Chương 22: Thẩm gia phú thương (p.2)

“Tại hạ thấy Thẩm cô nương nhãn thần minh mẫn, có lẽ chẳng qua chỉ là không được am tường thế sự.”

“Aizzz, ta cũng hy vọng là vậy. Tương Quân nó, nếu như có thể thông minh lanh
lợi được bằng một nửa tỉ tỉ của nó thì ta cũng đã mãn nguyện lắm rồi.”
Thẩm lão gia nói đến đấy thì chợt dừng lại xua tay, “Xem ta này, nói
nhiều những lời vô nghĩa như vậy làm gì, hai vị hẳn cũng đã thấm mệt
rồi. Hồ tẩu, Hồ tẩu!” Vị phu nhân dẫn họ đến đây ban nãy lập tức vội
vàng chạy sang.

“Hồ tẩu, bà mau chóng giúp hai vị đây an bài
sương phòng (1), còn nữa cho người đun ít nước nóng để khách quý ngâm
mình tắm rửa.” Căn dặn xong xuôi một lượt, Thẩm lão gia lại quay sang
nhìn hai người bọn họ: “Hai vị nếu muốn dùng gì thì cứ bảo với Hồ tẩu,
bên nhà bếp sẽ cho người mang sang.”

Đường Châu điềm đạm đáp: “Ngài thật khách khí quá rồi, không cần phiền phức vậy đâu.”

Thẩm lão gia lập tức chen vào: “Phải chứ, phải chứ.”

Nếu là ngày thường, Nhan Đàm nhất định không có kiên nhẫn với ba cái trò
lôi thôi khách sáo tới khách sáo lui thế này, chỉ là vừa nãy Đường Châu
đã hứa sẽ giải cấm chế cho nàng, tâm tình đang cực kì tốt nên nàng chỉ
im re đứng một bên chờ đợi. Hồ tẩu sắp xếp cho hai người họ ở phía rìa
Đông, là hai gian sương phòng nằm cạnh nhau, cả hai đều đã được thu dọn
ổn thỏa ngăn nắp.

Đường Châu đúng như lời hứa giải mở cấm chế cho nàng, sau đó bước ra khép cửa về phòng nghỉ ngơi. Chút ngờ vực còn sót
lại trong lòng giờ cũng đã tiêu tan hết, Nhan Đàm ngâm mình vào chỗ nước nóng vừa được mang đến, đầu óc thảnh thơi, tinh thần sảng khoái. Dùng
xong bữa tối, nàng cảm thấy cũng đã đến lúc nên bắt tay vào thực thi đại kế đào tẩu của mình.

Cửa phòng vừa được đẩy mở, trước mắt một
luồng kim quang lóe sáng, Nhan Đàm loạng choạng lùi về sau vài bước, ngã oạch cả mông ra đất. Định thần nhìn lại, nàng thấy cả trên cạnh và bục
cửa đều có dán mấy tấm bùa, xem ra lại là tác phẩm của tên Đường Châu
kia rồi. Tâm trạng vốn dĩ ngập tràn hân hoan vui sướng giờ như bị cả một gáo nước lạnh tạt vào, lạnh lẽo thấu xương.

Gió đêm khẽ quét qua người, mang theo tiếng cười trong trẻo ngân vang của Thẩm Tương Quân,
còn có âm giọng nói chuyện trầm thấp của Đường Châu. Hai người bọn họ
chầm chậm bước sang, trên vai của Thẩm Tương Quân còn có chú vẹt đốm hoa khắp mình. Nàng ta chốc chốc thì thào đôi câu với chú vẹt, lại quay
sang nói vài câu với Đường Châu, dáng vẻ thân mật. Đường Châu cúi đầu,
kiên nhẫn lắng nghe nàng ta nói chuyện.

Nhan Đàm hai tay ôm gối,
cặp mắt dán chết trên người Đường Châu. Hắn rất nhanh cảm giác được ánh
mắt của nàng, quay sang nói vài câu với Thẩm Tương Quân, nàng ta liền
dẫn theo chú vẹt cất bước đi khỏi. Đường Châu bước đến trước cửa, nhếch
mép cười khẽ: “Sao lại ngồi bệt ra dưới sàn?”

Nhan Đàm giận sôi
gan, thế nhưng mở miệng giọng điệu ngược lại đến là nhu mì: “Sư huynh,
huynh nếu như sợ người ta chạy ra ngoài bị đám quỷ dữ quấy nhiễu thì cứ
nói thẳng ra đi, cần gì phải dán quá trời là bùa trên cửa như vậy?”

Đường Châu cười đáp: “Còn không phải lo sư muội ham chơi nghịch ngợm mới bất
đắc dĩ phải dùng hạ sách này sao, hiếm khi muội lại có thể hiểu được nỗi lòng này của vi huynh.”

Nhan Đàm mặt mày xuôi xị: “Ngươi rốt cuộc tính khi nào thì xách ta đi luyện đan?”

Đường Châu bước vào trong phòng, đi đến bên bàn ngồi xuống: “Cái này hãy còn chưa vội.”

Nhan Đàm đứng dậy, dùng tay phủi phủi bụi bám trên người: “Yêu quái trong
thiên hạ nhiều là như vậy, ngươi cứ một mực không buông tha ta.”

Giữa sắc hoàng hôn mông lung, Đường Châu đưa mắt nhìn nàng, chậm rãi ‘ừm’
nhẹ một tiếng: “Thật ra ta cũng đã từng nghĩ qua có nên thả ngươi ra
không, bản tính của ngươi dường như cũng không hề xấu.”

Nhan Đàm hai mắt long lanh nhìn hắn đầy chờ mong.

“Nhưng cũng chả tốt đẹp được là bao. Có lẽ nên để ngươi đi theo ta một thời gian, mài luyện tâm tính thêm một chút nữa?”

Nhan Đàm đáp ngay tắp lự: “Ngươi vẫn cứ là mau đem ta đi luyện đan cho rồi.”

Đình viện rải rác những đốm sáng nhỏ, nhưng đây không phải đốm lửa bình
thường mà lại tỏa ra thứ màu xanh lét trông rất quỷ dị. Qua một lúc sau, những đốm lửa trơi kia lại từ từ tự động tắt lịm.

Đường Châu nhẹ nhàng cất bước đi vào đình viện, cúi người gom một ít đất cho vào lòng
bàn tay. Hắn vừa định quay trở về phòng thì chợt nghe thấy từ bên dãy
phòng phía Tây truyền lại một tràng âm thanh quái dị không phân biệt
được là khóc hay cười, âm giọng phảng phất có phần quen thuộc, dường như đã từng nghe qua ở đâu. Hắn khẽ dời bước đi sang Tây sương, tựa sát
người vào thành cửa, xuyên qua khe hở trên cửa nhìn vào bên trong.

Chỉ thấy ngồi bệt trên đất là một đạo sĩ lớn tuổi khoác đạo bào màu hạnh
hoàng, liên tục đấm ngực giậm chân thùm thụp, khi khóc khi cười, quả
đúng là Lăng Hư Tử. Ông ta dù sao cũng được xem là một đấng tôn sư, khó
mà ngờ được lại có lúc lâm vào tình cảnh như ngày nay, thật khiến người
khác không nhịn được tiếng thở dài.

Đường Châu vừa quay người
lại, đột nhiên trước mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo chết người, một thanh trường kiếm sắc nhọn suýt soát nhắm thẳng vào hắn rạch gió lao tới.
Đường Châu nhanh như chớp dùng hai ngón tay kẹp chặt lưỡi kiếm, vừa kịp
nhìn thấy người đang điều khiển kiếm không ai khác chính là Thẩm Tương
Quân! Hắn thoáng giật thót, xem ra sắc đêm hỗn độn, nàng ta nhất thời
không nhận ra hắn. Đường Châu vừa buông lỏng tay, Thẩm Tương Quân lại
một nhát đâm thẳng tới, đường kiếm vừa nhanh lại vừa ác liệt.

Nàng ta thần sắc ảm đạm, trong mắt sục sôi hiềm thù, so với Thẩm Tương Quân
của ban ngày dường như đã biến thành một con người khác hẳn.

Đường Châu không muốn đả thương nàng ta, bèn dùng thanh kiếm hãy còn nằm
nguyên trong vỏ điểm nhẹ lên kiên tỉnh huyệt (2) trên vai Thẩm Tương
Quân, nàng ta liền buông lỏng tay, trường kiếm trong tay đánh ‘cách’ một tiếng rơi xuống. Hắn xoay người, dùng một chân khẽ điểm lên mặt đất,
nhẹ tựa lông hồng cất mình rời khỏi.

Từ Tây sương về lại Đông
sương, nhất định phải bắt ngang qua đình viện. Đường Châu nhìn thấy một
bóng người đang chầm chậm đi tới, thì ra là Thẩm lão gia. Ông ta đeo một chiếc giỏ trên lưng, tay còn lôi theo cả một cái cuốc, trông lại thập
phần vất vả. Gỡ chiếc giỏ khỏi lưng đặt sang một bên, ông bắt đầu dùng
cuốc đào một cái hố. Đường Châu chân khẽ đạp gió lướt sang, rảo qua một
vòng tìm một ngọn cây gần đó đáp xuống, không mảy may để lọt ra một
tiếng động nào.

Chỉ thấy ông ta đào lấy đào để hết một lúc lâu,
mãi đến khi mặt đất lộ ra được một khoảng trống sâu hơn ba xích (3) thì
mới ngừng tay. Rồi ông ta cầm chiếc giỏ đặt cạnh chân sang, từ từ dốc
ngược xuống cho những thứ bên trong rơi vào miệng hố. Đường Châu ẩn mình trong tán cây, chỉ có thể thấy được bóng người nhìn nghiêng, hoàn toàn
không nhìn rõ được những vật ông ta đem chôn kia rốt cuộc là thứ gì.
Nghĩ ngợi một thoáng, hắn chợt nhớ ra cây trâm lần trước giúp Đào Tử Khí nhặt về vẫn còn nằm ở chỗ mình, bèn lấy ra nhắm vào một lối đi lát gạch cách đó khá xa ném sang.

Chiếc trâm gài tóc chạm đất phát ra tiếng kêu leng keng, Thẩm lão gia lập tức rời chỗ đi tìm nguồn gốc của thanh âm kia.

Đường Châu nhảy từ cành cây đáp mình xuống đất, mượn ánh trăng soi nhìn vào
trong hố, chỉ là chung quanh thực sự quá tối, hắn đành phải vươn tay ra
nhặt lấy một ít thứ ở trong hố kia ra, bỏ chung vào nhúm đất vừa thu
thập được ban nãy. Vừa kịp làm xong mấy việc này thì đã nghe tiếng bước
chân của Thẩm lão gia đến gần, bóng dáng Đường Châu như làn khói xanh
thoắt cái lượn mất, quay trở về dãy sương phòng phía Đông.

Mấy
mảnh bùa chú dán trên cửa phòng Nhan Đàm vẫn còn nằm nguyên như cũ,
trong phòng ánh nến đã tắt, xem ra nàng ấy đã đi ngủ rồi. Đường Châu trở về phòng mình, dùng nến rọi vào quan sát những thứ vừa thu nhặt được.
Chỗ đất hắn gom được kia có cấu tạo rất hỗn tạp, có thể là kết quả của
việc thường xuyên bị đảo trộn. Còn thứ mà Thẩm lão gia đem chôn, càng kì quái hơn, lại là vài cánh hoa đào hãy còn tươi nõn. Đường Châu thực
không khỏi lấy làm lạ, một thương thân vô duyên vô cớ sao lại mang hoa
đi chôn, hơn nữa còn là mấy cánh hoa tươi mới vừa rứt xuống? Chỗ đất
trong đình viện sao lại hỗn tạp như vậy, lẽ nào có người thường xuyên ra đó đào bới để chôn thứ gì?

Hắn thổi tắt đèn, rửa mặt súc miệng
sơ qua một lượt rồi nằm xuống giường, chỉ là trong lòng mải lo nghĩ
ngợi, nhất thời hãy còn chưa thể dỗ giấc. Giữa lúc mơ mơ màng màng nửa
tỉnh nửa mê thì chợt cảm thấy như có ai đó đang đứng trước giường, hắn
tức thì tỉnh giấc, nhưng trước giường chỉ là một mảng trống trơn không
một bóng người, cửa phòng sớm đã bị thổi bật ra, đang đung đưa phần phật trong gió.

Chú thích:

(1) sương phòng: Theo quy cách kiến trúc của Tứ hợp viện (mô hình nhà gồm các dãy phòng xếp thành hình chữ
khẩu 口, nhật 日 hoặc mục 目), dãy ngoài cùng hướng Bắc gọi là “chính
phòng”, ngoài cùng hướng Nam là “đảo tọa phòng”, hai dãy Đông Tây là
“Đông sương phòng”, “Tây sương phòng”.

(2) kiên tỉnh huyệt: huyệt nằm ở một điểm lõm trên vùng vai (肩 kiên: vai, 井 tỉnh: giếng).

(3) xích: đơn vị đo lường ứng với 1/3 mét.

Chapter
1 Chương 1: Bát canh cá và cỗ quan tài (p.1)
2 Chương 2: Bát canh cá và cỗ quan tài (p.2)
3 Chương 3: Cỗ quan tài và cái hố (p.1)
4 Chương 4: Cỗ quan tài và cái hố (p.2)
5 Chương 5: Ván cá cược và tiểu hồ ly (p.1)
6 Chương 6: Ván cá cược và tiểu hồ ly (p.2)
7 Chương 7: Mỗi ngày làm một việc tốt (p.1)
8 Chương 8: Mỗi ngày làm một việc tốt (p.2)
9 Chương 9: Thiên sư Đường Châu (p.1)
10 Chương 10: Thiên sư Đường Châu (p.2)
11 Chương 11: Đào tẩu bất thành (p.1)
12 Chương 12: Đào tẩu bất thành (p.2)
13 Chương 13: Mộ địa ơi là mộ địa, xác ướp ơi là xác ướp (p.1)
14 Chương 14: Mộ địa ơi là mộ địa, xác ướp ơi là xác ướp (p.2)
15 Chương 15: Thiếu nữ nghe được điểu ngữ (p.1)
16 Chương 16: Thiếu nữ nghe được điểu ngữ (p.2)
17 Chương 17: Vị nương nương giữa lòng mộ địa (p.1)
18 Chương 18: Vị nương nương giữa lòng mộ địa (p.2)
19 Chương 19: Lần nữa rơi vào hiểm cảnh (p.1)
20 Chương 20: Lần nữa rơi vào hiểm cảnh (p.2)
21 Chương 21: Thẩm gia phú thương (p.1)
22 Chương 22: Thẩm gia phú thương (p.2)
23 Chương 23: Ngờ vực chồng chất
24 Chương 24: Tỉ muội Thẩm gia (p.1)
25 Chương 25: Tỉ muội Thẩm gia (p.2)
26 Chương 26: Ngõ cụt (p.1)
27 Chương 27: Ngõ cụt (p.2)
28 Chương 28: Thật giả bất phân (p.1)
29 Chương 29: Thật giả bất phân (p.2)
30 Chương 30: Vén rèm bí mật
31 Chương 31: Thất Diệu Thần Ngọc (p.1)
32 Chương 32: Thất Diệu Thần Ngọc (p.2)
33 Chương 33: Đầu mối cuối cùng (p.1)
34 Chương 34: Đầu mối cuối cùng (p.2)
35 Chương 35: Manh mối đứt đoạn (p.1)
36 Chương 36: Manh mối đứt đoạn (p.2)
37 Chương 37: Ván cờ (p.1)
38 Chương 38: Ván cờ (p.2)
39 Chương 39: Thần khí hiện thế (p.1)
40 Chương 40: Thần khí hiện thế (p.2)
41 Chương 41: Hành trình Tây Nam (p.1)
42 Chương 42: Hành trình Tây Nam (p.2)
43 Chương 43: Người hái thuốc (p.1)
44 Chương 44: Người hái thuốc (p.2)
45 Chương 45: Sơn thần
46 Chương 46: Kính Hồ Thủy Nguyệt (p.1)
47 Chương 47: Kính Hồ Thủy Nguyệt (p.2)
48 Chương 48: Ngoại truyện: Thiên sư và trừ quỷ
49 Chương 49: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Thượng)
50 Chương 50: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Trung)
51 Chương 51: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Hạ)
52 Chương 52: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Kết thúc)
53 Chương 53: Côn Luân thần thụ
54 Chương 54: Huyết điêu
55 Chương 55: Bọ đục xác
56 Chương 56: Lạc nguyệt
57 Chương 57: Tam giới tam sinh
58 Chương 58: Bức chân dung
59 Chương 59: Lời nguyền
60 Chương 60: Phù Vân tự
61 Chương 61: Thanh kiếm chưa khai phong
62 Chương 62: Ma tướng
63 Chương 63: Chuyện xưa việc cũ
64 Chương 64: Đầu tận
65 Chương 65: Gặt được manh mối
66 Chương 66: Món thần khí thứ ba
67 Chương 67: Sinh tử trường
68 Chương 68: Minh Cung và quỷ thi
69 Chương 69: Bí mật của Minh Cung
70 Chương 70: Tình triền
71 Chương 71: Đường về
72 Chương 72: Da Lan sơn cảnh
73 Chương 73: Đầu mày đáy mắt
74 Chương 74: Càn khôn thuật (Thượng)
75 Chương 75: Càn khôn thuật (Hạ)
76 Chương 76: Tứ diệp hạm đạm
77 Chương 77: Hết thảy đều là duyên
78 Chương 78: Trùng phùng
79 Chương 79: Huyền Tâm nhai luận pháp
80 Chương 80: Địa Nhai và Côn Luân thần thụ
81 Chương 81: Tình kiếp (Thượng)
82 Chương 82: Tình kiếp (Trung)
83 Chương 83: Tình kiếp (Hạ)
84 Chương 84: Khi xưa bối rối
85 Chương 85: Thất thế luân hồi
86 Chương 86: Dạ vong xuyên
87 Chương 87: Bí ẩn thân phận
88 Chương 88: Ngõ cụt
89 Chương 89: Bước ngoặt
90 Chương 90: Minh Cung và quỷ môn
91 Chương 91: Gánh hát
92 Chương 92: Chuyện vặt trong gánh hát
93 Chương 93: Nam Đô hành
94 Chương 94: Tộc hoa tinh
95 Chương 95: Da Lan sơn chủ
96 Chương 96: Dư mặc
97 Chương 97: Chiêu thức lấy lòng (Thượng)
98 Chương 98: Chiêu thức lấy lòng (Hạ)
99 Chương 99: Khép màn hồi tưởng
100 Chương 100: Xưa kia lúc còn trẻ (Thượng)
101 Chương 101: Xưa kia lúc còn trẻ (Hạ)
102 Chương 102: Cố nhân trở về
103 Chương 103: Trầm vụn hương phai
104 Chương 104: Tình tới
105 Chương 105: Tứ diệp hạm đạm
106 Chương 106: Khởi đầu mới (Kết cục)
107 Chương 107: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm thất tịch (phần 1)
108 Chương 108: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm Thất Tịch (Phần 2)
109 Chương 109: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm thất tịch (phần 3)
110 Chương 110: Ngoại truyện 5 ♥ Dư Mặc
Chapter

Updated 110 Episodes

1
Chương 1: Bát canh cá và cỗ quan tài (p.1)
2
Chương 2: Bát canh cá và cỗ quan tài (p.2)
3
Chương 3: Cỗ quan tài và cái hố (p.1)
4
Chương 4: Cỗ quan tài và cái hố (p.2)
5
Chương 5: Ván cá cược và tiểu hồ ly (p.1)
6
Chương 6: Ván cá cược và tiểu hồ ly (p.2)
7
Chương 7: Mỗi ngày làm một việc tốt (p.1)
8
Chương 8: Mỗi ngày làm một việc tốt (p.2)
9
Chương 9: Thiên sư Đường Châu (p.1)
10
Chương 10: Thiên sư Đường Châu (p.2)
11
Chương 11: Đào tẩu bất thành (p.1)
12
Chương 12: Đào tẩu bất thành (p.2)
13
Chương 13: Mộ địa ơi là mộ địa, xác ướp ơi là xác ướp (p.1)
14
Chương 14: Mộ địa ơi là mộ địa, xác ướp ơi là xác ướp (p.2)
15
Chương 15: Thiếu nữ nghe được điểu ngữ (p.1)
16
Chương 16: Thiếu nữ nghe được điểu ngữ (p.2)
17
Chương 17: Vị nương nương giữa lòng mộ địa (p.1)
18
Chương 18: Vị nương nương giữa lòng mộ địa (p.2)
19
Chương 19: Lần nữa rơi vào hiểm cảnh (p.1)
20
Chương 20: Lần nữa rơi vào hiểm cảnh (p.2)
21
Chương 21: Thẩm gia phú thương (p.1)
22
Chương 22: Thẩm gia phú thương (p.2)
23
Chương 23: Ngờ vực chồng chất
24
Chương 24: Tỉ muội Thẩm gia (p.1)
25
Chương 25: Tỉ muội Thẩm gia (p.2)
26
Chương 26: Ngõ cụt (p.1)
27
Chương 27: Ngõ cụt (p.2)
28
Chương 28: Thật giả bất phân (p.1)
29
Chương 29: Thật giả bất phân (p.2)
30
Chương 30: Vén rèm bí mật
31
Chương 31: Thất Diệu Thần Ngọc (p.1)
32
Chương 32: Thất Diệu Thần Ngọc (p.2)
33
Chương 33: Đầu mối cuối cùng (p.1)
34
Chương 34: Đầu mối cuối cùng (p.2)
35
Chương 35: Manh mối đứt đoạn (p.1)
36
Chương 36: Manh mối đứt đoạn (p.2)
37
Chương 37: Ván cờ (p.1)
38
Chương 38: Ván cờ (p.2)
39
Chương 39: Thần khí hiện thế (p.1)
40
Chương 40: Thần khí hiện thế (p.2)
41
Chương 41: Hành trình Tây Nam (p.1)
42
Chương 42: Hành trình Tây Nam (p.2)
43
Chương 43: Người hái thuốc (p.1)
44
Chương 44: Người hái thuốc (p.2)
45
Chương 45: Sơn thần
46
Chương 46: Kính Hồ Thủy Nguyệt (p.1)
47
Chương 47: Kính Hồ Thủy Nguyệt (p.2)
48
Chương 48: Ngoại truyện: Thiên sư và trừ quỷ
49
Chương 49: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Thượng)
50
Chương 50: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Trung)
51
Chương 51: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Hạ)
52
Chương 52: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Kết thúc)
53
Chương 53: Côn Luân thần thụ
54
Chương 54: Huyết điêu
55
Chương 55: Bọ đục xác
56
Chương 56: Lạc nguyệt
57
Chương 57: Tam giới tam sinh
58
Chương 58: Bức chân dung
59
Chương 59: Lời nguyền
60
Chương 60: Phù Vân tự
61
Chương 61: Thanh kiếm chưa khai phong
62
Chương 62: Ma tướng
63
Chương 63: Chuyện xưa việc cũ
64
Chương 64: Đầu tận
65
Chương 65: Gặt được manh mối
66
Chương 66: Món thần khí thứ ba
67
Chương 67: Sinh tử trường
68
Chương 68: Minh Cung và quỷ thi
69
Chương 69: Bí mật của Minh Cung
70
Chương 70: Tình triền
71
Chương 71: Đường về
72
Chương 72: Da Lan sơn cảnh
73
Chương 73: Đầu mày đáy mắt
74
Chương 74: Càn khôn thuật (Thượng)
75
Chương 75: Càn khôn thuật (Hạ)
76
Chương 76: Tứ diệp hạm đạm
77
Chương 77: Hết thảy đều là duyên
78
Chương 78: Trùng phùng
79
Chương 79: Huyền Tâm nhai luận pháp
80
Chương 80: Địa Nhai và Côn Luân thần thụ
81
Chương 81: Tình kiếp (Thượng)
82
Chương 82: Tình kiếp (Trung)
83
Chương 83: Tình kiếp (Hạ)
84
Chương 84: Khi xưa bối rối
85
Chương 85: Thất thế luân hồi
86
Chương 86: Dạ vong xuyên
87
Chương 87: Bí ẩn thân phận
88
Chương 88: Ngõ cụt
89
Chương 89: Bước ngoặt
90
Chương 90: Minh Cung và quỷ môn
91
Chương 91: Gánh hát
92
Chương 92: Chuyện vặt trong gánh hát
93
Chương 93: Nam Đô hành
94
Chương 94: Tộc hoa tinh
95
Chương 95: Da Lan sơn chủ
96
Chương 96: Dư mặc
97
Chương 97: Chiêu thức lấy lòng (Thượng)
98
Chương 98: Chiêu thức lấy lòng (Hạ)
99
Chương 99: Khép màn hồi tưởng
100
Chương 100: Xưa kia lúc còn trẻ (Thượng)
101
Chương 101: Xưa kia lúc còn trẻ (Hạ)
102
Chương 102: Cố nhân trở về
103
Chương 103: Trầm vụn hương phai
104
Chương 104: Tình tới
105
Chương 105: Tứ diệp hạm đạm
106
Chương 106: Khởi đầu mới (Kết cục)
107
Chương 107: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm thất tịch (phần 1)
108
Chương 108: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm Thất Tịch (Phần 2)
109
Chương 109: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm thất tịch (phần 3)
110
Chương 110: Ngoại truyện 5 ♥ Dư Mặc