Chương 9: Thiên sư Đường Châu (p.1)

Dư Mặc chậm rãi đứng
thẳng dậy, kéo Nhan Đàm ra sau, lấy thân mình chắn ở phía trước, hai mắt nhắm lại, khi mắt mở ra song mâu đã hóa đỏ thẫm.

Nam tử kia khẽ
điểm một chân lên mạn thuyền, nhẹ tựa lông hồng đáp xuống trước mặt hai
người bọn họ, tiến lên một bước, trường kiếm trong tay hóa thành một đạo ánh sáng màu xanh, quét một đường từ dưới lên trên.

Một luồng yêu khí sắc xanh pha đen tức khắc xuất hiện quấn chặt lấy lưỡi kiếm.

Dư Mặc giơ cao hai tay, yêu khí thoát ra từ toàn thân khiến y sam của hắn
tung bay phần phật, dị sắc thoáng hiện trong mắt. Trên thế gian này, yêu tinh có công lực mạnh hơn hắn vốn đã không nhiều, huống hồ chỉ là một
kẻ phàm nhân.

Bất chợt thanh kiếm vụt sáng chói lọi, xuyên qua
tầng tầng lớp lớp yêu khí, ngang nhiên một đường đâm thẳng vào lồng ngực Dư Mặc. Hắn nhất thời chỉ cảm thấy máu trong thân thể đang từng đợt vọt trào ra ngoài, thanh âm vù vù khua vang bên tai, vội kéo lấy Nhan Đàm
nhảy ra khỏi thuyền: “Rút!” Nước sông bắn lên tung tóe, hóa thành hình
dạng một con giao long (1) ngẩng cao đầu, miệng há to dữ tợn như sắp ăn
tươi nuốt sống con mồi.

Nam tử nọ không một mảy may nao núng,
chậm rãi rút từ trong tay áo ra một mảnh bùa chú, ngón tay khẽ phóng tấm bùa tới trước, miệng niệm chú: “Phá!”

Cự long (2) chỉ trong
thoáng chốc đã hóa thành vô số giọt nước li ti. Những hạt thủy châu
trong suốt lấp lánh tí tách rơi trên ván thuyền, hệt như một cơn mưa rào chợt đến chợt đi giữa độ ngày xuân ấm áp.

Nam tử nọ luồn kiếm
vào vỏ, đang chuẩn bị đuổi theo thì đột nhiên chân đã bị níu lấy cứng
ngắc. Bấy giờ nước sông lại đang không ngừng tràn vào lỗ hổng trên
thuyền, làm ướt sũng gấu áo của hắn.

Châu Sĩ Minh ôm lấy chân
hắn, cả đám thịt mỡ trắng nhẵn trên người run lên bần bật, rống khóc vô
cùng thê lương: “Đại hiệp, ngài không thể đi được, ngài mau cứu ta với,
ta không muốn bị yêu quái ăn thịt đâu…”

Hắn khẽ chau mày, liếc nhìn cái tên mập ú trắng nõn dưới chân mình: “Yêu quái đã đi khỏi rồi.”

“Không không không, bọn chúng nhất định sẽ quay trở lại, quay lại xẻo thịt ta ăn đó, đại hiệp ngài nhất định phải cứu ta với…”

Nam tử nọ nhìn quanh một vòng, yêu quái kia đã sớm không biết chạy đi phương nào. Hắn giơ chân hất thẳng lão mập: “Cút!”

Dư Mặc cả người ướt sũng trèo lên bờ, bước chân lảo đảo, đột nhiên nôn ra
một ngụm máu tươi rồi ngã ngồi ra đất. Hắn nằm bệt luôn xuống ngay cạnh
bờ sông, nhắm mắt dưỡng thần.

Nhan Đàm ngồi ở bên cạnh thấy hắn
sắc mặt tái nhợt, khóe miệng còn vương chút tơ máu, cứ chốc chốc lại ho
ra vài tiếng, chỉ có thể đưa tay vuốt nhẹ trước ngực hắn: “Dư Mặc, ngươi sao rồi? Không việc gì chứ?”

Dư Mặc đột nhiên nghiêng mình ngồi
dậy chống một tay xuống đất, một tràng ho dữ dội thốc tháo tim gan ập
đến. Nhan Đàm phát hoảng, vội vàng lấy tay vỗ nhẹ lên lưng hắn, hỏi han
dồn dập: “Có nghiêm trọng lắm không? Có phải đã bị đả thương rất nặng?”

Dư Mặc đột nhiên ngừng ho, hơi thở phảng phất như làn khói mảnh, hắn ngã nhoài vào người Nhan Đàm.

Nhan Đàm ôm hắn vào lòng, không dám mảy may nhúc nhích, trong lòng nóng như
lửa đốt: “Dư Mặc, ngươi cố gắng gượng thêm chút nữa, ngươi tuyệt đối
không được chết đó…” Qua hết một lúc rất lâu, nàng mới cảm thấy Dư Mặc
đã khẽ động đậy một chút, cố vực dậy chút sức lực ít ỏi, hắn mở miệng
nói: “Bây giờ ngươi khóc tang ta có hơi bị sớm quá không?” Sắc mặt hắn
vẫn là không được tốt mấy nhưng đã tìm lại được chút huyết sắc.

Nhan Đàm đanh mặt cất giọng lạnh tanh: “Chúa công.”

Dư Mặc mỉm cười: “Liên khanh.”

Nhan Đàm vẫn mang giọng điệu lạnh ngắt: “Thứ cho thần thiếp thân mang trọng
bệnh, không thể tiễn người về nơi an nghỉ cuối cùng. Chúa công xin chớ
trách tội.”

Dư Mặc nhìn nàng, sắc mặt vô cùng nghiêm túc: “Tấm
thâm tình này của Liên khanh, xem ra ta chỉ có thể kiếp sau đền đáp mà
thôi.” Lời vừa dứt, liền nhịn không nổi bật cười trước.

Nhan Đàm
cũng nhoẻn miệng cười, nhưng sắc mặt vẫn còn vài phần lo lắng, nàng chậm rãi nói: “Tên thiên sư kia quả là lợi hại, ngay cả ngươi cũng không
phải đối thủ của hắn, không cần nói cũng biết ta đây lại càng thua xa.”

Dư Mặc lười nhác ‘ừm’ một tiếng rồi thấp giọng bảo: “Cũng không có gì là
lạ. Hồn phách của hắn nhất định phải rất tinh thuần thì đạo thuật mới
dụng được tới cảnh giới này. Trong khắp Tam giới, lợi hại nhất vốn dĩ
không phải Tiên Quân trên Thiên đình, cũng không phải loài Ma đã bị diệt vong từ thời Thượng cổ, mà chính là thứ tinh thuần sạch sẽ nhất. Yêu
thuật đem ra so với tinh thuần thì còn cách biệt rất xa.”

“Dư Mặc, ta có thể nói một câu được không?”

“Nói đi.”

“Ngươi quay đầu ra sau nhìn xem, cái tên đó đã đuổi đến rồi, rất nhanh thôi là qua tới đây.”

Dư Mặc thấp giọng rủa thầm một câu, chồm mình đứng dậy: “Xưa nay chỉ có ta đuổi kẻ khác bỏ chạy, hôm nay tình thế lại đảo ngược rồi.”

Nhan Đàm vẻ mặt rất đỗi chân thành: “Lịch luyện (3) có lợi cho tu vi.”

Dư Mặc nhìn thẳng vào mắt nàng: “Chúng ta chia nhau ra chạy, vạn nhất vận
khí không tốt, một người bỏ mạng cũng còn hơn cả hai cùng chết.” Hắn chỉ về phía trước: “Ngươi chạy hướng này, ta dùng thủy lộ, đi ngược hướng
với ngươi.”

Nhan Đàm nhìn hắn do dự một lúc, cuối cùng cũng đồng
ý: “Được thôi.” Chạy theo hướng của Dư Mặc nói không chừng sẽ chạm mặt
tên thiên sư kia, còn con đường hắn chỉ cho nàng thì an toàn hơn nhiều.

Dư Mặc đẩy mạnh Nhan Đàm: “Chạy mau.”

Nhan Đàm xoay người chạy đi, chạy được một đoạn nàng quay đầu nhìn lại, chỉ
thấy Dư Mặc chầm chậm tiến xuống bờ sông. Đến chỗ rẽ ngoặt ở chân núi,
nàng lần nữa quay đầu trông lại thì đã không thấy bóng lưng của hắn đâu
nữa. Giậm chân xuống đất, nàng vội vã cắm đầu chạy tiếp.

Màn đêm
dần buông, bầu trời mỗi lúc một tối dần. Nhan Đàm vẫn đang đi trên đường núi, người vừa rét run lại vừa mệt lả mà vẫn không dám dừng lại. Xuyên
qua lớp lớp những tán cây rừng, nàng có thể nhìn thấy phía xa nơi đường
chân trời là một vì Đế Tinh (4), sáng ngời rực rỡ hơn bất kì vì tinh tú
nào trên trời. Đế Tinh càng sáng, cũng chính là chứng minh căn cơ của
vương triều càng ổn định, đang trong thời kì phục nguyên hưng thịnh.

Nhan Đàm đột nhiên nhớ lại những thứ đã học, thực ra nàng học giỏi nhất là
môn Thiền Lý, chỉ là rốt cuộc vẫn không có đất dụng võ gì mấy. Thời điểm đó nàng lại ngạo mạn, có thể bất cần mà nói rằng mình xưa nay không hề
có ý muốn nhập vào Tiên tịch, đơn giản là vì không thèm để tâm. Giờ đây
nghĩ lại, dường như đó đã là chuyện rất lâu rất lâu về trước.

Đợi đến trời sáng, Nhan Đàm cuối cùng đã thấy được một thôn trang nho nhỏ ở phía xa, trên ngọn núi phía sau thôn trang là một mảnh trà viên.

Nàng buông một hơi thở dài, ngồi nghỉ trên một gốc cây đã bị đốn mất phần
thân. Đột nhiên nghe tiếng bước chân khe khẽ phía sau, vừa quay đầu lại, Nhan Đàm suýt nữa không kiềm được nhảy dựng lên, tên thiên sư kia không ngờ đã đuổi được đến đây. Kẻ đó ống tay áo rộng rãi khoáng đạt, vạt áo
khẽ lay, mi mục tuấn ngạn xuất chúng, trên người còn có loại khí chất
thanh tân rắn rỏi đặc trưng thường thấy ở người trẻ tuổi, trông bề ngoài thì tuổi tác không lớn, chỉ xấp xỉ vừa ngoài hai mươi. Nhan Đàm thở dài đánh thượt, thật uổng phí bản thân sống trên đời bao nhiêu năm nay, còn không bằng được một tên phàm nhân.

Lúc đi qua chỗ nàng đang
ngồi, tên thiên sư nọ rảo bước chậm lại, hơi nhíu mày nhìn nàng từ đầu
xuống chân một lượt, hỏi bằng giọng lễ độ nho nhã: “Xin hỏi cô nương đây có phải là người bản địa không?”

Nhan Đàm vui mừng khấp khởi
trong lòng, hôm qua toàn là Dư Mặc ra tay, hắn chắc sẽ không nhớ rõ hình dáng của mình, giờ đây trong đầu nhiều lắm chắc cũng chỉ là hoài nghi,
bèn chậm rãi đáp: “Ngươi xem, cây trà năm nay so với những năm trước đều tươi tốt hơn rất nhiều.”

Hắn hơi ngẩn ra, đoạn lại hỏi: “Tại hạ không có ác ý, chỉ muốn hỏi xem có nơi nào có thể tá túc một hôm.”

Nhan Đàm lại hỏi: “Ngươi có nhìn thấy mấy tảng đá trông như mấy con khỉ trên ngọn núi kia không?”

Hắn cuối cùng cũng bỏ cuộc, quay lưng bước tiếp. Nhan Đàm nhìn theo bóng
lưng hắn, trong lòng suy tư, nàng nên đi tiếp về trước hay quay ngược
lại con đường ban đầu? Nàng đã không còn đủ sức để mà đi lại cả đoạn
đường đó, vạn nhất tên này phát hiện có điều không ổn đuổi ngược trở
lại, e là muốn trốn cũng không được. Trái lại nếu đi cùng đường với hắn, tuy là có mạo hiểm thật, nhưng lại có thể cắt bỏ đường lui mà dọn đường tiến, nói không chừng lại nhờ vậy mà thoát thân được cũng nên.

Chủ ý vừa định, nàng liền đứng thẳng người dậy, đi về thôn trang phía trước mặt.

Chú thích:

(1) giao long: loài rồng nước trong truyền thuyết Trung Quốc, giữa trên hai mắt có phần thịt lồi lên giao nhau nên được đặt tên như vậy.

(2) cự long: con rồng bự tổ xì nái =)))))).

(3) lịch luyện: trải nghiệm khó khăn để rèn luyện bản thân.

(4) Đế Tinh: còn gọi Tử Vi Tinh, là vì sao tượng trưng cho hoàng đế theo
quan niệm của người Trung Quốc xưa, ngôi sao sáng thứ hai trong chòm
Tiểu Hùng, tên tiếng Anh là Kochab hay β Ursae Minoris.

Chapter
1 Chương 1: Bát canh cá và cỗ quan tài (p.1)
2 Chương 2: Bát canh cá và cỗ quan tài (p.2)
3 Chương 3: Cỗ quan tài và cái hố (p.1)
4 Chương 4: Cỗ quan tài và cái hố (p.2)
5 Chương 5: Ván cá cược và tiểu hồ ly (p.1)
6 Chương 6: Ván cá cược và tiểu hồ ly (p.2)
7 Chương 7: Mỗi ngày làm một việc tốt (p.1)
8 Chương 8: Mỗi ngày làm một việc tốt (p.2)
9 Chương 9: Thiên sư Đường Châu (p.1)
10 Chương 10: Thiên sư Đường Châu (p.2)
11 Chương 11: Đào tẩu bất thành (p.1)
12 Chương 12: Đào tẩu bất thành (p.2)
13 Chương 13: Mộ địa ơi là mộ địa, xác ướp ơi là xác ướp (p.1)
14 Chương 14: Mộ địa ơi là mộ địa, xác ướp ơi là xác ướp (p.2)
15 Chương 15: Thiếu nữ nghe được điểu ngữ (p.1)
16 Chương 16: Thiếu nữ nghe được điểu ngữ (p.2)
17 Chương 17: Vị nương nương giữa lòng mộ địa (p.1)
18 Chương 18: Vị nương nương giữa lòng mộ địa (p.2)
19 Chương 19: Lần nữa rơi vào hiểm cảnh (p.1)
20 Chương 20: Lần nữa rơi vào hiểm cảnh (p.2)
21 Chương 21: Thẩm gia phú thương (p.1)
22 Chương 22: Thẩm gia phú thương (p.2)
23 Chương 23: Ngờ vực chồng chất
24 Chương 24: Tỉ muội Thẩm gia (p.1)
25 Chương 25: Tỉ muội Thẩm gia (p.2)
26 Chương 26: Ngõ cụt (p.1)
27 Chương 27: Ngõ cụt (p.2)
28 Chương 28: Thật giả bất phân (p.1)
29 Chương 29: Thật giả bất phân (p.2)
30 Chương 30: Vén rèm bí mật
31 Chương 31: Thất Diệu Thần Ngọc (p.1)
32 Chương 32: Thất Diệu Thần Ngọc (p.2)
33 Chương 33: Đầu mối cuối cùng (p.1)
34 Chương 34: Đầu mối cuối cùng (p.2)
35 Chương 35: Manh mối đứt đoạn (p.1)
36 Chương 36: Manh mối đứt đoạn (p.2)
37 Chương 37: Ván cờ (p.1)
38 Chương 38: Ván cờ (p.2)
39 Chương 39: Thần khí hiện thế (p.1)
40 Chương 40: Thần khí hiện thế (p.2)
41 Chương 41: Hành trình Tây Nam (p.1)
42 Chương 42: Hành trình Tây Nam (p.2)
43 Chương 43: Người hái thuốc (p.1)
44 Chương 44: Người hái thuốc (p.2)
45 Chương 45: Sơn thần
46 Chương 46: Kính Hồ Thủy Nguyệt (p.1)
47 Chương 47: Kính Hồ Thủy Nguyệt (p.2)
48 Chương 48: Ngoại truyện: Thiên sư và trừ quỷ
49 Chương 49: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Thượng)
50 Chương 50: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Trung)
51 Chương 51: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Hạ)
52 Chương 52: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Kết thúc)
53 Chương 53: Côn Luân thần thụ
54 Chương 54: Huyết điêu
55 Chương 55: Bọ đục xác
56 Chương 56: Lạc nguyệt
57 Chương 57: Tam giới tam sinh
58 Chương 58: Bức chân dung
59 Chương 59: Lời nguyền
60 Chương 60: Phù Vân tự
61 Chương 61: Thanh kiếm chưa khai phong
62 Chương 62: Ma tướng
63 Chương 63: Chuyện xưa việc cũ
64 Chương 64: Đầu tận
65 Chương 65: Gặt được manh mối
66 Chương 66: Món thần khí thứ ba
67 Chương 67: Sinh tử trường
68 Chương 68: Minh Cung và quỷ thi
69 Chương 69: Bí mật của Minh Cung
70 Chương 70: Tình triền
71 Chương 71: Đường về
72 Chương 72: Da Lan sơn cảnh
73 Chương 73: Đầu mày đáy mắt
74 Chương 74: Càn khôn thuật (Thượng)
75 Chương 75: Càn khôn thuật (Hạ)
76 Chương 76: Tứ diệp hạm đạm
77 Chương 77: Hết thảy đều là duyên
78 Chương 78: Trùng phùng
79 Chương 79: Huyền Tâm nhai luận pháp
80 Chương 80: Địa Nhai và Côn Luân thần thụ
81 Chương 81: Tình kiếp (Thượng)
82 Chương 82: Tình kiếp (Trung)
83 Chương 83: Tình kiếp (Hạ)
84 Chương 84: Khi xưa bối rối
85 Chương 85: Thất thế luân hồi
86 Chương 86: Dạ vong xuyên
87 Chương 87: Bí ẩn thân phận
88 Chương 88: Ngõ cụt
89 Chương 89: Bước ngoặt
90 Chương 90: Minh Cung và quỷ môn
91 Chương 91: Gánh hát
92 Chương 92: Chuyện vặt trong gánh hát
93 Chương 93: Nam Đô hành
94 Chương 94: Tộc hoa tinh
95 Chương 95: Da Lan sơn chủ
96 Chương 96: Dư mặc
97 Chương 97: Chiêu thức lấy lòng (Thượng)
98 Chương 98: Chiêu thức lấy lòng (Hạ)
99 Chương 99: Khép màn hồi tưởng
100 Chương 100: Xưa kia lúc còn trẻ (Thượng)
101 Chương 101: Xưa kia lúc còn trẻ (Hạ)
102 Chương 102: Cố nhân trở về
103 Chương 103: Trầm vụn hương phai
104 Chương 104: Tình tới
105 Chương 105: Tứ diệp hạm đạm
106 Chương 106: Khởi đầu mới (Kết cục)
107 Chương 107: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm thất tịch (phần 1)
108 Chương 108: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm Thất Tịch (Phần 2)
109 Chương 109: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm thất tịch (phần 3)
110 Chương 110: Ngoại truyện 5 ♥ Dư Mặc
Chapter

Updated 110 Episodes

1
Chương 1: Bát canh cá và cỗ quan tài (p.1)
2
Chương 2: Bát canh cá và cỗ quan tài (p.2)
3
Chương 3: Cỗ quan tài và cái hố (p.1)
4
Chương 4: Cỗ quan tài và cái hố (p.2)
5
Chương 5: Ván cá cược và tiểu hồ ly (p.1)
6
Chương 6: Ván cá cược và tiểu hồ ly (p.2)
7
Chương 7: Mỗi ngày làm một việc tốt (p.1)
8
Chương 8: Mỗi ngày làm một việc tốt (p.2)
9
Chương 9: Thiên sư Đường Châu (p.1)
10
Chương 10: Thiên sư Đường Châu (p.2)
11
Chương 11: Đào tẩu bất thành (p.1)
12
Chương 12: Đào tẩu bất thành (p.2)
13
Chương 13: Mộ địa ơi là mộ địa, xác ướp ơi là xác ướp (p.1)
14
Chương 14: Mộ địa ơi là mộ địa, xác ướp ơi là xác ướp (p.2)
15
Chương 15: Thiếu nữ nghe được điểu ngữ (p.1)
16
Chương 16: Thiếu nữ nghe được điểu ngữ (p.2)
17
Chương 17: Vị nương nương giữa lòng mộ địa (p.1)
18
Chương 18: Vị nương nương giữa lòng mộ địa (p.2)
19
Chương 19: Lần nữa rơi vào hiểm cảnh (p.1)
20
Chương 20: Lần nữa rơi vào hiểm cảnh (p.2)
21
Chương 21: Thẩm gia phú thương (p.1)
22
Chương 22: Thẩm gia phú thương (p.2)
23
Chương 23: Ngờ vực chồng chất
24
Chương 24: Tỉ muội Thẩm gia (p.1)
25
Chương 25: Tỉ muội Thẩm gia (p.2)
26
Chương 26: Ngõ cụt (p.1)
27
Chương 27: Ngõ cụt (p.2)
28
Chương 28: Thật giả bất phân (p.1)
29
Chương 29: Thật giả bất phân (p.2)
30
Chương 30: Vén rèm bí mật
31
Chương 31: Thất Diệu Thần Ngọc (p.1)
32
Chương 32: Thất Diệu Thần Ngọc (p.2)
33
Chương 33: Đầu mối cuối cùng (p.1)
34
Chương 34: Đầu mối cuối cùng (p.2)
35
Chương 35: Manh mối đứt đoạn (p.1)
36
Chương 36: Manh mối đứt đoạn (p.2)
37
Chương 37: Ván cờ (p.1)
38
Chương 38: Ván cờ (p.2)
39
Chương 39: Thần khí hiện thế (p.1)
40
Chương 40: Thần khí hiện thế (p.2)
41
Chương 41: Hành trình Tây Nam (p.1)
42
Chương 42: Hành trình Tây Nam (p.2)
43
Chương 43: Người hái thuốc (p.1)
44
Chương 44: Người hái thuốc (p.2)
45
Chương 45: Sơn thần
46
Chương 46: Kính Hồ Thủy Nguyệt (p.1)
47
Chương 47: Kính Hồ Thủy Nguyệt (p.2)
48
Chương 48: Ngoại truyện: Thiên sư và trừ quỷ
49
Chương 49: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Thượng)
50
Chương 50: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Trung)
51
Chương 51: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Hạ)
52
Chương 52: Ngoại truyện Đoan Ngọ: Dư Mặc, bánh ú và cá (Kết thúc)
53
Chương 53: Côn Luân thần thụ
54
Chương 54: Huyết điêu
55
Chương 55: Bọ đục xác
56
Chương 56: Lạc nguyệt
57
Chương 57: Tam giới tam sinh
58
Chương 58: Bức chân dung
59
Chương 59: Lời nguyền
60
Chương 60: Phù Vân tự
61
Chương 61: Thanh kiếm chưa khai phong
62
Chương 62: Ma tướng
63
Chương 63: Chuyện xưa việc cũ
64
Chương 64: Đầu tận
65
Chương 65: Gặt được manh mối
66
Chương 66: Món thần khí thứ ba
67
Chương 67: Sinh tử trường
68
Chương 68: Minh Cung và quỷ thi
69
Chương 69: Bí mật của Minh Cung
70
Chương 70: Tình triền
71
Chương 71: Đường về
72
Chương 72: Da Lan sơn cảnh
73
Chương 73: Đầu mày đáy mắt
74
Chương 74: Càn khôn thuật (Thượng)
75
Chương 75: Càn khôn thuật (Hạ)
76
Chương 76: Tứ diệp hạm đạm
77
Chương 77: Hết thảy đều là duyên
78
Chương 78: Trùng phùng
79
Chương 79: Huyền Tâm nhai luận pháp
80
Chương 80: Địa Nhai và Côn Luân thần thụ
81
Chương 81: Tình kiếp (Thượng)
82
Chương 82: Tình kiếp (Trung)
83
Chương 83: Tình kiếp (Hạ)
84
Chương 84: Khi xưa bối rối
85
Chương 85: Thất thế luân hồi
86
Chương 86: Dạ vong xuyên
87
Chương 87: Bí ẩn thân phận
88
Chương 88: Ngõ cụt
89
Chương 89: Bước ngoặt
90
Chương 90: Minh Cung và quỷ môn
91
Chương 91: Gánh hát
92
Chương 92: Chuyện vặt trong gánh hát
93
Chương 93: Nam Đô hành
94
Chương 94: Tộc hoa tinh
95
Chương 95: Da Lan sơn chủ
96
Chương 96: Dư mặc
97
Chương 97: Chiêu thức lấy lòng (Thượng)
98
Chương 98: Chiêu thức lấy lòng (Hạ)
99
Chương 99: Khép màn hồi tưởng
100
Chương 100: Xưa kia lúc còn trẻ (Thượng)
101
Chương 101: Xưa kia lúc còn trẻ (Hạ)
102
Chương 102: Cố nhân trở về
103
Chương 103: Trầm vụn hương phai
104
Chương 104: Tình tới
105
Chương 105: Tứ diệp hạm đạm
106
Chương 106: Khởi đầu mới (Kết cục)
107
Chương 107: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm thất tịch (phần 1)
108
Chương 108: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm Thất Tịch (Phần 2)
109
Chương 109: Ngoại truyện 4 ♥ Đêm thất tịch (phần 3)
110
Chương 110: Ngoại truyện 5 ♥ Dư Mặc