Chương 13: Mộ địa ơi là mộ địa, xác ướp ơi là xác ướp (p.1)

Vương tiểu nhị chạy
bàn ở trấn Thanh Thạch đã hơn hai mươi năm nay, lần đầu tiên nhìn thấy
có hai khách quan dung mạo xuất chúng như vậy đại giá quang lâm, không
khỏi cảm thán sáng nay chưởng quỹ cho mở cửa sớm hơn thường lệ thật quả
không sai.

Nhan Đàm ngồi xuống cạnh bàn, tay huơ huơ đũa: “Có món gì cứ mang lên hết là được.”

Vương tiểu nhị ngẩn ra một thoáng, mỉm cười áy náy: “Cô nương, bây giờ mới là sáng sớm, đầu bếp sư phụ của tiểu điếm phải đến giữa trưa mới tới, món
nóng mà ăn bây giờ e là vẫn còn quá sớm?”

Read more…

Chỉ thấy thiếu nữ mày mắt như họa kia tay nắm chặt đũa chống mạnh lên bàn: “Có thứ gì ăn no được thì cứ dọn lên!”

Khí phách của kẻ đói ăn mà Nhan Đàm vừa để lộ khiến cho tiểu nhị vô cùng kính phục, lập tức lui xuống thi hành phận sự.

Đường Châu thong thả rót một tách trà, có phần ngạc nhiên hỏi nàng: “Ngươi thực đói đến thế sao?”

“Ngươi cứ thử hai mươi ngày liền chỉ uống có một ngụm nước tắm kinh tởm, ngoài ra không có lấy một miếng ăn bỏ bụng, như vậy có đói hay không là sẽ
biết liền đó mà.”

“Nói vậy, trước đây ngươi bảo yêu cũng cần ăn, những lời đó đều là thật ư?”

Vương tiểu nhị tay bưng một lồng bánh bao nóng hổi nghi ngút khói đặt lên
bàn: “Trong nhà bếp còn có nửa con gà quay để lại từ hôm qua, có cần hâm nóng lại mang lên cho cô nương không?”

Nhan Đàm đặt một đĩnh bạc nho nhỏ lên bàn: “Còn bao nhiêu cứ đem lên hết.”

Vương tiểu nhị cân cân đĩnh bạc trong tay, ước chừng cũng phải được ba bốn
lượng, ra tay quả phải gọi là hào phóng, huống hồ lại là ở nơi tiểu trấn Thanh Thạch không mấy phồn hoa như này.

“Ta ăn ở không nói chơi
cho vui thôi, ngươi tuyệt đối đừng tin là thật.” Trong lúc nói chuyện,
Nhan Đàm đã nuốt trọn cái bánh bao thứ nhất, dùng đũa đâm cái thứ hai
cắn hết một miếng, mắt còn đang lăm le tia sẵn cái thứ ba.

Đường Châu châm một tách trà đẩy sang: “Từ từ thôi. Con gái con đứa bộ dạng ăn uống như vậy mà cũng không sợ khó coi.”

Nhan Đàm liếc hắn một cái, tao nhã lịch thiệp lột một miếng vỏ bánh bao, lại tao nhã lịch thiệp nhai vài cái rồi mới nuốt xuống, xong tao nhã lịch
thiệp mở miệng cất lời: “Bộ dạng ăn uống khó coi thì đã làm sao? Quan
trọng nhất là ăn được nhanh được nhiều, nhồi cho bản thân no chết thì có thể khiến kẻ khác phải đói chết, có hiểu không hả?” Vừa dứt lời liền
tiếp tục lao vào ăn như rồng cuốn.

Đường Châu cúi đầu khẽ bật cười thành tiếng, cười hết một lúc mới ngưng lại được.

Nhan Đàm dáng bộ mãn nguyện hớp một ngụm trà, thở hắt ra một hơi: “Như vậy là dễ chịu nhất đó.”

“No rồi chứ gì? Vậy bắt tay vào chính sự được rồi.”

“Á, giữa trưa còn có món nóng nữa mà.”

Đường Châu đứng lên, dợm chân chuẩn bị rời khỏi.

Nhan Đàm vội vã túm lấy hắn: “Đợi chút, đợi chút đã.” Sóng mắt lăn tăn, nụ
cười có phần ranh mãnh: “Ngươi là lần đầu tiên đi xa một mình có phải
không?”

Đường Châu khẽ chau đôi mày dài, khí sắc khoan thai thong thả lại quay trở về, gương mặt vương nét thanh tân trong trẻo: “Phải
thì đã sao?”

“Bãi tha ma nó chính là nằm một chỗ ở đó, cũng đâu
có chạy đi đâu được có phải không nè? Cho nên đến sớm đến muộn gì cũng
như nhau cả thôi. Nhưng đây là trấn Thanh Thạch, người trong trấn ngoài
tin đồn kia ra nhất định còn biết nhiều chuyện khác nữa. Ngươi thử nói
xem, đâu chính là nơi thích hợp để nghe ngóng nhất?”

Đường Châu lườm nàng: “Chút khôn vặt đó của ngươi để dành dùng vào chánh đạo thì đã tốt rồi.”

Nhan Đàm khẽ lay lay ngón tay: “Không không, ta đây là đại thông thái được
lịch đại thánh hiền (1) xưng tụng, không sớm thì muộn ngươi cũng sẽ được mở rộng tầm mất.”

Đường Châu cười khẩy một tiếng, ngón tay quệt
qua chiếc vòng trên cổ tay nàng: “Ta chỉ biết, ngươi hiện vẫn là tù binh đang còn thụ án, thứ đại thông thái kia mở rộng tầm mắt hay không có
khác biệt sao?”

Khóe môi Nhan Đàm khẽ động, suy đi tính lại một lúc, cuối cùng vẫn là không nói gì nữa.

Đến gần giữa trưa, khách quan trong quán cũng dần đông lên, tiếng người
cười nói ồn ào, bên trong còn có lẫn vài khẩu âm miền Bắc, bầu không khí vô cùng náo nhiệt.

“Ta thấy hai vị trông rất lạ mặt, chắc không
phải là người trong trấn?” Một người nói giọng địa phương bước sang, kéo ghế ngồi xuống. Kẻ đó đầu nhọn như đầu con hoẵng, cặp mắt ti hí như đôi mắt chuột, tướng mạo dung tục, mặt mày lộ vẻ nịnh hót.

Đường Châu gật nhẹ đầu, nhàn nhạt giọng đáp: “Là lần đầu đến đây.”

Nhan Đàm nhìn lên tấm bảng đẽo từ gỗ tre sau lưng chưởng quỹ, đọc liền tù tì một lèo mười mấy món: “Gan heo xào, gà tơ om vàng, đồ xào thập cẩm,
thịt viên thủy tinh (2), sườn xào chua ngọt…” Vương tiểu nhị trán vã mồ
hôi hột: “Vị cô nương này, chỉ có hai người dùng, bốn món đã là nhiều
lắm rồi đấy.” Nhan Đàm liếc xéo Đường Châu một cái: “Vị công tử này ra
tiền, một lượng bạc cũng sẽ không thiếu. Đúng rồi, cho thêm một đĩa bao
tử sốt tương nữa.”

Đường Châu vờ như không hề nghe thấy, chỉ lên tiếng bảo: “Tiểu nhị, cho thêm một bộ bát đũa.”

Cái tên bổn địa sấn tới ngồi chung kia cười tươi như hoa: “Tiểu huynh đệ đúng thật là người hào sảng.”

Đường Châu hỏi: “Không biết gần đây trong trấn có chuyện mới lạ kì thú gì không?”

Tên bổn địa kia vuốt vuốt mặt, sốt ruột nhìn chằm chằm vào mấy món ăn Vương tiểu nhị vừa mới bưng lên. Nhan Đàm mỉm cười, nhấc một đôi đũa đặt vào
tay hắn, lại khẽ chỉ vào vài người tướng tá cao to, mang gươm vác kiếm
khắp mình đang ngồi quanh một chiếc bàn đặt ở góc phòng: “Đại thúc, dọc
dường đi chúng ta gặp qua rất nhiều những người giống vậy, mặt mày nhìn
dữ hầm hầm, bọn họ tới đây làm gì thế?”

Tên kia gắp lấy một miếng thức ăn trong đĩa hấp tấp đút vào mồm, mặt mày đầy vẻ mờ ám: “Tiểu cô
nương này nhất định là nghịch ngợm, lén trốn khỏi nhà chạy ra ngoài có
phải không?”

Nhan Đàm gật đầu, trưng ra bộ mặt rất đỗi kinh ngạc: “Đại thúc, thúc làm sao biết hay vậy?”

Tên này bật cười ha hả, thập phần đắc ý: “Ta còn biết vị tiểu huynh đệ đây
là tình lang của cháu, hai người là lén giấu người nhà bỏ trốn chứ gì?”

Hai người cùng lúc rủa thầm trong bụng một câu.

Nhan Đàm sóng mắt lăn tăn, cười duyên đến là đáng yêu: “Đại thúc, thúc là cố ý đánh trống lảng có phải không, thực ra thúc chính là không biết mấy
người kia đến đây làm gì chứ gì.” Cái loại ăn bám như này thường cũng
rất hay ưa sĩ diện hão, chỉ cần nói mấy lời này là hắn lập tức sẽ đem
những chuyện mình biết trút hết ra ngoài.

“Ta làm sao có thể
không biết, uầy, cái tiểu cô nương này! Ta sống ở đây cũng đã hơn nửa
đời người, còn có chuyện gì là không biết chứ.” Tên kia quả nhiên trúng
kế khích tướng, buông đũa xuống bảo, “Bọn họ là đến tìm mộ huyệt của
nương nương đấy.”

Đường Châu ngạc nhiên: “Đương kim hoàng thượng sao lại an táng phi tần của mình ở nơi này?”

“Không phải hoàng thượng đương triều, là vị hoàng đế đã vong quốc kia. Thời
điểm đó hai người còn chưa lọt lòng nữa là. Khi đó thiên hạ chia làm ba
vùng lãnh thổ, Bắc Yến, Nam Sở, Tề Tương mỗi vương triều thống trị một
phương, ta nói đó chính là quý phi nương nương của Tề Tương.”

Đường Châu càng thêm hoài nghi: “Đã là hoàng tộc, tất định phải được mai táng trong hoàng lăng của riêng mình, sao lại có thể đem chôn ở đây?”

Tên bổn địa kia bật cười: “Khi đó hoàng đế ngồi trên ngai vàng hiện giờ còn chưa lên làm hoàng thượng, bấy giờ đang là tướng quân của triều Nam Sở. Sau khi vương triều Tề Tương bị ngài tiêu diệt, vong quốc hoàng đế của
Tề Tương dẫn theo quý phi mà mình sủng ái, dưới sự bảo hộ của đám thuộc
hạ cùng nhau bỏ trốn. Lúc đó người của Nam Sở truy đuổi rất gắt gao, khi đến trấn Thanh Thạch, thuộc hạ của hoàng đế bại cuộc kia đã tạo phản,
giết chết ông ta. Vị quý phi nương nương kia đối với phu quân nặng tình
phu thê, không muốn một thân cô độc sống hết quãng đời còn lại, vì thế
cũng đã tự tẫn theo chồng. Bọn họ khi xuất cung mang theo rất nhiều vàng bạc châu báu, tiền tài của cải trên người có bao nhiêu đều phơi ra cả,
rất dễ dẫn tới họa sát thân, thế là nghĩ ra cách xây một tòa mộ huyệt
cho vị nương nương kia. Thứ nhất là để cất giữ châu báu, có thể khi nào
đến lấy cũng được; thứ hai, cũng là vì vị nương nương này ôm hận mà chết , bọn họ sợ bà chết không nhắm mắt sẽ biến thành ác quỷ hại người, nên
cũng muốn dùng tòa mộ huyệt này trấn giữ âm hồn. Đó chính là lai lịch
tòa mộ của nương nương.”

Chú thích:

(1) lịch đại thánh hiền: những nhà hiền triết xuyên suốt các thời đại.

(2) thịt viên thủy tinh: món ăn nổi tiếng trong cung đình ngày xưa, dùng bì đông (da heo) bọc ngoài viên thịt, về sau phần vỏ bọc này thường được
thay thế bằng hỗn hợp bột, gelatin và lòng trắng trứng.

Chapter
1 Chương 1: Bát canh cá và cỗ quan tài (p.1)
2 Chương 2: Bát canh cá và cỗ quan tài (p.2)
3 Chương 3: Cỗ quan tài và cái hố (p.1)
4 Chương 4: Cỗ quan tài và cái hố (p.2)
5 Chương 5: Ván cá cược và tiểu hồ ly (p.1)
6 Chương 6: Ván cá cược và tiểu hồ ly (p.2)
7 Chương 7: Mỗi ngày làm một việc tốt (p.1)
8 Chương 8: Mỗi ngày làm một việc tốt (p.2)
9 Chương 9: Thiên sư Đường Châu (p.1)
10 Chương 10: Thiên sư Đường Châu (p.2)
11 Chương 11: Đào tẩu bất thành (p.1)
12 Chương 12: Đào tẩu bất thành (p.2)
13 Chương 13: Mộ địa ơi là mộ địa, xác ướp ơi là xác ướp (p.1)
14 Chương 14: Mộ địa ơi là mộ địa, xác ướp ơi là xác ướp (p.2)
15 Chương 15: Thiếu nữ nghe được điểu ngữ (p.1)
16 Chương 16: Thiếu nữ nghe được điểu ngữ (p.2)
17 Chương 17: Vị nương nương giữa lòng mộ địa (p.1)
18 Chương 18: Vị nương nương giữa lòng mộ địa (p.2)
19 Chương 19: Lần nữa rơi vào hiểm cảnh (p.1)
20 Chương 20: Lần nữa rơi vào hiểm cảnh (p.2)
21 Chương 21: Thẩm gia phú thương (p.1)
22 Chương 22: Thẩm gia phú thương (p.2)
23 Chương 23: Ngờ vực chồng chất
24 Chương 24: Tỉ muội Thẩm gia (p.1)
25 Chương 25: Tỉ muội Thẩm gia (p.2)
26 Chương 26: Ngõ cụt (p.1)
27 Chương 27: Ngõ cụt (p.2)
28 Chương 28: Thật giả bất phân (p.1)
29 Chương 29: Thật giả bất phân (p.2)
30 Chương 30: Vén rèm bí mật
31 Chương 31: Thất Diệu Thần Ngọc (p.1)
32 Chương 32: Thất Diệu Thần Ngọc (p.2)
33 Chương 33: Đầu mối cuối cùng (p.1)
34 Chương 34: Đầu mối cuối cùng (p.2)
35 Chương 35: Manh mối đứt đoạn (p.1)
36 Chương 36: Manh mối đứt đoạn (p.2)
37 Chương 37: Ván cờ (p.1)
38 Chương 38: Ván cờ (p.2)
39 Chương 39: Thần khí hiện thế (p.1)
40 Chương 40: Thần khí hiện thế (p.2)
41 Chương 41: Hành trình Tây Nam (p.1)
42 Chương 42: Hành trình Tây Nam (p.2)
43 Chương 43: Người hái thuốc (p.1)
44 Chương 44: Người hái thuốc (p.2)
45 Chương 45: Sơn thần
46 Chương 46: Kính Hồ Thủy Nguyệt (p.1)
47 Chương 47: Kính Hồ Thủy Nguyệt (p.2)
48 Chương 48: Ngoại truyện: Thiên sư và trừ quỷ
49 Chương 49: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Thượng)
50 Chương 50: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Trung)
51 Chương 51: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Hạ)
52 Chương 52: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Kết thúc)
53 Chương 53: Côn Luân thần thụ
54 Chương 54: Huyết điêu
55 Chương 55: Bọ đục xác
56 Chương 56: Lạc nguyệt
57 Chương 57: Tam giới tam sinh
58 Chương 58: Bức chân dung
59 Chương 59: Lời nguyền
60 Chương 60: Phù Vân tự
61 Chương 61: Thanh kiếm chưa khai phong
62 Chương 62: Ma tướng
63 Chương 63: Chuyện xưa việc cũ
64 Chương 64: Đầu tận
65 Chương 65: Gặt được manh mối
66 Chương 66: Món thần khí thứ ba
67 Chương 67: Sinh tử trường
68 Chương 68: Minh Cung và quỷ thi
69 Chương 69: Bí mật của Minh Cung
70 Chương 70: Tình triền
71 Chương 71: Đường về
72 Chương 72: Da Lan sơn cảnh
73 Chương 73: Đầu mày đáy mắt
74 Chương 74: Càn khôn thuật (Thượng)
75 Chương 75: Càn khôn thuật (Hạ)
76 Chương 76: Tứ diệp hạm đạm
77 Chương 77: Hết thảy đều là duyên
78 Chương 78: Trùng phùng
79 Chương 79: Huyền Tâm nhai luận pháp
80 Chương 80: Địa Nhai và Côn Luân thần thụ
81 Chương 81: Tình kiếp (Thượng)
82 Chương 82: Tình kiếp (Trung)
83 Chương 83: Tình kiếp (Hạ)
84 Chương 84: Khi xưa bối rối
85 Chương 85: Thất thế luân hồi
86 Chương 86: Dạ vong xuyên
87 Chương 87: Bí ẩn thân phận
88 Chương 88: Ngõ cụt
89 Chương 89: Bước ngoặt
90 Chương 90: Minh Cung và quỷ môn
91 Chương 91: Gánh hát
92 Chương 92: Chuyện vặt trong gánh hát
93 Chương 93: Nam Đô hành
94 Chương 94: Tộc hoa tinh
95 Chương 95: Da Lan sơn chủ
96 Chương 96: Dư mặc
97 Chương 97: Chiêu thức lấy lòng (Thượng)
98 Chương 98: Chiêu thức lấy lòng (Hạ)
99 Chương 99: Khép màn hồi tưởng
100 Chương 100: Xưa kia lúc còn trẻ (Thượng)
101 Chương 101: Xưa kia lúc còn trẻ (Hạ)
102 Chương 102: Cố nhân trở về
103 Chương 103: Trầm vụn hương phai
104 Chương 104: Tình tới
105 Chương 105: Tứ diệp hạm đạm
106 Chương 106: Khởi đầu mới (Kết cục)
107 Chương 107: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm thất tịch (phần 1)
108 Chương 108: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm Thất Tịch (Phần 2)
109 Chương 109: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm thất tịch (phần 3)
110 Chương 110: Ngoại truyện 5 ♥ Dư Mặc
Chapter

Updated 110 Episodes

1
Chương 1: Bát canh cá và cỗ quan tài (p.1)
2
Chương 2: Bát canh cá và cỗ quan tài (p.2)
3
Chương 3: Cỗ quan tài và cái hố (p.1)
4
Chương 4: Cỗ quan tài và cái hố (p.2)
5
Chương 5: Ván cá cược và tiểu hồ ly (p.1)
6
Chương 6: Ván cá cược và tiểu hồ ly (p.2)
7
Chương 7: Mỗi ngày làm một việc tốt (p.1)
8
Chương 8: Mỗi ngày làm một việc tốt (p.2)
9
Chương 9: Thiên sư Đường Châu (p.1)
10
Chương 10: Thiên sư Đường Châu (p.2)
11
Chương 11: Đào tẩu bất thành (p.1)
12
Chương 12: Đào tẩu bất thành (p.2)
13
Chương 13: Mộ địa ơi là mộ địa, xác ướp ơi là xác ướp (p.1)
14
Chương 14: Mộ địa ơi là mộ địa, xác ướp ơi là xác ướp (p.2)
15
Chương 15: Thiếu nữ nghe được điểu ngữ (p.1)
16
Chương 16: Thiếu nữ nghe được điểu ngữ (p.2)
17
Chương 17: Vị nương nương giữa lòng mộ địa (p.1)
18
Chương 18: Vị nương nương giữa lòng mộ địa (p.2)
19
Chương 19: Lần nữa rơi vào hiểm cảnh (p.1)
20
Chương 20: Lần nữa rơi vào hiểm cảnh (p.2)
21
Chương 21: Thẩm gia phú thương (p.1)
22
Chương 22: Thẩm gia phú thương (p.2)
23
Chương 23: Ngờ vực chồng chất
24
Chương 24: Tỉ muội Thẩm gia (p.1)
25
Chương 25: Tỉ muội Thẩm gia (p.2)
26
Chương 26: Ngõ cụt (p.1)
27
Chương 27: Ngõ cụt (p.2)
28
Chương 28: Thật giả bất phân (p.1)
29
Chương 29: Thật giả bất phân (p.2)
30
Chương 30: Vén rèm bí mật
31
Chương 31: Thất Diệu Thần Ngọc (p.1)
32
Chương 32: Thất Diệu Thần Ngọc (p.2)
33
Chương 33: Đầu mối cuối cùng (p.1)
34
Chương 34: Đầu mối cuối cùng (p.2)
35
Chương 35: Manh mối đứt đoạn (p.1)
36
Chương 36: Manh mối đứt đoạn (p.2)
37
Chương 37: Ván cờ (p.1)
38
Chương 38: Ván cờ (p.2)
39
Chương 39: Thần khí hiện thế (p.1)
40
Chương 40: Thần khí hiện thế (p.2)
41
Chương 41: Hành trình Tây Nam (p.1)
42
Chương 42: Hành trình Tây Nam (p.2)
43
Chương 43: Người hái thuốc (p.1)
44
Chương 44: Người hái thuốc (p.2)
45
Chương 45: Sơn thần
46
Chương 46: Kính Hồ Thủy Nguyệt (p.1)
47
Chương 47: Kính Hồ Thủy Nguyệt (p.2)
48
Chương 48: Ngoại truyện: Thiên sư và trừ quỷ
49
Chương 49: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Thượng)
50
Chương 50: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Trung)
51
Chương 51: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Hạ)
52
Chương 52: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Kết thúc)
53
Chương 53: Côn Luân thần thụ
54
Chương 54: Huyết điêu
55
Chương 55: Bọ đục xác
56
Chương 56: Lạc nguyệt
57
Chương 57: Tam giới tam sinh
58
Chương 58: Bức chân dung
59
Chương 59: Lời nguyền
60
Chương 60: Phù Vân tự
61
Chương 61: Thanh kiếm chưa khai phong
62
Chương 62: Ma tướng
63
Chương 63: Chuyện xưa việc cũ
64
Chương 64: Đầu tận
65
Chương 65: Gặt được manh mối
66
Chương 66: Món thần khí thứ ba
67
Chương 67: Sinh tử trường
68
Chương 68: Minh Cung và quỷ thi
69
Chương 69: Bí mật của Minh Cung
70
Chương 70: Tình triền
71
Chương 71: Đường về
72
Chương 72: Da Lan sơn cảnh
73
Chương 73: Đầu mày đáy mắt
74
Chương 74: Càn khôn thuật (Thượng)
75
Chương 75: Càn khôn thuật (Hạ)
76
Chương 76: Tứ diệp hạm đạm
77
Chương 77: Hết thảy đều là duyên
78
Chương 78: Trùng phùng
79
Chương 79: Huyền Tâm nhai luận pháp
80
Chương 80: Địa Nhai và Côn Luân thần thụ
81
Chương 81: Tình kiếp (Thượng)
82
Chương 82: Tình kiếp (Trung)
83
Chương 83: Tình kiếp (Hạ)
84
Chương 84: Khi xưa bối rối
85
Chương 85: Thất thế luân hồi
86
Chương 86: Dạ vong xuyên
87
Chương 87: Bí ẩn thân phận
88
Chương 88: Ngõ cụt
89
Chương 89: Bước ngoặt
90
Chương 90: Minh Cung và quỷ môn
91
Chương 91: Gánh hát
92
Chương 92: Chuyện vặt trong gánh hát
93
Chương 93: Nam Đô hành
94
Chương 94: Tộc hoa tinh
95
Chương 95: Da Lan sơn chủ
96
Chương 96: Dư mặc
97
Chương 97: Chiêu thức lấy lòng (Thượng)
98
Chương 98: Chiêu thức lấy lòng (Hạ)
99
Chương 99: Khép màn hồi tưởng
100
Chương 100: Xưa kia lúc còn trẻ (Thượng)
101
Chương 101: Xưa kia lúc còn trẻ (Hạ)
102
Chương 102: Cố nhân trở về
103
Chương 103: Trầm vụn hương phai
104
Chương 104: Tình tới
105
Chương 105: Tứ diệp hạm đạm
106
Chương 106: Khởi đầu mới (Kết cục)
107
Chương 107: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm thất tịch (phần 1)
108
Chương 108: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm Thất Tịch (Phần 2)
109
Chương 109: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm thất tịch (phần 3)
110
Chương 110: Ngoại truyện 5 ♥ Dư Mặc