữ của ông Lữ
51 Chương 51: Tầng hai
52 Chương 52: Ướt át lắm
53 Chương 53: Chỉ cần đánh tàn phế
54 Chương 54: Lữ Phong?
55 Chương 55: Biệt thự nhà họ Lữ
56 Chương 56: Không ai sánh bằng!
57 Chương 57: Đây là biệt thự của nhà họ Lữ
58 Chương 58: Chuyện thế này có thể nhịn được sao?
59 Chương 59: Thực sự quá mất mặt
60 Chương 60: Ý cô là đánh bạc sao?
61 Chương 61: Đàn ông truyền thống?
62 Chương 62: Đùa sao?
63 Chương 63: Lý nào lại vậy?
64 Chương 64: Cô Trương?
65 Chương 65: Cái quỷ gì thế này?
66 Chương 66: Ăn nói cho cẩn thận!
Chapter

Updated 66 Episodes

1
Chương 1: Sét đánh giữa trời quang
2
Chương 2: Trở về
3
Chương 3: Bạn thân chị là Diệp Đan Quỳnh
4
Chương 4: Em đi đâu đấy?
5
Chương 5: Lưu Phong rơi từ vách núi
6
Chương 6: Không thấy viết ạ
7
Chương 7: Đan Quỳnh cũng không ngốc
8
Chương 8: Sao hôm nay đột nhiên lại phát bệnh? 
9
Chương 9: Nghe nói cháu cũng đánh đấm rất giỏi?
10
Chương 10: Lôi tên này ra ngoài cho tôi!
11
Chương 11: Vậy tôi cho cô vay
12
Chương 12: Tôi nhổ vào!
13
Chương 13:  Vãi chưởng! 
14
Chương 14:  Bánh bao nhỏ thì sao?
15
Chương 15: Có gì mau nói
16
Chương 16:  Đồng nghiệp chạy mất
17
Chương 17:  Lưu Phong không đùa nữa
18
Chương 18:  Ăn không được liền đạp đổ sao? 
19
Chương 19: Không bị cái gì cắn cả
20
Chương 20: Chị tôi đâu?
21
Chương 21: Chán sống à?
22
Chương 22: Ra tay thật tàn nhẫn
23
Chương 23: Tiêu rồi!
24
Chương 24: Với vai trò là cảnh sát
25
Chương 25: Tử Thần này muốn
26
Chương 26: Lưu Phong cạn lời
27
Chương 27: Anh gọi anh ta là anh?
28
Chương 28: Khoảng mười giờ sáng
29
Chương 29: Ăn cơm xong
30
Chương 30: Hôm nay đợi ngân hàng mở cửa đi
31
Chương 31: Tôi thừa nhận thì đã sao?
32
Chương 32: Hay là anh cầm tạm trước?
33
Chương 33: Bao nhiêu tiền?
34
Chương 34: Ngoài cửa xuất hiện ba người
35
Chương 35: Anh sờ chỗ nào đấy?
36
Chương 36: Con khốn
37
Chương 37: Mẹ kiếp!
38
Chương 38: Hay là cô nghe nhầm?
39
Chương 39: Tôn Khánh Niên đồng tử co rút
40
Chương 40: Tôi có cháu gái là sai sao?
41
Chương 41: Diệp tổng
42
Chương 42: Cậu có gì muốn nói?
43
Chương 43: Cấp năm?
44
Chương 44: Tên Lưu Phong này lại tài giỏi như vậy?
45
Chương 45: Nổ theo quán tính
46
Chương 46: Cái thể loại tài xế quái gì thế này
47
Chương 47: Tam Quốc để tán gái?
48
Chương 48: Có gì đáng sợ đâu cơ chứ?
49
Chương 49: Có chuyện gì vậy?
50
Chương 50: Dám lên tầng với người phụ nữ của ông Lữ
51
Chương 51: Tầng hai
52
Chương 52: Ướt át lắm
53
Chương 53: Chỉ cần đánh tàn phế
54
Chương 54: Lữ Phong?
55
Chương 55: Biệt thự nhà họ Lữ
56
Chương 56: Không ai sánh bằng!
57
Chương 57: Đây là biệt thự của nhà họ Lữ
58
Chương 58: Chuyện thế này có thể nhịn được sao?
59
Chương 59: Thực sự quá mất mặt
60
Chương 60: Ý cô là đánh bạc sao?
61
Chương 61: Đàn ông truyền thống?
62
Chương 62: Đùa sao?
63
Chương 63: Lý nào lại vậy?
64
Chương 64: Cô Trương?
65
Chương 65: Cái quỷ gì thế này?
66
Chương 66: Ăn nói cho cẩn thận!