Chương 36: Manh mối đứt đoạn (p.2)

Đường Châu đều đều cất giọng: “Theo ta thấy thì Liễu huynh hẳn không phải đang quan tâm đến ngươi.”

Nhan Đàm đáp: “Ta biết chứ. Hắn căn bản là một con hến đi bằng chân mà, một
là không nói, còn không đã mở miệng thì nhất định có ý gì khác.” Nói đến đây, vẻ mặt nàng toát nét cổ quái: “Đường Châu, ngươi thành thật nói ta biết đi, chỗ ở của sư phụ ngươi có phải là rất khó tìm, đường núi còn
rất hiểm trở nữa có đúng không?”

Đường Châu im lặng gật đầu.

Nhan Đàm lập tức chìa cổ tay ra, thần sắc đến là thê lương: “Đường Châu,
ngươi mau gỡ bỏ cấm chế đi mà, không có yêu thuật ta cái gì cũng làm
không được hết á…”

“Nhưng ngươi mà có yêu thuật thì ta lại e ngươi sẽ dọa người nhà ta bỏ chạy sạch hết.”

“Vậy ngươi đừng có dắt ta về nhà là được.”

“Không được.”

“Đường Châu, làm người lâu lâu cũng phải ích kỉ một chút, ngươi không tiếc sức thay trời hành đạo như vậy, tự thân tự lực mà trông coi ta, thật là vất vả quá rồi…”

“Không vất vả, thật đó.”

“…” Nhan Đàm thật rầu thúi ruột.

Tương Đô thật không hổ là cựu triều cố đô, mức độ phồn hoa thậm chí chẳng hề
thua kém Nam Đô. Bốn con đường chính hai bên cửa tiệm mọc san sát nhau,
hàng trà quán rượu, đền miếu nha môn, cửa hiệu lăng la trù đoạn, hương
liệu châu bảo, cổ đổng kì trân đều có đủ cả (1). Trên phố người ngợm tấp nập nối đuôi nhau không dứt, những người bán rong tới lui giữa dòng
người, tiếng rao hàng liên miên không ngớt.

Nhan Đàm nối gót
Đường Châu đi qua con phố buôn bán náo nhiệt, sau đó rẽ vào một ngõ hẻm
yên tĩnh hoàn toàn tách biệt với bên ngoài, một tòa trạch tư gia đứng
dựng sừng sững trước mắt. Cửa lớn được quét sơn đỏ, phía trên đóng một
cặp vòng đồng, hai bên lối vào là đôi thạch sư hiên ngang uy vũ, phía
trên rầm đỡ treo một tấm biển kim tự, bên trên viết hai chữ lớn “Đường
phủ”. Nàng lòng đầy hoài nghi nhìn nhìn Đường Châu: “Ngươi không bị lộn
đó chứ, đây chính là nhà ngươi hả?”

Hắn không thèm đáp, tự nhiên bước tới trước gõ cửa.

Nhan Đàm chợt nhớ đến trong phàm giới một số hào môn thế gia đều cho hạ nhân theo họ của chủ, tức thì ngộ ra. Chỉ thấy cửa lớn kẽo kẹt mở ra, sau
cánh cửa là một vị quản gia thân vận cẩm y, vừa thấy Đường Châu đã lập
tức cất lời: “Thiếu gia, cậu trở về rồi ư? Lão gia và phu nhân còn đang
lo lắng cho cậu nữa đấy.”

“…” Nhan Đàm lại rầu thúi ruột.

“Biểu ca, may là huynh về rồi đấy, di mẫu ngày nào cũng nhắc đến huynh, đệ
nghe đến tai cũng sắp nổi chai luôn rồi.” Giọng nói trẻ trung rành rọt
từ phía sau truyền tới, một thiếu niên áo quần là lượt đi qua bên cạnh
Nhan Đàm, cười hì hì đấm cái lên vai Đường Châu.

Đường Châu nhoẻn miệng cười: “Lần này rời nhà cũng có hơi lâu một chút.” Hắn dừng lại
chút, đoạn lại tiếp lời: “Nhìn bộ dạng của đệ, trông không giống mới từ
thư viện (2) trở về cho lắm.”

Thiếu niên ngượng ngùng đáp: “Biểu
ca huynh đừng có mách lại với di phu di mẫu, sắp đến Tết Đoan Ngọ rồi,
đệ có mấy người bạn định tranh giải đua thuyền rồng, vậy nên đệ mới ra
bờ sông xem một chút.”

“Yên tâm, ta sẽ không nói lại đâu, nhưng
đệ cũng lau chùi mặt cho sạch sẽ cái đi đã.” Đường Châu quay đầu lại
nhìn Nhan Đàm đang đứng dưới bậc tam cấp, nàng ngay tắp lự tự giác bước
lên.

Thiếu niên kia nhìn nàng cười hỏi: “Biểu ca, vị cô nương này là?”

Đường Châu thuận miệng đáp: “Sư muội của ta Nhan Đàm.”

Nhan Đàm không khỏi buồn tẻ nghĩ ngợi, hắn bây giờ nói với người nhà nàng là sư muội, đợi khi vào đến sư môn, gặp phải sư muội hàng thật kia rồi,
nàng lại biến thành thân phận gì đây? Chắc không phải là biểu muội đó
chứ?

Thiếu niên nọ nhìn Nhan Đàm không chớp mắt, miệng hơi há ra, thần sắc chấn động: “Biểu ca, trước đây đệ có hỏi huynh vị sư muội kia
của huynh trông như thế nào. Lúc đó huynh tả nàng ấy mặt đen như than,
sức nhấc được cả vạc đồng, người đời xưng tụng chiến nữ Kim ngô (3). Vị, vị Nhan Đàm cô nương này so với huynh nói thực sự là khác xa quá rồi…”

Nhan Đàm không khỏi nghĩ thầm, Đường Châu cái con người này miệng lưỡi thật là độc địa quá xá.

Đường Châu khẽ ho một tiếng: “Đây là biểu đệ của huynh Cảnh Lăng.”

Nhan Đàm hơi cúi thấp đầu, ngọt ngào cất giọng: “Cảnh công tử.” Nàng dám thề có trời chứng giám, nàng khi đó tuyệt đối chiếu theo quy củ xử sự của
nữ tử phàm giới, cười không lộ răng, không ngẩng cao đầu nhìn thẳng vào
mắt người khác. Kết quả Cảnh Lăng hắn đỏ bừng mặt, miệng lắp ba lắp bắp: “Nhan cô nương, cô nương, cô nương không cần xưng hô như người ngoài
như vậy, cứ gọi thẳng ta Cảnh Lăng là được.”

Đường Châu quay đầu lườm nàng một cái.

Nhan Đàm nhân lúc Cảnh Lăng im lặng lỉnh mất về phòng, thấp giọng bảo: “Nhân yêu hai ngả rạch ròi, nếu có gian tình sẽ bị trời đánh thánh đâm, ta
tuyệt đối sẽ không phát sinh tình ý gì với một tên phàm nhân đâu.”

Đường Châu khóe môi khẽ nhếch, cười cười đáp: “Vậy sao.”

“Nhan cô nương là nhập môn đệ tử của Khâu quán chủ ư? Ngày tháng sống trên
núi đối với một nữ tử như cháu e là quá sơ sài cơ cực rồi có đúng
không?” Đường phu nhân nhấc đũa gắp một miếng cá đặt vào bát của Nhan
Đàm. Bà ấy vừa nhìn đã biết là xuất thân con nhà danh giá, nước da trắng mịn, đầu mày đuôi mắt đều toát lên vẻ quý phái, nốt ruồi lệ ở khóe mắt
càng tô điểm thêm nét duyên dáng cho dung mạo.

Nhan Đàm liếc mắt
sang nhìn Đường Châu, nhưng hắn chẳng nói năng gì chỉ lo cúi đầu nhanh
chóng và cơm vào miệng. Nàng đành gọi hết dũng khí trên người, cắn răng
phăng đại một tràng: “Đạo quán được xây trên núi, đường sá không được
thuận tiện cho lắm, mỗi khi ra vào đều không dễ dàng. Thế nhưng sư phụ
người bảo, thân mang trọng trách trời giao, bắt buộc phải trải qua ít
khổ cực, nhẫn nhân sở bất nhẫn, phương vi nhân thượng nhân (4).”

Đường bá phụ hài lòng gật gù: “Nói rất hay.”

“Nhan cô nương là người ở đâu? Trong nhà hãy còn những ai?” Đường phu nhân nét cười trong mắt trìu mến nhìn nàng.

Nhan Đàm đắm mình trong sóng mắt dịu dàng của đối phương, đột nhiên giật
mình thức tỉnh: chiếu theo quy củ của phàm giới, khi phụ mẫu của một nam tử hỏi han một nữ tử trong nhà còn có những ai thân thích, ngụ ở nơi
nào, nếu không phải để hạ sính lễ thì chính là muốn thu nhận làm nghĩa
nữ. Bất luận là lý do nào đi nữa thì nàng e cũng không gánh vác nổi.

“Cháu cũng không biết trong nhà còn những ai nữa, là sư phụ mang cháu về nuôi, đã là chuyện rất lâu về trước rồi.”

Đường phu nhân có hơi hoảng hốt, tức khắc bảo: “Xem ta này, đang yên đang
lành tự dưng lại đi hỏi chuyện này làm gì kia chứ? Nhan cô nương, cháu
chớ có thương tâm nữa, sinh lão bệnh tử, đây đều là việc không thể tránh khỏi.”

Nhan Đàm nở một nụ cười yêu kiều khả ái, nhỏ nhẹ cất lời: “Cháu biết ạ, huống hồ người thân của cháu chỉ là đang ở một nơi rất
xa, sớm muộn gì rồi cũng có ngày trùng phùng thôi mà.” Nàng vừa dứt lời
thì chợt thấy Đường phu nhân viền mắt đã đỏ lên cả, dùng chiếc khăn lụa
chấm chấm khóe mắt, bà vươn tay sang xoa xoa đầu nàng: “Ôi đứa trẻ này…”

Nhan Đàm chỉ cảm thấy bàn tay bà ấy vuốt ve tóc mình thật là dịu dàng quá
đỗi, buột miệng thốt ra một câu: “Thật là giống mẹ…” Đường phu nhân mắt
còn ngấn nước mỉm cười, dùng ánh nhìn hiền từ chăm chú ngắm nàng hết một lúc lâu, cuối cùng chậm rãi nhả ra mấy chữ: “Vậy ta làm mẹ của con có
chịu không?” Nhan Đàm đứng hình ngay tắp lự.

Đường Châu buông đũa, biểu cảm trên mặt không phân rõ được là sửng sốt hay thứ gì khác: “Mẹ…”

“Thằng bé nhà ta này bản tính thực ra cũng không đến nỗi, tuy đôi lúc hành sự
có hơi hấp tấp một chút, nhưng đối nhân xử thế đều có thể gọi là chu
đáo, có những lời cứ thích giữ chặt trong lòng, chẳng qua chỉ là còn
thẹn không dám nói ra mà thôi.”

Nhan Đàm trong lòng nhủ thầm: Từ
khi quen biết đến nay, môi thương lưỡi kiếm, mỉa mai móc họng đều là
chuyện thường xuyên như cơm bữa, hắn tuyệt nhiên không có lúc nào là
thẹn lời không dám nói ra hết trơn á.

Đường Châu không nhịn được lên tiếng: “Mẹ, thời gian không còn sớm nữa, sư muội cũng đã mệt rồi, có chuyện gì để mai hẵng nói.”

Đường phu nhân lập tức bảo: “Phải phải, ta suýt nữa thì quên mất, các con đã
phải lặn lội đường xa vội vã trở về. Tiểu Thúy, ngươi dẫn Nhan cô nương
đến phòng nghỉ dành cho khách, sau đó cho người chuẩn bị nước nóng. Con
mau tắm rửa rồi ngủ một giấc đi.” Câu cuối cùng là nói với Nhan Đàm.

Nhan Đàm vẫn là yêu kiều khả ái nở một nụ cười: “Đa tạ bá mẫu.” Trong lòng
nàng chỉ muốn tức khắc nhảy dựng lên, co giò bỏ chạy thật xa, vậy nhưng
vẫn phải đứng dậy thưa gửi tử tế rồi mới chậm rãi cất bước rời khỏi.

Nàng vừa đặt chân ra khỏi đại sảnh thì nghe thấy giọng nói nhỏ nhẹ của Đường phu nhân từ bên trong truyền ra: “Tuy nói Nhan cô nương xuất thân không thể sánh được với con, thế nhưng dung mạo phẩm hạnh đều không chê vào
đâu được. Mẹ thấy con cũng rất thích con bé đấy chứ.”

Nhan Đàm
dám thề có trời chứng giám, thề độc luôn cũng được, câu nói này nàng
thực sự không phải cố ý muốn nghe thấy đâu. Chỉ là nàng tuy yêu pháp đã
mất sạch nhưng mắt tinh tai thính thì vẫn không đổi. Đám chữ này cứ nhất quyết muốn chui vào tai, nàng cũng chẳng có cách nào mà ngăn được. Liếc nhìn cấm chế trên tay, Nhan Đàm bụng không khỏi nghĩ thầm, tốt nhất vẫn là mau chóng nghĩ cách thoát thân đi thôi, nếu không cứ tiếp tục thế
này thì nhân yêu hai ngả rạch ròi, trời đánh thánh đâm gì đó sẽ thành sự thật hết mất.

Chú thích:

(1) lăng la trù đoạn: bốn mặt
hàng tơ lụa truyền thống của Trung Quốc. Lăng: lụa dệt vân chéo, mình
hàng nhẹ rủ, thường dùng làm bọc hộp, bọc khung thư họa. La: “la” trong
“la võng”, cấu tạo đan lưới, thoáng khí, chất liệu thượng đẳng cho y
phục mùa hè. Trù: lụa dệt vân điểm (dệt trơn), là loại thường gặp nhất,
mặt vải nhẵn mịn trơn láng, công dụng phong phú. Đoạn: lụa dệt vân đoạn, mặt phải trơn bóng, màu sắc lộng lẫy nhưng mặt trái màu xỉn không đẹp,
thuộc mặt hàng tơ lụa cao cấp, dùng may các loại lễ phục sang trọng.

cổ đổng kì trân: đồ cổ và bảo vật quý hiếm các loại.

(2) thư viện: ở đây chỉ một loại trường học thời xưa, được xây dựng để mọi người đến đọc sách và dùng làm nơi dạy học.

(3) Kim ngô: trong truyền thuyết Trung Quốc thì kim ngô là (a) một loại
rồng tượng trưng cho tài phú, đảm đương công việc tuần tra; (b) kim ô
(“quạ vàng”), loài quạ có ba chân sống trong mặt trời, được xem là thần
điểu. Kim ngô về sau trở thành tên một chức quan thời xưa, vị đại thần
chuyên trách trị an trong hoàng cung và quân sự của kinh thành.

(4) nhẫn nhân sở bất nhẫn, phương vi nhân thượng nhân: chịu đựng được những gì người khác không chịu được, thế mới có thể vượt bậc hơn người.

Chapter
1 Chương 1: Bát canh cá và cỗ quan tài (p.1)
2 Chương 2: Bát canh cá và cỗ quan tài (p.2)
3 Chương 3: Cỗ quan tài và cái hố (p.1)
4 Chương 4: Cỗ quan tài và cái hố (p.2)
5 Chương 5: Ván cá cược và tiểu hồ ly (p.1)
6 Chương 6: Ván cá cược và tiểu hồ ly (p.2)
7 Chương 7: Mỗi ngày làm một việc tốt (p.1)
8 Chương 8: Mỗi ngày làm một việc tốt (p.2)
9 Chương 9: Thiên sư Đường Châu (p.1)
10 Chương 10: Thiên sư Đường Châu (p.2)
11 Chương 11: Đào tẩu bất thành (p.1)
12 Chương 12: Đào tẩu bất thành (p.2)
13 Chương 13: Mộ địa ơi là mộ địa, xác ướp ơi là xác ướp (p.1)
14 Chương 14: Mộ địa ơi là mộ địa, xác ướp ơi là xác ướp (p.2)
15 Chương 15: Thiếu nữ nghe được điểu ngữ (p.1)
16 Chương 16: Thiếu nữ nghe được điểu ngữ (p.2)
17 Chương 17: Vị nương nương giữa lòng mộ địa (p.1)
18 Chương 18: Vị nương nương giữa lòng mộ địa (p.2)
19 Chương 19: Lần nữa rơi vào hiểm cảnh (p.1)
20 Chương 20: Lần nữa rơi vào hiểm cảnh (p.2)
21 Chương 21: Thẩm gia phú thương (p.1)
22 Chương 22: Thẩm gia phú thương (p.2)
23 Chương 23: Ngờ vực chồng chất
24 Chương 24: Tỉ muội Thẩm gia (p.1)
25 Chương 25: Tỉ muội Thẩm gia (p.2)
26 Chương 26: Ngõ cụt (p.1)
27 Chương 27: Ngõ cụt (p.2)
28 Chương 28: Thật giả bất phân (p.1)
29 Chương 29: Thật giả bất phân (p.2)
30 Chương 30: Vén rèm bí mật
31 Chương 31: Thất Diệu Thần Ngọc (p.1)
32 Chương 32: Thất Diệu Thần Ngọc (p.2)
33 Chương 33: Đầu mối cuối cùng (p.1)
34 Chương 34: Đầu mối cuối cùng (p.2)
35 Chương 35: Manh mối đứt đoạn (p.1)
36 Chương 36: Manh mối đứt đoạn (p.2)
37 Chương 37: Ván cờ (p.1)
38 Chương 38: Ván cờ (p.2)
39 Chương 39: Thần khí hiện thế (p.1)
40 Chương 40: Thần khí hiện thế (p.2)
41 Chương 41: Hành trình Tây Nam (p.1)
42 Chương 42: Hành trình Tây Nam (p.2)
43 Chương 43: Người hái thuốc (p.1)
44 Chương 44: Người hái thuốc (p.2)
45 Chương 45: Sơn thần
46 Chương 46: Kính Hồ Thủy Nguyệt (p.1)
47 Chương 47: Kính Hồ Thủy Nguyệt (p.2)
48 Chương 48: Ngoại truyện: Thiên sư và trừ quỷ
49 Chương 49: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Thượng)
50 Chương 50: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Trung)
51 Chương 51: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Hạ)
52 Chương 52: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Kết thúc)
53 Chương 53: Côn Luân thần thụ
54 Chương 54: Huyết điêu
55 Chương 55: Bọ đục xác
56 Chương 56: Lạc nguyệt
57 Chương 57: Tam giới tam sinh
58 Chương 58: Bức chân dung
59 Chương 59: Lời nguyền
60 Chương 60: Phù Vân tự
61 Chương 61: Thanh kiếm chưa khai phong
62 Chương 62: Ma tướng
63 Chương 63: Chuyện xưa việc cũ
64 Chương 64: Đầu tận
65 Chương 65: Gặt được manh mối
66 Chương 66: Món thần khí thứ ba
67 Chương 67: Sinh tử trường
68 Chương 68: Minh Cung và quỷ thi
69 Chương 69: Bí mật của Minh Cung
70 Chương 70: Tình triền
71 Chương 71: Đường về
72 Chương 72: Da Lan sơn cảnh
73 Chương 73: Đầu mày đáy mắt
74 Chương 74: Càn khôn thuật (Thượng)
75 Chương 75: Càn khôn thuật (Hạ)
76 Chương 76: Tứ diệp hạm đạm
77 Chương 77: Hết thảy đều là duyên
78 Chương 78: Trùng phùng
79 Chương 79: Huyền Tâm nhai luận pháp
80 Chương 80: Địa Nhai và Côn Luân thần thụ
81 Chương 81: Tình kiếp (Thượng)
82 Chương 82: Tình kiếp (Trung)
83 Chương 83: Tình kiếp (Hạ)
84 Chương 84: Khi xưa bối rối
85 Chương 85: Thất thế luân hồi
86 Chương 86: Dạ vong xuyên
87 Chương 87: Bí ẩn thân phận
88 Chương 88: Ngõ cụt
89 Chương 89: Bước ngoặt
90 Chương 90: Minh Cung và quỷ môn
91 Chương 91: Gánh hát
92 Chương 92: Chuyện vặt trong gánh hát
93 Chương 93: Nam Đô hành
94 Chương 94: Tộc hoa tinh
95 Chương 95: Da Lan sơn chủ
96 Chương 96: Dư mặc
97 Chương 97: Chiêu thức lấy lòng (Thượng)
98 Chương 98: Chiêu thức lấy lòng (Hạ)
99 Chương 99: Khép màn hồi tưởng
100 Chương 100: Xưa kia lúc còn trẻ (Thượng)
101 Chương 101: Xưa kia lúc còn trẻ (Hạ)
102 Chương 102: Cố nhân trở về
103 Chương 103: Trầm vụn hương phai
104 Chương 104: Tình tới
105 Chương 105: Tứ diệp hạm đạm
106 Chương 106: Khởi đầu mới (Kết cục)
107 Chương 107: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm thất tịch (phần 1)
108 Chương 108: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm Thất Tịch (Phần 2)
109 Chương 109: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm thất tịch (phần 3)
110 Chương 110: Ngoại truyện 5 ♥ Dư Mặc
Chapter

Updated 110 Episodes

1
Chương 1: Bát canh cá và cỗ quan tài (p.1)
2
Chương 2: Bát canh cá và cỗ quan tài (p.2)
3
Chương 3: Cỗ quan tài và cái hố (p.1)
4
Chương 4: Cỗ quan tài và cái hố (p.2)
5
Chương 5: Ván cá cược và tiểu hồ ly (p.1)
6
Chương 6: Ván cá cược và tiểu hồ ly (p.2)
7
Chương 7: Mỗi ngày làm một việc tốt (p.1)
8
Chương 8: Mỗi ngày làm một việc tốt (p.2)
9
Chương 9: Thiên sư Đường Châu (p.1)
10
Chương 10: Thiên sư Đường Châu (p.2)
11
Chương 11: Đào tẩu bất thành (p.1)
12
Chương 12: Đào tẩu bất thành (p.2)
13
Chương 13: Mộ địa ơi là mộ địa, xác ướp ơi là xác ướp (p.1)
14
Chương 14: Mộ địa ơi là mộ địa, xác ướp ơi là xác ướp (p.2)
15
Chương 15: Thiếu nữ nghe được điểu ngữ (p.1)
16
Chương 16: Thiếu nữ nghe được điểu ngữ (p.2)
17
Chương 17: Vị nương nương giữa lòng mộ địa (p.1)
18
Chương 18: Vị nương nương giữa lòng mộ địa (p.2)
19
Chương 19: Lần nữa rơi vào hiểm cảnh (p.1)
20
Chương 20: Lần nữa rơi vào hiểm cảnh (p.2)
21
Chương 21: Thẩm gia phú thương (p.1)
22
Chương 22: Thẩm gia phú thương (p.2)
23
Chương 23: Ngờ vực chồng chất
24
Chương 24: Tỉ muội Thẩm gia (p.1)
25
Chương 25: Tỉ muội Thẩm gia (p.2)
26
Chương 26: Ngõ cụt (p.1)
27
Chương 27: Ngõ cụt (p.2)
28
Chương 28: Thật giả bất phân (p.1)
29
Chương 29: Thật giả bất phân (p.2)
30
Chương 30: Vén rèm bí mật
31
Chương 31: Thất Diệu Thần Ngọc (p.1)
32
Chương 32: Thất Diệu Thần Ngọc (p.2)
33
Chương 33: Đầu mối cuối cùng (p.1)
34
Chương 34: Đầu mối cuối cùng (p.2)
35
Chương 35: Manh mối đứt đoạn (p.1)
36
Chương 36: Manh mối đứt đoạn (p.2)
37
Chương 37: Ván cờ (p.1)
38
Chương 38: Ván cờ (p.2)
39
Chương 39: Thần khí hiện thế (p.1)
40
Chương 40: Thần khí hiện thế (p.2)
41
Chương 41: Hành trình Tây Nam (p.1)
42
Chương 42: Hành trình Tây Nam (p.2)
43
Chương 43: Người hái thuốc (p.1)
44
Chương 44: Người hái thuốc (p.2)
45
Chương 45: Sơn thần
46
Chương 46: Kính Hồ Thủy Nguyệt (p.1)
47
Chương 47: Kính Hồ Thủy Nguyệt (p.2)
48
Chương 48: Ngoại truyện: Thiên sư và trừ quỷ
49
Chương 49: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Thượng)
50
Chương 50: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Trung)
51
Chương 51: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Hạ)
52
Chương 52: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Kết thúc)
53
Chương 53: Côn Luân thần thụ
54
Chương 54: Huyết điêu
55
Chương 55: Bọ đục xác
56
Chương 56: Lạc nguyệt
57
Chương 57: Tam giới tam sinh
58
Chương 58: Bức chân dung
59
Chương 59: Lời nguyền
60
Chương 60: Phù Vân tự
61
Chương 61: Thanh kiếm chưa khai phong
62
Chương 62: Ma tướng
63
Chương 63: Chuyện xưa việc cũ
64
Chương 64: Đầu tận
65
Chương 65: Gặt được manh mối
66
Chương 66: Món thần khí thứ ba
67
Chương 67: Sinh tử trường
68
Chương 68: Minh Cung và quỷ thi
69
Chương 69: Bí mật của Minh Cung
70
Chương 70: Tình triền
71
Chương 71: Đường về
72
Chương 72: Da Lan sơn cảnh
73
Chương 73: Đầu mày đáy mắt
74
Chương 74: Càn khôn thuật (Thượng)
75
Chương 75: Càn khôn thuật (Hạ)
76
Chương 76: Tứ diệp hạm đạm
77
Chương 77: Hết thảy đều là duyên
78
Chương 78: Trùng phùng
79
Chương 79: Huyền Tâm nhai luận pháp
80
Chương 80: Địa Nhai và Côn Luân thần thụ
81
Chương 81: Tình kiếp (Thượng)
82
Chương 82: Tình kiếp (Trung)
83
Chương 83: Tình kiếp (Hạ)
84
Chương 84: Khi xưa bối rối
85
Chương 85: Thất thế luân hồi
86
Chương 86: Dạ vong xuyên
87
Chương 87: Bí ẩn thân phận
88
Chương 88: Ngõ cụt
89
Chương 89: Bước ngoặt
90
Chương 90: Minh Cung và quỷ môn
91
Chương 91: Gánh hát
92
Chương 92: Chuyện vặt trong gánh hát
93
Chương 93: Nam Đô hành
94
Chương 94: Tộc hoa tinh
95
Chương 95: Da Lan sơn chủ
96
Chương 96: Dư mặc
97
Chương 97: Chiêu thức lấy lòng (Thượng)
98
Chương 98: Chiêu thức lấy lòng (Hạ)
99
Chương 99: Khép màn hồi tưởng
100
Chương 100: Xưa kia lúc còn trẻ (Thượng)
101
Chương 101: Xưa kia lúc còn trẻ (Hạ)
102
Chương 102: Cố nhân trở về
103
Chương 103: Trầm vụn hương phai
104
Chương 104: Tình tới
105
Chương 105: Tứ diệp hạm đạm
106
Chương 106: Khởi đầu mới (Kết cục)
107
Chương 107: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm thất tịch (phần 1)
108
Chương 108: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm Thất Tịch (Phần 2)
109
Chương 109: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm thất tịch (phần 3)
110
Chương 110: Ngoại truyện 5 ♥ Dư Mặc