Chương 48: Có gì đáng sợ đâu cơ chứ?

Cô phục vụ sững lại, quay đầu lại nhìn xem ai vừa giữ mình lại. Trong mắt cô đột nhiên đầy vui mừng: “Lưu, Lưu tiên sinh?”

Lâm Ấu Nương không thể ngờ sẽ gặp được Lưu Phong ở đây.

“Em gái, trùng hợp quá”.

Lưu Phong cũng không ngờ sẽ gặp cô gái ngốc nghếch bán xe máy cho mình ở đây. Anh cười nói: “Thế nào, ban ngày làm nhân viên kinh doanh, tối lại chạy tới quán bar làm phục vụ, thiếu tiền dữ lắm phải không?”

Lâm Ấu Nương có chút hoảng loạn: “Lưu tiên sinh, tôi, tôi...

“Được rồi, đi làm việc đi”, Lưu Phong thấy Lâm Ấu Nương mặt trắng bệch thì xua tay ý bảo cô không cần quan tâm đ ến gã thanh niên say xỉn kia.

“Mẹ nó, ở đâu nhảy ra thằng không có mắt này vậy, tự nhiên can thiệp vào chuyện của tao!”

Gã thanh niên đập bàn, chỉ vào Lưu Phong cao giọng quát: “Cút ngay cho tao!”

“Cà räc!”

Kết quả, gã thanh niên vừa dứt lời thì Lưu Phong đã tóm lấy ngón tay của hẳn, bẻ cạch một cái.

“Á ááP"

Gã thanh niên quỳ trên mặt đất, kêu lên thảm thiết. Những người xung quanh lập tức xôn xao nháo nhác. Không ít người bị sốc trước cảnh tượng này.

Không ngờ Lưu Phong này chẳng thèm nói năng gì đã trực tiếp ra tay tàn độc như vậy.

“Mẹ kiếp, người đâu! Người đâu!”

Gã thanh niên vừa chửi vừa gào lê gãy ngón tay tôi rồi, mau đánh cho nó què đi

: “Thằng ch* này bẻ

Rầm rập rầm rập!

Hơn mười tên đô con lực lưỡng chạy ra bao vây xung quanh.

Tên nào tên nấy trên người đầy mực, toàn xăm rồng xăm hổ. Đám người này nhanh chóng vây lấy Lưu Phong ở giữa.

Lâm Ấu Nương sợ mất mật, nhìn một tên xăm trổ trong số đó rồi run rẩy nói: “Xà, anh Xà, em không cố ý đâu. Em sẽ quỳ rồi uống hết rượu, giờ em sẽ làm ngay. Việc không liên quan gì đến Lưu tiên sinh”.

Rõ ràng Lâm Ấu Nương quen biết gã xăm trổ này.

Gã xăm trổ đầu trọc lóc, c ởi trần, gương mặt dữ tợn, vừa nhìn đã biết là kẻ lăn lộn giang hồ nhiều năm.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

“Ranh con, chắc cô không biết vị thiếu gia này là ai phải không?”, người được gọi là anh Xà chỉ gã đàn ông đang lăn lộn trên mặt đất nói tiếp: “Vị này là cậu chủ Lữ, cả dãy quán bar này là của ai thì chắc cô cũng biết rồi phải không?”

“Họ Lữ?”, Lâm Ấu Nương nghe xong thì mặt càng lúc càng trảng bệch, vội vã kéo Lưu Phong: “Lưu, Lưu tiên sinh, cả dãy quán bar này là địa bàn của nhà họ Lữ. Anh mau đi đi, việc này không liên quan đến anh”.

“Có gì đáng sợ đâu cơ chứ?”, Lưu Phong cười đáp, vẻ mặt không hề để tâm: “Họ Lữ, họ Lừa hay họ Cẩu cũng không xi nhê gì với tôi”.

Lưu Phong quay đầu nhìn đám người lực lưỡng kia: “Tôi bảo kê cho cô gái này, các người khôn hồn thì cút đi!”

“Ranh con, xem ra mày chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!”, anh Xà cười gắn, sau đó vung nắm đấm về phía Lưu Phong.

'Thế nhưng, năm đấm của hắn còn chưa đánh trúng Lưu Phong thì đã có một cái chân duỗi ra rồi đạp vào bụng hẳn với tốc độ ánh sáng khiến hắn lùi về phía sau mấy bước.

“Anh Lưu, một đám lâu la, cứ để đó cho tôi!", Diệp Phùng Xuân chặn trước mặt Lưu Phong, chỉ vào đám du côn kia

quát: “Có ngon thì nhào vô!”

“Đánh nó!”, anh Xà lúc này đã bò dậy, lại bät đầu lao về phía Diệp Phùng Xuân.

Diệp Phùng Xuân cũng có chút bản lĩnh, đánh bên này né bên kia, chẳng mấy chốc đã hạ được mấy tên.

'Thế nhưng đám lâu la kia quá đông.

Chẳng bao lâu sau, Diệp Phùng Xuân đã bị một gậy đánh trúng chân, loạng choạng suýt ngã bổ nhào về phía trước.

Lâm Ấu Nương vốn đã căng thẳng, giờ thấy Diệp Phùng Xuân bị đánh thì sợ đến nỗi hét lên một tiếng chói tai.

“Mẹ kiếp, chúng mày dám đánh lén...”

Diệp Phùng Xuân nhận thấy nếu đánh tiếp, sợ rằng mình cũng đánh không lại. Đang lúc anh ta định xưng danh mình là cảnh sát thì chợt có một giọng nói vang lên: “Dừng lại cả đi”.

Tất cả mọi người đều dừng lại.

Mọi người đều nhìn về hướng âm thanh vừa phát ra.

“Là Dạ Tường Vĩ”.

“Trời, Dạ Tường Vi đến rồi”.

“Nghe nói Dạ Tường Vi này là người phụ nữ của ông Lữ”.

“Đẹp thế này sao, chẳng trách cô ấy lại được ông Lữ giao cho phụ trách mấy quán bar liền”.

Một người phụ nữ mặc lễ phục màu đen bước xuống từ cầu thang.

Trông cô ta cũng chỉ khoảng hai bảy hai tám tuổi.

Đôi môi đỏ quyền lực khiến người ta cảm nhận được một áp lực vô hình.

“Chị Tường Vi" “Chị Tường ViI" “Chị Tường Vi"

Chapter
1 Chương 1: Sét đánh giữa trời quang
2 Chương 2: Trở về
3 Chương 3: Bạn thân chị là Diệp Đan Quỳnh
4 Chương 4: Em đi đâu đấy?
5 Chương 5: Lưu Phong rơi từ vách núi
6 Chương 6: Không thấy viết ạ
7 Chương 7: Đan Quỳnh cũng không ngốc
8 Chương 8: Sao hôm nay đột nhiên lại phát bệnh? 
9 Chương 9: Nghe nói cháu cũng đánh đấm rất giỏi?
10 Chương 10: Lôi tên này ra ngoài cho tôi!
11 Chương 11: Vậy tôi cho cô vay
12 Chương 12: Tôi nhổ vào!
13 Chương 13:  Vãi chưởng! 
14 Chương 14:  Bánh bao nhỏ thì sao?
15 Chương 15: Có gì mau nói
16 Chương 16:  Đồng nghiệp chạy mất
17 Chương 17:  Lưu Phong không đùa nữa
18 Chương 18:  Ăn không được liền đạp đổ sao? 
19 Chương 19: Không bị cái gì cắn cả
20 Chương 20: Chị tôi đâu?
21 Chương 21: Chán sống à?
22 Chương 22: Ra tay thật tàn nhẫn
23 Chương 23: Tiêu rồi!
24 Chương 24: Với vai trò là cảnh sát
25 Chương 25: Tử Thần này muốn
26 Chương 26: Lưu Phong cạn lời
27 Chương 27: Anh gọi anh ta là anh?
28 Chương 28: Khoảng mười giờ sáng
29 Chương 29: Ăn cơm xong
30 Chương 30: Hôm nay đợi ngân hàng mở cửa đi
31 Chương 31: Tôi thừa nhận thì đã sao?
32 Chương 32: Hay là anh cầm tạm trước?
33 Chương 33: Bao nhiêu tiền?
34 Chương 34: Ngoài cửa xuất hiện ba người
35 Chương 35: Anh sờ chỗ nào đấy?
36 Chương 36: Con khốn
37 Chương 37: Mẹ kiếp!
38 Chương 38: Hay là cô nghe nhầm?
39 Chương 39: Tôn Khánh Niên đồng tử co rút
40 Chương 40: Tôi có cháu gái là sai sao?
41 Chương 41: Diệp tổng
42 Chương 42: Cậu có gì muốn nói?
43 Chương 43: Cấp năm?
44 Chương 44: Tên Lưu Phong này lại tài giỏi như vậy?
45 Chương 45: Nổ theo quán tính
46 Chương 46: Cái thể loại tài xế quái gì thế này
47 Chương 47: Tam Quốc để tán gái?
48 Chương 48: Có gì đáng sợ đâu cơ chứ?
49 Chương 49: Có chuyện gì vậy?
50 Chương 50: Dám lên tầng với người phụ nữ của ông Lữ
51 Chương 51: Tầng hai
52 Chương 52: Ướt át lắm
53 Chương 53: Chỉ cần đánh tàn phế
54 Chương 54: Lữ Phong?
55 Chương 55: Biệt thự nhà họ Lữ
56 Chương 56: Không ai sánh bằng!
57 Chương 57: Đây là biệt thự của nhà họ Lữ
58 Chương 58: Chuyện thế này có thể nhịn được sao?
59 Chương 59: Thực sự quá mất mặt
60 Chương 60: Ý cô là đánh bạc sao?
61 Chương 61: Đàn ông truyền thống?
62 Chương 62: Đùa sao?
63 Chương 63: Lý nào lại vậy?
64 Chương 64: Cô Trương?
65 Chương 65: Cái quỷ gì thế này?
66 Chương 66: Ăn nói cho cẩn thận!
Chapter

Updated 66 Episodes

1
Chương 1: Sét đánh giữa trời quang
2
Chương 2: Trở về
3
Chương 3: Bạn thân chị là Diệp Đan Quỳnh
4
Chương 4: Em đi đâu đấy?
5
Chương 5: Lưu Phong rơi từ vách núi
6
Chương 6: Không thấy viết ạ
7
Chương 7: Đan Quỳnh cũng không ngốc
8
Chương 8: Sao hôm nay đột nhiên lại phát bệnh? 
9
Chương 9: Nghe nói cháu cũng đánh đấm rất giỏi?
10
Chương 10: Lôi tên này ra ngoài cho tôi!
11
Chương 11: Vậy tôi cho cô vay
12
Chương 12: Tôi nhổ vào!
13
Chương 13:  Vãi chưởng! 
14
Chương 14:  Bánh bao nhỏ thì sao?
15
Chương 15: Có gì mau nói
16
Chương 16:  Đồng nghiệp chạy mất
17
Chương 17:  Lưu Phong không đùa nữa
18
Chương 18:  Ăn không được liền đạp đổ sao? 
19
Chương 19: Không bị cái gì cắn cả
20
Chương 20: Chị tôi đâu?
21
Chương 21: Chán sống à?
22
Chương 22: Ra tay thật tàn nhẫn
23
Chương 23: Tiêu rồi!
24
Chương 24: Với vai trò là cảnh sát
25
Chương 25: Tử Thần này muốn
26
Chương 26: Lưu Phong cạn lời
27
Chương 27: Anh gọi anh ta là anh?
28
Chương 28: Khoảng mười giờ sáng
29
Chương 29: Ăn cơm xong
30
Chương 30: Hôm nay đợi ngân hàng mở cửa đi
31
Chương 31: Tôi thừa nhận thì đã sao?
32
Chương 32: Hay là anh cầm tạm trước?
33
Chương 33: Bao nhiêu tiền?
34
Chương 34: Ngoài cửa xuất hiện ba người
35
Chương 35: Anh sờ chỗ nào đấy?
36
Chương 36: Con khốn
37
Chương 37: Mẹ kiếp!
38
Chương 38: Hay là cô nghe nhầm?
39
Chương 39: Tôn Khánh Niên đồng tử co rút
40
Chương 40: Tôi có cháu gái là sai sao?
41
Chương 41: Diệp tổng
42
Chương 42: Cậu có gì muốn nói?
43
Chương 43: Cấp năm?
44
Chương 44: Tên Lưu Phong này lại tài giỏi như vậy?
45
Chương 45: Nổ theo quán tính
46
Chương 46: Cái thể loại tài xế quái gì thế này
47
Chương 47: Tam Quốc để tán gái?
48
Chương 48: Có gì đáng sợ đâu cơ chứ?
49
Chương 49: Có chuyện gì vậy?
50
Chương 50: Dám lên tầng với người phụ nữ của ông Lữ
51
Chương 51: Tầng hai
52
Chương 52: Ướt át lắm
53
Chương 53: Chỉ cần đánh tàn phế
54
Chương 54: Lữ Phong?
55
Chương 55: Biệt thự nhà họ Lữ
56
Chương 56: Không ai sánh bằng!
57
Chương 57: Đây là biệt thự của nhà họ Lữ
58
Chương 58: Chuyện thế này có thể nhịn được sao?
59
Chương 59: Thực sự quá mất mặt
60
Chương 60: Ý cô là đánh bạc sao?
61
Chương 61: Đàn ông truyền thống?
62
Chương 62: Đùa sao?
63
Chương 63: Lý nào lại vậy?
64
Chương 64: Cô Trương?
65
Chương 65: Cái quỷ gì thế này?
66
Chương 66: Ăn nói cho cẩn thận!