Chương 24: Tỉ muội Thẩm gia (p.1)

Thẩm lão gia đằng
hắng một tiếng, sắc mặt lúc này trông đã bình thường trở lại: “Đây là
con gái lớn của ta Di Quân. Di Quân, vị này là Đường công tử, còn vị này là Nhan Đàm cô nương sư muội đồng môn của Đường công tử.”

Thẩm
Di Quân bước đến bên bàn, ánh nhìn ghim chặt trên người Đường Châu: “Hóa ra là ngươi? Tối qua ngươi lén la lén lút làm gì trong nhà ta?”

Nhan Đàm ganh tị quá chừng, nàng mà có thể hùng hổ như vậy nói chuyện với
Đường Châu thì còn gì bằng, tiếc là nàng hãy còn chưa dám.

Thẩm lão gia lập tức bước sang khuyên giải: “Di Quân, Đường công tử là khách, con làm sao ăn nói vậy hả?”

Đường Châu điềm đạm cất lời: “Đêm qua tại hạ nghe thấy một tràng tiếng khóc,
cảm thấy âm thanh rất quen thuộc nên đã lần theo xem thử, kết quả nhìn
thấy vị tiền bối Lăng Hư Tử kia, ngoài ra còn có lệnh ái.”

Thẩm lão gia quay sang trưởng nữ của mình, giận dữ trách: “Nay Đường công tử đã giải thích rõ, như vậy con đã an tâm rồi chứ?”

Nhan Đàm nhìn nhìn Thẩm lão gia, lại quay sang nhìn Thẩm Di Quân, trong lòng cứ cảm thấy có chỗ nào đó không được đúng lắm, nhưng rốt cuộc là chỗ
nào không phải thì nhất thời chưa nghĩ thông được. Chợt Thẩm Di Quân
nhìn sang, ánh mắt vẫn dữ tợn như lúc đầu: “Thẩm gia chúng ta chẳng có
thứ gì có thể chiêu đãi hai vị, chi bằng hai vị hãy rời khỏi càng sớm
càng tốt.”

Thẩm lão gia tức giận giậm chân đứng phắt dậy: “Im miệng! Con con con… thật là khiến ta tức đến chết mà!”

Thẩm Di Quân lạnh nhạt chuyển ánh nhìn sang ông ta, khóe miệng khẽ động,
nàng ta để lộ ra một nụ cười cổ quái, sau đó xoay người rời khỏi đại
sảnh.

Nhan Đàm tay chống cằm, khe khẽ nhích người lại gần hỏi
nhỏ: “Đường Châu, tối qua ngươi đã làm ra chuyện đại nghịch bất đạo gì
với Thẩm cô nương rồi hả? Ánh mắt nàng ta nhìn ngươi thật dữ quá đi.”

Đường Châu không nói không rằng ném cho nàng một cái liếc xéo.

Thẩm lão gia sắc mặt hết đỏ rồi trắng, miễn cưỡng cười bảo: “Hai vị, thực
đúng là… tiếp đãi không được chu toàn, tiếp đãi không được chu toàn.”
Ông ta xoa xoa hai tay vào nhau, trông giống như đang nỗ lực sắp xếp lời lẽ sao cho phù hợp: “Di Quân nó từ nhỏ đã sống tách mình cô lập, tính
tình có phần lạnh nhạt khó gần, cũng chỉ có thể trách người làm cha này
đã không cẩn thận coi sóc nó.”

Đường Châu mỉm cười: “Thực ra cũng không có gì nghiêm trọng. Thẩm lão gia, tại hạ thấy cũng đã đến lúc bắt tay vào chính sự rồi. Chỉ là nếu muốn khu trừ quỷ khí, tốt nhất là nên
tiến hành vào giữa chính Ngọ, đó cũng là khoảng thời gian dương khí
thịnh nhất trong ngày. Từ giờ cho đến chính Ngọ, xin ngài đảm bảo không
một người nào được phép đến gần đình viện.”

Thẩm lão gia gật gù: “Chẳng hay Đường công tử có còn cần thứ gì nữa không? Ta lập tức sẽ cho người đi chuẩn bị.”

Đường Châu từ tốn đáp: “Có sư muội của tại hạ trợ giúp là đủ rồi.”

Nhan Đàm lập tức bắn một tia nhìn đầy cảnh giác về phía Đường Châu. Nàng
hiện giờ đã bị phong tỏa hơn nửa yêu pháp, chút ít còn sót lại đây phải
nói là cực kì quý giá, không thể lãng phí vào hắn dù là một hột.

Hai người bọn họ men theo đường hành lang dài có gắn mái che quay lại đình
viện, trên đường quả thực không thấy lấy một bóng người, rõ là Thẩm lão
gia đã căn dặn qua. Chợt Đường Châu lên tiếng hỏi: “Ngày thường ngươi có khi nào đi chôn hoa không?”

Nhan Đàm dùng một bộ mặt sặc cơm
nhìn hắn: “Không lẽ tối qua ngươi đã gặp phải nữ quỷ chôn hoa? Những oan hồn ở đây đều rất yếu, căn bản không thể hóa thành quỷ quái, lại càng
không đủ bản lĩnh hiện hình để ngươi nhìn thấy. Vả lại mấy cái việc làm
xuân thương thu buồn của phàm trần nữ tử này, khỏi hỏi cũng biết ta chả
bao giờ làm đâu.”

Đường Châu khẽ thở dài: “Người chôn hoa là một nam tử. Nếu là nữ tử thì ta dĩ nhiên đã không tìm ngươi hỏi rồi.”

Nhan Đàm lập tức nghe ra cái gai ẩn trong câu nói của hắn, miệng lầm bầm:
“Nếu đã là nam tử sao ngươi không tự đi mà hỏi mình…” Nàng đi được hai
bước, đột nhiên quay đầu lại hỏi: “Không lẽ… là Thẩm lão gia?”

Đường Châu khẽ ‘ừm’ một tiếng.

Nhan Đàm vung vẩy ngón tay trước mặt: “Ta ngay bây giờ có thể cho ngươi hai
chủ ý. Thứ nhất, từ giờ trở đi, bất luận phát giác được thứ gì dị thường đều cứ xem như chưa từng nhìn thấy, khu trừ xong quỷ khí tức khắc rời
khỏi. Đây là con đường bằng phẳng thuận lợi nhất, cũng chính là an toàn
nhất. Thứ hai, tìm cách kéo dài thời gian, rất nhiều việc chỉ cần có
người làm qua, chắn chắn tránh không khỏi lưu lại dấu vết, cây kim trong bọc rồi cũng có ngày lòi ra. Con đường này là nguy hiểm nhất, nói không chừng tay còn chưa chạm được tới chân tướng thì mạng đã không còn rồi.
Cho nên, ta cảm thấy vẫn là con đường thứ nhất dễ đi hơn.”

“Ta
cũng cảm thấy vẫn là con đường thứ nhất tốt hơn.” Một giọng nói lạnh lẽo đột nhiên từ đâu thổi đến bên tai. Nhan Đàm lập tức giật lùi về sau một bước. Đường Châu nhìn về phía trước, chỉ thấy tựa người vào nguyệt động môn (1) phía ngoài đình viện là một bóng dáng yểu điệu, sắc mặt nhuốm
màu u ám, trong mắt thoáng hiện những tia hiềm thù, chính là Thẩm Di
Quân.

Khóe môi khẽ động, nàng ta nở một nụ cười mang nét cổ quái: “Những kẻ đến gần nơi này đầu óc đều đã thuộc loại chết rồi, lẽ nào các người còn muốn biến thành người chết thực sự?”

Đường Châu nhìn
bóng lưng của Thẩm Di Quân biến mất ở cuối hành lang, ngón tay gõ gõ lên bao kiếm như thể vừa hạ quyết tâm làm việc gì đó, chân sải từng bước
dài về phía đình viện. Tất cả bí ẩn đều bắt nguồn từ nơi này, cố nhiên
manh mối cũng là từ đây mà ra.

Nhan Đàm bất chợt giơ tay túm lấy ống tay áo hắn: “Ngươi đợi chút đã.”

Đường Châu cúi đầu nhìn nàng: “Chuyện gì?”

Nàng ung dung thong thả cất lời: “Chúng ta đầu tiên hãy thử nghĩ xem dụng ý
của Thẩm cô nương là gì cái đã. Trước đó lúc chạm mặt trong đại sảnh,
nàng ta cũng đã nói lời thúc giục chúng ta rời khỏi nơi này. Bây giờ lại đặc biệt đi một chuyến đến đây nói thêm một lần, hơn nữa còn là lén
giấu Thẩm lão gia cố ý đến đợi sẵn. Cho nên có thể kết luận, nàng ấy
nhất định biết được sự thật nằm sâu bên trong chuyện này, chỉ là không
thể tiết lộ. Nói vậy, bí mật của tòa trạch này chắn chắn rất ghê gớm
rồi.”

Đường Châu gật gật đầu: “Có lẽ những gì nàng ấy biết cũng không hoàn chỉnh, chỉ là một số mấu chốt sơ lược mà thôi.”

Nhan Đàm khẽ ‘ừm’ một tiếng, lại tiếp lời: “Vậy nàng ta vì sao lại muốn nhắc nhở chúng ta những điều này? Đã là bí mật nằm ngay trong nhà nàng ta,
khả năng rất lớn là có liên quan đến người thân trong gia đình, nàng ta
vì cái gì lại muốn đi giúp người ngoài?”

“Vậy thì có hai khả
năng. Có thể nàng ta là xuất phát từ lòng tốt mới đặc biệt đến nhắc nhở
chúng ta đừng nên dấn thân vào nguy hiểm. Hoặc cũng có lẽ, nàng ta cũng
không muốn chúng ta điều tra ra được ngọn ngành sự việc, vì thế mở miệng nói lời đe dọa.”

Nhan Đàm cười mỉm chi: “Không hổ là sư huynh, con mắt nhìn vấn đề đúng là nhạy bén.”

Đường Châu tự tiếu phi tiếu, tiếp tục cất bước hướng vào đình viện: “Vậy
sao.” Chỉ nghe Nhan Đàm ở phía sau buông một tiếng thở dài đánh thượt:
“Thực ra vẫn còn có một lý do thứ ba nữa đấy. Chính là nàng ta biết có
loại người, luôn cảm thấy bản thân rất là lợi hại, rõ ràng biết rằng
phía trước có nguy hiểm, nhưng vẫn vì muốn truy lùng cho ra bằng được
chân tướng mà đâm đầu vào. Nàng ta cứ nói cho càng thần bí thì cái người này lại càng cứ muốn ngược dòng mà lội, nghĩa vô phản cố (2) nhảy thẳng vào cái hầm bẫy đã được đào sẵn.

Đường Châu quay đầu nhìn nàng: “Ngươi cảm thấy ta sẽ nghĩa vô phản cố nhảy vào cái bẫy của kẻ khác đặt sẵn ư?”

Nhan Đàm ngẫm nghĩ một thoáng, thật thà chân chất trả lời: “Chắc là không.”

“Nhan Đàm, thực ra ngươi cũng rất muốn biết rốt cuộc sự tình là như thế nào
có phải không? Từ những cái chết li kì trong trấn Thanh Thạch, đến những gì chúng ta chứng kiến trong mộ địa, cuối cùng là những khác thường ở
Thẩm gia, nhất định có mối liên hệ nào đó giữa tất cả những việc này. Ta nói có đúng không?”

Chú thích:

nghĩa vô phản cố: quyết không chùn bước, một đi không quay đầu lại.

Chapter
1 Chương 1: Bát canh cá và cỗ quan tài (p.1)
2 Chương 2: Bát canh cá và cỗ quan tài (p.2)
3 Chương 3: Cỗ quan tài và cái hố (p.1)
4 Chương 4: Cỗ quan tài và cái hố (p.2)
5 Chương 5: Ván cá cược và tiểu hồ ly (p.1)
6 Chương 6: Ván cá cược và tiểu hồ ly (p.2)
7 Chương 7: Mỗi ngày làm một việc tốt (p.1)
8 Chương 8: Mỗi ngày làm một việc tốt (p.2)
9 Chương 9: Thiên sư Đường Châu (p.1)
10 Chương 10: Thiên sư Đường Châu (p.2)
11 Chương 11: Đào tẩu bất thành (p.1)
12 Chương 12: Đào tẩu bất thành (p.2)
13 Chương 13: Mộ địa ơi là mộ địa, xác ướp ơi là xác ướp (p.1)
14 Chương 14: Mộ địa ơi là mộ địa, xác ướp ơi là xác ướp (p.2)
15 Chương 15: Thiếu nữ nghe được điểu ngữ (p.1)
16 Chương 16: Thiếu nữ nghe được điểu ngữ (p.2)
17 Chương 17: Vị nương nương giữa lòng mộ địa (p.1)
18 Chương 18: Vị nương nương giữa lòng mộ địa (p.2)
19 Chương 19: Lần nữa rơi vào hiểm cảnh (p.1)
20 Chương 20: Lần nữa rơi vào hiểm cảnh (p.2)
21 Chương 21: Thẩm gia phú thương (p.1)
22 Chương 22: Thẩm gia phú thương (p.2)
23 Chương 23: Ngờ vực chồng chất
24 Chương 24: Tỉ muội Thẩm gia (p.1)
25 Chương 25: Tỉ muội Thẩm gia (p.2)
26 Chương 26: Ngõ cụt (p.1)
27 Chương 27: Ngõ cụt (p.2)
28 Chương 28: Thật giả bất phân (p.1)
29 Chương 29: Thật giả bất phân (p.2)
30 Chương 30: Vén rèm bí mật
31 Chương 31: Thất Diệu Thần Ngọc (p.1)
32 Chương 32: Thất Diệu Thần Ngọc (p.2)
33 Chương 33: Đầu mối cuối cùng (p.1)
34 Chương 34: Đầu mối cuối cùng (p.2)
35 Chương 35: Manh mối đứt đoạn (p.1)
36 Chương 36: Manh mối đứt đoạn (p.2)
37 Chương 37: Ván cờ (p.1)
38 Chương 38: Ván cờ (p.2)
39 Chương 39: Thần khí hiện thế (p.1)
40 Chương 40: Thần khí hiện thế (p.2)
41 Chương 41: Hành trình Tây Nam (p.1)
42 Chương 42: Hành trình Tây Nam (p.2)
43 Chương 43: Người hái thuốc (p.1)
44 Chương 44: Người hái thuốc (p.2)
45 Chương 45: Sơn thần
46 Chương 46: Kính Hồ Thủy Nguyệt (p.1)
47 Chương 47: Kính Hồ Thủy Nguyệt (p.2)
48 Chương 48: Ngoại truyện: Thiên sư và trừ quỷ
49 Chương 49: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Thượng)
50 Chương 50: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Trung)
51 Chương 51: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Hạ)
52 Chương 52: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Kết thúc)
53 Chương 53: Côn Luân thần thụ
54 Chương 54: Huyết điêu
55 Chương 55: Bọ đục xác
56 Chương 56: Lạc nguyệt
57 Chương 57: Tam giới tam sinh
58 Chương 58: Bức chân dung
59 Chương 59: Lời nguyền
60 Chương 60: Phù Vân tự
61 Chương 61: Thanh kiếm chưa khai phong
62 Chương 62: Ma tướng
63 Chương 63: Chuyện xưa việc cũ
64 Chương 64: Đầu tận
65 Chương 65: Gặt được manh mối
66 Chương 66: Món thần khí thứ ba
67 Chương 67: Sinh tử trường
68 Chương 68: Minh Cung và quỷ thi
69 Chương 69: Bí mật của Minh Cung
70 Chương 70: Tình triền
71 Chương 71: Đường về
72 Chương 72: Da Lan sơn cảnh
73 Chương 73: Đầu mày đáy mắt
74 Chương 74: Càn khôn thuật (Thượng)
75 Chương 75: Càn khôn thuật (Hạ)
76 Chương 76: Tứ diệp hạm đạm
77 Chương 77: Hết thảy đều là duyên
78 Chương 78: Trùng phùng
79 Chương 79: Huyền Tâm nhai luận pháp
80 Chương 80: Địa Nhai và Côn Luân thần thụ
81 Chương 81: Tình kiếp (Thượng)
82 Chương 82: Tình kiếp (Trung)
83 Chương 83: Tình kiếp (Hạ)
84 Chương 84: Khi xưa bối rối
85 Chương 85: Thất thế luân hồi
86 Chương 86: Dạ vong xuyên
87 Chương 87: Bí ẩn thân phận
88 Chương 88: Ngõ cụt
89 Chương 89: Bước ngoặt
90 Chương 90: Minh Cung và quỷ môn
91 Chương 91: Gánh hát
92 Chương 92: Chuyện vặt trong gánh hát
93 Chương 93: Nam Đô hành
94 Chương 94: Tộc hoa tinh
95 Chương 95: Da Lan sơn chủ
96 Chương 96: Dư mặc
97 Chương 97: Chiêu thức lấy lòng (Thượng)
98 Chương 98: Chiêu thức lấy lòng (Hạ)
99 Chương 99: Khép màn hồi tưởng
100 Chương 100: Xưa kia lúc còn trẻ (Thượng)
101 Chương 101: Xưa kia lúc còn trẻ (Hạ)
102 Chương 102: Cố nhân trở về
103 Chương 103: Trầm vụn hương phai
104 Chương 104: Tình tới
105 Chương 105: Tứ diệp hạm đạm
106 Chương 106: Khởi đầu mới (Kết cục)
107 Chương 107: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm thất tịch (phần 1)
108 Chương 108: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm Thất Tịch (Phần 2)
109 Chương 109: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm thất tịch (phần 3)
110 Chương 110: Ngoại truyện 5 ♥ Dư Mặc
Chapter

Updated 110 Episodes

1
Chương 1: Bát canh cá và cỗ quan tài (p.1)
2
Chương 2: Bát canh cá và cỗ quan tài (p.2)
3
Chương 3: Cỗ quan tài và cái hố (p.1)
4
Chương 4: Cỗ quan tài và cái hố (p.2)
5
Chương 5: Ván cá cược và tiểu hồ ly (p.1)
6
Chương 6: Ván cá cược và tiểu hồ ly (p.2)
7
Chương 7: Mỗi ngày làm một việc tốt (p.1)
8
Chương 8: Mỗi ngày làm một việc tốt (p.2)
9
Chương 9: Thiên sư Đường Châu (p.1)
10
Chương 10: Thiên sư Đường Châu (p.2)
11
Chương 11: Đào tẩu bất thành (p.1)
12
Chương 12: Đào tẩu bất thành (p.2)
13
Chương 13: Mộ địa ơi là mộ địa, xác ướp ơi là xác ướp (p.1)
14
Chương 14: Mộ địa ơi là mộ địa, xác ướp ơi là xác ướp (p.2)
15
Chương 15: Thiếu nữ nghe được điểu ngữ (p.1)
16
Chương 16: Thiếu nữ nghe được điểu ngữ (p.2)
17
Chương 17: Vị nương nương giữa lòng mộ địa (p.1)
18
Chương 18: Vị nương nương giữa lòng mộ địa (p.2)
19
Chương 19: Lần nữa rơi vào hiểm cảnh (p.1)
20
Chương 20: Lần nữa rơi vào hiểm cảnh (p.2)
21
Chương 21: Thẩm gia phú thương (p.1)
22
Chương 22: Thẩm gia phú thương (p.2)
23
Chương 23: Ngờ vực chồng chất
24
Chương 24: Tỉ muội Thẩm gia (p.1)
25
Chương 25: Tỉ muội Thẩm gia (p.2)
26
Chương 26: Ngõ cụt (p.1)
27
Chương 27: Ngõ cụt (p.2)
28
Chương 28: Thật giả bất phân (p.1)
29
Chương 29: Thật giả bất phân (p.2)
30
Chương 30: Vén rèm bí mật
31
Chương 31: Thất Diệu Thần Ngọc (p.1)
32
Chương 32: Thất Diệu Thần Ngọc (p.2)
33
Chương 33: Đầu mối cuối cùng (p.1)
34
Chương 34: Đầu mối cuối cùng (p.2)
35
Chương 35: Manh mối đứt đoạn (p.1)
36
Chương 36: Manh mối đứt đoạn (p.2)
37
Chương 37: Ván cờ (p.1)
38
Chương 38: Ván cờ (p.2)
39
Chương 39: Thần khí hiện thế (p.1)
40
Chương 40: Thần khí hiện thế (p.2)
41
Chương 41: Hành trình Tây Nam (p.1)
42
Chương 42: Hành trình Tây Nam (p.2)
43
Chương 43: Người hái thuốc (p.1)
44
Chương 44: Người hái thuốc (p.2)
45
Chương 45: Sơn thần
46
Chương 46: Kính Hồ Thủy Nguyệt (p.1)
47
Chương 47: Kính Hồ Thủy Nguyệt (p.2)
48
Chương 48: Ngoại truyện: Thiên sư và trừ quỷ
49
Chương 49: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Thượng)
50
Chương 50: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Trung)
51
Chương 51: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Hạ)
52
Chương 52: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Kết thúc)
53
Chương 53: Côn Luân thần thụ
54
Chương 54: Huyết điêu
55
Chương 55: Bọ đục xác
56
Chương 56: Lạc nguyệt
57
Chương 57: Tam giới tam sinh
58
Chương 58: Bức chân dung
59
Chương 59: Lời nguyền
60
Chương 60: Phù Vân tự
61
Chương 61: Thanh kiếm chưa khai phong
62
Chương 62: Ma tướng
63
Chương 63: Chuyện xưa việc cũ
64
Chương 64: Đầu tận
65
Chương 65: Gặt được manh mối
66
Chương 66: Món thần khí thứ ba
67
Chương 67: Sinh tử trường
68
Chương 68: Minh Cung và quỷ thi
69
Chương 69: Bí mật của Minh Cung
70
Chương 70: Tình triền
71
Chương 71: Đường về
72
Chương 72: Da Lan sơn cảnh
73
Chương 73: Đầu mày đáy mắt
74
Chương 74: Càn khôn thuật (Thượng)
75
Chương 75: Càn khôn thuật (Hạ)
76
Chương 76: Tứ diệp hạm đạm
77
Chương 77: Hết thảy đều là duyên
78
Chương 78: Trùng phùng
79
Chương 79: Huyền Tâm nhai luận pháp
80
Chương 80: Địa Nhai và Côn Luân thần thụ
81
Chương 81: Tình kiếp (Thượng)
82
Chương 82: Tình kiếp (Trung)
83
Chương 83: Tình kiếp (Hạ)
84
Chương 84: Khi xưa bối rối
85
Chương 85: Thất thế luân hồi
86
Chương 86: Dạ vong xuyên
87
Chương 87: Bí ẩn thân phận
88
Chương 88: Ngõ cụt
89
Chương 89: Bước ngoặt
90
Chương 90: Minh Cung và quỷ môn
91
Chương 91: Gánh hát
92
Chương 92: Chuyện vặt trong gánh hát
93
Chương 93: Nam Đô hành
94
Chương 94: Tộc hoa tinh
95
Chương 95: Da Lan sơn chủ
96
Chương 96: Dư mặc
97
Chương 97: Chiêu thức lấy lòng (Thượng)
98
Chương 98: Chiêu thức lấy lòng (Hạ)
99
Chương 99: Khép màn hồi tưởng
100
Chương 100: Xưa kia lúc còn trẻ (Thượng)
101
Chương 101: Xưa kia lúc còn trẻ (Hạ)
102
Chương 102: Cố nhân trở về
103
Chương 103: Trầm vụn hương phai
104
Chương 104: Tình tới
105
Chương 105: Tứ diệp hạm đạm
106
Chương 106: Khởi đầu mới (Kết cục)
107
Chương 107: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm thất tịch (phần 1)
108
Chương 108: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm Thất Tịch (Phần 2)
109
Chương 109: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm thất tịch (phần 3)
110
Chương 110: Ngoại truyện 5 ♥ Dư Mặc