Chương 6: Ván cá cược và tiểu hồ ly (p.2)

Dư Mặc đang đứng trước ao sen ngoài đình viện rải ngư lương, thu hút cả một bầy cá tới chen lấn tranh giành lẫn nhau.

Nhan Đàm từ xa xáp tới: “Dư Mặc Dư Mặc.”

Dư Mặc liếc xéo nàng một cái: “Chuyện gì?”

Nàng hốt một nắm ngư lương từ trong chiếc vại đất trên tay Dư Mặc, thong thả rải xuống ao: “Ngươi giúp ta một việc có được không?” Dư Mặc đẩy tay
nàng ra: “Đừng có cho tụi nó ăn đến bội thực. Việc gì?”

“Ta cần gạo nếp, chu sa (1) và dạ minh sa, cần ngay tối nay.”

Dư Mặc quay sang nhìn nàng, nét mặt nghiêm nghị: “Hai thứ đầu không thành
vấn đề, dạ minh sa ngươi tự đi tìm biên bức tinh mà lấy. Dù gì cũng là
phân dơi, ngươi cứ lấy tự nhiên, muốn bao nhiêu cũng có.”

Nhan
Đàm lại hốt một nắm lớn ngư lương từ trong chiếc vại đất, tạo tư thế
hùng dũng chuẩn bị ném xuống ao: “Ngươi mà không hứa với ta, ta sẽ khiến đám đồng loại của ngươi chết vì bội thực.”

Dư Mặc đanh mặt: “Nhan Đàm!”

“Có!”

“Khó trách Tử Lân muốn đem ngươi đi lột da sống, ta bây giờ cũng muốn chết
được.” Hắn nhấc nhấc chiếc vại đất trong tay như đang ước chừng cân
nặng, “Bỏ hết cái mớ trong tay ngươi vào lại đây, mấy thứ kia nội trong
tối nay sẽ cho người giao đến chỗ ngươi.”

Nhan Đàm theo lời bỏ
lại mớ ngư lương vào trong vại, nhoẻn miệng cười mỉm chi: “Vẫn là ngươi
tốt bụng nhất đó. Tử Lân hắn cứ dữ hầm hầm, một chút nhân tình cũng
không có lận lưng.”

Dư Mặc không nhịn được cười nhìn nàng đi xa
dần, chỉ nghe phía sau có tiếng ho khẽ, Tử Lân chắp tay sau lưng bước
tới cạnh hắn: “Nhan Đàm cần những thứ đó, xem ra là để giúp Tam Vỹ Tuyết Hồ giải chú độc.”

Dư Mặc quay đầu lại: “Xem ra là vậy.” Hắn đan
mười ngón tay vào nhau, tựa mình bên thành lan can cạnh ao sen: “Dù gì
chúng ta cũng không có ý định đối với Hồ tộc thế nào, cứ xem như là giúp không bọn họ một lần, bọn họ ghi lòng tạc dạ cũng tốt, mà không thì
cũng chẳng sao. Chỉ là nhất định phải một nhát đâm vào ngạo khí của bọn
họ, thứ lời lẽ này mà cũng mở miệng nói ra cho được, đúng là hỗn trướng
(2).”

“Thật ra vừa nãy ngươi nói những lời đó, chỉ là muốn nàng
ta đi xem thử hai tỉ đệ Hồ tộc kia. Lẽ nào ngươi đã biết rõ sau khi gặp
mặt nàng ta nhất định sẽ ra tay tương trợ?”

“Chuyện này,” hắn nở một nụ cười ý vị thâm trường, “quen biết lâu ngày, ít nhiều cũng đoán được thôi.”

Lâm Lãng quỳ trên nhuyễn điếm, đầu cúi thấp không dám nhìn về trước. Có
tiếng bước chân khẽ vang lên, trước mắt xuất hiện một tà áo màu xanh
nhạt bằng lụa thêu Tô Châu tinh xảo, rồi những ngón tay lành lạnh chậm
rãi nâng cằm nàng lên. Dư Mặc mỉm cười cất lời: “Nàng hãy còn mang sa
lụa? Giờ cũng đến lúc nên gỡ xuống rồi, ta chỉ yêu thích mỹ nhân dung
mạo xinh đẹp, không đủ mỹ mạo, ta quyết không cần.”

Lâm Lãng toát mồ hôi lạnh ướt hết cả lưng, quỳ gối nhích ra phía sau mấy bước, miệng
rối rít đáp: “Không không, thiếp dung mạo không đủ xinh đẹp, e sẽ làm ô
uế đôi mắt của sơn chủ người!”

Dư Mặc sấn tới hai bước: “Nghe bảo nữ tử Hồ tộc đều là tuyệt sắc giai nhân.”

Lâm Lãng nhớ lại thảm trạng của Nhan Đàm mình vừa chứng kiến hôm qua, lắc
đầu lia lịa: “Không, cũng không hẳn như vậy đâu!” Nói rồi thuận tay chỉ
vào nữ tử tay bê chiếc khay đang chầm chậm bước tới: “Sơn chủ đại nhân,
dung mạo của thiếp còn chưa bì được nàng ta!”

Nhìn theo hướng tay chỉ của Lâm Lãng, Nhan Đàm đang đứng ở một bên, cúi người thi lễ: “Sơn chủ.”

Dư Mặc nhếch mép cười khẩy: “Ngươi quả không tồi.”

Nhan Đàm đến là khiêm tốn: “Nào có nào có, sơn chủ người thật quá khen, thiếp đây hãy còn kém xa.”

Lâm Lãng trợn tròn hai mắt, hết liếc người này lại nhìn kẻ kia, trong đầu
đoán nhận ra ngay nhất định có chỗ không đúng. Ánh mắt sắc như lưỡi dao
hướng thẳng vào Nhan Đàm: “Ngươi gạt ta.” Nàng ta bất thình lình giật
phăng sa lụa, để lộ dung nhan tuyệt mỹ bên dưới: “Không ngờ ngươi lại cả gan dám gạt ta, nói ngươi không phải thê thiếp của sơn chủ, còn nói
ngươi là bị người ta mang đến cống nạp!”

Dư Mặc gật gật đầu: “Quả thực là như vậy.”

“Ngươi còn nói là mình chủ động bảo với sơn chủ, rằng ngươi so với những người còn lại đều vượt trội hơn, tu vi cũng cao thâm hơn, sơn chủ vì thế mới
thu nạp ngươi!”

“Đây cũng là sự thật không sai, thời điểm đó khi Nhan Đàm vừa tới Da Lan Sơn, vốn dĩ chính là có ôm mưu đồ.”

Lâm Lãng tức đến phát run: “Vậy, vậy còn, nàng ta còn nói, những thương tích trên lưng nàng ta đều là do người xuống tay!”

Nhan Đàm không nhịn được chen vào: “Ta lúc đó chỉ cho nàng xem vết thương
trên lưng, không hề có câu nào nói rằng là do sơn chủ xuống tay.”

“Nhưng, nhưng ngươi nói trước đây có một nữ yêu lấy mất dị nhãn của sơn chủ,
thế nên người mới thống hận tất cả nữ tử có dung mạo xinh đẹp, còn muốn
hành hạ tra tấn bọn họ…” Càng nói âm giọng của nàng ta càng hạ thấp dần, tuy Dư Mặc vẫn là nghe thấy được, nhưng cũng không buồn để tâm là mấy.

Nhan Đàm thở dài một hơi, nét mặt chân thành tỏ vẻ rất lấy làm tiếc: “Sự cố
liên quan đến dị nhãn đó cũng là người thật việc thật trăm phần trăm,
chỉ là ta không hề nhắc đến bất kì mối liên hệ nào giữa chuyện đó và
việc ta bị thương, là tự nàng khăng khăng muốn liên kết chúng lại với
nhau đó thôi.”

Lâm Lãng run bần bật hết nửa ngày, sắc mặt chuyển xanh, mím chặt môi không nói một lời.

Dư Mặc nhìn nàng với vẻ cảm thông sâu sắc, xoay người ném một cái liếc mắt về phía Nhan Đàm, xong phất tay áo bước mấy bậc thang lên thẳng tọa
đài, ngồi xuống bên cạnh Tử Lân.

Từ trong áo choàng của Lâm Lãng
chui ra một cái đầu đầy lông, đôi mắt như đá vỏ chai của tiểu hồ ly chớp chớp nhìn ra xung quanh. Nhan Đàm đột nhiên vươn tay ra túm lấy nó.

Tiểu hồ ly vừa rời tỉ tỉ liền khóc rít lên ầm ĩ, không ngừng quẫy đạp cố thoát ra.

Lâm Lãng thảng thốt: “Ngươi định làm gì?!”

Nhan Đàm đặt khay đạo cụ xuống đất: “Giải chú độc.” Nàng nhấc chiếc dao nhỏ, vuốt nhẹ ngón tay lên lưỡi dao, dòng máu tươi màu đỏ thẫm lập tức trào
ra.

“Nhưng hôm qua ngươi nói không giải được…” Lâm Lãng nói được
nửa câu rồi lại ngậm miệng. Nàng ta cũng chẳng phải con ngốc, vừa nhìn
thấy những thứ trong khay liền hiểu ngay cái “không giải được” mà Nhan
Đàm nói hôm qua chỉ là do vật dụng còn chưa được chuẩn bị đủ.

Nhan Đàm giữ lấy tiểu hồ ly, đưa ngón tay vừa mới cắt đến gần chân nó, khóe
miệng khẽ động, dường như đang niệm mấy câu chú văn, chỉ thấy vết chú
độc bị cháy đen kia từ từ nhạt dần, trong không khí chầm chậm bốc lên
một đám sương mù màu đen, mỗi lúc một lớn dần. Nhan Đàm buông tiểu hồ ly ra, đưa tay bốc một nắm gạo nếp và chu sa từ bên cạnh rải xuống, ngón
tay khẽ uốn lượn làm một động tác quyết yếu (3). Chỉ nghe ‘xoẹt’ một
tiếng, cả đám sương đen đã tiêu tan.

Nàng lấy một chiếc đĩa còn lại trong khay đưa sang cho Lâm Lãng: “Cho tiểu hồ ly ăn cái này là sẽ không việc gì nữa.”

Lâm Lãng nhận lấy chiếc đĩa, cúi người: “Nhan Đàm cô nương, đa tạ nàng.” Rồi vẫy vẫy tay gọi tiểu hồ ly: “Mau qua đây.”

Dư Mặc nhìn cái đĩa Tam Vỹ Tuyết Hồ đang ngậm trong miệng, vẻ mặt phức
tạp. Nếu hắn nhớ không lầm thì thứ đựng trong đó hẳn là dạ minh sa, cũng chính là chất thải rắn của dơi, lại còn là mới lấy về tối qua.

Tử Lân đứng dậy: “Lâm Lãng cô nương, chúng ta cũng đã có thể tính là bằng
hữu, những lời trước đây đều xem như là nói đùa, cứ vậy đi nhé. Ngoài
đình viện yến tiệc đã sẵn sàng, khách quý xin mời.”

Lâm Lãng mỉm
cười nhìn Nhan Đàm: “Không, lời đã nói ra sao lại có thể thu hồi? Nhan
Đàm cô nương đã cứu đệ đệ của ta, ta phải đi theo hầu hạ nàng mới phải.” Dừng lại suy nghĩ một chút, nàng ta tiếp lời: “Nếu Nhan Đàm cô nương
cảm thấy không ổn, ta cũng có thể hóa thân thành nam nhi, tận tâm tận
lực hầu hạ.” Đặc biệt nhấn mạnh hai chữ “hầu hạ”.

Nhan Đàm giật
mình, quay đầu sang nhìn Dư Mặc. Lâm Lãng giơ tay ra giữ lấy nàng: “Cô
nương đã không phải thê thiếp của sơn chủ, còn có điều chi phải đắn đo
sao? Lẽ nào là do tướng mạo của ta không đủ vừa mắt nàng?”

Nhan Đàm chỉ ngay vào tiểu hồ ly đang cạp đĩa: “Thực ra ta vẫn là thích nó hơn một chút, vừa nhỏ vừa mềm.”

Tiểu hồ ly lập tức liệng luôn cái đĩa nhảy bổ sang nàng, vừa dụi dụi vào
người nàng vừa kêu ư ử. Nhan Đàm túm lấy nó đặt lên lòng bàn tay, nó thè cái lưỡi nhỏ ra liếm liếm ngón tay nàng.

Vẫn giữ nụ cười trên
môi, Lâm Lãng cất lời: “Nhan Đàm cô nương nếu đã thích, cũng chỉ có thể
quyết định như vậy, chỉ là,” nàng ta dừng lại một chút: “Tử Viêm nó có
chút không hiểu chuyện.”

Chú thích:

(1) chu sa: khoáng chất màu đỏ ánh nâu chứa HgS, đóng vai trò là quặng chiết xuất thủy ngân, đôi khi còn được dùng làm phẩm màu.

(2) hỗn trướng: từ dùng mắng người, ý bảo đối phương không nói lý lẽ, ngớ ngẩn, xuẩn ngốc.

(3) quyết yếu: chi tiết quan trọng bí mật quyết định thành công.

Chapter
1 Chương 1: Bát canh cá và cỗ quan tài (p.1)
2 Chương 2: Bát canh cá và cỗ quan tài (p.2)
3 Chương 3: Cỗ quan tài và cái hố (p.1)
4 Chương 4: Cỗ quan tài và cái hố (p.2)
5 Chương 5: Ván cá cược và tiểu hồ ly (p.1)
6 Chương 6: Ván cá cược và tiểu hồ ly (p.2)
7 Chương 7: Mỗi ngày làm một việc tốt (p.1)
8 Chương 8: Mỗi ngày làm một việc tốt (p.2)
9 Chương 9: Thiên sư Đường Châu (p.1)
10 Chương 10: Thiên sư Đường Châu (p.2)
11 Chương 11: Đào tẩu bất thành (p.1)
12 Chương 12: Đào tẩu bất thành (p.2)
13 Chương 13: Mộ địa ơi là mộ địa, xác ướp ơi là xác ướp (p.1)
14 Chương 14: Mộ địa ơi là mộ địa, xác ướp ơi là xác ướp (p.2)
15 Chương 15: Thiếu nữ nghe được điểu ngữ (p.1)
16 Chương 16: Thiếu nữ nghe được điểu ngữ (p.2)
17 Chương 17: Vị nương nương giữa lòng mộ địa (p.1)
18 Chương 18: Vị nương nương giữa lòng mộ địa (p.2)
19 Chương 19: Lần nữa rơi vào hiểm cảnh (p.1)
20 Chương 20: Lần nữa rơi vào hiểm cảnh (p.2)
21 Chương 21: Thẩm gia phú thương (p.1)
22 Chương 22: Thẩm gia phú thương (p.2)
23 Chương 23: Ngờ vực chồng chất
24 Chương 24: Tỉ muội Thẩm gia (p.1)
25 Chương 25: Tỉ muội Thẩm gia (p.2)
26 Chương 26: Ngõ cụt (p.1)
27 Chương 27: Ngõ cụt (p.2)
28 Chương 28: Thật giả bất phân (p.1)
29 Chương 29: Thật giả bất phân (p.2)
30 Chương 30: Vén rèm bí mật
31 Chương 31: Thất Diệu Thần Ngọc (p.1)
32 Chương 32: Thất Diệu Thần Ngọc (p.2)
33 Chương 33: Đầu mối cuối cùng (p.1)
34 Chương 34: Đầu mối cuối cùng (p.2)
35 Chương 35: Manh mối đứt đoạn (p.1)
36 Chương 36: Manh mối đứt đoạn (p.2)
37 Chương 37: Ván cờ (p.1)
38 Chương 38: Ván cờ (p.2)
39 Chương 39: Thần khí hiện thế (p.1)
40 Chương 40: Thần khí hiện thế (p.2)
41 Chương 41: Hành trình Tây Nam (p.1)
42 Chương 42: Hành trình Tây Nam (p.2)
43 Chương 43: Người hái thuốc (p.1)
44 Chương 44: Người hái thuốc (p.2)
45 Chương 45: Sơn thần
46 Chương 46: Kính Hồ Thủy Nguyệt (p.1)
47 Chương 47: Kính Hồ Thủy Nguyệt (p.2)
48 Chương 48: Ngoại truyện: Thiên sư và trừ quỷ
49 Chương 49: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Thượng)
50 Chương 50: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Trung)
51 Chương 51: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Hạ)
52 Chương 52: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Kết thúc)
53 Chương 53: Côn Luân thần thụ
54 Chương 54: Huyết điêu
55 Chương 55: Bọ đục xác
56 Chương 56: Lạc nguyệt
57 Chương 57: Tam giới tam sinh
58 Chương 58: Bức chân dung
59 Chương 59: Lời nguyền
60 Chương 60: Phù Vân tự
61 Chương 61: Thanh kiếm chưa khai phong
62 Chương 62: Ma tướng
63 Chương 63: Chuyện xưa việc cũ
64 Chương 64: Đầu tận
65 Chương 65: Gặt được manh mối
66 Chương 66: Món thần khí thứ ba
67 Chương 67: Sinh tử trường
68 Chương 68: Minh Cung và quỷ thi
69 Chương 69: Bí mật của Minh Cung
70 Chương 70: Tình triền
71 Chương 71: Đường về
72 Chương 72: Da Lan sơn cảnh
73 Chương 73: Đầu mày đáy mắt
74 Chương 74: Càn khôn thuật (Thượng)
75 Chương 75: Càn khôn thuật (Hạ)
76 Chương 76: Tứ diệp hạm đạm
77 Chương 77: Hết thảy đều là duyên
78 Chương 78: Trùng phùng
79 Chương 79: Huyền Tâm nhai luận pháp
80 Chương 80: Địa Nhai và Côn Luân thần thụ
81 Chương 81: Tình kiếp (Thượng)
82 Chương 82: Tình kiếp (Trung)
83 Chương 83: Tình kiếp (Hạ)
84 Chương 84: Khi xưa bối rối
85 Chương 85: Thất thế luân hồi
86 Chương 86: Dạ vong xuyên
87 Chương 87: Bí ẩn thân phận
88 Chương 88: Ngõ cụt
89 Chương 89: Bước ngoặt
90 Chương 90: Minh Cung và quỷ môn
91 Chương 91: Gánh hát
92 Chương 92: Chuyện vặt trong gánh hát
93 Chương 93: Nam Đô hành
94 Chương 94: Tộc hoa tinh
95 Chương 95: Da Lan sơn chủ
96 Chương 96: Dư mặc
97 Chương 97: Chiêu thức lấy lòng (Thượng)
98 Chương 98: Chiêu thức lấy lòng (Hạ)
99 Chương 99: Khép màn hồi tưởng
100 Chương 100: Xưa kia lúc còn trẻ (Thượng)
101 Chương 101: Xưa kia lúc còn trẻ (Hạ)
102 Chương 102: Cố nhân trở về
103 Chương 103: Trầm vụn hương phai
104 Chương 104: Tình tới
105 Chương 105: Tứ diệp hạm đạm
106 Chương 106: Khởi đầu mới (Kết cục)
107 Chương 107: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm thất tịch (phần 1)
108 Chương 108: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm Thất Tịch (Phần 2)
109 Chương 109: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm thất tịch (phần 3)
110 Chương 110: Ngoại truyện 5 ♥ Dư Mặc
Chapter

Updated 110 Episodes

1
Chương 1: Bát canh cá và cỗ quan tài (p.1)
2
Chương 2: Bát canh cá và cỗ quan tài (p.2)
3
Chương 3: Cỗ quan tài và cái hố (p.1)
4
Chương 4: Cỗ quan tài và cái hố (p.2)
5
Chương 5: Ván cá cược và tiểu hồ ly (p.1)
6
Chương 6: Ván cá cược và tiểu hồ ly (p.2)
7
Chương 7: Mỗi ngày làm một việc tốt (p.1)
8
Chương 8: Mỗi ngày làm một việc tốt (p.2)
9
Chương 9: Thiên sư Đường Châu (p.1)
10
Chương 10: Thiên sư Đường Châu (p.2)
11
Chương 11: Đào tẩu bất thành (p.1)
12
Chương 12: Đào tẩu bất thành (p.2)
13
Chương 13: Mộ địa ơi là mộ địa, xác ướp ơi là xác ướp (p.1)
14
Chương 14: Mộ địa ơi là mộ địa, xác ướp ơi là xác ướp (p.2)
15
Chương 15: Thiếu nữ nghe được điểu ngữ (p.1)
16
Chương 16: Thiếu nữ nghe được điểu ngữ (p.2)
17
Chương 17: Vị nương nương giữa lòng mộ địa (p.1)
18
Chương 18: Vị nương nương giữa lòng mộ địa (p.2)
19
Chương 19: Lần nữa rơi vào hiểm cảnh (p.1)
20
Chương 20: Lần nữa rơi vào hiểm cảnh (p.2)
21
Chương 21: Thẩm gia phú thương (p.1)
22
Chương 22: Thẩm gia phú thương (p.2)
23
Chương 23: Ngờ vực chồng chất
24
Chương 24: Tỉ muội Thẩm gia (p.1)
25
Chương 25: Tỉ muội Thẩm gia (p.2)
26
Chương 26: Ngõ cụt (p.1)
27
Chương 27: Ngõ cụt (p.2)
28
Chương 28: Thật giả bất phân (p.1)
29
Chương 29: Thật giả bất phân (p.2)
30
Chương 30: Vén rèm bí mật
31
Chương 31: Thất Diệu Thần Ngọc (p.1)
32
Chương 32: Thất Diệu Thần Ngọc (p.2)
33
Chương 33: Đầu mối cuối cùng (p.1)
34
Chương 34: Đầu mối cuối cùng (p.2)
35
Chương 35: Manh mối đứt đoạn (p.1)
36
Chương 36: Manh mối đứt đoạn (p.2)
37
Chương 37: Ván cờ (p.1)
38
Chương 38: Ván cờ (p.2)
39
Chương 39: Thần khí hiện thế (p.1)
40
Chương 40: Thần khí hiện thế (p.2)
41
Chương 41: Hành trình Tây Nam (p.1)
42
Chương 42: Hành trình Tây Nam (p.2)
43
Chương 43: Người hái thuốc (p.1)
44
Chương 44: Người hái thuốc (p.2)
45
Chương 45: Sơn thần
46
Chương 46: Kính Hồ Thủy Nguyệt (p.1)
47
Chương 47: Kính Hồ Thủy Nguyệt (p.2)
48
Chương 48: Ngoại truyện: Thiên sư và trừ quỷ
49
Chương 49: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Thượng)
50
Chương 50: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Trung)
51
Chương 51: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Hạ)
52
Chương 52: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Kết thúc)
53
Chương 53: Côn Luân thần thụ
54
Chương 54: Huyết điêu
55
Chương 55: Bọ đục xác
56
Chương 56: Lạc nguyệt
57
Chương 57: Tam giới tam sinh
58
Chương 58: Bức chân dung
59
Chương 59: Lời nguyền
60
Chương 60: Phù Vân tự
61
Chương 61: Thanh kiếm chưa khai phong
62
Chương 62: Ma tướng
63
Chương 63: Chuyện xưa việc cũ
64
Chương 64: Đầu tận
65
Chương 65: Gặt được manh mối
66
Chương 66: Món thần khí thứ ba
67
Chương 67: Sinh tử trường
68
Chương 68: Minh Cung và quỷ thi
69
Chương 69: Bí mật của Minh Cung
70
Chương 70: Tình triền
71
Chương 71: Đường về
72
Chương 72: Da Lan sơn cảnh
73
Chương 73: Đầu mày đáy mắt
74
Chương 74: Càn khôn thuật (Thượng)
75
Chương 75: Càn khôn thuật (Hạ)
76
Chương 76: Tứ diệp hạm đạm
77
Chương 77: Hết thảy đều là duyên
78
Chương 78: Trùng phùng
79
Chương 79: Huyền Tâm nhai luận pháp
80
Chương 80: Địa Nhai và Côn Luân thần thụ
81
Chương 81: Tình kiếp (Thượng)
82
Chương 82: Tình kiếp (Trung)
83
Chương 83: Tình kiếp (Hạ)
84
Chương 84: Khi xưa bối rối
85
Chương 85: Thất thế luân hồi
86
Chương 86: Dạ vong xuyên
87
Chương 87: Bí ẩn thân phận
88
Chương 88: Ngõ cụt
89
Chương 89: Bước ngoặt
90
Chương 90: Minh Cung và quỷ môn
91
Chương 91: Gánh hát
92
Chương 92: Chuyện vặt trong gánh hát
93
Chương 93: Nam Đô hành
94
Chương 94: Tộc hoa tinh
95
Chương 95: Da Lan sơn chủ
96
Chương 96: Dư mặc
97
Chương 97: Chiêu thức lấy lòng (Thượng)
98
Chương 98: Chiêu thức lấy lòng (Hạ)
99
Chương 99: Khép màn hồi tưởng
100
Chương 100: Xưa kia lúc còn trẻ (Thượng)
101
Chương 101: Xưa kia lúc còn trẻ (Hạ)
102
Chương 102: Cố nhân trở về
103
Chương 103: Trầm vụn hương phai
104
Chương 104: Tình tới
105
Chương 105: Tứ diệp hạm đạm
106
Chương 106: Khởi đầu mới (Kết cục)
107
Chương 107: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm thất tịch (phần 1)
108
Chương 108: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm Thất Tịch (Phần 2)
109
Chương 109: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm thất tịch (phần 3)
110
Chương 110: Ngoại truyện 5 ♥ Dư Mặc